Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandoms:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2023-10-17
Completed:
2023-10-17
Words:
17,631
Chapters:
5/5
Kudos:
23
Bookmarks:
1
Hits:
227

Meo Meo Có Thể Có Ý Xấu Gì Chứ

Summary:

Đây là một thế giới mà chú thuật sư có thể biến thành động vật.
Gojo Satomeo là do chính Gojo Satoru biến thành. Làm mèo của giáo chủ nè, thường xuyên lăn lộn trên giường của giáo chủ nè, không cho Mimiko Nanako sờ nữa nè. Mọi người trong nhà Geto cũng từng ngờ ngợ con meo này là do người biến thành, nhưng vì nó vô hạn láo quá nên dần dần không còn ai hoài nghi nữa.
(Là người thì ai làm nổi mấy trò như này cơ chứ? Ừm, là mèo thật đó.)
Đã 10 năm nay gia chủ nhà Gojo không nuôi một con pet nào, nhưng thỉnh thoảng sẽ có một chú mèo đen xuất hiện ở nhà của hai chị em Fushiguro (?) Megumi đã từng nhìn thấy rồi.

Notes:

All rights reserved to Laughwind.
Thank you for creating such amazing work and allowing me to translate it ❣️
____________________
Bản quyền thuộc về tác giả Laughwind.
Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả.
Mọi người hãy đến tác phẩm gốc và để lại kudo cũng như bình luận ủng hộ tác giả nha :3
Arigatou~

Chapter 1: Về mèo của giáo chủ: Trầm Tuyết

Chapter Text

  1. Trầm Tuyết 

1.
Có một bé mèo trắng ngồi trên bàn học trường Cao Chuyên Chú Thuật.

Bé mèo chỉ to bằng bàn tay người ta mà thôi, trông khoảng 2 tháng tuổi. Ẻm có một cặp mắt to tròn, chân ngắn tũn nom rất kháu, là kiểu mà đi đường cũng có thể vấp ngã nhào ý.

Nếu đăng lên Youtube hoặc IG thì sẽ có nhiều lượt xem lắm ha? Nhưng vấn đề là bé mèo này thực chất lại là một nhân loại.

“Gojo biến thành mèo trong lúc làm nhiệm vụ hả?” Shoko bình tĩnh nói. “Thật không khéo.”

“Bộ ở thế giới chú thuật, việc người biến thành mèo phổ biến lắm à?” Geto đã báo cáo việc này với thầy giáo rồi, thái độ tất-cả-giao-cho-em-nhé của thầy Yaga về việc chăm mèo khiến cậu không nói nên lời.

“Ồ đúng nhỉ, phi thuật sư không hóa hình, chắc cậu cũng không rõ lắm ha… Trong vòng 2 năm trước hoặc sau khi trưởng thành, chú thuật sư sẽ biến thành động vật.” Shoko phổ cập thường thức khoa học cho người bạn cùng lớp xuất thân từ người thường kia.

“Không nhất thiết phải là mèo đâu, cũng có rất nhiều chó nữa, còn có cả chim. Thầy Yaga khá đặc biệt đấy, vì thầy là côn trùng. Sinh vật sống dưới nước cũng tương đối hiếm, dù sao thì chết ngạt vì trên mặt đất thiếu nước nghe buồn cười lắm.”  

“Thế còn định luật bảo toàn khối lượng thì sao?” Geto tuyệt vọng hỏi.

“Gojo giỏi vật lý lắm mà.” Shoko lập tức né tránh. “Chờ cậu ta biến lại thành người thì cậu hỏi cậu ta đi.”

Hai người họ nhìn xuống bé mèo trắng muốt đang hào hứng vô cùng. Ẻm vừa lăn qua lăn lại như một quả cầu tuyết, giờ lại nằm chổng vó lên trời, cật lực tìm cách cắn chân sau của mình. 

 

2
“...Cậu ấy có biết mình đang làm gì không vậy?”

“Lần đầu hóa hình, có người biết có người không.” Shoko bày tỏ. “Chỉ cần cậu ta có lại nhận thức thì sẽ biến trở về thành người được thôi.”

“Satoru, mau tỉnh lại đi.” Geto nghiêm túc nói với mèo con. “Đừng để tớ phải viết hai báo cáo nhiệm vụ chứ.”

Cậu nói như thể lần khác thì không thế ý. Shoko thầm nghĩ. Rồi cả hai trơ mắt nhìn mèo con ngẩng cao đầu kêu to, rồi đột nhiên nhảy dựng lên và chồm về phía bóng chiếc lá chiếu trên bàn.

Geto Suguru, người vốn có hứng thú với kỹ xảo cận chiến, vội vàng theo sát rồi đỡ được bé mèo trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc kia. Cậu trừng mắt với tên mèo đang kinh hồn đảm vía trong tay.

“Xem ra Gojo thực sự không muốn viết báo cáo đâu.” Bạn nữ cùng lớp đứng bên cạnh cất tiếng.

Chú thuật sư hóa hình là một loại chọn lọc tự nhiên à? Chứ không thì việc mấy nhóc không cẩn thận là ngã đến ngoẻo có ý nghĩa gì vậy?
Geto Suguru đang sợ chết khiếp, lần đầu muốn hoài nghi nhân sinh.

 

3.
Ngày đầu tiên được thầy giao nhiệm vụ chăm mèo, Geto Suguru dành một đống thời gian để nghiên cứu cách cho mèo con ăn.

Nhất là sau khi bé mèo có ý đồ cướp miếng đậu phụ rán trong bát mì ramen aka bữa tối của cậu.

Lúc trở về ký túc xá, bé mèo trắng thậm chí còn chạy đến tủ đồ ăn vặt mà cậu ta đặt trong phòng Geto hồi còn là người (đừng hỏi tại sao Gojo Satoru lại có cả một tủ đồ ăn vặt ở đây), vừa meo siêu to vừa đặt chân trước lên cánh tủ. Geto còn ngỡ rằng giây tiếp theo mèo con sẽ cào nát cái cửa gỗ đó luôn ấy.

“Không được, bây giờ Satoru không thể ăn ngọt được.” Cậu bế mèo lên, nghiêm khắc dạy dỗ rồi nhét đồng đồ ăn vặt trên tủ đầu giường vào ngăn kéo.

Gojo Satomeo gào lên đầy khiếp sợ.
May là Geto Suguru đã tranh thủ thời gian mua mấy thứ khác.

Cậu nhanh chóng xé gói thịt miếng, Gojo Satomeo bị nhét một miếng thịt vào miệng bèn chớp chớp mắt, một chân giữ rồi gặm gặm gặm siêu nhanh. Geto cẩn thận quan sát, chắc chắn mèo trắng thích loại snack dành cho mèo con này, mới thở phào nhẹ nhõm cầm nguyên liệu đã mua vào bếp.

Lúc cậu quay lại, bé mèo trắng đã tìm được cách leo lên giường cậu, giờ đang lăn khắp nơi trên ấy. Geto lặng lẽ nhìn mèo bay lên hạ xuống trên nệm, tay đặt đĩa thức ăn cho mèo lên bàn. Ức gà trộn chung với sữa, cà rốt và trứng nữa, được xắt hạt lựu và hấp chín, tỏa ra một mùi thơm khó cưỡng.

“Khi Satoru biến trở về, nhớ phải cảm ơn tớ đã không cho cậu ăn hạt đấy nhé.” Geto chống cằm, ngắm mèo con nhảy khỏi giường, lao lên bàn, ngửi ngửi liếm liếm rồi bắt đầu đánh chén.

Sau đó con sen đã thấy gói thịt vừa mới mở giờ rách tươm tướp, bên trong không còn lấy một mảnh vụn.

“──Shoko!" Cậu vội ôm lấy bé mèo đang trầm mê ăn uống rồi lao ra khỏi phòng: “Mèo con có thể ăn nhiều thịt thế trong một lần không? Cậu mau nhìn Satoru một cái xem sao──!"

 

4
Được hai ngày, Geto Suguru mua một máy sấy thức ăn để tự làm thịt khô. Vệ sinh hơn mà cũng rẻ hơn nữa.

Tiền lương còn lại có thể dùng để mua nhà cây cho Satoru này, còn đồ chơi và ổ nằm nữa… Hm, ổ nằm thì có thể để tính sau đi, dù sao thì giờ Satoru cũng đang ngủ trên gối cậu rồi.

Mỗi lần Geto chải đầu đều có thể chải ra mười lông mèo trắng mất.
“Cậu biết là chẳng mấy ngày nữa cậu ta sẽ biến lại về thành người đấy chứ?” Shoko mở lời sau khi chứng kiến Geto ký đơn hàng lần thứ năm.
“À… nhưng sau này có thể tự do hóa hình mà ha?” Geto đáp. “Nếu Satoru muốn thì cứ đưa cho cậu ấy cũng được. Dù sao tiền lương của đặc cấp cũng đủ cao mà.”

Gojo cũng là đặc cấp đó.

Nhà Gojo cũng có thiếu nhà cây cho mèo đâu.

Shoko nhìn bạn cùng lớp đang ngày càng trầm mê không lối thoát, chậm rãi phun ra một vòng khói thuốc, không còn gì để nói nữa rồi, đúng là hết cứu.

 

5
Lúc đầu chỉ là tiện tay mà thôi.

Chỉ mới vỗ nhẹ một cái lên mông, bé mèo trắng đang nằm dựng thẳng tai lên, hốt hoảng nhìn Geto với cặp mắt mèo xanh biếc tròn xoe.

Ớ ầu, đây có được tính là quấy rối tình dục bạn học không ta?

Bàn tay của Geto bối rối dừng trên lưng mèo, rồi từ từ rụt tay lại. Gojo Satoru bản mèo nhìn chằm chằm cậu, rồi bỗng lại gần chui xuống dưới tay kia, đầu cọ cọ vào lòng bàn tay.

“...Nữa hả?” Geto - bậc thầy phán đoán cảm xúc - hỏi thử.

“...” Geto lại đặt tay lên lưng bé mèo đang nằm sõng xoài. Bàn tay vừa to vừa ấm của cậu trai gần như phủ toàn bộ lên thân mèo con, cậu hơi khum tay lại, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Pat, pat, pat.

Pat, pat, pat.

Pat, pat, pat, pat, pat, pat, pat --

Suốt buổi học hôm sau, Shoko ngậm điếu thuốc, nhìn bé mèo trắng nằm trên quần ống rộng của bạn cùng lớp mà không còn gì để nói. Lông trắng trên nền quần đen thì có mù cũng phải thấy.

Geto Suguru thì lại tập trung vỗ về Gojo Satomeo dọc từ lưng suốt đến gốc đuôi. Bé mèo trắng được mát xa toàn thân đến sung sướng thoải mái nằm khò trên đùi cậu, tí nữa thì thành cục kem tan.

“...Cậu đang làm gì đấy?”

“Tớ vừa check tối qua, mèo có vẻ thích được vỗ như vậy.” Học sinh 3 tốt hơi nhíu mày.

“Nếu không vỗ, Satoru sẽ cứ cọ cọ chân mình kêu la mãi thôi, nhức đầu lắm.”

Shoko chậm rãi phun sương, nhìn cặp mắt mèo xanh tròn xoe thích đến nhắm thành một đường thẳng, Gojo Satomeo sắp mở miệng nói tiếng người bày tỏ ông đây thích chếc đi được mất

Nhức đầu cái gì, còn không phải là do cậu nuông chiều mà ra à?

 

6
Không hiểu sao câu chuyện lại chuyển sang đề tài hoạt hình, coi xem mèo nào giống nhất với cái khứa được vỗ về sướng điên trong tay Geto.

“Dịch vụ giao hàng của Kiki ha?” Shoko ngậm điếu thuốc, a một tiếng rồi trỏ ngón tay. “Hồi bé tôi từng xem rồi.”

“Ể? Jiji hả? Nhưng đó là mèo đen mà?”

“Thế mèo trắng có gì?” Shoko trầm ngâm. “Con mèo sao Hỏa trong ARIA thì sao? Ngài President ý?”

"...Hello Kitty nữa?"

Dù bông đùa linh tinh với bạn nữ cùng lớp, Geto cũng không quên ôm bé mèo trắng đang dọ dẫm trong lòng bàn tay. Mèo con liếm liếm kẽ ngón tay cậu, rồi thỉnh thoảng lại dùng mấy cái răng không sắc tí nào cắn cắn gốc ngón cái của cậu, nhẹ đến mức còn chẳng xước nổi da, nên Geto nỡ lòng nào ngăn cản.

Đúng là mặt thiên thần nhưng nghịch như quỷ mà. Cậu nam sinh tóc đen thầm nghĩ, lại vội nâng tay rào bé mèo con tí thì ngã lộn cổ vì ham chơi kia.

Sau lần đó, Shoko bắt đầu trêu cợt Gojo là President. Lần nào nghe thấy, nhóc mèo đều meo meo rất không vui.

 

7
Mèo con dính người ghê. Hiếm lắm mới có một tối mà Geto được đọc cuốn sách mà cậu hứng thú từ lâu, nhưng lại bị một vị khách không mời mà đến quấy rối.

Đầu tiên, bé mèo trắng dẫm lên đùi cậu, rồi cắn cắn ngón tay cậu, cuối cùng là trực tiếp bước thẳng lên trang sách, lăn qua lộn lại ở đấy. Geto vốn không lật trang sách nữa, định chờ nhóc meo meo chơi chán thì tự mình chạy mất. Không ngờ sau khi bé mèo nằm lăn ra, đầu gối lên cổ tay cậu, nhóc cứ thế ngủ luôn.

… Thở nhẹ quá đi.

Geto chần chờ trong chốc lát, chợt lo lắng liệu mèo con có đang thở hay không, bèn lấy đầu ngón tay chạm nhẹ vào chiếc bụng mềm mại kia, nhưng lại bị mèo con ngái ngủ đấm bay.  Lông mèo đã bắt đầu dài ra rồi, còn trắng hơn trang sách vừa in nữa kìa. Cậu nâng khuôn mặt nhóc mèo ngủ say lên ngắm nghía, trái tim vững vàng hơn cả lúc đọc sách.

 

8
Nhưng Geto sẽ không bao giờ đồng ý cho Satomeo đi theo cậu vào phòng tắm, không bao giờ.

Bé mèo đang chuẩn bị lao như điên qua cửa, nhưng Geto đã nhanh tay lẹ chân đẩy nhóc ra. Mèo cứ thế ngồi ngoài cào cửa gào thét đầy tức giận.

Người thì không nói đi, cơ mà cậu học sinh cấp 3 tự nhận bản thân không có hứng thú trần như nhộng khoe mèo.

Kết quả là, bùm, mèo trắng đã làm một phát, cửa có lỗ thủng luôn rồi. Sao ở hình mèo mà vẫn ra chiêu được hay vậy? Geto đứng hình nhìn bé mèo bước vào đầy kiêu hãnh, đuôi xù ngoe nguẩy, còn đôi mắt xanh thiên thanh thì dính chặt vào cơ bụng cậu.

“... Vào thì cũng đã vào rồi, sao cậu không tắm luôn nhỉ.” Geto lấy khăn tắm quấn quanh hông, rồi cúi xuống ôm bé mèo trắng đang ngỡ ngàng nhận ra điều không ổn.

Satomeo cuối cùng cũng trốn thoát bằng cách đạp chân liên tùng tục, cu cậu đuôi ướt sũng, miệng la hét, hùng hục lao ra phòng tắm.

“Satoru! Cậu mà không tắm sạch thì tối không được lên giường tớ nữa!” Geto lớn tiếng nói với theo bóng lưng chạy thục mạng của bé mèo kia. 

 

9
Hiếm khi cậu được ngủ mà không có con mèo nào giành mất gối.

Geto nhắm mắt lại, mũi thoang thoảng mùi sữa tắm. Mũi mềm ươn ướt, còn có độ ấm đặc hữu của động vật nữa.

Ah, hẳn là Satoru rồi…

Geto hít hít mũi.

Dù không biết ai tắm hộ nữa, nhưng nếu cậu ta sạch rồi thì cho phép cậu ấy lên giường mình vậy.

 

10

Tuyết rơi.

Geto Suguru ôm trong lòng một cục trắng muốt. Nếu từ xa, người ta sẽ ngỡ đó là nắm tuyết mất. Shoko nhìn kỹ lại và chợt nhận ra, đó là Satomeo đang làm tổ trong bàn tay đeo găng của người kia.

“Sắp đến sinh nhật Satoru rồi.” Geto cúi đầu nói chuyện với bé mèo. “Cậu làm mèo hai tuần rồi đó. Khi nào thì cậu mới định trở lại thành người đây?” Tên nhóc meo meo như mèo con, dùng răng nanh cắn cắn găng tay cậu.

“Làm mèo vui lắm hả?” Geto Suguru thở dài. “Cậu vẫn không nhớ ra mình là người à, cũng quá là. Như này thì cậu có thể trở thành kẻ mạnh nhất được không thế?” 

Mèo trắng đáp lại bằng một chuỗi meo meo ngọt ngào, Shoko đứng bên cạnh nghe cũng muốn nổi hết cả da gà.

Cậu ta vừa có thịt khô vừa có gối, lại còn được ôm ấp vỗ về, đúng là con mèo hạnh phúc nhất thế giới rồi còn gì. Shoko nghĩ, Geto Suguru, cậu đúng là chiều gã này đến chết mà.

Nữ sinh chợt phát hiện, Geto Suguru cũng đứng ngoài trời, nhưng tuyệt không vương một bông tuyết nào trên người, y chang cái tên Satomeo kia. Chắc hẳn con mèo nào đó đã bao bọc người ta trong Vô Hạn Cuối ha… Trong giây phút ấy, cô càng cảm thấy buồn nôn hơn rồi đó.

 

11
Mèo con ăn rất khỏe, nhất là Gojo Satoru, người lúc nào cũng bật thuật thức. Geto Suguru hiểu rõ điều ấy, nên ngoài việc cho mèo ăn nhiều bữa trong ngày, cậu cũng hay đưa cho nhóc mấy cái snack sữa nữa. Thỉnh thoảng mèo chạy ra ngoài chơi, cậu còn đặt hẳn thịt lên bàn để bao giờ nhóc kia về thì còn có cái mà ăn.

Thế mà lúc cậu nằm trên giường, bé mèo này dám ngậm khô gà và nhảy lên bụng cậu, đặt miếng thịt trên ngực con sen rồi bắt đầu thưởng thức.

“...Mèo thì Nyotaimori gì chứ hả?” Geto không nói thêm gì, chỉ vừa cằn nhằn vừa phủi phủi vụn khô gà trên người xuống. Lát phải thay ga trải giường mất thôi.

Mèo con meo meo, đầu lưỡi liếm qua làn da xử lý hết vụn thịt, rồi chui tọt vào quần áo người kia liếm ngực cậu.

Geto Suguru hít một hơi thật sâu, một giây thôi đã lôi cổ mèo con ra.

“...Không có cửa đâu.” Cậu hơi thở dốc vì xúc cảm ấy, nhưng khóe môi vẫn hơi nâng. Chú Linh Thao Sử nằm nhoài ra giường, giọng đượm cười: “Tớ chỉ làm chuyện đó với phiên bản người của Satoru thôi.”

Đệm chợt lún xuống, và bàn tay vốn đang túm mèo con bỗng biến thành đặt sau gáy cậu trai tóc trắng nào đó. Trọng lượng đè trên người cũng trở nên quen thuộc. Chóp mũi khô ráo của nam sinh trung học khẽ cọ cọ xương quai xanh của Geto, vẫn là mùi hương sữa tắm ấy.

Gì chứ, quả nhiên đã biến trở về được từ lâu rồi mà, cái tên này!

“Suguru, hai tuần qua cậu nhớ tớ lắm ha?” Gojo Satoru cười hì hì.

“Rốt cuộc cũng chỉ khi nào mèo ngủ thì mới tự xử trong nhà vệ sinh được thôi mà.” Geto Suguru bình tĩnh đáp trả. “Con trai bình thường đâu có hứng được với mèo chứ.”

“Nếu là Suguru thì tớ có thể nha!” Thiên tài Lục Nhãn dõng dạc.

Ngày mai phải kêu Satoru đổi ga trải giường thôi, quyết định vậy đi. Geto Suguru thầm nghĩ như thế.

Cậu không ngờ vũ trụ sẽ thực hiện nguyện vọng của cậu bằng cái cách oái oăm nhường nào.

 

12
Gojo Satoru, với tấm lưng trải đầy vết cắn và cào, khỏa thân ngồi một mình trên chiếc giường hỗn độn, nhìn chằm chằm vào khung cảnh trước mắt.

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, thứ đang ngọ nguậy cố mò ra khỏi chăn là một bé mèo con đen tuyền chỉ to bằng bàn tay Gojo Satoru.

“...Meo…?” Mèo con xem chừng còn quá nhỏ, không có sức mấy. Nhóc chỉ nằm trên gối, cựa quậy chân trước, kêu một tiếng be bé.
Gojo Satoru, học sinh trung học mạnh nhất, Lục Nhãn vô địch thiên hạ, trong lòng gào thét vô số lần.

Đây là Suguru ư?

Suguru cũng biến thành mèo luôn??

Sao cậu ấy bé quá vậy?! Còn chưa mở được mắt nữa- à không, cậu ấy vừa mở xíu xiu rồi, chắc là do mắt Suguru nhỏ quá đây mà.

Vấn đề là, sao cậu ấy cute thế hả trời?!?!?

Gojo Satoru, người vốn luôn kẻ dễ thương hơn, bị cái đáng yêu này knock out tại chỗ. Cậu trai tóc trắng ngơ ngác ôm bé mèo đen trong lòng bàn tay, nhìn Sugumeo ôm đuôi, hơi trở mình chút, đầu lưỡi ram ráp của nhóc dò ra ngoài, theo bản năng liếm làn da dưới thân mình hai phát.

"?!??? Shoko──Giải cứu, giải cứu, giải cứu!" Gojo Satoru vừa gào toáng lên vừa lao ra khỏi ký túc xá để xin trợ giúp từ người thứ ba.

 

Bonus

 

1. Về chuyện sau này

Giáo chủ Bàn Tinh Giáo vẫn khoác trên mình chiếc áo Gojo ngàn năm không đôi. Gã đứng một mình trong vườn nhà, trên tay là một mảnh trắng muốt.

Gã ôm băng tuyết trong tay, ngón tay lạnh cóng đến mức đầu ngón đỏ bừng. Chú nguyền sư tàn ác nhìn xuống tuyết chưa tan trong lòng, môi cười như không cười, khóe mắt lạnh nhạt.

Đằng sau gã, một tiếng meo vang lên.

Một chàng mèo trưởng thành bước tới, lông dài trắng muốt, đeo thêm một cặp kính râm nho nhỏ, quanh thân là Vô Hạn Cuối bao bọc, măng cụt bốn chân cũng chưa một lần chạm tuyết. Chàng ta chợt nhảy lên vai giáo chủ, nhoài người nhìn đống băng tuyết trong tay người kia đầy ghét bỏ.

“A, Satoru. Sao nay cậu lại đến đây?” Geto Suguru cười rộ, chẳng đoái hoài gì mà rũ bỏ mảnh tuyết gã vừa khom người ôm từ mặt đất, nhưng sau đó lại đút tay vào ống tay của áo cà sa.

Mèo bự dính sát mặt gã meo nũng nịu đòi ôm, nhưng kẻ kia chỉ mỉm cười khó xử.

“Tớ vừa chạm vào tuyết, tay đang lạnh lắm. Satoru chờ nhé.”

Mèo trắng la ó bất mãn, chàng ta bước lần theo cánh tay người kia rồi trực tiếp lăn vào áo cà sa, khiến Geto không thể không ôm chàng. Mèo liếm liếm ngón tay lạnh như băng của gã, sau đó cứ thế làm tổ trong lòng giáo chủ Bàn Tinh Giáo như máy sưởi, cái đuôi dài còn quấn quanh cổ tay của kẻ ấy.
Tuyết lất phất trên vai gã, Geto Suguru nhìn bông tuyết đậu trên mũi chàng mèo trắng bự, bật cười.

 

2. Về việc giáo chủ bị bắt phải hít meo định kỳ

Cứ cách một đoạn thời gian, mèo trắng bự sẽ ngồi bên gối của giáo chủ Bàn Tinh Giáo, cúi người áp trọn bộ lông mềm mềm bông bông lên mặt gã chú nguyền sư kia và meo đinh tai nhức óc như muốn nói: Hít tớ nhanh hít tớ nhanh! Tớ đến chữa lành cho cậu đây loài người!

Giáo chủ sẽ mở mắt, chớp chớp, rồi nhắm lại vành mi, ôm lấy mèo bự không ngần ngại mà hít.

Chú thuật sư mạnh nhất rút kinh nghiệm rồi.

Hồi đó, có người trả thù xã hội chỉ vì không được hít mèo trong thời gian dài cơ mà.

 

3. Về bé Sugumeo.

Dạ dày bé mèo đen không được tốt cho lắm, dễ bị nôn.

Gojo Satoru lo lắng đến độ cậu đọc hết 20 hướng dẫn nuôi mèo chỉ trong 3 ngày và trở thành con sen mạnh nhất trong giới nuôi mèo.

Con sen số 1 thế giới hôm nay cũng vẫn buồn vì mèo của cậu không chịu nghịch đồ chơi cho mèo trước mặt cậu. Nhóc ấy lúc nào cũng chờ cậu không ở đó mới chạy nhảy chơi đùa vui vẻ với lò xo và lông vũ thôi.

 

4. Về hóa hình của người khác

Shoko cũng là mèo nè. Trước khi người khác phát hiện, chủ nhân của Phản Chuyển Thuật Thức đã tự biến trở lại thành người rồi, nghe đồn đã đặt ra kỷ lục thời gian hóa hình ngắn nhất lịch sử cơ.

Haihara là cún rồi, không nghi ngờ gì luôn.

Nanami là một chú cá.

Đúng, cậu tí nữa thì ngạt chết trên cạn. May là có đàn anh tóc trắng nào lúc ấy tình cờ đang uống nước, bèn túm đuôi cậu và quẳng cá vào cốc.

Cậu thiệt tình cảm tạ trời đất cậu không còn nhớ gì chuyện hai ngày đó nữa rồi, và hoàn toàn không có chút ký ức nào về cuộc sống ê chề khi bị mấy tên đàn anh để trong cốc nhựa khoe khắp trường.