Work Text:
Lớp tóc mỏng sau gáy của Minh Phúc được vén qua, có người muốn tìm đến nơi da thịt em thơm mềm và vương mùi sữa hạnh nhân. Không kìm được sự run rẩy đang lộ ra trong từng nhịp thở, anh gấp gáp hôn lên chiếc cổ trắng ngần từ phía sau, bàn tay chậm rãi chạm vào chiếc cúc áo đầu tiên và cởi bỏ. Anh kéo một bên vai áo em xuống, gục đầu vào bờ vai thơm mềm, say đắm, rãi dần những nụ hôn xung quanh. Anh lưu luyến dụi đầu vào người em, cái ôm dần siết chặt. Anh đã nhớ em tưởng như sắp chết.
Anh mân mê đến chiếc cúc thứ ba thì cơ thể đã dần mất kiên nhẫn, cảm giác rạo rực đang nhiễu loạn lý trí, không hiểu sao nơi lồng ngực trái anh lại có chút nhói đau. Anh luồn tay vào bên hông, nhẹ nhàng bế em nằm xuống chiếc giường từng nhuốm đầy ái ân. Anh điều chỉnh ánh đèn vàng dịu xuống, vết loang màu chỉ vừa đủ để mình anh được ngắm nhìn gương mặt này, Tăng Vũ Minh Phúc, đang nằm gọn trong vòng tay anh.
"Jun"
"Anh đã dạy em rồi, ngoan, gọi tên anh"
"... Duy Thuận"
Anh cảm thấy hài lòng, xem như công sức lâu nay không uổng phí. Gương mặt của cậu vốn đã trẻ con lại để mái tóc xoăn nâu màu hạt dẻ, cùng năm sinh với nhau nhưng trong lứa bạn bè, em lại có vẻ ngoài nhỏ nhắn nhất. Nhìn em như vậy, anh thật sự không đành lòng... nhưng, anh nhớ Minh Phúc của anh lắm rồi, em sẽ không nỡ giận anh đâu, đúng không?
Duy Thuận cúi xuống hôn vào trán, vuốt ve từng bên má phớt hồng, dụi dụi vào chóp mũi như con mèo đang ôm ấp lấy cuộn len yêu thích. Anh chợt ngừng lại và ngắm nhìn khoảng không trong vắt - Minh Phúc đang ngẩn ngơ nhìn anh. Anh dứt khoát cúi xuống, xâm chiếm đôi môi đang khép hờ. Anh dồn dập ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của em và không ngừng gọi tên em thống thiết. Anh muốn hôn môi em thật lâu, thật nhiều nhưng dục vọng đã đạt đến giới hạn. Anh dời môi mình xuống cổ và ngực em. Minh Phúc gấp gáp lấy lại hơi thở sau cuộc tấn công dồn dập từ Duy Thuận, trời đất như vừa nổi một cơn bão quay cuồng và trước mặt em giờ đây là một người xa lạ. Hắn đang dần chạm đến nơi riêng tư mà em đã quyết chỉ dành cho người em yêu. Minh Phúc bật khóc, sợ hãi đẩy Duy Thuận ra khỏi người mình. Em hoảng loạn thu mình về một góc giường, giấu cả thân thể sau chiếc mền bông, ấm ức nhìn anh bằng gương mặt đỏ dại, không ngừng thổn thức.
Duy Thuận nhìn em nức nở, lòng anh quặn thắt như ánh mắt xa lánh của em đi vào bên trong và bóp chặt trái tim anh đến nghẹn. Anh phẫn uất, bất lực đập tay xuống giường, không ngẩng đầu lên được nữa. Giọng nói của anh không còn giữ được bình tĩnh, là đau đớn, là nghẹn ngào, là dồn nén bấy lâu, là một lỗi lầm không thể bù đắp.
- Tại sao em không nhớ ra anh? Tại sao?
Anh không giấu được sự yếu đuối trước mặt người anh thương. Từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống đôi tay anh đang run rẩy, gắng gượng chống đỡ cho cả tinh thần đang bên bờ vực đổ vỡ. Minh Phúc bối rối nhìn anh, em rời khỏi lớp chăn mềm, từ từ bò đến chỗ Duy Thuận, vuốt nhẹ gò má còn nóng hổi dư âm.
- Xin lỗi... Duy Thuận... đừng khóc mà.
Em rụt rè an ủi anh, bản thân lại bắt đầu khóc nhiều hơn, làm anh xót xa nhưng vẫn phải mỉm cười vì sự đáng yêu của em. Anh ân cần lau nước mắt cho em, vừa rồi anh có hơi lớn tiếng, chắc đã làm em giật mình.
- Sao lại khóc? Là anh sai với em mà, lại để em khóc rồi?
Minh Phúc lại thẫn thờ, em hiểu câu hỏi của Duy Thuận nhưng chính bản thân lúc này lại không biết đáp án. Hoảng loạn và ray rứt. Em nấc lên từng tiếng trả lời anh.
- Không biết... thấy Duy Thuận khóc.
Anh sững sờ nhìn em, lao đến ôm chặt Minh Phúc của anh vào lòng, giữ lấy em tựa vào lồng ngực, nơi giờ đây chỉ còn muốn đập vì mỗi em. Minh Phúc thấy dịu đi vì hơi ấm anh đang bao bọc lấy mình, vòng tay ôm anh và buông thả hoàn toàn cảnh giác.
Không phải chỉ đêm nay, đã nhiều đêm như vậy trôi qua, Minh Phúc vẫn chưa hoàn toàn nhận ra người yêu của mình, vẫn xem Duy Thuận như người xa lạ mỗi khi anh muốn khơi dậy ký ức đã ngủ quên bằng những ái ân nồng ấm. Sẽ không dễ dàng để em lại trao anh cả cuộc đời lần nữa, Minh Phúc đã chịu nhiều chấn thương cả tinh thần lẫn thể xác vào ngày sự nghiệp của Duy Thuận thăng hoa.
...
"Nghệ sĩ xuất sắc nhất của năm xin được chúc mừng, Jun Phạmmm"
Lập tức dòng người vây lấy anh, làm anh choáng ngợp bởi những lời chúc tụng, tán dương. Minh Phúc đứng nép trong cánh gà, chỉ biết dõi theo và mừng cho anh. Em ôm bó hoa lớn trong tay, đợi khi buổi lễ kết thúc, Phạm Duy Thuận sẽ về bên em và nhận được lời chúc thân mật chỉ giữa hai người.
Sau lễ trao giải, mọi người nán lại dùng tiệc rượu xã giao, giao đãi thêm một hồi lâu. Minh Phúc ngồi ôm gối, kiên nhẫn chờ đợi trong một góc cánh gà. Em không dám ngồi cùng khu vực chờ với các trợ lý khác, em sợ họ suy diễn khi thấy em ôm một bó hoa trong buổi tiệc chỉ dành cho người trong giới. Em không sợ mang tiếng, chỉ sợ anh bị đồn thổi với một người nào khác. Minh Phúc sẽ không chịu nổi đâu.
Em thiếp đi lúc nào không hay, đến khi có người gọi em dậy và nói buổi tiệc đã kết thúc. Minh Phúc vội vã tìm anh giữa dòng người, nhưng không thấy bóng dáng. Chắc anh đã ra xe đợi em về cùng. Em ôm chặt bó hoa trong tay, hối hả chạy ra ngoài, lúc sớm anh đã đậu ở một nơi khá xa để tránh báo chí làm phiền.
Em thấy anh rồi!
Em, thấy anh rồi
- cùng một cô gái.
Anh ngả người ở ghế lái, cô ấy ngồi trên và đang hôn anh. Cổ áo anh còn đang phanh ra và tay đặt trên đùi cô ấy. Em chỉ nhìn nhầm đúng không?
Minh Phúc như chôn chân ở đấy, nhìn anh qua lớp cửa xe đang nhắm mắt đê mê. Trái tim em trong thời khắc tưởng như đã ngừng đập, nước mắt thì không ngừng chảy xuống, ướt cả cổ áo sơ mi màu hồng nhạt, món quà anh đã tặng cho em nhân ngày kỷ niệm. Chắc không phải đâu, anh sẽ không làm vậy với em đâu, anh đã hứa với em rồi. Cô ấy đột nhiên quay sang nhìn em, ánh mắt khó hiểu và dò xét, tất nhiên sẽ không ai biết được em là người yêu của anh - người đang tận hưởng sự chủ động của cô ấy - người xem như không thấy em, tiếp tục sà vào cơ thể anh, như một cú dứt điểm.
Minh Phúc bối rối chạy đi, nhưng em biết đi đâu đây? Khi nơi em đến sẽ luôn có anh ở đó.
Em không muốn, em vẫn chưa được nghe câu chúc tuổi mới từ anh, như vậy em không thể lớn được đâu... Duy Thuận.
...
Duy Thuận giật mình tỉnh dậy và không hiểu chuyện gì đã xảy ra sau ly rượu bị ép uống vội khi anh chuẩn bị về. Anh tạm thời yên tâm khi vẫn đang ngồi trong xe cá nhân, lập tức mở điện thoại để xác định thời gian, không thấy một tin nhắn hay cuộc điện thoại nào từ Minh Phúc. Nhưng anh lại nhận được hàng loạt liên hệ để xác thực chuyện giữa anh và một đàn em mới nổi. Anh đã bị tính toán, lôi kéo vào một tin đồn tình ái hòng lấy danh tiếng từ anh.
Tràn lan những tấm hình chụp như cả hai đã làm những chuyện nồng nhiệt trong chiếc xe có biển số đã xác định rõ ràng là của anh, giật tít đôi uyên ương ăn mừng Jun Phạm nhận được giải thưởng lớn. Anh vội vã gửi tin nhắn cho đội ngũ để xử lý khủng hoảng, anh biết em sẽ còn hoảng hơn cả anh lúc này nên lập tức khởi động xe đi tìm khắp nơi.
Anh ngừng cuộc truy tìm lạc lối khi hỏi được tin em ở khoa cấp cứu. Em được tìm thấy khi bất tỉnh trên vạch kẻ sang đường, hoa rụng tả tơi vương đầy dọc theo hướng ngã, tay em vẫn cố níu lấy vài cánh hoa trước khi rơi vào mê man. Khi em trở lại với thực tại, Phạm Duy Thuận chỉ còn là một cái tên không quen. May sao, em không tránh né hay sợ hãi, vẫn cảm thấy yên tâm khi ở cạnh anh.
Duy Thuận đã giải quyết dư luận, ứng phó với một người mới vào nghề đã vội tham vọng, đối với anh không mấy khó khăn, chỉ là thế lực đằng sau không nhỏ nên anh đã có một khoảng thời gian chật vật. Sau đó là những chuỗi ngày anh luôn ở bên Minh Phúc, bù đắp cho em những năm tháng chỉ có thể bên anh như một trợ lý. Tăng Vũ Minh Phúc chưa từng được làm người yêu của Phạm Duy Thuận ở chốn đông người. Minh Phúc trước hay sau đều hiểu chuyện như vậy, vẫn ngoan, vẫn luôn nghe lời và không rời xa anh nửa bước. Anh quyết dù phải mất bao lâu, anh vẫn kiên trì để có thể khơi gợi lại trong em những chuyện đã qua giữa hai người.
Minh Phúc đã dần quen khi anh chạm vào người, âu yếm và hôn em. Nhưng những gì em đã chứng kiến vào đêm hôm ấy - những gì em không muốn nhớ đến mỗi khi anh làm điều tương tự - trên người em. Trong vô thức, em sợ lại phải trải qua cảm giác khủng khiếp ấy.
...
Kể từ lần đó, anh luôn cố gắng kiềm chế bản thân khi gần gũi với Minh Phúc, chỉ dừng ở những chiếc hôn nhẹ nhàng và những câu yêu thương nỉ non hằng đêm. Anh thầm biết ơn, em vẫn ở bên cạnh anh đã là hạnh phúc rồi.
Duy Thuận đã từng có ý định mua dây buộc mình vào tay em, để em ở đâu cũng có anh theo sau. Nhưng em đã tự nguyện ở bên anh như hình với bóng.
Mỗi khi Duy Thuận vào bếp, Minh Phúc tự động bắt ghế lại ngồi bên cạnh, vô tư nhìn anh nấu ăn như một cậu nhóc tò mò. Anh làm gì cũng đưa cho em xem, bây giờ anh sẽ chuẩn bị nấm cho em, đang vào mùa nấm rất ngon. Còn đây là lá giang, em nhìn nè, anh thường nấu cá cho em với lá này. Minh Phúc ngoan ngoãn nhận lấy, im lặng nhìn những chiếc lá nhỏ xinh trong lòng bàn tay. Duy Thuận nhìn em được lắm lúc vô tư cũng thấy nhẹ lòng. Anh lấy nồi đong nước, bỏ xương gà vào, bật bếp lên đun. Anh cúi người, vuốt nhẹ mái tóc xoăn, dịu dàng nhìn em.
- Hôm nay anh nấu lẩu gà lá giang cho em đó, em thích không?
Em ngước lên, đưa tay gạt nhẹ những giọt mồ hôi trên trán anh. Nhìn anh bằng đôi mắt thơ ngây như chưa hề vẩn đục, đôi mắt ấy đã từng vì anh mà chịu bao chua xót khi bước chân vào chốn thị phi, chỉ để được gần anh nhiều hơn. Minh Phúc nghiêng đầu, suy tư một lát rồi tươi cười trả lời.
- Em thích Jun mà. Jun làm gì em cũng thích Jun hết.
Duy Thuận không ngờ em lại trả lời như vậy, dạo này em cũng dần nói nhiều hơn những chữ bày tỏ tình cảm nhưng là với hai con mèo hay đàn cá vàng trong bể. Hôm nay đã đến lượt anh, tuy là anh đang hỏi về món lẩu gà nhưng không còn quan trọng nữa. Duy Thuận mừng không giấu được, miệng cười không thể khép lại, anh nhặt từng chiếc lá trong tay em vào rổ, làm chút chuyện vặt để giấu đi sự bối rối.
- Em thích Jun lắm hả? - Anh nhìn em gật đầu xác nhận mới thuận đà hỏi tiếp - Còn Duy Thuận thì sao?
Em lại suy tư một lúc, bỗng nhiên đưa tay nắm lấy một góc tạp dề của Duy Thuận, tỏ vẻ có chuyện khó nói. Anh ngồi xuống, khoanh tay lên đầu gối em, đến lượt anh nghiêng đầu sẵn sàng lắng nghe em nói. Minh Phúc liên kết ánh mắt cùng anh, nhìn thật lâu đến khi hai má ửng đỏ vì phải đối diện với gương mặt điển trai đang toát ra vẻ yêu chiều hết mực. Minh Phúc ngập ngừng, giọng điệu đáng thương chứa đầy sự lo lắng.
- Nếu em vẫn không thể nhớ mình từng thương anh ra sao... anh có thể thương em một lần nữa được không?
Duy Thuận lặng đi. Minh Phúc của anh chắc đã giữ điều này trong lòng một thời gian dài, đến giờ mới chịu nói cho anh nghe. Anh thấy sống mũi mình hơi cay, xót xa thay cho người mình yêu, anh không dám đối diện với sự hổ thẹn của mình, gục đầu vào người em. Minh Phúc chủ động vuốt lấy mái tóc phủ màu bạch kim thoảng hương trà xanh và muối khoáng thanh nhẹ, nét mặt em bình thản đến dịu dàng. Duy Thuận từ từ ngước lên với khoé mắt đỏ, nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay còn thoảng hương lá giang. Anh vòng một tay ra sau cổ, níu nhẹ em về phía mình, chậm rãi đặt lên môi em một nụ hôn. Anh hôn thật chậm, nhấp nhả trên môi mềm, anh muốn lắng nghe phản hồi từ người anh yêu. Em từ từ đặt tay lên vai anh, yên tâm có điểm tựa nên lập tức sà vào lồng ngực ấm áp, cùng anh chìm đắm trong môi hôn nồng nàn, cho đến khi hơi thở dần cạn kiệt.
Duy Thuận không nói, anh ấy làm. Anh thầm vui khi em đã chấp nhận mình, sau nụ hôn thay cho lời khẳng định bất biến. Anh cần em và chỉ thế thôi. Anh vẫn thương em rất nhiều, lại càng thương hơn khi em không thể nhớ về quãng đời em luôn thì thầm với anh là hạnh phúc nhất.
Duy Thuận lại khóc. Anh chỉ muốn khóc vì Tăng Vũ Minh Phúc, bất kể hạnh phúc hay khổ đau. Anh đỡ em ngồi lại vào ghế, cẩn trọng xoa xoa lưng em cho đến khi nghe nhịp tim dần ổn định. Em vẫn gạt nước mắt cho anh nhưng không còn hỏi lý do, có vẻ em biết anh khóc vì mình. Em chủ động ôm chặt lấy Duy Thuận, gục đầu vào vai anh, dụi đầu nhè nhẹ vào cổ. Có chút không lường trước nên anh ngơ ngác mất mấy giây, lấy lại bình tĩnh nhìn xuống em đang chờ đợi điều gì đó. Anh ý nhị thăm dò, dù sao cũng vừa bày tỏ tiếng yêu lần nữa, anh không dám làm gì khi chưa có yêu cầu từ em, dù đây vốn là tín hiệu mỗi khi em muốn cùng anh ân ái. Minh Phúc ngại ngùng, khẽ gật đầu thêm một cái khẳng định, em chắc chắn đã biết mình muốn gì ngay lúc này. Duy Thuận như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ đông, anh thuần thục bế Minh Phúc lên vai, chậm rãi di chuyển vào phòng ngủ.
Anh đưa Minh Phúc vào giường nhưng chỉ để em ngồi yên, không vội lấn át em phải nằm xuống. Anh vẫn còn đắn đo, không chắc rằng điều em đang muốn cùng anh là như vậy. Lần cuối cả hai cùng nhau dang dở đã để lại cho anh không ít xót xa và lo lắng. Anh sợ lại làm cậu phát hoảng và xa lánh anh, lúc ấy không chỉ mình anh phải chịu tổn thương.
- Phúc à, em-
Câu hỏi chưa thành hình lập tức bị ngăn chặn bởi nụ hôn chủ động từ Minh Phúc. Em linh tính được sự phân vân của anh nên đã quyết liệt khẳng định lại một lần nữa, em đang muốn anh rồi. Minh Phúc dần đẩy anh nằm xuống giường, hôn khắp nơi trên gương mặt thanh tú của người em yêu. Tay em lướt qua bờ môi anh rồi nhanh chóng ưu tiên cho môi mình thế chỗ. Em không tránh né nữa, khát khao muốn chiếm thế thượng phong trước anh của Minh Phúc đang dần tỉnh thức bên trong. Em đi vào trong khoang miệng ấm nóng của Duy Thuận, lưỡi nhỏ nhanh chóng tìm đến đối phương mà quấn quýt không ngừng. Em vẫn luôn muốn giành được phần ưu thế trước mỗi cuộc yêu, như muốn nói cho cả thế gian này biết, Phạm Duy Thuận là người của em.
Duy Thuận vẫn đang nhún nhường em vài phần nên nằm yên cho em càn quấy một lúc. Từ trong bếp rít lên một hồi âm cảnh báo lớn làm cả hai giật bắn mình như đang vụng trộm. Nồi nước đang đun khi nãy không còn ai nhớ đến, anh vẫn chưa tắt bếp. Duy Thuận định ngồi dậy, toan ra tắt bếp rồi sẽ trở vào ngay. Nhưng con thỏ cũng có ngày chậm chân hơn cả con hải ly đang phấn khởi, Minh Phúc lập tức ngồi dậy, tranh phần chạy ra ngoài, không quên quay đầu lại dặn dò Duy Thuận.
- Để em, anh cởi đồ ra sẵn đi.
Bộ máy của Duy Thuận bỗng nhiên ngừng hoạt động, khựng lại một lát. Lần đầu tiên anh nghe yêu cầu như vậy từ Minh Phúc, nhìn dáng vẻ sốt sắng của em lại đang như ngày trước. Lúc nào cũng để mọi chuyện lặt vặt không đến tay anh, có khi còn ra sức ngăn cản không cho anh động vào. Cái cách yêu anh đến quên cả sự ưu tiên cho chính mình. Đáy mắt anh lại sáng lên chút long lanh. Anh khẽ cười, mừng thầm trong lòng, có vẻ cũng nên chuẩn bị một chút theo ý em.
Tiếng bếp ngừng réo, mọi thứ đã được kiểm tra kỹ thêm một lần. Minh Phúc yên tâm trở vào phòng, thấy anh vẫn còn nguyên quần áo trên người. Duy Thuận bình thản ngồi tựa lưng vào thành giường, bắt đầu dụ dỗ em bằng những yêu cầu chẳng mấy khi em chủ động.
- Đợi em đó, cởi cho anh đi.
Minh Phúc chẳng còn biết giấu mặt vào đâu, nhìn em không khác gì một quả cà chua chín nẫu. Minh Phúc lúc nãy còn mạnh miệng, em luôn để bản thân chiều theo ý Duy Thuận nhưng khi được anh chiều chuộng quá mức lại cảm thấy ngượng vô cùng. Anh thừa biết là em thích vậy, nhưng trước đây đều là anh tự mình cởi ra để nhanh chóng nhập cuộc, hôm nay cũng xem như lại là lần đầu, anh cũng không nên vội. Em ngoan ngoãn ngồi vào nơi Duy Thuận đã dàn xếp, anh dang chân ra để em ngồi sát vào người, em lóng ngóng tay chân, chỉ vừa cởi được tạp dề đã ngưng lại vì quá xấu hổ. Anh nổi hứng chọc ghẹo liền đẩy hông lên để bên dưới hai người chạm vào nhau. Minh Phúc run lên trong ánh mắt hài lòng của Duy Thuận, xem ra da hải ly cũng không dày lắm.
Cái chạm khẩn cấp cũng vừa đủ để Duy Thuận cảm nhận được tình trạng của em. Anh tiến tới hôn em, dần thả em ngã lưng xuống giường, trả cuộc yêu về cục diện xưa nay. Anh mân mê mái tóc mềm, bàn tay dần luồng vào bên trong chiếc áo trắng mỏng. Anh không kéo áo Minh Phúc lên mà trực tiếp ngậm cả mảnh vải bên ngoài bờ ngực phập phồng. Anh chậm rãi nhấm nháp một bên, không quên chăm sóc cả bên còn lại. Cảm giác ướt át dính vào da thịt vừa khó chịu lại vừa kích thích, em bắt đầu rên rĩ mấy câu bên tai Duy Thuận.
"Ưm... anh Jun"
Tạch. Công tắc của Phạm Duy Thuận đã được bật lên.
Anh vén ngay áo em lên, trực tiếp ngậm lấy khoảng ngực đã nhớp nháp. Anh dần mò mẫm xuống phần hông của em, như dò tìm một quả bom nổ chậm, ngón tay anh chạm đến đâu, da thịt chỗ ấy liền phản ứng kịch liệt, run rẩy và co thắt. Anh tiếp tục hôn em, đẩy lưỡi thật sâu vào khoang miệng nóng ấm, không chừa một ngóc ngách nào, càng không cho em được lấy lại hơi thở quá lâu. Minh Phúc chỉ còn đủ sức nương theo dẫn dắt của anh, thân thể tự tìm đến hơi ấm mà phối hợp, em không còn biết anh đang càn quấy trên thân thể em thế nào. Anh dìu em vào cơn mê, dễ dàng tiếp nhận bàn tay anh đã luồn vào trong quần nhỏ. Anh chạm đến nơi ướt át bên dưới, hài lòng đưa cho em xem bản thân đã muốn anh thế nào.
"Em xem em kìa..."
Anh nhìn em đang say cơn tình, phản đối anh trong yếu ớt, lần lượt cởi quần của mình và em, trên người chỉ còn dính lại chiếc áo đẫm ướt mồ hôi. Thoáng chốc anh lại đắn đo, tự hỏi đã bao lâu chưa cùng em làm vậy, anh nghĩ thế rồi sợ em đau. Anh cúi xuống nhấm nháp môi em lấy lại chút bình tĩnh và tự tin vào mình, khẽ thì thầm vào bên tai em đang ửng đỏ.
"Anh vào trong nhé? Em..."
Em biết anh đang lo lắng điều gì, em cũng không biết mình có thể vượt qua được cơn ác mộng kia không nhưng giây phút này, em biết mình đã sẵn sàng để cùng anh như trước đây. Minh Phúc đang oằn người hưởng thụ cũng ráng nghiêng đầu trả lời cho anh, cảm giác hờn dỗi như trẻ con bị ăn hiếp.
"Anh còn hỏi nữa..."
Anh xem đã làm Minh Phúc thành ra bộ dạng gì rồi, còn có ý định dừng lại. Dáng vẻ của em không phải điên tình loạn trí hay cố tình câu dẫn, chỉ luôn chờ đợi anh lấp đầy trong thổn thức, phải nói là bộ dạng làm anh muốn yêu chết đi. Anh nhẹ nhàng nâng chân em gác lên vai mình, đưa thân mình đến hông dưới em, nơi vẫn đang rỉ nước và co thắt thật chậm, thật giống tính cách bẽn lẽn của thân chủ. Anh chậm rãi cho vào bên trong, ngước lên hít vào một hơi sâu, em cũng rướn người một chút, cả hai dần cảm nhận được sự ấm nóng truyền đến cơ thể. Anh nhẹ nhàng vuốt dọc tay và cơ hông em, đến khi thấy em thả lỏng một chút mới bắt đầu di chuyển thân mình. Anh dần đẩy hông nhanh hơn khi cơ thể em dần thích ứng theo, mỗi khi anh vào trong lại giữ lấy anh bằng những cơn co thắt thật chặt. Em muốn chạm vào anh nhiều hơn đến từng tấc da thịt, chân còn lại quấn vào hông anh, tay cố vươn lên chạm vào ngực rồi đến hông anh, không thể giữ yên ở đâu quá lâu khi cơ thể em không ngừng run rẩy theo từng chuyển động mạnh mẽ của anh vào trong mình.
"Chậm... chậm thôi anh... a"
"Em thả lỏng một chút"
Em ngoan ngoãn thả mình vào cuộc yêu, gấp gáp thở dốc, hô hấp dần khó khăn khi em vừa cố ngăn lại tiếng thở dốc vừa muốn gọi tên anh, sự tham lam của em chỉ đang đổi lại những tiếng rên dần dễ chịu đến mức phóng túng, em không kiểm soát được mình nữa, phó mặc cho anh làm chủ. Anh vừa đẩy hông tới vừa hôn lên cơ thể của em đang ngay tầm mình, bên dưới anh càng nóng hơn khi ra vào trong em trơn tru, càng muốn khuấy động bên trong nhiều hơn nữa. Anh đẩy hông sâu hơn làm em khẽ giật lên, chân càng quấn chặt lấy hông anh, tự cảm nhận được bản thân đang điên cuồng co thắt, em che mặt không dám nhìn anh, sợ anh thấy dáng vẻ không đứng đắn của mình, chỉ có những tiếng rên thoả mãn không thể che đi được, từng đợt sóng tình truyền đến tai người em yêu.
"Ưm... Duy Thuận..."
Cảm giác trào dâng đang đến sau một hồi nồng nhiệt, Duy Thuận thở dốc nặng nề, cố gắng kéo bản thân về lại tỉnh táo, anh giữ chặt hai bên hông em, tự mình dần lui về sau, muốn rút ra khỏi cơ thể em trước khi bản thân không thể giữ được nữa. Minh Phúc liền nhạy cảm nhận ra bên trong đang dần trống trải, khi cơn khoái cảm đang dày vò lấy em. Em với tay câu cổ anh, thuận đà anh nâng em tựa vào vai mình, nghe em nỉ non vào tai.
"ưm... cho em"
Em vẫn ôm chặt lấy Duy Thuận, đến độ ở giữa hai người không có lấy một kẽ hở. Anh như được cởi bỏ xiềng xích lo âu cuối cùng, ôm lấy em và hôn em thật nhiều, đến khi em mềm nhũn như sắp ngả lưng ra giường, anh lại giữ em ngồi trên người, liên tục đẩy hông để nhanh chóng lấy lại cao trào. Anh không nhịn được mà rên lên một tiếng thoả mãn, em run rẩy bám chặt lấy anh, bên trong em được anh lấp đầy dịch thể nóng ấm đến trào ra, ở hông dưới cả hai cũng dính không ít dịch trắng từ đợt cao trào em để lại.
Anh nhanh chóng lấy lại nhịp thở đều, vẫn ôm em cho đến khi cơn run rẩy của em dần dịu đi. Anh nhẹ nhàng thả em nằm xuống đệm mềm, phủ lên người em một lớp chăn vừa đủ giữ ấm. Anh để em nằm nghỉ một lát, tự mình khoác tạm chiếc áo kiểu Nhật hay treo đầu giường, lặng lẽ đi pha một chậu nước ấm để lau những dư tình trên người em. Anh dời tay đến phần hông em, nâng niu da thịt em gián tiếp qua chiếc khăn ấm, làm dịu đi cơn gò vẫn đang lăn tăn như sóng. Anh cúi người xuống, vén mái tóc nâu và hôn lên trán em, nhẹ nhàng vỗ về em nằm nghỉ, anh sẽ quay lại ngay. Tiếng nước chảy qua người anh rồi rơi xuống sàn nhà tắm làm trạng thái thổn thức của em càng thêm xao động. Em dần gọi tên được cảm giác lúc này, em tự hỏi liệu mình có phóng đại lắm không khi trộm nghĩ Phạm Duy Thuận là lý do để cuộc sống của em vẫn còn tiếp diễn.
Anh khoác áo choàng tắm đi ra, trên tay là chiếc áo khoác hờ lúc nãy. Anh sà vào người em, vỗ về một sinh vật nhỏ cuộn tròn trong tấm chăn mềm, anh khoác áo mình lên cho em, cẩn thận dìu em vào nhà tắm. Trước đó, anh đã xả một ít nước nóng xung quanh để nhiệt độ trong phòng tắm không quá lạnh so với thân nhiệt của em. Anh nhanh chóng giúp em tắm rửa, quấn cho em một chiếc áo dày hơn rồi lại đưa em trở về giường. Em ngồi thẩn thờ nhìn anh dọn dẹp một chút, thu gom tất cả cho vào sọt vải, anh chu đáo trải lại một bộ ga giường mới, mọi thứ đều thoải mái mới yên tâm để em ngã lưng.
Duy Thuận nằm ôm em, thì thầm bên tai em những lời yêu thương chân thật từ đáy lòng. Đến khi em dần thiếp đi, anh nghĩ mình cũng nên chợp mắt một chút, có lẽ bữa tối nay nên dời thành giờ ăn khuya. Minh Phúc cũng không còn thiết ăn uống nữa, chỉ muốn được anh ôm như vậy thôi. Em bận hạnh phúc, bận đón nhận thứ tình yêu vốn thuộc về mình.
...
Jun Phạm thông báo ngừng hoạt động sau khi giải quyết các dự án đã ký kết trước đó. Anh vẫn tiếp tục theo đuổi nghệ thuật nhưng ở một lĩnh vực khác, anh chuyển sang viết sách và làm các nội dung tản mạn, không sôi nổi và rầm rộ như trước, anh tự mình sắp xếp mọi việc. Đồng nghĩa với trợ lý của anh bị mất việc, từ chuyện lớn đến chuyện bé đã không phải đến tay em như trước. Em chỉ việc ngồi vẽ anh say mê nấu nướng trong căn bếp hay mỗi lúc anh chăm sóc mấy chậu cây ngoài ban công, anh sẽ lại dìu em ngồi xuống bên cạnh.
Một ngày cuối thu còn vương chút nắng ngoài hè, anh và em vẫn ngồi đấy nhưng trên ngón giữa của em đã kết tinh một lời hứa dưới hình hài món trang sức giản đơn. Anh đã muốn trao em từ lần sinh nhật năm ấy cùng với giải thưởng lớn nhất trong sự nghiệp của mình. Sự cố xảy ra cũng là lúc anh tự chất vấn lại bản thân có thật sự xứng đáng với em, anh thấy mình không thương em được như em thương mình nhưng nếu em cần một người có thể chở che hết phần đời còn lại, anh muốn được em cho phép anh ở cạnh. Không phải vì anh thấy có lỗi với em mà vì đến lúc này, anh mới khờ khạo nhận ra em đã là cuộc sống của anh từ khi nào. Em ngắm nhìn người bạn đời rồi lại nhìn vườn cây cùng nhau chăm sóc, mừng rỡ khoe với anh.
- Anh nhìn nè, chậu cúc họa mi của em lại nở rồi.
"Giống em thật"
- Anh vừa nói gì dạ?
Anh chỉ mỉm cười không đáp lại, nhẹ nhàng xoa đầu em và hát vu vơ một khúc ca mùa hạ. Chậu cúc đó anh đã trồng cho em từ rất lâu, loài hoa mỏng manh nên anh thường chăm sóc kỹ càng để em được vui. Luôn âm thầm chờ đợi ngày nắng về. Nhưng, ngày tháng sau này, không để em chờ đợi thêm lần nào nữa, anh đã hứa vậy khi cầu hôn em.
"Thương anh thì làm gì có lần đầu hay lần cuối"
"Một lần và mãi mãi".
Hết.
