Chapter Text
Vasily Pavlichenko tự tin khẳng định mình cóc phải tuýp hay yêu đương.
Nhưng đời mà, Chúa chắc hẳn yêu lắm sự chưng hửng của những kẻ phàm vỡ mộng.
--- -
Vasily đến Nhật Bản , nửa vì muốn săn đuổi một tên bắn tỉa người Nhật đã hạ đo ván mình trong cuộc thi tài năm ngoái ; nửa vì đã hơn ba tháng nay, gã họa sĩ khốn khổ chẳng vẽ được bức nào ra hồn cả .
Một chuyến đi đổi gió; gã tâm sự với Illya - người bạn vong niên đáng tin cậy; để tìm lại cảm hứng sáng tạo. Một kẻ hành nghề nghệ sĩ mà bất lực trước tấm toan vẽ, chưa bao giờ trong đời Vasily cảm thấy nhục nhã và đau buồn đến thế.
Thế là gã quơ vội một ít đồ nghề gồm vài tấm toan mới toanh , một giá gỗ kê và một hộp đen toàn những cây cọ lấm lem cùng những hộp màu cũ; tống cả vào chiếc va li xanh cổ vịt sờn nát chỉ chứa nhiều nhất là dăm ba bộ quần áo, rồi tiến thẳng đến xứ Phù Tang bí ẩn.
Nếu được, chắc gã gã người Nga sẽ xách theo cả cây súng, nhưng hải quan sẽ gô cổ gã trước khi gã kịp thanh minh điều gì. Mà thế sẽ tốn bao công sức và tiền bạc để được thả tự do, nên gã đành quẳng khẩu súng trường yêu dấu ở lại quê hương vậy.
---
“Bỏ mẹ thật, lạc mất rồi.”
Gã người Nga lầm bầm, tay nhịp nhịp một các h cáu bẳn lên màn hình đen bóng của điện thoại. Vasily một chữ tiếng Nhật bẻ đôi cũng không biết, định dựa dẫm cả vào công nghệ tiên tiến của nhân loại , nhưng chính gã lại đểnh đoảng quên sạc pin cho “dế yêu” lúc dọn nhà. Hậu quả là bây giờ gã trơ trọi lọt thỏm giữa một khu dân cư chẳng một bóng người, điện thoại sập nguồn, không xu dính túi, bụng thì réo inh ỏi .
Mặt trời chẳng còn ngự trị trên bầu trời hoàng hôn, những vệt xanh sẫm như đang bao bọc lấy ráng chiều rực rỡ . Khí hậu mát mẻ vào mùa hè của Hokkaido khiến Vasily cảm thấy dễ chịu, nhưng gã nhận thức được rằng đây không phải lúc để thả hồn theo mây gió. Gã người Nga nép mình bên máy bán hàng tự động (nó bán đủ loại ô dù – sự đa dạng của các mặt hàng Nhật Bản khiến Vasily bị sốc), mong đợi một cư dân nào đó của khu này đi ngang qua và giúp đỡ gã .
Những thứ tin đồn về người Nhật thờ ơ và cứng nhắc khiến gã thầm hoảng, nhưng gã chẳng còn cách gì khác ngoài vô vọng chờ.
“ Này, anh cần giúp gì không?”
Câu nói tiếng anh sệt giọng Nhật khiến Vasily hoàn hồn nhìn lên.
Thay vì sắc cam-xen-xanh quen thuộc của ráng chiều mùa hạ, có màu mật ong lấp lánh ánh vàng bùng nổ trong mắt gã. Một dòng mật sánh mịn, ngọt thơm và đặc sệt đổ đầy ăm ắp trái tim gã người Nga , và gã lâng lâng chìm trong một bể mật ong ngát hương hoa cỏ đất trời. Vasily không quá nhạy bén với màu sắc – đường nét chính là thứ gã họa sĩ giỏi thể hiện nhất, vậy nên một khắc choáng ngợp này sao mà xa lạ, đặc biệt với gã quá!
Thế giới chỉ độc những hình khối và đường nét của Vasily bỗng nhiên bị nhận chìm trong một sắc vàng đầy khiêu khích - gã rối bời trước sự thay đổi đột ngột đến nghẹn thở , những ngón tay vô thức lần tìm cây cọ vô hình.
Người lạ như thấy sự bối rối đến cứng đờ của gã, đành nhắc lại câu hỏi một cách rành rọt hơn.
“Anh có ổn không? Có cần tôi giúp không?”
“Có! À ừ…không, không hẳn . ”
Vasily ú ớ , cái nhìn dán chặt vào đôi mắt rất đẹp kia chẳng hề dịch chuyển mà ngày một chăm chú hơn. Lạy Chúa lòng lành, nếu có thể, gã muốn lấp cả tấm toan vẽ bằng cái màu vàng tuyệt diệu ấy; lưu giữ trong tranh sự ngọt ngào, thơm mịn thần thánh ấy . Đôi mắt đã khai quật trong gã những xúc cảm tiềm tàng luôn bị nút chặt , khiến bao suy nghĩ trong đầu Vasily cuộn trào dữ dội như biển Đông dậy sóng . Gã chẳng thèm nhìn lấy ba vết sẹo dài trên gương mặt đối phương, những giọt mồ hôi long lanh vương ánh sáng cuối ngày, hay bộ đồng phục xanh của Kuroneko Yamato mà người nọ đang mang.
“Này anh! An h có sao không?!?”
Cú lay mạnh khiến Vasily choàng tỉnh. Gã nhận ra ánh mắt lo lắng của người kia, và nhẹ nhàng gạt bàn tay đang nắm chặt lấy vai gã.
“ Tôi ổn, chắc là…vậy.”
“Cá 100 yên là anh bị lạc và không biết đường về, điện thoại sập nguồn và đang rỗng túi. ”
Vasily ngạc nhiên nhìn chàng trai trước mắt. Giọng anh ta khá trẻ, áng chừng nhỏ hơn Vasily vài ba tuổi – tức là không quá 25.
“Anh không phải người nước ngoài đầu tiên mà tôi gặp ở khu này.”
Ra là ai cũng đểnh đoảng như ai. Gã họa sĩ người Nga nửa muốn bật cười, đảo mắt tránh ánh nhìn của người nọ. Khi gã đang lần mò trong óc một lời nhờ vả lịch sự nhất có thể, có tiếng gọi chói tai khiến cả Vasily lẫn cậu người Nhật đều giật mình .
“Suuuugimotooooooooooooooooooooooooooooooo----”
Giọng gọi rất thanh, chỉ rõ chủ nhân của nó vẫn còn là đứa trẻ chưa vỡ giọng; đãi thật dài âm đầu và âm cuối của cái tên Nhật Bản xa lạ . Một bé gái tóc xanh sẫm chạy thẳng vào lòng “Sugimoto” khiến cậu người Nhật loạng choạng.
“Asirpa? Em làm gì ở đây?”
“Sugimoto” cười xòa, gỡ những lọn tóc thẫm đen khỏi mặt đứa trẻ. Cô bé chắc tầm 13-14 tuổi, thấp hơn nhân viên giao hàng kia khá nhiều , trên người vẫn bận nguyên bộ đồng phục nữ sinh hơi nhàu. Mắt cô xanh biếc, lấp lánh ánh xanh lục – hai viên ngọc quý đẹp vô song nhìn Vasily đầy hiếu kỳ.
Họ trao đổi với nhau bằng tiếng Nhật, Vasily đứng như trời trồng trước một tràng xì xào mà hắn chẳng hiểu lấy nửa câu. Cuối cùng sau dăm ba phút ( tương đối mà nói, đối với Vasily ắt hẳn phải cả tiếng đã trôi qua ), cô bé kia quay sang gã, rành rọt nói.
“Anh muốn ăn tối với chúng em không?”
Sugimoto thoáng lộ vẻ khó xử, và Vasily chợt nhớ ra người Nhật xem trọng sự riêng tư của họ đến mức nào. Gã đã định từ chối khéo rồi kia, nhưng chẳng hiểu sao chỉ năm phút sau, gã ngồi như tượng trước cái bàn gỗ tròn, điện thoại đang được cắm sạc, và thức ăn từ từ dọn ra.
Asirpa nói gì đấy vào điện thoại của cô bé, rồi giọng máy móc của ứng dụng phiên dịch tràn ngập tai Vasily.
“Chúng em không giỏi ngoại ngữ, có gì chúng mình nói qua phần mềm phiên dịch này nha . Em là Asirpa, chủ nhà trên danh nghĩa là Sugimoto, anh tên gì thế?”
“… Vasily. Vasily Pavlichenko.”
Cô bé vỗ tay vui vẻ. “Anh là người Nga phải không? Lâu rồi em mới gặp người Nga chính cống đó!” Vasily định hỏi cô bé một vài câu, nhưng gã giữ im lặng khi thấy dĩa thức ăn cuối cùng được dọn lên, và Sugimoto ngồi vào bàn. Một chén cơm đầy ắp được đẩy tới chỗ Vasily, gã dòm ngó chén đậu tương rất bốc mùi đang chễm chệ giữa bàn.
“Itadakimasu! (Tôi xin nhận ạ!)”
Hai người Nhật kính cẩn chắp tay trước bàn tay . G ã người Nga – chẳng hiểu gì cả - giữ nguyên tay trên chiếc nĩa được chuẩn bị riêng . Bàn ăn đầy ắp những dĩa thức ăn đặc biệt mà Vasily chưa từng thấy, trông rất đặc sắc và hấp dẫn.
“Nó là ẩm thực của người Ainu.”
Sugimoto nhận thấy vẻ khó hiểu mơ hồ của Vasily và giải thích rất gọn.
Ainu? Theo Vasily nhớ, họ là một dân tộc thiểu số tại Nhật Bản. Trang web du lịch gã đọc lướt có bảo rằng hòn đảo Hokkaido này đây có rất nhiều người Ainu sinh sống, nhưng gã chẳng ngờ rằng bữa ăn Nhật Bản đầu tiên của gã lại là ẩm thực Ainu.
“Asirpa đây là người Ainu đấy.”
Sugimoto đẩy dĩa thịt băm kì lạ đến trước mặt Vasily. “Nó là citatap ”, Asirpa tự hào giới thiệu, “Em đã làm nó đấy. Thịt sóc thì rất ngon, nhưng giờ thì không có điều kiện để ăn chúng nữa.”
Lần thứ hai trong ngày, Vasily nhớ quê hương rất nhiều.
