Work Text:
Đối với một kẻ thích giấu diếm tâm tư như mèo giấu cớt, Vergil đúng là một tên tọc mạch đến mức tệ hại. Nero còn chưa rưới xong nước nóng từ ấm đun còn bốc hơi nóng lên hai gói trà túi lọc thì đã nghe thấy câu móc mỉa của Vergil từ phòng bên.
"Khi ta thấy con có đĩa nhạc, ta cứ tưởng chúng cũng y như đám rác rưởi trong máy hát của Dante. Nói thật đấy, ai mà đi ghi đĩa mấy thứ vô nghĩa như thế chứ?"
Nero cầm mỗi tay một tách trà đầy, thở một hơi dài qua mũi. Ít nhất thì cái kiểu khó chịu đấy không phải nhằm vào cậu. Cậu đã chắc mẩm là mình sẽ dính ngay phải quả đó nếu như vị "thượng đế" này phát hiện cậu pha trà bằng trà túi lọc - thay vì mấy thứ đồ đỉnh của chóp của ổng.
Một lần nữa, ông già trông chẳng có hình tượng quý phái gì hết khi Nero bước vào phòng khách và phát hiện ổng đang ngồi xổm, lục lọi trong cái hộp đĩa than của bọn họ. Mọi thứ đã có thể tệ hơn thế cơ. Ít nhất là ổng không mò mẫm vào cái tủ đựng tài liệu. Nero không biết có phải Vergil hiểu sai ý của câu "cứ tự nhiên như ở nhà" không hay là căn bản ổng không thèm quan tâm thôi.
"Phần lớn trong đám đấy là của cha mẹ nuôi của tôi." Nero nói trong lúc đặt tách lên bàn cà phê. Cậu vẫn thường mời cha mình ghé thăm như một cách bày tỏ sự lịch thiệp hơn là bất kỳ điều gì khác và đi thẳng từ vị trí của một chủ nhà dễ tính thành người lạ trong nhà - cư xử giống như mọi lần cậu gặp bạn bè của Kyrie vậy.
Vergil là người thân sinh ra cậu, nhưng không phải cha hay gì đó. Khi bọn họ không còn bận rộn diệt quỷ, bọn họ biết nói về cái gì đây? Nero cần phải đeo cái gì lên hay là làm gì với tay mình? Cậu đột nhiên chẳng biết phải làm sao cả, nhưng Vergil cũng chẳng có vẻ gì là bị phiền phức. Hắn ta lật qua lật lại đám đĩa như thể chúng là những trang sách.
"Ta thấy thật bất ngờ vì con vẫn còn giữ đĩa thu âm. Chúng rất phổ biến khi ta còn nhỏ. Loài người đúng là hay thay thế những gì tinh hoa bằng phế phẩm."
Khá là may mắn cho Nero vì Vergil đang quay lưng về phía cậu và không thể thấy cậu đảo tròng mắt. Chiếc máy hát Walkman mà cậu có được khi còn là một thiếu niên cũng khiến cậu nhận biết bao nhiêu lời nhận xét tương tự. "Fortuna đúng là một chỗ phù hợp với với ông," cậu nói "Ở đây người ta không thích sự đổi thay, phần lớn là vì sự đổi mới sẽ đắt đỏ hơn việc chở về nhà một đống đồ đã qua sử dụng."
Vergil có vẻ không bị ý kiến đó làm bực mình, cũng không hẳn chú ý đến nó, khi hắn dừng lại và rút ra một cái đĩa. Trong một khoảng khắc bằng vài nhịp thở, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào nó. Rồi hắn cất lời, giọng nói êm dịu, điềm tĩnh của hắn vào tai Nero nghe như thứ gì bất khả thi. "Cha ta có cái này."
Tựa hồ hoảng hốt, hắn đứng bật dậy và xoay người đẩy cái khay đựng về phía Nero. Đôi mắt mang theo vẻ khẩn khoản, thấp thoáng sầu muộn đối diện với đôi mắt mở to vì sốc của Nero. "Con cho cái này chạy được không?" Vergil hỏi.
"Ờ, được." Khi đôi tay Nero đã bọc quanh lớp vỏ đã sờn của chiếc đĩa, cậu cũng không rõ thứ gì kì lạ hơn - biểu cảm của Vergil hay là bản thân của cái đĩa ghi nữa. Nero nhớ rõ về bộ sưu tầm những điệu van của Chopin. Rất rõ là đằng khác. Cậu dường như nghe được tiếng của chúng chạy trong đầu song song với âm thanh Credo và Kyrie chữa lỗi bước nhảy của cậu.
"Thế," Nero bắt đầu, phân nửa là muốn xóa tan bầu không khí lúng túng và nửa còn lại vì tò mò."Sparda thích những điệu van à?"
Khi chiếc đĩa màu đen hãy còn bóng loáng ở ngay ngắn trên mâm đĩa than, Vergil gật đầu. "Cha yêu thích nhiều phong cách khiêu vũ dạ hội. Ông ấy rất thành thạo những thứ đó."
"Ồ, ổng cũng khiến ông phải học chúng à? Tôi cá là truyền thống này của Fortuna cũng bắt nguồn từ ổng." Đầu phát nhạc phát ra âm thanh lách tách ấm áp khi chiếc đĩa bắt đầu xoay, và Nero xoay qua, bắt gặp ánh mắt hiếu kỳ đang đặt trên người mình.
"Ý con là con biết nhảy?" Vergil hỏi, Nero ngỡ là mình nghe lầm bởi vì nghe hắn có vẻ dường như là...phấn khích?
"Nếu ý ông là khiêu vũ dạ hội, thì có. Bọn trẻ con ở đây phải học cái đấy. Ở đây luôn có những bữa tiệc lớn vớ vẩn, và tất cả mọi người phải nhảy." Cậu quyết định giấu tăm chuyện mình luôn luôn núp dưới lớp khăn trải bàn để không bị ai mời khiêu vũ, nhưng cậu không thể thoát khỏi sự rèn giũa nghiêm khắc của Credo và Kyrie.
Những nốt dương cầm nhỏ giọt trong căn phòng như những hạt mưa, ban đầu thì chậm rãi cho đến khi chúng tràn đầy trong không khí trong những tiết tấu nhanh. Cái nhìn cháy bỏng của Vergil chuyển tới cái máy phát nhạc, ngắm nhìn cãi đĩa đang xoay vòng như thể hắn sẽ đốt ra được một lỗ hổng trên đó vậy. "Cha đã cố gắng dạy ta. Trước khi ông ấy biến mất...Ta sẽ đứng trên những ngón chân của ông, còn ông sẽ xoay vòng chúng ta và ậm ừ hát theo tất cả những bản nhạc trong cái đĩa này."
Nero gật đầu, một nụ cười xuất hiện trên môi cậu. Cậu biết cảm giác đó. Credo từng làm vậy khi cố gắng dạy hai đứa em của mình nhảy, nhưng bọn họ thường bị va phải các đồ vật trong căn nhà nhỏ. Có một cái gì đó thật là êm dịu khi biết được rằng Sparda cũng không quá khác biệt so với họ.
"Ông tiến về phía sau hay phía trước khi khiêu vũ cùng ổng?" Nero hỏi.
Vẻ bối rối hiện rõ mồn một trên mặt Vergil. "Trước, chắc thế? Ông ấy sẽ lùi ra sau."
"Tức là ông ấy đang nhảy bước nữ cho ông." Nero tự hỏi liệu Sparda có biết điều này không hay là do từ đầu ông ấy chỉ học được mỗi cái đó. Từ việc cặp anh em song sinh không muốn tiết lộ quá nhiều về cha họ, Nero cảm thấy rằng có lẽ dù thế nào đi nữa Sparda cũng không quá bận tâm.
Giật mình, đôi mắt Vergil liếc nhanh qua Nero, nhưng trông chúng không có vẻ tinh tường quỷ quái như mọi khi. Sự do dự đầy tràn trong ánh mắt của hắn. "Ý con là gì? Con đang cố gắng nói về cái gì à?"
Nero biết mình không thể nén cười được, kể cả khi cậu cố gắng cắn chặt môi mình. Cậu không nhịn nổi. Nhìn Vergil trải qua đủ loại cảm xúc một cách cởi mở khiến hắn ta trông thật trẻ con, tựa như hắn vẫn còn là một chú bé con vẫn khát khao được khiêu vũ trên chân cha mình.
Có khi là thế thật.
"Không, bọn tôi được học cả hai loại, nên không phải vấn đề gì to tát," Nero vừa nói vừa vươn tay ra. "Tôi chỉ muốn biết ông quen loại nào hơn. Đây, đưa tay cho tôi."
"Vì sao?" Vergil hỏi, kể cả khi hắn đã đặt tay vào nắm tay của Nero. Trông hắn nhăn nhó như thể tấm vải bị rút mất sợi chỉ. Hẳn là hắn đã đoán ra câu trả lời cho câu hỏi của mình rồi.
"Ông muốn học những điệu van, phải không? Tôi đoán hàng giờ luyện tập trước đây của mình không phải để vứt đi đâu. Tôi có thể dạy ông. Đây, đặt tay lên bả vai tôi. Đúng rồi, ngay đây."
Mặc dù trông Vergil như thể hắn chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra, hắn vẫn làm theo hướng dẫn tới khi Nero chỉnh đúng tư thế, và bọn họ chỉ cách nhau một hơi thở. Nero dám chắc là cậu không nên nói gì về vệt hồng lan nhanh chóng trên gò má Vergil, nếu không muốn bị Yamato chém bay đầu. Bên cạnh đó, cậu cũng thấy mặt mình nóng lên chẳng khác là bao khi nhận thấy đôi mắt của cha mình xanh đến vậy trong lúc họ gần nhau thế này.
"Ta biết cách" Vergil lẩm bẩm khi cả hai người đồng thời né tránh ánh mắt đối phương. "Chỉ là ta sẽ làm tốt hơn nữa khi đứng trên chân người khác thôi."
"Ông muốn đứng trên chân tôi không?" Nero buột miệng trước khi cậu kịp nghĩ kĩ về câu hỏi.
May mắn là Vergil thấy bối rối nhiều hơn là giận dữ. "Ta không muốn! Chúng ta sẽ làm theo cách chính xác. Hơn nữa, phải là con trai đứng trên chân cha chứ không phải như nào khác."
"Tôi không đời nào đứng trên chân ông đâu."
"Đương nhiên là con không! Như thế lố bịch cực kỳ."
Nero cảm giác tầm này mặt cậu đang rực cháy luôn thì phải, và dù không nhìn cha mình, cậu biết bọn họ đang có cảm xúc như nhau. Để đẩy lùi không khí lúng túng, cậu lắng nghe theo chuỗi nốt dương cầm ngân dài. "Được rồi, tôi sẽ bước chân phải ra sau, còn ông tiến lên bằng chân trái. Rồi ngược lại." Từ đuôi mắt, cậu thấy Vergil gật đầu.
"Rồi, đếm đến ba nhé?" Cha cậu hỏi.
"Một, hai, ba."
Những bước nhảy đầu tiên lúc nào cũng ngượng ngịu, không bao giờ có thể đồng điệu với điệu nhạc hay là người bạn nhảy được, nhưng Vergil đúng là một người có khả năng học hỏi nhanh, hoặc là hắn thật sự vẫn nhớ cách chân cha mình di chuyển dưới chân hắn. Họ cùng nhau di chuyển càng nhịp nhàng, Nero càng ít phải nói gì, và cảm giác của tay cha trên lưng cậu hay tay cậu trên vai cha mình càng rõ ràng hơn.
Trước khi bản nhạc kết thúc, họ đã có thể di chuyển đúng nhịp mà Nero chẳng cần nhắc nhở, nhưng cậu chưa chắc rằng mình có thể bắt kịp được theo dòng chảy âm nhạc hay không khi nó không phải thứ duy nhất đang lan tràn trong không gian, không phải khi mà họ đang ở quá gần, không phải khi cảm giác nó đem lại bình yên quá đỗi.
Nero chưa bao giờ nhảy khá hơn, dù là với bạn nhảy nào. Cậu luôn bước quá ngắn hoặc quá dài, nhưng Vergil ăn khớp với cậu như một hình ảnh phản chiếu trong gương. Chẳng có cái gì là chắc chắn về việc họ sẽ xoay, hay sẽ bước xa ra sao, và Nero không dám chắc chắn khi ngực của hai người đã chạm vào nhau, nhưng ít ra thì không phải chỉ có trái tim cậu mới loạn nhịp.
Khi bản nhạc tiến tới hồi kết, Nero nhận thấy mình trán kề trán với cha, và cậu không còn có thể lẩn tránh đôi mắt xanh thăm thẳm ấy nữa.
"Đáng ra ta phải là người dạy con," Vergil nói. "Đó vốn phải là việc của ta. Lẽ ra ta phải có được con."
"Ngài đã có được tôi rồi." Nero thấm thía từng chữ mình thốt ra.
Một nụ cười hiện lên trên môi Vergil. "Và ta cũng vậy."
Bản nhạc tiếp theo vang lên, và chẳng cần một lời, chân phải của Nero lùi về sau. Chân trái Vergil tiến về phía trước.
Trên bàn cà phê, trà đã nguội.
