Work Text:
"Nam!"
Hắn có thể cảm thấy căn nhà rung lắc dữ dội bởi hệ thống âm thanh to đùng của Lê Trường Sơn, tuy vậy Công Nam vẫn có thể nghe ra tiếng gọi của nhóc con.
Bùi Công Nam quay đầu về phía cầu thang, nơi mà Duy Khánh đang bước xuống với nụ cười thật tươi trên mặt.
Khi đến gần Công Nam, thấy người lớn hơn đang ngồi một mình, em nhanh chóng trèo lên người hắn, trèo lên đùi và đặt cằm vào vai trái Bùi Công Nam.
"Nam~ nhìn nè! Hải ly cho sao lên mặt em đó!"
Bùi Công Nam nhìn xuống và thấy Duy Khánh chỉ vào những viên đá nhỏ nhỏ phía mắt trái của em. Đôi mắt hình hạnh nhân nhìn hắn vui vẻ, chờ đợi câu trả lời của Công Nam.
"Nó nhìn rất hợp với em, nhóc con." Bùi Công Nam nói, kéo cậu trai nhỏ tuổi hơn về phía ngực mình và thấy nhóc con đang rúc vào trong lòng.
Mặt Nguyễn Hữu Duy Khánh ngay lập tức đỏ bừng, em cười khúc khích vì lời khen của hắn. Chắc chắn là em đã say rồi, nhưng Bùi Công Nam cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm.
"Em bé, tại sao môi của em lại sưng lên vậy?"
Nhóc con xinh đẹp trong lòng hắn lại cười khúc khích khi em cảm thấy Công Nam đang véo hai má hồng của em.
"Bẹo má." Duy Khánh đưa tay lên mặt anh Nam của em và làm điều tương tự. "Em cũng sẽ bẹo má anh."
"Khánh" Bùi Công Nam nghiêm khắc nói. Hai tay của hắn chuyển sang eo của em, giữ chặt đề phòng trường hợp em cố chạy đi mất.
Với một cái bĩu môi, Duy Khánh trả lời, "Tăng Phúc ảnh muốn hôn nhưng anh Thuận lại quá bận rộn." Em cúi xuống, chơi với nút áo khoác da của Bùi Công Nam. "Em nói 'không dùng lưỡi Tăng Phúc! Anh Jun và anh Nam không có thích!' và- và rồi anh ấy dùng răng!" Duy Khánh chỉ vào răng, "Anh ấy cắn em!"
Bùi Công Nam dịu dàng nhìn Duy Khánh kể lại câu chuyện với chất giọng em bé dễ thương và mấy cái quơ tay của em, chu môi dưới ra để cho hắn nhìn thấy Tăng Vũ Minh Phúc cắn em chỗ nào.
Ngay cả trước khi họ đến với nhau, hai người bạn thân này đã làm một số thứ cùng nhau. Nó bao gồm chơi với dương vật giả và trứng rung, và chạm lẫn nhau. Nhưng chưa bao giờ hai người đi quá trớn vì cả hai đều muốn giữ lại cho bạn đời sau này. Hai người chỉ làm thế cho vui, và để thỏa mãn dục vọng của mình. Bạn trai của cả hai cũng không có lựa chọn nào cả mà chỉ chấp nhận bởi cả hai đều làm như thế hết lần này đến lần khác. Dù vậy, hắn và Duy Thuận vẫn có một số nội quy để không dẫn đến thứ gì quá trớn.
"Nam? Anh giận hả?" Môi dưới của Duy Khánh run rẩy, mắt em bắt đầu rưng rưng. Nhóc con lấy hai tay che mắt khiến Bùi Công Nam hoảng sợ và nhanh chóng nắm lấy cổ tay em.
"Này nhóc. Anh không có giận. Đừng dụi mắt nữa không thì những ngôi sao sẽ rơi."
"Không còn sao?!" Em bỏ tay ra và nhìn Công Nam với đôi mắt to tròn của mình.
"Hmm. Nó vẫn ở đó." hắn nói, nhìn vào mắt em thay vì những ngôi sao lấp lánh. Rồi hắn kéo em gần hơn cho đến khi cả hai dính vào nhau, hai mỗi khẽ chạm. Tay còn lại nhẹ nhàng cụp mặt em, khiến Duy Khánh dựa dẫm vào cái chạm của hắn.
"Em có đẹp không? Con hải ly kia có phải đã làm em xinh hơn không?" Duy Khánh hỏi một cách dễ thương và nghiêng đầu, dựa vào tay Nhất Châu.
"Em vốn dĩ đã đẹp sẵn kể cả không có mấy ngôi sao nhỏ nhắn mà, nhóc con."
"Thật ư?"
"Mhm."
"Nếu thế thì hôn em đi."
Trêu chọc người nhỏ hơn, Bùi Công Nam nhếch mày và giả bộ nghĩ, "Hmm."
"Bùi Công Nam!" Duy Khánh đấm ngực hắn và bĩu môi. Bùi Công Nam không thể cưỡng lại mà phải cười trước sự dễ thương của nhóc con, nên hắn quyết định kéo môi em ra để làm em khó chịu hơn.
"Mmph! Thế thì em đến cho Tăng Phúc đây!"
Nụ cười trên môi Bùi Công Nam nhạt dần, chuyển thành cái nhếch mép.
"Em đi đi." Hắn nói, thoải mái dựa vào sofa đợi Duy Khánh di chuyển. Hắn nhìn người nhỏ hơn vẫn ngồi trên đùi, môi tạo thành một đường dài và từ chối nhìn hắn.
"Tại sao em không đi vậy? Tưởng em muốn hôn Tăng Phúc cơ mà?"
Duy Khánh nhảy vào lòng Công Nam và ôm hắn.
"Không! Em xin lỗi. Anh là người duy nhất mà Khánh muốn hôn, thực sự rất xin lỗi." Khi Công Nam không ôm lại em, em càng siết chặt tay hơn và liên tục xin lỗi. Nhóc con trong lòng không hề biết rằng người lớn đã cười thầm vì em quá đỗi dễ thương.
"Nhưng nhóc đã làm tổn thương anh rồi. Em tính làm gì để đền bù đây?"
Nguyễn Hữu Duy Khánh cọ cằm vào ngực Công Nam rồi nhìn lên hắn. Em nâng người lên và đặt vào môi Bùi Công Nam một nụ hôn, rồi để đầu lên vai hắn.
"Buồn ngủ."
Bùi Công Nam cuối cùng cũng vòng lại tay ra sau lưng Duy Khánh và xoa, trong khi tay còn lại đang nghịch tóc mềm.
"Em đã uống bao nhiêu vậy?"
"Anh Neko cứ đưa em những chai rượu và khiến em uống."
Mẹ anh nữa Lê Trường Sơn. Luôn làm những điều ngược lại với em nói.
"Okay. Muốn về nhà chưa nhóc?"
"Chúng ta có thể đi uống cà phê không? Bé muốn một chút. Làm ơn làm ơn đó." Duy Khánh cầu xin trong khi ngọ nguậy mông trên đùi hắn, và điều đó không hay một chút nào.
"Được thôi, mèo nhỏ. Em có thể hít thở và tận hưởng thêm chút không khí." Công Nam vỗ vỗ vào đùi, ra tín hiệu để em ra khỏi hắn, nhưng Duy Khánh vẫn ngồi im.
"Bế em nha?" Hắn nghe thấy em nhỏ lí nhí trong lòng.
Luồn tay xuống dưới mông Duy Khánh để chống đỡ, hắn đứng dậy và ra khỏi nhà Trường Sơn. Tư thế của hai người họ đã khiến vài người huýt sao và tiếng hô ủng hộ từ những người bạn mà hai người đi qua.
Khi họ đến chỗ moto của hắn đỗ, Bùi Công Nam từ từ hạ em xuống và mang mũ bảo hiểm lên cho em. Duy Khánh đan hai tay của họ vào nhau và Bùi Công Nam không nỡ để em buồn, nên hắn cố tự đeo lên mũ bảo hiểm và chuẩn bị xe sẵn sàng.
"Bé con em cần phải kéo tấm che mặt xuống."
"Nhưng em không thở được!"
Anh trai họ Bùi thở dài, "Được rồi. Nhưng chỉ— giữ thật chặt, nhé?"
Họ lên xe và đi trên con đường vắng vẻ để đến của hàng Starbucks gần nhất, khoảng 30 phút đi xe.
Nguyễn Hữu Duy Khánh ôm eo Bùi Công Nam rất chặt nhưng chỉ một vài phút sau, hắn cảm thấy cái ôm đó dần lỏng đi và nhìn gương chiếu hậu, hắn thấy Duy Khánh đang cởi mũ bảo hiểm ra.
Công Nam nâng kính che lên và hét, "Nguyễn Hữu Duy Khánh! Đội lại cái mũ ngay cho anh!"
"Nhưng anh nói em cần không khí trong lành mà!"
Đảm bảo rằng con đường an toàn, Công Nam liếc sang gương và thấy em đang giơ hai tay lên trời, mỉm cười khi làn gió bay qua tóc mình.
Lại một lần nữa, hắn chẳng thể làm gì ngoài việc nhìn cậu trai nhỏ hơn hạnh phúc và rất kiều diễm dưới ánh trăng sáng.
Về sau, Duy Khánh có vẻ đã chán việc mãi giơ tay trên không trung, nên em lại để lại vào eo Nam và rướn cằm lên bờ vai vững chãi của hắn.
Họ đã đi được nửa đoạn đường khi Bùi Công Nam cảm thấy có thứ nào đó mềm mềm đang xoa cơ bụng của hắn. Ngón tay của Duy Khánh miết dọc theo đường cơ, theo xuống luôn đến đũng quần của Công Nam.
Bùi Công Nam nắm chặt lấy tay lái, cố gắng tập trung vào việc lái xe và quên đi bàn tay đang mò mẫm zip quần của người nhỏ tuổi.
Công Nam nâng tấm che lên khi hắn cảm thấy tay Duy Khánh đang dụi dương vật trần trụi của mình, "Duy Khánh, em đang cố làm cái đéo gì thế?"
Cậu trai nhỏ hơn nhìn hắn qua gương chiếu hậu và tặng hắn một cái nhăn mặt ngây thơ.
"Em có đang làm gì đâu. Chỉ là em muốn bám Nam chắc hơn để khỏi bị ngã thôi mà."
Hắn đang cứng dần. Và hắn biết rằng Nguyễn Hữu Duy Khánh có thể cảm nhận được khi hắn nhìn em kéo zip quần và lấy côn thịt của hắn ra. Ừ, hắn không mặc quần lót. Vì sao chứ?
Bùi Công Nam giảm tốc độ xuống khi em nhỏ vuốt ve cậu bé của hắn một cách chậm rãi và điều đó làm hắn phát điên. Hắn cố gắng dùng tay trái để đẩy và đưa tay em ra xa, nhưng không hiệu quả. Thậm chí điều đó còn làm Duy Khánh tăng tốc độ và vuốt ve côn thịt đến cứng ngắt.
"Duy Khánh, dừng ngay lại. Anh đang lái xe đó con mẹ nó!"
"Dừng lại việc anh quá đỗi nóng bỏng trước đi! Anh luôn làm em muốn mút thứ đó của anh đến khi nó kiệt nước vậy!"
Khi hắn thấy lấp lóe ánh đèn từ phía đối diện đường, Bùi Công NAm nhanh chóng quay xe moto lại và dừng lại để che đi thứ cương cứng của bản thân.
"Mẹ nó, Khánh." Công Nam cục cằn cởi mũ bảo hiểm và xoa xoa tóc. Hắn nhìn lại phía sau, nơi mà Duy Khánh đang dựa vào chiếc moto với mũ bảo hiểm riêng của em ở trên tay.
"Cái gì vậy? Chúng ta suýt nữa đã bị tai nạn đó!"
Nguyễn Hữu Duy Khánh nhìn phía sau hắn với cái bĩu môi nhỏ, "Nhưng chỉ là suýt thôi mà." Rồi em để mũ bảo hiểm trên tay lái, bước tới Nam và thì thầm vào tai hắn, "Mà em để ý, anh có vẻ không ghét nó mà. Em bé muốn tất cả mọi người biết rằng cơ thể của Bùi Công Nam là của em, được biệt là cái côn thịt to lớn của anh đó."
Người nhỏ hơn vốn định rướn lên để hôn Công Nam, nhưng hắn ngay lập tức nắm tóc em lại và giật ra xa, làm em rên rỉ.
"Có phải dạo này em hơi có chút nghịch ngợm rồi không? Lấy côn thịt của anh ra không được sự cho phép. Em mới uống vài cốc thôi mà giờ em nghĩ em chiếm được ưu thế, hửm?"
Duy Khánh ngập trong nước mắt, "K-Không. Em xin lỗi em sẽ không làm thế nữa đâu." em cầu xin.
Bùi Công Nam cười khẩy, "Nhóc con, em vẫn luôn nói thế mà. Anh nghĩ em thích được phạt, và đó là lí do em luôn không nghe lời, đúng không?"
Duy Khánh bặm chặt môi, cố gắng không để môi run rẩy và thừa nhận người lớn tuổi hơn, Nhưng em đang rất khó khăn để thực hiện điều đó. Bùi Công Nam quá nóng bỏng khi hắn nổi giận thêm vào bộ quần áo chuẩn chất fuckboy, ai mà có thể cưỡng nổi chứ?
"Mhm. Anh hiểu rồi."
Bùi Công Nam lùi về sau và cởi bỏ thắt lưng, hắn không rời mắt khỏi Duy Khánh, rồi Bùi Công Nam vuốt ve dương vật hắn nơi đùi trái trong quần bò.
"Đây có phải là những gì em muốn không?" Chậm rãi, hắn lôi nó ra và cho em xem phân thân bán cương của mình. "Thật tiếc rằng giờ nó đã mềm ra rồi nè. Có thể giúp anh không, mèo nhỏ?"
"N-Nam. Ngay ở đây?"
"Đúng. Giờ, quỳ xuống."
Ngay lập tức, Duy Khánh bước đến gần hơn Công Nam. Em cảm thấy mình thật nhỏ bé dưới ánh nhìn của hắn và cảm giác ngại ngùng lan đến hai má hồng.
Nguyễn Hữu Duy Khánh quỳ xuống đất, dính sát hai đùi vào nhau cũng nhau hai tay nắm chặt.
"Gì đây, đừng nói với anh rằng giờ em đang ngại đấy nhé?" Công Nam cười. "Mở rộng ra, nhóc con."
Mặc dù em cảm thấy hơi ngại ngùng và mạo hiểm, vì tất cả mọi người đều có thể đi qua và nhìn thấy em và hắn đang làm. Nhưng em vẫn mở to mồm để Bùi Công Nam cúi xuống và nhét thứ đó vào miệng em, và em ngoan ngoãn nuốt hết vào.
"Nhóc con ngoan."
Bùi Công Nam cầm dương vật của hắn với một tay và chạm nhẹ nó vào miệng Duy Khánh vài lần trước khi đút bao quy đầu vào và cọ nó vào má em. Hắn xem thấy nơi miệng em đã phình ra và tiếp tục làm như vậy khi Duy Khánh cũng liếm mút nó.
Khung cảnh dưới mắt hắn quả thật rất mê người. Cậu bạn trai nhìn thật nhỏ nhắn khi em quỳ, tạo ra một chiến trường hỗn loạn hoàn hảo, hai mắt hạnh nhân ngước lên nhìn hắn và mấy viên đá lấp lánh bởi ánh đèn đường. Bùi Công Nam biết rằng Nguyễn Hữu Duy Khánh rất đẹp, nhưng em còn đẹp hơn khi như này — dưới thân hắn và chờ đợi cho sự trừng phạt.
Sau vài cú thúc vào họng, Công Nam lấy côn thịt của hắn ra và kêu Duy Khánh đứng dậy. Họ trao cho nhau một nụ hôn nhớp nháp ngắn ngủi trước khi Bùi Công Nam đẩy em ngược lại và khiến em ngã vào thành xe moto. Hắn bóp mông của cậu trai nhỏ bé trong khi tay còn lại đang mò mẫm đũng quần của em.
"Em đang rỉ nước này, mèo nhỏ. Nói anh biết em mong muốn như nào đi."
Nguyễn Hữu Duy Khánh cố gắng ấn cậu nhỏ của em vào tay Bùi Công Nam, nhưng thay vì đó người lớn hơn lại kéo quần bò ra và đặt côn thịt ngay sau hai mông đào của em. Nhóc con rên rỉ vì thiếu sự cọ xát, nhưng Công Nam nhấn dương vật cứng cáp vào ngay cánh mông em.
"Ngh, anh thật tệ Nam. Em đã quá hứng tình kể từ lúc thấy anh mặc chiếc áo khoác da đó."
"Bờ mông em quả thật rất hoàn hảo, nhóc con. Rất đàn hồi và mềm mại. Anh nghĩ rằng anh có thể ra chỉ với hai mông đào của em đó." Bùi Công Nam nói, lại véo hai mông em và di chuyển giữa rãnh.
"Không không không làm ơn lỗ nhỏ của em cần anh. Làm ơn chơi em đi."
Duy Khánh dựa vào yên xe và dùng hai tay tách mông ra, để lộ lỗ nhỏ trơn, hồng hào và sáng bóng.
"Mẹ nó."
Tự dưng hắn muốn ăn sạch em, để lại dấu vết trên má em. Và đó là những điều Bùi Công Nam đã làm.
Hắn quỳ xuống và bắt đầu liếm lỗ nhỏ của Duy Khánh, tiết nước bọt để bôi trơn. Bùi Công Nam ăn em như thể hắn chưa được ăn trong nhiều tuần, và điều đó làm người nhỏ tuổi rên rỉ vì sướng.
"Sướng quá, Nam. L-Làm ơn em muốn côn thịt của anh!" Duy Khánh cầu xin. Nhưng Công Nam vẫn chưa dừng lại ở đó, hắn ngẩng đầu để cắn vào tất cả những chỗ hắn đi qua, cắn vào má phải của em và tay trái tát má còn lại.
"Ah! Công Nam làm ơn!"
Cuối cùng, Bùi Công Nam đứng lên và đặt cự vật của mình trước lỗ nhỏ của Duy Khánh, ép nó đi vào tiểu huyệt nóng bỏng. Hắn cảm thấy đi vào khó khăn hơn vì lỗ nhỏ của em chưa được bôi trơn, nhưng bằng cách nào đó nó cũng rất tuyệt vời.
"Mẹ nó nhóc con em thật chặt!" Bùi Công Nam kéo cổ áo của Duy Khánh và cắn vào vai em. Đồng thời đưa hai ngón tay lên cho em liếm mút. Hắn cảm thấy cái lưỡi ẩm ướt của em đang đảo quanh nó, bao phủ lên nó với nước miếng.
Duy Khánh nhả ra cũng như rên khi hắn thúc em sâu hơn và đều chọc trúng điểm G mỗi lần thúc.
"Lỗ nhỏ của em có sướng không? Lỗ nhỏ của em bé có quá chật cho dương vật của daddy không?"
Lo lắng rằng Duy Khánh sẽ bị thương, hắn lôi dương vật của mình ra và quyết định chới em với ngón tay ướt nhẹp bởi nước bọt.
"Khá là thoải mái đối với anh, mèo nhỏ. Nhưng em có sướng không? Nhóc có thể chịu nổi nếu anh đi sâu hơn không, hửm?" Công Nam cuộn tròn ngón tay trong em khiến Duy Khánh ưỡn cong lưng.
"Ngay chỗ đó! Hng~ cần anh ngay bây giờ Công Nam làm ơn em sẽ ổn nếu anh chơi em bây giờ!"
Cảm thấy không kiên nhẫn nổi, Bùi Công Nam lại đưa vật đó vào, lần này thì dễ hơn, hắn dập hết cán với tốc độ thú tính.
Họ đều đang đê mê trong dục vọng đến nỗi quên luôn cả hai đang ở ngoài đường cho đến khi họ nghe thấy tiếng xe đến gần. Chiếc xe đi qua và hét vào mặt cả hai.
"Vào mẹ một căn phòng nào đó đi!"
Họ nhận ra đây là giọng của Lê Trường Sơn. Bùi Công Nam quắc mắt lườm lên mong anh nhìn thấy từ gương chiếu hậu.
"Chúa ơi anh Nam, anh ấy nhìn thấy chúng ta rồi!" Duy Khánh hét lên sau tiếng rên rỉ to.
"Thì em đã có những gì em muốn rồi còn gì nhóc con. Muốn bị anh chơi để tất cả mọi người đều nhìn thấy."
Bùi Công Nam dập mông em nhanh hơn, tay hắn vuốt ve phần bụng của Duy Khánh, nơi có thể cảm thấy chỗ lồi lên mỗi khi hắn thúc vào.
"Sắp. Sắp rồi, Nam. Ahhh" Nguyễn Hữu Duy Khánh có thể cảm thấy mình sắp ra. Em muốn chạm vào cậu bé nhưng hắn đã ngăn em lại.
"Em không được chạm. Không được xuất khi daddy chưa cho phép, mèo nhỏ. Đó là hình phạt của em ngày hôm nay." Công Nam kéo tóc em và thúc ngày càng nhanh hơn, làm Duy Khánh dần đến giới hạn.
"N-Nhạy cảm. Dừng lại đi l-làm ơn."
"Đợi anh một chút nữa thôi, bé cưng. Mẹ nó chứ, anh chuẩn bị ra rồi."
Sau vài cú thúc nữa, Bùi Công Nam bắn ra bên trong em, phủ lên yên xe một màu trắng đục với tinh dịch của hắn. Hắn bế và kéo em lại gần và hỏi em có ổn không.
"Mhm. Em chỉ mệt thôi." Duy Khánh ngả đầu lên vai Công Nam rồi quay đầu hôn lên quai hàm hắn.
Bùi Công Nam giúp em kéo quần lên và mặc lại đồ cho cả hai, "Thật xin lỗi nhóc anh không có gì để lau dọn cả. Em cứ giữ như này cho đến chúng ta về nhà nhé?"
"Dạ." Duy Khánh quay đầu và đột ngột em ôm người lớn tuổi, thì thầm vào tai hắn, "Em yêu anh."
"Yêu nhóc nhiều hơn, Khánh."
Hai người họ ôm và hôn nhau thêm nhiều phút nữa trước khi về lại đường chính để đi mua cà phê cho Duy Khánh.
Và nếu họ lại làm một lần nữa tại sân đỗ xe ở Starbucks lúc 2 giờ, đó cũng chẳng phải là việc bất ngờ.
