Chapter Text
Phúc.
Hôm ấy là một ngày đẹp trời, nắng rất dịu, trời xanh trong và cao tít, gió mơn man trên da dịu dàng như một khúc hát ru yên bình.
Quả là một ngày thích hợp để chết. Minh Phúc nghĩ.
Ý tưởng này đến với em một cách đột ngột nhưng nhẹ nhàng, khi em đang tưới tắm những mầm xanh ngoài ban công nhà mình.
Nếu em chết, từng tế bào của em sẽ được tan ra, hoà cùng đất, cùng gió, mây, ánh nắng, em sẽ được vương trên cỏ cây, hoa lá, thậm chí biết đâu, em sẽ được trở thành một phần trong dinh dưỡng cho chính cây cà chua nhỏ bé mà em đang tưới tắm này, cùng nó lớn lên, kết những quả mọng tươi xinh xắn.
Thế thì thích thật đấy! Phúc nhoẻn cười xinh với ý tưởng của mình. Nhưng hôm nay thì chưa được, hơi gấp, chưa chuẩn bị gì hết. Vậy thì để hôm khác đi, em sẽ cho mình thêm chút thời gian để chuẩn bị cho chu đáo, à và cả chờ một ngày đẹp trời nữa chứ. Em thích những thứ xinh đẹp mà. Thôi thì một năm đi, em nghĩ là chừng đó thời gian là đủ để sắp xếp mọi thứ, để không còn vướng bận gì nhân gian này, và có lẽ, cùng là khoảng thời gian tối đa em có thể chịu đựng được khi những nỗi đau bên trong cứ ngày một đầy lên, dìm em chìm nổi trong những hoang mang, bất lực, sợ hãi và tuyệt vọng.
Em bó gối ngồi mãi bên những mầm xanh ngoài ban công, những suy nghĩ lan man như một cuộn phim cũ trôi qua trong trí óc. Em khóc, rồi cười. Khi bác sỹ tư vấn tâm lý cho em, bác cứ nói hãy nghĩ đến những gì em yêu nhất, những gì em không thể từ bỏ, hãy tìm cho mình một động lực để kiên cường sống. Hôm ấy, em tìm được rồi, nhưng em không dám nói với bác sỹ. Giờ phút này đây, động lực sống duy nhất của em là để sửa soạn cho mình một cái chết thật trọn vẹn.
Phúc bỏ thuốc từ ngày đó, bỏ luôn cả tái khám. Em thấy bác sỹ nói đúng lắm, có động lực sống làm người ta tích cực hơn. Em đột nhiên tìm thấy đủ thứ để làm. Em chăm chỉ hẳn lên, có sức sống hẳn lên.
Em cho mình làm tất cả những gì em muốn. Ví dụ như đi vẽ lại, chủ yếu để vẽ tặng người thân, bạn bè. Ví dụ như làm những đồ thủ công nho nhỏ, thành phẩm của em chất đầy hẳn 5 tầng tủ được mua mới để trưng bày. Em cũng đăng ký cho mình đi học nhảy dù (hẳn từ một chiếc trực thăng đang bay luôn nhé). Em dành thời gian để khám phá Tây Tạng, Nepal, đi xem cực quang cực chill ở Iceland nữa.
Bạn bè hẹn em, em chẳng chối cuộc nào. Đứa nào mời, ok em uống.
Thậm chí đến thái độ của em với thế gian này cũng dịu dàng hơn hẳn. Em chẳng buồn quan tâm thế giới nói gì về em, anti lại bới móc xào nấu gì về em nữa. Em cũng chẳng thèm đi tranh cãi với ai làm gì.
Em sắp chết rồi. Ai còn rảnh cho mấy cái đó nữa đâu.
Chắc tại thế mà ai cũng khen em. Người thì khen em trưởng thành rồi, chững chạc rồi. Người thì khen em ngoan. Người thì bảo em hiểu chuyện.
Anh Huy bảo thế. Neko cũng bảo em thế. BB nữa. Nhỏ Khánh còn hỏi em ăn gì mà đổi tính thế, cho nó ăn với? Nghĩ cũng cười, chả nhẽ lại nói thật với nó em uống thuốc ngủ với thuốc giảm đau thay cơm à. Mà thôi, cũng kệ nó. Còn mấy thời gian đâu, tranh thủ yêu thương nhau còn chẳng đủ.
Lại một ngày đẹp trời. Nắng rất dịu, trời xanh trong và cao tít, gió mơn man trên da dịu dàng như một khúc hát ru yên bình.
Em không còn ở Sài Gòn nữa. Em quyết định mình sẽ ở lại với Đà Lạt, hoà mình cùng cái se lạnh ở xứ này, bay theo những cơn gió, rơi trên những cành đồng hoa bát ngát, như bao lần em đã đến đây, đã hát bằng cả tình yêu và sinh mạng, nơi em tìm thấy mình giữa những chuỗi ngày lạc lõng đơn côi giữa cuộc đời.
Căn nhà của em nhỏ xinh giữa triền đồi Đà Lạt, được ôm ấp bởi một rừng thông. Em đã mua nó, tỉ mẩn trang trí từng góc tường, từng khung cửa. Khu vườn nho nhỏ bên ngoài sân cũng là em, cặm cụi gieo hạt, tưới tắm.
Hôm nay, hoa đã nở đầy sân.
Hôm nay, trời đẹp thế này, thật sự thích hợp để nằm xuống, ngủ một giấc dài.
Em quyết định ra đi khi bóng hoàng hôn vừa buông xuống. Bởi em sợ lắm khung cảnh chiều tà, khi những ngôi nhà đã lên đèn, chỉ còn mình em chơi với giữa cô độc. Những ánh cam cuối ngày phủ lên em như chiếc chăn nhỏ, sưởi ấm em như vòng tay người thương. Cạnh giường em, đoá hồng tươi mới hái vẫn đang toả hương thơm ngát. Gió lùa qua khung cửa sổ vẫn đang để ngỏ, đặt lên trán em những nụ hôn cuối dịu dàng. Lana DelRey hát ru em vào giấc yên.
"Kiss me hard before you go
Summertime sadness
I just wanted you to know
That baby, you the best."
