Chapter Text
- Này Tay, có phải đó là thằng Time không? Nó đang đi với ai thế kia?
Trên con đường tấp nập và ồn ào người qua kẻ lại, linh hồn Tay như bị mạnh mẽ hút vào khoảng không vô định và đen tối mịt mùng. Tai em lùng bùng. Trái tim như ngừng đập. Em quên cả việc thở khi nhìn thấy cả hai bóng hình quen thuộc ấy. Một người là Time, người em yêu thương hơn hết thảy suốt bốn năm ròng. Còn người còn lại… là bạn em, Tem. Cả hai ôm ấp và hôn hít nhau. Đôi bàn tay to ấm từng vuốt ve khắp da thịt em nay lần mò vào quần áo của kẻ khác. Cái miệng thường rủ rỉ những lời mật ngọt làm em say sưa đang liếm cắn một người quen quá đỗi xa lạ. Bụng Tay chợt quặn thắt. Cơn buồn nôn nghẹn ứ trào lên cổ họng, choáng váng đầu óc.
Vài giờ sau đó Tay không nhớ mình đã trải qua như thế nào. Em tỉnh dậy trên giường nhà mình, trong căn phòng hỗn độn đồ đạc bị đập phá. Tay em bị thứ gì cắt rách da. Vài giọt máu đỏ thấm xuống ga trải giường. Em ảo não ngồi dậy, cảm thấy khắp cơ thể mình đều đau nhức và rệu rã, nhất là nơi trái tim vẫn không ngừng co rút như thoi thóp những nhịp đập cuối cùng. Chưa bao giờ Tay điên như thế này. Time đã ngoại tình rất nhiều lần trong bốn năm qua, nhưng lần nào em cũng lựa chọn điềm nhiên tha thứ chỉ sau vào lời dỗ dành và hứa hẹn dối trá. Vậy nhưng nhất định lần này phải là bạn của em, một người em tin tưởng và quý mến. Hình ảnh hai người quấn quýt nhau ùa về làm Tay trối chết chạy vào buồng vệ sinh để nôn thốc nôn tháo. Chẳng còn gì để tiết ra ngoài dịch dạ dày đặc sệt. Tay ngẩng đầu nhìn bản thân mình trong gương đã trở thành một kẻ đáng thương hại và thấp kém đến cùng cực. Mặt xanh mét như tàu lá. Hai mắt đỏ quạch. Miệng méo xệch đi như khóc, lại như cười. Nước mắt từng giọt trào ra. Tay ngã gục xuống sàn nhà, cuộn tròn mình như đứa trẻ trong bụng mẹ, cứ ấm ức rên rỉ suốt đêm dài để trút cho hết nỗi lòng vương vấn.
Sáng hôm sau, Time cà lơ phất phơ trở về nhà và bắt gặp Tay đang sửa soạn đồ đạc. Gã nhíu mày hỏi:
- Mày định đi đâu đấy? Sao không nói với tao một tiếng?
Tay giật mình thoáng chốc, vội vàng quệt đi nước mắt và gắng gượng trả lời thật rành mạch để Time không nghe ra sự đau đớn trong giọng nói của mình:
- Tao không ở đây nữa. Nội trong nay mai tao sẽ dọn hết đồ ra ngoài. Chúng ta chia tay.
Thế nhưng Time vẫn nhạy bén nhận ra sự run rẩy rất khẽ của em. Gã hiểu em nhiều hơn là em tưởng. Gã xồng xộc bước đến đứng sau lưng Tay, từ trên cao nhìn xuống mà tuyên bố:
- Không có đi đâu hết. Tao không cho phép.
Tay bực bội quay ngoắt người lại, siết chặt nắm tay và đứng dậy trừng mắt đối diện với Time.
- Tao không cần mày cho phép. Time, tao biết mày thích ngủ lang ở bên ngoài, nhưng tuyệt đối đừng để cho tao biết. Thế nhưng mày đã làm gì? Mày ngủ với Tem! Mày nghĩ rằng tao sẽ tha thứ cho mày…
Chưa kịp nói hết câu, Time đã ôm Tay vào lòng. Một tay vòng quanh eo, một tay giữ chặt đầu để em không thể chạy thoát. Gã thô lỗ liếm quanh môi và luồn ngay lưỡi vào trong khi em định la hét phản kháng. Hơi thở quen thuộc bao trùm khắp các giác quan. Chiếc lưỡi nhạy cảm bị gã tùy ý đùa bỡn, nút vào, đưa đẩy và liếm láp. Bàn tay nóng rực tìm đường thò vào quần lót và xoa bóp cánh mông căng tròn. Gã thô lỗ và khốn nạn trong cách an ủi và thao túng em, nhưng em lại mềm lòng buông mình cho những va chạm hoan lạc ấy. Có lẽ người nhu nhược như em hợp với những gã trai hư như Time. Cơ thể Tay nóng rần lên. Sự phản kháng dần yếu ớt, để rồi gã phì cười thổi khí vào tai, nói đúng những điều em hằng khao khát được nghe thấy:
- Tao sai rồi, Tay. Tao nhất thời hồ đồ. Sẽ không có lần sau nữa, tao hứa. Thằng Tem chỉ là người chơi qua đường mà thôi. Mày biết tao yêu mày nhất trên đời mà, đúng không? Chỉ có một mình mày là nắm giữ trái tim tao.
Khuôn ngực hai người áp sát vào nhau. Nhịp đập con tim như chấn động xuyên qua lồng ngực, giao thoa vào tận nơi yếu ớt sâu trong linh hồn Tay. Bàn tay nóng rực của gã vuốt ve đúng những nơi em nhạy cảm. Nơi cánh mông, nơi eo hông, nơi đùi trong và cả đầu vú. Điện giật lăng tăng chạy khắp các tế bào. Em vô thức mềm chân và ngửa đầu thở hổn hển, mặc cho gã bắt đầu liếm hôn cần cổ yếu gầy. Tay đáng thương vẫn còn thực lòng yêu gã trai hư không hề biết sửa đổi. Còn Time thì biết tỏng mình sắp chiến thắng một lần nữa… cho đến khi gã thọc ngón tay vào hậu môn em.
Tay bừng tỉnh, hốt hoảng và giãy giụa đẩy mạnh Time ngã sõng soài. Không! Em sẽ không rơi vào bẫy một lần nào nữa! Em vội vàng mặc lại quần áo đàng hoàng và chạy ào ra cửa, sợ hãi rằng chỉ thêm một giây chần chừ cũng đủ làm em sa chân vào vũng lầy không lối thoát. Nhưng Time vẫn nhanh hơn em một bước. Gã đóng sầm cửa lại ngay trước mắt em và ôm ghì em mặc cho em gào thét và giãy giụa:
- Không! Time! Làm ơn! Tao với mày đã xong rồi! Mày buông tha cho tao đi!
- Buông tha? Đừng có nói chuyện nực cười! Đời này tao cũng không buông tha cho mày đâu Tay!
Vừa nói, Time vừa luồn tay bóp mạnh nơi đũng quần làm Tay đau đớn oằn mình. Ngay lúc em mất cảnh giác, gã gã ngay lập tức lôi em vào phòng và ném lên giường. Rồi gã nhào lên người em, vừa kìm kẹp tay chân không cho em giãy giụa, vừa cởi bỏ áo quần em. Khi chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót, Tay tức giận kêu một tiếng nức nở:
- Mày là thằng khốn nạn, Time!
- Đúng vậy, nhưng là thằng khốn nạn mà mày yêu. Xem đi Tay, mày đang có phản ứng.
Time nắm thằng nhỏ của Tay, ngón tay mải miết theo hình dạng cứng rắn dù cách một lớp vải. Gã dừng lâu hơn ở đầu khấc, liên tục xoa nắn rồi ấn mạnh. Tay rùng mình. Khoái cảm đáng ghê tởm tê rần giữa hai chân làm em hoảng hốt. Không nên như thế này. Đáng lẽ em không nên có phản ứng với kẻ bội bạc lừa dối em hết lần này đến lần khác mới đúng. Nước mắt sinh lý ứa ra. Đôi con ngươi em đỏ hoe, không rõ vì sung sướng hay đau buồn.
Điều đó đối với Time không quan trọng. Gã kéo xuống vật cản trở cuối cùng trên người Tay rồi xốc hai chân em lên vai mình, cúi đầu ngậm lấy dương vật đã nửa cứng. Tay kinh ngạc trong phút chốc mà quên cả phản kháng. Gã liếm một đường từ hệ rễ lên đỉnh chóp rồi thâm hầu một cách điệu nghệ. Nóng bỏng và ướt át. Khoái cảm đánh úp từ dưới người. Em giật mình, theo bản năng siết chặt ga trải giường và vặn vẹo né tránh. Gã càng ép người xuống khiến cơ thể em cong cớn, hình thành thế kìm kẹp khó tránh thoát được. Lưỡi gã liếm từ quy đầu xuống hai bao tinh hoàn, qua đáy chậu và đùa bỡn nơi hậu môn, rồi xộc vào trong và đảo quấy nhộn nhạo khắp thịt ruột. Cơn sung sướng tai quái không ngừng chạy dọc lên, vặn nhỏ dần sự kháng cự và chống đỡ của Tay. Sâu thẳm trong lòng, em biết rằng em yêu nó.
Tuy nhiên Time không có nhiều kiên nhẫn tiền diễn. Với chút nước bọt ít ỏi ấy, gã thô lỗ thọc hai ngón tay vào để nong rộng. Tay đau đớn giật bắn nhưng không thể thoát ra. Đường đi khô khốc. Gã banh cái lỗ ấy ra để nhổ nước bọt vào, rồi tiếp tục cho cả ba ngón tay vào khai thác. Tay cảm thấy nhục nhã đến mức đỏ bừng mặt. Em cắn răng và dùng hai tay chặn ngang mắt, không muốn nhìn thêm một chút nào cảnh bản thân bị Time khinh nhờn. Gã sớm nhận ra hành động của em. Chốc lát sau, gã rút tay ra. Không còn gì tác động khiến Tay ngạc nhiên buông tay, chỉ để nhìn thấy Time sừng sững đứng ngay phía trước với một cái dương vật dữ tợn dựng thẳng kề sát kẽ mông mình. Gã vẫn mặc quần áo chỉnh tề, trái ngược hoàn toàn với kẻ hoàn toàn trần trụi là em. Em vô lực và yếu ớt, còn gã là kẻ mạnh mẽ nắm quyền khống chế trong tay. Bỗng nhiên Tay thấy mình càng đê tiện như một ả điếm vẫn kỳ kèo mặc cả và tự mình làm sang. Gã nắm hai cổ chân em ép sát xuống nệm và nhếch mép cười:
- Tay, mày phải nhìn cho rõ mày thuộc về ai.
Dương vật to lớn ngang ngược chen vào đường đi chật hẹp. Tay đau đớn hét lớn. Đầu em quay cuồng sự phẫn hận và tủi hờn. Trái tim vặn xoắn trong nỗi tuyệt vọng đầy chua xót. Phía dưới em như bị xé rách. Đau đớn từ trong ra ngoài, nhưng cảm giác ấm nóng và cứng rắn đầy quen thuộc ấy lại cuốn lấy em như tia nắng ngọt ngào ngày đông buốt giá. Tay trợn mắt nhìn Time mạnh mẽ ra vào cơ thể mình như đang chơi một món hàng vô tri vô giác. Vậy mà theo mỗi cú nắc, cơ thể em đều nhiệt tình hưởng ứng. Cơ vòng theo bản năng thít chặt để giữ rịt lấy dị vật không buông. Gã biết rõ ràng vị trí điểm G của em, biết mỗi cái va chạm sẽ đem đến cho em những đê mê ra sao, và rồi liên tục đánh vào điểm yếu ấy cho đến khi toàn bộ phòng tuyến của em tan rã. Bắp đùi em căng thẳng. Các ngón chân cuộn lại. Cơn sung sướng đến dồn dập không cho em kịp thở. Mặt em đỏ bừng. Em há hốc mồm đớp từng ngụm không khí như cá mắc cạn. Time cúi đầu định hôn nhưng em nghiêng mặt né tránh. Gã chỉ cười nhẹ, vừa nhấp mạnh vừa sục thằng nhỏ em. Các ngón tay ranh mãnh xoa bóp hai tinh hoàn căng tròn. Bàn tay ấm nóng trượt lên xuống dọc theo cán. Tay oằn mình, ngực cong cớn, cổ nghểnh ra. Cơn sung sướng cuộn trào nhận chìm mọi giác quan trong khoái lạc. Tay chưa bao giờ là người đam mê tình dục nên sự kích thích quá độ này làm em chới với. Time phì cười:
- Xem hàng họ của mày kìa. Đã bao lâu rồi mày không bắn, hửm? Nếu như mày để tao làm nhiều hơn, chẳng phải hai chúng ta đã không đi đến tình cảnh ngày hôm nay sao?
- Mày… im đi! A!
Tay lên đỉnh đột ngột và bùng nổ như núi lửa phun trào sau hàng nghìn năm ngủ yên. Tinh dịch bắn tung tóe khắp ngực bụng và vấy lên cả mặt em. Hông đùi và bắp chân em đều co giật gần cả phút. Đại não trống rỗng. Các mạch máu sục sôi. Linh hồn như xuất khỏi cơ thể. Pháo hoa nổ trắng xóa ngay trước mắt, còn bên tai văng vẳng tiếng cười trêu chọc của Time:
- Quá sướng có đúng hay không? Hôm nay tao sẽ dạy mày cho kỳ hết!
Giữa cơn cực khoái mãnh liệt ấy, Time vẫn không ngừng nhấp hông. Tuyến tuyền liệt nhạy cảm liên tục bị quất đánh càng kéo dài cơn sung sướng. Tay sợ hãi giãy giụa, giọng cao vút:
- Dừng lại! Mày mau dừng lại!
- Được thôi.
Time nhấp mạnh một lần cuối rồi rút dương vật ra. Trong lúc Tay vẫn co giật và rên rỉ, gã bất ngờ đút dương vật vào miệng em. Time ngồi lên ngực Tay, hai bắp đùi kẹp bên đầu. Em thậm chí không thể nghiêng mặt né tránh. Quy đầu ngang tàn cọ quét khoang miệng. Má em thỉnh thoảng gồ lên một khối u dâm đãng. Mùi hạ thể nồng nặc xâm chiếm trí óc khiến em chao đảo. Gã nắm tóc và bóp má em, xẵng giọng:
- Đừng có mà cắn nó đấy. Liếm cho tao đi Tay. Không phải mày rất yêu nó sao?
Tay trừng mắt đỏ hoe nhìn Time. Em nhiều lần muốn cắn đứt thứ thô lỗ trong miệng mình nhưng không mãi mà không đành lòng. Kể cả khi Time không tôn trọng và tổn thương em, thì Tay vẫn yêu Time vô cùng. Em nhắm mắt chấp nhận số mệnh và mặc gã sử dụng miệng mình như cái lỗ hậu thứ hai. Lưỡi em thậm chí vô thức liếm láp mỗi lần dương vật ra vào. Mỗi lần gã đẩy sâu xuống, cổ họng em cũng gồ lên cái hình dáng đáng nguyền rủa ấy. Móng tay em bấu vào bắp đùi gã. Em càng nhẫn nhịn, gã càng lấn lướt. Đến khi mặt em đỏ bừng vì không thở nổi, gã mới rút ra cho em dồn dập hít thở lấy không khí, để rồi lần nữa đẩy eo thâm hầu. Điện giật từ cổ họng chạy dọc sống lưng xuống giữa hai chân Tay. Đau đớn và khoái lạc đan xen khó phân biệt. Màn làm tình này chẳng khác nào một sự dằn vặt đầy ngoan cố. Time muốn Tay phải khuất phục bằng cách thô bạo nhất có thể. Sau những lời dỗ ngọt giả tạo, gã lại thực sự không biết cách thổ lộ lòng mình với người gã yêu… Ý nghĩ ấy làm Tay hoảng hốt mở bừng đôi mắt và nhìn thẳng vào khuôn mặt thống khổ của Time. Lần đầu tiên em thấy gã khiếp nhược như thế. Như sợ bị vạch trần, gã càng gia tăng tốc độ không cho phép em suy nghĩ nhiều. Cổ họng em bỏng rát. Cơ thể thì rệu rã. Nhưng tâm trí em thanh thỉnh. Em rưng rưng nhìn thấy rằng gã giờ phút này đang mềm yếu và mất kiểm soát. Mắt em ánh lên sự cảm thông và tha thứ. Có lẽ gã cũng thật lòng yêu em…
Tình yêu thuần khiết của Tay lan tràn bóp nghẹt trái tim Time. Gã rùng mình. Bấy giờ cơn sung sướng ập đến như chưa từng có. Gã lên đỉnh! Tinh dịch tanh nồng bắn vào cổ họng em, sặc cả lên mũi. Tay chỉ có thể gắng sức nuốt ực từng ngụm vào bụng và ho sặc sụa. Sự trống rỗng sau cực khoái làm đầu óc em mơ hồ. Gã lật người em lại, gác một chân em lên vai để bắt đầu hiệp mới. Tay đã không còn sức lực để phản kháng. Em ngoan ngoãn như một con búp bê vải mềm oặt. Gã hôn Tay, nhưng em không nhắm mắt say đắm như thường làm, mà chỉ khép hờ để quan sát sườn mặt quen thuộc nay quá đỗi xa lạ. Em chỉ muốn được yên thân…
Mãi đến khi Tay ngất đi, Time mới hốt hoảng nhận ra mình tệ bạc như thế nào. Hai mắt gã đỏ quạch. Gã ôm Tay, lẩm bẩm những tiếng xin lỗi lặp đi lặp lại như tự thôi miên chính mình. Nỗi sợ hãi đánh mất người trân quý nhất đời mình ào ạt ứa ra đặc quánh, nghẽn cả đường thở. Bóng tối bao trùm hai con người trần trụi nằm kề cận nhưng cách xa nhau vạn dặm.
Hôm sau, Tay tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc đã được dọn dẹp sạch sẽ. Người em vẫn đau nhức, nhưng em nhớ rõ ràng chuyện gì đã xảy ra hôm qua. Nhân lúc chỉ có một mình trong phòng, em vội vã xuống giường mặc quần áo dẫu còn mệt mỏi, để rồi nhận ra cổ chân mình đã bị khóa vào góc phòng. Các cửa sổ đều bị khóa kín. Không có điện thoại hay bất cứ phương tiện liên lạc nào. Trong tủ quần áo cũng không còn gì. Kể cả khi thoát được khỏi phòng thì em cũng không thể tùy tiện chạy ra ngoài gặp người lạ để cầu cứu. Em kinh hãi nhận ra Time không những tước đoạt đi quyền tự do, mà còn cả quyền làm người của em nữa.
Chợt, có hơi ấm xuất hiện sau lưng Tay. Cánh tay quen thuộc của Time kéo em vào cái ôm cố chấp và lấn át. Bàn tay rộng vuốt ve từ bả vai xuống khuôn ngực và luồn vào giữa hai chân. Chiếc hôn rải rác sau cổ. Hơi thở nóng rực thổi vào tai:
- Tay, mày hận tao sao?
Tay rùng mình. Da gà nổi lên. Không chỉ thân thể em có phản ứng, mà cả sâu thẳm trong linh hồn cũng đồng điệu với mỗi hành động của gã. Hơi nước nhuốm mờ đôi mắt. Em lắc đầu, buông mình vào vòng tay của quỷ dữ.
- Tao yêu mày…
Những người lụy tình thì hợp với những gã trai hư, cái quy luật xưa giờ khó thoát.
