Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2022-09-27
Words:
5,579
Chapters:
1/1
Kudos:
12
Bookmarks:
2
Hits:
117

Kiều Nữ và Đại Gia

Summary:

Đối mặt với căn bệnh quái ác có thể kéo mình xuống mồ bất kỳ lúc nào, Arthur Kirkland quyết định thuê một cô gái trẻ về làm "vợ", để thỏa mãn giấc mộng mà ông đã ôm ấp cả đời mình.
FrUK Week 2022. Day 2: Family.

Work Text:

Arthur Kirkland nhìn vào tờ giấy khám bệnh, thở dài bất lực.

"Chẳng lẽ, đây là cái giá phải trả cho cả một cuộc đời lao động nhọc nhằn sao?"

Ông thẫn thờ nhìn vào chiếc đồng hồ quả lắc được treo trên tường, giữa tòa nhà tráng lệ này. Mọi thứ trong cuộc đời ông bỗng chốc trở nên vô nghĩa.

Ngày còn trẻ trung, mối tình đầu đã rời bỏ chàng thanh niên Arthur Kirkland để đến với một người đàn ông thành đạt và giàu có. Điều ấy khiến trái tim Arthur tan vỡ, anh quyết chí phải khiến cuộc đời mình ngập trong vinh quang, cao trọng hơn bất kỳ kẻ nào đã từng khinh thường anh. 

Và kết quả là thế này đây. Bốn mươi lăm tuổi, từ hai bàn tay trắng làm nên một cơ nghiệp khổng lồ, nhưng hoàn toàn đơn độc. Đừng nói đến một người vợ, Arthur còn chưa bao giờ có một mối tình nào tử tế. Không những thế, căn bệnh quái ác ngày đêm rình rập chỉ chực chờ kéo ông xuống mồ.

Tiếng chuông cửa vang lên. Anh người làm vội vàng chạy ra đón khách, dẫn vị khách được hẹn trước vào phòng. Vị khách được mời đến là một người phụ nữ tóc nâu xinh đẹp, có vòng eo nhỏ nhắn đong đưa đầy khiêu gợi. 

"Cô Bonnefoy đấy à? Mời ngồi." Arthur khoát tay về phía ghế bành đối diện.

Marianne Bonnefoy ngập ngừng một lúc, rồi ngồi vào ghế. Cô đưa mắt quan sát biệt thự nguy nga lộng lẫy và vị chủ nhà trạc tứ tuần này. Đây sẽ là vị đại gia chu cấp tiền cho cô để đổi lấy "tình yêu" của cô đấy sao?

Xét thấy người đàn ông trước mặt mình có vẻ tri thức và đĩnh đạc, Marianne hy vọng rằng người này sẽ không có quá nhiều khẩu vị biến thái như nhiều đại gia khác, cũng sẽ không ép cô làm những trò kỳ dị.

"Cô biết lý do tôi mời cô đến đây chứ?"

"Tôi biết. Ông muốn tôi làm đào của ông, đúng không?"

Arthur nghe vậy liền bật cười. Marianne cảm thấy xấu hổ và có đôi chút tức giận. Chuyện này chẳng có gì đáng để cười như thế cả.

"Cô thẳng thắn thật đấy. Được rồi, thế thì tôi cũng thẳng thắn với cô." Nụ cười trên môi Arthur chợt tắt. Ông lặng lẽ nói. "Tôi không muốn cô làm đào của tôi, tôi muốn cô làm vợ tôi."

Marianne nhìn Arthur như thể đang nhìn một kẻ ấm đầu.

"Không, tôi không điên." Arthur lắc đầu "Không phải ngẫu nhiên tôi lại chọn cô. Tôi đã điều tra về cô một chút. Cô xinh đẹp và tài năng, nhưng có một quá khứ không mấy vui vẻ vì bị mắc kẹt trong một mối quan hệ lạm dụng với tên bạn trai say xỉn. Bạn trai cô từng đánh cô đến nỗi cô bị sẩy thai. Kể từ khi thoát khỏi tên bạn trai kia, cô không còn niềm tin vào đàn ông, chỉ chăm chăm cặp kè với họ để đào tiền sau đó cuốn gói đi mất. Không một ai trong số những người này dám làm gì cô, vì cô nắm giữ khá nhiều điểm yếu của họ và hoàn toàn có khả năng tống tiền họ mỗi lần cô túng thiếu."

Sắc mặt của Marianne tái đi. Tay cô khẽ siết lên tay cầm ghế.

"Ông muốn gì ở tôi?"

"Cô rất phù hợp với yêu cầu của tôi, nên tôi chọn cô."

"Chọn một kẻ chuyên lừa đảo và mồi chài đàn ông về làm vợ ông? Buồn cười. Ông nghĩ tôi tin à?"

"Chính vì như thế đấy. Tôi cần một người thực dụng và tính toán như cô làm vợ tôi."

Nói rồi, Arthur lấy từ trong chồng hồ sơ trên bàn ra một tờ khám bệnh, một mẫu giấy đăng ký kết hôn, và một tờ di chúc chưa được ký tên. Ông đẩy tờ giấy khám bệnh về phía Marianne.

"Tờ khám bệnh có chứng nhận của bệnh viện, cô có thể đến tận nơi để chứng thực. Tôi sống chẳng bao lâu nữa, nên tôi làm những gì tôi muốn trước khi thời gian của tôi kết thúc. Ngày bé, cha mẹ tôi mất sớm, tôi là một đứa trẻ tứ cố vô thân chẳng ai cần đến. Mấy chục năm qua, tôi chỉ biết điên cuồng lao đầu vào kiếm tiền mà chẳng hề để ý đến chuyện kết đôi, tạo dựng gia đình. Giờ đây thời gian của tôi sắp hết, tôi có hối tiếc cũng chẳng được gì, nhưng ít nhất, trước khi nhắm mắt xuôi tay tôi muốn mình được một lần nếm trải cảm giác có được một gia đình đúng nghĩa."

"Ý ông là, ông muốn tôi làm vợ ông, bù lại ông sẽ để lại toàn bộ tài sản của ông cho tôi sau khi mất?" Marianne chăm chú đọc tờ di chúc "Với tiểu sử tai tiếng như thế, ông không sợ tôi lừa hết tiền của ông sao?"

"Ôi trời, cô gái." Arthur mỉm cười nhân nhượng "Với những người trẻ tuổi như cô, tiền có thể là tất cả. Nhưng khi cô đứng bên bờ vực thẳm như tôi rồi, có bao nhiêu tiền cũng chẳng còn quan trọng nữa. Chỉ vài năm thôi, thưa cô Bonnefoy. Vài năm sắm tròn vai một người vợ tận tụy, chung thủy, yêu chồng, vun vén cho gia đình nhỏ này, và rồi cô sẽ có tất cả. Tôi có thể tự tin rằng tài sản hiện tại của tôi đủ để cô vui thú đến già mà không phải lo nghĩ."

"Vẫn câu hỏi cũ, ông không sợ tôi cuỗm hết tiền của ông và vứt bỏ ông mà không làm tròn vai trò của một người vợ sao?"

"Đó là ván cược tôi đặt với chính tôi." Arthur nhìn thẳng vào mắt Marianne "Tôi tin rằng cô sẽ tôn trọng một kẻ sắp chết là tôi."

"... Được rồi." Marianne tháo nắp bút ra và viết tên cô vào trong tờ giấy đăng ký kết hôn "Tôi cũng chán cái cảnh phải mồi chài hết người này đến người khác để có cho được vài đồng bạc lẻ rồi. Thỏa thuận được chấp nhận."

***

Đám cưới của cặp vợ chồng lệch tuổi diễn ra trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Khi bạn bè người thân hỏi chuyện Marianne, cô chỉ cười trừ nói với họ rằng cô gặp tình yêu sét đánh với người đàn ông này. Dĩ nhiên là không ai tin cả. Chỉ nhìn vào hình ảnh một người đàn ông có dáng vẻ bụi bặm và già cỗi của một thương nhân đứng với một cô gái tuổi đôi mươi xinh đẹp thôi người ta cũng biết bản chất của cặp vợ chồng này là thế nào rồi. 

Những cô gái quen biết với Marianne bắt đầu đặt cược với nhau xem Marianne sẽ lừa được chồng mình trong bao lâu, và đến lúc nào thì cô sẽ lên kế hoạch cuỗm toàn bộ khối tài sản kếch sù kia. Marianne thì chẳng bận tâm lắm. Đây là một giao kèo sòng phẳng.

Điều khiến Marianne bất ngờ là, Arthur diễn vai một người chồng yêu vợ còn nhập tâm và tròn vai hơn cả cô.

Cái khi Marianne xuất hiện trước mặt Arthur trong bộ váy cưới và bó hoa trong tay, cô nhìn thấy Arthur đờ người ra như bị chết máy. Marianne mỉm cười huơ huơ tay trước mặt Arthur.

"Ông sao thế? Trông em đẹp quá à?" Cô tinh quái bước một bước lại gần sát Arthur.

Arthur chợt tỉnh khỏi cơn mơ màng. Tai ông và cả gương mặt ông đỏ bừng, khiến ông phải quay mặt đi, đưa tay lên che đi gương mặt của mình. 

"Ừ. Tôi chưa bao giờ thấy một cô gái nào đẹp như em." Arthur ấp úng.

Lời thú nhận của Arthur nhỏ như tiếng muỗi, nhưng không lọt khỏi tai Marianne. Đến lượt cô cảm thấy máu nóng của mình dồn lên mặt. Cô không ngờ, cái người đàn ông điềm tĩnh tuần trước còn pha trà nói chuyện áp vía cả cô lại là cái người ngại ngùng lắp bắp còn chẳng tròn câu trước mặt cô.

Trong đám cưới, Marianne đưa mắt quan sát những người đến dự tiệc, giật mình nhận ra rằng đa số mọi người trong đám cưới toàn người quen của cô, chỉ một vài người trạc ngũ tuần là cô không quen biết. Arthur bảo rằng đấy là vài người bạn của ông.

Nếu đó là bạn của Arthur, thì thực sự Arthur có ít bạn đến thảm thương.

"Sao ông không tổ chức một bữa tiệc lớn và mời các đối tác làm ăn đến dự?"

"Em muốn thế sao?" Arthur nhướng mày.

"Không... chỉ là, em hơi bất ngờ. Trước giờ em cứ nghĩ những người giàu có sẽ tổ chức một đám cưới thật lớn và linh đình để thắt chặt hơn các mối quan hệ làm ăn của họ."

"Đúng là như thế thật." Arthur gật đầu "Nhưng tôi không muốn phải nghĩ đến chuyện làm ăn với chẳng quan hệ với người này người kia trong ngày cưới của tôi nữa. Thứ gì càng phô trương, càng quảng bá linh đình, thường cũng là những thứ giả hình và chất chứa những ghen tuông thù hận của con người nhất. Mà tôi thì chỉ muốn đây là một ngày vui của riêng tôi và em thôi. Nhưng nếu em muốn..."

"Không... em chỉ đang thắc mắc thôi. Chứ em cũng mong chúng ta chỉ tổ chức một đám cưới nhỏ thế này là đủ." Marianne nắm lấy tay Arthur.

Marianne chợt nhớ về người bạn trai cũ của mình. Anh ta luôn hứa hẹn với cô rằng một ngày nào đó anh ta sẽ tổ chức một đám cưới thật lớn cho hai người, nhưng cứ mãi lần lữa từ năm này sang năm khác. Bám vào giấc mộng ấy, Marianne cũng tha thứ cho bạn trai mình hết lần này đến lần khác. 

Cái khi bác sĩ thông báo với cô rằng cô sẩy thai và khó có khả năng có con được nữa, đó là lúc cô biết rằng giấc mơ của cô thế là tiêu tan.

Tính ra, cô cũng không thể ngờ nổi có một ngày cô được mặc bộ váy cưới lộng lẫy, được dắt vào lễ đường, ở đó có một người đàn ông, với đôi mắt xanh lục dịu dàng đằng sau cặp kính, đang đứng đấy chờ cô.

Bàn tay trắng trẻo không tì vết của Marianne khẽ siết lấy bàn tay to lớn, sần sùi của Arthur. Được như thế này, với cô đã là tốt lắm rồi.

***

Những ngày đầu sống chung với nhau mọi thứ có phần hơi gượng gạo, nhưng chung quy lại, bọn họ khá tôn trọng nhau. Không có những màn đọa đày, những nhu cầu biến thái, sự bóc lột như những gì cô đã từng trải qua với những người trước đó. Marianne thầm nghĩ rằng cuộc sống với người đàn ông này cứ bình yên như thế thì thật tốt biết bao.

Hoặc là Marianne tưởng thế.

Cái sự "dễ chịu" mà cô hình dung trong đầu sớm vỡ tan tành, khi Arthur lần đầu tiên vào bếp. Cái mùi khét khó tả phát ra từ phòng bếp khiến Marianne nghĩ rằng hệ thống điện bị rò rỉ và tất cả mọi thứ chuẩn bị cháy ra tro.

"Ông nghĩ cái quái gì mà lại đốt cả nhà bếp vậy??" Marianne gần như hét lên khi cả gương mặt lẫn đầu tóc của cô đều lấm nhọ và ám khói từ khu vực bếp núc.

"Tôi không đốt, tôi nấu ăn." Arthur lẩm bẩm "Dù sao thì cũng ra thành phẩm mà."

"Thành phẩm? Ông gọi cái này là thành phẩm?" Marianne ghê tởm nhìn vào mấy cục đen thui.

Arthur không nói gì, chỉ xóc đĩa vào chúng và đưa lên miệng. Marianne gần như ngất xỉu ngay tại chỗ. 

Ngày hôm sau, Marianne mang toàn bộ sách dạy nấu ăn mà Arthur có ra đốt. Điều này khiến Arthur cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. Ông bắt đầu mắng Marianne, cô không thể vì cái khẩu vị vớ vẩn của người Pháp các cô mà làm như thế với ẩm thực Anh Quốc. Marianne đáp, chẳng liên quan gì đến ẩm thực Pháp cả, tôi chưa bao giờ thấy một ai có khẩu vị kinh khủng hơn anh. Arthur sa sầm mặt mày, được thôi, ngày mai chúng ta sẽ không đi nhà hàng ăn nữa, tôi cũng cho đầu bếp trong nhà nghỉ hết, xem một người phụ nữ từ trước đến giờ đã quen ăn sang mặc sướng như cô có nấu ăn nên hồn không.

Đó là quyết định sai lầm nhất và cũng là đúng đắn nhất của Arthur. Lần đầu tiên Arthur ăn bữa tối của Marianne, ông suýt nữa đã ngất đi vì chưa bao giờ được ăn ngon như thế.

"Lẽ ra tôi không nên thuê em làm vợ tôi. Tôi nên thuê em làm đầu bếp của tôi thì tốt hơn." Arthur lẩm bẩm trong lúc dùng tiếp một đĩa ăn khác trên bàn.

"Ông có thể thuê em làm cả hai." Marianne tháo tạp dề ra khỏi người. Thú thật, Arthur cảm thấy một Marianne đeo tạp dề làm bếp có gì đấy quyến rũ hơn hẳn một con người ưỡn ẹo, mồi chài đàn ông ngày trước. "Con đường ngắn nhất đến trái tim là qua dạ dày. Em nấu ăn cho ông, rồi biết đâu ông sẽ yêu em thật thì sao?"

Arthur đỏ bừng mặt, ho húng hắng đánh trống lảng.

"Nhưng tôi bất ngờ đấy. Tôi cứ nghĩ từ trước đến nay em chỉ toàn hẹn hò với những người có điều kiện, được đi ăn ở những nhà hàng sang trọng nhất. Tôi không nghĩ rằng em nấu ăn ngon như này."

"Em không được đào tạo chính quy, nhưng đã phụ việc cho một nhà hàng nổi tiếng thời em còn sống với bạn trai cũ. Người quen của bố em là bếp trưởng ở đấy, biết được tình cảnh của em mới nhận em vào làm việc. Ở đó, em đã học được cách nấu ăn đúng nghĩa, và lâu dần, việc nấu ăn đã trở thành sở thích của em."

 "Thật đáng tiếc rằng những anh bạn ngày trước mà em quen đã không thưởng thức tài năng của em. Vì khi tôi điều tra về quá khứ của em, những người đó không hề có một bình luận gì nhắc đến mặt này của em cả. Họ chỉ liên tục kể lể rằng họ đã mua cho em những bộ áo, những dòng mỹ phẩm đắt tiền nhất, dắt em đến những nhà hàng năm sao, sau đó em đã trắng trợn lừa họ và ruồng bỏ họ một cách vô ơn."

"Ôi, đừng nói nữa. Ông cũng chẳng cần phải tiếc thương gì cho họ đâu." Marianne cười khan. "Sau khi chia tay với bạn trai đầu tiên, người thứ hai em quen là một cậu ấm. Em có chút cảm mến cậu ấy, nên đã thử làm một ít bánh mang đến tặng cho cậu. Sau đó, em thấy toàn bộ bánh của em bị cậu ấy trút vào thùng rác. Cậu ấy quàng tay qua em, và nói rằng em chỉ cần xinh đẹp là được, không cần phải đụng tay vào những thứ hạ cấp này làm gì."

"Những người sau cũng như thế sao?"

"Vâng. Không đến nỗi vứt hết bánh vào thùng rác như cậu này, nhưng lại biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, như đánh em trong lúc họ giận dữ dù em chẳng làm gì sai, hay nằng nặc bắt em phải đổi cái áo ưa thích của em sang cái áo ưa thích của họ. Dĩ nhiên em không kiêu căng đến nỗi nghĩ rằng mình cần phải được cung phụng như công chúa, chỉ là đôi lúc em có cảm giác như thể họ không nhìn em như một con người, mà họ nhìn em như một con búp bê trong lồng kính hơn."

"Người trẻ thường ít khi biết cách trân trọng người ở bên cạnh họ. Đa số, em chỉ hẹn hò với những cậu ấm đương tuổi nổi loạn, sinh lý dồi dào và thích thể hiện." Arthur bình luận.

"Dĩ nhiên, vì em cũng chỉ nhắm vào những đối tượng như thế này để lừa tiền, chứ không dám đụng vào những kẻ cáo già như bố bọn họ." Marianne nhún vai "Chỉ là càng ở cạnh họ lâu, em càng cảm thấy mất niềm tin vào đàn ông. Những cậu bé huyênh hoang và sĩ diện, chẳng bao giờ biết tôn trọng người khác, cũng chẳng bao giờ biết trân trọng những thứ mà họ đang có."

"Chẳng lẽ, trong số những người mà em từng hẹn hò, ai cũng tệ bạc, còn em chưa bao giờ thật lòng với một ai sao?"

Marianne im lặng một lúc. Cô quay người đi chỗ khác, vờ như thể mình đang nhìn vào bức tranh để Arthur không nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô.

"Có chứ. Một người hiền lành và chu đáo, chẳng khá giả là bao. Nhưng em đã sớm chia tay với anh ấy. Anh ấy quá tốt, còn em thì thấy mình chẳng xứng đáng với tình yêu của anh ấy chút nào."

Kể từ đấy, Arthur gần như không còn thuê người làm nữa, mà Marianne sẽ là người trực tiếp nấu ăn cho Arthur. Cái việc được ăn đồ ăn mà Marianne nấu cho Arthur cảm giác như có một ai đó đang chờ mình ở nhà, một người thực sự quan tâm và chăm sóc mình, và điều đó với ông ăn đứt bất kỳ nhà hàng năm sao nào mà ông từng ghé qua trong đời. Marianne cũng rất vui lòng, vì cuối cùng cô cũng có cơ hội được làm công việc ưa thích của mình.

Sau lần mở lòng với Arthur về quá khứ của mình, giữa hai người hình thành một tình bạn lạ lùng mà Marianne chưa bao giờ có trước đây. Cô dạn dĩ hơn trong việc cằn nhằn Arthur về những chiếc vớ rách mà Arthur vẫn còn giữ lại bên người, về gu thời trang chán phèo và cũ kỹ, về những buổi tối khuya Arthur lảo đảo trở về trong cơn say. Arthur cũng chẳng kém, ông thẳng thắn phê bình cách chọn bạn tệ hại của Marianne khi nhìn thấy những người quen cũ nhắn tin đe dọa về quá khứ của cô, cả sự chi li đến khó chịu của cô trong việc soi xét những bộ áo quần được đặt riêng, những chương trình phim dài tập câu kéo tình tiết một cách không cần thiết mà cô xem mỗi tối. Rất ít sự ngọt ngào, ít những câu bông đùa tán tỉnh, nhưng không có nghĩa là họ không thoải mái khi ở cạnh nhau. Quả thực, trên đời này rất ít người có thể khiến họ cảm thấy an toàn đủ để thẳng thắn bày tỏ những suy nghĩ của nhau như thế này.

Một buổi sáng mùa xuân, Marianne dậy sớm hơn thường lệ, phát hiện người nằm bên cạnh mình đã rời đi từ lúc nào. Cô khoác áo choàng, mò mẫm trong nhà một lúc rồi bước ra khỏi nhà hít thở không khi buổi sớm, thì phát hiện một chiếc mũ rơm đang ẩn hiện đằng sau những bụi hoa hồng đầy gai mọc ở hai bên lối vào sân. 

"Đây, cây kéo làm vườn mà ông đang tìm đây." 

Arthur giật mình ngoái lại đằng sau. 

"Marianne đấy à? Chà, thật ngại quá, tôi..."

"Chẳng có gì phải ngại." Marianne nhún vai "Dậy sớm và chăm sóc cây cối là một thói quen tốt. Chẳng mấy ai có được lối sống giống như ông đâu."

"Tôi sợ em nói rằng tôi sến sẩm và thiếu nam tính." Arthur cười trừ.

"Không đâu, chăm sóc và bảo vệ những thứ mong manh, xinh đẹp lại là điều nam tính nhất trần đời đấy." Marianne nhoẻn cười "Với lại, em thích hoa. Cái việc ông chăm sóc những bông hoa này, với em còn hay hơn cả ngàn lần so với việc chạy ra tiệm mua một bó hoa đắt tiền về."

"Ừ, khi người ta thật lòng yêu một điều gì đó, người ta sẽ vun trồng và chăm sóc nó, thay vì ngắt nó đi." 

Arthur nói, trong lúc mỉm cười nhìn Marianne. Cô chợt đỏ mặt, lắp bắp kiếm cớ phải vào nhà vệ sinh rồi trốn khỏi đó.

Marianne không biết tại sao, nhưng nhìn một ông chú già chăm sóc từng bông hồng diễm lệ đọng sương sớm, cô bỗng thấy ông thật dịu dàng và lãng mạn, dù ông chẳng bao giờ nói nổi một câu tán tỉnh nào ra hồn với cô.  

Vào những buổi đêm Arthur rảnh rỗi, khi cả hai đã yên vị trên giường, Arthur và Marianne sẽ nói chuyện với nhau đến tận khuya. Arthur kể cho Marianne nghe về những phi vụ làm ăn thuở ông còn trẻ, những lần ông suýt chết, những lúc ông làm ăn thua lỗ và suýt lọt vào tay xã hội đen. Ông kể về thời thơ ấu của mình, về những đứa trẻ hung hăng chèn ép ông, những người cô, người dì ở trại trẻ hung dữ hoặc gần như chẳng bao giờ để mắt đến ông. 

"Rồi tôi cũng chờ đến được ngày có gia đình đến đón tôi." Arthur nói "Tôi đã mong chờ rất nhiều, thật đấy. Tôi nghĩ rằng cuối cùng mình cũng đã có được một gia đình."

"Nhưng mọi chuyện không diễn ra như ý ông, đúng không?"

"Phải. Kể từ ngày nhận tôi về nuôi, chuyện làm ăn của gia đình ấy bỗng trở nên bết bát. Họ đổ tại tôi mà vận xui ập lên đầu họ. Rồi một ngày kia, họ trả tôi về lại với trại mồ côi. Ở đấy, mọi người đều mắng tôi là đồ vô dụng và xúi quẩy."

"Tội nghiệp ông quá." Marianne ôm lấy người Arthur "Nhìn ông thành công như thế này, chắc họ phải thay đổi thái độ chứ nhỉ?"

"Đó là một chuyện mà tôi sẽ không bao giờ biết được." Arthur đan ngón tay mình vào suối tóc nâu dài của Marianne "Năm tôi mười sáu tuổi, trại mồ côi ấy bị giải thể. Từ đó tôi không còn gặp lại bất kỳ ai trong số họ nữa..."

Tiếng kể của Arthur đều đều, ru Marianne chìm vào giấc ngủ. 

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Marianne cảm thấy mình được trân trọng và yêu thương tuyệt đối. Trái tim cô tràn ngập thứ hạnh phúc êm ái đến khó tả.

Giá mà, những tháng ngày bình yên này cứ tiếp diễn mãi thì thật tốt biết bao.

***

Vào đúng dịp Giáng Sinh năm thứ hai họ ở bên nhau, khi đang chờ Arthur trở về nhà và cùng thưởng thức món gà Tây mà cô chuẩn bị, Marianne nhận được một cuộc điện thoại từ bệnh viện.

Cô còn chẳng kịp thay áo quần, vội vã vơ lấy chìa khóa và lái xe đến bệnh viện. Khi cô đến nơi, Arthur đang nằm im lìm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt với chiếc máy thở nối dài. Bệnh tình của ông bỗng trở nặng nhanh hơn dự kiến.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Marianne bắt đầu biết sợ là gì. Cô dành cả một đêm ở cạnh Arthur, cầu nguyện cho ông không ngừng nghỉ.

Vài ngày sau, Arthur tỉnh lại, tuy còn rất yếu. Sau vài ngày theo dõi, bác sĩ cảm thấy tình hình của ông tạm ổn, đã cho ông trở về nhà và dặn dò Marianne những điều cần làm để giám sát bệnh tình của ông.

Cả ngày hôm ấy Marianne không nói gì với Arthur, như thể đang giận dỗi vô cớ một điều gì đấy. Trong sự rối tung của xúc cảm vui mừng lẫn đau đớn, Marianne không thể nói nên lời, gương mặt trẻ trung xinh đẹp của cô hốc hác hẳn đi vì lo lắng.

"Tôi cứ tưởng rằng em phải mừng rỡ khi thấy bệnh tình của tôi trở nặng chứ?" Tối hôm đấy, Arthur nở một nụ cười giễu cợt với Marianne.

Marianne chỉ lắc đầu. Cô cầm lấy bàn tay lớn, đầy vết chai của Arthur áp lên gò má ướt đầm đìa nước mắt của mình. Arthur lặng lẽ nhìn vợ.

"Thật sao? Em thật lòng muốn tôi sống tiếp dù cho em sẽ không thể chạm tay vào tiền của tôi sao?"

"Em không quan tâm đến chúng nữa. Em chỉ muốn ông sống tiếp cùng em." 

"Ha ha, tôi quả có thuê em diễn vai một người vợ thật, nhưng em làm đến mức độ này thì tôi cũng không ngờ..."

Câu nói chưa hoàn chỉnh của Arthur ngưng lại trước ánh nhìn của Marianne. Ông không hiểu, tại sao, ông càng nói, trông Marianne lại càng có vẻ đau khổ đến như thế. Trái tim già cỗi của ông bỗng trở nên nghẹo ngào, day dứt như thuở ông chỉ mới là một cậu thanh niên lần đầu nếm trải mùi vị của tình yêu.

Arthur cúi xuống cô gái trẻ. Đôi môi nhợt nhạt, thô ráp của ông chạm vào môi cô. Cô không hề tỏ ý bài xích dù chỉ một chút, lại đưa tay ôm chầm lấy cổ của ông.

"Tôi đã già thế này rồi. Tôi cần phải buông tha cho em để em có thể kiếm một ai đó trẻ hơn, tốt hơn tôi..." Arthur thì thầm khi môi của họ tách ra khỏi nhau.

"Em không quan tâm nếu có ai đó trẻ trung, lãng mạn và tốt hơn ông. Em cần ông."

 "Mọi thứ đều đi xa khỏi dự tính của tôi rồi." Arthur nhắm nghiền mắt đầy đau khổ "Tôi cứ nghĩ, nếu tôi thuê một người vô tâm, thờ ơ và ích kỷ về làm vợ tôi, thì tôi có thể rời khỏi thế giới này không một chút day dứt nào cả."

"Em chỉ thờ ơ và ích kỷ với những người thờ ơ và ích kỷ với em thôi. Còn ông, ông đối xử với em như một người vợ, em cũng không thể không xem ông là chồng của mình. Màn kịch mà ông yêu cầu em diễn, từ lâu đã trở thành cảm xúc thật sự của em rồi."

"Rồi đây khi tôi rời khỏi thế giới này, em sẽ oán hận tôi vì đã làm lỡ dở cuộc đời em."

"Hãy cứ để em oán hận ông đi. Vì chỉ có như thế, em mới có thể luôn yêu ông ngay cả khi cái chết đã chia lìa đôi ta." Marianne lại rướn người lên kéo Arthur vào một nụ hôn tha thiết.

Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau hai năm sống cùng nhau, bọn họ mới thật sự trao thân cho nhau một cách trọn vẹn. 

Sau đêm đó, mối quan hệ của hai người trở nên cuồng nhiệt và say mê như những cặp vợ chồng son, một điều mà lẽ ra phải đến sớm hơn nếu cả hai không ngập ngừng, lần lữa với nhau mãi trong hai năm qua. 

Mỗi lần Arthur phải đi xa, cả hai người bọn họ đều cô đơn không chịu được. Những cái ôm, riết của họ sau ngày dài xa cách như thể người đuối nước vớ được cọc gỗ. Nhờ có tình yêu được tỏ bày một cách muộn màng, Arthur đã nghỉ gần hết công việc của mình và chú trọng sức khỏe hơn. Ông muốn ở bên Marianne nhiều đến tuyệt vọng.

Vào cái ngày bác sĩ thông báo rằng Marianne có thai, cả hai người đều ngỡ ngàng và không thể nào tin nổi vào sự may mắn diệu kỳ này.

"Em cứ nghĩ em không bao giờ có thể có con được nữa." Marianne òa khóc trong vòng tay của Arthur "Em không nghĩ được rằng kỳ tích lại xảy ra với chúng ta."

Arthur vỗ nhè nhẹ vào lưng Marianne, đôi mắt vương vết chân chim trở nên đẫm lệ.

"Tôi cũng không thể tin được. Vào cái lúc tôi tuyệt vọng nhất, cái lúc tôi cứ ngỡ rằng cuộc đời tôi thế là hết, viễn cảnh có được một gia đình cho riêng mình sẽ mãi chỉ là một giấc mơ mà tôi đã ôm ấp cả đời, thì Chúa đã gửi em đến bên tôi." Arthur cười trong làn nước mắt "Một cô gái đã nói rằng cô ấy yêu tôi, và rồi đây một đứa trẻ sẽ ra đời, có mối liên hệ máu mủ trực tiếp với tôi. Ô kìa, vậy ra tôi đã có được cho mình một gia đình cơ đấy."

"Ông phải sống thật lâu đấy. Sống thật lâu với mẹ con em. Ông phải sống để yêu em, để cho con của chúng ta biết rằng cha của nó là người tuyệt vời như thế nào."

"Phải rồi. Ôi, còn bao nhiêu là điều tôi muốn làm với mọi người. Tôi muốn dắt tay con, hướng dẫn nó chập chững từng bước đi đầu tiên. Tôi muốn nghe con tập nói, nghe nó gọi tôi là "cha". Tôi muốn nhìn nó bước chân vào cổng trường, nhìn nó lớn lên qua từng năm và có mặt trong lễ tốt nghiệp của nó. Tôi muốn nhìn em chăm sóc cho những đứa trẻ của tôi, nghe em cằn nhằn về sự lười biếng của chúng, rồi đây chúng ta sẽ cãi nhau về cách dạy con, sẽ lại hòa giải với nhau rồi lại yêu nhau hơn trước. Marianne, Marianne, liệu tôi có tham lam không, khi tôi nói rằng muốn già đi cùng với em?"

"Ông không có gì là tham lam cả. Đó là một giấc mơ của rất nhiều người, trong đó có cả em."

***

Một đêm thức trắng. Những giọt nước mắt, những lời cầu nguyện, những suy tư mỏi mòn khiến bọn họ trăn trở. Cuối cùng, bọn họ đi đến quyết định rằng Arthur sẽ tiến hành phẫu thuật trước khi quá muộn.

Vốn dĩ Arthur chẳng hề có ý định tiến hành cuộc phẫu thuật này, khi cơ hội sống sót của ông chỉ có 3%. Ngày trước, ông đã tính toán rằng, nếu hiến mạng mình cho một cuộc mổ xẻ mà khả năng chết của mình lên đến 97%, thì chẳng thà ông dùng những năm cuối đời của mình làm một việc gì đó có ích hơn là chết một cách vô nghĩa trên bàn mổ.

Thế nhưng, sự xuất hiện của Marianne khiến Arthur giờ đây lại ngập tràn hy vọng. Ông muốn sống cùng bọn họ. Ước mơ về một gia đình đã rất gần rồi, chỉ còn cách ông không xa nữa thôi.

Arthur biết rằng Marianne vô cùng khổ sở khi phải ký vào giấy cam kết với bệnh viện. Cô phải đối mặt với khả năng hoặc là ông sẽ mạnh khỏe, lành lặn trở về bên cô, hoặc là cô sẽ mất ông vĩnh viễn, mất luôn những năm sống ít ỏi lẽ ra cô phải có với ông. 

"Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, em và đứa trẻ này vẫn sẽ mãi yêu ông." Marianne cầm tay Arthur đặt lên bụng mình "Chúng ta đã sẵn sàng cho mọi điều có thể xảy ra, nhưng mong ông nhớ rằng, em và đứa trẻ này cần ông. Hãy trở về bình an với mẹ con em."

"Tôi hứa." Arthur hôn vào trán Marianne, trước khi bác sĩ bước vào và thông báo mọi thủ tục cần có cho việc phẫu thuật đã hoàn tất. 

Trong phòng mổ, Arthur dần trở nên mê man trước hình ảnh của những người bác sĩ trùm kín người xung quanh ông. 

Arthur đã từng thờ ơ với cái chết. Ông đã từng nghĩ rằng, nếu cái chết là điều đáng sợ nhất, và ông thì chẳng hề sợ hãi trước nó, thì liệu trên đời này còn điều gì khiến ông phải sợ nữa? Nhưng giờ đây, ông lại thầm mong rằng tử thần sẽ xót thương lấy ông và để ông trở về với gia đình mình. Bởi lẽ, ông không còn là một kẻ đơn độc nữa.

Trước khi hoàn toàn hôn mê, tâm trí Arthur vẫn quanh quẩn với người phụ nữ đang chờ đợi ông ở ngoài kia, sống lại một giấc mơ về một tương lai nơi một đứa trẻ cô đơn không nơi nương tựa như ông rồi cũng sẽ có ngày được hạnh phúc như bao người khác. 

_Hết_

Day 2 - 27/9/2022