Actions

Work Header

Outlaws of Love

Summary:

Câu chuyện dựa trên bài hát Outlaws of Love.

Notes:

Tất cả các sự kiện trong truyện đều là hư cấu, không dựa trên bất kì sự kiện hoặc dòng thời gian thực tế nào.
Nhân vật không thuộc về tác giả.

Work Text:

Lê Trường Sơn và Tăng Vũ Minh Phúc gặp nhau lần đầu trong một hội thảo nhỏ tại một trường đại học lớn ở Hà Nội. Phúc khi ấy là một sinh viên ngành kiến trúc, còn Sơn là một chàng trai đam mê âm nhạc, luôn đi tìm cái đẹp trong những câu từ và giai điệu của mình. Dù khác biệt về nhiều mặt, nhưng giữa họ có một sợi dây vô hình đã buộc hai tâm hồn lại với nhau ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Những ngày đầu của họ đầy ánh sáng và hy vọng. Sơn và Phúc thường trốn vào những con hẻm nhỏ, nơi họ có thể nắm tay mà không cần lo lắng. Trong những giây phút lặng lẽ ấy, cả hai đã trao cho nhau niềm tin và cảm giác an toàn hiếm hoi giữa cuộc đời đầy phán xét và định kiến. Họ cười với nhau, mơ về một tương lai nơi họ có thể sống bên nhau mà không phải che giấu hay sợ hãi.

Sơn và Phúc đã từng tin rằng, nếu họ đủ yêu nhau, thì mọi khó khăn sẽ chỉ là thử thách nhỏ nhoi. Nhưng họ đã nhầm. Tình yêu của họ dần bị thử thách không chỉ bởi những lời đàm tiếu mà còn bởi những áp lực vô hình từ gia đình, xã hội, và cả chính nỗi sợ hãi bên trong họ.
Gia đình Sơn, một gia đình truyền thống, không chấp nhận mối quan hệ của anh. Họ cho rằng đó là một sự ô nhục, và ngay cả khi Sơn cố gắng thuyết phục, anh chỉ nhận lại sự lạnh lùng và cấm đoán. Phúc đau đớn mỗi khi thấy Sơn phải chịu đựng áp lực từ gia đình nhưng cậu lại chẳng thể làm gì cho anh ngoài việc cố gắng học tập, làm việc. Cậu muốn gia đình anh thấy rằng cậu phù hợp với anh.

Một buổi tối tháng 12, gió lạnh lùa qua cửa sổ, Sơn ngồi lặng lẽ bên bàn, tay cầm một lá thư từ mẹ. Đôi mắt anh tràn đầy nỗi u buồn và mệt mỏi. Phúc bước vào, nhìn thấy gương mặt căng thẳng của Sơn, lập tức cảm thấy có điều không ổn.
"Sao vậy anh?" Phúc nhẹ nhàng hỏi, đôi tay dịu dàng đặt lên vai Sơn.
Sơn im lặng, đẩy bức thư về phía Phúc. Đó là thư của mẹ Sơn, yêu cầu anh cắt đứt mối quan hệ với Phúc để giữ gìn danh dự gia đình. Những lời trong thư không chỉ là sự đau đớn mà còn là một lời tối hậu thư: nếu Sơn không chia tay, anh sẽ bị đuổi khỏi nhà và mẹ anh sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Phúc đọc xong, giọng run rẩy. “Họ không thể làm vậy được! "Anh không thể để họ kiểm soát cuộc đời mình như thế!"
Sơn nhìn Phúc, trong ánh mắt là sự bất lực. “Anh biết chứ, Phúc. Nhưng… đây là gia đình anh. Anh không thể dễ dàng bỏ qua được.”
Phúc thấy sợ. Cậu đứng bật dậy, sự giận dữ tràn ngập trong cậu. “Gia đình? Còn em thì sao? Còn chúng ta thì sao? Chúng ta đã vượt qua bao nhiêu thứ để đến được với nhau, và giờ anh định từ bỏ chỉ vì lá thư này?”
Sơn cố gắng giữ tông giọng của mình êm ái nhất có thể, nhìn thẳng vào Phúc. “Phúc, em nghe anh nói. Đó là gia đình anh, những người đã nuôi dưỡng anh, đã lo cho anh từ nhỏ. Anh không thể chỉ nghĩ cho mình.”
“Không thể chỉ nghĩ cho mình? Vậy anh nghĩ em là gì? Một kẻ ngoài cuộc sao?” Phúc hét lên, mắt đỏ ngầu vì phẫn uất. “Em không có áp lực gì sao? Em đã chịu đựng ánh mắt khinh miệt của mọi người, chỉ vì yêu anh. Và giờ, chỉ vì một lời đe dọa của họ, anh sẵn sàng buông bỏ tất cả?”
Không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng đến mức ngột ngạt. Sơn cúi đầu, không thể trả lời. Trái tim anh như bị xé toạc giữa hai phía: gia đình và người anh yêu. Mỗi lời Phúc nói đều như một nhát dao đâm vào tim anh, nhưng thực tế không cho phép anh chạy trốn.
“Phúc... anh yêu em, nhưng anh không thể. Anh không thể bỏ gia đình.”
Phúc cười cay đắng, nước mắt chảy xuống gương mặt cậu. “Anh yêu em, nhưng tình yêu đó không đủ để chống lại áp lực của xã hội, phải không? Anh yêu em, nhưng không đủ để đứng vững khi người ta chỉ trích. Anh yêu em, nhưng cuối cùng anh vẫn sợ bị gạt bỏ khỏi gia đình.”
Câu nói cuối cùng của Phúc khiến Sơn đứng yên, như thể tất cả mọi thứ trong anh sụp đổ. Anh muốn hét lên, muốn nói rằng tình yêu của anh là thật, rằng anh cũng đau khổ chẳng kém gì Phúc. Nhưng những lời đó nghẹn lại trong cổ, không thể nào thoát ra.
Phúc nhìn Sơn một lần cuối, đôi mắt đầy đau đớn nhưng cũng quyết liệt. “Nếu anh chọn gia đình, thì em sẽ đi. Không ai nên bị yêu thương theo cách này. Em đã cố gắng hết sức, nhưng có lẽ chúng ta không đủ mạnh mẽ để đối mặt với cả thế giới.”
Phúc quay lưng bước ra khỏi căn phòng, từng bước nặng nề. Sơn muốn gọi Phúc lại, muốn chạy theo cậu, nhưng đôi chân anh như bị đóng băng, không thể di chuyển. Cánh cửa đóng sầm lại, và trong căn phòng nhỏ, chỉ còn lại một mình Sơn cùng nỗi trống rỗng sâu thẳm.

Đột nhiên, Sơn chạy ra nhanh về phía cửa. Họ có thể không có ngày mai. Nhưng anh không thể để cậu một mình giữa đêm nay.
Khi anh tìm thấy cậu, cậu đang đứng lặng lẽ dưới tán cây trước cổng trường đại học nơi họ gặp nhau lần đầu. Một đêm lạnh giá, dưới bầu trời đen tối không một ánh sao, họ đứng đối diện nhau. “Chúng ta sẽ đi đến đâu đây, Phúc?” Sơn hỏi, giọng khàn đặc vì đau đớn. “Liệu chúng ta có còn đường nào để thoát không?”
Phúc im lặng, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cậu. Giọng cậu mềm mỏng hơn. "Mọi người nói chúng ta sẽ bị đày xuống địa ngục, em đã từng không tin điều đó. Nhưng có lẽ họ đúng rồi. Em mệt quá, Sơn ạ.”
Cả hai ôm nhau trong im lặng, giữa cái lạnh lẽo của đêm.