Work Text:
vĩnh hằng của ta là thế giới có em.
Bên ngoài thành Inazuma mưa bão cứ ào ào như trút, lôi điện đánh xuống bất kì nơi nào chúng đi qua, những cây cỏ Naku vẫn phát ánh sáng tím leo lắt nơi rừng sâu nước độc, cỏ Naku ưa sống ở những vùng nhiễm điện tính mạnh, cạnh những khóm tú cầu anh đào, chúng dập dìu đưa mình theo từng đợt gió hú.
Cỏ Naku là một loài cây đẹp và mạnh mẽ, giống như Tôn chủ đại nhân.
Vậy ngươi hãy làm Tú cầu anh đào của ta.
Trong thành vẫn yên ả đến lạ.
Truyền thuyết Inazuma kể rằng mưa và sét không thể chạm được vào nơi trú ngụ cao quý của Ngài.
Một số kẻ phàm thì lại nghĩ mưa sét chỉ là thứ công cụ mua vui của Lôi điện Tướng quân đại nhân đày lên đầu lũ dân nghèo của đất nước bị bó chặt trong bốn bề là biển lớn với những đám mây tích dày đặc chỉ chực chờ dáng xuống những con thuyền không biết thân biết phận mà đi quá giới hạn Ngài cho phép.
Em nào có dịu dàng giống như Tú cầu anh đào...
Ngươi đang cãi lời ta?
...Em không
Em đã cúi đầu càu nhàu mà nói như vậy, khuôn mặt của em vẫn còn hiện lên rõ ràng trong kí ức của nàng. Giờ đây trước mặt Tôn chủ của mình em ngoan ngoãn khác hẳn lần đầu gặp mặt, nàng thường cười khi nhớ tới bộ dáng của em khi đó, kẻ duy nhất kiêu ngạo không chấp nhận cúi đầu trước Lôi thần uy nghiêm, Bạch hồ Kitsune Saiguu. Tuy luôn cố tránh khỏi nàng, nhưng em dường như lại rất thích đám cỏ Naku trong vườn thượng uyển, đến nỗi đã xúi giục tên Ioroi lẻn vào ăn cắp chúng. Cũng nhờ nó mà nàng đã có thể khiến em quy phục, để đạt được sự phục tùng của em, suýt chút nữa nàng đã một đao xẻ đôi tên Ioroi phạm thượng.
Nàng giỏi trong việc dùng vũ lực giải quyết vấn đề hơn là lời nói, vì nàng không bao giờ hạ thấp bản thân xuống ngang hàng với bất cứ ai để thấu hiểu hay để kẻ đó thấu hiểu nàng.
Mọi Ma thần đều sẽ già yếu đi sau hàng ngàn năm, có những thứ trong vài trăm năm trước thôi nàng đã không còn nhớ rõ nữa, sót lại trong tâm trí nàng chỉ còn những thứ nàng khắc cốt ghi tâm. Duy nhất giọng nói của em.
Em không biết lí do tại sao nàng gọi em là Tú cầu anh đào, những cánh hoa phiêu diêu trong không trung, phóng khoáng nở bung sau một lần chạm nhẹ và chỉ có thể thu được nhờ tác động của lôi điện.
Con hồ ly nhỏ Saiguu thường hay cuộn tròn trong ổ chăn, tò mò ngoi cái đầu ra nhìn nàng đặt thanh đao cán dài nhuốm máu lên giá đỡ nhưng chưa từng hỏi nàng đã đi đâu, làm gì; tạo vật e ấp ấy đã nở bung dưới những động chạm mang theo tia điện của nàng, rồi để nàng thu phục gọn ghẽ trong bàn tay.
Nàng có thể khống chế chúng, nhưng nàng không làm. Nàng muốn phóng lôi điện đến từng mạch máu của con cáo, khắc tên nàng lên từng lớp da thịt của nó, nhắc nhở nó phải biểu hiện trung thực trước mặt nàng.
Em sẽ phải thuận theo nàng, vì Lôi điện Tướng quân là biểu trưng của sự uy nghiêm, và bởi vì quyền năng của nàng là bất diệt.
Nhưng quyền năng bất diệt cũng chẳng giúp nàng thoát khỏi cái gọi là tình yêu của kẻ phàm tục, cũng chẳng để nàng giữ lại người nàng yêu. Nàng vô lực nhìn người ấy bị bóng tối nuốt lấy, Tengu tức giận bỏ đi, phần nhiều là tiếc hận không thể bảo vệ chu toàn cho người ấy, một phần là vì con quạ căm ghét nét vô cảm của nàng.
Người không xứng.
Nàng nhìn thân thể em hiện nguyên hình dạng bạch hồ, như bông tuyết kết từ thứ nước tinh khiết nhất rơi vào hố sâu mà tuyệt vọng, cho đến tận lúc này đôi mắt nàng vẫn giữ vẻ vô tình, ánh mắt ấy đã từng làm em đau, chúng lấp láy lên những tia tức giận nhỏ bé. Nàng cũng sẽ nổi giận chứ, nếu như nàng không phải Lôi thần, nàng phải tiếp tục bảo vệ Inazuma khỏi bóng tối dù không còn em, dù phải tự tay chém kẻ hầu cận còn lại bị bóng tối xúi giục của mình.
Hóa ra có những thứ quyền năng của nàng không thể chạm tới. Những thế lực từ khắp các nơi bên ngoài và trên đảo quốc này đều trực chờ những biểu hiện dù nhỏ bé của nàng, chúng tấn công bất chợt, dồn dập, chúng lợi dụng những điểm yếu chí mạng bên cạnh nàng. Giá như em không ở bên nàng thì tốt biết mấy.
Nàng là hiện thân của Lôi điện, là thứ ánh sáng huy hoàng trong một phút giây rồi biến mất, thế nên nàng ghét bóng tối. Bóng tối cướp đi người Lôi thần yêu, rồi lại dụ dỗ nàng đem chính mình sa vào nó để kiếm tìm em.
Liệu nàng đã đi quá xa chưa?
Nàng từng tự hỏi vô số lần trong khi công cuộc khảm từng chiếc Vision lên bức thần tượng dần đi đến hồi kết, không, nàng chưa đi đủ xa.
Vĩnh hằng sẽ sớm đạt được. Những kẻ đóng góp tham vọng vào đại cục sẽ xây nên một thế giới vĩnh viễn không có đau khổ chia lìa.
Và một lần nữa, nàng sẽ lại gặp lại em trong vườn thượng uyển năm đó, em quỳ gối dưới chân nàng, đè lên nhánh cỏ Naku, đem bản thân cùng gia tộc hồ ly thần phục Lôi thần, cũng là giao cho nàng trọng trách bảo vệ, che chở.
.
.
.
Một kẻ dị biệt, dị biệt là kẻ thù của vĩnh hằng.
Nàng muốn giết nó, giết nó, giết... hàng trăm ý muốn giết chóc lặp đi lặp lại trong đầu, con quỷ trong nàng trỗi dậy mạnh mẽ, dòng điện chạy dọc theo cánh tay, nàng rút thanh gươm từ ngực, thanh gươm nhuốm thứ màu tím đục ngầu, bẩn thỉu từ trái tim sa đọa của con quỷ đã mở ra Vô tưởng kết giới, nơi nàng biến mọi thứ thành câm lặng, nơi nàng thường tự phong bế tâm hồn bên trong.
Nhà Lữ hành đổ gục dưới những đòn hiểm của Lôi thần, nàng qua lại như những tia sét trêu đùa loài người kia, cuộc chiến của con người và thần linh vẫn luôn là một cuộc chiến chênh lệch vô vọng. Chân tay nó rệu rã vô lực như bị xiềng xích khóa lại, sức mạnh của nó tan biến đi đâu mất. Lôi thần ngạo nghễ đạp nó ngã dưới chân, nàng nâng cao lưỡi thái đao, chuẩn bị ban phát cho kẻ ngu muội kia một chuyến đi đến vĩnh hằng.
Trong đầu người thiếu nữ văng vẳng lên đoản khúc của vu nữ có chiếc mặt nạ cáo giờ đang nằm gọn trong hành trang của nó, một mảnh linh hồn chứa kí ức của Kitsune Saiguu. Một trong 111 đoản khúc mà vị Bạch hồ vẫn thường ngâm nga khi đi dạo cùng Lôi thần qua những cổng torii xếp thoai thoải kéo dài.
Bất chợt lưỡi thương do Thoma ném lao đến trước mặt Lôi thần, nàng bừng tỉnh kéo mình khỏi dòng suy nghĩ của thiếu nữ. Khắp thiên hạ đồn rằng cơ thể tôn quý của nàng bất cứ đao kiếm nào cũng không thể chạm vào, thế nhưng ngày hôm đó, người ta thấy vị Tướng quân phải giật mình gạt lưỡi thương khỏi tầm tấn công của nó. Nàng đã để chúng chạy khỏi tay mình. Đôi mắt vô cảm của nàng dần dịu lại.
Liệu thiếu nữ kia có phải đã thừa hưởng ý chí của em. Em đang dẫn dắt và bảo vệ người sẽ đến ngăn cản ta ư Saiguu. Sau từng ấy thời gian, em có vẻ vẫn chưa hiểu rõ ta nhỉ.
Ở nơi cao nhìn xuống hai con người kia chật vật nhảy qua vách núi làm nàng càng thêm nực cười.
Coi như đây là chút ân huệ cuối cùng ta ban cho em đi.
"Lần sau ta sẽ không nương tay"
dòng hồi ức ngắt quãng.
Lôi điện Tướng quân lại đến đây rút quẻ.
Không phải những thẻ xăm này đều là ý chí của thần linh ban phát đến loài người thấp hèn chúng ta sao. Kì lạ. Ngài cũng không giải quẻ, chỉ cầm hộp thẻ ngự thần hồi lâu rồi để thẻ trúc tan biến trên tay.
Cây lôi anh đào thần lấp lánh mỗi bước chân Ngài đi qua.
Gendou Ringo mệt mỏi dựa vào phía sau, mỗi lần đối diện với Tướng quân cô đều cảm thấy giống như bị rút đi nguồn sống, áp lực đè nén đến từ uy nghiêm của Ngài. Thời gian đầu mới tập sự ở đền thờ, cô đoán rằng Ngài thường ghé vì muốn gặp Yae Miko đại nhân đàm đạo, nhưng một năm, hai năm trôi qua, ngày nào Ngài cũng ghé. Ngài đến với sự trầm mặc và ra đi cũng với nét mặt đó. Không giống như những lần Tướng quân thật sự đến gặp Miko Đại nhân để phản ánh một điều gì, theo chân Ngài là sấm chớp đì đùng.
Trong chính điện ngoài Phá ma tiễn còn có một chiếc tẩu, chiếc tẩu thuốc khắc kí hiệu Kitsune, cũng chính là giống loài đời đời trấn giữ núi đền này, phần cối còn có một ấn lôi nhỏ ánh tím bắt mắt. Thần linh cũng là Ma thần, có thể nào cũng sẽ bị đả thương bởi Phá ma tiễn không nhỉ, về khoản mạo phạm thần thánh và tỏ thái độ xấu với mọi người thì Gendou Ringo đúng thật là rất dám, dù sao các vị Đại nhân cũng không trách mắng thói hư này của cô.
Quên nói, chiếc tẩu đó rất đáng sợ, cứ như là mang theo ám khí, những vu nữ từng chạm vào nó đều bị di chứng kéo dài đến ngày hôm sau, trong tai toàn là những tiếng rù rì nói chuyện nhưng lại không nghe ra cái gì.
Tướng quân đại nhân dường như rất thích món bảo vật này, Ngài thường nâng nó lên dưới ánh mặt trời, rồi để lại bên trong cối tẩu một cánh tú cầu anh đào.
Yae Miko đại nhân từng cười nói với Ngài, nếu yêu thích như thế chi bằng mang nó về trong thành đi, người định sẽ đắm chìm vào những hão huyền này đến khi nào đây.
Lôi điện Tướng quân lại không cho là đúng, đôi khi chiếm hữu một vật bên mình không bằng để nó lại nơi nó vốn thuộc về.
Không biết Ngài đang ám chỉ điều gì, chỉ thấy cả hai im lặng hồi lâu, Yae Miko đại nhân suy tư, người bạn không nên thân này của ta, thật là người mâu thuẫn.
.
Hồ ly đúng thật là loài kiêu ngạo. Nó thường không đến khi nàng triệu kiến, không bao giờ cùng nàng nói về chuyện quốc gia đại sự, không nguyện ý cho nàng mượn sức mạnh của nó, tất cả những gì nó quan tâm là ngôi đền cùng cây thần. Nó rất... không nghe lời.
Đừng nghĩ không tuân theo mệnh lệnh. Nên nhớ là ngươi tự đưa bản thân đến dưới chân ta.
Nàng đã chọc đúng chỗ ngứa của nó. Con bạch hồ gầm gừ như bị ai dẫm phải đuôi.
Người lừa ta. Lúc đó người cũng không có ý định giết Ioroi.
Ngu ngốc. Nàng trào phúng cười. Tất nhiên ta sẽ không giết thần dân của mình chỉ vì một cây cỏ trong vườn.
Kitsune Saiguu trợn trừng mắt với nàng. Lôi thần đưa tay để ra hiệu nó tiến lại gần, nó miễn cưỡng bò lại bên nàng, vì lúc này đây, mọi giác quan nhạy cảm của hồ ly ngửi thấy ở nàng tỏa ra một mùi nguy hiểm đầy tính đe dọa.
Lôi thần nắm lấy cái cổ lông mềm mượt của nó.
Tất cả giống loài trên vùng đất ta cai quản sớm hay muộn cũng là thuộc hạ của ta, ngươi chỉ có hai lựa chọn, tự mình quy phục, hoặc đợi ta sử dụng binh quyền ép các ngươi quy phục. Ta kì vọng thủ lĩnh một dòng tộc như ngươi phải thông minh hơn mấy trò chống đối ấu trĩ.
Đe dọa con hồ ly này sắp thành thói xấu trong sinh hoạt thường ngày của nàng mất rồi. Nàng nhìn vẻ mặt nó muốn nói gì rồi lại thôi, sự thật bị nàng vạch ra trần trụi trước mắt khiến nó ngây ngẩn.
Nàng yên lặng đọc sách, bỏ mặc con cáo trắng ỉu xìu bên cạnh, hồi lâu, nàng cảm thấy có gì đó mềm mại chạm vào tay nàng.
T-tôn chủ đại nhân...
Nàng xấu xa, thói xấu này, duy trì cũng được.
.
Hắn đã chết dưới lưỡi đao của Lôi thần. Cái giá hắn phải trả khi dám có suy nghĩ chạm đến lãnh thổ Lôi quốc. Nơi vết đao nàng chém trở thành vực thẳm, nước biển ào ào lấp đầy rãnh , trộn lẫn vào máu của con rắn hòa cùng lôi điện, biến thành thứ chất độc nhiễm điện, những phần vảy không nguyên vẹn của con rắn rơi xuống nước cháy ì xèo.
Chỉ cần dám ngăn cản tầm nhìn của vĩnh hằng, hay chỉ cần làm tổn thương người của Inazuma, thì sẽ trở thành kẻ thù của nàng.
Con rắn khổng lồ quằn quại trên mảnh đất của hắn trong đau đớn cuối đời, với phần cổ đứt lìa, hắn dùng những giọt sức lực cuối cùng vung cái đuôi về phía Lôi thần. Bạch hồ hiện nguyên hình dạng thú, nó ngoạm lấy cổ nàng, ném văng nàng lên không trung để một mình chịu lấy toàn bộ sát thương từ đòn cuối của loài chó cùng dứt dậu.
Kitsune !
Kitsune Saiguu rơi vào dòng nước xiết. Lôi thần nổi trận lôi đình, mưa sét càng lúc càng kéo đến ngày một dày đặc, chúng xâu xé cơ thể hấp hối của con rắn, đánh tan những vảy cùng sừng, những tạo vật Rắn thần dùng để thắp sáng soi đường cho những người dân của hắn nay đã tán thành bụi trước cơn thịnh nộ của vị thần. Lôi thần kéo cơ thể hồ ly khỏi dòng nước độc, lần đầu tiên nàng thấy nó thoi thóp, yếu ớt đến như vậy. Nàng cảm nhận được thần lực đang dần rút đi khỏi Bạch hồ. Nó vươn móng vuốt đẩy nàng ra.
Tôn chủ, nơi này nhiễm độc... Ngài phải bỏ ta.
Ngu ngốc.
Đến cuối đời rồi Ngài vẫn lại mắng ta. Haha. Ngài hứa với ta, bảo hộ tộc Kitsune.
Đúng thật là ngu. Những thứ độc tố nhiễm lôi này sao có thể chạm được vào nàng, chỉ với dòng dõi Bạch hồ thuần khiết, thứ nước dơ bẩn này mới càng phát huy độc tính.
Nhai chỗ cỏ Naku này đi, cỏ Naku độc tính cao nhưng lại kháng lôi điện, sẽ đẩy lùi độc của ngươi. Ta sẽ truyền thần lực...
Nhưng Kitsune Saiguu dường như không nghe thấy nàng nói nữa, đầu nó dựa vào đùi nàng, cỏ nàng nhét trong miệng nó từ từ trôi ra. Chết tiệt. Chờ ngươi tỉnh dậy phải trả nợ cho ta.
Lôi thần cầm lấy những cây cỏ Naku dính nước miếng cùng máu của Bạch hồ, nàng không hề ngần ngại cho vào miệng nhai nát. Cỏ Naku đắng ngắt. Nàng cúi xuống ngậm lấy miệng Bạch hồ, đầu lưỡi đẩy thứ chất lỏng kia cùng thần lực của nàng vào sâu trong cuống họng của nó. Trực tiếp truyền đi một lượng lớn Thần lực sau một cuộc chiến dài khiến nàng cũng phải kiệt sức, thân là Lôi thần, chưa bao giờ nàng làm một việc gì mà không suy nghĩ trước sau như vậy, nhưng nỗi lo sợ bị một kẻ nào đó sẽ thừa cơ kết liễu đã bị nỗi sợ mất đi Bạch hồ trong nàng làm cho lu mờ đi. Thân thể tôn quý của Lôi thần ngã xuống bên cạnh Bạch hồ.
Một lúc sau bộ lông trắng to lớn đã lấy lại hơi ấm, tuy ý thức vẫn còn mơ hồ, nó vẫn cảm nhận được một thứ gì đó bên cạnh cần phải bảo vệ, Bạch hồ cuộn người lại ôm lấy vị Tôn chủ của nó, hơi ấm từ hai cơ thể cộng hưởng, quấn quýt lấy nhau.
Bên ngoài trời đã dừng mưa, hiếm có khi nào bầu trời nơi đây quang đãng và dịu dàng đến vậy.
.
Khi Tôn chủ bận, đều là Kanade đi dạo cùng em.
Nàng rất không thích em nhắc đến người khác trong thời gian rảnh hiếm hoi của hai người, nhất là tên đám môn đồ. Nàng chưa từng thích loài người.
Em cũng có thể gọi tên ta.
Bẵng đi mấy trăm năm, con cáo nàng hay ôm trong lòng giờ đã cao lớn hơn cả nàng rồi, thần lực cũng rất cao, tiếp quản cây anh đào thần, đã sát cánh cùng nàng thu phục các ma thần khác khắp nơi trên mảnh đất này. Không rõ có phải do dòng máu của gia tộc hồ ly khiến em càng trở nên quyến rũ dị thường, hay là do bản thân nàng càng chìm vào từng lớp lông trắng muốt ấm áp của em. Mỗi lần đi cạnh em nàng đều cảm thấy khó giữ mình như một vị thần quyền uy.
Vậy, Baal đại nhân. Được không?
Cúi xin Baal đại nhân sẽ thứ lỗi cho việc làm mạo phạm của kẻ hèn này.
Nàng bỗng như bừng tỉnh, ra em cũng không còn là cáo nhỏ chờ nàng đến chơi đùa ngày đó nữa. Em chủ động nắm lấy tay nàng, tôn kính hôn lên đầu ngón tay.
Kitsune Saiguu sẽ vĩnh viễn vì lợi ích của Tôn chủ đại nhân Baal.
Dưới ánh trăng mờ ảo, những cánh hoa phát sáng bên bờ suối, những con chồn lắc lư giai điệu phiền nhiễu của chúng gọi mời người ta đến tìm kho báu nhỏ chúng đang giấu. Nhưng trong đầu nàng mọi thứ đều tĩnh lặng, ngón tay em mát lành hơn cả đêm thu. Ống tay áo rộng trượt xuống đến khuỷu tay, lộ ra làn da trắng chi chít những mạch máu lộ lên hơi đỏ, chúng kéo dài, một số điểm lan rộng ra như hoa lan máu nở rộ.
Là di chứng từ những lần nàng ích kỷ muốn truyền lôi điện của mình vào trong em. Nàng từng hối hận muốn xóa chúng đi khỏi thân thể hoàn mỹ của người nàng yêu, nhưng Saiguu lại tỏ ra rất tự hào về những đường lôi này, em vui vì có một thứ ràng buộc em với Baal đại nhân, dù những lúc không được gặp người, em vẫn cảm thấy linh hồn người đang chảy bên trong em. Chúng đã hòa vào thần lực của em rồi.
Người có nghĩ là nhờ đó mà những thẻ xăm của em về người luôn rất tốt không?
Không phải là do em rút hết những thẻ hung rồi bỏ vào đó toàn là thẻ Đại cát à? Con cáo nhỏ nghịch ngợm này, có lớn mà không nên nết.
Saiguu cười lớn.
Thật mất mặt một vị đại thần quá.
Thẻ này nói, người mà ngươi nhớ sẽ có may mắn trở thành ký ức vĩnh viễn của ngươi.
Thật là biết cách lấy lòng.
Hiện tại thì ta chỉ đang thầm thương trộm nhớ thân thể con hồ ly của ta mà thôi.
Và thế là em đỏ mặt. Nàng không thể có những biểu hiện đó, nhưng nàng biết ý nghĩa của chúng. Có lẽ em cũng đang thèm muốn gắn những dấu răng nanh vào nàng.
Nàng và em đã bước một chân vào vùng tối theo cách hiển nhiên sẽ tới như vậy. Nàng đã vấy bẩn em cùng sự tinh sạch linh thiêng của Anh đào thần.
.
Lại là một hồi ức. Lôi điện Tướng quân đặt tay lên ấn lôi sau gáy, nơi đây từng là một vết cắn rất sâu từ ngày tiêu diệt con rắn thần đó.
Quẻ xăm của em lúc nào cũng đúng. Ta chẳng thể nào ép buộc mình quên đi em.
Từ lúc phát hiện mảnh linh hồn ô uế chứa kí ức của Saiguu sinh ra từ lõi anh đào thần kia tồn tại, những hồi tưởng trở về với nàng ngày một nhiều, khiến nàng đôi khi mất phương hướng. Linh hồn vu nữ Kazari thường xuất hiện bên ngoài thành Narukami, nếu nàng có thể coi nó là em thì tốt biết mấy. Chỉ là một mảnh linh hồn vô chi, dù nó có kí ức của Saiguu thì kí ức đó vẫn mãi không bao giờ phát triển và nó cũng không thể trở thành người ấy được. Tuy vậy nàng vẫn âm thầm đến nơi rễ cây hoa anh đào nhiễm tà khí, nàng nhìn vào hồ nước đục ngầu không thấy đáy, rễ cây này cũng nhiễm tà khí cùng với cơ thể bị bóng tối nuốt chửng của em. Hiện giờ nàng chưa đủ khả năng để thanh tẩy thứ ô uế này, vả lại nếu như Kazari biến mất thì sao... thứ duy nhất níu kéo hình bóng của em biến mất.
Lôi điện Tướng quân đặt ở đó một vài cây cỏ Naku. Ở nơi sâu thẳm nào đó, nàng mong Kazari nhận ra những dấu hiệu của riêng nàng và em, để rồi một lần tìm đến nàng. Chẳng biết được nó sẽ nói gì với nàng, nếu chỉ cần ôn lại chút kỉ niệm cũ chắc nàng sẽ miễn cưỡng chấp nhận.
Nếu muốn giữ mãi những khoảnh khắc tươi đẹp, thì chẳng khác nào cố gắng nắm chặt những hạt sương sớm trong tay. Lại đây em hát cho người. Nghe nói ở vùng Đảo táo vàng có một loại ốc có thể thu lại âm thanh, một ngày nào đó em tan biến mất, người hãy dùng nó để tiêu khiển nhé, cũng đừng nên nhớ đến em quá nhiều...
Rõ ràng là con hồ ly đã dự biết trước những gì sẽ xảy ra nhưng lại chẳng nói gì, để những liên kết cuối cùng của em và nàng nhẹ nhàng tựa sương mai, cũng khiến nó dễ dàng bị lãng quên đi mất. Là do em ích kỷ trước, cho nên tất cả những gì ta đang làm đều không phải vì em, chỉ là thỏa mãn chút ích kỷ của bản thân ta mà thôi.
hồi trống cuối.
Kazari đã tan biến rồi.
Nơi nó tan biến để lại một đám tú cầu anh đào lơ lửng. Chiếc mặt nạ trước kia luôn đeo bên hông của Bạch hồ cũng bị nhà lữ hành mang đi. Nàng nhìn xem những việc nhà lữ hành kia làm cho Inazuma, những việc trước đây nàng vẫn làm nhưng giờ không còn nữa.
Nàng nghe Barbatos mang theo trong gió là những lời ca ngợi, có một nhóm người ở đất nước của hắn phía bắc Inazuma, những người thường ngày đêm không ngủ chỉ để lo cho sự yên bình của nơi đó. Có lẽ nàng cũng nên vờ biến mất như bọn hắn, chọn một kẻ xứng đáng để thay nàng tiếp quản nơi này.
Sứ mạng bảo vệ các gia tộc dưới trướng nàng đều đã thất bại, hồ ly hóa đá sau khi bóng tối chiếm được vị thủ lĩnh của chúng, một vị thần như nàng hẳn là không xứng đáng làm Thần bảo hộ nơi đây nữa.
Hãy coi như thế giới vĩnh hằng này là món quà cuối cùng dành tặng những dân chúng của Lôi quốc từ kẻ làm Thần mà chưa trọn vẹn của các ngươi.
Baal đặt tay lên chiếc bùa hộ mệnh Saiguu tự tay làm cho nàng, chúng được bện từ rễ tươi dập nát của cây anh đào thần, chờ đến tận khi em đã rời khỏi, nàng mới biết một phần cơ thể em đã đồng hóa cùng thần thụ, mỗi một tác động lên cây đều như cắt thịt xẻ da, em uống những giọt sương sớm hòa cùng nhựa cây, em cảm nhận sự đau đớn mà cái cây phải chịu, em trao một phần thân thể em ở lại bên nàng; xét về sự hi sinh với những gì mình yêu quý, Kitsune Saiguu càng thích hợp làm Thần cai trị hơn nàng.
Bùa hộ mệnh đôi khi không chỉ mang ý nghĩa cầu chúc an lành đến với người sở hữu, chí ít với cái này là như vậy. Lần đầu tiên cầm vật này trên tay, nàng có cảm giác như bị đẩy vào một cái vực thẳm không đáy, không có luân hồi, không có lối thoát.
Xin Tôn chủ đừng đặt quá nhiều áp lực lên nó, vật này rất dễ trở thành tà khí.
Hiện tại còn có vật nào tà hơn ta.
Nàng nắm chặt chiếc bùa hộ mệnh. Đây sẽ là chiếc chìa khoá đưa nàng đến với thế giới vô tưởng đó. Nàng khảm nó vào chính giữa bức tượng thần, một mũi tên bay xé toang bầu không khí tĩnh lặng, đánh bay chiếc bùa khỏi thần tượng.
Là quân kháng chiến, hay là lũ quan chấp hành đến từ Băng quốc.
Nàng quay lại, phía sau nàng là kẻ thân cận nhất. Sara Kujou đang giương chiếc cung tên, dáng đứng thẳng tắp, cương quyết, cứ như thể việc phản bội lời thề phục vụ lí tưởng của nàng bằng cả sinh mạng chẳng hề khiến ả bận tâm.
"Ngươi dùng cung tên được ta ban tặng hướng về phía ta, ngươi dùng sự tín nhiệm của ta để phản bội lại ta."
Gương mặt Sara Kujou không hề dao động.
"Thần chỉ muốn tốt cho Ngài"
Nực cười. Cá tính của ngươi rất giống Kitsune Saiguu, Sara. Các người dựa vào đâu để quyết định việc gì là tốt cho ta.
"Đưa nó trả lại cho ta, trước khi ta giết ngươi. Tất- cả- các- ngươi"
Sara không hề nao núng, phía sau ả là thiếu nữ lữ hành sở hữu kỉ vật của Kitsune Saiguu. Chiếc mặt nạ cáo trong túi nhà lữ hành cùng với bùa hộ mệnh trên tay Sara lóe sáng giống như được cộng hưởng, chúng cùng nhau bay lơ lửng trên không trung.
"Baal đại nhân"
Baal không tin nổi vào tai mình, thứ thanh âm dịu dàng từ năm trăm năm trước mới vừa thốt lên tên nàng.
Xung quanh vẫn ồn ào chát chúa tiếng giáo mác của quân kháng chiến cùng quân đội của Tướng quân lao vào nhau. Không ai nghe thấy thanh âm đó ngoại trừ nàng.
"Không biết bây giờ người còn nhớ em không"
"Em đang ở đâu Saiguu?"
Tiếng vọng giống như là chỉ đi được một chiều.
"Nếu nhìn thấy em bây giờ, em đoán là người sẽ ngạc nhiên lắm, em không nhớ được vẻ mặt đó của người, hẳn là trông rất thú vị. Em đã quen với bóng tối đến mức trí tưởng tượng bị mài mòn mất rồi"
Baal bước gấp gáp trên không trung, đến khi nàng chạm được vào hai món kỉ vật đó, cả không gian xung quanh bỗng bừng sáng như sớm ban mai, dù cách hoạt động giống nhau nhưng cảnh tượng lại trái ngược với Vô tưởng giới của nàng hoàn toàn, ánh sáng choán lấy cảnh vật. Nơi chiến sự lùi dần rồi biến mất hẳn, nàng vẫn đứng đây, bên cạnh thần tượng với đôi cánh đã được khảm lấp lánh hàng ngàn chiếc Vision.
Đây, cũng là Vô tưởng giới phải không.
Phía dưới chân nàng là Sara Kujou đang tập luyện cùng đội cận vệ, gương mặt ả vẫn vô vị như cũ nhưng không còn khó đăm đăm như ở thế giới bên ngoài kia. Bầu trời Inazuma lại tươi sáng với những bến cảng tấp nập tàu thuyền.
Một chút vui mừng nhen nhóm trong nàng, nàng cứ hướng về phía đền mà đi, dọc đường không còn những bức tượng đá của thiên hồ, địa hồ nữa, thay vào đó là những miếu thờ được chăm chút kĩ càng. Đền vẫn nguyên vẹn ở đó, nhưng không có Yae Guuji...
Thế chỗ nàng vu nữ với mái tóc hồng là dạng người cao lớn của Bạch hồ, mái tóc trắng của em xõa dài, phát sáng dưới những hoa nắng nho nhỏ xuyên qua các tán anh đào. Tay em cầm tẩu thuốc, cả người ngả vào ghế tựa với đôi mắt nhắm hờ dựa như thưởng thức một buổi sáng đẹp trời.
"Tôn chủ"
Em vui vẻ, em ngửi thấy mùi của nàng từ xa chục bước chân.
Nàng đứng sững người trước em, nàng không có nước mắt để khóc lóc như những kẻ phàm nhưng lõi thần của nàng cũng có sự rung động, nó truyền đến từng ngón tay nàng sự ngứa ngáy, tê dại giống như lần đầu tiên em chạm vào nàng.
"Ngài không khỏe sao Tôn chủ đại nhân"
Kitsune Saiguu bằng xương bằng thịt uyển chuyển tiến lại gần nàng, khói trong tẩu thuốc tạo thành một dải lụa mờ ảo cuốn theo từng chuyển động của em.
"Gọi tên ta được không?" Nàng nói, tựa như là thỉnh cầu khiến em cũng ngẩn ngơ, em trộm nắm lấy tay nàng, thì thầm vào tai nàng.
"Baal"
Âm thanh mềm mại, như sương sớm trong trẻo rơi vào lòng nàng.
"Ta sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng thứ bóng tối đó nữa, Kitsune Saiguu của ta"
Và nàng hôn. Dù ở hình dạng nào em cũng cao lớn hơn nàng, nàng phải nâng người lên để mà luồn đôi bàn tay vào mái tóc của em, ghì sát em lại cạnh bên. Nàng hôn rất nồng nhiệt, nàng không quan tâm đến uy nghiêm mà làm chuyện này ngay tại trong đền; em bị nàng hôn đến mức choáng váng, một tay em phải ôm lấy eo nàng, để giữ cho cả hai người không ngã. Một lúc lâu sau, Baal mới chịu buông tha cho người nàng nhớ nhung da diết, cả người nàng nép vào lồng ngực Saiguu, Saiguu của nàng.
"Cho nên em đừng đi"
"Em vẫn ở ngay đây mà" Kitsune Saiguu khó hiểu nhìn nàng, hôm nay Tôn chủ rất khác với thường ngày, cởi mở hơn, ngọt ngào hơn... Nhưng người, rất lạ. Người giống như có thể... đọc được những cơn ác mộng của em hay sao.
Chỉ mới đây thôi em còn mơ thấy mình đang ở trong một khoảng không tối đen, em cất tiếng gọi nhưng đáp lại chỉ là một khoảng lặng nặng nề. Không có tiếng vọng, không có bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng của một mình em. Không có nàng.
Và em cứ thế nói và nói, em sợ hãi nếu như chính bản thân mình từ bỏ, em cũng sẽ quên cả cách phát ra tiếng động, em sợ mình đang dần tan vào nơi này. Em nói về những kỉ niệm của em với nàng, em tạo ra một Tôn chủ giả mạo bằng chút tỉnh táo còn chưa phai nhạt để nói với nàng những gì em sẽ làm khi được gặp lại.
Cho đến khi em không chịu nổi nữa, không cố được nữa, em nghĩ đến lúc phải buông tha cho bản thân mình, mùi hương của nàng lại ập đến, âm thanh quen thuộc của đôi hài gõ lên những bậc thang nghe dồn dập, gấp gáp. Rồi em mở mắt, và em đã thấy nàng. Giấc mơ chân thật như đã kéo dài từ năm trăm năm trước, vì em đã đếm từng giây, từng phút trong đầu.
Năm trăm năm, nàng đã trải qua như thế nào nhỉ? Kí ức mơ hồ vây lấy em không rõ đâu là mơ đâu là thật, chỉ biết con số năm trăm năm với em chỉ để lại một khoảng trắng.
"Tôn chủ"
"ừ"
"Người đã đánh bại được thế lực đó chưa?"
"Ta đã làm rồi, cho dù ta đã không giữ được Chiyo, nhưng sau cùng ta đã chiến thắng thứ đó"
Đổi lại sự cao hứng của nàng là vẻ âm trầm của Kitsune Saiguu, em nhẹ đẩy nàng ra khỏi lòng.
Người biết mà, đúng không.
Người không biết Mikoshi Chiyo đang ở Yashiori giúp đỡ người dân củng cố phong ấn họa thần. Em cũng không biết thứ mà người đã chiến thắng là thứ gì.
Nhưng người và em đều biết đối phương không phải là người cùng vượt qua năm trăm năm nay.
"Người đúng là Tôn chủ của em, nhưng em không phải Kitsune Saiguu của người"
"Người phải đi thôi"
"Là ta tình nguyện"
Em vẫn chẳng thể quen với dáng vẻ cầu xin của nàng. Nàng là uy quyền, là thân thể tôn quý nhất trên thế gian này.
"Người không cần em ở bên kia nữa sao"
Lời em nói như đánh vào đầu nàng một cái.
Tôn chủ không cần em nữa sao.
Chỉ có em nghi ngờ sức mạnh của ta thôi.
Ánh mắt nàng gay gắt nhìn em. Nàng sẽ không dẫn em đến những nơi chiến sự mà nàng không dự tính được thương vong. Giá mà nàng chịu hạ thấp cao ngạo một chút để nói với em như vậy thì em cũng sẽ không rời xa nàng với kỉ niệm gần nhất mang theo chỉ là những lời nói lạnh nhạt ghét bỏ.
"Còn em?"
Ý của nàng rất rõ ràng. Em thì không luyến tiếc ta chút nào sao, dù em chỉ là em ấy trong khoảnh khắc này.
"Cô ấy chỉ có người là ánh sáng duy nhất chỉ lối, Baal.
Người mất trí nhớ cũng tựa như mất mạng, đó chính là cái chết trong bóng tối vĩnh viễn."
Em gọi tên nàng rất dịu dàng.
Em để năm đầu ngón tay chạm vào nàng, tham lam giữ lại chút hơi ấm của nàng lần cuối nhưng lại hụt vào khoảng trống nơi cơ thể nàng nhòa dần, thì ra muốn giữ cũng không được, ý niệm của cô ấy ở thế giới này cũng đã đến giới hạn rồi.
Em tin người sẽ làm được những việc vĩ đại mà người theo đuổi. Người còn nợ thần dân của người một vĩnh hằng. Cho đến khi người hiểu được ý nghĩa của thứ vĩnh hằng đó đang khác xa những gì người tưởng tượng, người rồi sẽ có thể đến gặp em một lần nữa, để em lại được là của người.
Đừng lại mang ánh sáng của em đi mất.
"Cứu rỗi em, làm ơn"
Chờ ta.
