Actions

Work Header

[Chênh Lệch Chiều Cao]

Summary:

Fanfiction
Au - Kao Rei & Rosie's Kailyard
Pairing - Kurosawa x Adachi
Link bài gốc: https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02qmwf9gXvahiLMXMHTYDjsuKLRPGLi5sa22HaR99stWYsBsGwtJxYNpsLWbuR5Ubml&id=100063651492402
| Adachi luôn cảm thấy Kurosawa Yuichi thực sự rất cao. |

Notes:

Please do not reup.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

~**~

Adachi Kiyoshi chưa bao giờ phải lo lắng về chiều cao của mình.

Do cái dáng đi lúc nào cũng cúi gằm mặt cộng với mớ quần áo rộng như thể đã bị bai ra sau mười năm sử dụng, Adachi luôn tạo cho người ta cảm giác cậu rất thấp bé, nhỏ nhắn. Thế nhưng nhìn nhận công bằng thì so với tiêu chuẩn đàn ông ở Nhật Bản thì chiều cao của Adachi ở trên trung bình, thậm chí còn gần chạm ngưỡng một mét tám đáng mơ ước. Cậu cao hơn gần hết đám trai tráng thời còn đi học chứ đừng nói đến phái nữ xung quanh. Nếu không phải mắc chứng ngại giao tiếp và sợ đám đông thì có khi giờ này cậu đã trở thành người mẫu, thậm chí là diễn viên đóng Asadora rồi cũng nên.

Sự tự tin thầm kín đó vẫn nhen nhóm trong lòng Adachi cho đến khi cuộc đời cậu vập vào cái người tên Kurosawa Yuichi.

Người này cao thật đấy. - Đó là suy nghĩ thứ hai sau khi Adachi nhìn thấy Kurosawa năm hai mươi ba tuổi. Suy nghĩ đầu tiên, khỏi phải nói, chính là người này đẹp trai quá đi thôi...

Thế là đứng trước Kurosawa Yuichi - cái anh chàng bằng tuổi nhưng đã trót thông minh, tài giỏi, hoạt ngôn thì chớ, lại còn nỡ lòng nào mà cao hơn cậu tới nửa cái đầu, Adachi triệt để không còn gì để tự an ủi mình, thua liểng xiểng đến không thể không phục được. Đó cũng là lý do Adachi cực lực tránh xa người kia suốt nhiều năm, cậu cảm thấy bao nhiêu khuyết điểm của mình cứ như thể bị phơi bày ra sạch sẽ khi đứng bên cạnh đối phương vậy - theo đúng nghĩa đen.

Thế nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, Kurosawa Yuichi cứ không ngừng xuất hiện bên cạnh cậu, làm cậu cảm thán không thôi.

Giống như mỗi khi cậu đang chật vật lấy tài liệu từ ngăn kéo trên cùng xuống, Kurosawa sẽ đột nhiên xuất hiện phía sau và vươn tay lấy nó xuống giúp cho cậu. Trong không gian chật hẹp của nhà kho thơm thơm mùi giấy, đăng đắng mùi mực in, mỗi khi Adachi quay lại từ phía sau để nhìn thấy gương mặt kia đang ngẩng lên vui vẻ lấy đồ dùm mình, tim cậu đôi khi sẽ hẫng nhẹ một nhịp. Sải tay rất dài, đế giày hơi nhướn lên để với tới nơi, khi nhấc thùng tài liệu xuống còn cẩn thận đưa tay còn lại che phía trên đỉnh đầu cậu để đề phòng bất trắc. Người này cao thật đấy, Adachi đơn giản nghĩ.

Giống như một ngày trời mưa nào đó khi Adachi chẳng mang ô, Kurosawa sẽ lại tình cờ có mặt, để cả hai cùng nhau đi ra nhà ga trong một quãng đường ngắn ngủi. Chiếc ô của Kuroswa có tán rất rộng, cứ như thể anh ấy luôn sẵn sàng để che cho một ai đó đi bên cạnh mình. Bởi vì cao hơn nên Kurosawa sẽ luôn là người cầm ô, sẽ có sở thích đi mé ngoài gần lề đường, sẽ không tự chủ được mà nghiêng nửa tán ô về phía cậu đồng nghiệp không thân thiết. Mỗi khi Adachi len lén ngước nhìn, dưới bầu trời vần vũ nước, dưới tán ô màu xanh nhạt, cậu thấy đôi mắt người kia lấp lánh niềm vui. Người này cao thật đấy, Adachi đơn giản nghĩ.

Mãi sau này khi nhớ lại, Adachi nhận ra cậu đã lặp đi lặp lại suy nghĩ đó không biết mấy ngàn lần trong suốt những năm tháng đôi mươi.

Trong thang máy chật chội, người đó để cậu đứng gọn phía sau lưng, một thân che chắn dành lại cho Adachi một khoảng không nho nhỏ để thở giữa không gian kín bưng người. Chà, người này cao thật đấy.

Cùng nhau đứng đợi khách hàng giữa mùa hè nắng nóng, người ấy xoay mình về phía mặt trời, dùng cái bóng đen dài của mình tạo cho cậu một mái hiên bé xinh, để Adachi đứng gọn ghẽ bên trong. Người này, quả thực rất cao.

Kurosawa không cao hơn Adachi quá nhiều, nhưng tại sao anh ấy lại luôn khiến cậu cảm thấy cao tới mức cả đời này cậu cũng không thể với tới được, giống như một nhành cỏ dại ngước nhìn cây cổ thụ giữa rừng xanh, chỉ có thể âm thầm thán phục, nhưng lại càng chẳng dám đôi co ao ước.

... Cho đến khi cũng chính dáng người cao ráo ấy làm Adachi phải bật cười vì năm lần bảy lượt bị cụng đầu vào xà ngang trên trần nhà cậu.

Cho đến khi nhìn thấy dáng anh ấy nằm co quắp trên chiếc giường bé xíu của cậu, hai tay vươn ra ôm trọn cả chiếc chăn bông lẫn một Adachi đang cuộn tròn trong đó vào lòng mà thơm thơm, cắn cắn.

Cho đến khi cả hai phải sửa lại chỗ lắp vòi hoa sen sao cho người đàn ông kia không phải cúi đầu khi tắm gội.

Cho đến khi nhìn anh ấy như một tên ngốc lều khều vào một buổi sáng mặc nhầm quần âu của Adachi.

Cho đến khi không còn phải dùng đến ghế đẩu mỗi khi chất đồ lên gác xép, vì người ấy có một cánh tay cũng rất dài.

Cho đến khi cảm thấy mái đầu rối bời của người đàn ông đó gác lên vai mình vào một sớm tinh mơ, lẩm bẩm câu chào buổi sáng qua hơi thở ngái ngủ, lơ mơ cúi xuống nhìn xem mình được ăn gì cho bữa sáng.

Cho đến khi bị anh dồn vào một góc tường, cảm nhận hơi thở của anh đang chờn vờn sát bên tai. Adachi không cần phải kiễng chân lên, cậu chưa bao giờ phải làm vậy. Bởi chồng cậu sẽ luôn là người cúi xuống thật sâu, má kề má, da kề da, dịu dàng và nồng nàn mãnh liệt, tay ôm lấy tóc mềm mà cuốn lấy đôi môi cậu trong nhung nhớ.

Cho đến một ngày hai người cùng đứng nhâm nhi cà phê trong hành lang công ty, Adachi đăm chiêu ngắm hình ảnh phản chiếu của cả hai trên cửa kính ngoài ban công. Hai mái đầu chỉ hơn kém nhau năm phân chẵn, trước đây tưởng như phải cách xa hàng vạn dặm, nay lại gần như chụm lại làm một, nhìn chẳng khác nào hai cây nấm xinh xinh.

Adachi nhẹ giọng cảm thán, "Quả thật anh cao thật đấy!"

Kurosawa hơi tròn mắt, không hiểu, "Huh? Anh làm sao cơ?"

"Ừm thì..." Adachi tủm tỉm cười. "Em luôn cảm thấy anh rất cao, chân rất dài, sải tay cũng rộng, em từng cực kì tự ti khi đứng cạnh anh đấy!"

"Sao lại thế được?" Kurosawa nghiêng đầu nhìn người thương, đặt cốc cà phê xuống. "Kiyoshi lúc nào cũng cao hơn anh mà."

"... Hở?"

Kurosawa xoay người Adachi lại, vòng tay ra đằng sau, ôm lấy eo cậu rồi bằng một động tác nhẹ bẫng, người nọ nhấc bổng cậu lên cao. Cái ôm bất ngờ khiến cho Adachi giật mình kêu lên một tiếng, cậu chỉ có thể vội vàng đưa cả hai tay bám chặt lấy vai Kurosawa, đoạn ngơ ngác cúi xuống nhìn người kia đang tươi cười ở bên dưới, những nếp nhăn nơi khoé mắt càng lộ ra rõ hơn, làn môi mỏng cong cong cùng hàng mi dày như lay động dưới nắng trưa, dịu dàng đến mức thấy thương.

Người đàn ông nọ đang ngước lên nhìn cậu, ở trong mắt là ý cười đầy yêu thương, là sự sủng nịnh vô bờ bến, là tình cảm đã tích góp suốt bao nhiêu mùa xuân tuổi đôi mươi. Ở trong đôi mắt ấy vừa vặn thay lại chỉ có một Adachi Kiyoshi, từ đầu đến cuối chưa bao giờ thay đổi.

"Với anh mà nói, mình vẫn luôn luôn ở vị trí này. Ở nơi cao nhất, sáng nhất, giống như mặt trời vậy, khiến anh mỗi khi ngước nhìn lên đều không thể rời mắt được." Kurosawa ngẩng đầu nhìn bạn đời của anh, nói lời tỏ tình thứ một ngàn không trăm linh một.

Lần này, Adachi đã cúi đầu xuống để nhìn thấy anh, chân chính "nhìn" thấy được Kurosawa Yuichi.

"Từ nay trở đi, anh sẽ không bao giờ khiến mình phải ngước lên tìm anh nữa."

"Bởi vì Adachi Kiyoshi vẫn luôn luôn, và mãi mãi, ở vị trí cao nhất trong thế giới của Kurosawa Yuichi cơ mà."

- End.

Notes:

Lâu lắmmmm rồi mới viết fic, tưởng là sẽ không viết được nữa chứ ^^ I hope you like it ~ ^^