Actions

Work Header

[ReoIsa] Mr. & Mr. Mikage

Summary:

Chúng ta cần phải nói chuyện về Mr. Mikage

Notes:

Tác phẩm không có khả năng chữa lành tâm hồn bạn, chỉ có thể khiến bạn thấy thế giới này thật là thú dị, vừa thú vị vừa kỳ dị.

TÁC PHẨM LÀ SẢN PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, KHÔNG HỀ CÓ THẬT. VÀ KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN BẤT KỲ SỰ KIỆN CÓ THẬT NÀO, NẾU CÓ THÌ CŨNG CHỈ LÀ TRÙNG HỢP.

Aaa nãy đăng nhầm giờ không hiểu sao lại ra 2 bản 1 bản hoàn chỉnh ở acc chính 1 bản ra orphan account....
__________

The work does not have the ability to heal your soul, it can only make you see this world as strange, interesting and strange.

THE WORK IS A PRODUCT OF Imagination, NOT REAL. AND NOT RELATED TO ANY REAL EVENT

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

- Cho tới khi tôi ra khỏi căn phòng này, tôi muốn anh không sử dụng bất kỳ thiết bị có khả năng ghi âm, truyền tin, lưu trữ cuộc trò chuyện này của chúng ta.

Yoichi ngồi xuống chiếc sopha đơn duy nhất trong phòng, hai mắt cậu liên tục liếc nhìn xung quanh như thể giây tiếp theo sẽ có một con quái vật đột ngột nhảy bổ ra từ cuốn sách nào đó trên giá. Cậu chàng rụt rè nhích dần về phía nệm tựa của ghế, Sae thấy vậy thì cân nhắc một chút, anh cho rằng những đôi mắt thì không biết nói dối. Đôi mắt Mr. Mikage này tuy rằng tăm tối, nhưng cũng không thể ngay lập tức khẳng định nó đến từ vực sâu vô đáy. Nó tựa như đại dương sâu thẳm rộng lớn, nơi hấp thụ và trân trọng nguồn sáng hơn hết thảy. Và khi mà đến ánh mặt trời cũng ló rạng từ sau màn đêm, người mang trong mình tội lỗi nhởn nhơ ngoài ánh sáng. Thám tử tư Itoshi tự nhận bản thân đã từng gặp qua quá nhiều kẻ thủ ác, kinh nghiệm nhận diện người có khả năng phạm tội vẫn là có đầy đủ. Vì thế, Sae tắt máy ghi âm trong cổ tay áo.

- Như vậy, chúng ta có thể bắt đầu buổi trị liệu được rồi chứ ?

Cậu thanh niên giống như đã thật lâu không bước ra khỏi vùng cấm an toàn, đôi mắt liên tục liếc nhìn xung quanh hệt một đứa trẻ thơ thẩn lại tò mò. Phát hiện này khiến Sae nao núng, tại sao một chàng trai đôi mươi lại có những phản ứng quá đỗi ngây ngô như thế ? Điều gì đã xảy ra với cuộc sống của cậu ấy ? Anh suy nghĩ một lúc, lấy chiếc cốc chân mèo phủ họa tiết hoa anh đào, đổ đầy trà đào mát lạnh rồi đẩy về phía cậu ấy, hài lòng khi thấy Yoichi hào hứng ngắm nghía nó. Vị Mr. Mikage ấy đưa chiếc cốc lên soi dưới ánh đèn, ngây ngốc cảm thán thiết kế xinh xắn ấy như một đứa trẻ. Phát hiện này khiến vị thám tử tư vốn lạnh lùng lại chần chừ, rung động trước những xúc cảm quá đỗi thuần tịnh.

 

_____________

 

- Tôi sẽ thành thật với cậu, tôi không muốn hại em ấy.

Bachira chống cằm nhìn người đàn ông ngồi phía đối điện, mặc cho máy ghi âm cọ vào da khiến gã thấy hơi ngưa ngứa, thì đúng là gã đang có ý định trốn việc thật. Cũng bởi những gì Mr. Mikage kia thể hiện khiến gã thấy vụ này không dễ ăn xíu nào, mà thứ khó nuốt vậy lại đâu phải gu của Bachira ? Nếu biết trước vậy gã đã nhận ủy thác còn lại chứ chả giành giật với ông em quạo quọ nhà Itoshi, dù sao trên bảng chấm công của Sae thì cả hai vụ cũng đều như nhau cả.

- Được rồi, anh cứ thẳng thắn đi. Tôi sẽ chỉ lắng nghe và đưa ra lời khuyên phù hợp cho anh thôi, như một người bạn thân thiết. Hay nếu anh cần cả snack và Coca, tôi cũng có đủ luôn, miễn sao anh thư giãn, thoải mái là được.

Bachira đoán là những gì gã nói thực sự tác động đến nội tâm người đối diện, bởi lẽ dù chỉ tíc tắc thôi, gã đã thấy anh ta khựng lại. Mà Reo nghe vậy, hít một hơi thật sâu để bình ổn trái tim hãy còn đập liên hồi trong lồng ngực, đến khi cảm thấy nhịp đập dường như đã ổn định hơn chút mới ngẩng đầu, hai mắt vàng kim do dự trong chốc lát, sau đó như hạ quyết tâm mà nhanh chóng mở lời.

- Tôi nghĩ là bản thân đang vướng vào một vụ án bạo lực gia đình.

Gã thám tử có mái tóc xanh đại dương mở to hai mắt, nhất thời không thốt ra nổi từ nào. Bachira đã biết là vụ này chẳng dễ ăn tý nào ! Gã đã đúng ! Lại đúng một lần nữa !

- N-nếu thế, tôi khuyên anh nên trình báo cảnh sát...

Gã lắp bắp, chẳng biết là bản thân hay Mr. Mikage đây mới là người gặp vấn đề trong việc định hình công việc và trách nhiệm của thám tử tư. Đây rõ ràng không có trong kịch bản ! Là gã sai hay Mr. Mikage sai vậy ?! Sae và Sae sẽ làm gì trong trường hợp này ? Lấy túi công văn đập vào mặt Reo rồi bỏ bao đem đến sở cảnh sát hay gọi điện hỏi bệnh viện tâm thần gần nhất có để lạc bệnh nhân không hay trực tiếp vứt hắn ở lại bỏ về ?! Không không, bình tĩnh nào Bachira Meguru, mày là nhân viên cần mẫn lại còn chuyên nghiệp nhất văn phòng thám tử tư Itoshi ! Mày sẽ vượt qua mọi yêu cầu khó hiểu nhất ngớ ngẩn nhất của khách hàng dù anh ta còn chả biết mình có bạo lực gia đình hay không!

- Chúng ta không phải là bạn ư ? Tôi nghĩ là mình nên tâm sự với cậu, chúng ta có thể cùng đưa ra cách giải quyết tốt nhất và an toàn nhất cho em ấy.

-...Em ấy ?

- Tôi là người bạo hành bạn đời mình.

 

___________

 

- Anh ấy không phải người bạo hành bạn đời mình.

Sae không nghĩ tới lại là vấn đề khó nói này, anh lấy tay day day huyệt thái dương, còn chưa đi sâu vào vấn đề mà anh đã cảm thấy đại não biểu tình rồi. Việc người bị bạo hành gia đình không muốn khai báo, tìm kiếm sự giúp đỡ là vô cùng dễ thấy. Bên cạnh việc xấu hổ và kỳ thị khiến cho người trong cuộc giữ im lặng, nhiều người lại nghĩ bạo lực trong quan hệ hôn nhân là chuyện “bình thường”, họ cần phải làm quen, chịu đựng những gì đang diễn ra vì hạnh phúc gia đình. Quá để tâm đến mặt mũi, hay là vì lo lắng cho kể bạo hành thường khiến nạn nhân bỏ qua những cơ hội cầu cứu bên ngoài. Sae khẳng định rằng việc để hành vì bạo hành diễn ra càng dài, kể bạo hành gia đình ở ngoài lưới pháp luật càng lâu sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm tồi tệ. Anh định lựa lời khuyên nhủ Yoichi, thì đã bị tiếng cười khúc khích của người đối diện khiến cho sững người.

- Tôi đã nói là không mà, bác sĩ Itoshi.

Hai mắt Yoichi vẫn là một màn đêm tối tăm, nhưng bằng trực giác cùng kinh nghiệm hành nghề lâu năm của mình, Sae cảm giác được chuyện này có gì đó bị che giấu. Anh vung tay, giả bộ cầm tách cà phê lên uống, định bụng len lén ép cổ tay vào cốc bật máy ghi âm. Nhưng thanh niên tóc màu hổ phách ngồi diện lại làm ra một hành động khiến Sae không kịp trở tay, cậu ta lấy ly trà đào lạnh của mình đổ vào cổ tay anh. Hành động này trực tiếp khiến cái máy ghi âm siêu nhỏ của thám tử Itoshi thành một đống sắt vụn.

- Giữ yên tư thế này nhé, quý ngài thám tử tư còn chưa biết tôi có thể làm ra những gì khi bị đẩy đến giới hạn đâu.

Yoichi nhỏ nhẹ nói, chàng trai trẻ có nước da trắng hồng và gương mặt chưa rút đi hết nét trẻ con, cười rộ lên đáng yêu vô cùng. Nhưng Sae bây giờ chỉ thấy cả người cứng đơ, rơi vào trạng thái bị động trong phút chốc. Anh không thể tin được rằng Mr. Mikage mới nãy còn nhút nhát nép vào một bên ghế sopha, giây sau có thể nhanh chóng vô hiệu hóa mấy ghi âm anh cẩn thận giấu kỹ ở cổ tay. Tuy vậy, Sae không thể để mình ở trong trạng thái mặc người đến xâu xé này quá lâu, anh có nhiều kinh nghiệm hơn Bachira, cho dù rơi vào tình cảnh nào cũng không thể mất đi bình tĩnh.

- Chúng ta tâm sự thêm được không, bác sĩ Itoshi ?

- Biết tôi không phải bác sĩ rồi thì đừng có gọi vậy nữa, tôi có lựa chọn đá cậu ra ngoài không ? Không có thì bắt đầu đi.

 

____________

 

- Là do tôi hay thế giới này ngày càng giống tiểu thuyết gối đầu giường Rin thế ?

Bachira uống một ngụm nước đá, gã đang cố làm lạnh cái đầu mình, nếu không gã sợ mấy tình tiết tiếp theo sẽ làm đầu gã phun nham thạch mất thôi. Thế nhưng người đàn ông ngồi đối diện lại nghiêng đầu, như thể chẳng hiểu sao Bachira lại cư xử lạ lùng đến thế.

- À ừm tôi nói nhảm ấy mà, Mr. Mikage cứ nói.

Reo ánh mắt vô thần nhìn vào tách trà của mình trên bàn, qua một lúc mới chậm rãi mở lời.

- Hẳn là bắt đầu từ những năm xưa cũ ấy, khi đó tôi vẫn còn làm việc vì Manshine City-..

- Bớ Chateau Lafite 1787 hàng 32 tủ rượu số 57 của Sae ơi anh làm ở cái tổ chức mafia ấy hả ?!

Bachira nhảy dựng lên ghế, may thay là họ đang ở trong phòng phục vụ đặc biệt của nhà hàng và gã vẫn còn nguyên ý thức công việc mà nhẹ nhàng nâng niu cái cổ tay trái hãy còn nguyên máy ghi âm. Sao “Mr. Mikage” lại không nói gì về chức vụ của đối tượng thế này, vậy là đào cho gã một cái hố lớn rồi còn gì.

Reo thấy vậy cũng ngạc nhiên lắm, nhưng khi nghĩ đây là bạn của Yoichi thì bất chợt lại cảm thấy không có gì là không đúng. Người hắn yêu không phải loại người thích ba hoa bốc phét gì, em thích kể những chuyện vui vẻ, khiến người khác cảm thấy ấm áp qua từng cử chỉ nhỏ.

- Vậy..nó có liên quan gì đến chuyện anh bạo hành gia đình Yoichi ?

- Cậu biết đấy.

Reo ngừng một chút, lựa chọn cách giải thích dễ hiểu nhất cho Bachira những gì hắn đang nghĩ.

- Hai bàn tay tôi đều đã từng nhuốm máu, đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác ấy. Đó là thứ cho dù có cố cũng không thể quên được, phạm vào một lần sẽ ngấm đến tận xương tủy, linh hồn sẽ bị đánh dấu tội lỗi.

Reo ngừng một chút, nhớ về những điều này luôn khiến cảm giác bất an trong hắn dâng cao.

- Tôi sợ rằng những gì mình làm trong quá khứ luôn ám ảnh tôi, và cũng chính nó là thủ phạm của những gì xảy ra suốt thời gian qua. Cậu không thể tưởng tượng nổi thứ đó đã gây ra đâu, nó..nó khiến Yoichi bị thương, chính mất tôi trông thấy mấy vết thương em ấy cố tình giấu đi..

Giọng hắn nhỏ dần, hai mắt thì cay xè, nhưng trước giờ và sau này Reo cũng không bao giờ hối hận khi nghĩ tới Manshine City, thế nên hắn sẽ luôn thẳng thắn thừa nhận mọi lỗi lầm, tai họa xảy đến. Tuy vậy một khi nó liên lụy Yoichi thì đó lại là một vấn đề khác, em không bao giờ cần phải gánh chịu thêm chút gì chỉ vì công việc cũ của bạn đời mình, những gì đã xảy ra là quá đủ rồi.

- Thế nên anh nghi ngờ là việc anh đã làm ảnh hưởng đến tâm lý của anh, khiến cho bên trong anh tồn tại hai nhân cách, nhân cách còn lại chính là người đã bạo hành Yoichi ? Vậy chỉ có cậu ấy là nạn nhân thôi sao ?

Bachira lấy một tay đỡ trán, nhanh chóng xâu chuỗi suy luận đoán ra từ những gì hắn đã nói, và mấy điều đó lại hợp lí một cách bất ngờ. Hai người nhà Mr. Mikage là quan hệ bạn đời, nghe nói còn có cuộc sống hôn nhân rất đáng ngưỡng mộ, vậy thì cũng không có gì là lạ khi Yoichi cố tình giấu diếm chuyện chồng mình rối loạn đa nhân cách. Thậm chí quá khứ của Reo cũng hoàn toàn lí giải được nguyên do nhân cách thứ hai được sinh ra.

- Tôi-..Đúng vậy, chỉ có em ấy, tôi đã trông thấy những vết thương chạy dọc cánh tay Yoichi. Khi tôi hỏi thì em lại cố tình lảng tránh, đổi đề tài, chuyện này khiến tôi thực sự sợ hãi cực kỳ.

- Tôi không thể tha thứ cho bản thân nếu mình là người đang gây tổn hại đến em ấy. Và cảm giác ấy thực sự chân thực vô cùng, đôi lúc tôi như người bước trong mây vậy, cảm giác như mình đã làm gì đó nhưng không thể nhớ nổi, hay khi nó đến tôi đều nhận ra. Khi đám mây tan đi, bầu trời lộ ra, sự thỏa mãn như vừa mới hoàn thành một phi vụ ấy sẽ đến, nó quá quen thuộc với tôi, mặc cho việc tôi muốn đẩy nó ra xa nhường nào. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo của con dao ấy, sự ấm nóng của dòng máu đỏ

- Đó là tôi, làm sao tôi lại không nhận ra chính mình được.

Reo không thể phủ nhận những xúc cảm chân thực ấy. Lắm lúc anh cho rằng mình không thực sự đang sống, chẳng thể phân biệt thực và ảo, thế giới của Reo giống như một vở kịch được sắp xếp sẵn. Với vai chính là bản thân, anh có thể biến tấm giấy chứng nhận hôn nhân thành khẩu súng lục đầy đạn trong ổ, hóa chiếc đồng hồ kỷ niệm ngày cưới ra con dao sắc lạnh. Điều đó dễ dàng và gây nghiện đến mức Reo không thể nhớ nổi thời gian, địa điểm, số lần anh sử dụng nó

- Chỉ là hắn khác tôi, hắn khát vọng chết chóc, đam mê kiểm soát. Hân chia sẻ ký ức với tôi nhưng hẳn là sẽ không yêu em, bởi vì hắn tồn tại là chủ nhân Manshine City mà em thì chỉ như một trang hợp đồng với hắn..

- Nhân cách thứ hai của tôi, đã làm tổn thương Yoichi rất nhiều.

 

__________________

 

Sae mặt mày lầm lì quyết định không bỏ phí mà nâng tách cà phê của mình lên uống, phi vụ này xem ra không dễ ăn như anh nghĩ. Mà tên quỷ quyệt trước mắt còn đang mân mê cái ly Starbucks chân mèo hoa anh đào như đứa trẻ con…

- Thích thì cứ cầm về đi, thay vào đó cậu tâm sự nhanh lên được không ?

Yoichi nghe vậy thì hai mắt tròn xoe vui vẻ nhìn Sae, cảnh tượng này khiến anh không muốn nhớ tới đoạn cậu ta đổ nước lạnh vào cổ tay áo mình nữa.

- Tôi đã nói rồi đó thám tử Itoshi, Mr. Mikage không phải người sẽ bạo hành bạn đời mình đâu.

- Thế hay tôi mới là người điên ? Tôi đang vướng vào cái quái gì do cậu tạo ra thế?

- Là tôi, ngài thám tử à.

Sae sững người, anh không thể tin được mà nhìn vào đôi mắt u ám như đáy vực sâu thẳm của chàng trai trẻ đối diện. Nụ cười mới nãy hãy còn chưa rút đi nét trẻ con giờ đây lại trở nên đáng sợ, việc không thể tính trước điều gì sắp xảy tới khiến anh thấy bất an. Dường như mọi hành động của Yoichi đều phá vỡ những nước đi tính sẵn của Sae.

- Tôi chính là “nhân cách thứ hai của Reo" Mr. Mikage.

- Tất cả đều là tôi, vết thương là do tôi tạo ra, là tôi cố tình che giấu nhưng vẫn để kẽ hở để Mr. Mikage phát hiện, cảm giác tội lỗi và sợ hãi của anh ấy cũng gián tiếp do tôi gây ra.

- Bất ngờ không nào, đương nhiên là có rồi nhỉ ~ Nhưng trước hết hãy nghe tôi tâm sự thêm nhé, bác sĩ tâm lý nghề tay trái thám tử tư Sae.

Anh đã không thể diễn tả ngọn núi lửa phun trào nham thạch trong đầu mình được nữa, Sae thiết nghĩ hay là mở cửa sổ vứt quách cậu ta xuống cho rồi, nếu không phải lương tâm còn nguyên, hẳn anh đã làm điều đó ngay từ đầu. Việc đánh hơi ra vụ án nghiêm trọng và bị nó thu hút đã ăn sâu vào cốt tủy, Sae cố kiềm chế mình lại, ra hiệu Yoichi tiếp tục.

- Anh biết Manshine City mà nhỉ, Mr. Mikage là chủ nhân cũ của nó, mà tôi thì lại tình cờ có chút vị thế ở nơi mà họ định mở rộng địa bàn. Phải thừa nhận khả năng diễn xuất của Reo Mikage thực sự là trời phú đó, sáng có thể mời tôi đi xem triển lãm, trưa cùng thưởng thức mỹ thực, chiều nắm tay ngắm liễu rủ ven hồ, tối về tính toán xem nên cày hảo cảm tôi ra sao để tôi càng yêu Mr. Mikage. Tốt nhất là sớm kết hôn một chút, thế thì chẳng khác nào có vé vip thông hành ở địa bàn chiến lược đó cả.

- Thẳng thắn một chút thì là do tay nắm giữ “công việc đen" của nơi nhà tôi khi đó thích một nàng nọ, mà cô ta thì thích tôi. Nghĩ lại thì nó như tiểu thuyết dành cho mấy em gái tuổi mới lớn í, vì người mình yêu mà sẵn sàng buông bỏ mọi mối làm ăn, tiếc là tôi không phải người được yêu ấy, tay mafia đó đồng ý nhường hết cho Reo Mikage với điều kiện giúp gã xử lí cái gai trong mắt là tôi. Không biết tôi có nên thấy may mắn không khi mình chẳng có viên đạn đặc biệt của Manshine City nào trong đầu cả ?

- Tôi bác bỏ những gì cậu vừa nói. Chỉ vậy thôi không thể biện minh cho những gì cậu gây ra được, không có điều gì chứng minh Mr. Mikage không yêu cậu hay đi đến kết hôn với cậu vì công việc cả.

Yoichi nghe vậy thì bật cười, với người khác thì hẳn tác dụng chữa lành của âm thanh trong trẻo ấy rất lớn, nhưng nó chỉ khiến cơn đau đầu của Sae càng nặng hơn.

Paracetamol của anh đâu rồi ?!

- Đến tận khi kết hôn, sau đến tận bây giờ tôi chỉ vừa mới phát hiện Mr. Mikage từng là chủ nhân của Manshine City. Anh biết đằng sau bức ảnh cưới để ở tử đầu giường của chúng tôi là gì không ? Bản gốc hợp đồng của họ đấy, ghi rất rõ “Yêu cầu bên B là giải quyết Yoichi, khiến cho cậu ta không thể tiếp cận, có quan hệ yêu đương, hẹn hò nam nữ với XXX - san trong vòng ít nhất 7 năm. Trao đổi lại là toàn quyền khu vực của ben B", ai sẽ để nó ở sau ảnh cưới chứ ?

Yoichi dừng lại, lấy tay ôm đầu, chỉ giây phút ấy thôi, Sae tưởng chừng như cậu ta sắp sụp đổ đến nơi. Và chất giọng khản đặc run run phát ra ấy khiến anh nao núng.

- Dưới gối Mr. Mikage luôn có súng, nhưng lại chẳng nói về nó bao giờ. Mr. Mikage biết tôi không thường xuyên động vào vị trí ấy, anh có định biện minh rằng đó là thói quen của mafia không ? Nếu vậy tại sao lại chỉ có một viên đạn ? Thật may là chút kiến thức ít ỏi về súng tôi vô tình tiếp thu từ sở thích của của Kunigami đã giúp đỡ tôi, một kẻ sinh ra từ vùng thôn quê xa xôi. Liệu tôi có cần đến viên đạn thứ hai của anh ấy không ?

- Chưa tin sao ? Vậy có thứ gì có thể lý giải được cuộc trò chuyện của Mr. Mikage với cấp dưới cũ của mình chứ ?! Tôi đã nghe thấy ! Tôi nhìn thấy và đã thức sự sụp đổ ! Cô ta đã nhắc Mr. Mikage rằng chúng tôi đã đủ thời hạn hợp đồng và hỏi là có thực sự đáng để hủy hoại bảy năm hạnh phúc không, tiến sinh..chỉ yên lặng Tôi đã yêu một người như vậy đấy. Còn bảy năm của tôi thì sao ? Tôi nhận được bao nhiêu thật bao nhiêu giả ? Cuộc sống của tôi vốn rất yên bình, có những đứa em đáng yêu..tại sao tôi lại gặp phải những điều này ?

Cổ họng như có gì mắc kẹt, Sae cảm thông cho những gì Yoichi gặp phải và đồng ý rằng Reo cần phải trả giá cho những gì hắn đã gây ra. Nhưng đồng thời cũng không cho rằng Yoichi đang làm là đúng, giờ thì cả hai vị Mr. Mikage đều sai cả.

- Như vậy thì cả hai đều đang phạm lỗi, cậu-..

Yoichi đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu Sae yên lặng, bản thân biêt rõ ràng những gì mình đang làm là sai trái. Nhưng sẽ không ngừng lại, cậu đã chẳng còn gì ngoài một trái tim rách nát, nó sẽ để yên cho kẻ rạch mình ra làm trăm mảnh một cách không thương tiếc sao, đáp án đương nhiên là không. Nhưng Yoichi không muốn dễ dàng bắn cho Reo Mikage của cậu một cái rồi kết thúc, cậu muốn anh phải khắc khoải, cảm thấy tội lỗi mãi về sau.

Dù sao thì cũng chỉ là một tờ giấy.

Một trang, không hơn không kém.

Tại sao lại như vậy chứ?

- “Mr. Mikage” gửi yêu cầu đến văn phòng anh đều là tôi cả đấy. Tôi khiến anh nghĩ Reo Mikage là người ủy thác anh giả thành bác sĩ tâm lý nói chuyện với bạn đời của mình, cũng là tôi giả dạng chính mình để ủy thác Meguru hóa thành bạn tôi để nói chuyện với Reo Mikage. Anh đoán xem thứ tôi muốn là gì ?

Yoichi lấy điện thoại ra, để Sae nhìn thấy đoạn ghi âm vừa mới được nhân viên của anh xử lí và gửi về mấy khách hàng.

- Cái nầy nè ~ bằng chứng về “Vụ án bạo hành gia đình nghi do rối loạn đa nhân cách của Mr. Mikage”.

-…Còn tôi ?

Sae nắm chặt hai tay, những gì xảy ra đã thực sự vượt xa dự đoán của anh. Cảm giác bất lực nhìn “bóng đêm" bao trùm này khiến anh thấy bức bối vô cùng, đồng thời cũng tự trách bản thân đã để lỡ và chỉ phát hiện ra khi sự việc đã khó mà cứu vãn.

- Anh sao, không phải vì bây giờ anh nói ra cũng không ai tin ư ? Tôi cần hai luồng ý kiến để mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, chỉ khi có đến hai ý kiến khác nhau trong cùng một văn phòng thám tử, người ta sẽ tin vào bên có nhiều bằng chứng hơn. Tôi có những vết thương thậm chí được Mr. Mikage chứng thực, có ghi âm lời thú nhận, có nhân chứng Bachira Meguru từ văn phòng thám tử nổi tiếng. Anh thì sao thám tử Itoshi, anh có gì ?

Yoichi cầm lấy cốc chân mèo, nở nụ cười dịu dàng tạm biệt Sae.

- Cảm ơn anh, vì từng là quân cờ của Mr. Mikage nên tôi hiểu cảm giác này lắm. Giờ chỉ đành gửi tạm câu nói làm tin, sau tôi sẽ cảm ơn anh thật hẳn hoi, cảm ơn vì đã thành quân cờ của tôi, Sae Itoshi.

- Khoan đã, Mr. Mikage.

Notes:

Cảm ơn đã đọc tác phẩm. Như đã nói ở đầu trang, tác phẩm vừa không chữa lành nổi vết thương lòng nào của bạn vừa kỳ lạ. Nhưng MỌI HÀNH VI TRONG TÁC PHẨM ĐỀU KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NHÂN VẬT TRÊN THỰC TẾ VÌ FANFIC NÀY KHÔNG CÓ THẬT, còn trong RIÊNG TRONG TÁC PHẨM này thì cả Reo và Isagi đều sai, hãy đoán xem điều gì thực sự xảy ra trong tác phẩm đi?

________

Thanks for reading the work. As said at the top of the page, the work is both unhealing and strange. BUT EVERY ACT IN THE WORK IS NOT RELATED TO ACTUAL CHARACTERS BECAUSE THIS FANFIC IS NOT REAL, AND IN THIS WORK both Reo and Isagi are wrong, guess what really happens in the work products go?