Chapter Text
Đêm ấy, tại đại khu Bazaar tổ chức bữa tiệc mừng sự kiện Tiểu vương Kusanali được giải thoát và Tổng quản Mahamatra được phục chức.
Khung cảnh nhộn nhịp, vui vẻ kéo dài đến tận đêm khuya. Chẳng ai nhớ rằng không lâu trước đây, họ còn không biết “Tiểu vương Kusanali” là ai, đến cả sinh nhật của vị thần trí tuệ, hay còn gọi là ngày Sabzeruz, cũng chẳng được mấy người tham dự, thậm chí còn bị Đại hiền giả cấm cản và lợi dụng để gây tai họa. Nhưng có lẽ cứ nên nhìn vào mặt tích cực vậy, giờ thì mọi thứ đã quay lại đúng quỹ đạo của nó, quyền lực của Thảo thần được khôi phục, người dân được dẫn dắt theo con đường khác để tiếp cận tri thức, sẽ thích nghi với với việc tư duy độc lập thay vì phụ thuộc vào Akasha một cách thụ động như trước đây. Con dân ngoài sa mạc cũng sẽ được nhận sự giúp đỡ để có cuộc sống khấm khá hơn.
Tất nhiên chuyển giao quyền lực nội bộ Giáo viện sẽ mất một khoảng thời gian cũng như sản sinh lượng công việc khổng lồ, nhưng đó là cũng là một phần trách nhiệm mà họ phải cùng nhau gánh vác để đưa Sumeru khỏi khủng hoảng hiện tại. Thân là Quan thư ký cấp cao của Giáo viện và “suýt” trở thành Đại hiền giả kế nhiệm, Alhaitham có thể nói là người bận bịu nhất, mỗi ngày đều phải cáng đáng hết những việc quan trọng trong lúc chờ các hiền giả mới đến nhậm chức. Y vẫn bình tĩnh hoàn thành xuất sắc mọi thứ, chí ít là vẫn còn dư dả thời gian đến Điện Daena để đọc quyển sách mình thích. Nói chứ, để bảo đảm cuộc sống của mình được bình yên, không xáo trộn, y đã tham gia lật đổ cả Đại hiền giả rồi, vậy thì cớ sao phải quan ngại khi giải quyết vài chuyện ‘lặt vặt cỏn con’ này nhỉ?
“So với việc trong Giáo viện, có khi cái tên ồn ào bị chiều hư kia còn làm mình đau đầu hơn ấy chứ.”
Alhaitham tự nhủ như thế.
“Cái tên bị chiều hư” vừa mới về nhà hôm kia. Và điều đầu tiên anh ta làm là tìm đến Alhaitham để gây gổ một trận. Chính xác là để hỏi rõ những chuyện đã xảy ra khi anh ta đi vắng, không hiểu sao nó lại biến thành một cuộc tranh cãi nữa. Quan thư ký phải ở lại Giáo viện phần lớn thời gian để làm việc, y rời khỏi nhà trước khi anh ta thức dậy và chỉ về nhà sau khi anh ta đã say giấc. Vậy nên, từ sau lần cãi vả đó, họ gần như không nói với nhau được thêm câu nào.
“Lỡ tay” cầm cả hai chiếc chìa khóa theo cùng khi đến tham gia bữa tiệc tại Đại khu Bazaar nhưng Alhaitham cũng thây kệ, đó là nhà của y mà, muốn đem một chìa hay hai chìa thì đều là chuyện của y, ai mà có quyền lên tiếng chứ. Thế là y tiếp tục tận hưởng bữa tiệc đến tận đêm khuya cùng đồng đội cũng như hòa mình vào bầu không khí đầm ấm vui tươi của cả Sumeru nói chung, thứ mà y không thể cảm nhận được khi suốt ngày phải ở trong Giáo viện. Dù sao thì y cũng xứng đáng được nghỉ ngơi một chút sau chuỗi sự kiện vừa qua.
Với cả phạt anh ta vì đã không thèm tin lời y nói lại còn thích đặt điều vớ vẩn, xem chừng cũng thú vị đấy.
Bất giác, nơi khóe miệng Alhaitham nở một nụ cười.
“ALHAITHAM…!!”
Đấy, có trật đi đâu được, trước nhà Quan thư ký là anh bạn cùng nhà bất đắc dĩ, người vừa trở về sau chuyến đi dài ngày đến sa mạc. Anh ta ngồi bó gối trên bậc thềm, mái tóc vàng hơi rối vì những chiếc kẹp tóc bị lệch, mặt anh ta đỏ ửng như màu trái đào Zaytun đã chín. Con phố đã tối đèn, người đi đường cũng lác đác chẳng còn mấy ai. Gió lạnh thổi qua làm anh ta hắt hơi một tiếng rõ to.
“Tôi tưởng anh sẽ tìm chỗ khác để ngủ chứ, Kaveh.”
Kaveh là chàng kiến trúc sư từ học phái Kshahrewar, người được ca tụng như một thiên tài vì đã thiết kế nên cung điện Alcazarzaray nguy nga tráng lệ - một kiệt tác mà không người dân Sumeru nào không biết đến. Nhưng lúc này trông anh chàng không được phong độ như người ta hay kháo nhau lắm, trên tay còn cầm một bình rượu, anh sụt sịt mũi, lẩm bẩm gì đó rồi ngước lên nhìn Alhaitham bằng đôi mắt hình viên đạn.
“Tôi thì còn chỗ nào để ngủ chứ!” Anh la toáng lên, “Cậu đi đâu mà giờ này mới về vậy hả?!”
“Anh đến quán rượu Lambad đấy à?” Alhaitham bình tĩnh đáp, “Rồi sao, có tự trả tiền không hay lại ghi nợ cho tôi nữa đây?”
“Đó là điều đầu tiên mà cậu muốn nói sao?” Kaveh gắt gỏng, “Không phải cậu nên xin lỗi vì đã nhốt tôi ở ngoài đường à!”
“Đây là nhà của tôi, tôi muốn khóa hay để cửa thì cũng không đến lượt anh ý kiến. Đừng có uống say rồi ăn nói linh tinh.” Alhaitham đáp trả, “Anh đang ngồi chắn cửa ra vào đấy, tránh ra để tôi còn vào trong nghỉ ngơi chứ.”
Dường như không thể phản bác lại lời Alhaitham nói, anh chàng cau mày, cầm bình rượu lên rồi nốc thêm một ngụm. Tức thật đấy, tên Quan thư ký này chẳng coi anh ra gì cả. Dù sao thì anh cũng là tiền bối mà, cũng là một học giả có lòng tự tôn của riêng mình mà, chỉ vì được cho ở nhờ mà lại phải chịu đựng việc bị đối xử như một thằng ngốc thế này sao? Kaveh rền rĩ tỏ thái độ bất bình, anh ngồi co người lại và cúi gằm mặt xuống. Nói chứ tại sao ban đầu Alhaitham lại cho anh ở nhờ nhỉ? Là vì muốn xây dựng hình tượng Quan thư ký tốt bụng à, hay là vì muốn Kaveh phải mang ơn, vì muốn nắm thóp anh trong lòng bàn tay để tự đắc ý rằng y bản lĩnh lắm? Cứ nghĩ đến chuyện như vậy là Kaveh lại thấy khó chịu trong lòng.
“Haitham… cái đồ…”
Chàng kiến trúc sư lí nhí nói gì đó. Alhaitham chưa kịp nghe kĩ, cũng chưa kịp hỏi lại thì Kaveh đã đứng phắt dậy, đột ngột tóm chặt lấy hai bên vai của y rồi khóc ầm lên.
Ngay cả người luôn điềm tĩnh như Alhaitham cũng phải tròn mắt ngạc nhiên trước chuỗi hành động kì lạ này. Ở khoảng cách gần, y ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người anh chàng trước mặt, y có thể chắc chắn rằng anh không chỉ uống một chai rượu mà phải nốc cạn đến mấy chai. Trước giờ Kaveh ít khi uống say trước mặt y, cũng có thể là vì lần nào y cũng bảo anh đừng uống quá nhiều nếu không biết tự thanh toán. Có lần anh cuỗm mất mười thùng rượu mà y đặt trước nhưng hoá ra chỉ là để chọc tức y, chẳng phải vì mục đích say xỉn quá đà.
Alhaitham không đẩy Kaveh ra. Trông cái người này lúc khóc cũng hay hay đấy chứ, đáng yêu hơn so với gương mặt cau có mà anh ta trưng ra mỗi lần hai người cãi nhau. Y không lí giải được tại sao anh lại khóc nên kết luận là vì anh say quá rồi, và vì anh đang cố giải tỏa áp lực công việc bị đè nén trong chuỗi ngày đi đến sa mạc.
Y không phải người vô cảm đến mức thấy đàn anh khóc bù lu bù loa mà không làm gì.
“Được rồi, kiến trúc sư vĩ đại của chúng ta đã gặp chuyện gì khi đi làm công trình nào?” Y thật lòng hỏi han. Nói chứ trong mắt Alhaitham, chàng kiến trúc sư này đó giờ luôn cứng đầu, nóng nảy một cách khó hiểu, thế nên ắt hẳn phải xảy ra chuyện gì tồi tệ lắm nên mới khiến anh chàng ấm ức phát khóc như vậy. Hôm trước y cũng có hỏi một câu tương tự rồi nhưng Kaveh chỉ trả lời qua loa.
“Lại là giọng điệu đó…” Kaveh vừa khóc nấc vừa lí nhí.
“Hửm?”
“Tôi nói cậu đấy, Haitham!” Kaveh cố gắng nói năng mạch lạc hết mức có thể, “Sao lúc nào cậu cũng giữ thái độ mỉa mai và bộ dạng quái gở đó khi nói chuyện với tôi thế hả!”
Chưa kịp đợi Alhaitham phản ứng, anh đã tiếp tục. Lần này, anh hạ giọng xuống, giọng điệu của anh buồn bã và đau khổ nhiều hơn là tức giận. Chàng trai tóc vàng tựa đầu lên ngực cậu hậu bối, dường như đang ái ngại, muốn tránh nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo kia. Alhaitham kiên nhẫn lắng nghe lời anh nói. Ngạc nhiên thay, mỗi khi Kaveh gọi y là “Haitham”, y lại có chút mềm lòng.
“Tôi đã vắng nhà lâu ơiiiiiii là lâuuu!” Kaveh rền rĩ, “Tôi tưởng cậu sẽ nhớ tôi, sau đó tự vấn lương tâm và quyết định đối xử tốt với tôi hơn, dù chỉ một tí thôi... Nhưng không, cậu thậm chí còn cố né mặt tôi bằng cách ngồi lì trong Giáo viện cả ngày!”
“Chẳng phải người nổi giận với tôi trước là anh sao?” Alhaitham không ngờ đây lại là lí do anh ta buồn bực, “Và ai bảo anh là tôi né mặt anh? Tôi chỉ là bận quá thôi.”
“…Tôi nhận ra cậu thực sự rất ghét tôi và không muốn sống cùng tôi nữa. Hôm nay còn nhốt tôi ngoài đường mà không thấy tội lỗi xíu nào cơ đấy! Chẳng lẽ… Cậu định vứt đồ đạc của tôi ra đường sau khi mở cửa vào nhà chứ gì!!”
Thần linh ơi, anh ta hễ cứ mở miệng luyên thuyên là quên cả điểm dừng, chả thèm nghe ai nói cả. Alhaitham tự thấy bản thân quá tốt bụng nên mới có thể thường xuyên chịu đựng sự ồn ào của anh chàng như thế này. Sau một khoảng lặng để chắc chắn rằng tên tiền bối say xỉn đã nói xong, y mới điềm tĩnh lên tiếng.
“Nếu tôi nói rằng anh đã đúng thì sao?” Y bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, “Anh sẽ cuốn gói khỏi nhà tôi luôn chứ?”
“Hả-”
Kaveh lập tức ngước mặt lên, anh nhìn Alhaitham chằm chằm, cổ họng cứng ngắc không thể thốt ra tiếng nào. Dù anh là người đặt câu hỏi nhưng cũng không nghĩ rằng cậu hậu bối sẽ trả lời thẳng thừng đến vậy. Cảm giác ruột gan muốn lộn ngược cả lên, khó chịu quá, đáng ghét quá. Anh túm chặt hơn lấy đôi vai của người đối diện, cố dùng bộ não thiên tài của mình để sắp xếp dòng suy nghĩ hỗn độn. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao cứ liên quan đến Alhaitham là anh lại chẳng nghĩ thông suốt được.
“C-Cậu…! Cậu thực sự nghĩ thế hả?!!”
Kaveh rít lên. Biểu cảm tuyệt vọng hiện rõ trên gương mặt anh, nếu bản thân anh mà tự nhìn mình của bây giờ, có khi anh sẽ xấu hổ đến mức tự tìm cái hố mà chui đầu xuống luôn mất.
Thay vì trả lời, Alhaitham chỉ khẽ cười.
Nụ cười vô cùng ấm áp, chân thành, gương mặt điển trai của y dưới ánh trăng dịu dàng làm chàng kiến trúc sư trong thoáng chốc quên mất mình vừa nổi giận lôi đình. Bình thường Alhaitham đều ưa nhìn vậy à? Mặt Kaveh nóng bừng đến tận mang tai, anh thầm rủa, vì sao một tên đáng ghét như Alhaitham trông lại đẹp thế này chứ? Cứ như bản thân y là một kiệt tác nghệ thuật được chạm khắc nên bởi bàn tay của vị thần tỉ mỉ nhất, tài hoa nhất. Thật bất công làm sao.
Có khi tại men say làm anh suy nghĩ kì cục, tại men say làm cơ thể anh nóng râm ran.
“Cuối cùng cũng chịu nhìn tôi rồi à? Bình thường anh luôn nghi ngờ mọi điều tôi nói, vậy mà tự dưng lần này lại tin sái cổ thế? Chắc kĩ năng diễn xuất của tôi tiến bộ hơn rồi.”
“N-Nói vậy là ý gì…?”
“Tiền bối Kaveh à, thứ nhất, anh nghĩ xem là ai đã mời anh đến sống cùng nào?” Hai chữ “tiền bối” này chẳng biết là đang xỏ xiên người ta hay đang thể hiện sự tôn trọng đây.
“… Là cậu bảo tôi đến nhà cậu ở.”
“Quen biết cũng một thời gian rồi, anh nghĩ tôi là kiểu người sẽ tự tiện cho người ta vào nhà mình vậy à? Tôi không tốt bụng đến mức gặp ai cũng giúp đâu. Thế giới này nhiều người có hoàn cảnh khó khăn như thế, tôi không rảnh mà kham hết.”
“Cái này thì tôi biết.” Kaveh cau mày, “Và tôi thề, Alhaitham, cậu tồi lắm! Lần nào cũng vậy, tôi giúp ai cậu cũng cản.”
“Do anh làm chuyện dư thừa thật mà.”
“Này! Cậu định tiếp tục tranh cãi về chuyện đó ấy hả?!”
“…Tôi không cần biết anh tự suy diễn cái gì, nhưng chắc chắn tôi sẽ không bảo anh đến sống chung chỉ vì mấy thứ phù phiếm như danh tiếng hay sự tự mãn đâu. Chỉ có kẻ thua cuộc mới làm thế.”
Kaveh im bặt. Khớp với suy nghĩ của anh như vậy, chẳng biết là Alhaitham đọc vị được anh hay là tại anh từng buột miệng nói ra nữa.
“Hơn nữa, tôi thích cuộc sống bình yên, còn sự tồn tại anh đi ngược lại với hai chữ ‘bình yên’,” Alhaitham thở dài, “Anh ồn ào, hay gây sự với tôi, tiền bạc cũng không biết quản lý, lần nào cũng là tôi chi trả cho anh…”
Nghe nguyên bản tấu sớ thế này, Kaveh tự dưng thấy có chút tội lỗi. Giờ nhìn lại thì đúng thật mình thi thoảng, chỉ là thi thoảng thôi, có gây phiền phức cho Alhaitham thật.
“Nhưng tôi không ghét anh, không ghét việc sống cùng với anh, đây là lời thật lòng. Anh chỉ cần biết vậy là được.”
Có lẽ bản thân Alhaitham cũng đã ngà ngà say sau vài hớp rượu uống trong bữa tiệc. Trước nay y chưa từng nói với Kaveh những lời này, một phần vì y cho rằng tự bản thân Kaveh cũng hiểu, một phần vì y tin mình có tính cách dễ ưa như thế, làm gì có chuyện khi không thù ghét ai cho mệt đầu. Huống chi Kaveh còn là người sống cùng y dưới một mái nhà. Thôi cứ coi như y đang hóa giải hiểu lầm vậy, anh ta đêm nay có lẽ sẽ ngưng làm loạn và ngoan ngoãn vào nhà ngủ êm rồi.
“Thật chứ…?”
Kaveh buông đôi vai của Alhaitham ra, lấy cổ tay áo lau nước mắt rồi hỏi lại, nom anh chàng ngây ngô như một chú thỏ con vậy, đôi mắt to tròn màu hồng ngọc nhìn y chằm chằm. Alhaitham muốn chọc ghẹo Kaveh một chút bằng cách nói “không” nhưng lại thôi, anh ta đang say thế này, nhỡ không điều chỉnh được cảm xúc rồi lại khóc ầm lên thì phiền lắm.
“Thật.” Y kiên nhẫn trả lời, “Đã bao giờ tôi nói rằng tôi ghét anh chưa?”
“Hì hì, đúng thật là chưa.” Kaveh cười khúc khích.
“Nhưng còn anh, anh có nói là ghét tôi lắm nhỉ? Rất nhiều lần.”
“Ý tôi không phải là thế!” Anh chàng rối rít phân bua, “Ừ thì… Cậu rõ ràng là rất giỏi chọc tức người khác mà, lúc nóng giận thì tôi hay nói những lời khó nghe! Và…!”
Biểu cảm trên gương mặt Alhaitham dịu lại, y cười thành tiếng rồi nhẹ nhàng xoa đầu Kaveh, sau đó quay bước về phía cửa.
“Tôi đùa đấy. Giờ thì vào nhà thôi.”
Kaveh ngây ngốc nhìn theo đến quên cả việc bây giờ đã là hơn một giờ sáng, quên cả việc mình phải đi theo sau Alhaitham để về nơi gọi là “nhà”.
A, lại nữa rồi. Tại men say nên Kaveh lại bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Tiếng cười của y sao mà đáng yêu đến như thế, phải chi lúc nào y cũng cười với anh thay vì cứ suốt ngày cãi vả vô ích. Kaveh sống trong sự tung hô của những người xung quanh, anh đã nghe vô số lời khen, thậm chí cũng từng nhận vài lời tỏ tình nữa. Người ta bảo anh là thiên tài xuất chúng, bảo họ yêu mến anh nhiều biết nhường nào. Ấy vậy mà anh lại cảm thấy vui nhất khi người khen ngợi anh là Alhaitham, khi người bảo “không hề ghét anh” là Alhaitham. Anh thấy khó chịu khi nghĩ tới việc y không thật lòng xem trọng mình, không để mình vào tầm mắt. Bây giờ nghe được những lời như vậy rồi… Kaveh bình thường hay nghi ngờ, cho rằng Alhaitham chẳng bao giờ nói được gì tốt đẹp cho mình nghe, nhưng lần này anh lại chọn tin tưởng. Mặc kệ Alhaitham có lừa anh bằng cái lưỡi lắt léo của mình hay không, có lẽ chọn lựa như vậy cũng chẳng hại gì, nó làm anh thấy hạnh phúc, nhẹ nhõm.
Tự dưng nghĩ đến những chuyện thế này, cứ như thể…
“Như thể” gì ấy nhỉ?
Lí do Alhaitham để anh ở cùng, lí do y luôn xen vào chuyện của anh, luôn tích cực tranh luận những chuyện nhỏ nhặt đến ngớ ngẩn với anh, mặc dù bản thân y không thích những chuyện phiền phức, dư thừa… Liệu có quá tự phụ khi cho rằng trong mắt Alhaitham, anh là một người đặc biệt trong vô số người “gặp khó khăn” trên thế giới này không? Đặc biệt tới mức ngài Quan thư ký vô cùng lý trí này luôn sẵn lòng dành thời gian quý báu của mình cho anh?
Ôi, cứ như thể anh muốn trở thành người đặc biệt của Alhaitham thật vậy. Và cứ như thể thực ra bấy lâu nay, cậu hậu bối khó ưa này đã luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng anh rồi. Trên thực tế… Chẳng phải Alhaitham là người đầu tiên anh nhắc tên khi nói chuyện phiếm với bạn bè, người đầu tiên anh tìm đến khi cần giúp đỡ và cũng là người đầu tiên anh nhớ tới mỗi khi ở xa ngôi nhà của họ hay sao?
“Này Kaveh,” Alhaitham cất tiếng gọi, “Anh mà không vào nhanh là tôi nhốt anh ở ngoài thật đấy.”
Cứ đổ lỗi hết cho rượu đi. Kaveh luôn làm những chuyện mình cho là đúng, và bây giờ vẫn sẽ như vậy.
“Haitham, nghe này,” anh khẩn trương bước tới và nắm lấy cổ tay của y, “Thực ra thì với tôi, cậu…”
“…”
Chưa kịp nói dứt câu, Kaveh đã không kiềm chế được mà nôn một bãi ngay trước cửa nhà.
Cơn đau đầu đột ngột ập tới, hành hạ anh và làm anh choáng váng. Trước mặt anh giờ không chỉ có một Alhaitham mà là hai, ba Alhaitham. Anh ngồi khuỵu xuống, đưa tay lên chặn miệng mình lại trước khi mình nôn thốc nôn tháo thêm lần nữa. Đôi tai của anh ù cả đi, anh không nghe được tiếng tặc lưỡi của Quan thư ký. Chết thật, giờ đến cả việc giữ cho bản thân không ngã lăn quay xuống đất cũng khó khăn rồi. Vậy mà bên tay còn lại của anh vẫn đang túm chặt lấy cổ tay của người ta.
“Kaveh, tên khốn này…”
“Ựa… Haitham, cứu…” Kaveh rền rĩ, giờ chẳng còn hơi sức đâu mà giữ sĩ diện.
Cũng chẳng còn tâm trí để mà kết thúc câu nói còn dang dở ban nãy.
Alhaitham đứng nhìn anh từ trên xuống bằng gương mặt lạnh tanh, biểu cảm vô cùng đáng sợ, tưởng như y sắp đi giết người đến nơi. Y lại tặc lưỡi. Tuy vậy, y vẫn không thể thây kệ được, thôi thì cứ xem thử anh ta thế nào đã. Giờ thì y đã biết thêm lí do tại sao y cần giữ Kaveh tránh xa những cơn say xỉn rồi. Cũng may, Alhaitham tự nhủ, bản thân y đủ cứng cỏi và điên rồ để chịu đựng anh ta, chứ nếu là ai khác thì chắc đã vứt anh ta ở xó nào đấy cho rảnh nợ.
Quan thư ký ân cần đỡ Kaveh vào trong, đã hơn một giờ sáng, vậy mà y phải chăm sóc anh chàng thay vì nghỉ ngơi để mai dậy sớm đi làm. Không lẽ lại viết đơn xin nghỉ phép một ngày để lấy lại sức?
Quả nhiên giây phút bình yên chỉ tồn tại khi Kaveh không ở cạnh y, và quả nhiên thứ làm Alhaitham thấy mệt mỏi nhất không phải là công việc chồng chất, thậm chí cũng không phải là kế hoạch kinh thiên động địa như lật đổ cả Đại hiền giả để giải cứu đất nước, mà lại là tên kiến trúc sư ngốc nghếch này đây.
Có lẽ sẽ phải đợi đến lúc khác để hai kẻ thiên tài ngốc xít này tiếp tục phần câu chuyện dịu dàng của mình nhỉ?
