Actions

Work Header

nhà có một người (hoặc hai)

Summary:

“Phúc? Tại sao em lại ở đây?”

“Em đến để gặp anh.”

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Chapter Text

Duy Thuận, một ca sĩ đã hoạt động được 10 năm, là một cái tên quen thuộc trong giới âm nhạc. Với giọng hát ấm áp và phong cách biểu diễn cuốn hút, anh đã gặt hái được nhiều thành công. Nhưng bên trong lớp vỏ hào nhoáng ấy, Duy Thuận lại sống trong nỗi cô đơn. Nếu không có công việc, Duy Thuận sẽ thường ngồi một mình trong căn hộ nhỏ cùng hai chú mèo, bên những trang viết hoặc những bản nhạc chưa hoàn thiện.

Hôm nay cũng như bao ngày, Duy Thuận quay trở về nhà, mở tivi lên và bắt đầu nấu bữa tối. Trên thời sự đang phát một bản tin về một nghệ sĩ trẻ nào đó, có chút hiếu kỳ, anh với tay lấy điều khiển để chỉnh âm lượng to hơn một chút.

“Ngày hôm nay, nam ca sĩ Tăng Phúc đã được tìm thấy trong trạng thái bất tỉnh tại nhà riêng. Theo thông tin từ phía cảnh sát, bước đầu dự đoán nam ca sĩ rơi vào tình trạng hôn mê do đã uống một lượng lớn uống thuốc ngủ. Hiện ca sĩ Tăng Phúc đã được đưa đến bệnh viện để cấp cứu.”

Duy Thuận biết người ca sĩ này. Tăng Phúc là một ngôi sao đang lên, mới chỉ hoạt động được 7 năm nhưng đã nhanh chóng chiếm lĩnh trái tim của nhiều khán giả. Ngoài ra, Tăng Phúc còn chơi chung cùng một nhóm bạn với Sơn Thạch – một người em vô cùng thân thiết với anh. Anh cũng đã gặp vài lần và trong trí nhớ của anh, Tăng Phúc là một cậu em với tính tình lạc quan và rất vui vẻ. Vì thế thông tin này khiến anh có chút bàng hoàng.

Cố gắng dẹp bỏ suy nghĩ qua một bên, Duy Thuận tiếp tục với bữa tối của mình. Sau khi ăn xong, Duy Thuận ngồi lướt điện thoại và đập vào mắt anh là vô số bài báo liên quan đến Tăng Phúc. Anh khẽ thở dài, tâm trạng cũng trở nên nặng nề hơn. Lúc đó, Duy Thuận không hiểu tại sao lại quyết định gọi cho Sơn Thạch. Có lẽ anh nghĩ làm điều đó sẽ giúp tâm trạng mình bớt nặng nề hơn thay vì cứ ngồi đọc những bài viết suy đoán đặt điều về chàng trai kia.

“Alo, em đây.” – Jun Phạm có thể nghe thấy sự mệt mỏi trong giọng nói của Sơn Thạch khi hắn bắt máy.

“Ừ… Em đang ở đâu thế?”

“Em đang ở trong viện… đợi thằng Phúc.” – Sơn Thạch chần chừ như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp để nói về hoàn cảnh bây giờ một cách bớt đau thương nhất.

“Ừ… Có gì cần giúp thì gọi nhé.” – Đột nhiên Duy Thuận không biết phải tiếp tục câu chuyện theo hướng nào. Anh muốn hỏi Sơn Thạch rất nhiều thứ nhưng nghĩ đi nghĩ lại đều cảm thấy không thích hợp. Cuối cùng, anh quyết định cúp máy và đi ngủ khi trong lòng vẫn còn ngổn ngang những cảm xúc không tên.

Duy Thuận không phải là một người ngủ sâu, trừ những ngày quá mệt mỏi thì chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến anh tỉnh giấc. Vì thế việc Duy Thuận giật mình tỉnh giấc vào lúc 4h sáng vì nghe thấy tiếng động cũng không phải điều bất ngờ. Ban đầu anh chỉ nghĩ đó là Ni và Na đang đùa nghịch cho đến anh cảm giác mình nghe được một ai đó đang ngâm nga giai điệu một bài hát nào đó. Điều này làm Duy Thuận thoáng lạnh sống lưng. Cố gắng nghe ngóng để chắc chắn tiếng hát phát ra trong nhà mình chứ không phải từ một căn hộ khác thì quả nhiên tiếng ngân nga vẫn phát ra lúc to lúc nhỏ như thể người này còn đang đi dạo trong phòng khách của anh.

“Má, thời nay ăn trộm còn có thể vừa lục đồ vừa hát hả?” – Jun thầm nghĩ rồi với tay lấy cây gậy sắt ở đầu giường. Đây là đạo cụ trong dự án mới nhất của anh, không ngờ lại có tác dụng như thế này.

Nhẹ nhàng tiếng gần đến cánh cửa, Duy Thuận cẩn thận mở cửa để nghe ngóng tình hình. Trong bóng tối, anh không nhìn rõ ai nhưng vẫn nghe thấy tiếng hát nho nhỏ ở quanh đây. Lúc này, Duy Thuận bắt đầu có hơi nghi ngờ liệu bản thân có đang nằm mơ không. Với tay bật công tắc điện, anh cầu mong tên trộm này sẽ không vì bất ngờ mà xiên anh một nhát. Nhưng khi ánh đèn bật lên, thứ đập vào mắt anh lại là một thứ anh không ngờ đến nhất. Trước mặt anh, đang ngồi xổm ngắm nghía những tấm ảnh của anh trên kệ ti vi là Tăng Phúc – người đáng nhẽ đang giành giật sự sống trong bệnh viện ngay lúc này.

Vì đèn đột nhiên được bật nên Tăng Phúc cũng quay ra và bất ngờ chạm vào ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình của Duy Thuận.

Hai người tiếp tục nhìn nhau cho đến khi Tăng Phúc quyết định lên tiếng: “Anh ơi, anh nhìn thấy em đúng không?”

Duy Thuận giật mình, đầu óc như trống rỗng: “Phúc? Tại sao em lại ở đây?” - Anh hỏi, không tin vào mắt mình.

“Em đến để gặp anh.” - Phúc nói, ánh mắt tràn đầy sự chân thành. “Mà kì lạ thật đấy, tại sao anh lại nhìn thấy em nhỉ? Em cũng gặp bọn thằng Sơn, thằng Thạch mà không đứa nào nhìn thấy em cả.”

“Tại sao em lại muốn gặp anh?” - Duy Thuận thắc mắc. Anh và cậu không thể nói là quá thân thiết, hai người chỉ mới gặp và nói chuyện xã giao với nhau khi đến những buổi tiệc tại nhà Sơn Thạch.

“Em nghĩ ông trời đang cho em tận hưởng nốt những giây phút cuối cùng ở trần gian một cách hạnh phúc nhất nên mới để anh nhìn thấy anh. Anh có biêt em đã thích anh từ rất lâu rồi không?” Phúc thẳng thắn nói, ánh mắt sáng lấp lánh.

Duy Thuận giật mình: “Em đang đùa sao?” anh lắp bắp, lòng đầy bối rối.

“Không đâu. Em nói thật đấy. Trước kia, em còn lo sợ nhiều thứ còn bây giờ em sắp chết rồi thì em còn sợ gì chứ. Em thích anh lắm đấy, thích anh đã 3 năm rồi.” – Tăng Phúc thản nhiên nói như thể đang kể một câu chuyện của người khác.

“Uhmm… Anh xin phép một chút. Em cứ tự nhiên nhé.” – Dù hơi hèn, nhưng Duy Thuận nghĩ lúc này anh cần phải trốn đi một lúc để sắp xếp những thông tin này đã. Điều đầu tiên anh làm sau khi chạy vào phòng là gọi điện cho Sơn Thạch, anh cần phải biết tình hình lúc này của Tăng Phúc.

“Alo, sao anh gọi muộn thế?” – Giọng nói mệt mỏi của Sơn Thạch lại vang lên.

“Phúc bây giờ sao rồi?” – Không tốn một giây nào, Duy Thuận vào thẳng vấn đề.

“Sao anh lại hỏi thế?.... Tạm thời qua cơn nguy hiểm rồi, nhưng vẫn hôn mê vì ảnh hưởng của thuốc. Bác sĩ bảo không biết bao giờ nó mới tỉnh lại nên giờ mọi người chỉ biết chờ thôi.” - Duy Thuận có thể nghe thấy sự chần chừ trong giọng nói của Sơn Thạch. Dĩ nhiên rồi, anh và Phúc không có mối quan hệ đủ thân để gọi điện hỏi thăm vào lúc 4h sáng như thế này. Sau khi nhắc nhở Sơn Thạch giữ sức khỏe, Duy Thuận cũng kết thúc cuộc gọi cùng một tiếng thở dài.

Duy Thuận mất 30 phút để trấn an bản thân. Anh vẫn chưa thể tiêu hóa được sự thật đang có một linh hồn trong ngôi nhà của mình. Nếu như không phải chiếc gương đặt cạnh ghế sofa không hề phản chiếu hình ảnh của Tăng Phúc thì chắc anh cũng nghĩ mình điên rồi .

Cùng một lúc có quá nhiều thông tin cần tiếp nhận làm Duy Thuận có chút choáng váng. Đến chính Duy Thuận cũng không biết phải tiếp nhận những thông tin này như thế nào đây? Linh hồn của bạn em trai đang ở trong nhà và trò chuyện cùng mình. Linh hồn đó còn nói đã thích thầm anh 3 năm nay. Và tất cả điều này xảy ra vào 4h sáng.

Hé mở cánh cửa phòng ngủ, Duy Thuận có thể thấy Tăng Phúc vẫn đang tham quan phòng khách của mình như thể cậu đang đi dạo trong một triển lãm nghệ thuật. Đến bây giờ, anh mới đủ bình tĩnh để nhìn kỹ Tăng Phúc. Cậu ấy, dù là linh hồn, vẫn tỏa ra vẻ đẹp trong sáng như những ngày còn sống. Nhớ lại những lần gặp gỡ, những buổi tiệc mà cả hai đã cùng tham dự, Tăng Phúc luôn để lại trong anh ấn tượng là một người vui vẻ và thoải mái. Cậu ấy không chỉ có tài năng mà còn có một sức hút riêng biệt, một sự tươi mới khiến mọi người xung quanh phải ngước nhìn. Nhưng có lẽ đằng sau sự vui vẻ ấy, Tăng Phúc có rất nhiều câu chuyện cậu đã giấu đi để rồi cuối cùng đi đến bước này. Suy nghĩ này lại khiến Duy Thuận thở dài.

Duy Thuận đứng lặng bên khung cửa, ngắm nhìn Tăng Phúc đang lượn lờ xung quanh nhà mình. Sau một lúc im lặng, Duy Thuận quyết định lên tiếng.

“Phúc… Em có cảm thấy khó chịu không?” – Giọng Duy Thuận trầm xuống, đầy lo lắng.

“Không đâu, anh ạ! Em cảm thấy tự do, như vừa thoát khỏi một chiếc hộp.” – Tăng Phúc cười tươi, ánh mắt cậu sáng lấp lánh. “Em không còn phải lo lắng về mọi thứ nữa.”

Duy Thuận gọi Tăng Phúc tiến đến ngồi xuống sofa. Hai người ngồi cạnh nhau một lúc lâu nhưng không một ai lên tiếng. Mỗi người theo đuổi suy nghĩ của mình. Duy Thuận có thể cảm nhận ánh mắt đang nhìn mình của Tăng Phúc. Trước khi anh lên tiếng thì cậu đã mở lời:

“Em biết anh đang hoảng lắm. Thật ra em cũng rất là bối rối khi biết anh nhìn thấy em. Vốn dĩ em chỉ định đến nhìn anh lần cuối rồi đi thôi. Dù sao thì em cũng không còn ở đây lâu nữa.”

Duy Thuận nghe được Tăng Phúc nói ra những điều này một cách nhẹ nhàng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác xót xa: “Anh đã gọi cho Thạch rồi. Nó nói em đang ở trong phòng hồi sức rồi nên em đừng nói những lời như thế.”

“Không đâu. Em sẽ chỉ ở lại đây một thời gian thôi.” - Tăng Phúc dĩ nhiên hiểu điều Duy Thuận muốn nói, chỉ là không còn gì có thể níu kéo cậu ở lại thôi.

“Phúc, em đừng nói thế.” - Duy Thuận quay sang phía Tăng Phúc sau khi câu dứt lời, vừa đúng lúc bắt gặp một nụ cười buồn trên mặt cậu. Trong đầu anh chợt hiểu ra một điều.

“Có lẽ anh không thể thay đổi điều gì, nhưng nếu được em có thể ở lại nhà anh trong khoảng thời gian này. Nếu có điều gì em còn chưa kịp làm, anh có thể giúp em.” Duy Thuận nói, giọng anh ấm áp và chân thành.

Ánh mắt Tăng Phúc bất chợt bừng sáng, như những vì sao lấp lánh giữa bầu trời đêm. “Thật sao? Anh thật sự muốn em ở lại đây?”

“Ừ, anh muốn,” Duy Thuận khẳng định. “Dù sao anh sống một mình cũng hơi buồn, có em ở cùng có lẽ không khí trong nhà sẽ trở nên nhộn nhịp hơn.”
“Nhưng… em không chắc mình có thể ở lại lâu dài,” Tăng Phúc nói, giọng cậu có chút ngần ngại.

“Không sao cả. Coi như anh đang giúp em tận hưởng nốt những giây phút cuối cùng ở trần gian đi.”

Tăng Phúc nhìn Duy Thuận, cảm nhận sự ấm áp từ anh. “Cảm ơn anh.”


Duy Thuận chỉ cười nhẹ, trái tim anh dường như cũng được ủ ấm. Khi đề nghị việc này, anh chỉ nghĩ nếu giữ Tăng Phúc ở lại đây, anh có thể tìm cách giúp cậu có niềm tin hơn vào cuộc sống. Một khoảnh khắc lặng im trôi qua, nhưng bầu không khí giữa họ dần trở nên nhẹ nhàng hơn. Duy Thuận mong rằng, quãng thời gian này có thể giúp Phúc tìm được những lý do để sống tiếp, những lý do để mỉm cười.

Sau ngày hôm đó, ngôi nhà một người của Duy Thuận có thêm sự xuất hiện của một người nữa. Từ khi cậu bước vào cuộc sống của Duy Thuận, căn hộ nhỏ bỗng trở nên ấm cúng hơn. Sáng nào cũng vậy, khi Duy Thuận thức dậy, Tăng Phúc đã chuẩn bị xong bữa sáng cho anh. Mặc dù anh đã nói cậu không cần làm vậy nhưng mỗi lần như thế cậu chỉ cười và nói: “Hồn ma không cần ngủ mà anh. Em giúp anh nấu bữa sáng thì anh có thể ngủ lâu hơn một chút.” Cậu biết thói quen của anh, rằng Duy Thuận thích ăn sáng tại nhà chứ không thích ra ngoài ăn.

Một buổi chiều, khi Duy Thuận vừa trở về sau một ngày dài, cánh cửa mở ra và mùi thơm ngào ngạt từ bếp tỏa ra. “Hôm nay em nấu món gì vậy?” Duy Thuận hỏi, một nụ cười nở trên môi khi nhìn thấy Tăng Phúc đang hăng hái đứng bên bếp.

“Em làm món bò kho mà anh thích!” Tăng Phúc đáp, ánh mắt sáng lên. “Em còn đặt nước nóng sẵn cho anh nữa. Anh đi tắm rồi ra ăn luôn nghen. Thịt sắp được rồi.”

“Cảm ơn em.” Duy Thuận nói, lòng ấm áp. Anh cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Tăng Phúc. Những ngày đầu, anh còn cảm thấy hơi lúng túng trước sự quan tâm nhiệt tình của cậu nhưng dần dần anh cũng quen với việc đó vì anh biết đó chính là những cảm xúc thật của cậu. 

Bữa cơm tối hôm đó không chỉ đơn thuần là ăn uống. Tăng Phúc vừa nấu nướng vừa ngân nga hát những giai điệu vui tươi, âm thanh vang vọng khắp nhà. Giọng cậu trong trẻo và tràn đầy sức sống, khiến không khí trong căn hộ không còn yên tĩnh như trước. Duy Thuận ngồi bên bàn ăn, lắng nghe và thỉnh thoảng tham gia cùng cậu, tạo nên một bản hợp ca vui vẻ.


“Em hát hay thật đấy,” Duy Thuận khen ngợi, một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt. “Có khi em nên thử sức với việc phát hành một album.”
Tăng Phúc cười tít mắt, đôi má bỗng hồng lên: “Giờ em chỉ thích hát cho anh nghe thôi. Cũng chỉ có anh thích nghe em hát thôi, em làm album cho ai nghe chứ?”


“Có rất nhiều người thích nghe em hát mà đâu chỉ phải có một mình anh đâu.” Duy Thuận động viên. “Chúng ta có thể cùng nhau viết nhạc, nếu em muốn.”


“Được làm nhạc với người mình thích, đúng là cơ hội có một không hai.” Lời nói của Tăng Phúc khiến Duy Thuận hơi giật mình. Ở cùng nhau một thời gian, gần như ngày nào Tăng Phúc cũng nói mình thích Duy Thuận như một lời nhắc nhở cho anh về tình cảm của cậu. Phúc nói anh đừng nghĩ nhiều về điều đó vì cậu chỉ muốn nói điều đó nhiều nhất có thể đề bù đắp cho 3 năm thầm lặng dõi theo anh. Duy Thuận cũng không bài xích việc đó, anh còn tận dụng nó để mong có thể giữ cậu ở lại cuộc sống này lâu hơn một chút.


“Nhưng tiếc quá, bây giờ thì em không làm được album nữa rồi.” - Tăng Phúc vẫn thế, cậu luôn né tránh mỗi khi anh thử đưa cho cậu những ý tưởng về dự án cho tương lai.Trước khi Duy Thuận định nói thêm gì đó, cậu đã lên tiếng trước: “Em biết anh đang cố gắng làm gì, nhưng đôi khi điều tốt nhất là để mọi thứ xảy ra như nó phải vậy.”


Cứ thế hai người lại rơi vào im lặng. Mỗi ngày trôi qua, Duy Thuận cảm nhận rõ ràng sự bế tắc trong lòng Tăng Phúc. Dù không khí vui vẻ bao quanh, cậu vẫn luôn mang trong mình một nỗi buồn âm thầm. Duy Thuận không biết phải làm gì hơn ngoài việc tiếp tục ở bên, chuẩn bị những bữa ăn ngon, và lắng nghe từng bài hát mà Tăng Phúc cất lên, những giai điệu chứa đựng cả hy vọng lẫn nỗi đau.


Và dù có lúc, những lời lẽ về tương lai chỉ là những giấc mơ xa vời, Duy Thuận vẫn không ngừng hy vọng rằng một ngày nào đó, Tăng Phúc sẽ tìm thấy lại sức mạnh trong chính mình, để không chỉ sống, mà còn để ước mơ và yêu thương.