Actions

Work Header

thành phố trong tách trà

Summary:

wriothesley cũng giống như tách trà hôm đó anh pha cho neuvillette : ấm áp, dịu dàng và luôn sẵn sàng khiến y thấy vui lòng. vì y là "chủ nhân" của anh, hay còn vì lí do nào khác nữa?

Notes:

lưu ý : tất cả tình tiết chỉ là hư cấu, không phải chính thức, chỉ để giải trí và sìn otp <3

nhiều khi thấy truyện răm điên nma thôi, như vậy lại càng thích hé hé >:D

Chapter 1

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

ngay từ đầu neuvillette đã không hiểu vì sao mình lại đồng ý, và bây giờ đứng trước tấm biển hiệu màu hồng đáng yêu này, y lại càng không hiểu ma xui quỷ khiến nào khiến mình nhận lời đi tới quán cafe và mua đồ hộ đồng nghiệp nữa. ban đầu y nghĩ rằng quán cafe thì ở đâu chẳng giống nhau, tới đây thư giãn cũng không sao.

nhưng đây rõ ràng là một quán cafe hầu gái!

từ từ, cafe hầu gái, mấy cái này gần đây không phải rất hot trên mạng sao? đến uống nước sẽ được những cô gái mặc đồ hầu gái phục vụ rất nhiệt tình, còn được gọi đồ ăn và hô thần chú gì đó… neuvillette mới chỉ xem qua youtube, nhưng y chưa bao giờ thấy việc này phù hợp với mình. dù sao cũng đã hứa với đồng nghiệp rồi, phải đi vào thôi.

cửa quán vừa mở ra, đập vào mắt y là một không gian rộng rãi tràn ngập sự dễ thương đầy năng lượng, trên tường, bàn ghế, những đồ trang trí… đều mang tông màu hồng siêu đáng yêu. mỗi bàn đều có nhân viên của quán là những cô gái xinh xắn mặc đồ hầu gái giống hệt trên mạng, đang tươi cười hướng dẫn khách “làm phép thuật” gì đó với món ăn của mình. giữa bầu không khí trẻ trung ngọt ngào này, neuvillette chẳng khác nào một ông già đã quá tuổi để tận hưởng thú vui thanh xuân.

“xin chào chủ nhân, chào mừng ngài về nhà.” một cô gái buộc tóc hai bên vui vẻ chào y, nhìn bảng tên thì có vẻ cô ấy là quản lí của quán rồi “chủ nhân hôm nay có hẹn trước không ạ?”

“à ừm… v-vâng, tôi đã đặt bàn trước trên web…” neuvillette bối rối trước xưng hô của cô gái, vội vàng đưa mail xác nhận đặt bàn cho cô ấy.

“à em biết rồi, chủ nhân lần đầu tới đây phải không? còn đăng kí tham gia sự kiện hạn giờ nữa.” cô ấy xem mail và hiểu ngay ra vấn đề.

“vâng vâng, đúng là như vậy.” neuvillette gật gù liên tục như gà mổ thóc, trăm sự nhờ cô gái quản lí này sắp xếp.

“bàn của chủ nhân đã được chuẩn bị xong rồi, mau đi theo em nào.”

rồi cô gái nhiệt tình dẫn neuvillette tới bên bàn của mình, một vị trí gần cửa sổ có thể nhìn khá bao quát cả quán. trên bàn đặt một chiếc chuông có tay cầm màu hồng được buộc nơ trắng xinh xắn, và một tấm thiệp xác nhận đặt bàn ghi tên đồng nghiệp của y. tên khốn này… y mà không qua được kiếp nạn này thì biết tay với y.

cô gái chu đáo giới thiệu với neuvillette về những điều cần lưu ý khi tới quán, ví dụ như khi cần gọi phục vụ hãy rung chuông. quán không quy định về tiền tip, nhưng nếu y hài lòng hãy để lại một khoản nho nhỏ dưới đĩa của mình. sau đó cô ấy đưa cho y menu của quán, và một tấm thẻ xác nhận hầu gái sẽ phục vụ mình hôm nay. vì đây là lần đầu của y, nên cô sẽ gọi phục vụ cho y, sau đó biến mất vào khu bếp phía sau của quán, để lại neuvillette ngồi yên không dám nhúc nhích tại chỗ.

nơi này đúng là không hợp với đàn ông độc thân như y chút nào, trước khi tới đây y còn chẳng biết cafe hầu gái là gì nữa, may mà quản lí rất tâm lí. nhìn quanh quán thì khách đến đều là người trẻ sành điệu, đối với các hoạt động của những hầu gái đều rất hưởng ứng. trước khi ra về họ còn đeo băng đô tai mèo và găng tay mèo để chụp ảnh cùng nhân viên nữa, neuvillette mong rằng mình sẽ không phải làm việc đó. sau cùng thì y cũng rất dễ bị xấu hổ mà.

“chào buổi sáng, chủ nhân đã chọn được món chưa ạ?” giữa lúc y đang lơ đãng quan sát xung quanh, một giọng nam bất ngờ vang lên làm y giật mình quay lại.

bên bàn neuvillette lúc này là một thanh niên cao ráo, trong bộ đồ hầu gái màu đen và trắng đang cầm sẵn ghi chú và bút để đợi y gọi món. anh có mái tóc ngắn màu đen, một số vết sẹo sẫm màu lộ ra trên khuỷu tay và trên cổ, khiến ngay cả khi mặc một bộ đồ phong cách nền nã cổ điển, anh vẫn toát ra cảm giác không nên gây sự hay lắm chuyện trước mặt mình.

sự tình này khiến neuvillette cứng đờ cả miệng, không thốt được nên lời nào.

“chủ nhân?” anh nhắc lại, lần này cúi người xuống gần hơn với y làm y lúng túng né tránh.

“ồ… vâng vâng, tôi muốn gọi… à, ở đây có món nào nhiều người gọi nhỉ?” neuvillette giả bộ lật lật menu, hỏi lại người phục vụ lạ lùng. cafe hầu gái mà ta… sao lại có cả con trai ở đây thế này?

“ngài đang do dự thì có thể gọi set số 8 đang bán hạn giờ để nhận quà, mọi người hôm nay đến đều để lấy quà mà.”

“à ừ vậy thì cho tôi set đó nhé.” neuvillette nhanh chóng trả lời, nhớ ra mình đến đây là để lấy quà cho đồng nghiệp.

người thanh niên ghi lại order của y, sau đó hẹn 10 phút nữa sẽ đem đồ ra, không quên dặn là y cần giúp gì cứ rung chuông là anh sẽ tới hỗ trợ. khi anh rời đi, neuvillette không tránh khỏi tò mò dõi theo, tự hỏi là có phải váy của anh có chút ngắn quá hay không.

trong thời gian chờ món, neuvillette không quên nhắn tin cho người bạn kia về tiến độ lấy quà, còn chụp ảnh quán để cập nhật tình hình. có vẻ như người phục vụ không cố định là chỉ của riêng bàn nào, vì y thấy trong lúc ấy thì người thanh niên kia vẫn đem món tới những bàn khác, cùng nhân viên khác thực hiện trò vui với khách hàng, và cùng chụp ảnh với khách chuẩn bị ra về nữa.

quà lưu niệm giới hạn được anh đem ra trước, đựng trong túi giấy thắt nơ rất đẹp, không trách tại sao đồng nghiệp của neuvillette cứ nằng nặc đòi phải lấy được. khi anh quay người tới bàn khác phục vụ, y thoáng nghe thấy tiếng máy ảnh chụp trong quán, sau đó là một bàn tay vội vã thu lại như làm điều gì mờ ám. nhắc mới nhớ, y cảm thấy váy của các hầu gái khác đều dài tới bắp chân, sao chỉ có váy của anh lại là váy ngắn nhỉ…?

đã vậy còn ngắn đến nỗi cúi xuống một chút là người khác có thể thấy được quần lót rồi… chờ chút, neuvillette thề là mình không cố ý nhìn vào chỗ đó!!

“chờ đã nào, chủ nhân thân mến của em.” anh đột ngột tới bên bàn ngay sau lưng y, mỉm cười ngồi lên đùi người khách đang lúng túng kia, nắm lấy bàn tay cầm điện thoại của hắn “ban nãy ngài làm gì vậy? ngài biết là quán có quy định mà phải không?”

“trời trời trời… ôi vâng vâng, tất nhiên là tôi nhớ…” người khách đỏ mặt tía tai sung sướng lắp bắp trước hành động của anh.

“để em xoá giúp ngài nhé, như vậy ngài sẽ không bị phạt gì cả.”

rồi anh bắt người khách kia phải xoá tấm ảnh ban nãy chụp trộm mình đi, với sự tình nguyện khá nhiều nước mắt nước mũi. cũng phải, những quán cafe có concept như thế này thường gặp phải tình trạng bị chụp lén hình ảnh nhạy cảm, thật may là người thanh niên kia tinh ý và không ngại ra tay bảo vệ bản thân.

đúng thời gian hẹn, đồ ăn của neuvillette được người phục vụ đem ra tận bàn. set đồ gồm bánh ngọt, trái cây và trà, tất cả đều được làm và trang trí hết sức dễ thương, chỉ cần nhìn vào là đã thấy ngon miệng. giờ thì y hiểu vì sao mấy cô gái ở chỗ làm của mình lúc nào cũng thích chụp ảnh đồ ăn rồi. trong set không gồm dịch vụ phụ nào khác, nên anh chỉ đem đồ ra rồi rời đi ngay. cũng không sao, neuvillette thích không khí yên tĩnh hơn.

nhưng quả thật y thấy mình không tĩnh tâm tập trung thưởng thức mấy món ngon được khi món ngon hơn cứ đi lại trước mặt. người thanh niên kia quả thực có thân hình thật quyến rũ, và cái váy ngắn lại càng khiến người ta phải ngoái nhìn theo. đôi chân dài thẳng tắp với bắp đùi chắc nịch, trong cặp tất đen mỏng càng nhìn càng mê mẩn. ẩn dưới lớp tùng phồng ren trắng tinh khôi ấy… đừng, đủ rồi đủ rồi, y nên ăn cho xong và chuẩn bị mua đồ rồi biến về thôi. vả lại nếu anh phát hiện ra, y chắc chui xuống mấy ngàn cái lỗ cũng không đủ.

khó khăn lắm mới giải quyết xong chỗ đồ ăn, neuvillette sau đó được dẫn lên trên tầng để chọn đồ lưu niệm. người đồng nghiệp này quả là có sở thích đặc biệt cho mấy món trang trí đáng yêu, lúc ra tính tiền thì biên lai dài quá trời dài. việc đã xong, trong set sự kiện hạn giờ cũng không gồm việc chụp ảnh với nhân viên nên neuvillette không cần đeo băng đô tai mèo và giả bộ meo meo nhìn vào ống kính nữa. y được người thanh niên kia tiễn xuống lối ra của quán cafe.

“cảm ơn chủ nhân đã dành thời gian đến quán.” anh mỉm cười và cúi chào một cách lịch sự với y “và em là wriothesley, người đã phục vụ ngài hôm nay. ngài có hài lòng không?”

“à vâng, tôi thấy rất hài lòng.” neuvillette nói nhanh, đảo mắt nhìn đi chỗ khác. y sợ nhìn vào người đối diện lâu hơn chút nữa thì mình sẽ đỏ mặt mất.

“xin cảm ơn. hãy đánh giá 5 sao trên ứng dụng nhé, điều đó sẽ giúp em rất nhiều. hẹn gặp chủ nhân lần sau.”

lần sau á, chắc là không đâu.

cafe hầu gái quả là một trải nghiệm mới mẻ với neuvillette, nhưng y thấy một lần là đủ rồi. chỉ có người đồng nghiệp kia hứng thú với những hoạt động đáng yêu này thôi, lần này người đó đi có lẽ sẽ thích thú hơn. y kiểm tra lại những món đồ đã mua, rồi mau chóng lái xe trở về.

ngày hôm sau, khi neuvillette đem túi đồ tới văn phòng để đưa cho đồng nghiệp, người đó hào hứng cảm ơn lia lịa, vô cùng hạnh phúc vì đã mua được những vật phẩm giới hạn, còn hỏi ai đã phục vụ y trong lần trải nghiệm ngày hôm qua. neuvillette nhớ là người phục vụ đã giới thiệu tên khi y ra về, là wriothesley nếu y không nhầm.

không ngờ là đồng nghiệp vừa nghe đã lập tức đau khổ ra mặt, vò đầu tự trách vì sao hôm qua không tự tới quán, như thể đã bỏ lỡ điều gì rất trọng đại.

“dĩ nhiên là cơ hội được gặp wriothesley rồi!” người đó rên rỉ, vẻ mặt nhăn nhúm rầu rĩ khó lòng diễn tả “anh không biết hả, cậu ấy là người được săn đón nhất quán đấy.”

“thật sao?” neuvillette không hiểu.

“thật, tất cả mọi người đều muốn pick cậu ấy làm phục vụ của mình mà.”

là thành viên của hội yêu thích hầu gái, đồng nghiệp của neuvillette chắc chắn phải biết đâu là người trong mơ của các khách hàng khi tới quán rồi. wriothesley, chàng trai đã phục vụ y ngày hôm qua, là một trong những người nổi tiếng và được yêu thích nhất. anh không phải nhân viên cố định của quán nào cả, chỉ khi có sự kiện thì quán mới thuê anh đến làm việc mà thôi. vậy tính ra neuvillette ngay lần đầu đi cafe hầu gái mà được anh phục vụ thì cũng được coi là may mắn phi thường.

đồng nghiệp than vãn rằng nếu biết wriothesley có ở quán cafe hôm nay, nhất định sẽ chi tiền mua set ăn khác để neuvillette trải nghiệm và hiểu vì sao anh lại được yêu thích đến vậy. hẳn y sẽ thấy một chàng trai làm việc ở quán cafe hầu gái đầy nữ tính ấy là rất kì lạ, nhưng chắc chắn phải có lí do để anh là ngoại lệ của mô hình kinh doanh này. điều đó chỉ có thể đích thân trải nghiệm, nói đến mấy cũng không đủ được.

lời nói của đồng nghiệp khiến neuvillette cả ngày hôm đó chìm trong thắc mắc và tò mò, phải lên mạng xem các đánh giá và bài viết về anh. hầu hết những quán cafe hầu gái đều có ít nhất 1 đánh giá nhắc đến wriothesley, rằng anh phục vụ rất vừa ý họ, đem đến cảm giác đặc biệt và giúp họ có trải nghiệm vô cùng hoàn hảo. các hội nhóm cũng không chê trách điều gì, có chăng là lịch làm việc ngẫu nhiên và váy của anh quá ngắn mà thôi.

ồ… cuối cùng cũng có người nhận ra sự nguy hiểm trong độ dài váy của anh.

set ăn hôm qua neuvillette mua là set sự kiện nên không có tương tác gì với người phục vụ, còn y đọc trên menu rõ ràng là những set khác có cả vụ trò chuyện tâm tình, pha trà tại bàn, cùng chơi game,... nghe qua chẳng khác nào đang hẹn hò. có vẻ y hơi quá tuổi cho mấy cái này nhỉ… nhưng dù sao y cũng độc thân mà, cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc cho mình chứ.

và khi neuvillette tỉnh ra, y đã đỗ xe trước cửa quán cafe hầu gái mà hôm qua mình đã tới. chết tiệt, đã nói là không tới mà… y lầm bầm trong đầu, nhìn biển biệu rực rỡ dễ thương nhấp nháy, cảm giác hồi hội dâng lên trong lồng ngực. không biết hôm nay người ấy có còn ở đây không… y đưa tay xoay tay nắm cửa và đẩy vào, làm chuông cửa rung lên leng keng giòn giã.

“chào buổi tối, mừng chủ nhân đã về nhà.” những hầu gái tươi tắn trẻ trung vui vẻ chào đón y, so với lần trước đến đây vào buổi sáng, thì lúc này y đúng là có cảm giác mình vừa về nhà xong.

lần này neuvillette không đặt bàn trước, nhưng trong quán cũng còn nhiều chỗ trống, y tuỳ ý chọn một bàn trong góc khá riêng tư để ngồi. đã biết những việc cần làm khi đến quán, nên y nhanh chóng soát danh sách nhân viên để xem có người mình cần hay không. bất ngờ là hôm nay wriothesley vẫn ở lại quán này, và đang sẵn sàng để phục vụ. không nghĩ nhiều, neuvillette bấm liên tục để chọn anh, đến nỗi màn hình gọi phục vụ sắp bị lõm xuống đến nơi.

vài phút sau, chàng trai tóc đen mặc đồ hầu gái đã tới bên bàn của y với menu trên tay. anh nhận ra y và không quên cảm y đã quay lại quán, lần này chắc chắn là để tận hưởng thêm vì set ăn hôm qua chẳng có dịch vụ gì cả, đến cafe hầu gái mà không được trải nghiệm điều đó thì thật đáng tiếc.

“có set nào khiến em ngồi đây cùng ta không?” neuvillette nhìn người đối diện, vô cùng nhập vai mà thắc mắc. sự ngơ ngác hôm qua hoàn toàn biến mất, chắc đây là khả năng thích nghi rồi nhỉ.

“trong menu của quán thì không có.” wriothesley mỉm cười, cây bút trong tay anh ghi chú gì đó lên quyển sổ. khi anh di chuyển, mép váy ren lấp ló để lộ những đường nét đáng ngờ quyến rũ bên dưới “nhưng em có thể làm thế nếu ngài muốn.”

“em không cần đi hỗ trợ khách hàng khác sao?”

“ngài nói gì thế, em chỉ có một chủ nhân thôi mà.”

5 sao, 5 sao trên ứng dụng ngay lập tức! không biết những người khác đến đây có huyễn hoặc bản thân nhập vai đến mức nào, nhưng người chẳng biết gì như neuvillette nghe câu nói ấy cũng sướng muốn điên lên được. đây chính là cảm giác trở thành người đặc biệt được đặt lên trên hết mọi thứ ư, quá tuyệt, quá đáng tiền, anh muốn bao nhiêu tip y đều đồng ý.

set ăn của neuvillette đã được order xong, bây giờ là thời gian chờ đợi. nhưng đúng như wriothesley đã nói, anh không hề sang bàn khác như bình thường mà luôn túc trực bên bàn của y, khi nào bếp gọi thì mới rời đi để đem món lên. y không rõ mình đã mua set nào, dù sao y cũng tin tưởng anh sẽ không khiến mình thất vọng. mấy khi được làm người đặc biệt, y sẽ không bỏ lỡ cơ hội tận hưởng để kiểm chứng lời của đồng nghiệp nói.

trong set có dịch vụ pha trà tại bàn, nên wriothesley ngồi đối diện với neuvillette và làm việc trong khi chờ y tận hưởng bữa ăn. ở khoảng cách gần thế này, y đúng là có cảm giác gần gũi trong cùng một nhà hơn hẳn. anh rất tập trung vào việc pha trà, nhưng y bắt chuyện cũng trả lời lại nhanh chóng, không khiến y thấy khó chịu chỗ nào cả. sau khi y hoàn thành bữa ăn, tách trà xinh xắn thơm ngọt được ngay ngắn đặt trước mặt.

“ta nghe nói em hay chuyển nơi làm việc, mọi người nói em không phải nhân viên cố định ở quán nào cả.” neuvillette nói, bắt đầu mong muốn trò chuyện với người phục vụ của mình. đây là dịch vụ phổ biến ở cafe hầu gái, chắc y hỏi nhiều một chút cũng không phải quá đáng đâu nhỉ.

“ngài nghe được ở đâu vậy? em là hầu gái của ngài mà, ngài ở đâu thì em sẽ ở đó.” wriothesley mỉm cười trả lời, giọng anh nghiêm túc đến nỗi dù biết đó là đùa nhưng y vẫn không tránh khỏi thấy nóng trên mặt.

“ồ là lỗi của ta, có lẽ ta không nên nghe ngóng linh tinh nữa.” y hắng giọng làm bộ đứng đắn. chàng trai này thật biết cách khiến người khác bối rối “được rồi, nghe này, ta không giỏi diễn cho lắm, chúng ta nói chuyện bình thường được không?”

“...tất nhiên là được, em luôn sẵn sàng lắng nghe chủ nhân.”

đây là lần gặp nhau thứ hai của họ, nên kì thực neuvillette cũng không có nhiều chuyện để nói, chỉ hỏi vu vơ về những tin đồn mà y đã đọc trên mạng về anh. có vẻ không chỉ mỗi y tò mò, khách hàng của wriothesley ai cũng muốn biết thêm về anh, một người rõ ràng rất được yêu mến nhưng lại quá kín tiếng trên mạng xã hội. việc anh không phải nhân viên cố định còn khiến việc muốn được anh phục vụ càng khó khăn hơn vì không thể nắm được lịch làm việc. neuvillette đến quán 2 lần và đều được anh phục vụ có thể xem là vận may ngàn năm có một.

có nhiều người hay chế nhạo việc wriothesley làm ở cafe hầu gái là trơ trẽn và đáng xấu hổ, rằng anh lười biếng mặt dày chỉ đang tìm mối giàu có để dựa dẫm. anh chưa từng phản bác những ý kiến đó, và khi anh trở nên nổi tiếng trong cộng đồng cafe hầu gái thì những lời miệt thị ấy cũng tự nhiên biến mất.

“ngài cũng nghĩ vậy khi tới đây lần đầu phải không?” wriothesley hỏi, khuấy tách trà trước mặt một cách chậm rãi “nhưng rồi ngài đã cảm thấy hài lòng và đánh giá 5 sao trên ứng dụng, như vậy đã được coi là thành công của em rồi.”

“điều đó không tệ như em nghĩ đâu, ta còn thấy khá… thú vị.” neuvillette thừa nhận, trong lòng rộn ràng khi thấy người đối diện khẽ nhoẻn cười “các đồng nghiệp không có vấn đề gì chứ?”

cùng là nhân viên, vậy mà wriothesley nổi tiếng hơn và kiếm được nhiều tiền hơn, trở thành ngoại lệ của các quán khác, đương nhiên sẽ khiến nhiều người ghen ghét đố kị, luôn tìm cách hãm hại hạ bệ anh. nhưng anh không quan tâm đến những thứ đó, miễn là anh làm tốt, khách vẫn hài lòng, thì anh chẳng cần sợ hãi hay lo lắng.

ngành nghề này vốn dĩ sẽ luôn gặp phải định kiến và dòm ngó của người khác, wriothesley có thể thanh thản vượt qua tất cả thật sự rất đáng nể. neuvillette có cảm giác anh là người dù sa cơ xuống đáy tuyệt vọng vẫn có thể tự mình vươn lên sống tiếp, mạnh mẽ và kiên định với bản thân, là kiểu tính cách vô cùng hấp dẫn. chàng trai này rất đáng tin cậy, y có thể nhận định như thế trong suy nghĩ của mình.

khi hai người đang trò chuyện rất tâm đắc, đột nhiên có người lạ mặt đến bên bàn và bắt đầu ồn ào. hắn trách móc tại sao neuvillette lại chiếm dụng nhân viên quá lâu như vậy, rằng hắn cũng muốn wriothesley phục vụ mình mà y mãi chưa chịu rời đi, chờ đợi quá lâu nên tới để răn đe. quán không có quy định thời gian, đòi hỏi của người này thật vô lí, y đã bỏ tiền ra thì muốn về lúc nào là việc của y chứ.

“tao không biết, tao cần phục vụ ngay bây giờ. mau kết thúc đi.” hắn vẫn rất hung hăng đe doạ, khiến những người ngồi gần bàn của neuvillette sợ hãi mách nhau mau chuồn lẹ.

“nhưng anh này, anh phải chờ tới lượt của mình chứ, đó là quy định của quán mà.” y rất bình tĩnh mà từ tốn đáp lời, không muốn bất cứ cuộc ẩu đả nào xảy ra ở đây.

“đừng lắm lời nữa, mày không đi thì để tao ném mày đi.”

rồi gã đàn ông giằng lấy đồ đạc của neuvillette và áo khoác của y định ném hết ra phía cửa, thì bất ngờ bị túm phía sau cổ áo và quăng ngã lăn quay xuống sàn. khi hắn loạng choạng bò dậy liền thấy đế giày đá thẳng vào bên tai, chạm vào bức tường phía sau lưng, gây ra âm thanh đanh thép đầy uy lực. hắn rít lên và co ro lại thành một cục như con sâu róm.

“không được làm loạn trong quán.” wriothesley đứng trước mặt hắn, một chân anh giơ cao giữ yên bên tai hắn như nói rằng anh vừa suýt đá trúng bản mặt hèn hạ kia vậy “chủ nhân của ta muốn rời đi lúc nào là việc của ngài ấy, ngươi nghĩ ngươi là ai.”

dáng vẻ đáng sợ này của anh thật hiếm thấy, đừng nói là neuvillette bị sốc, nhân viên trong quán còn chẳng dám đến gần, chỉ nép ở phía xa quan sát. mà chờ đã, anh làm vậy là tên kia thấy hết rồi, ý y là bên dưới váy…

“g-gì vậy, bị điên à? coi chừng tao phản hồi nhân viên tụi bay hành hung khách hàng đó!” tên kia vẫn già mồm lí sự, tất nhiên là anh chẳng thèm để tai lắng nghe.

“muốn ta hành hung thật để báo cáo cho thực tế không?”

“không không xin tha cho em ạ, em té ngay đây ạ.”

rồi hắn luống cuống bò dậy và mau chóng chạy ra khỏi quán, không quên chửi thề mấy câu mới cắp đít rời đi. trong quán yên ắng một lúc, rồi ai nấy lại trở về bàn của mình vui vẻ trò chuyện như chưa có gì xảy ra. những nhân viên phía xa toe toét giơ ngón cái chứng nhận về phía wriothesley, chứng tỏ họ cũng không hề thích những kiểu khách như vậy chút nào.

wriothesley nhặt giúp neuvillette đồ đạc bị rơi trên sàn lên, và cả chiếc áo khoác đã bị lấm bẩn cùng lời xin lỗi vì đã làm y hoảng sợ (thật ra y không sợ, chỉ thấy kinh ngạc thôi). khi định trả lại áo cho y, anh nhận ra nút cài phía tay áo đã bị sút chỉ, không để ý thì lúc sử dụng sẽ bị rơi mất. thật may là anh có đem dụng cụ may vá theo, anh sẽ giúp y khâu nó lại thật chắc chắn.

“ngài sống một mình đúng không?” wriothesley hỏi trong lúc đâm mũi kim qua lớp vải dạ màu xanh bắt mắt.

“à ừ, sao em biết?” neuvillette bị vạch trần bất ngờ liền trở nên ấp úng. mặc dù có chút xấu hổ vì đến tuổi này vẫn chưa có mối tình nào chứ đừng nói hôn nhân, nhưng y cũng không cần thiết phải che giấu.

“đồ của ngài đều là hàng hiệu đắt tiền nhưng lại không được chăm chút, nút áo lỏng lẻo, màu áo đã phai nhiều, chứng tỏ không có người ở nhà làm những việc này cho ngài nhỉ.”

trúng phóc! neuvillette bề ngoài có thể coi là một người đàn ông thành đạt và đáng mơ ước, nhưng chẳng hiểu sao đến bây giờ y vẫn độc thân. đồng nghiệp có vài lần cố thử mai mối cho y, nhưng kết quả thì chẳng khả quan lắm. những việc liên quan như wriothesley vừa nói thì y lại không có thời gian và cũng không có hứng thú làm, để anh nhìn ra như vậy quả thật hơi bê bối.

sau khi wriothesley khâu lại nút áo chỉn chu và trả lại cho neuvillette thì cũng đã đến giờ y nên trở về nhà. thanh toán xong xuôi, anh như thường lệ tiễn y ra cửa, cúi chào cảm ơn và mong y sẽ đánh giá tốt trên ứng dụng. không cần phải nói, hôm nay y cũng rất hài lòng, đánh giá 5 sao thôi cũng chưa đủ đâu.

“chờ chút wriothesley.” neuvillette gọi anh lại khi hai người đứng trước cửa ra vào.

“vâng?”

“ngày mai em cũng vẫn ở đây chứ? hay tới quán nào khác làm việc? ta muốn gặp lại em.” y đỏ mặt hỏi, cố làm vẻ nghiêm trang nhưng nhìn thế nào cũng thấy rất ngượng nghịu.

“...” wriothesley nhất thời không biết trả lời ra sao, giống như đang sắp xếp lịch làm việc trong đầu ngay lúc ấy “à vâng, tất nhiên em sẽ ở đây chờ chủ nhân rồi. ngài có thể ghé thăm bất cứ lúc nào.”

“vậy sao, cảm ơn em rất nhiều.” neuvillette vui mừng mỉm cười, cảm giác mình vừa đạt được điều gì đó rất quan trọng. y nhanh chóng điều chỉnh lại dáng vẻ của mình và nói “nhất định ta sẽ quay lại. còn một chuyện nữa ta muốn em biết…”

“?” người đối diện ngơ ngác.

“váy của em rất ngắn, sẽ bị người khác nhìn thấy quần lót đấy.”

không hiểu sao khi nói ra câu đó, neuvillette trở nên tự tin oai phong hẳn ra.

thật lòng thì đó đâu phải việc của y, wriothesley có thể làm việc với bộ trang phục đó một thời gian lâu thì anh cũng đã quen rồi, hành vi chụp trộm hay quấy rối cũng đối mặt nhiều lần, anh vẫn tự mình xử lí được. y chắc chắn không phải người đầu tiên nhắc anh về chuyện cái váy, nhưng là y muốn tỏ ra mình quan tâm đến an toàn của anh thôi.

đúng như y đoán, vụ việc wriothesley ra tay với khách đến quán lập tức được đăng lên các hội nhóm. một số người nhận ra hắn và tố cáo hắn là kẻ hay quấy rối các hầu gái ở quán khác, bị vậy cũng đáng lắm. hầu hết nhân viên đều không dám làm gì hắn, nên thấy hắn khúm núm như thế cũng thấy hả hê trong lòng. khách hàng không phải lúc nào cũng là thượng đế, những kẻ như vậy càng phải bị trừng phạt để tỉnh ngộ. còn wriothesley quả là dứt khoát, chẳng trách người khác lại thích anh đến thế.

neuvillette hiểu rằng điều khiến anh trở nên đặc biệt là bởi vì anh cũng đối xử với khách của mình một cách đặc biệt. cảm giác được trở thành ưu tiên của ai đó thật sự rất thích, và wriothesley quá giỏi trong việc này. anh khiến y quên mất mình là khách, quên mất việc giữa họ chỉ là diễn, để an tâm chìm đắm trong sự phục vụ chu đáo của anh. chỉ cần y chưa bước ra khỏi quán, y vẫn sẽ là chủ nhân đáng kính, một mình hưởng thụ ưu ái của anh đến khi ra về.

rõ ràng wriothesley không phải là một “hầu gái” chuẩn mực, nhưng chỉ cần là anh làm, ngay cả người mới như neuvillette cũng thấy mình là một chủ nhân đích thực.

nên là phải quay lại chứ. neuvillette vốn chẳng biết cũng chẳng quan tâm đến cafe hầu gái mà vì anh đã quay lại tận 3 lần, cái này là sa bẫy dụ dỗ rồi. như đã hẹn, wriothesley thực sự vẫn ở lại quán ngày hôm nay, và đang rất bận rộn phục vụ khách hàng. ngay khi bảng danh sách của anh hiển thị sẵn sàng phục vụ, neuvillette lập tức đấm rầm rầm lên bảng điện tử như thể sợ bấm 1 lần là không đủ.

“chào buổi tối, chủ nhân của em.” wriothesley ngọt ngào chào đón y, không hiểu sao hai chữ “của em” làm phía sau đầu neuvillette ngứa ran “hôm nay ngài muốn làm gì nào?”

“em chọn đi, ta mời.” y đáp lại, nhìn vẻ mặt nghi ngờ của anh mà phải cố nhịn cười.

“thật chứ? vậy thì em sẽ gọi nhiều lắm đấy.”

“được mà, không cần lo.”

hành động này một phần là neuvillette đột nhiên muốn làm người hào phóng trước mặt anh, phần khác là trông wriothesley hôm nay khá mệt mỏi, chắc anh vẫn chưa thời gian nghỉ ngơi, thôi thì hãy coi như giúp anh ngồi ăn uống một chút. anh cứ nói mình sẽ gọi nhiều thứ, cuối cùng cũng chẳng có bao nhiêu, thật là… đã bảo không phải khách sáo rồi mà.

lần này được anh ngồi trò chuyện cùng, neuvillette lại có thêm cơ hội quan sát anh nhiều hơn, nhận ra là bộ đồng phục của anh cũng khác với các nhân viên khác. phần trên là một chiếc sơ mi đen dài tay rất kín đáo, cổ áo và tay áo đều đóng cúc nghiêm chỉnh. thay vì đeo nơ thì anh lại đeo một chiếc cà vạt đỏ, trên nút thắt còn có một cái ghim bạc hình thù kì lạ. bên trên kín đáo chỉn chu hoàn toàn ngược với cái váy ngắn bên dưới, sự tương phản này có thể khiến khối người xịt máu mũi nằm đo ván chứ không đùa.

để tăng sự sexy cho bộ đồ thì wriothesley còn đeo tất đen cao đến ngang đùi và đi đôi bốt đen hầm hố, đủ combo hạ gục mọi trái tim. anh đem đến cảm giác của một “hầu gái xã hội đen” không nên động vào, nếu không sẽ phải đối mặt với hình phạt rất tàn khốc.

“ahhh no quá no quá~” wriothesley thở ra mãn nguyện sau khi ăn sạch mọi thứ trên bàn, cầm tách trà nóng mới pha lên “cảm ơn ân huệ của chủ nhân, em đã ăn rất ngon.”

“vậy thì tốt, đừng quên nghỉ ngơi cho khoẻ đấy.” neuvillette gật gù thoả mãn với phản ứng của anh “làm việc lâu như thế em có người khách quen nào không?”

“không có, ngài hỏi khách cho tiền tip nhiều nhất thì em còn trả lời được.”

“thế khách nào tip cho em nhiều nhất?”

“là ngài đó.”

những quán cafe này thường nhân viên sẽ sống bằng tiền tip hơn là lương, và sự thật là neuvillette mới tới đây 2 lần thôi đã tip cho wriothesley nhiều hơn số tiền tip anh gom cả tháng rồi. tất nhiên không vì thế mà anh sẽ thiên vị trong lúc phục vụ, khách nào cũng đều bình đẳng như nhau, quan trọng là chất lượng dài lâu. về điều này thì neuvillette rất đồng ý với anh, quả đúng là một người đáng tin cậy.

ngày hôm sau, hết giờ làm việc là y lại lái xe trên cung đường quen thuộc để tới quán cafe gần đây mình hay ghé qua. cả một ngày dài mệt mỏi, y rất cần được gặp chàng hầu gái kia để được an ủi chữa lành, được nghe anh trò chuyện, nhìn anh nói cười. với người độc thân ở độ tuổi như neuvillette thì đó là liều thuốc ngọt ngào êm ả xoa dịu trái tim cô đơn.

vậy mà khi y tới quán thì lại không thấy người mình cần, hỏi ra thì mới biết hôm nay wriothesley có lịch nghỉ nên không đi làm. cũng tại y hôm qua không hỏi, cứ nghĩ anh sẽ vẫn ở đây… đằng nào cũng đã tới rồi, y vẫn nên gọi đồ để tránh làm quán khó xử nhỉ.

nhưng quả thực phong cách phục vụ của những nhân viên khác không giống wriothesley, dường như thiếu đi điều gì đó, cũng không khơi gợi cảm giác mới mẻ nào. neuvillette không chê dịch vụ của họ, mọi người vẫn làm rất tốt, chỉ là đối với y thì y vẫn thích chàng trai kia hơn. xem ra mọi người nói đúng, anh quả nhiên không phải vô lí mà được săn đón như vậy. cuối cùng y ra về sớm hơn bình thường với tâm trạng nặng nề khó lòng giãi bày.

một ngày không được gặp wriothesley làm neuvillette xuống tinh thần thật kinh khủng, rằng y không có động lực để làm việc gì hết. y lục trên mạng cả ngày để tìm kiếm xem hôm nay anh sẽ xuất hiện ở đâu, không được thì tìm sang thông tin liên lạc của anh. chàng trai này quả là người kín tiếng một cách đáng sợ, đồng nghiệp của y ở trong hội nhóm lâu như vậy cũng không biết tài khoản cá nhân của anh chứ đừng nói là số điện thoại hay email. xem ra lại phải trông đợi cơ may của y rồi…

ngày hôm sau neuvillette thử nghe ngóng trước trên hội nhóm, vẫn không thấy wriothesley tới quán. y chán nản trở về nhà, trong lòng nảy ra ý nghĩ liệu lần tới gặp nhau, y có thể thử hỏi xem anh có muốn trở thành hầu gái toàn thời gian cho mình được không… ý y là y muốn anh tới nhà mình, như vậy ngày nào y cũng có thể được gặp anh rồi. tiền bạc không phải vấn đề, vấn đề duy nhất của y là y cần được gặp anh, chỉ như vậy thôi.

không ngờ ngay lúc neuvillette đang gục ngã trên bàn làm việc, y lướt trong hội nhóm liền thấy bài đăng nói rằng hôm nay wriothesley có ở quán. ngay lập tức y nhảy ra khỏi ghế, bất chấp đang trong giờ làm mà phóng tới quán, vội vàng như thể sợ anh sẽ đi về mất. ra đến nơi, y phải hít thở sâu, giả bộ bình tĩnh để bước vào trong quán.

“xin chào, mừng chủ nhân về nhà.” nhân viên niềm nở chào đón y. nhìn xung quanh thì y không thấy wriothesley ở đâu, không lẽ thông tin không chuẩn sao?

“cho hỏi hôm nay wriothesley có đi làm không?” y hỏi nhân viên cho chắc.

“có đấy ạ, cậu ấy đang ở trên tầng.”

neuvillette nghe thế liền hướng cầu thang đi lên phía trên ngay, hai chân như thể được gắn động cơ mà lướt đi nhanh như gió. sắp được gặp rồi… sắp được gặp anh rồi…

vừa lên tới tầng trên, y đã bắt gặp wriothesley đang loay hoay lau bàn để chuẩn bị đón khách. cũng đúng, y tới sớm quá, giờ này quán vẫn đang mở hàng… không, không quan trọng, bây giờ anh đang ở trước mặt y, quay lưng về phía y và hơi cúi xuống lau dọn, khiến phía sau của váy hơi co lên, lấp ló chút da thịt và viền vải đáng ngờ nào đó. màu gì… màu đen, hay xanh, hay trắng? neuvillette chưa kịp quan sát kĩ, anh đã quay đầu lại và ánh mắt hai người bắt gặp nhau.

đáng lẽ y nên làm gì đó vào lúc này, y mới là người mong ngóng sôi sục chờ đợi được gặp anh nhất mà. nhưng y lại không làm gì cả, cứ đứng đó cứng ngắc như tượng, nhìn wriothesley tiến về phía mình. trước khi y định mở miệng nói gì đó, anh đã ôm lấy y, cánh tay choàng qua vai kéo hai người lại gần hơn.

không khí nhất thời im ắng, khoảng cách quá gần này làm neuvillette choáng váng, chỉ có thể đưa tay ôm ngang bên hông wriothesley một cách vụng về. y có thể ngửi được mùi nước hoa êm ái trên cổ áo anh, mùi cơ thể ấm áp, và cái ôm này khiến y quay cuồng.

“chủ nhân của em, mừng ngài về nhà.” bên tai neuvillette dịu dàng vang lên giọng nói của anh, không cần nhìn cũng biết anh đang cười.

“...ừm, cảm ơn em. ta đã rất nhớ em những ngày qua.” đó là những gì y có thể nói, đủ để diễn tả cảm xúc rồi. thật may là anh tới quán đúng như trên bài đăng, nếu không y không biết mình sẽ ra sao nữa.

như mọi lần, neuvillette order set ăn từ quán cafe trước khi chọn dịch vụ với người hầu gái của mình. lần này thì đang giờ hành chính, y không thể ở lại lâu được nên chỉ gọi một set trà mang đi, và chút thời gian trò chuyện riêng với wriothesley. y bày tỏ rằng mình muốn anh tới nhà mình như một hầu gái để giúp đỡ y, vì anh cũng biết y độc thân bừa bộn rồi. nếu có thể thì y sẽ rất vui, tiền bạc không thành vấn đề, y sẵn sàng trả theo ý muốn của anh.

“chỉ cần em tới vào 6 giờ tối mỗi ngày, được không? bình thường ca làm của em cũng không kéo dài đến giờ đó chứ?” neuvillette cẩn trọng hỏi.

“không, em có thể tự đổi lịch làm. nhưng… đây là nghiêm túc sao? nếu chỉ cần người giúp việc, ngài có thể lên web thuê người mà.” wriothesley thắc mắc.

“vậy thì ta muốn thuê em, 6 giờ tối mỗi ngày sẽ là thời gian của ta và em.”

“được rồi, chủ nhân muốn vậy thì em cũng không hỏi gì nữa.” anh nhượng bộ mặc dù có vẻ chưa hiểu ý định của y cho lắm.

lời đồng ý của wriothesley khiến neuvillette như sống dậy hẳn, cảm thấy tinh thần phấn chấn không ngừng. vậy là quyết định rồi, anh không được phép đổi ý đâu nhé. 6 giờ tối nay y sẽ tạt qua quán để đón anh vì anh chưa biết nhà của y ở đâu, y sẽ tiện đưa anh tới đó luôn. sau khi xác nhận không có bất tiện gì nữa, neuvillette yên tâm rời đi, không quên nói wriothesley hãy cứ mặc nguyên đồ hầu gái này lúc y tới đón.

cuộc gặp kì diệu làm y vui vẻ hứng khởi cả ngày, làm việc cũng năng suất hơn hẳn, tất cả chỉ đợi đến lúc có thể tới quán cafe đón wriothesley. y còn nghĩ anh sẽ cho rằng ý tưởng của mình là kì quái, không ngờ anh lại rất nhanh chóng đồng ý. ngay khi hết giờ làm, neuvillette tắt hết máy tính và mau chóng rời khỏi văn phòng trước con mắt ngơ ngác của đồng nghiệp, vừa huýt sáo vừa lái xe ra khỏi tầng hầm, tới thẳng quán cafe.

wriothesley đã tan làm và đứng đợi y ở cửa quán, không tránh khỏi việc bị người qua đường nhìn ngó chỉ trỏ bộ trang phục của mình. anh hiển nhiên không quan tâm, khi neuvillette hạ cửa kính ô tô xuống và vẫy tay với anh thì liền chạy tới. anh mở cửa ra, ngồi vào trong ghế phụ lái bên cạnh y. cái váy ngắn liên tục bị xộc xệch lên, neuvillette đã cố không nhìn rồi, cuối cùng vẫn liếc mắt sang và tự xịt máu mũi : thì ra hôm nay là màu đen.

“xin lỗi đã để em đợi lâu, đường xá giờ này cũng khá đông đúc.” y nói trong lúc lái xe quay vào đường dẫn về nhà.

“không sao, em hiểu mà.” wriothesley đáp, bỏ túi đựng đồ của mình xuống bên chân. dưới ánh đèn trong xe,, cặp đùi chắc nịch của anh hiện lên ngon lành khiến neuvillette vô thức siết chặt tay trên vô lăng.

“vậy bây giờ ta đưa em về nhà của ta.” y hắng giọng nhìn đi chỗ khác trên đường “váy của em thực sự rất ngắn đó, lúc nãy suýt nữa là thấy rồi.”

“vậy chủ nhân của em có muốn nhìn không? hay sờ thử xem.”

wriothesley rõ ràng đang đùa, vậy mà cũng làm y đỏ bừng cả mặt, trong lòng âm thầm thừa nhận những ý nghĩ đen tối của mình với cặp đùi nõn nà ấy. chắc chắn y không phải người duy nhất muốn làm trò suy đồi với chúng, lại cũng không muốn thành kẻ quấy rối, lời ban nãy của anh chẳng khác nào thách thức. chàng trai này thật khó lường, y phải cẩn thận kẻo bị mắc bẫy ngược.

khi lên cầu vượt, quả nhiên ở đây cũng tắc đường, xe cộ chẳng nhúc nhích được chút nào. phía trước hay phía sau đều chật ních xe, neuvillette thở dài tựa lưng ra ghế, chỉ có thể chờ đợi để tiến lên từng chút trong dòng xe này. giữa lúc ấy, một bàn tay vươn ra nắm lấy tay y, thẳng thắn đem nó đặt lên đùi của người bên cạnh. y giật mình muốn rút tay lại, nhưng liền bắt gặp cái nhếch môi gian xảo của anh.

“đừng ngại, em sẽ không tố cáo gì đâu.” wriothesley làm bộ thì thầm bí mật, để tay y vuốt ve trên bắp đùi mình.

“wriothesley…” neuvillette chỉ có thể gọi tên anh, những ngón tay vô thức mần mò luồn xuống lớp tất mỏng màu đen. trời ơi nó mềm nó ấm gì đâu, gợi cảm chết y mất.

“rồi rồi, ngài biết mà, làm những gì ngài muốn là được.”

vẻ dụ dỗ du dương của anh làm neuvillette suýt nữa đã đánh mất cả lí trí vững vàng, tất nhiên là y còn ý thức được mình đang ở trên đường, nên chỉ dùng một tay để vuốt ve mơn man trên đùi anh. cặp đùi cực phẩm một bàn tay không thể nắm vừa, vừa mềm mại vừa đàn hồi tuyệt vời, những ngón tay y bóp xuống lập tức cảm nhận sự săn chắc lí tưởng. mép tất thít chặt thành đường vân trên đùi, rất nhạy cảm, y chạm vào liền thấy anh khẽ rùng mình. vậy là việc nhích từng cm trong đám đông tắc đường không còn nhàm chán nữa.

nền da wriothesley không nhẵn nhụi mà cảm giác rất phong trần, nhiệt độ mát mẻ, những nơi neuvillette bóp qua sẽ hơi ấm một chút. y thoải mái mân mê nắn bóp qua lại trên đùi anh, trong khi chầm chậm đạp ga để ô tô tiến lên. anh co chân lên, kẹp bàn tay tội nghiệp của y vào giữa hai bên đùi, cố tình đưa đẩy một chút, sau đó bật cười đắc ý.

“đèn xanh rồi kìa, ngài nên lái xe đi tiếp thôi.” anh nhắc nhở, biết rõ mình đang quấy nhiễu y mà còn giả bộ không biết gì.

“em làm ta phân tâm đấy, dừng lại được rồi.” neuvillette đỏ mặt rút tay lại, cho xe phóng ra khỏi đường lớn để rẽ vào khu vực nhà ở của mình.

“eh, đâu phải, ngài vẫn lén nhìn đùi em suốt mà.”

vâng, chính xác là vậy, anh không cần vạch trần y như vậy đâu. cuối cùng neuvillette cũng đàng hoàng lái xe vào lối đi xuống hầm để xe. nhà của y nằm trong một khu chung cư cao cấp gần trung tâm thành phố, đường xá khá thuận tiện, cơ sở vật chất cũng không tồi. đỗ xe xong, y dẫn wriothesley đi theo đường thang máy lên tầng vì muốn né mấy người hàng xóm nhiều chuyện ở trên sảnh.

phòng của neuvillette ở trên tầng 20, loại căn hộ cơ bản nên cũng giống mọi căn hộ ở đây mà thôi. nội thất bài trí đơn giản gần giống mặc định, không bừa bộn cũng không gọn gàng, vừa nhìn vào là biết chủ nhà là một người đàn ông độc thân chỉ mải mê công việc rồi. wriothesley nhìn quanh một hồi, có vẻ đã biết được nên xử lí vấn đề như thế nào. đúng là một người đáng tin cậy, y nhìn người thật chuẩn.

neuvillette đưa cho anh chìa khoá dự phòng của căn hộ, nói rằng anh cứ việc tới đây bất cứ lúc nào và làm gì tuỳ ý. nếu tới lúc 6 giờ thì anh cũng hiểu được mình cần làm gì rồi phải không, nên là y sẽ đi tắm trước đây, mọi thứ trong nhà anh xài cái nào cũng được. người này cũng tuỳ tiện thật, wriothesley không nói được lời nào luôn.

hôm nay neuvillette tắm lâu hơn bình thường, y cứ ngồi mãi trong nhà tắm như thể đang để cho anh chút thời gian hoàn thành công việc, đến lúc thực sự không còn kéo dài được nữa mới lật đật rời khỏi. không ngờ y vừa bước ra đã có thể nghe mùi thơm rạo rực từ trong bếp, tiếng xèo xèo trên chảo mà chưa bao giờ căn nhà này có. đối với những người đã độc thân quá lâu và cũng chẳng hứng thú việc nấu nướng như y, loại âm thanh này đã âm thầm khơi dậy nhiều thứ trong lòng.

wriothesley đang đứng bên bếp, nhanh chóng chuẩn bị một bữa tối nóng sốt cho hai người. đúng là phải có lí do mà neuvillette nói anh đừng thay đồ, vì khung cảnh hầu gái nấu nướng này xứng đáng là ước mơ của tất cả mọi người. y tiến vào trong bếp, muốn đến bên cạnh xem anh đang làm gì, nhưng lại chỉ đứng đằng sau không nhúc nhích đi đâu, hai mắt dán chặt vào cái váy của anh.

ngắn thật, đứng yên một chỗ cũng có cảm giác lộ liễu sao sao ấy… và cặp mông này cũng rất căng tròn, chắc chắn không phải nhờ tùng phồng. chắc là anh sẽ không bận tâm nếu neuvillette muốn chạm vào chúng đâu nhỉ, dù sao lúc trước anh cũng còn dám dụ dỗ y sờ đùi mình mà. nghĩ là làm, y rất thẳng thắn đưa tay ra.

“...aah?!” wriothesley giật mình khi thấy phía sau mình bị đụng chạm, quay lại thì bắt gặp ngay neuvillette đang luồn tay xuống dưới váy mà chạm vào mông mình “ngài làm gì thế, đang ở trong bếp mà?”

“xin lỗi, ta không nhịn được. sờ một chút thôi.” y quyết định làm người mặt dày đáp lời, và vì cảm giác sờ quá tuyệt vời. vừa mềm vừa tròn, mấy ngón tay của y không chịu giữ yên nữa.

wriothesley không phản đối nghĩa là cũng âm thầm tiếp tay cho sự thiếu kiên nhẫn của y, phải tận dụng cho tốt. neuvillette vén phần váy bên ngoài và cả lớp tùng phồng lên, để lộ cặp mông trần trụi nõn nà, nhìn xuống bên dưới còn có cả quần tất đen gợi cảm, thật là một thách thức cho sự chịu đựng của y. neuvillette cẩn thận bóp mạnh một cái, nhìn dấu ngón tay in trên làn da ấm áp thì rất hài lòng.

“lần trước em không để ý chút nào mà ngang nhiên giơ chân lên đe doạ tên biến thái đó.” y nhắc lại chuyện xảy ra mấy ngày trước, ngón tay móc xuống bên mép chiếc quần lót đen của anh “xem ra em cũng không sợ việc người khác nhìn thấy phải không?”

“nhìn thấy thì sao, họ cũng đâu chắc được chạm vào.” wriothesley khúc khích nói, cố ý đẩy mông ra phía sau làm ngón tay y trượt sâu vào dưới lớp quần lót mỏng manh “còn chủ nhân của em thì sao, chạm vào như vậy có thích hơn là chỉ nhìn không?”

“tất nhiên, rất thích.” neuvillette suýt nữa đã xịt máu mũi choáng váng vì hành động dâm đãng ấy.

“em biết mà, nhưng không phải bây giờ, chờ em nấu xong đã rồi ngài có thể tiếp tục.”

cẩn thận củi lửa, nhưng bếp từ thì không có lửa, họ vẫn nên chú ý vì đồ đang đun nấu là rất nóng. nhưng neuvillette có vẻ không để ý đến lời anh nói cho lắm, bèn quỳ xuống trên sàn, hai tay nhéo cặp mông tròn lẳn, không ngần ngại mà tiến tới vùi mặt vào giữa hai chân anh. trời ơi nó ngon khủng khiếp, y chưa đụng vào đã thấy cái mùi ngọt ngào mê mẩn rồi, nhiệt lượng qua lớp vải mỏng vẫn ấm áp vô cùng, khó mà tưởng tượng nếu có thể trực tiếp chạm vào thì sẽ còn sướng đến thế nào.

“n-neuvillette??” wriothesley bị bất ngờ đến nỗi gọi cả tên y ra, sau đó vội vàng che miệng lại, cố giữ bình tĩnh “chủ nhân, ngài làm gì vậy, em bảo chờ em làm xong đã mà…”

“thì em cứ làm đi, đừng bận tâm đến ta.” neuvillette nói vọng lên từ phía sau, váy phủ bừa bãi lên đầu y nhưng y hiển nhiên mặc kệ chúng.

“...ưhhm… không được đâu, đừng…” anh run run phản đối, khi y hôn lên nơi nhạy cảm qua vải quần thì nhịn không được mà lắc mông rên rỉ.

sự phản kháng hời hợt ấy làm neuvillette chỉ được đà làm tới, bóp chặt mông anh mà nhấc lên một chút, buộc anh phải nhón chân trên sàn, cả người tựa lên bàn bếp và ưỡn mông ra cho y tận hưởng. sự mềm mại nóng bỏng này, vài tiếng rên nho nhỏ từ anh, quá tuyệt vời, y mê mệt mất thôi. nếu không phải họ còn đang ở trong bếp và y vẫn hơi bất an về mối quan hệ này thì có lẽ làm tình ở đây cũng không phải ý tưởng tệ.

nghĩ như thế, nên neuvillette cũng dừng lại hành vi này rất nhanh, thả wriothesley xuống và ôm lấy anh từ phía sau. mặt anh đỏ bừng, lấm tấm chút mồ hôi và hơi thở gấp gáp được nén xuống trong họng. bình thường anh đối với y đã rất hấp dẫn rồi, lúc này trông còn quyến rũ hơn ngàn lần nữa.

“xin lỗi, ta hơi vô ý.” neuvillette nhỏ giọng, không có vẻ hối lỗi nào trong đó cả mà còn như muốn nói là lần tới ta sẽ làm nữa vậy.

“không sao, chủ nhân muốn làm mà, em sẽ không xem đó là hành vi quấy rối đâu.” wriothesley biết thừa kiểu hành xử của y, cảm thấy cũng không thể nổi giận với y được “nhưng lần sau đừng làm thế, xin ngài.”

“tại sao?” y ngẩn người ra.

“vì em sẽ nứng phát điên mất.”

neuvillette độc thân không có nghĩa là y không có kinh nghiệm, và hành động của y lại quá hợp với những sở thích tình dục của anh. khó mà diễn tả được, nhưng vừa nãy chỉ cần làm thế thôi mà wriothesley suýt nữa đã muốn tiến xa hơn rồi, y mà tiếp tục thì anh sẽ dạng chân xin được làm tình ngay bây giờ cho xem. nên là đừng, đừng làm vậy thêm lần nào nữa.

loại trò chuyện kì cục này khiến hai người nhanh chóng gặp ngõ cụt, cuối cùng wriothesley cũng dọn xong bữa tối để cùng ngồi vào bàn. ngạc nhiên là anh nấu khá hợp khẩu vị của y, chưa bao giờ y ăn no đến vậy. sau bữa tối, anh cũng là người dọn dẹp và rửa hết mọi thứ, làm việc gì cũng rất nhanh nên y chẳng cần phải động vào thứ gì. tuyệt thật, đúng là một hầu gái đáng tin cậy, y cảm thấy quá đúng đắn khi nhờ anh về đây chăm sóc ngôi nhà này.

sau đó wriothesley đi tắm, gột rửa hết bụi bẩn trên người sau một ngày làm việc bận rộn, và tiện tay đem đồ đi giặt luôn. anh hỏi neuvillette về việc anh có thể về nhà lúc 9 giờ hay 10 giờ, dù sao ăn uống vệ sinh cũng đã làm xong, anh cũng hết việc rồi.

“tuỳ em, hoặc em có thể ngủ tại đây luôn cũng được.” y trả lời rất thản nhiên “hoặc em có thể sống luôn ở đây, ta sẽ rất vui nếu em làm thế.”

“em không muốn làm phiền ngài.” wriothesley hơi do dự.

“không phiền. em nghĩ một người đàn ông độc thân muốn em tới nhà thật sự chỉ để dọn dẹp và nấu nướng thôi à?”

“ồ, thì ra là vậy. chủ nhân của em thẳng thắn quá nhỉ, vậy thì em sẽ ở lại đây.” anh mở điện thoại lên và soạn tin nhắn gì đó “sáng mai em sẽ cho ngài cảm giác được chăm sóc trước khi đi làm nhé.”

phải rồi, y cũng rất mong chờ điều đó đây.

Notes:

thanks for reading <3