Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Series:
Part 1 of [RE] Fanfic Albert Wesker x Christ Redfield đã dịch
Stats:
Published:
2023-02-13
Words:
1,302
Chapters:
1/1
Kudos:
2
Hits:
164

"𝚂𝚝𝚒𝚕𝚕 𝙱𝚞𝚕𝚕𝚜𝚑𝚒𝚝?" [𝚅𝚒𝚎𝚝𝚗𝚊𝚖𝚎𝚜𝚎]

Summary:

Wesker muốn thử nghiệm liệu pháp thôi miên trên Christ, nhưng người còn lại thì cho rằng đó chỉ là thứ nhảm nhí. Wesker sau đó đã tự thân nghiệm chứng để chứng minh rằng Christ sai rồi.

Notes:

Work Text:

Lúc Wesker mới nhắc đến thôi miên lần đầu tiên, Christ đã cười nhạo rồi tiếp tục chúi mũi vào cuốn tạp chí súng ống. Không phải đấy là mấy cái nhảm nhí như trong phim hoạt hình - khi một người đàn ông trông dị cực đong đưa một quả lắc và kêu mấy người nhẹ dạ tội nghiệp đi ngủ đi à? Không đời nào tay Wesker này lại tin nó là có thật cả. "Vậy thì sao anh lại muốn thử cái đó chứ, thân ái?"

Wesker dựa vào bàn đá trong nhà bếp một cách hờ hững, tựa như gã không nghe thấy vẻ bác bỏ trong giọng nói của Christ. "Do quyền lực động cả thôi. Điều tất yếu là chúng ta sẽ có thể kiểm soát được tâm trí ở khoảng khắc ngay trước khi chạm tới gốc rễ của nhận thức đạo đức. Hơn nữa, em sẽ có một lịch trình ngủ nghỉ tốt hơn. "

"Đương nhiên rồi, thân ái." Christ lật sang trang tiếp theo trong cuốn tạp chí.

Wesker lẻn qua chiếc bàn bếp, chùm một cái bóng lớn lên trên người Christ. "Chúng ta sẽ thử cái này vào tối nay, Christ."

Christ ngước lên nhìn Wesker, y chắc cú là anh bạn trai mình đang giỡn chơi. Mặc dù bình thường ổng đâu có hay đùa cợt đâu. Christ nghĩ rằng ít nhiều gì mình cũng nên hưởng ứng một chút. "Tất nhiên rồi."

Wesker gật đầu rồi rời phòng bếp, tới văn phòng riêng - nơi gã chắc chắn sẽ ru rú trong đó cả ngày. Christ đoán rằng gã sẽ mải mê với công sự trong nguyên ngày hôm nay và quên sạch bách về vụ này, rồi thì chủ đề trên sẽ không bao giờ được nhắc tới nữa.

Thế mà đến cuối buổi, khi hoàng hôn đã buông xuống và Christ đang xem một bộ phim viễn tây được chiếu lại, Wesker bước vào phòng khách và tắt phụt chiếc TV. Christ đứng bật dậy, muốn biết ngay rằng điều gì đã làm cho gã có vẻ giận dữ đến vậy, nhưng Wesker đưa một tay lên vai Christ, ấn y ngồi xuống trên chiếc ghế bành. "Thư giãn nào."

Christ ngồi phịch xuống với một tiếng "ô" nho nhỏ, sau đó nhướng mày nhìn lên Wesker. "Bọn mình sẽ làm việc này thật hả? Anh biết thôi miên chỉ là trò vớ vẩn đúng không?"

"Em nói gì cũng được, Christ, nhưng em còn lâu mới thoát được." Wesker bước ra sau chiếc ghế, đặt tay lên vai Christ. "Tôi sẽ làm vừa đủ để em có thể ngủ yên ổn. Cái này là vì tốt cho em đấy."

"Còn chưa muộn đến mức đó mà."

"Có muộn đấy."

Christ cười nhạo. Sao cũng được.

Wesker ngờ ngợ nhận ra rằng Christ đã cho phép gã thích làm gì thì làm. "Hít một hơi sâu vào rồi đặt để mắt em ngang tầm mắt bình thường. Đừng cao quá không đau mắt đấy. Chỉ vừa đủ để thấy căng thôi."

Christ nghe lời, cố định tầm mắt vào những sọc trên tường trước mặt hắn.

Wesker lướt một ngón tay dọc theo gáy Christ. Những từ tiếp theo thoát ra từ miệng gã êm dịu một cách lạ thường. "Giờ thì hít sâu thêm một hơi nữa và đặt sự chú ý lên cái ghế bên dưới em, lên cái cách mà nó ôm lấy em. Cảm nhận nó nâng lấy trọng lượng của em."

Một phần bộ não của Christ đã trở nên nhẹ bẫng khi Wesker tiếp tục nói theo cách đó, giọng của gã,trầm thấp thật dễ nghe. Đôi tay của Christ là bộ phận đầu tiên thả lỏng. Hắn còn không nhận ra rằng hắn đã nắm chặt hai tay. Tiếp theo là đôi chân, ngả ra bởi hắn không còn cố gắng giữ chúng cạnh nhau nữa. Wesker luôn luôn miêu tả sự tập trung và căng thẳng ; dấu vết của một cuộc đời chẳng bao giờ ngơi nghỉ. Việc giọng gã có vẻ mơ màng thật là...kì quặc. Nó làm Christ muốn níu kéo từng từ gã nói, kiểu như, sự thay đổi tông giọng khiến chúng quan trọng hơn hẳn ngàn lần ấy.

Đôi môi của Wesker cọ qua vành tai của hắn khi gã thầm thì. "Khi này em thả lỏng, tôi sẽ đứng ngay bên em và chậm rãi thầm thì. Mọi thứ sẽ có cảm giác thật mềm mại, thật tĩnh lặng." Một bàn tay gã trượt xuống trước ngực hắn và xoa nhẹ vùng xương quai xanh. Đầu ngón tay gã vẽ vòng tròn trên vùng da cổ nhạy cảm của Christ. "Em có thấy mình như trôi lơ lửng không? Hay mọi thứ vẫn chỉ là vớ vẩn nào?"

Christ chớp chớp mắt, cố để đầu óc thanh tỉnh. Chắc chắn là hắn không mệt đến mức đó. Sự kết hợp giữa giọng và tay của Wesker, sự căng nhẹ của đôi mắt, rồi cả sự thư giãn của cơ bắp trên người hắn tạo thành một màn mây mờ ảo che lấp tâm trí. Nhưng hắn vẫn cố gắng đấu tranh với sức nặng đang sinh sôi trong đầu, quyết tâm chứng minh Wesker mới là người sai. Hắn nhăn mày, cố sức tập trung, ép bản thân giữ tỉnh táo.

Bàn tay trên cổ hắn rời đi mất, những ngón tay của Wesker lướt nhanh trên hàng mày của hắn,cọ đi cọ lại chậm rãi. "Đừng cố chống cự, Christopher. Em muốn trôi dạt theo mà, đúng không? Tại sao em phải cố gắng chống lại chứ? Không cam lòng ư? Chẳng phải cứ chìm xuống và để tôi chiếm đoạt hết thảy thì sẽ thoải mái hơn sao?"

Khi ấy, Christ chẳng thể tìm ra được bất cứ lí do nào để tiếp tục tỉnh táo. Gáy và lưng hắn đã nhập vào làm một với hình dáng của chiếc ghế, đầu hắn giờ ngả lên gối ôm. Đôi mắt không có tiêu cự đối diện với Wesker.

Những ngón tay rong ruổi trên đôi mày dịu dàng vuốt xuống đôi mắt hắn, và Christ cảm tưởng mình hẳn đã ngủ được sâu hơn dưới tác động của Wesker.

"Đấy. Cứ thế thôi, Christ. Cơ thể em thật thả lỏng, thật biếng nhác. Chẳng còn gì nữa ngoài nghe theo tôi và chìm sâu hơn." Đôi tay ấm xoa bóp vai của Christ. "Em có thoải mái không? Gật đầu vì tôi được chứ?"

Đầu Christ nặng nề ngả xuống như thể nó đầy xi măng. Hắn cũng chẳng rõ liệu mình có gật đầu không cho tới khi Wesker lẩm bẩm. "Tốt rồi. Em càng thoải mái thì càng lún xuống sâu hơn. Và càng xuống sâu, em càng thấy tuyệt hơn."

Cử động vào lúc đó không thuộc về nhận thức, nhưng Christ đưa tay lên ngang vai. Wesker lập tức hiểu ngay ý tứ của hắn và để những ngón tay của họ đan chặt lấy nhau.

"Bé ngoan," Wesker nói, giọng phát ra tiếng cười nho nhỏ. "Giá mà biết trước được rằng chỉ mỗi thế đã khiến em hành động ngọt ngào đến vậy, tôi đã làm từ mấy tháng trước rồi cơ."

Đầu Christ ngả vào bàn tay nâng lấy má hắn. Trong đầu hắn giờ mềm như bông, quay cuồng trong những lời của Wesker và thinh không. Những sợi dây thư giãn mơ hồ kéo hắn sâu hơn vào vực thẳm, vào cái tĩnh lặng tăm tối đầy hứa hẹn phía trước. Và với câu "Ngủ vì tôi nhé,Christ." nho nhỏ cùng cái hôn dịu dàng lên ấn đường hắn, Christ cảm thấy mình bị nó kéo xuống tới vô cùng.

Series this work belongs to: