Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Collections:
Anonymous
Stats:
Published:
2022-02-15
Words:
5,234
Chapters:
1/1
Comments:
2
Kudos:
43
Bookmarks:
4
Hits:
1,305

[vietnamese translation] cute!

Summary:

Original work by @Anonymous.

This Vietnamese translation has been approved by the rightful creator. Do not repost without permission.

—————————

Sunghoon cho rằng Jungwon đáng yêu không tả nổi.

Notes:

vừa mới lọt hố chiếc bè này vì smut hợp gu mình quá- cảm ơn bạn tác giả rất dễ thương đã đồng ý cho mình dịch trong một nốt nhạc, cũng cảm ơn động lực vô hình nào đấy khiến mình đủ kiên nhẫn để dịch hết sạch fic này chỉ trong vài ngày ngắn ngủi TT
anyways thì yang meo meo cuối cùng cũng đã đủ tuổi hợp pháp rồi!!! (and it makes me feel less illegal to translate these 5000 words of pure smut) vì thế nên nhường em yang cho anh hún chăm sóc một chút, anh hãy trông mèo nhà chúng em cẩn thận nha <3 mong mng sẽ thích chiếc fic này ehe, chúc mng một ngày đẹp như otp <3

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Jungwon biết rõ mọi người nghĩ gì về em.

 

Không chỉ là trưởng nhóm kiêm át chủ bài thứ hai, trong mắt những người xung quanh, em còn là một em bé chính hiệu với đôi mắt sáng, vẻ dễ thương trời ban và đôi bàn tay nhỏ xíu lúc nào cũng bọc trong tay áo len mềm mại. Mỗi khi ảnh của Jungwon được đăng tải, fan hâm mộ đều để lại trong phần bình luận nào là “đáng yêu”, nào là “xinh xắn”, khác xa với những từ như “điển trai” mà họ dành cho Jake hay Sunghoon để ca tụng hai người nọ. Và Jungwon chẳng có vấn đề gì với điều này cả chỉ là hình ảnh nhất thời thôi mà, miễn là nó ổn thì mọi thứ đều ổn, phải không?

 

Thế nhưng, hội anh lớn trong nhóm lại làm như khen ngợi Jungwon bằng từ “đáng yêu” là mục đích sống duy nhất của họ vậy đó.

 

“Em ấy chỉ đứng một chỗ thôi cũng đáng yêu nữa,” Sunghoon từng nói, đáy mắt lấp lánh đầy thích thú và khóe môi khẽ nhếch lên khi hắn nhìn em đi qua đi lại. “Kẻ đáng yêu nhất nhóm lại được nhận đúng thử thách làm aegyo, bất công quá đi.”

 

Em cũng biết ngại chứ, bởi lẽ Jungwon tự thấy rằng em trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi của mình. Em dám nói thật, và cũng không ngại tranh cãi. Em có thể thẳng thừng và dữ dội khi cần thiết, trái ngược với Sunghoon luôn trầm lặng và ít khi đối chất ai.

 

Nhưng việc Sunghoon cứ khen em đáng yêu, bẹo má em, nũng nịu khi ở cạnh em đang dần bào mòn đi lớp vỏ ngoài cứng rắn của Jungwon và biến nó thành một thứ gì đó ngoan ngoãn lạ lùng. Điều này đôi lúc khiến em cảm thấy hắn đang cố hạ bệ mình, như thể thái độ quyết liệt của Jungwon chỉ là cái cớ để hắn càng ra sức vuốt ve chiều chuộng em vậy. Jungwon thấy mình giống hệt một đứa nhóc đang quấy khóc mà chẳng có ai thèm dỗ, bởi lẽ Sunghoon chẳng bao giờ thực sự coi những lời nhắc nhở nghiêm khắc của Jungwon như một lời cảnh cáo, hắn chỉ thích thú nhìn em nổi cáu mà thôi.

 

Và hắn dám làm thế chứ, hắn mặc cho Jungwon cáu kính xô hắn ra thật xa và đảo mắt giận dỗi hết lần này tới lần khác, vì hắn biết mỗi khi hắn xô Jungwon xuống giường hoặc khuỵu trên hai đầu gối, em đều tan chảy và trở nên thèm khát những cái chạm nóng ran của hắn. Hắn sẽ khen em đáng yêu vì vờ như không thích những điều hắn làm với em, hắn sẽ cười cợt trước cách em cố tỏ ra ương ngạnh một cách dễ thương không tài nào chịu nổi. Jungwon ương ngạnh là sự thật, nhưng Sunghoon nào có quan tâm, bởi vì mọi thứ thuộc về em trong mắt hắn đều gói gọn trong hai chữ: đáng yêu.

 

Đối với Jungwon mà nói, đó là điều tệ nhất có thể. Em sẽ luôn luôn bé bỏng, đáng yêu, dễ thương, nhỏ nhắn trước ánh mắt hắn dù em có làm gì đi chăng nữa. Hổ thẹn biết bao khi mà một người quyết đoán như em lại phải nhận lấy sự cưng chiều ngọt ngào như đang chăm mèo con của hắn.

 

Hổ thẹn thật đấy, nhưng Jungwon thà như vậy còn hơn không.


✦✧✦✧

 

Sunghoon khen em đáng yêu khi em ứa nước mắt, nghẹn ngào nấc lên bởi cự vật của hắn đang vùi sâu trong khoang miệng nhỏ.

 

“Đúng rồi, đúng rồi, cố lên nào,” Sunghoon thì thầm, khích lệ Jungwon như đang dạy một đứa trẻ chưa đầy một tuổi tập nói, “thêm một chút nữa thôi.”

 

Phòng vệ sinh im lặng như tờ, các thành viên khác đã chìm sâu trong giấc ngủ từ lâu. Sunghoon đột nhiên quyết định rằng hắn cần giải tỏa bức bối, vì vậy còn gì phù hợp hơn là nhờ cậu em yêu thích của hắn giúp đỡ chứ.

 

Lúc này, cổ họng Jungwon gần như nghẹn ứ, nước mắt sinh lý nhòe đi trên khóe mắt khi thân dưới của người kia lấp kín vòm miệng và tiến vào tận cuống họng em. Sự căng trướng khiến em chỉ muốn bỏ cuộc và nôn khan ngay tại chỗ, nhưng Sunghoon vẫn tiếp tục gật đầu như muốn trấn an.

 

Sự thực thì, Jungwon chưa bao giờ nuốt nổi toàn bộ dương vật của gã xuống họng, và lần này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nó khiến em buồn nôn đến mức chỉ muốn nhả ra ngay lập tức, nhưng chỉ đành nén lại vì em muốn ngoan ngoãn trước Sunghoon sau khi hắn đã chăm chỉ tập luyện đến vậy. Em chậm rãi hít thở rồi dần dần ngậm xuống sâu hơn. Cổ họng em đã bắt đầu đau rát, và cơn buồn nôn vẫn đang dữ dội chẳng nguôi đi dù chỉ chút ít.

 

Những tiếng nỉ non bật ra từ lồng ngực em dội lại trong bốn bức tường kín đã dần nhuốm mùi ái tình, Jungwon ra sức di chuyển miệng, vật lộn để không ho sù sụ do cơn ngứa ngáy trên đầu lưỡi. Sunghoon luồn tay vào tóc em, khẽ kéo để em nghiêng đầu, đủ cho cự vật đâm vào dễ dàng hơn. “Giỏi lắm. Wonnie đúng là bé ngoan mà.”

 

Jungwon cau mày, khẽ rên rỉ, nước mắt trong veo trượt xuống hai gò má nóng rẫy, cảnh tượng trước mắt khiến hắn bật cười, “Em như thế này trông đáng yêu quá đi mất.”

 

Một cái đánh “chát” đầy giận dữ của em hạ cánh trên bắp đùi hắn, hơi nóng từ mặt chậm rãi lan xuống tận cần cổ mảnh mai, còn Sunghoon chỉ cười, đáy mắt lấp lánh đầy hưng phấn. “Anh nói thật mà. Đáng yêu quá, anh chỉ muốn ăn trọn em thôi.” Hắn cúi xuống, đưa tay véo lấy một bên má, “Cặp má phúng phính này trông còn dễ thương hơn khi em ngậm thằng nhỏ của anh trong miệng đấy.”

 

Em nhắm chặt mắt, chẳng thể chịu nổi trước một Sunghoon không biết xấu hổ, mọi ngôn từ phóng đãng tuôn ra khỏi khóe môi hắn mà không hề chần chừ. Sunghoon ngày thường vốn là một kẻ ít nói, nhưng chỉ khi hắn và em đối diện nhau trong cảnh tượng nhục dục như vậy, hắn mới trở nên lắm miệng đến bất ngờ.

 

“Aw, cả lông mi em nữa này,” Đầu ngón tay hắn khẽ lướt qua viền mắt em, Jungwon khẽ giật mình vì xúc cảm nhồn nhột trên mi mắt. “Xinh đẹp.”

 

Cự vật khẽ động, theo cử chỉ của hắn đè nặng lên đầu lưỡi em, Jungwon khó khăn lắm mới giữ được nhịp thở nông của mình. Hô hấp bị cản trở là thế, ấy vậy mà em chẳng hề để tâm đến, chỉ chăm chú vào đốm lửa rực trong lồng ngực đang bùng lên, kéo theo sự hãnh diện khi lần đầu tiên em nuốt trọn được thứ đó của hắn vào họng.

 

Jungwon nhỏ giọng rên rỉ, bên tai nghe tiếng Sunghoon đang cẩn trọng chỉnh lại tư thế ngồi của hắn. Em ngước lên nhìn để thấy người kia dựa lưng vào tường, nheo mắt quan sát tình nhân nhỏ bé của hắn. Nơi ánh nhìn mịt mù là dục vọng chất chứa đang ngự trị, và khi hắn liếc qua những giọt lệ trên má em, Jungwon bối rối chớp mi, cảm nhận bàn tay Sunghoon xoa khẽ trên mái tóc. “Làm nốt công việc của em đi, Won à.”

 

Theo mệnh lệnh của hắn, em chậm rãi rướn người lên, đưa tay giữ lấy gốc dương vật của Sunghoon và khẽ khàng nhấn cổ họng mình xuống.


✦✧✦✧

 

Sunghoon khen em đáng yêu khi hắn đòi Jungwon phải làm aegyo nếu muốn hắn đưa thứ đó vào bên trong, và việc này khiến em nhục nhã chết đi được.

 

Jungwon chưa bao giờ ở trong tình trạng đáng xấu hổ như bây giờ: Sunghoon nhìn xuống người nằm dưới thân hắn mà nhếch mép cười bỡn cợt. Hắn chép miệng đầy bất mãn, đoạn nhắc nhở Jungwon rằng em phải hỏi xin đúng cách thì mới có được thứ mình muốn chứ . Hai chữ “làm ơn” đơn giản là không đủ để hắn cảm thấy hài lòng, vì Sunghoon là một kẻ vặn vẹo như thế đấy (với một khuôn mặt hết sức điển trai).

 

Sau một lúc rên rỉ cầu xin hắn hãy bỏ yêu sách đó ra khỏi đầu, Jungwon bất lực chấp nhận sự thật cay đắng rằng kẻ trước mặt em là Park Sunghoon, và dù cho em có cầu xin đến nước nào, hắn cũng chẳng chịu buông tha cho em dù chỉ một phút. Vì thế nên, Jungwon, với hai mắt nhòe đi vì lệ và đôi môi sưng mọng khẽ mím lại vì hờn dỗi, chỉ đành đưa hai ngón tay lên má lúm và bật ra một tiếng kêu dễ thương hết sức có thể. Tất nhiên, thứ em vừa thực hiện trông ghê chết đi được, em chỉ cho phép nó xảy ra trong chớp nhoáng rồi thay thế bằng sự xấu hổ đến khổ sở, nhưng như vậy đã là quá đủ để Sunghoon bật cười khoái chí, khóe mắt nheo lại đầy thỏa mãn.

 

“Cũng đâu có tệ lắm, phải không em?” Sunghoon dài giọng trêu chọc, ngón tay dài luồn vào những lọn tóc mềm của em, còn Jungwon bướng bỉnh né tránh cái chạm của hắn, lắc đầu nguầy nguậy. “Anh không biết nó nhục nhã đến mức nào đâu, cái đéo gì đã khiến anh bắt em làm aegyo trong khi chúng ta đang làm chuyện này thế?”

 

Sunghoon vờ như bận rộn với công việc của hắn, lơ đễnh huýt sáo trong khi bàn tay còn lại đang ra vào nơi động nhỏ phía dưới. Jungwon có vẻ như phát cáu đến mức không còn nhận ra xúc cảm từ đầu ngón tay hắn cạ qua vách thịt nhạy cảm, còn Sunghoon thì thừa biết lối vào đã được nới giãn cẩn thận, nhưng bàn tay vẫn lưu luyến chưa muốn rời đi, đều đặn đâm vào theo nhịp. “Thật tình, aegyo thì có cái đếch gì khiêu gợi cơ chứ? Hả?”

 

Chuyện này còn đáng xấu hổ gấp nhiều lần so với những lần Sunghoon gọi em bằng những từ như “đĩ” hay “điếm”, Jungwon bực dọc liếc nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt điển trai nọ. Dễ hiểu mà nói, dù em có chửi rủa, đấm đá loạn xạ hay mắng mỏ hắn, Sunghoon đơn thuần chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào, như con báo lặng lẽ rình rập một con linh dương đang nô đùa vậy. “Sao em không thể cầu xin một cách bình thường cơ chứ? Em sẵn sàng trả tiền để anh ngừng bắt em làm mấy trò này, thật đấy! Một milimet nữa thôi và đừng trách em nếu em chặt đứt cái máy dò giữa hai chân anh.”

 

Sunghoon chỉ chép miệng và ra hiệu cho em ngưng càu nhàu, đưa tay tách lấy hai bắp đùi mịn màng của người kia ra. “Thôi nào, em dừng lại được rồi đấy Won à. Em đã hỏi rất lễ phép và anh sẽ thưởng cho em, rõ chưa?” Quy đầu của hắn đâm vào lỗ nhỏ đang co bóp, Sunghoon cẩn trọng đẩy phần thân vào sâu thêm, thỏa mãn nhìn Jungwon giật nảy người trước cảm giác phần dưới bị nới lỏng hết mức, cơn đau lan dần lên sống lưng cong cong, lẻn vào nhịp phập phồng của lồng ngực khi em cố bắt kịp hơi thở.

 

Tiếng rên rỉ trầm thấp của hắn hòa vào thanh âm nức nở của em qua đôi môi mím chặt. Sunghoon nhấp hông, vùi sâu toàn bộ chiều dài của hắn vào bên trong động thịt nóng ẩm và rùng mình vì khoái cảm. Hắn cúi xuống bên tai em, thì thầm, “Giờ thì ngoan nhé, bằng không anh sẽ bắt em cầu xin một lần nữa đấy.”


✦✧✦✧

 

Sunghoon khen em đáng yêu ngay cả khi Jungwon đang ngủ.

 

“Chào buổi sáng, Jungwon.” Sunghoon lầm bầm, lững thững đi vào phòng bếp trong quần đùi áo phông xộc xệch, mái tóc rối bù của hắn cũng không che khuất nổi gương mặt điển trai sáng bừng. Hắn mở toang cửa tủ lạnh để tìm thứ đồ uống mới mà hắn đang phát cuồng mấy ngày nay: trà kombucha (thứ vừa cháy hàng vì được tiền bối Jungkook của BTS uống).

 

Jungwon chỉ giơ tay lên vẫy nhẹ thay cho lời chào, uống nốt cốc sữa ấm em đang cầm và bắt đầu dáo dác nhìn quanh xem còn món nào khác ăn được nữa. Tteokbokki còn thừa từ bữa trước có ổn không nhỉ? “Chào anh.”

 

Sunghoon nốc cạn chai trà trong một hớp, thẳng tay ném một được thật chuẩn vào thùng rác rồi sấn tới chỗ người kia. Jungwon nhoài người trên bàn ăn, cây bút trong tay xoay đi xoay lại khi em cố hết sức để hoàn thiện được phần lời bài hát đang viết dở, vậy nhưng tâm trí cứ trống rỗng, mãi chẳng viết thêm được gì.

 

“Em có muốn xem thứ gì đó đáng yêu không?”

 

“Được thôi.”

 

Sunghoon gần như bao bọc lấy em trong lồng ngực hắn, tay trái bám lấy thành ghế Jungwon đang ngồi, tay còn lại chống lên mặt bàn, giơ chiếc điện thoại ra trước mặt em. Trên màn hình là một bức ảnh Jungwon đang ngủ —em bĩu môi.

 

“Sao nào? Em nhìn đáng yêu quá đi thôi, trông như bánh burrito cuộn ấy.” Sunghoon trỏ vào tấm ảnh: chiếc áo hoodie rộng thùng thình trùm qua đầu em, và Jungwon cuộn mình trong tận hai lớp chăn dày (bởi lẽ nếu mặc quần đùi mà chỉ đắp một lớp chăn thì lạnh lắm, em phản bác).

 

Jungwon thở hắt ra một hơi đầy cáu kỉnh, đẩy chiếc điện thoại ra chỗ khác, “Xóa tấm ảnh đó đi.”

 

Sunghoon vẫn chưa bỏ cuộc, dài giọng lèo nhèo bên tai em, “Không mà, Won à, nhìn nhé!” Tấm ảnh tiếp theo hắn đưa ra được vẽ thêm tai mèo vụng về trên đỉnh đầu mềm mại, và Jungwon không kìm được một tiếng cười khúc khích, chọc chọc cây bút đang cầm vào tay hắn. “Lạy chúa, làm ơn đừng để em nhìn thấy nó một lần nữa.”

 

Hắn hấp tấp buột miệng, “Gì cơ? Không được! Em vẫn chưa được xem phần đáng yêu nhất mà!”

 

Em thở dài. “Lại là gì đây? Anh vẽ thêm đuôi và vòng cổ mèo à?” Jungwon khịt mũi, nhưng khi Sunghoon lướt tay sang phải, em gần như ngừng thở.

 

Sunghoon đang tự xử. Đó là điều đầu tiên em nhìn thấy. Điều thứ hai là Jungwon đang nằm trên giường, tấm chăn ấm bị kéo sang bên, toàn bộ phần chân và cặp đùi như phô ra dưới chiếc quần ngắn cũn. Điều thứ ba là chất dịch trên nắm tay hắn ánh lên, và Jungwon bàng hoàng vì em thậm chí còn không bị đánh thức bởi đèn flash chói mắt hay những âm thanh lép nhép phát ra từ bàn tay người kia. Em giật mình ngẩng đầu nhìn xung quanh, lo sợ sẽ có ai bước vào ngay lúc đó, nhưng rồi nhận ra họ đã dậy sớm hơn báo thức cả giờ đồng hồ.

 

Em biết em vẫn để Sunghoon chạm vào cơ thể mình khi đang ngủ, nhưng em chẳng ngờ được rằng hắn thậm chí còn ghi hình lại. Sunghoon trong video đột nhiên dừng tay, sau đó góc quay rung lắc một chút, kéo theo tiếng rì rầm nhỏ nhẹ. Jungwon tái mặt, khẽ nuốt khan: Sunghoon không phải người duy nhất đang chứng kiến khi video này được quay.

 

“Được rồi,” người lạ mặt nọ thì thầm, nhưng âm vực quá trầm khiến Jungwon không tài nào đoán nổi chủ nhân của giọng nói đó. Đến khi góc camera đã được cố định trở lại, người lạ mặt kia đang giữ lấy điện thoại, còn Sunghoon chậm rãi đưa tay tách mở khuôn miệng Jungwon. Hắn cẩn trọng đẩy thân dưới vào khoang miệng em, chưa đầy một inch rồi rút ra, để lại trên khóe môi tinh dịch hòa cùng với nước bọt. 

 

Sunghoon bắt đầu di chuyển bàn tay đang bọc lấy dương vật chính mình, và Jungwon gần như bị thôi miên cảnh tượng ái muội ấy: cách mà hông hắn chuyển động thật mạnh bạo, cách ánh mắt của hắn dán chặt vào người đang say giấc nồng kia. Em cố ép mình rời mắt khỏi màn hình, nhưng chẳng tài nào dứt ra nổi, lặng lẽ nhìn dịch lỏng tiết ra từ quy đầu mỗi lúc một nhiều khi hắn siết chặt nắm tay hơn một chút.

 

Một lúc sau, Sunghoon giảm dần tốc độ, hắn cắn môi để nén lại một tiếng rên trầm trong cổ họng và bắn ra. Tinh dịch vương vãi trên khắp bàn tay hắn, một chút dính lên cả chiếc chăn Jungwon đang đắp. Hắn ngừa bàn tay lên, tay còn lại vớt lấy một chút dịch của chính mình rồi đưa vào miệng Jungwon. Ngón tay hắn đẩy nhẹ trong vòm miệng, thận trọng từng chút một để chắc chắn rằng em không giật mình tỉnh giấc ngay lúc ấy.

 

Jungwon theo bản năng vội liếm môi, run rẩy kiểm tra xem liệu có vị lạ nào đang tồn tại trên đầu lưỡi: ví như vị mặn của đầu ngón tay hắn hay vị đắng của tinh dịch sót lại, nhưng chẳng có gì cả. Sunghoon cười khoái trá, vẫn đang tự hào khoe chiến lợi phẩm của hắn. “Đáng yêu quá phải không? Jungwon đúng là bé ngoan của anh, ngay cả khi em đang say giấc ấy.”

 

Em khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, tầm nhìn rơi xuống trang giấy trống không, đoạn lẩm bẩm. “X-xấu hổ quá đấy.”

 

“Không mà! Em trông dễ thương lắm,” Sunghoon cãi lại, tắt điện thoại đi và nhét nó vào túi áo như thể chẳng có gì kì lạ cả. Định nghĩa “dễ thương” của Sunghoon đã đạt đến ngưỡng biến thái, và em thề rằng bộ não đẹp trai của hắn hẳn là hỏng mất rồi.

 

“Cứ cho là em khi ngủ trông rất đáng yêu đi, nhưng em không hiểu tại sao nó lại khiến anh muốn tự xử.”

 

Hắn nhún vai. “Đơn giản lắm. Em đáng yêu, anh thấy em đáng yêu, thằng nhỏ của anh cứng lên thôi.”

 

Jungwon run rẩy cười. “Quái đản quá.”

 

“Đừng phê phán kink của anh mà.”

 

“Thứ đó được coi là kink á? Không phải là do cái đầu đẹp trai của anh bệnh nặng rồi đấy chứ?”

 

Hắn thở dài và lắc đầu, “Em chẳng hiểu nổi đâu.”

 

“Đúng đấy, em chẳng hiểu nổi.”

 

“Này.” Tông giọng của Sunghoon vẫn đều đều, nhưng có điều gì đó dường như nghiêm túc hơn, cứng rắn hơn, khiến em bối rối ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn đưa tay nâng lấy cằm người kia, chậm rãi cất lời. “Em thích nó, phải không?”



Bị phơi bày trước ánh nhìn của người khác hay nuốt lấy tinh dịch của Sunghoon trong khi đang ngủ, dưới sự chứng kiến của một thành viên nữa khiến bụng dưới của em nóng ran, và để thú thật, tất cả những chuyện trên kích thích đến kỳ lạ.

 

Sunghoon vẫn chăm chú nhìn em, Jungwon đáp trả lại hắn bằng ánh mắt dữ dội chẳng kém. Ngón tay cái của hắn lướt qua môi dưới căng mọng, và tâm trí em bỗng chốc trống rỗng. “...Vâng.”

 

“Thích nhiều không?”

 

“Rất nhiều.”

 

“Thấy chưa? Em đúng là bé ngoan mà.” Sunghoon thỏa mãn bật cười. “Đáng yêu chết mất.”


✦✧✦✧

 

Sunghoon khen em đáng yêu khi em bật khóc trong lúc họ làm tình.

 

Jungwon chẳng thể kiềm chế nổi cảm xúc của chính em, nhất là khi Sunghoon bất thình lình nổi cơn xấu tính, để rồi quyết định giải tỏa toàn bộ sự bực tức của mình lên cơ thể Jungwon. Bàn tay hắn chu du trên mọi tấc da thịt, cấu lấy hai cánh mông mẩy rồi lại nắm chặt lấy vòng eo thon. Hắn bấm đầu ngón tay sắc vào bắp đùi em; hắn cạ móng tay mình qua đỉnh dương vật nhạy cảm của Jungwon, cơn đau khiến em thút thít.

 

“Mẹ nó,” Jungwon gần như khóc nấc lên. “Làm ơn…anh!”

 

Sunghoon thấp giọng cười, bàn tay đang giữ lấy thân dưới em siết chặt, móng tay bấm sâu hơn vào lỗ niệu đạo, chà sát lên đỉnh quy đầu. Dịch lỏng đã tiết ra nhầy nhụa trên đỉnh cự vật của em, và đáng ra, Sunghoon sẽ tha cho em sau một hay hai lần như thường ngày, nhưng lần này, hắn cứ lặp đi lặp lại động tác ấy, không để Jungwon nghỉ lại dù chỉ một giây.

 

Thời gian gần đây, Sunghoon đang đau đầu về việc giữ vị trí MC cho một chương trình âm nhạc hàng tuần. Tất nhiên, chẳng ai mong đợi hắn sẽ làm mọi thứ hoàn hảo ngay trong lần đầu tiên, nhưng khoảng trống của cựu MC để lại vẫn là quá lớn. Soobin và Arin được công chúng yêu thích nhờ tương tác tự nhiên và bầu không khí thoải mái dễ chịu mà họ đem lại, nhưng Sunghoon thì khác, cái danh “hoàng tử băng” đâu phải được đặt ra cho vui. Hắn toát ra khí chất sang trọng, vương giả và xa cách, tuyệt đối không phải sự ấm áp thân thiện mà mọi người vẫn hằng chờ mong.

 

Đầu ngực nhạy cảm của Jungwon đã bị giày vò đến đau nhói, hai điểm nhỏ sưng lên khiến em run lên bần bật trong đau đớn hòa lẫn với khoái cảm. Cơn đau giằng xé lan đến từng ngóc ngách trong cơ thể em, khiến em chỉ muốn hét lên để hắn ngưng lại, nhưng Sunghoon chẳng có vẻ gì là sẽ dừng. Hắn buông tha cho thân dưới của người kia, nhưng cự vật to lớn vẫn không ngừng ra vào đầy thô bạo, và sau những cú thúc mạnh vào trong vách thịt chật chội, Jungwon cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, vỡ òa trong nước mắt.

 

“S-Sunghoon, đau quá,” em nấc lên, nước mắt giàn dụa trên gò má nghe mặn chát theo mỗi tiếng nức nở bật ra từ khóe miệng. “Làm ơn, làm ơn, em

 

Em gục đầu xuống gối, thút thít khóc nghẹn, để cho những giọt lệ trong veo thấm ướt cả ga giường. Jungwon đã ra một lần trong đêm nay, và em không dám chắc rằng em có thể lên đỉnh một lần nữa chỉ trong thời gian ngắn như vậy. Sunghoon vẫn đều đặn nhấp hông, hung hăng như thể muốn đập tan nhận thức của em thành ngàn mảnh vụn.

 

Hắn thủ thỉ đầy cưng chiều, véo nhẹ lên gò má tròn trịa, “Em đáng yêu quá, Jungwon à,” Sunghoon vui vẻ khen ngợi, bàn tay áp lấy sườn mặt người kia để bắt em nhìn thằng vào hắn.

 

Jungwon chớp mi, hình ảnh người kia nhòe đi trong tầm nhìn mù mịt chỉ toàn nước mắt của em. Cách hắn nhìn xuống em với sự si mê bùng lên nơi đáy mắt làm Jungwon khẽ run lên vì hoảng sợ, như thể chứng kiến em khóc lóc, khổ sở van xin khiến hắn hạnh phúc đến phát điên vậy.

 

“Anh đã nói với em chưa nhỉ? Rằng em đáng yêu vô cùng, không cần làm gì cũng đã rất đáng yêu rồi.” Hắn thì thầm, thân dưới khẽ động, ngay lập tức khiến bắp đùi người kia run rẩy. Hai má nóng rẫy vì xấu hổ, Jungwon chỉ muốn quát thẳng vào mặt hắn, rằng ngậm con mẹ mồm lại đi , bởi mỗi khi Sunghoon cố tình khen em đáng yêu trên giường, em chỉ muốn biến mất cả một tuần dài mà thôi.

 

“Anh…” Jungwon thở gấp khi hắn giảm tốc, lần này đưa đẩy hông từng nhịp uể oải, “Anh lúc nào cũng nói thế, đồ khốn.”

 

“Anh nghĩ em đáng yêu nhất vào những lúc thế này.” Một tiếng cười giòn tan bật ra khỏi miệng hắn, dội lại thật rõ nét trong thính giác của Jungwon. Chết tiệt, mọi thứ về hắn đơn giản là quyến rũ chết người. “Cố tỏ ra mạnh mẽ trong khi cự vật của anh đang lấp đầy bên trong em, và em thì đang khóc lóc xin anh tha thứ.”

 

Jungwon yếu ớt quay mặt đi. “Anh…”

 

Sunghoon chép miệng, kéo cằm em trở lại, “Nhìn mắt em ngân ngấn nước kìa. Anh sẽ gọi em là xinh đẹp nếu em không đáng yêu quá đấy.” Hắn cười giả lả, nét điên cuồng phảng phất trên khóe môi đang nhếch dần lên.

 

“Hay anh gọi em là xinh yêu nhỉ?” Sunghoon trêu chọc, còn em chỉ im lặng lườm hắn. “Không ư? Em không thấy hài hước hả, đồ hư hỏng này?” Hắn ngâm nga, ngọt ngào đến gai người.

 

“Mấy câu đùa của anh chẳng buồn cười chút nào.” Jungwon hằn học đáp.

 

Sunghoon nghiêng đầu, “Thật hả? Vậy thì, có vẻ như em muốn thêm một hiệp nữa rồi.”

 

Bàn tay hắn tát yêu lên gò má em, Jungwon bật ra một tiếng nỉ non sâu trong cuống họng, cố xoay đầu nhưng lại bị hắn giữ chặt lại một chỗ.

 

“Em không muốn. Làm nhanh lên rồi thả em ra đi.” Nói dối, cả em và hắn đều biết em sẽ ngoan ngoãn ở lại thêm tận năm hiệp nữa nếu Sunghoon yêu cầu, nhưng Jungwon thích tỏ ra ương ngạnh trước hắn và hắn cũng không ngại chiều theo em.

 

“Aw, đừng dỗi anh mà.” Sunghoon dài giọng, khiến Jungwon nhăn mặt, đôi môi chu lên đầy giận dữ. “Em không thích anh khen em đáng yêu, nhưng mỗi lần em ăn nói hỗn xược, em đều đáng yêu hơn gấp bội ấy.” Gò má em bị người kia bóp chặt, đôi mắt long lanh nhìn lên hắn chỉ toàn là sự bực dọc và cáu kỉnh mà thôi.

 

“Em không thích cảm giác có dương vật của anh bên trong cơ thể em hả?”

 

Jungwon đã định phản kháng và nhổ vào mặt hắn rằng không hề, đồ bệnh hoạn, em ghét thứ bẩn thỉu đó của anh , nhưng khi Sunghoon đột ngột đâm mạnh cự vật vào lỗ nhỏ đang co bóp kịch liệt, em như muốn ngạt thở bởi khoái cảm được lấp đầy phía dưới, lưng ưỡn lên thành một đường cong xinh đẹp và đầu hàng trước sự kiểm soát của hắn. “Đúng rồi đấy,” Sunghoon thở hổn hển, mỗi tấc da thịt em đỏ ửng mà hắn quét mắt qua giờ đều rực cháy, “Anh nghĩ em rất thích là đằng khác."


✦✧✦✧

 

Sunghoon khen cậu nhỏ của em đáng yêu khi hắn nảy ra mấy trò đùa độc ác trong đầu.

 

“Không to lớn chút nào, nhỉ?” Hắn cười cợt, một tay siết lấy phần thân dưới của Jungwon. Em như muốn độn thổ vì ngượng ngùng, não bộ đứt tín hiệu như chiếc TV cũ bởi lẽ, đúng rồi đấy, đây là điều em vẫn hằng mong muốn: bị sỉ nhục không chút xấu hổ bởi một người nào đó không màng đến cảm nhận của em.

 

Sunghoon kề sát dương vật của mình vào bên cạnh Jungwon, bàn tay rộng nắm lấy cả hai phần thân, và Jungwon cứng người khi nhận ra sự khác biệt hoàn toàn giữa hai người họ: thứ đó của Sunghoon vừa dài vừa to lớn, những đường gân chạy dọc hai bên thân, còn của Jungwon thì lại hồng hào và chẳng có vẻ gì là đáng sợ cả.

 

“Em cứ như em bé ấy,” Sunghoon bật cười, tay vuốt ve sống lưng em, khiến Jungwon vô thức cong người thêm chút nữa. Jungwon ngồi lọt thỏm trên đùi hắn, khoảng cách để trống giữa hai người họ đủ để em cay đắng so sánh độ lớn của hai người. “Chỉ là mẹ kiếp.”

 

“Sao cơ ạ?”

 

“Làm thế nào mà mọi thứ thuộc về em đều đáng yêu thế?” Sunghoon thắc mắc, lông mày nhíu lại tựa như hắn thực sự bối rối vì điều này: Jungwon, với cặp má phính và đôi mắt xinh đẹp và thân hình nhỏ bé và cổ tay mảnh khảnh và quần áo lúc nào cũng rộng quá một vài cỡ. Jungwon gục đầu xuống, hai tai nóng bừng. “Anh đến nghiện em mất thôi.”

 

“Em cũng bé xíu nữa. Con người thực sự có thể bé xinh như em được sao?” Hắn nhìn thẳng vào em, và cả cơ thể Jungwon như nhũn lại trước ánh nhìn của hắn. “Em mười tám tuổi rồi đấy, đáng ra thứ này cũng phải lớn hơn chứ?” Sunghoon gặng hỏi, sự chân thật trong giọng nói của hắn khiến em hoài nghi liệu hắn đang nghiêm túc, hay đơn giản là chỉ muốn làm em xấu hổ hơn nữa mà thôi.

 

Jungwon cứng họng, không thể xử lý nổi dù chỉ một suy nghĩ hay cất lời dù chỉ một câu nói. Tất cả những gì em nghĩ được là “dừng lại”, “tiếp tục đi” bởi vì, lạy Chúa, những câu từ làm nhục này trớ trêu thay là điều ngọt ngào nhất em từng nếm thử. “Vai em cũng rộng đấy, nhưng anh đoán là do tất cả các phần còn lại trên cơ thể em đều bé xíu nhỉ?”

 

“Anh.” Em rên rỉ, để đầu mình tựa lên hõm cổ hắn, vùi đôi mắt tròn vào bờ vai vững chãi của người kia và giấu đi khuôn mặt đỏ lựng. 

 

Lồng ngực người kia phập phồng một tiếng cười vô thanh, “Cơ thể em sinh ra là để làm tình hả? Hm?”

 

Jungwon thở hắt ra một hơi run run.

 

“Được, đã vậy thì, c-cứ làm luôn đi,” Jungwon bẽn lẽn và khẽ cựa quậy trong lòng người kia, ngón tay nhỏ kéo lấy gấu áo hắn như ra hiệu cho hắn buông em ra để đổi lại tư thế. Tuy nhiên, Sunghoon giữ em ngồi yên trên đùi mình, bàn tay to lớn siết lấy tấm lưng em, không cho phép em rời đi dù chỉ một bước.

 

Hắn cười. “Không được, anh muốn chơi với cậu nhỏ dễ thương của em một lúc đã.” Hắn đưa tay bọc lấy thân dưới của em, và khi bàn tay nọ chậm rãi chuyển động, Jungwon đã sớm biết rằng vẫn còn cả một đêm dài đang chờ họ ở trước mắt.



Notes:

cảm ơn mng vì đã đọc đến đây <3

edit: just me casually taking this fic off the anon collection <3 thra thì mình cũng khá active trên facebook ấy nên nếu bạn muốn nói chuyện về sungwon thì >< yk what to ask for