Actions

Work Header

[DiLumi] Kiếp Này Dành Trọn Cho Người

Summary:

「 Mùa thu Diluc 14 tuổi, ở khu vườn mà cậu hay lui tới mỗi khi cha cậu vắng nhà, tình cờ bắt gặp một Lumine 7 tuổi. Từ ngày hôm đó, cậu không ngừng theo đuổi Lumine, tựa như rơi vào lưới tình từ cái nhìn đầu tiên, nhưng có gì đó... 」

Notes:

❗ DISCLAIMER ❗Characters are created and owned by their respective owner(s), and I do not claim any ownership over them.

Chapter 1: 『 Xuân 』

Notes:

cho ai không hiểu tiếng anh trên đống tag kia thì ờm có hơi hướng "nuôi vợ từ bé" nhé, kèm cách biệt 7 tuổi :))))))))))

picture by @Melanie Magdalena on Unsplash

(See the end of the chapter for more notes.)

Chapter Text

No photo description available.

 

_Diluc 25 tuổi, Lumine 18 tuổi sắp vào đại học_

 

Ngày kia Lumine sẽ chính thức nhập học, tôi muốn tạo cho em ấy một bất ngờ. 

Suốt mấy tháng qua tôi phải lo việc ở nhà máy, không có chút thời gian rảnh nào để gặp Lumine. Dù tính ra cả năm thì tôi rảnh 9-10 tháng, nhưng mỗi khi bận thì không có cả thời gian để thở, nên điều tôi làm đầu tiên sau khi xong việc là hẹn Lumine đi ăn.

Lumine đang ngồi đối diện tôi. 

Một bát mỳ cay vào buổi sáng, đến giờ tôi đã không còn bất ngờ với bụng dạ của em ấy nữa rồi. 

“Thế? Anh muốn đưa em sang Thuỵ Điển để làm gì?” 

Chỉ là muốn đưa em đi thăm trụ sở chính của nhà máy rượu thôi.

“Đi thăm nhà máy sao?” 

Cảnh sắc ở đó cũng đẹp lắm.

“Nhưng mà ngày kia em phải nhập họ—“

Không sao, tôi hứa sẽ đưa em về kịp. 

“Hm... vậy thì được. Thế anh đặt vé máy bay chưa?” 

Không cần, tôi gọi sẵn phi cơ riêng rồi.

“Haha, nhiều khi em quên mất anh không phải người bình thường đó. Anh chắc chuẩn bị hết từ trước rồi nhỉ? Thế thì hai ta đi luôn thôi chứ?” 

Vừa hay ăn xong bát mỳ, em ấy lấy đồ rồi đứng dậy, để lại tiền trên bàn, nhanh chóng nắm lấy tay tôi kéo ra khỏi quán ăn.

Đây không phải lần đầu tôi gọi phi cơ riêng để đưa em ấy đi chơi, nên em ấy nháy mắt đã kéo tôi đến toà nhà cao tầng gần nhất rồi bấm thang máy lên thẳng tầng thượng. 

“Lên phi cơ xong rồi em ngủ được không? Mấy nay em phải chuẩn bị mấy cái thủ tục mệt quá à~” 

Mệt mà kéo tôi đi nhanh thật.

“Thì tại em mệt nên mới muốn nhanh chóng được lên phi cơ rồi nghỉ ngơi mà!” 

Rồi rồi, em muốn sao cũng được. 

Tinh! 

Thang máy dừng lại, Luime vẫn nắm lấy tay tôi, đi thẳng về phía chiếc phi cơ duy nhất trên tầng thượng. 

Này, em có chắc đó là phi cơ mà tôi thuê không đấy? 

“Gì vậy? Em có mà biết thừa! Lần nào anh cũng thuê mấy cái phi cơ trải thảm hoa, làm như em không có mắt ấy!” 

Bị em ấy phát hiện mất rồi, lần sau chắc nên thay bằng hoa thật thì tốt hơn. 

Lumine nói là làm, vừa đặt chân lên phi cơ cái là em ấy đã phi thẳng lên giường ngủ ngon lành.

—————

Chuyến bay hết 10 tiếng, khi phi cơ hạ cánh thì ở Thuỵ Điển mới chỉ tầm 2 giờ chiều. 

Lumine, đến nơi rồi. 

“Hả... cho em ngủ thêm 5 phút nữa~” 

Em ngủ 10 tiếng đồng hồ rồi, ngủ nữa là hết luôn nửa ngày đấy. 

“Nhưng mà em không muốn đứng dậy đâu, mệt lắm~” 

Không đứng được thì tôi vác em dậy. 

Lumine chưa kịp phản ứng thì đã bị tôi một tay vác lên vai bước xuống phi cơ. 

“Này! Thả em xuống!” 

Nhận ra bản thân đang trong tình huống không hay cho lắm, Lumine không ngừng giãy dụa, tất nhiên sức làm loạn của em ấy chi bằng so với đám muỗi còn là nhẹ đi? 

“Anh có nghe em nói không đấy!? Em bảo là THẢ.EM.XUỐNG!” 

Thụp! 

Lumine hạ đất an toàn, còn tôi thì khuỵu gối xuống đất. 

Lumine, em có nhất thiết phải đạp vào bụng tôi không? 

“Thì ai bảo anh không thả em xuống? Tự làm tự chịu.” 

Nói vậy, nhưng em ấy vẫn cúi xuống đỡ tôi dậy, giả vờ lấy tay phủi đi mấy hạt bụi không tồn tại trên áo tôi. 

“Rồi đó! Như chưa từng bị đạp trúng luôn! Giờ anh dẫn em đi thăm nhà máy được rồi chứ?” 

Nếu tôi nói không thì sao? 

“Thì bảo phi cơ riêng của anh đưa em về ngay và luôn để em được phép tiếp tục giấc mộng đẹp đẽ của em thêm 8 tiếng nữa.” 

Dạ vâng, như em muốn hết, nhưng dù gì thì cũng nên đi ăn nhẹ trước đã, em không thấy đói sao? 

Ọc Ọc~ 

“Anh nhắc dạ dày em mới nhớ đó! Mà ở đây thì có gì ăn vậy?” 

Gì cũng có, em thích là được.

—————

Sau khi Lumine đã ăn xong, tôi lấy một chiếc áo khoác lông choàng lên người Lumine, bởi lẽ khác với nhiệt độ trong biệt thự, Thuỵ Điển tháng 2 hiếm khi có ngày “nóng” hơn 0°C. 

Trời không nhiều mây, và tất nhiên cũng không có tuyết rơi. Dù vẫn là lạnh muốn run người, nhưng nhờ có mặt trời nên khung cảnh ở vườn nho sáng sủa hơn nhiều. 

Nói là đi thăm nhà máy, nhưng đúng ra thì là để Lumine đi ngắm cảnh, vì ngoài trụ sở chính ở Thuỵ Điển thì tôi đã đưa em ấy đi thăm nhiều chi nhánh khác ở Pháp với New Zealand rồi. 

“Sao anh lại đưa em đến đây giữa trời lạnh thế này làm gì nhỉ!?” 
Đang bước đi giữa vườn nho, Lumine tự nhiên dừng chân, quay lại lườm tôi. 

Em không thích sao? 

“Lạnh thế này sao mà có nho cho em ăn được!” 
Nói rồi em ấy liền quay ngoắt đi, lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh, không thèm để ý đến tôi nữa. 

Em ấy không nói tôi cũng quên, rằng mỗi lần tôi đưa Lumine đi thăm nhà máy rượu, em ấy đều ngứa tay hái trộm mấy quả để ăn.  

Lumine không qua thăm xưởng rượu, vì các nhà máy của tôi đều có thiết kế xưởng giống nhau, nên là em ấy chán rồi. Dẫu vậy, em ấy vẫn nhảy chân sáo đến khu hầm rượu, còn tôi thì biết thừa em ấy đang nghĩ gì. 

“Nè, anh Diluc~” 

Không. 

“Em đã nói gì mà anh bảo không!?” 

Đừng có nghĩ đến chuyện được thử rượu.

“Tại sao? Em đủ 18 tuổi rồi mà! Cũng đâu phải lần đầu em uống đâu.” 

Không cần biết sau lưng tôi em uống bao nhiêu lần, nhưng với tôi em vẫn chưa đủ 18, nên là trước mặt tôi thì đừng mơ được uống. 

“Vậy như thế nào mới là đủ 18!?”

Sau khi em nhập học, lúc đấy muốn tôi tặng em cả nhà máy rượu cũng được.

“Xạo.”

Ừ, tôi đùa đó. 

“Chẳng hài hước tí nào.”
Lumine chấp nhận thua cuộc, phụng phịu nhìn những thùng rượu xếp ngay ngắn trong hầm, tay cầm cốc nước ép nho lên, uống một hơi hết sạch.

—————

Khi về đến khu biệt thự thì trời đã chập tối. 

Nghỉ ngơi, ăn uống, rồi lại nghỉ ngơi. Lumine không hề có ý định ra ngoài sau khi nhìn thấy thang nhiệt độ biểu thị -5°C.

Bình thường thì tôi sẽ để em ấy làm gì tuỳ thích, nhưng hôm nay là ngoại lệ. 

Em muốn ra ngoài ngắm biển đêm không? 

“Hả? Ra ngoài? Giữa cái thời tiết này á!?” 

Mùa này hiếm lắm tuyết mới không rơi, em không muốn ngắm sao à?

“Nhưng mà lạnh lắm...” 

Tôi tặng em một chai 1934 làm quà nhập học, hối lộ vậy đã đủ chưa? 

“Anh nhớ giữ lời đấy!” 
Vừa dứt lời, em ấy liền chạy vội đi thay đồ, khuôn mặt hiện rõ vẻ vui sướng. 

Lumine à, sao em lại có thể trở nên đáng yêu như vậy chỉ vì một chai rượu cơ chứ?

—————

Tôi và Lumine chọn chỗ để ngắm cảnh ở trên đồi. Tuyết phủ không dày lắm, nên Lumine liền lấy tay phủi đi một chút rồi trải khăn lên để ngồi. 

“Nè, biển đóng băng thế kia rồi anh bảo em đi ngắm biển đêm chi vậy?” 

Em đợi chút nữa đi.

“Hm... cơ mà nhiều sao thật đấy~”
Lumine thả mình nằm xuống tấm khăn, nhìn lên bầu trời không chút gợn mây, nơi hàng vạn ngôi sao đang toả sáng lấp lánh. 

Đôi khi Lumine sẽ ngắm nhìn những vì sao và không nói gì cả, tựa như chỉ có mỗi em ấy ở thế giới này, giống như bây giờ vậy. Đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình, trong thế giới qua lăng kính rất riêng của em ấy, một nơi không có tôi hiện hữu... 

Lumine.
Tôi gọi tên em, lấy tay che đi đôi mắt của em. 

“Anh làm trò gì vậy? Có quà cho em hay sao thế?” 

Đúng, một món quà. Một món quà chỉ mình em có thể nhận được. 

“Hể~ Đặc biệt tới vậy luôn sao?” 

Lumine.
Tôi cúi xuống, vấn giữ lấy bàn tay che đi đôi mắt của em. 

“Dạ?” 

“Nếu như anh tặng em trái tim của anh, em sẽ nhận lấy nó chứ?” 
... nếu như nơi ấy không có tôi hiện hữu, thì tôi sẽ tự mình phá cửa bước vào. 

Lumine bật cười. 

“Em không nhận.” 
Lumine lấy hai tay áp lên bàn tay đang che đi đôi mắt của em ấy rồi nói. 

Hả?

“Ai lại đi tặng trái tim bao giờ. Cơ mà nếu anh tặng Full-Set Diluc Ragnvindr thì may ra em còn nhận đó.” 

Haha.
Quả nhiên, vẫn là Lumine tinh nghịch của tôi. 

Được, Diluc Ragnvindr này, tất cả là của em.

“Vậy thì em xin nhận.”
Lumine cười, nhẹ nhàng đáp lại tôi. 

Lumine.
Tôi một lần nữa gọi tên em.

“Sao vậy?” 

Tay tôi rời khỏi khuôn mặt của Lumine, chỉ về nơi có hàng ngàn ngôi sao ngự trụ. 

”Vẫn còn quà tặng kèm nữa đó.”

Đèn lồng. 
Những chiếc đèn lồng bằng giấy chập chờn ánh lửa đang dần chiếm lấy bầu trời. Một, hai, ba... càng đếm càng thấy nhiều thêm. 

“Ghê luôn~ Anh chuẩn bị cả đống này nữa hả?” 

Đây là phương án dự phòng nếu em từ chối. 

“Hả? Thế nếu em đồng ý luôn thì không có thả đèn lồng à?” 

Tôi đùa đấy. 

“Không hài hước tí nào.” 

Một chục, một trăm, có khi tới cả một nghìn chiếc đèn lồng chậm rãi thả mình trên biển trời, vàng đỏ chen chúc như muốn che lấp cả những vì sao sáng nhất. 

Lumine ngồi dậy, mắt vẫn hướng về những chiếc lồng đèn trên trời cao. 

Lumine.

Nghe thấy tôi gọi tên, em ấy quay sang nhìn tôi. 

“Gì nữa vậy? Anh vẫn còn—“ 

Bây giờ, tôi có thể đường đường chính chính bước vào thế giới của em rồi nhỉ? 

11 năm chờ đợi, nụ hôn của tôi và em có vị sô-cô-la. 

Dù trời rất tối, nhưng tôi vẫn có thể thấy rõ đôi mắt ngạc nhiên và khuôn mặt đỏ bừng của Lumine. 

Tôi yêu em.

“K-Không cần nói em cũng biết!” 
Lumine cúi mặt xuống, câu từ nói ra như muốn va vào nhau. 
 
Nhìn tôi đi, Lumine. 

“Thì em vẫn đan—“ 

Nhìn thẳng vào mắt tôi.
Lấy tay nâng cằm em ấy lên, buộc em ấy phải đối diện với tôi, nhưng mắt em ấy liền rất nhanh nhìn về phía khác. 

Lumine. 

Tôi yêu em. 

Tôi Yêu Em.

TÔI YÊ—

“RỒI RỒI EM THUA! Em cũng yêu anh! Vậy được chưa!”

Đôi mắt vàng kim của em ấy vẫn sáng ngời giữa màn đêm lạnh giá, cùng với sắc đỏ khi nãy giờ đã lan rộng đến cổ của Lumine. 

Chưa được, không thấy chân thành chút nào. 

“Rồi thế như nào mới là chân thành vậy, thưa anh Diluc quý mến?” 

Cái đấy thì em phải tự biết. 

Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi câu trả lời của Lumine.

“Đã thế thì...” 

Lumine cầm tay trái của tôi lên. Một cảm giác nhu mềm đặt trên mu bàn tay, tôi nhìn xuống, và thấy được Lumine đang hôn lấy tay của tôi. 

“Đáp lại lòng hảo tâm của anh, Lumine đây sẽ thề rằng chỉ sở hữu duy nhất Diluc Ragnvindr làm người yêu của mình, hài lòng chưa?”

Tôi lại đang nghĩ đến việc em hôn tôi, nhưng mà như này cũng không tệ. 

“H-Hôn!? Em nói yêu anh rồi mà còn muốn em hôn làm bằng chứng nữa hả!? Bộ anh là con nít à? 

Vâng, và “con nít” này chỉ hơn em có 7 tuổi mà thôi. 

“Hơn tuổi mà cư xử như con nít vậy đó.” 

"Tôi tặng em trưởng tộc quý giá duy nhất của dòng họ Ragnvindr, nếu không thể có được sự quan tâm của em thì tôi sẽ lỗ vốn mất, phải không nào?"

“Haha, hẳn là lỗ vốn luôn đấy.” 

Những chiếc đèn lồng bay xa dần về phía biển khơi lặng gió, và dưới lớp băng mỏng bao phủ quanh bờ biển kia, lấp lánh những vì sao được phản chiếu từ trời cao, tạo nên khung cảnh khiến người ta ngỡ như cả biển trời đã rơi xuống mặt nước vậy. 

Lumine ngắm nhìn biển đêm toả sáng tựa thứ pha lê trong suốt, còn tôi nhìn em ấy, nhìn thế giới nhỏ bé giờ đã là của tôi, và nhìn cả thế giới được phản chiếu trong mắt em. 

「Cuối cùng ta cũng có thể thực hiện lời hứa ấy với người rồi」

Notes:

Bonus After Story: Diluc và Lumine trên đường quay về biệt thự sau khi ngắm biển đêm

Lumine: Mà nè, mắc gì đến tận giờ anh mới tỏ tình với em vậy? Em đợi mãi không thấy anh nói gì, nhiều khi còn nghĩ em bị hoang tưởng nữa đấy.

Diluc: Anh chưa muốn vào tù.

Lumine:...

Lumine: RỒI AI DÁM BỎ TÙ ANH???