Actions

Work Header

How Endeavor Accidentally Became the 2A Class Dad (dịch)

Summary:

Tạm dịch: Cách mà Endeavor vô tình trở thành Cha nuôi của Lớp 2-A

Tóm tắt: Cựu Anh hùng Số Một có một danh sách rất dài gồm những thứ ông cần làm, khi ông giờ đây vừa phải chuẩn bị cho chiến tranh vừa phải bảo vệ trường UA. Và mặc cho những lời đồn thổi của dân tình và lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của Hawks, vô tình ‘nhận nuôi’ những đứa trẻ trong lớp của Shouto không hề nằm trong danh sách đó.

Hoặc, đây là câu chuyện về Enji từ từ thu gom một lũ trẻ và dần phải lòng Hawks ngay giữa thời chiến.

Pairing: Todoroki Enji/Takami Keigo

Tác giả: StarBeeCreates

Chapter Text

Đó hoàn toàn là một bất ngờ khi ông nhận ra. Nó khiến ông ngỡ ngàng và phải chớp mắt vài lần khi sự thật phũ phàng nã một cú vào trí óc ông và xóa tan mọi suy nghĩ khác.

Bằng một cách nào đó, trong vài tháng trở lại đây, khi chiến tranh đang nổ ra quanh họ, chuyện này đã xảy ra.

Ông có thể chỉ ra chính xác thời điểm mà mọi thứ bắt đầu dẫn đến cái kết ngày hôm nay, nhưng đó là ở tương lai sau này khi ông suy ngẫm lại.

Kaminari Denki.

Chuyện bắt đầu từ cậu nhóc này.

Enji đang lang thang quanh hành lang của một trong những tòa nhà cung cấp nơi ở tạm trú cho người tị nạn. Trời lúc đó đã khuya, trễ đến nỗi không ai đáng ra còn nên thức giấc vào giờ này, nhất là ông sau khi vừa hoàn thành ca tuần tra 12 tiếng, nhưng ông không tài nào ngủ được.

Song một chuyến đi dạo đúng ra phải thư giãn lại biến thành ông tò mò lần theo tiếng một người đang xuýt xoa vì đau.

Ông tìm thấy bạn học của Shouto, cậu nhóc có quirk điện trường – Kaminari Denki, cuộn tròn ngay góc rẽ qua hành lang tối tăm, người co quắp ôm lấy một cái máy chơi game cầm tay đang bốc khói, bàn tay vung vẩy.

“Nhóc đang làm gì ở đây?” Enji hỏi, bước qua góc hành lang và ngó xuống cậu bé tóc vàng.

“À, ặc, ờm,” Kaminari ấp úng, loạng choạng đứng lên một cách lo lắng và chớp mắt vẻ đề phòng khi thấy Enji sừng sững đứng trước mặt mình trong hành lang tối mù. Cái máy chơi game cầm tay rớt ‘cạch’ xuống đất, âm thanh dội vang quanh những bức tường. Mặt giật nhẹ, Kaminari cúi người xuống và nhặt nó lên bằng bàn tay run rẩy.

Enji im lặng chờ cho cậu nhóc bình tĩnh trở lại.

“Ừm, xin lỗi, thưa ngài Endeavor. Cháu…ờ, không ngủ được,” Kaminari cuối cùng cũng tiết lộ, vẻ tội lỗi.

Nhướn một bên mày, Enji khoanh hai tay trước ngực và liếc xuống cái máy vẫn còn bốc khói trong tay Kaminari. “Và cái kia?”

“À, nó…chà, nó là cái máy Switch của cháu, nhưng cháu uầy, lại lỡ, nướng nó…lần nữa,” Kaminari thở dài, hai vai buông thõng.

Cậu nhóc trông có vẻ kiệt sức. Enji nhớ lại cậu hồi Đại hội Thể thao và cau mày giữa hai hình ảnh đầy khác biệt. Cậu trai hồi đó phóng khoáng và tràn đầy năng lượng. Đứa trẻ này thì đã thấy quá nhiều thứ so với một người bằng tuổi mình.

“Kaminari, đúng không? Tên anh hùng: Chargebolt?”

Vừa ấp úng, Kaminari vừa gật đầu lia lịa, “Ơ, vâng, ờm, thưa ngài.”

“Ta sẽ đưa cháu về lại kí túc xá. Cháu nên cố gắng ngủ một chút trước giờ điểm danh ngày mai,” Enji nói, giữ cho giọng của mình trầm và điềm tĩnh.

Kaminari nuốt nước bọt và gật đầu. Cậu lẽo đẽo theo sau Enji ra khỏi khu nhà tạm trú và ngang qua con đường lát sỏi mới được xây trong khuôn viên trường UA để trở về khu kí túc xá.

Trên đường trở vào, Kaminari thả cái máy Switch vào thùng quyên góp thiết bị công nghệ cho các Kĩ sư Hỗ trợ để tháo dỡ những phần dùng được để chuẩn bị cho chiến tranh.

“Cảm ơn ngài vì đã đưa cháu về,” Kaminari lặng lẽ nói, rồi đút hai tay vào túi và bước qua cánh cửa tòa kí túc, hai vai cúi gằm về trước.

Enji nghiến hàm răng và nhìn chằm chằm cái máy Switch hỏng đang nằm phía trên đống đồ điện tử khác đã bị bỏ đi. Ông không biết đã bị thứ gì nhập vào lúc đó, nhưng ông lấy nó ra khỏi cái thùng và đem nó cùng mình về tòa Văn phòng bên ngoài UA.

Viên kĩ sư hỗ trợ ông tìm thấy trong xưởng thiết kế của Văn phòng Anh hùng Endeavor liếc nhìn cái máy Switch bị nướng chín và nhún vai. “Ừ, tôi sẽ mất khoảng một tiếng để sửa cái này, tại sao?”

“Nếu cậu có thời gian để làm thì tôi rất cảm kích,” Enji chỉ nói vậy, lờ đi câu hỏi. Ông để ý thấy một chồng găng tay chống tĩnh điện bị nhét vào một cái hộp trong góc xưởng.

 

Cậu kĩ sư bỏ cái máy Switch đã được sửa lại lên bàn ông, cùng với một đôi găng tay chống tĩnh điện mà Enji đã yêu cầu, ngay trước giờ nghỉ trưa. “Cái này sửa dễ lắm. Cũng là một cách nghỉ ngơi nhẹ nhàng sau khi phải tọc mạch với mớ dụng cụ hỗ trợ,” cậu ta nói.

“Hm, cảm ơn cậu. Nếu cậu có cảm thấy quá sức vì lượng công việc trong xưởng-”

Cậu kĩ sư lắc đầu và nhún vai. “Không sao, chỉ là tôi thấy vui vì được đổi qua một vấn đề mới và thực sự có thể giải quyết được nó, ông hiểu không?”

Enji có hiểu.

Ông đóng gói cái máy Switch và đôi găng tay lại và gửi cho Aizawa nhờ anh ta đưa nó cho Kaminari. Aizawa không nói gì, chỉ nhướn một bên mày khi nhìn cái hộp mà Enji giao cho.

Chỉ một ngày sau Enji thấy Kaminari Denki ngồi dưới một tán cây ngay bên ngoài kí túc xá với vài người bạn cùng lớp. Cậu nhóc cười toe toét tới tận mang tai khi đeo đôi găng tay kia và khoe thứ gì đó trên cái máy Switch của mình.

Ba đêm sau Enji lại thấy bản thân mình lang thang quanh hành lang của một khu nhà tạm trú khác, không thể ngủ được và thầm nguyền rủa chứng mất ngủ của mình.

Ông bỗng thấy một ánh đèn chói lọi phía cuối hành lang và khi quành qua đó ông gặp một Kaminari Denki đang chờ mình. “À ha! Cháu biết thể nào cháu cũng tìm thấy ngài mà.”

“Cháu biết ta sống ở đâu mà, Kaminari,” Enji đều đều đáp lời, nhìn cậu nhóc chống tay đứng lên.

“À thì, vâng, nhưng mà ờ, thế kì lắm,” Kaminari nói như thể khoảnh khắc này đây không hề kì quặc vậy.

“Cháu đang làm gì ở đây?” Enji hỏi, đã quay người đi và ra hiệu cho cậu trai theo ông trở về kí túc xá.

Kaminari đá một hòn sỏi bên đường và nhún vai. “Cháu không ngủ được. Cháu đoán ngài chắc cũng vậy, nên là…”

Day bóp sống mũi của mình, Enji lắc đầu. “Đi ngủ đi, Kaminari.”

“Cháu sẽ ngủ mà, nhưng ừm… cảm ơn ngài, ngài biết đó, vì đã sửa con Switch của cháu và vì đã cho cháu đôi găng tay. Ngài không hề tệ như mọi người nói-” Kaminari khựng lại và nhăn mặt khi nghe được những lời cậu vừa thốt ra.

Enji thở dài. “Đi ngủ đi,” ông lặp lại.

Kaminari gật đầu và bắt đầu đi vào trong kí túc xá, nhưng ngay trước khi bước vào cậu nhóc xoay người lại và giơ một ngón cái với Enji. “Cảm ơn ngài, Hạng Nhất!”

Enji tưởng vậy là xong chuyện, nhưng rồi Kaminari cứ ngẫu nhiên xuất hiện ở một hành lang nào đó vào 3 giờ sáng và Enji thì cứ liên tục đi cùng cậu nhóc trở về kí túc. Ít nhất thì đứa trẻ ấy cũng dần bớt vẻ mệt mỏi.

Và vì lý do nào đó mà giải quyết việc một cậu thiếu niên lang thang vào ba giờ sáng làm ông đủ kiệt sức đến nỗi Enji có thể quay trở về giường sau mỗi cuộc gặp với cậu bé và ngủ được vài tiếng đồng hồ trước khi buổi họp hoặc ca tuần tra tiếp theo bắt đầu.

Vậy, Kaminari Denki là khởi đầu của tất cả, nhưng cậu nhóc không phải người duy nhất.

 

------------------

 

Đứa tiếp theo, kì lạ làm sao, là Bakugou Katsuki.

Enji đã quen với những cơn nhức nhối do dùng quirk quá đà. Ông biết dấu hiệu của tổn thương do quirk – nhất là với những loại quirk liên quan đến lửa. Và ông biết dấu hiệu khi ai đó đang cố gắng che giấu cơn đau.

Bakugou Katsuki là một người bùng nổ y như quirk của thằng bé, nhưng khi bị tổn thương thì nó lại im lặng và nghiến răng chịu trận.

Enji cũng là người như vậy. Ông và Bakugou không chỉ giống nhau về quirk, mà tính cách cả hai còn y như nhau.

Không đời nào mà Enji không thể nhận thấy được cơn đau mà Bakugou cố gắng giấu giếm sau một buổi tuần tra khó khăn với vài trợ tá của Endeavor.

Thằng nhóc tóc vàng có thể che mắt được đàn anh đàn chị của nó, nhưng nó không thể nào giấu được Enji.

Nhưng nói thẳng ra trước mặt Bakugou sẽ rất tồi tệ. Enji biết điều này từ quá khứ của chính ông. Ông ghét khi thương tích của mình bị khơi ra trước mặt, chính vì vậy ông đã trở nên rất quen thuộc với việc tự chăm sóc thương thế của bản thân hoặc cố kìm nén cơn đau tới khi có thể xuống phòng Y tế.

Đó có lẽ là điểm khác biệt lớn nhất giữa ông và Bakugou. Enji có kinh nghiệm đầy mình và sự hiểu biết đi kèm để biết lúc nào thì cần tìm hỗ trợ y tế.

Bakugou còn trẻ và thiếu kinh nghiệm và cứng đầu như quỷ. Thằng nhóc sẽ đi tìm y bác sĩ chỉ khi nào có người trói gô nó lôi đi hoặc khi đã bất tỉnh nhân sự.

Enji chờ tới khi các trợ tá của ông đã rời phòng thay đồ trước khi tiếp cận cậu nhóc cựu thực tập sinh của mình. Chiến tranh đã rất khắc nghiệt với những đứa trẻ này và phải nhìn chúng đi ra tiền tuyến khi còn nhỏ tuổi thế này thật sự rất đau lòng.

Phải chứng kiến bọn trẻ cố gắng theo kịp các anh chị trợ tá và kìm nén đau đớn còn tồi tệ hơn.

Ông bước vào phòng thay đồ ngay khi Bakugou vừa định khoác chiếc áo đồng phục UA lên người. Ném một cái lọ về phía cậu nhóc tóc vàng, Enji ra hiệu cho cậu ngồi xuống băng ghế ngay giữa phòng.

“Hả?” Bakugou cằn nhằn, dễ dàng bắt lấy cái lọ từ trên không. Cậu nhóc nhăn mặt khi nó tiếp xúc với bàn tay nhức nhối của mình.

“Ta cũng đoán như vậy,” Enji đáp lời. Ông lại ra hiệu cho Bakugou ngồi xuống lần nữa. “Ngồi đi, đưa tay cho ta xem.”

“Chậc, tay tôi không sao. Giờ là mùa đông nên tôi chỉ cần phải cố gắng hơn để đạt được độ nổ cần thiết,” Bakugou gầm gừ trong họng. Song thằng bé lại không cố bỏ đi, thế là tốt, bởi vì Enji thật sự không có hứng vác một tên quỷ con xuống ba tầng cầu thang để đến phòng Y tế.

Ông nhìn chằm chằm cậu nhóc, không nói gì, cho tới khi Bakugou chịu ngồi xuống băng ghế với một cái hừ mũi.

Bakugou trừng mắt nhìn lên ông, nhưng cuối cùng cũng chìa ngửa hai bàn tay ra. Chúng đỏ tấy và nứt nẻ - quá khô vừa do Bakugou dùng quirk quá độ vừa do không khí lạnh lẽo của trời đông bên ngoài.

Cũng ngồi xuống băng ghế, Enji mở nắp lọ kem ra và nhúng tay vào. Ông xoa nó lên hai bàn tay xòe ra của Bakugou, lờ đi việc cậu nhóc cố gắng kéo tay lại. Vô dụng. Enji khỏe hơn cậu rất nhiều lần.

“Bôi cái này sáng một lần và tối một lần. Nếu bị đau hơn thì hãy nói với ta,” Enji dặn, đóng nắp lọ và đưa nó cho Bakugou.

Gương mặt của cậu nhóc tóc vàng nhăn nhúm lại và cậu nhe nanh gầm gừ. “Vì quái gì mà tôi phải nói với ông? Tôi không sao. Tôi không cần-”

“Nhóc có sao và nhóc có cần. Đừng để lòng tự cao của mình hủy hoại tương lai làm anh hùng của bản thân, Bakugou. Ta cũng đã từng như vậy. Chỉ vì nhóc cần giúp đỡ không có nghĩa là nhóc yếu đuối, nhất là khi điều đó lại liên quan đến sức khỏe của mình.”

Bakugou lúng túng mất một khắc và rồi ngậm miệng lại. Cậu nhóc nhăn mày, mắt nhìn qua bên trong lúc cân nhắc lời của Enji và cứng nhắc gật đầu. “Được rồi, tôi sẽ nói với ông,” cậu lầm bầm, nhét cái lọ vào balo trước khi lẳng lên vai.

“Tốt. Ta sẽ đưa nhóc về UA,” Enji nói.

Bốn ngày sau Enji ngước lên nhìn một Bakugou đang dậm thình thịch tiến vào văn phòng của ông. Enji đã để cửa mở, nên ông đoán rằng như vậy cũng là một lời mời vào. Ông dõi theo cậu nhóc băng ngang qua căn phòng tới đứng trước bàn mình, hai tay đút sâu vào túi quần, hàm răng nghiến chặt vào nhau.

Nhướn một bên mày lên, Enji kiên nhẫn chờ Bakugou mở lời.

“Cái kem dưỡng…có tác dụng. Nên, cảm ơn.” Lông mày Bakugou giần giật và rồi cậu nhóc xoay người lại và thẳng tiến ra khỏi văn phòng của Enji cũng gần nhanh như lúc đi vào.

Enji xoay xở tìm được nhà cung cấp loại kem dưỡng đó trong một cửa hàng nhỏ đã bằng một cách thần kì nào đó mà sống sót qua được làn sóng hủy diệt diễn ra xung quanh do chiến tranh. Ông mua ba lọ và bỏ chúng trong tủ khóa của Bakugou.

Lần tiếp theo Bakugou bị thương nhẹ cậu nhóc đi thẳng tới chỗ của Enji. Cổ tay cậu sưng vù. Enji đã nhiều lần bị gãy và bong gân cổ tay. Thương tích của cậu so với của ông trước đây cũng nhẹ thôi, nhưng vẫn đủ nặng để có thể ảnh hưởng tới tương lai sau này.

Ông băng lại cổ tay cho cậu, tận dụng thời cơ này để dạy cho Bakugou cách nhận biết khi bị nứt xương rồi cùng cậu đi xuống phòng Y tế để kiểm tra nhanh. Vị bác sĩ trực hôm đó trấn an cả hai rằng không sao cả, cậu chỉ cần nghỉ ngơi và chườm đá và không làm việc nặng trong vòng 24 giờ.

Khi cả hai rời khỏi phòng Y tế, hai vai Bakugou thả lỏng một chút. “Cảm ơn, ông già,” cậu lầm bầm.

Enji phẩy tay ý ‘không có gì’, nhưng cậu trai tóc vàng nói tiếp.

“Tôi địt mẹ ghét lũ bác sĩ,” cậu gằn giọng. “Một đứa con nít có quirk nổ à? Bọn họ sẽ thí nghiệm cho tới khi nào nó kiệt sức thì thôi.”

À, thì ra không phải hoàn toàn do niềm kiêu hãnh. Enji hiểu sao Bakugou lại hành xử như vậy. Ông cũng từng là một đứa trẻ có quirk lửa hùng mạnh.

“Ta vẫn giữ đề nghị của mình,” Enji nói. “Nếu nhóc bị thương, nhóc có thể kể với ta.”

“Chậc, rồi, được.”

 

Sau lời thú nhận của Bakugou, Enji sẽ thỉnh thoảng thấy cậu nhóc, song không phải thường xuyên, sau buổi tuần tra. Đôi lúc chỉ do những vết thương nhỏ - những vết cắt hoặc xước chỉ cần rửa sạch và khử trùng – những lần khác cậu lại phải đi một chuyến xuống phòng Y tế.

Mỗi lần cậu tìm tới ông, Enji sẽ dạy cậu một chút về sơ cứu. Bakugou chưa bao giờ cảm ơn ông lần nữa, song dù sao Enji cũng không cần. Ông là cựu anh hùng Hạng Nhất người đang nỗ lực bảo đảm mạng sống của mọi người và chấm dứt cuộc chiến này. Ông cũng đang cố gắng làm một nhà lãnh đạo tử tế nữa. Và điều đó đồng nghĩa ông phải chăm lo cho người của mình – kể cả khi những người đó quá trẻ để bị cuốn vào tâm điểm của mớ hỗn loạn này.

Chắc chắn Kaminari và Bakugou là ngoại lệ.

Nhưng hai đứa nó không phải vậy. Điều này được chứng minh rất nhanh.