Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2024-02-10
Updated:
2024-02-10
Words:
1,641
Chapters:
1/?
Comments:
3
Kudos:
88
Bookmarks:
5
Hits:
785

Drabble

Summary:

Cảm thấy chúng nó đẹp đôi và (11.02.24) thấy điềm GakuShin sẽ tương tác nên ship.

Chapter Text

Kể từ ngày Gaku về tiệm tạp hóa Sakamoto ở, nhiệm vụ đầu tiên của hắn là học cách trở thành cư dân bình thường tại thị trấn. Đối với Gaku - người ở cô nhi viện do JAA thành lập và sau khi lớn phải dấn thân vào những cuộc chiến chết chóc, hắn không hiểu trở thành một dân thường có nghĩa gì.

Và Sakamoto thì quá mạnh để hắn có thể phản bác và làm theo ý mình.

Nhưng Gaku cần phải thích nghi, hắn không muốn bị giao nộp cho JAA trong khi Uzuki vẫn còn ở ngoài đó xoay sở một mình. Tuy thế cuộc sống bình thường phải như thế nào? Gaku không hiểu, hắn cũng chẳng có cách nào để hiểu. Khi còn thẫn thờ trong việc định hướng, Shin - người chịu trách nhiệm thay băng gạc cho hắn đã đứng ra bảo cậu sẽ chỉ bảo.

– Đầu tiên tôi nói cho cậu biết nếu không muốn bị tống cổ, cậu phải nghe lời tôi.

Cậu chống nạnh nhìn Gaku bước vào cửa tiệm với chiếc tạp dề ngay sau khi ngày trị thương của hắn đã kết thúc. Hắn oải người nhìn Shin nghiêm túc phảng phất cái nét đanh đá và hống hách như một con mèo hoang với ánh mắt bắn ra tia điện. Đương nhiên cũng khá khó cho cậu khi phải chung đụng với một người từng là kẻ địch. Thành ra mặc dù có thể áp đảo cậu dễ dàng, hắn cũng không thể yêu cầu cậu bỏ thái độ đấy với mình. Gaku cứ tảng lờ đi rồi nghe theo cậu là được.

Song mọi việc không dễ như hắn nghĩ khi Shin đặc biệt kỹ tính về tất cả mọi thứ. Cậu không chấp nhận lối cư xử cho qua loa và làm việc một cách hời hợt. Đồ đạc phải để đúng vị trí và phải đến đúng giờ, thái độ khi khách đến phải như thế nào. Gaku nghe được tai này qua tai kia hắn không tập trung nổi, cũng chẳng hiểu bộ làm người bình thường rắc rối vậy sao?

Hắn cảm thấy việc này bắt đầu trở nên nhàm chán.

– Gaku đi giao hàng thôi.

– Ờm...

Mặc dù không có hứng thú một chút nào nhưng muốn ở lại thì phải đành, Gaku chán chường lết bản thân đi theo Shin. Hắn cảm giác mình không thuộc về chốn này.

Hầu hết tất cả những gì hắn làm đều mang đến kết quả không khả thi, giả dụ khi Shin bảo hắn ném đồ vào cổng vì chủ nhà dặn nếu cổng đã khóa. Hắn ném vào rồi nghe tiếng mái nhà lủng một lỗ rầm rầm. Hay khi cậu bảo hắn đổ rác thì hắn gom tất cả các loại vào với nhau mà không hề biết đến sự tồn tại của việc phân loại rác thải. Hay Shin kéo hắn vào phòng bếp để chuẩn bị cho món Udon bán trực tiếp tại quầy thì hắn đập quả nào vỡ tan tành quả đấy.

– Lại nữa hả?!!

Shin giận đến run người khi nhìn Gaku nhìn cậu rồi lại nhìn sang chỗ khác tỏ vẻ vô hại, rằng hắn làm theo hướng dẫn mà nhưng kết quả thì lại một nẻo. Lần này Shin hít hơi đay đay trán rồi cầm quả trứng chỉ dẫn cách đập lần nữa, quả nào quả nấy dưới tay cậu đều nguyên lòng đỏ tròn veo nom rất đẹp mắt. Shin dúi vào tay Gaku một quả khác, cậu nghiêm giọng nhắc nhở.

– Đây, làm lại thử xem.

Tay Gaku bóp lại, quả trứng ngay lập tức vỡ tan tành văng tung tóe. Hắn bình thản liếc ánh mắt lên cảm giác nên phải hối lỗi với cậu chứ hắn không tiếp thu được chút nào.

– Oops. Xin lỗi...

– Cậu giỡn mặt với tôi đúng không?!!

Tính ra đây là lần đầu có người lên lớp hắn nhiều đến vậy, lúc chăm sóc vết thương Shin cũng cằn nhằn lên xuống khó tính khủng khiếp. Nào thì bị thương phải ngồi yên một chỗ đi, hay khi hắn tự tiện tháo băng với lý lẽ vướng víu quá thì cậu lại bực mình.

Hầu hết trong nhóm Alkamar mọi người sẽ có xu hướng chiều chuộng hắn hơn, Uzuki sẽ bảo hắn không giỏi thì không cần ép buộc bản thân cứ làm những gì mình thoải mái là được, Haruma sẽ đưa ra vài lời nhận xét già dặn nào đấy mà hắn không nắm rõ, còn Kumanomi luôn coi hắn như trẻ con rồi phản ứng quá thái.

Sau đó mọi người đều thống nhất hắn không cần phải làm những việc đấy. Cũng bởi ký ức khi còn ở trong cô nhi viện gây ám ảnh cho họ.

Nếu không hoàn thành một nhiệm vụ hay bài tập được giao, giáo viên sẽ hét ầm lên và trừng phạt rất khủng khiếp, ép mọi người phải thành công hoàn hảo mới thôi.

Gaku ghét những tên giáo viên chỉ làm theo ý mình.

Lần này việc làm dân thường dần dần khiến Gaku bắt đầu thấy mình không có khả năng, hắn muốn bỏ cuộc. Từ sáng đến giờ đụng vào việc gì là hỏng việc đấy, tiệm tạp hóa trở thành một mớ hỗn độn chỉ vì hắn. Gaku bắt đầu nhận ra sự phiền muộn đang dâng lên trong mình mà hắn thì lại mệt những thứ gì quá rắc rối.

Trong lúc nghĩ rằng bản thân nên tìm kiếm con đường khác, bỗng dưng Shin tiến lại gần Gaku đặt vào tay hắn một quả trứng khác. Sắc mặt cậu nghiêm túc nhìn vào quả trứng trong lòng bàn tay của hắn rồi chất giọng trở nên kiên nhẫn hơn.

– Làm lại đi lần này từ từ thôi, dùng lực mạnh quá trứng sẽ không đẹp nữa đâu.

Gaku nhìn Shin nhẹ nhàng chạm lên tay mình, tay của cậu gập những ngón tay hắn lại rồi dùng lực bóp tay hắn dưới tác dụng vừa đủ để khiến quả trứng vỡ ra. Lần này lòng đỏ rơi xuống chén tròn xoe và đẹp đẽ. Sau đó những ngón tay cậu rút lại liếc lên mặt hắn ngay bên trên, chăm chú nhắc lại.

– Cậu đã nắm được lực như thế nào chưa?

– Chưa.

Gaku mải nhìn ngắm gương mặt Shin đến mức quên khuấy cả hai người đang làm việc. Ấy rồi Shin hằm mặt lại như muốn cạn lời, nhưng cậu vẫn đặt vào lòng bàn tay hắn một quả trứng khác.

Đôi mắt Gaku dần giãn ra có một điều gì đó thật khác biệt so với những trải nghiệm mà hắn biết. Hắn nhìn mái tóc vàng lòa xòa của cậu thả ra bên tai, buông lời thắc mắc.

– Không tra tấn tôi hả?

Shin chau mày trưng bản mặt dị nghị với câu hỏi quái gở đấy. Nhưng Gaku đoán rằng cậu dường như đã đọc được thứ gì đó, thành ra cậu quay sang chỗ khác thẳng thắn giải đáp cho rằng lẽ ra phải như vậy.

– Tại sao tôi phải làm thế. Mỗi người có thời gian tiếp thu khác nhau mà, mặc dù cậu đúng là tệ nhất tôi từng gặp nên phải cố gắng đi đấy.

Dưới sự ngỡ ngàng Gaku nhìn Shin như một phần trong quá khứ hắn vừa được xoa dịu. Cầm quả trứng trên tay, Gaku vô thức nở nụ cười có động lực hơn hẳn.

– Vậy hướng dẫn lại lần nữa đi.

Làm người bình thường cũng không tệ lắm nhỉ.

Gaku chưa từng mơ đến ngày nào đó sẽ học cách lột vỏ trứng hay là phân loại rác thải. Cuộc sống của hắn chỉ có chém giết rồi tìm cách sinh tồn đến nỗi hắn coi mọi thứ qua lăng kính game. Chỉ có điều nếu bại trận sẽ không còn nút restart nào hiện ra cả. Hắn sẽ kết thúc như những người bạn cùng tuổi từng gặp trong trại mồ côi, đã hóa tro bụi trong một nhà đốt xác.

Shin lặng người nhìn Gaku đang mân mê quả trứng trên tay, nếu cậu không nhầm thì Gaku thực sự đã chịu cười. Đây là lần đầu tiên cậu thấy hắn có biểu cảm nào đấy ngoài coi sự việc vô thường sau khi hắn tỉnh dậy, với vẻ ngoài toát lên cô độc của một con sói. Thật là cũng đâu phải không biết cười cơ chứ.

– Đấy cậu làm được rồi đấy thây, với những thứ mỏng manh thì đối xử với nó nhẹ nhàng thôi.

– Thế này à.

Bàn tay Gaku chạm lên cổ Shin khiến cậu chợt lạnh sống lưng, nhưng không như những gì cậu tưởng tượng rằng hắn vặt cổ cậu. Gaku chỉ dùng ngón trỏ quẹt lòng đỏ vương lên cổ Shin rồi lẳng lặng rụt tay về. Tình cảnh bỗng dưng rơi vào ngõ hẹp khi đôi mắt đỏ của Gaku nhìn trực diện vào Shin không hiểu sao cậu im lặng thế.

Đúng lúc đó tiếng bé Hana đi học về reo lên trong trẻo như tiếng chuông vang chạy vào phòng bếp. Gaku mới ngước lên nhìn con bé rồi chào bằng giọng bình bình của hắn, vui vẻ khoe bé chén trứng nguyên vẹn. Hana là một cô bé ngọt ngào và tốt bụng, bé xoa đầu Gaku rồi rạng rỡ khen "anh Gaku giỏi lắm." Khóe miệng Gaku khẽ nhếch lên mà hắn không hề hay biết.

Cuộc sống bình thường hắn thích nó.

Gaku đảo mắt sang nhìn Shin đang quay đi với vành tai ửng đỏ. Đôi mắt hắn khép hờ, hình như hắn nghĩ rằng mình thực sự muốn thứ gì khác trong cuộc đời.