Chapter Text
Lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã biết sự tồn tại của cô là độc dược.
Scaramouche đã từng suýt giết Lumine ba lần.
Lần đầu tiên là ở Địch Hoa Châu, khi cô vì tò mò mà bước đến cạnh hắn, hắn đã có ý định giết cô rồi.
Là một Quan Chấp Hành không ngại thủ đoạn nổi tiếng trong hàng ngũ, hắn dĩ nhiên không thể để một mầm họa vừa tạo nên sóng gió ở Mondstadt sống sót. Tuy nhiên, trước khi hắn kịp ra tay, một gã Thiên Nham Quân phiền phức đã bước tới, khiến hắn thu lại sức mạnh, lẳng lặng rút lui.
Lần sau, hắn nhất định sẽ giết được cô.
Nhưng lần thứ hai, hắn lại đánh giá sai độ may mắn của Nhà Lữ Hành.
Trước khi hắn kịp tiến đến gần để “chào hỏi”, cô ả chiêm tinh thuật sư kia đã kéo bọn họ cao chạy xa bay.
Hai lần để con mồi chạy đi ngay trước mắt khiến hắn cảm thấy vô cùng không hài lòng. Ấn tượng của hắn về cô đã biến thành một cái gai găm sâu vào trong thịt.
Chắc chắn sẽ không có lần thứ ba!
Và lần thứ ba khi hắn quyết tâm muốn giết cô, lại có một kẻ khác chen vào.
Nhưng lần này, hắn lại phát hiện có vài điều khác biệt. Sau lần gặp nhau đó, Nhà Lữ Hành đã tạo nên rất nhiều kỳ tích khác, khiến hắn không khỏi tò mò.
Cô ta rốt cuộc là người như thế nào?
Cho đến khi cô chạy đến hang ổ Fatui trong cơn nóng nảy bồng bột và gặp hắn, khiến hắn có thêm một ấn tượng khác về cô sau một quãng thời gian không gặp mặt.
Cô của khi ấy nhìn hắn bằng ánh mắt đầy căm phẫn, điều kỳ lạ chính là khi bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, hắn cảm thấy cả cơ thể mình tê rân, luồng điện chạy dọc sống lưng hắn, đối với một con rối hiếm khi cảm nhận được những xúc cảm từ cơ thể, đây là một điều vô cùng đặc biệt.
Tựa như bị độc tố len lỏi vào trong từng thớ thịt, gặm nhấm và cắn xé, đau đến tê dại, nhưng lại mang đến một cảm giác “được sống” đến lạ kỳ.
Hắn thích nó!
Ánh nhìn ấy – ánh nhìn như muốn giết hắn, muốn băm vằm hắn thành trăm mảnh ấy – Hắn thích nó!
A . . . cô ta hẳn phải hận hắn lắm mới có thể trưng ra bộ mặt như thế.
Xem nào, Nhà Lữ Hành đầy tốt bụng, luôn giúp đỡ mọi người, Kỵ Sĩ Danh Dự của Mondstadt, Vị Cứu Tinh của Liyue, và muôn vàn sự tốt đẹp khác dát lên người cô một bộ giáp óng ánh sắc vàng – kẻ đó giờ đây lại đang nhìn hắn bằng ánh mắt ngập tràn sát khí, gương mặt tức giận và phẫn uất, tư thế sẵn sàng lao lên để xé xác hắn bất cứ lúc nào.
Thật là một cảnh tượng mỹ miều làm sao.
Cho nên hắn đã dành chút thời gian để khiêu khích, để cảm nhận thêm ánh mắt ấy. Hắn chắc chắn lần này cô không thể chạy thoát, hắn vẫn còn rất nhiều thời gian – để cảm nhận “độc dược” này thêm chút nữa. Tuy nhiên, ngay trước khi Lumine mất ý thức, ả Miko phiền phức đã bước ra và đề nghị với hắn về một giao dịch.
So với một niềm vui vừa mới tìm được, chấp niệm mấy trăm năm qua của hắn đã ở ngay trước mắt, dĩ nhiên làm sao có thể dễ dàng buông bỏ như thế.
Scaramouche ngày hôm đó đã dùng tính mạng của Nhà Lữ Hành đổi lấy Gnosis của Lôi Thần, sau đó rời khỏi Inazuma để hoàn thành chấp niệm trở thành thần của hắn.
Lần thứ tư hắn có ý định giết cô, cũng là lần đầu tiên họ đấu trực diện với nhau.
Nhưng thật nực cười thay, lần này, hắn lại bại dưới tay Nhà Lữ Hành bé nhỏ đó.
Ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, hắn đã biết sự tồn tại của cô là độc dược.
Một ngày nào đó, nếu hắn không xóa sạch sự tồn tại của loại độc dược này, thì chính chất độc ấy sẽ giết chết hắn.
Lan tràn, bào mòn, gặm nhấm hắn, cho đến khi hắn chỉ còn là một con rối vô tri mục ruỗng.
Chỉ trong một cái chớp mắt, “Trái tim” hằng khao khát bị lấy mất, vọng tưởng trở thành thần bị đập tan, sự thật của “phản bội” bị vạch trần.
Mọi đức tin của hắn phút chốc vỡ tan thành bụi.
Và hắn quyết định xoá bỏ chính mình để sửa chữa mọi sai lầm.
Lần nữa trở lại thành một tờ giấy trắng, hắn không nghĩ rằng mình lại gặp được cô.
Ấn tượng đầu tiên của “Wanderer” về cô hoàn toàn khác với “Scaramouche”.
Cô trong mắt hắn khi ấy là một thiếu nữ kỳ lạ, dù đang bám theo hắn nhưng vẫn không ngừng thì thầm với vật nhỏ bên cạnh, dường như không có ý định che giấu.
Và khi hắn nhìn thấy cô đứng dưới ánh nắng, mái tóc vàng rực đến loá mắt ấy càng thêm lấp lánh, gió thổi qua làn váy trắng tinh tươm, đôi mắt hổ phách như có thể nhìn thấu hết thảy của hắn, và hắn như bị ghì chặt chân ở tại chỗ, ngắm nhìn thiếu nữ ấy đến ngẩn ngơ.
Hắn chưa từng thấy ai đẹp đến thế.
Cô ấy có phải một vị thần chăng?
Nhưng dù nhưng ý nghĩ thần thánh hoá về cô vẫn đang tuôn trào, đâu đó trong hắn vẫn không ngừng nhắc nhở, về một sự thật trái ngược.
“Cô ấy là độc dược.”
- Lẽ nào chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu sao?
Hắn hỏi, rồi lại ngập ngừng.
- Không, không đúng . . . Ánh mắt của cô, cô biết tôi sao?
- Đúng vậy.
Khi hắn vừa tỉnh giấc, mọi thứ trong hắn đều trống rỗng, hắn không biết mình là ai, rốt cuộc phải đi về đâu.
Nhưng cô ấy bảo, cô ấy biết hắn.
Trong lòng hắn bất chợt dấy lên chút kỳ vọng, liệu cô có thể cho hắn câu trả lời mà hắn vẫn luôn tìm chăng?
Người bán trái cây đã nói với hắn:
“Không thấy lạ sao? Người không có đích đến, sao phải vội vàng đi dưới mưa? Nếu không vội, sao phải đi giữa trời mưa chứ?”
Bởi vì hắn không tìm được con đường, cho nên cuộc đời hắn chỉ là một chuỗi dài bất định.
Nhưng khi nhìn thấy cô, hắn dường như mơ hồ thoáng thấy một con đường, quen thuộc – đồng thời cũng thật xa lạ, hắn muốn bước vào – bản năng lại mách bảo hắn đừng đi.
Con đường đó sẽ bóp méo hắn.
Hắn đã không hiểu được cảm xúc này, cho đến tận khi lấy lại được ký ức.
Khi hắn nhìn thấy cô – kẻ đã từng suýt bị hắn giết hết lần này đến lần khác – đang cố gắng bảo vệ cho hắn, cuối cùng hắn cũng đã hiểu.
Sứ mệnh của hắn, số phận của hắn, lời hứa và cả cảm xúc này, tất cả đều thật nực cười.
Loại “chất độc” này, có vẻ như hắn không thể từ chối uống nó được rồi.
----------
Cô ấy đã cho hắn một cái tên.
“Tên là món quà đầu tiên trong cuộc đời.” Và hắn đã để cô đặt tên cho hắn, hắn muốn một cuộc đời mới, nhưng không có nghĩa hắn sẽ hoàn toàn rũ bỏ những thứ xưa cũ thuộc về mình.
Dĩ nhiên, kể cả cảm xúc dành cho cô cũng như thế.
Cô gọi hắn là Wanderer.
Chỉ việc cô gọi cái tên mới của hắn thôi cũng đã đủ để khiến lồng ngực hắn nhộn nhạo một cách kỳ lạ. Nếu hắn có tim, liệu nó có đập điên cuồng hệt như cách mà những con người ngoài kia luôn miêu tả khi nói về tình yêu không?
Trở thành bạn đồng hành của Lumine, hắn không biết đây có phải là quyết định sai lầm hay chăng.
Hiện tại, hắn là đang biết rõ không nên mà vẫn đâm đầu vào, hay là vốn đã sa chân trong vũng lầy nhưng vẫn huyễn hoặc rằng bản thân chưa chạm tới giới hạn?
Lumine cho hắn quyền ra vào động tiên của cô, còn cung cấp cho hắn một căn phòng nhỏ. Mặc dù đặt tên cho hắn là Wanderer, nhưng lại cho hắn một chốn để về, hắn tự hỏi liệu cô có suy nghĩ sâu xa gì về hành động này hay không.
Hay cô đang cố cảm hóa hắn?
Không đâu, cô vốn đã luôn như thế rồi.
Luôn tốt bụng quá mức cần thiết, dùng lòng thương cảm vô hạn của mình để đi cứu rỗi những kẻ khốn cùng trong khi chẳng một ai nhờ vả.
Đôi lúc hắn tự hỏi sao cô có thể thánh thiện như thế?
Lòng bao dung của cô rốt cuộc rộng đến nhường nào?
Vì sao không thể . . . chỉ bao dung mỗi mình hắn?
Wanderer khẽ lắc đầu, trấn tỉnh lại mình và bước đến, ngăn Lumine lại trước khi cô bị một kẻ vô tri nào đó nhờ hái dùm một trái táo ngay cả khi cây táo đang ở sát một bên.
- Cô không thể lúc nào cũng giúp người vô tội vạ thế này được.
Lumine chớp mắt ngước nhìn hắn, và lúc này hắn mới chợt nhận ra khoảng cách giữa gương mặt của cả hai gần đến mức nào khi mà hắn nắm lấy vai cô, đôi mắt cô ấy trông thật lấp lánh, đồng tử tinh xảo và ánh lên nét ngạc nhiên – hắn biết hiện tại không phải lúc để cảm thán, nếu không phải Paimon léo nhéo bên tai bảo hắn là đồ khó ưa, hắn không biết mình sẽ còn bị đôi mắt của cô thu hút đến bao lâu nữa.
- Tôi biết mình đang làm gì.
Cô nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng kéo nó ra khỏi vai mình, tiếp tục mỉm cười với cô gái đã nhờ cô hái táo kia. Trong phút chốc, Wanderer nhìn bàn tay bị kéo khỏi người cô của mình, một nỗi hụt hẫng trào dâng trong lồng ngực hắn.
À phải, hắn biết cảm giác này.
Đã trải qua vài lần rồi, vậy mà chẳng cách nào quen được . . .
----------
“Chất độc” đang dần bào mòn hắn.
Mỗi một cái chạm của cô, một ánh mắt, hay chỉ đơn giản là một nụ cười, đều khiến hắn cảm thấy tâm can mình bị gặm nhấm từng cơn.
Đặc biệt là khi những thứ trên dành cho một gã đàn ông khác, nỗi đau ấy khuếch đại đến hàng ngàn lần, đôi lúc khiến lý trí hắn như sắp nứt toác.
Hắn đáng ra đã lường trước được kết quả này . . .
Hắn đáng ra nên tránh tiếp xúc với cô để mọi chuyện không ra nông nỗi này . . .
Vậy mà hiện giờ hắn lại ở đây, vuốt ve gương mặt say ngủ của cô trong đêm tối, đôi lúc tầm nhìn lại chuyển xuống chiếc cổ trắng nõn mỏng manh kia, tự hỏi nếu giờ hắn siết lấy nó, liệu cô có gãy vỡ hay chăng?
Cô mạnh mẽ thế, chắc chắn sẽ không chết dễ dàng như vậy.
Có thể cô thậm chí sẽ bật dậy phản kháng, và lần này kẻ bị bóp cổ sẽ là hắn không chừng.
Nhưng trước khi hắn kết thúc những viễn tưởng mông lung của mình, cô đã tỉnh giấc.
Đôi mắt hổ phách mơ màng mở ra, không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn, giọng cô có hơi ngái ngủ, đặt tay lên mu bàn tay hắn trong vô thức, khiến tay hắn càng áp chặt vào mặt cô hơn.
- Sao thế? Không ngủ được à?
Đôi mắt hắn mở to, bàn tay được cô chạm vào truyền đến cảm giác như điện giật, hô hấp của hắn cũng trở nên khó khăn.
Nếu hắn có trái tim, hẳn là lúc này nó sẽ đập như điên nhỉ?
Hắn không rõ, hắn chỉ thấy “chất độc” đang lan rộng khắp người mình.
- Không phải chuyện của cô.
- Bất an sao?
- Cô nên bớt quản chuyện người khác đi.
- Thế ư?
Hắn cố chống chế, không muốn để lộ cảm xúc của mình, nhưng cô lại bẻ gãy mọi phòng thủ của hắn một cách dễ dàng.
Tại sao cô lại dịu dàng với hắn như thế? Ngay cả khi hắn luôn cay độc, ngay cả khi hắn muốn giữ khoảng cách với cô.
Đừng . . .
- Vậy tại sao . . . – Lumine ngồi dậy, chậm rãi ôm lấy gò má hắn, nở một nụ cười đầy ôn nhu và cảm thông – Anh lại nhìn tôi với gương mặt như thế?
Đừng dịu dàng với hắn như vậy nữa . . .
- Gương mặt thế nào cơ chứ! – Hắn muốn gạt tay cô ra, nhưng một nguồn lực vô hình không cho phép hắn làm như vậy, rốt cuộc chỉ có thể ngoảnh mặt đi để cô không nhìn được biểu cảm của mình.
- Cứ như . . . anh sợ tôi sẽ chết vậy . . .
“Chết” . . .
Là vậy sao?
Ngay từ lần gặp đầu tiên, hắn đã biết rằng cô là độc dược.
Một khi tiếp xúc với chất độc, hắn sẽ bị gặm nhấm, bị bào mòn, rồi chết giữa vũng máu đen đặc, sa lầy trong sự đau đớn và thống khổ cho đến tận giây phút cuối cùng.
- Tôi sẽ không chết đâu.
Lumine dường như chẳng quan tâm câu trả lời của hắn, hay cả sắc mặt bàng hoàng mà hắn đang mang, cô nhẹ nhàng ôm hắn vào lòng, vỗ về hắn như thể đang an ủi một đứa trẻ khóc náo giữa đêm khuya.
Wanderer không nói thêm được gì, cũng chẳng biết phải nói gì. Hắn trong vô thức đưa tay lên, ôm lấy cô, siết thật chặt thân hình bé nhỏ ấy vào lòng.
Cô luôn dịu dàng với hắn.
Ngay cả khi từ chối sự giúp đỡ của hắn, ngay cả khi gạt bỏ ý kiến của hắn, giống như lúc cô phớt lờ hắn để tiếp tục giúp đỡ cô gái hái táo kia, cô chỉ đơn giản là đặt tay lên tay hắn, nhẹ nhàng kéo khỏi vai cô, không một chút tức giận, cũng chẳng mất kiên nhẫn bao giờ.
Đó là lý do mà hắn sợ hãi, bởi cô càng dịu dàng, hắn chỉ càng muốn độc chiếm xúc cảm này cho riêng mình hắn.
Họ cứ như thế ôm nhau rất lâu, đến khi hắn hoàn hồn lại, nhận ra cô đã ngủ quên, cằm gác trên vai hắn, hơi thở đều đặn phả ở bên tai.
Hắn vươn tay mình lên, chạm vào gáy cô, nơi mà hắn chỉ cần siết nhẹ, hơi thở đều đặn ấy chắc chắn sẽ không còn nữa, đôi mắt hắn tối sẫm đi, âm giọng trầm thấp thì thầm giữa đêm khuya, có chút đứt quãng, nhưng lại mang theo sự ám ảnh khó nói nên lời.
- Em đã nói, em sẽ không chết.
- Nghĩa là em sẽ không phản bội tôi, cũng sẽ không tự ý rời bỏ tôi, đúng không?
- Nếu em nuốt lời . . . tôi sẽ không tha thứ cho em . . .
- Nếu em nuốt lời . . .
Wanderer nghiêng người, đặt một nụ hôn lên cổ cô, ở nơi gần với động mạch của cô nhất, tạo một dấu vết đỏ đến chói mắt.
- Chúng ta sẽ cùng nhau xuống địa ngục!
