Work Text:
“Bạn Taira, độ cao của các thế trong tác phẩm lần này đã có tiến bộ. Chỉ còn một vấn đề nữa thôi. Vừa hay, vấn đề này khá quan trọng đấy.”
Hikari Taira hít sâu một hơi. Tuy thầy Soenji luôn rất dịu dàng, lúc nào cũng mỉm cười với học viên, lại chỉ hơn cô vài tuổi nên trên thực tế còn giống một người đàn anh hơn là thầy giáo, nhưng cô vẫn vô thức căng thẳng mỗi lần thầy nhận xét tác phẩm của mình.
“Là ở điểm này.” Chàng trai chạm nhẹ vào một nhánh hoa. “Vị trí taishaki. Nhánh taishaki là ‘mặt đất’ trong phong cách Seika, đóng vai trò như chân đế để cân bằng các nhánh còn lại, bạn Taira vẫn nhớ chứ?”
Hikari vội vàng gật đầu, chăm chú quan sát từng động tác hướng dẫn.
“Nhưng khi bạn kiểm tra ở đây,” Người nọ tiếp tục chỉ vào hai nhánh hoa ở vị trí cao hơn. “... Thì bạn sẽ thấy, nhánh shin và nhánh soe của bạn chưa đủ vững.”
Lời ít ý nhiều, dù thầy giáo không phân tích nữa nhưng Hikari cũng đã tự nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
“Em hiểu rồi ạ! Nhánh taishaki là then chốt, nếu cắm lỗi sẽ làm ảnh hưởng tới cả hai nhánh còn lại. Em sẽ luyện tập thêm phần này.”
Thầy Soenji mỉm cười động viên cô.
“Vậy thì tốt rồi, bài sau lại tiếp tục cố gắng nhé.”
Hikari “dạ” một tiếng thật rõ ràng. Phần thực hành của cô cũng là bài cuối cùng được nhận xét trong buổi học.
Ngay khi vị hoa đạo sư chuẩn bị chào mọi người để kết thúc giờ dạy, thì một thành viên nam trong lớp chợt lên tiếng.
“Thầy Soenji ơi, còn sớm mà, chúng ta ngồi lại một lát đi!”
“Chà.” Người được gọi tên xua xua tay. “Học xong rồi thì cứ thoải mái, không cần gọi ‘thầy’ đâu. Được rồi, mọi người có phi vụ gì hay sao?”
Cậu nhóc kia cười hì hì trong khi cả lớp lần lượt ngồi quanh vị nghệ nhân trẻ.
“Vậy thì anh Soenji, anh quên cái gì á.”
Chàng trai hơi nhướn mày như thể đang nghĩ lại xem mình có quên gì không, sau đó vì thực sự chẳng tìm ra manh mối nào, cậu bèn liếc nhìn Hikari Taira.
Hikari lúng túng. Thiệt tình, mỗi lần lớp bày trò là vị Sayo Soenji này cứ nhằm cô mà hỏi đầu tiên. Chẳng vì điều gì đặc biệt cả, chỉ đơn giản bởi cô là thành viên thứ năm của lớp học, người mới nhất, cũng là người thật thà nhất.
Nhưng chuyện hôm nay vốn không có gì mờ ám mà… Kế hoạch tặng quà sinh nhật cho thầy giáo trẻ sẽ diễn ra bây giờ, vậy đó. Và bởi vì Hikari mới học được vài buổi, mọi người đều thống nhất rằng cô sẽ đại diện phát biểu coi như để làm quen với thầy - hay nói đúng hơn là “phá băng”, vì cô gái vẫn chưa hoàn toàn thoải mái trước mặt Soenji như những bạn học còn lại.
Lúc cô đang bối rối chưa biết nên làm gì tiếp, thì ở phía đối diện, chị Hirose giơ tay ra dấu “ok”. Hikari bắt được tín hiệu ngay lập tức. Cô bèn đứng dậy, hắng giọng đôi ba cái trước khi đi vào vấn đề:
“Thưa thầy… À, anh Soenji ạ!”
Cô gái mím môi ngại ngùng, vẫn còn hơi luống cuống vì không quen phát biểu trong những dịp như thế này. Mọi người đều mỉm cười thiện chí, bao gồm nhân vật chính của buổi chúc mừng.
“Hôm nay là một ngày rất đặc biệt đối với anh, đúng không ạ?” Hikari nhìn cả lớp, rồi lại nhìn Sayo Soenji. “Chúng em đã sắp xếp buổi gặp gỡ nho nhỏ sau giờ học này, vừa để gửi tới anh Soenji một lời chúc, cũng vừa để nói lời cảm ơn anh vì thời gian qua đã hướng dẫn hoa đạo cho mọi người. Thế nên…”
“Sinh nhật vui vẻ nhé, thầy giáo Soenji!” Tất cả đồng thanh.
Hikari trông thấy gương mặt chàng trai trở nên rạng rỡ trong phút chốc, bèn thở phào vì biết mình đã hoàn thành tốt nhiệm vụ. Đằng kia, chị Hirose đang nâng gói quà xinh xắn để cùng cả lớp tặng anh Soenji, và Hikari cũng lại gần góp vui.
“Cảm ơn các bạn nhiều lắm.” Nghệ nhân trẻ cúi người. “Tôi rất trân trọng tấm lòng của các bạn. Món quà này được gói khéo tay quá!”
“Vậy thì,” Chị Hirose vỗ vỗ vai Hikari, nháy mắt với thầy giáo nhỏ hơn chị một tuổi. “... Buổi học lần sau nhớ cho bọn chị biết cảm nhận của thầy giáo về món quà nhé!”
“Chắc chắn rồi, em cũng háo hức muốn mở quà lắm.” Chàng trai mỉm cười, đoạn ra hiệu mời mọi người cùng ngồi xuống ghế.
Đây là lần đầu tiên Hikari Taira quây quần cùng các thành viên trong lớp như vậy. Sở dĩ, trước khi tham gia lớp hoa đạo này, nghệ nhân Sayo Soenji đối với cô luôn là một nhân vật xa vời quá đỗi, chỉ xuất hiện trên truyền thông cũng như qua lời kể của một vài người quen biết.
Nhà Taira cũng có chút danh tiếng, thế nhưng Hikari cũng mới chỉ từng xem triển lãm ikebana của người này một vài lần chứ không có cơ hội gặp mặt. Là con trai thứ của gia tộc Soenji hiển hách, thường ngày cậu vốn đã rất bận rộn với công việc gia đình, nên dù có uy tín trong giới hoa đạo và được nhiều người xin theo học, cậu cũng chưa từng nhận thực tập sinh. Về sau, khi đích nữ của gia tộc Hirose có giao hảo tốt với nhà Soenji ngỏ ý muốn học hoa đạo, Sayo Soenji mới đồng ý mở lớp dạy vào những ngày nghỉ.
May mắn làm sao, cô lại được chị Hirose giới thiệu tới để cùng tham gia lớp hoa đạo này.
Ban đầu, Hikari biết chuyện thì cứ nghĩ thầy giáo trẻ này có ý tứ gì đó với chị Hirose nên mới phá lệ mà nhận học sinh, nhưng qua vài lần để ý tương tác giữa hai người họ, cô thấy đúng thật Sayo Soenji đồng ý lời mời dạy hoàn toàn là do hai gia tộc qua lại thân thiết đã lâu.
Đặc biệt là khi người đàn ông đó… Người có gương mặt thật giống với vị hoa đạo sư, lúc nào cũng tỏ rõ ý che chở em trai mình. Chẳng rõ vì sao, nhưng Hikari linh cảm rằng chừng nào anh còn ở bên cạnh Sayo Soenji, thì chừng đó khả năng để cậu và người khác tiến tới quan hệ lãng mạn là bằng 0.
“Vậy, anh Soenji, hai người có cùng sinh nhật mà nhỉ?”
Mới nghĩ tới đó mà đã có người nhắc tới anh trai của thầy giáo rồi kìa.
“À, tôi cũng đang chờ anh Asaharu tới đón đây. Hôm nay là sinh nhật mà anh hai vẫn bận rộn quá.”
Hikari nhìn nụ cười dịu dàng của thầy giáo, cảm thấy vô cùng… khả nghi?
“Ái chà chà.” Chị Hirose che miệng khúc khích. “Coi ai đó bận tối mày tối mặt mà vẫn dành thời gian đưa đón em trai để cùng nhau kỉ niệm sinh nhật kìa.”
“Thật nhỉ, anh hai sắp xếp thời gian giỏi ghê ấy. Em cũng chuẩn bị quà tặng cho anh hai rồi.” Sayo Soenji mân mê hộp quà trong tay, lời nói ra lại là về món quà khác. “Hi vọng anh ấy sẽ thích.”
Một thành viên trong lớp cười đùa:
“Chỉ cần là quà anh tặng thì ông chủ lớn nhà Soenji sao có thể không thích được. Quan trọng nhất là người tặng nha.”
“Bạn Fukushi nói cũng phải, nhưng một món quà được lựa chọn kỳ công thì vẫn có ý nghĩa hơn nhiều mà, đúng không?”
Mi mắt vị nghệ nhân trẻ cong cong như mặt trăng non, Hikari gần như nhìn thấy được sự mong chờ của người nọ sắp ngưng thành thực thể. Cô không kìm được mà lên tiếng:
“Anh Soenji, sự thân thiết giữa anh và anh hai đáng ngưỡng mộ thật đó. Không phải nói quá chứ em chưa từng thấy cặp anh chị em nào gắn bó như hai người đâu.”
Chẳng biết có phải do Hikari Taira tưởng tượng hay không, nhưng sau khi cô nói xong, mọi người trong lớp học đều đưa mắt về phía cô. Chàng trai nọ thì vẫn mỉm cười như cũ.
“Hikari mới gặp thầy giáo vài lần, chưa biết rõ là điều hiển nhiên thôi.” Rốt cuộc, chị Hirose lại là người xung phong đánh tan khoảng lặng. “Hai người bọn họ từ nhỏ đã như hình với bóng, tới nay vẫn vậy, chị cũng có anh chị em mà nhìn còn ghen tị luôn đó.”
“Đúng nhỉ, nhiều gia tộc lớn chỉ thấy anh em mâu thuẫn tranh chấp gia sản của nhau, tìm một nhà đoàn kết cũng đã khó rồi chứ đừng nói tới săn sóc lẫn nhau như thầy giáo và anh trai.” Có người đồng ý.
Hikari trầm trồ, nếu thật sự như vậy thì mối quan hệ giữa hai người họ đúng là đáng quý.
“Mọi người quá lời rồi.” Chàng trai từ tốn đáp. “Việc yêu thương anh hai là lẽ dĩ nhiên đối với tôi mà. Anh hai luôn chu đáo, lại là người hiểu tôi nhất, hẳn trên đời này không còn người nào khác được như vậy.”
Chị Hirose nhướn nhướn mày với Hikari, trên mặt in rõ dòng chữ “Đó thấy chưa, người này lại bắt đầu khen anh hai rồi, lúc nào cũng thế hết trơn”.
Cô gái vừa định nói gì đó với chị, thì chợt có tiếng ai vọng vào.
“Vậy sao, đó là vinh hạnh của anh.”
Mọi người đồng loạt ồ lên trước cả khi kịp ngoái lại nhìn; phía ngoài cửa, một người con trai mặc u phục chỉn chu đang tiến vào, không quên chào hỏi những thành viên có mặt ở đó.
Sayo Soenji nhanh chóng đứng dậy, đón người vừa đến bằng một cái ôm.
“Anh hai, anh đây rồi.”
“Ừ, anh đây rồi.” Người nọ cũng ôm em mình thật chặt.
Thầy giáo trẻ vừa tiện tay sửa lại cà vạt cho anh hai, vừa hỏi han chuyện công việc ở tập đoàn. Vị chủ tịch nọ thì lặng yên để cậu giúp mình chỉnh trang, thỉnh thoảng cũng hỏi lại đối phương vài câu, chỉ đợi đến lúc Sayo Soenji sửa xong cà vạt là cầm lấy tay cậu.
Hikari Taira nghiêng đầu nhìn hai chàng trai, chẳng rõ vì duyên cớ gì mà đỏ mặt. Cô vội vàng vỗ hai bên má để bình tâm lại, đoạn ngó ngó các bạn xung quanh, chỉ thấy ai cũng cười nói vui vẻ như thể đây đã là lần thứ một trăm họ thấy hai người này thân mật.
“Vậy, tôi xin phép về trước nhé.”
Trước khi bước vào trong xe cùng anh trai, Sayo Soenji một lần nữa cúi người.
“Ngày hôm nay thực sự cảm ơn các bạn rất nhiều. Chúc các bạn có một buổi tối ấm áp và hẹn gặp lại vào buổi học tuần sau. Tạm biệt mọi người!”
“Sinh nhật vui vẻ, đi cẩn thận nha!” Các thành viên vẫy tay với hai anh em.
Hikari Taira cũng trông theo thật lâu, thấy Asaharu Soenji đặt tay lên thành trên của cửa xe để em mình không bị va phải. Trước khi tấm kính mờ khép lại, cô gái vẫn kịp nhìn rõ người đàn ông nọ cẩn thận thắt dây an toàn cho nghệ nhân trẻ, và hình như…
Anh còn đặt lên trán cậu một nụ hôn nữa?
“Hikari không nhầm đâu.”
Bên cạnh, chị Hirose đang híp mắt cười với cô.
“D…dạ? Thế…”
Mọi người bắt đầu lục tục ra về, chị Hirose cũng đang lấy chìa khoá xe, hơi lơ đễnh đáp lại.
“Em thấy như thế nào thì là như thế đó.”
Cô gái nhỏ “a” một tiếng, ngây người hồi lâu, tới lúc nghĩ ra lời để đáp thì chị đã lên xe tự bao giờ rồi.
…
Nơi dinh thự nhà Soenji, dàn hoà tấu đang chơi một điệu valse nhẹ nhàng. Khi ấy là mười giờ tối, cũng không còn sớm, thế nhưng bữa tiệc chỉ vừa tới lúc náo nhiệt nhất. Trong khung cảnh tráng lệ, những khách mời của bữa tiệc sinh nhật ngày hôm nay đang cười nói và chúc rượu nhau, tiếng ly thuỷ tinh leng keng cứ vang lên đều đặn.
Khách muốn mời rượu Sayo cùng Asaharu nhiều không kể xiết, gần như cứ vừa đặt ly xuống là lại có người tiến đến muốn rót thêm. Phải đến gần mười một giờ, Sayo mới tìm được cớ để trở về phòng riêng, nếu bị chuốc say trước ngần ấy khách khứa thì không hay chút nào.
Có lẽ anh hai sẽ vào cùng mình sớm thôi, Sayo tự nhủ.
Trong lúc rảnh rỗi, cậu nhìn một lượt những món quà mới được mang đến, cuối cùng quyết định mở chiếc hộp xinh xắn mà lớp hoa đạo vừa tặng lúc ban chiều. Chị Hirose còn dặn rằng “dùng xong nhớ nêu cảm nhận”, vậy chắc hẳn đây không đơn giản là vật gì đó dùng để trang trí.
Nắp hộp mở ra mang theo một mùi hương ngọt ngào dễ chịu. Là tinh dầu đào.
Sayo thích thú nhìn lọ tinh dầu trong suốt, tuy cậu chưa dùng thử hương này bao giờ nhưng ngửi qua thì quả thực khá dễ chịu. Chàng trai bèn lấy đèn xông, nhỏ một vài giọt tinh dầu đào, tính toán đến lúc Asaharu về phòng thì hương thơm cũng vừa toả đúng độ.
Quả nhiên, Sayo vừa ngồi được vài phút thì cửa mở.
Asaharu Soenji bước vào, trên tay mang theo hai ly thuỷ tinh cùng một chai champagne chưa bật nút.
“Mùi này… Tinh dầu đào?”
Anh để ý ngay. Sayo thấy vậy, vui vẻ gật đầu.
“Vâng, anh hai. Mọi người ở lớp hoa đạo tặng sinh nhật em đấy.”
“Không tệ nhỉ.” Asaharu đặt chai rượu xuống bàn, đoạn đưa cho Sayo một ly. “Anh đã dặn quản gia để mắt tới mọi người phía dưới. Cứ để họ thưởng tiệc, tới lúc này không cần chủ trì thì họ cũng tự tìm được niềm vui.”
Sayo đón lấy ly từ tay anh, hỏi đùa:
“Tiếp rượu nhiều như thế mà anh hai vẫn muốn uống nữa sao?”
Người đàn ông thuần thục khui nút bần của chai rượu, “póc” một tiếng, hương thơm cay nồng đặc trưng của champagne lâu năm lập tức lan ra khắp gian phòng, hoà cùng mùi đào ngọt lịm.
“Ban nãy uống chiếu lệ thôi.” Asaharu Soenji cũng mỉm cười rất khẽ, rót rượu vào từng ly. “Làm sao anh có thể để việc mời rượu người ngoài ảnh hưởng tới thời gian của anh với Sayo được.”
Sayo lắc nhẹ ly rượu, chất lỏng đỏ au sóng sánh hơi sáng lên dưới ánh đèn, trông như một khối ruby tuyệt đẹp. Cậu lại nhìn Asaharu, mái tóc hồng nhạt được tạo kiểu rất tỉ mỉ, vừa khéo để lộ đường nét gương mặt tinh tế; cúc áo sơ mi trên cùng được mở ra, trông tuỳ ý mà lại thành thục, tựa một bức tranh được hoạ vào thời điểm tay nghề của người cầm bút đạt đến độ chín muồi nhất.
Ừm, ruby cũng không thể đẹp bằng Asaharu, Sayo đã rút ra kết luận.
Nhìn đã mắt rồi, cậu mới kéo anh mình cùng ngồi xuống, nhẹ nhàng tước đi ly rượu Asaharu đang cầm.
“Khoan hãy uống. Anh hai, xem cái này trước.”
Cậu đặt vào tay anh món quà mình đã chuẩn bị.
Asaharu thấy vậy, cũng kéo ngăn tủ đầu giường, lấy ra một hộp quà nhỏ. Sayo cười thật tươi, nắm lấy tay anh mình.
“Cùng mở nhé?”
“Ừm, cùng mở.”
Giây phút Sayo trông thấy chiếc nhẫn nằm gọn ghẽ trong hộp đựng tinh xảo, cậu thừa nhận mình suýt chút nữa không cầm được nước mắt. Chẳng phải vì do dễ xúc động, mà là bởi món quà này gần như giống hệt quà cậu tặng Asaharu.
Ngước mắt nhìn người đối diện, Sayo thấy anh đang cẩn thận ngắm mặt dây chuyền vừa nhận được. Mặt dây chuyền ấy cũng là một chiếc nhẫn khảm kim cương đen, thiết kế không quá cầu kỳ, nhưng chính vì vậy lại rất hợp với anh.
Và hợp với cậu nữa.
“Sayo.” Giọng Asaharu hơi khàn đi. “Giúp anh mang dây chuyền, được không?”
Sayo không nói lời nào, cậu lặng lẽ nâng dây chuyền, vòng qua cổ Asaharu rồi cài móc. Chiếc nhẫn ngoan ngoãn yên vị trên lồng ngực anh, dịu dàng phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Đoạn, Asaharu quay lại, đón lấy bàn tay mảnh khảnh mà mình đã quen thuộc tới tận xương tuỷ. Anh cẩn thận hôn lên từng ngón, sau đó cầm lấy chiếc nhẫn còn lại, chậm rãi đeo vào ngón áp út của Sayo.
Vừa in.
Sayo hết nhìn dây chuyền Asaharu đang mang rồi lại nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, trái tim như đầy tràn một loại tình cảm khó gọi thành tên. Chỉ biết tình cảm ấy có từ rất lâu rồi, hơn cả hai chữ tình yêu, càng lúc càng nhiều, nhiều tới mức không cầm lại được nữa.
Cậu hít một hơi thật sâu, tự mình cầm lấy ly rượu đã được rót ban nãy, rồi đưa cho Asaharu ly còn lại. Người nọ nhìn cậu thật sâu, bàn tay vẫn chưa chịu rời tay Sayo.
“Mừng sinh nhật, anh hai.”
“Mừng sinh nhật, Sayo.”
Ly đã cạn, nghệ nhân hoa đạo buông xuống dáng vẻ nghiêm chỉnh lúc chiều, chủ tịch cũng chẳng còn nét lạnh lùng khó đoán như thường nhật. Sayo nghiêng người tựa lên Asaharu, ngón tay vẽ dọc theo sống mũi anh mình.
“Vậy là từ lần đầu tiên chúng ta uống rượu cùng nhau trong dịp sinh nhật năm hai mươi tuổi tới giờ, cũng đã được bảy lần uống rượu như thế rồi, anh hai nhỉ.”
Asaharu bắt lấy bàn tay nghịch ngợm của cậu, một lần nữa rải đều những nụ hôn lên năm ngón tay, cùng với chiếc nhẫn, rồi tới lòng bàn tay cậu.
“Và mười năm. Mười năm kể từ dạo đó.”
Bên tay rảnh rang của Sayo Soenji dần dà không chịu ngồi yên, bắt đầu tìm đường trêu chọc Asaharu sau vành tai, nơi yết hầu, rồi tới xương quai xanh.
“Anh hai không còn là thiếu niên nữa rồi.”
“Sayo cũng vậy.” Asaharu nuốt khan.
Chàng trai vừa được gọi tên chỉ cười cười, nhưng tay thì đã mở tới cúc áo thứ ba của đối phương.
“Nè anh hai, anh biết không…”
Hương đào váng vất cùng men rượu khiến Sayo càng lúc càng chuếnh choáng, nhưng cậu chỉ muốn say thêm nữa.
“... trông anh hai trưởng thành như vậy, thực sự gợi cảm chết đi được.”
Chữ cuối cùng vừa dứt, Asaharu đã ngay lập tức áp môi mình lên môi người đối diện.
Sayo thuận thế nằm xuống giường, tầm nhìn hoàn toàn bị Asaharu che phủ, chỉ còn lại cảm giác nơi môi lưỡi chạm nhau cùng men say khiến người ta dễ dàng sa vào dục vọng. Mười ngón tay đan chặt, tiếng nước ướt át dây dưa quẩn quanh gian phòng ám hương đào ngọt lịm; ngay giây phút này đây, đối với họ, hẳn trên đời không có thứ gì cấp thiết hơn việc khảm chặt mình vào thân thể đối phương.
Asaharu ôm ghì lấy người trước mặt, tham lam đưa đầu lưỡi vào bên trong khoang miệng cậu mà dò xét một hồi, tựa hồ muốn hút sạch thứ chất lỏng ngọt ngào đang giao nhau triền miên không dứt. Lễ phục trên người Sayo bị anh cởi bỏ, để lộ khuôn ngực cùng vòng eo mịn đang phiếm một màu hồng do men rượu cùng hơi nóng từ nơi cơ thể áp sát vào nhau.
Như con tàu chấp chới giữa cơn bão, Sayo vội vàng bám chặt vào bả vai Asaharu, những tiếng rên rỉ gấp gáp nhanh chóng bị anh nuốt trọn. Phải đến khi môi cậu sưng đỏ lên như một thứ trái cây ngon mắt, đối phương mới chịu buông tha.
Người đàn ông dời xuống, tiếp tục hôn nghiến lên từng tấc da thịt trên cơ thể đẹp đẽ như sứ nọ, những nụ hôn hỗn độn liên tiếp rơi xuống để lại cơ số vệt đỏ hồng diễm lệ chói mắt. Tới lồng ngực, bờ môi Asaharu lưu luyến dừng nơi đầu nhũ đang hơi se lại dưới kích thích mãnh liệt; anh chỉ nghĩ - người trước mắt thật đẹp, thật sự rất đẹp, và người đó là của mình.
Của riêng mình.
Suy nghĩ này khiến Asaharu càng thêm nôn nóng, anh há miệng ngậm một bên đầu ngực của người nọ rồi dùng sức mà liếm mút, tiếng nước ướt át làm huyết quản sôi sục không ngừng vang lên trong gian phòng tối. Bụng dưới đã cương đến phát nhức, nhưng lý trí của Asaharu vẫn liên tục nhắc nhở anh rằng anh cần phải làm tốt bước chuẩn bị cho cả hai nếu như không muốn Sayo bị thương.
Một tay người đàn ông vẫn mạnh mẽ giữ lấy gáy Sayo, tay còn lại bắt đầu lần xuống người cậu, muốn cởi bỏ nốt những phục trang còn sót lại.
Nửa thân trên của Sayo đã hoàn toàn phơi bày trong không khí, bên ngực chưa hề được chạm tới cũng dần cứng lại dưới sự mơn trớn không ngừng từ Asaharu. Chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại dần bị nhấn chìm trong những nụ hôn dồn dập như sóng, và Sayo siết chặt người đối diện - cậu muốn nhiều hơn nữa.
Asaharu có chút bất ngờ trước sự nhiệt tình ấy, anh chỉ cảm thấy có một luồng kích thích chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận ngón chân, và ngay kế tiếp, anh cũng bị động tác của cậu cùng kéo xuống, trầm mê.
Asaharu vẫn đều đặn day cắn hạt tròn trước ngực đối phương, đôi khi lại hút thật mạnh khiến đầu nhũ vốn có màu sắc ngon miệng lại càng trở nên đỏ au kích tình. Qua một lúc, người đàn ông mới tiếc nuối rời khỏi quả ngọt, hơi ngẩng đầu mà đặt những nụ hôn triền miên lên xương quai xanh Sayo. Anh biết hạ thân mình đã sớm trướng căng và hiện giờ đang khẩn thiết yêu cầu được giải thoát, nhưng vì ưu tiên hàng đầu là Sayo, anh tiếp tục nhẫn nại.
"Sayo, bắt đầu bằng cái này trước nhé..."
Chàng trai thoáng nâng khoé miệng, ý cười thấm đẫm dục vọng vốn chẳng bao giờ được anh thể hiện trên mặt - vào giờ phút này - lại chợt tràn ra khắp đầu mày khoé mắt.
Rồi không hề báo trước, Asaharu bỗng cúi người, vùi mặt giữa giữa hai chân đối phương, sau đó há miệng ngậm lấy thân dưới đã ngẩng đầu. Sayo than một tiếng, cơ bụng siết lại trước khoái cảm ập đến đột ngột, hai tay quơ quàng bám lấy ga trải giường.
Dưới kích thích quá độ cùng với men rượu xúc tác, chẳng mấy chốc Sayo đã xuất ra. Trong không khí lẩn khuất mùi xạ hương đặc trưng khiến người ta đỏ mặt, cậu mê man ôm lấy gương mặt Asaharu, nhẹ nhàng hôn một cái.
Asaharu Soenji thề có trời, em trai mình là người không cần cố gắng cũng có thể khiến tim anh mềm mại như bông, rồi cứ thế nắm trái tim ấy vào, không bao giờ buông ra.
Anh hôn lên chóp mũi cậu để đáp lại, hơi cúi người lấy một chút tinh dịch bôi trơn, rồi khéo léo đưa tay xuống vùng tư mật mà tiến nhập một ngón vào thăm dò thử.
“Anh hai…”
Sayo không kìm được mà ngân lên nhè nhẹ, cậu khẽ ngẩng cao đầu rồi lại ôm chặt lấy tấm lưng săn chắc của người kia. Ngón tay thon dài linh hoạt khuấy động bên trong cơ thể cậu, như có như không chạm vào điểm nhạy cảm khiến Sayo vô thức siết chặt hơn nữa, muốn truy cầu khoái cảm lạ kì.
Asaharu đợi tới lúc cửa huyệt dần thích nghi, mới chậm rãi đẩy thêm một ngón tay nữa. Hạ thân anh lúc này cũng đã trướng đỏ, chính Asaharu cũng không tưởng tượng được mình có thể nhẫn nại tới nhường này trước cảnh tượng diễm tình trước mắt.
Phát hiện ra điểm chết người của Sayo rồi, lần này Asaharu cứ thế đẩy ngón tay vào nơi hơi gồ lên trong vách thịt ấm nóng, mỗi lần chạm vào là một lần thân dưới Sayo run rẩy tiết ra tinh dịch trong suốt. Hai mắt cậu mở to, đồng tử dần mất đi tiêu cự khi khoái cảm tựa như dòng điện càng lúc càng gia tăng cường độ; lời cậu nói ra chỉ còn là những âm tiết rời rạc của cái tên “Asaharu” cùng tiếng nỉ non rất khẽ.
Khi Sayo gọi tên Asaharu đến lần thứ ba, rốt cuộc anh cũng không thể nhẫn nại thêm được nữa.
Vật cứng lập tức đi vào miệng huyệt, tường thịt nóng rực nhanh chóng bao bọc lấy Asaharu. Anh gần như vội vã tìm lấy tay Sayo mà nắm chặt, rồi hôn, rồi lại áp lên gò má, trong khi chậm rãi tiến hết chiều dài của hạ thân.
“Sayo.” Asaharu cúi xuống thật gần em mình, nhẹ nhàng gặm cắn môi dưới của cậu. “Có đau không?”
Người được hỏi vẫn còn sức nhoẻn cười; cậu vòng hai chân ra sau lưng Asaharu, dùng sức đẩy anh chôn sâu vào cơ thể mình thay cho lời đáp.
Cảm giác nơi tư mật gắn kết với nhau thật chẳng khác nào một thứ men say khác còn mạnh mẽ hơn champagne vừa rồi, để cả hai người họ đều thở dài thoả mãn. Asaharu nghĩ, nếu cứ thế này thì anh sẽ sớm nghiện Sayo - trước đây đã vậy, giờ còn nghiện thêm kiểu khác.
Có điều, tình huống bất ngờ không để họ kịp chuẩn bị thuốc bôi trơn chuyên dụng nên Sayo vẫn khá chặt, khiến cho anh ra vào không mấy dễ dàng. Nhưng qua một lúc, thân thể cậu cũng trở nên phối hợp, huyệt thịt bắt đầu co dãn để vật kia của đối phương di chuyển thuận lợi trong khi vẫn đều đặn hút lấy thân dưới to lớn, khiến Asaharu cũng không nén được những tiếng thở dồn trầm thấp.
Khi Asaharu nhận thấy Sayo đã làm quen với kích cỡ của mình rồi, anh bắt đầu di chuyển nhanh hơn, mỗi lần thúc vào đều nhằm thẳng tới tuyến tiền liệt vốn đang vô cùng nhạy cảm. Sayo ưỡn cao hông, ngón chân quắp lại, gần như không thể phát ra tiếng được nữa. Mái tóc cậu mềm mại xoã tung trên gối, đuôi mắt ngấn lệ vì hoan lạc, đôi môi đỏ mọng hé mở như đang mời gọi Asaharu.
Và anh cũng rất vui lòng chấp nhận lời mời ấy.
Cả Asaharu cùng Sayo đều không rõ đại tiệc dưới sảnh lớn tan cuộc từ lúc nào, chỉ biết trong căn phòng của riêng hai người họ, có một buổi tiệc kéo dài tới tờ mờ sáng.
…
Hikari Taira đến lớp hoa đạo sớm vài phút, vừa hay trông thấy chủ tịch lớn đưa em trai mình tới tận nơi (như mọi khi). Quyến luyến nắm tay, cụng trán, chạm mũi, mãi tới lúc vào giờ học rồi, thầy giáo và anh hai mới nuối tiếc nói tạm biệt.
Ngay sau đó, cô lại nghe giọng chị Hirose vọng ra ngoài:
“Thầy Soenji! Món quà dùng tốt chứ?”
Chẳng hiểu vì đâu mà sau khi nghe câu hỏi ấy, gò má thầy giáo trẻ lại hơi đỏ lên, rặng hồng dần lan qua cả hai tai nữa. Nhưng thầy còn chưa trả lời, thì chủ tịch bên cạnh đã lịch sự đáp thay:
“Cảm ơn mọi người, tinh dầu đào tuyệt lắm.”
Chỉ thấy vị hoa đạo sư vội vàng đẩy anh hai vào trong xe, còn chị Hirose thì cười khoái chí.
Hikari day day ấn đường, hôm nay mấy người này lại mang tới cho cô thật nhiều dấu hỏi chưa có lời đáp.
