Work Text:
Hai tay lân la đệm đàn dọc xương
hai bên vai em run lên đấy
Không gian trong đêm lả lướt đê mê
trôi theo men say đưa lòng ngất ngây
Chẳng nghĩ đến ưu phiền
rồi chìm đắm trong cuồng điên
Rồi thì ngày sau có nhớ đến nhau không?
“The Playah" - SOOBIN
-
Trong ánh sáng nhập nhoạng của căn phòng, ánh đèn của thành phố hắt lên lấp loáng trên da thịt em như một bản hoà âm ánh sáng, hoà quyện với những tiếng kêu thổn thức ngọt ngào không ngừng rơi từ khuôn miệng bé xinh của em. Jun nhào theo những đường ánh sáng ấy, vừa hôn vừa cắn xé dọc người em như một kẻ khát tình muốn nuốt trọn thân thể em, từ cổ tới vai tới xương quai xanh rồi hình xăm vắt ngang trên ngực. Tay anh chạy miên man xuống bụng, xuống xương hông nhấp nhô, xuống đùi trong mịn màng rồi ôm trọn dương vật đang căng cứng nhiễu nước của em. Em giãy trong vòng tay anh như muốn thoát ra khỏi khoái cảm quá độ, nhưng đã bị hai tay anh ghì chặt xuống giường.
Anh muốn để lại dấu vết của mình trên em càng nhiều càng tốt, từ những vệt hôn đỏ tấy dọc vai cho đến những dấu ngón tay bầm tím trên đùi em, để tất cả mọi người đều biết rằng đêm nay em thuộc về anh, dù ngoài kia có hàng trăm ngàn con người thèm khát em.
“Anh Jun, anh Jun-” Chất giọng ngọt ngào thánh thót của em lạc đi trong cơn đê mê dục vọng, tiếng khóc kêu tên anh đứt quãng theo nhịp dập bên dưới của anh vào trong em. Đầu óc anh mụ mị quay cuồng trong khoái cảm theo mỗi cú dập lút cán vào bên trong, nóng bừng và chặt đến ná thở. Tất cả những gì anh nghe được là tiếng rên tiếng thở của em xen lẫn thanh âm đầy nhục dục của đùi anh vỗ vào mông em, ướt đẫm mồ hôi và gel trơn bôi vội.
“Anh Jun- ư- chậm lại chậm lại- em muốn, em muốn-” Giọng em trong cơn say tình cao hơn bình thường phải một quãng tám, nghe đáng yêu vô cùng. Đùi em quắp chặt quanh hông anh, lưng ưỡn lên cong vút mỗi khi anh dập vào trúng điểm làm em tê rần từ trong ra ngoài, ngón chân co quắp lại theo từng cơn. Jun quỳ lên, kéo hông em lên cao sát vào hông mình, nhìn xuống khuôn mặt thanh tú của em ngây dại trong khoái cảm, mái tóc đen nhễ nhại mồ hôi, hàng mi dài cong vút ướt nước mắt.
“Em muốn gì bé? Bé muốn gì, nói anh nghe?” Anh cúi xuống vùi tay vào tóc em, nâng đầu em lên để trao cho đôi môi hé mở của em một nụ hôn ngọt lịm, trái ngược với nhịp dập mạnh bạo của anh bên dưới.
“Cho em, cho em… Em muốn…” Khuôn mặt của em khi khóc đòi anh xinh vô cùng. Khuôn mặt ấy có thể đòi cả thế giới và anh sẽ cho em.
“Bé nói gì cơ? Bé muốn gì?” Anh cúi xuống thì thầm vào tai em, môi lướt nhẹ tựa lông hồng trên chiếc khuyên tai, làm em run bắn người.
“Cho- cho bé…” Giọng em van xin nhỏ xíu đầy ngượng ngùng, nhưng cũng đủ để làm anh hoá thú.
Nhịp dập càng lúc càng nhanh càng mạnh hơn, làm em oằn người kêu khóc trong vòng tay anh. Đến khi anh biết em không thể chịu nổi nữa, Jun mới lấy tay siết quanh dương vật căng cứng nóng hổi của em, sục theo nhịp dập của hông anh, ngón tay điêu luyện chơi em đến ướt nhẹp cho tới khi em quặn người lại, miệng há hốc trong một tiếng thét không thành âm, tinh dịch bắn ướt đẫm ngón tay anh và nhiễu trên cơ bụng rung bần bật. Jun cúi xuống nuốt trọn môi em-
Và tỉnh giấc.
Jun mất vài giây để định thần mình đang ở đâu. Chiếc gối xẹp lép, trần nhà ngay sát mặt, tiếng người gọi í ới… anh đang nằm trên chiếc giường tầng bé xíu của ký túc xá Chông Gai, và lý do anh giật mình thức giấc là có ai đó đang đập rầm rầm vào chân giường để gọi tất cả các anh tài còn đang ngái ngủ dậy.
Jun nằm im giả chết dưới lớp mền. Tim anh vẫn còn đập thình thịch, người nóng ran. Anh cũng chẳng cần phải với xuống dưới kiểm tra để biết có cái gì cứng cứng đang cấn vào đùi mình. Hay rồi. Giờ thì chỉ có nước nằm đây khấn không ai trèo lên tung mền lôi cổ anh dậy. May mà anh nằm giường trên.
Sau đâu đó chừng chục phút nằm im chờ mọi người lục tục mang khăn mang đồ đi ra bớt, nhịp tim anh dần trở về bình thường, Jun mới bắt đầu lồm cồm bò dậy và ngồi suy nghĩ xem nên tìm đường chuồn ra phòng tắm như nào hợp lý nhất. Mắt đảo quanh ký túc xá, tim anh bỗng hẫng một nhịp khi thấy một khuôn mặt quen thuộc cũng đang thẫn thờ ngồi ôm mền ở giường dưới dãy bên kia, cắn môi trong vô thức.
Khoảnh khắc đôi mắt ấy vô tình ngước lên chạm mắt anh, những hình ảnh tranh tối tranh sáng trong giấc mơ vừa nãy chợt chớp nháy trong đầu Jun như một cuộn phim tua nhanh.
Bóng dáng gợi tình ban nãy, khuôn mặt thanh tú ban nãy ám ảnh anh trong cơn mơ…
Soobin. Người đó là Soobin.
Jun vùi mặt vào tay, hít một hơi thật sâu. Không phải là một bóng hình bất kỳ nào, mà là Soobin, không sai vào đâu được. Anh còn nhớ như in hình xăm lớn vắt ngang ngực cậu - Best & Only.
Có chừng tám trăm lý do chạy qua đầu Jun tại sao Soobin lại xuất hiện trong giấc mơ của anh, và sau khi lặng người suy nghĩ chừng năm phút, anh tạm trấn an bản thân với ba kết luận vô cùng thuyết phục.
Một: Đã gần ba tháng rồi, anh quá bận để có thể suy nghĩ tới chuyện gì khác ngoài công việc. Cơ thể anh chỉ đang gửi lời nhắn nhủ.
Hai: Anh và Soobin đã làm việc, ăn ngủ với nhau cường độ cao suốt nhiều tuần rồi kể từ khi về chung team.
Và ba: Thôi được rồi, anh thừa nhận Soobin đẹp trai đúng gu anh.
Tuy nhiên. Jun rùng mình. Giấc mơ này xin được chìm vào quên lãng và không bao giờ thấy ánh mặt trời. Dù có thiếu thốn thế nào, Jun xin phép vẽ một lằn ranh giữa mình và hội em trai đồng nghiệp, kể cả trong mơ, kể cả em trai ấy có dễ thương đến cỡ nào đi nữa. Chưa kể, anh cũng chưa muốn bị tổ chức áo đen Loa Không Gian đem treo sông Sài Gòn cho cá rỉa. Xin lỗi, nhưng Ni và Na ở nhà cần anh về ôm.
-
Tuy vậy, sẽ là nói dối nếu bảo rằng mắt anh không vô thức dõi theo Soobin nhiều hơn một chút sau giấc mơ kỳ lạ đó.
Mười mấy năm lăn lộn trong showbiz cùng nhau, gặp mặt cũng không phải ít lần, nhưng trước giờ anh và Soobin cũng chỉ như những ngôi sao chổi xẹt ngang qua nhau trong guồng quay công việc. Trong từng ấy năm, những gì Jun nghĩ về Soobin chỉ đơn thuần là: trai Hà Nội điển hình, đẹp trai, ngoan.
Vào chương trình này, anh mới nhận ra cậu có thể tỏa sáng thế nào. Nhìn cậu đứng trên sân khấu solo đầu tiên dưới cơn mưa cát và ánh đèn vàng le lói, anh đã phải lặng người trước giọng hát và vẻ đẹp của người nghệ sĩ ấy. Càng vào sâu trong chương trình, anh nhận ra không chỉ riêng anh, mà tất thảy mọi người đều đang dõi theo Soobin.
Cũng chẳng thể trách ai, khi chính Jun cũng là kẻ đam mê cái đẹp. Nếu ngày trước dáng người gầy dong dỏng của Soobin cho người khác cảm giác mong manh tựa sương khói, thì bây giờ ở tuổi trên ba mươi, da thịt đầy đủ hơn, nét đẹp của cậu đã đằm lại, và mang cảm giác gợi tình quyến rũ hơn.
Nếu có đôi lần anh vô tình trượt mắt theo những hình xăm ôm lấy người Soobin để nghĩ xem người tình trong mộng của anh giống bao nhiêu phần trăm so với phiên bản đời thực… cũng chẳng ai cần phải biết làm gì.
-
“Anh Jun làm lại giúp em câu này nhé,” Soobin ra hiệu cho anh, mắt vẫn chăm chú dán vào màn hình, tay cầm khăn giấy áp vào mũi. Cậu ho khù khụ qua mấy công diễn rồi, giờ mũi họng lại tiếp tục nghẹt, cánh mũi đỏ bừng, thỉnh thoảng thở rít khó khăn.
Jun liếc nhìn cậu ái ngại. Anh qua nhà Soobin hai ba hôm nay rồi, và mỗi hôm mặt mũi càng thẫn thờ phờ phạc hơn, bọng mắt hôm nay thâm quầng hơn hôm trước. Jun muốn tắt máy ngay và luôn để dắt cậu về phòng ngủ (chỉ để ngủ thôi), nhưng anh thừa biết Soobin thà chạy ba show một đêm còn hơn đi ngủ vào lúc dầu sôi lửa bỏng này. Jun cố gắng hoàn thành phần của mình nhanh nhất có thể, dù anh biết sau đó chắc Soobin còn thức đến sáng để làm nốt bài. Còn chưa đầy một tuần nữa là đến ngày quay chung kết rồi.
Được một đoạn, Soobin dừng lại cúi mặt xuống bàn, hai tay ôm lấy hai bên thái dương, ấn mạnh.
“Bin sao thế?” Anh cúi xuống nhìn cậu lo lắng.
“Tự nhiên hôm nay xoang dở chứng cả ngày rồi, em đau đầu thôi.” Nghe giọng cậu nghèn nghẹn, Jun vừa xót vừa lo. Không suy nghĩ nhiều, anh đưa tay ra bóp đỉnh đầu cậu, ngón tay vừa ấn vừa miết chặt xuống hai bên. Tóc Soobin mềm hơn anh tưởng.
“Đây, nghề của anh.” Jun mở bàn tay rộng nhất có thể, bóp đều từ trên xuống dưới rồi từ dưới lên trên đầu cậu, thỉnh thoảng dùng ngón tay miết qua hai bên ngay sau tai, khớp ngón tay ấn mạnh để giải tỏa cơn đau âm ỉ mà anh biết cậu đang chịu đựng.
“Ưm…”
Một tiếng rên nhẹ từ trong cổ họng của Soobin làm anh bỗng thấy như có kim châm trong bụng. Lực của ngón tay mạnh lên và chậm lại, như thể anh cố tình kéo từng thanh âm vô thức từ trong Soobin ra ngoài, từng tiếng thở hắt hay rên rỉ trong khoái cảm. Anh liếc xuống - mắt cậu đã nhắm nghiền, môi hé mở nhẹ, tay thả lỏng trên bàn, phó mặc đầu mình cho bàn tay của anh.
Jun miết khớp ngón tay từ trên đỉnh đầu xuống dưới gáy cậu, mắt dõi theo chuyển động của ngón tay tới nếp cổ thanh tú trắng trẻo lộ ra dưới những lọn tóc mềm, và một phần hình xăm nhấp nhô hiện lên ngay đầu sống lưng dưới lớp áo thun đen. Như bản năng, tay anh lướt xuống.
Khi ngón tay Jun chạm vào cổ, cậu rùng mình, da thịt ấm nóng run lên dưới tay anh. Cổ cậu hơi ngửa ra theo bản năng, chỉ một chút thôi, nhưng đủ để gợi cho anh những suy nghĩ không dám gọi tên. Chết mày rồi Jun ơi, anh thầm nghĩ. Chết mày rồi.
Cái cách những lọn tóc đen cuộn mềm mại sau gáy Soobin cạ nhẹ làm Jun thấy như có dòng điện chạy giật thót từ lòng bàn tay mình vào tim. Anh để ngón tay ấn nhẹ sâu hơn một chút xuống cổ thằng bé, tự hỏi Soobin có cảm nhận được anh đang dùng lực để giữ cổ cậu dưới tay mình hay không. Anh không phải là người thích khoe khoang thể hiện sức lực hay cơ bắp của mình, nhưng nhìn cổ tay của Soobin… anh dám cá anh có thể áp đảo và chế ngự cậu… nếu cần. Tại sao cần thì anh tạm thời chưa muốn nghĩ tới.
Nhưng điên rồ hơn là sau vài giây bất động dưới tay anh, Soobin ngả hẳn đầu ra để dựa vào anh nhiều hơn.
“Em ngồi làm nhiều mỏi cổ vai gáy quá, anh Jun bóp cho em tí.”
Quỷ thật chứ, ai mà từ chối nổi cái giọng ngọt ngào nũng nịu này. Với anh có bị ảo giác không hay là Soobin đang dụi đầu vào tay anh thật. Jun đưa cả hai tay lên, áp vào hai bên cổ cậu. Một tay anh cũng có thể ôm trọn cái cổ trắng trẻo, lá ngọc cành vàng này. Jun dùng những khớp ngón tay trượt xuống hai bờ vai rộng của cậu, rồi lấy hai ngón tay cái miết lên những bó cơ căng cứng của Soobin, vừa day vừa bóp. Cậu mềm ra trong tay anh, người thả lỏng đầy tin tưởng.
Cái Jun thực sự muốn làm là nắm lấy hàm dưới của cậu và đưa một ngón tay đút vào cái miệng bé xinh đang mở ra mời gọi ấy, nhìn hàng mi dày cong vút run lên trên gò má cậu.
Cái khuôn mặt thiên thần này sao có thể làm anh suy nghĩ hóa thú như vậy.
Soobin chợt vùng ra khỏi tay anh, co rúm người lại để ho sặc sụa vào cánh tay mình. Tiếng ho của cậu làm Jun bừng tỉnh. Điên thật rồi. Jun ho nhẹ như để dứt ra khỏi cơn mất trí tạm thời ban nãy.
“Bệnh dữ quá, để anh đi lấy cho miếng thuốc, nay anh có mang theo nè.” Anh quay phắt đi ra không để Soobin kịp trả lời, như thể sợ cậu quay lại và phát hiện anh vừa có những suy nghĩ khủng khiếp gì lộ hết ra trong ánh mắt.
Thuốc có sẵn trong túi Jun thật, vì anh cũng cảm cúm cả tuần trước rồi, và trợ lý của anh có nhét sẵn vài gói thuốc vào túi (dù sự thật là tuần trước có bữa anh quên uống nên còn dư). Jun tranh thủ lượn qua bếp, lấy một ly nước lạnh để tu một hơi dài, để cho cơ thể có thời gian dịu xuống. Sao hôm nay chỉ có mình anh tới nhà Soobin nhỉ?
Sau khi lượn vài vòng từ phòng bếp ra phòng khách vô phòng vệ sinh rồi ngược lại phòng khách, Jun quay ngược trở lại phòng thu âm để thấy Soobin vẫn dán mắt vào màn hình, ngồi y hệt tư thế ban nãy như thể anh bấm nút ngưng khi đi ra khỏi phòng vậy.
Jun đặt ly nước mới lấy xuống kế bên cậu, tiện tay cầm gói thuốc chìa ra trước mặt Soobin.
“Đây, thần dược cảm cúm. Anh uống mấy hôm là đỡ hẳn đó.”
“Thuốc này có đắng không đấy? Đắng thì thôi nhá!” Soobin liếc nhìn gói thuốc trên tay anh với ánh mắt đầy ngờ vực, môi trề ra chê bai. Thằng nhóc con ương bướng này, hắt hơi muốn rớt cái mũi còn bày đặt chê thuốc.
“Ngọt lắm, em bé cũng uống được. Ngoan, hả họng ra cho anh, nhanh!” Jun xé gói thuốc cầm sẵn trên tay, lên giọng ra lệnh tỏ vẻ uy quyền với cậu.
Soobin nhăn mặt, mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình trước mặt, rồi sau vài giây chần chừ… cậu ngừa cổ, há miệng to ra chờ anh.
Tim anh chắc trật mất phải vài nhịp.
“Ủa nay tự nhiên ngoan quá ta.” Cái mỏ anh tự động bông đùa yếu ớt, nhưng tay anh thì đơ mất mấy giây, mắt dán vào khuôn miệng xinh xắn đang mở to chờ anh và hàng mi cong vút của cậu.
Nếu anh có tiện tay chụp lại tấm hình làm của trước khi đổ thuốc vào miệng cậu thì cũng là lẽ thường tình thôi.
Soobin sặc nhẹ, mặt nhăn lại khi cậu ngậm miệng lại và vị đắng của thuốc sộc xuống vòm miệng. Anh nhanh nhẹn dí cho cậu ly nước.
“Anh lừa em à!” Cậu gào lên, lấy tay bụm miệng trước cơn đắng ngắt quay cuồng.
“Thuốc đắng mới giã tật chứ,” anh nhún vai cười. “Mai anh mang thêm qua cho, còn tới cả hộp ở nhà á.”
“Anh Jun dám lừa iem…” Soobin làm mặt mếu máo, chuyển sang cái giọng miền Nam nũng nịu như một em bé thứ thiệt. “Anh Jun hông thương iem…”
Chết mày thật rồi, Jun ơi.
-
Bốn giờ sáng trời còn tối đen mịt mù, điện thoại anh rung lên với một tin nhắn mới từ Sơn Hoàng Nguyễn. Mắt nhắm mắt mở, Jun một tay mò mẫm quơ lấy điện thoại, một tay che bớt mắt khỏi ánh sáng xanh khó chịu của màn hình.
nhạc đến rồi đâyyyyy
sáng dậy mọi ng nghe thử nhóooo
Không cần phải suy nghĩ, anh thả ngay một tim cho cậu.
hay quá! subin xuất sắc!
ơ a còn thức á
mà a đã nghe chưa vậy, bài dài 4ph hơn mà rep nhanh thế??
-
Jun ngưng đếm xem mình đã uống tới ly thứ bao nhiêu sau khi anh làm đổ nửa ly vang trắng lên người thằng Khánh lúc cả đám cụng ly. Một khi hơi men đã bắt đầu lên, đầu óc lâng lâng với dopamine, có nhạc dập, có đồng minh quẩy cùng, đó là lúc bắt đầu ai mời là uống, ai chưa mời thì mình mời trước.
Thực ra thì anh đã lâng lâng như bay ở một tầng vũ trụ khác cả hơn tuần nay rồi, từ những hôm quay cuồng luyện tập và chuẩn bị cho hai đêm diễn cuối cùng của chương trình, rồi tới hai ngày quay chung kết tàu lượn cảm xúc, vừa khóc sụt sùi như mưa rồi lại hạnh phúc dâng trào. Sáng nay anh lết về đến nhà lúc sáu giờ, ngã vật xuống giường trong căn nhà trống trải mà vẫn nghe văng vẳng tiếng mọi người hô vang Hoả Ca ở trường quay, như thể lúc này anh mới bắt đầu thức tỉnh sau một giấc mơ đẹp. Anh chợp mắt được chút rồi giật mình tỉnh lại thì cũng đã gần hết nửa ngày, chỉ đủ để làm mấy việc nhà linh tinh, cho Ni với Na ăn rồi lại hối hả chạy đi gặp mọi người cho buổi wrap party của chương trình.
Jun đã xác định rồi, đêm nay đã chơi là phải quẩy hết mình. Đêm cuối với anh em, không cuộc vui nào được phép thiếu mặt anh, tăng hai ba bốn gì anh cũng phải là chiến binh cuối cùng trụ lại tới phút chót. Vào tiệc được cỡ chừng hai tiếng, anh đã tham chiến được đâu đó ba bốn cái dance battle và đi chào bàn được ít nhất ba vòng.
Cũng chỉ hoàn toàn là tình cờ thôi, anh thả người ngồi phịch xuống sát rạt Soobin, cái thằng nhỏ kỳ cục ngồi bấm điện thoại một mình ở góc phòng trong buổi tiệc.
“Bé Binnnnn,” Jun nâng ly chờ Soobin cụng, rồi nốc một hơi hết luôn chút rượu còn lại trong ly sau khi đã đánh một vòng giao lưu với đâu đó chục con người bên dàn ekip chương trình.
“Anh Jun ăn gì chưa đấy?” Soobin nhìn anh cười, tay cất lại điện thoại vào túi, lắc lư theo điệu nhạc. Chết tiệt thật chứ, sao hôm nay Soobin thơm quá vậy. Giữa không gian đông đúc náo nhiệt tới gần trăm con người san sát nhau, anh vẫn nghe rõ mồn một mùi nước hoa của cậu, nốt hoa trắng trên nền gỗ trầm ấm. Anh muốn dí mũi sát vào cổ cậu để hít hà mùi hương ấy rõ ràng hơn khi nó quyện vào mùi da thịt của cậu.
Dám nghĩ dám làm - một tay anh vòng ra sau ôm lấy eo cậu để kéo lại gần hơn, Jun tựa đầu vào vai Soobin để rúc mũi sát vào cổ, hơi thở nóng bừng của anh phả sát vào da thịt cậu.
“Bé hôm nay thơm thế,” Anh lẩm bẩm, miệng lướt nhẹ trên làn da của cậu, nóng ran nơi đầu môi. Cậu rùng mình trong tay anh, cổ hơi rụt lại, nhưng không thể thoát vòng tay siết chặt của anh.
“Anh Jun chưa gì đã say á?” Soobin quay đầu lại nhìn xuống, một tay đánh nhẹ vai anh đẩy ra. Jun cười, môi lướt lên dọc theo đường xương quai hàm của cậu, hôn một cái chụt lên cổ ngay sau tai của Soobin rồi lùi lại. Trong cái góc tối om om với ánh sáng nhập nhòe của nhà hàng, anh tự hỏi có phải anh đang ảo giác rằng má cậu đang hơi ửng đỏ lên, đôi mắt to đen láy nhìn anh đang tối lại.
“Làm gì có! Khi nào em phải về?” Cái tay đang còn ở dưới lưng lướt lên đặt đằng sau gáy Soobin, mân mê những lọn tóc đen đã dài ra thật nhiều sau chương trình. Jun chưa say, nhưng hơi men bao giờ cũng làm anh dễ muốn đụng chạm da thịt nhiều hơn.
“Lát chín giờ em phải ra sân bay rồi…”
Không ai nói thẳng ra, nhưng không ai trong bữa tiệc này muốn nó kết thúc, vì cảm giác như sau khi tiệc tàn, giấc mơ rực rỡ mùa hè này cũng sẽ đi đến hồi kết. Biết là mọi giấc mơ đẹp cũng phải đến lúc thức tỉnh thôi, nhưng trong khoảnh khắc chuếnh choáng yếu lòng này, Jun muốn ngồi đây mãi sát bên Soobin- bên Sơn, cảm nhận sự ấm áp của cơ thể cậu qua lớp áo, và hít thật sâu mùi hương dịu ngọt này. Tự lúc nào anh bắt đầu muốn gọi cậu là Sơn trong đầu. Không phải là Soobin - người nghệ sĩ tài hoa toả sáng trên sân khấu, mà chỉ là Sơn.
Giai đoạn hai của mọi cơn say luôn là tuột dốc vào cái hố cảm xúc bi luỵ – không được, đêm nay còn quá sớm! Jun bật dậy, xốc vai cậu đứng lên cùng.
“Ra nhảy!”
Cuối cùng thì chỉ có anh lao ra sàn nhảy với hội Chín Muồi – thằng Thạch cũng đang trên đà mất kiểm soát tay chân ngôn từ rồi. Sơn chỉ đứng men theo cuộc vui cổ vũ anh em, miệng cười cười, thỉnh thoảng lại cúi xuống rít một hơi vape dài. Chẳng biết có phải ảo giác của men rượu không, mà anh luôn cảm nhận được ánh mắt của cậu dõi theo anh đằng sau màn khói mỏng trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi tiệc. Jun thả mình theo con beat, để cơ thể xoay vần theo điệu nhạc, nhưng anh cảm thấy như nhịp tim mình đập còn dội hơn nhịp bass.
Đêm cuối rồi, Jun tự nhủ, trước khi giấc mộng đêm hè này kết thúc, trước khi ngọn lửa này đốt cạn bình cảm xúc trong anh và để lại phía sau một con tim trống rỗng như nhiều tháng trước. Anh có thể cảm thấy một con sóng cuồn cuộn đen thẳm chực chờ ở phía xa trong đầu mình, chỉ đợi khoảnh khắc ập tới nhấn chìm anh.
Anh cười nói với BB, với Khánh với Phúc với Thiên Minh với Thạch… nhưng ánh mắt của Sơn ám ảnh anh, mùi hương của cậu ám ảnh anh. Anh muốn túm lấy tóc cậu bằng cả bàn tay, vùi ngón tay vào trong sự mềm mại ấy để lưu giữ mùi hương mãi mãi trên tay mình.
“Mấy giờ rồi Khánh?” Anh đập vai thằng nhỏ, loạng choạng tiến lại cái bàn gần nhất và cầm lấy một cái ly bất kỳ chẳng biết của ai để nốc hết trong một hơi dài, rượu cháy nơi cuống họng chứ cũng chẳng làm dịu cơn khát trong anh là bao.
“Gần chín giờ, mà sao? Tính về hay gì? Mọi người còn chưa nhảy hết list nhạc Chông Gai á.”
Mặc kệ ánh mắt ngờ vực của Khánh, anh đảo mắt nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Sơn. Không thấy cậu đâu cả, trong lòng anh bắt đầu dấy lên sự hốt hoảng - không lẽ cậu đã đi mất rồi? Nhưng không, bạn trợ lý của cậu vẫn ở đằng xa kia, đứng nói chuyện với mọi người. Một tia sáng chợt loé lên trong đầu anh.
Lúc Jun vừa bước vào hành lang nhỏ sau khu vực chính của nhà hàng cũng là lúc Sơn đẩy cửa nhà vệ sinh bước ra. Ở đây tiếng nhạc không còn át tiếng suy nghĩ như ngoài kia nữa, nhưng nhịp bass vẫn dội rung thình thịch qua tường.
“Em sắp phải đi chưa?” Miệng anh tự động hỏi, chân vẫn đều bước về phía cậu. Nhìn Sơn như mới rửa mặt, ánh mắt tỉnh táo sáng sủa như chưa uống ly nào, mà nãy anh cũng chẳng thấy cậu uống là bao thật.
“Em chuẩn bị–” Mặt Sơn tươi lên khi thấy anh tiến lại gần, nhưng nụ cười mới chớm đã vụt tắt khỏi khuôn mặt thanh tú ấy khi anh đẩy cậu đập lưng vào tường. “Anh Jun-?”
Một tay anh đỡ lấy đầu cậu từ đằng sau, ngón tay quấn vào mái tóc, còn một tay giữ chặt vai Sơn đẩy vào tường để anh lấn tới, áp sát vào nuốt trọn đôi môi đang hé mở trong hoang mang của cậu.
Tất cả những gì Jun muốn lúc này là châm ngòi lửa đốt cho cậu cháy rụi cùng anh.
Anh siết lấy đôi môi mềm của Sơn, say trong vị ngọt của cậu và mùi khói thơm phảng phất nơi đầu lưỡi. Anh và Sơn có chiều cao hoàn hảo để hôn nhau- ý nghĩ vô thức ấy chạy như điện xẹt qua đầu anh, cơ thể cậu được vòng tay anh ôm trọn. Môi anh miết theo khuôn miệng xinh xắn ấy, rồi anh lấy răng cạ vào nơi mọng nhất môi dưới của cậu, trong lòng chợt sục sôi cảm giác muốn nhìn thấy đôi môi này chảy máu vì anh. Nhưng không - cậu là hoàng tử, là em bé cần được cưng chiều, nâng niu nhẹ nhàng.
Bằng một sức mạnh siêu nhiên nào đó, Jun dứt được ra khỏi môi cậu, lùi lại nửa bước để ngăn con thú trong mình xổ ra… chỉ để nhìn thấy sự hoảng sợ trong ánh mắt ngỡ ngàng của Sơn. Lý trí ập về như một cơn sóng thần, chạy rần rần như điện giật xuống đầu ngón tay ngón chân anh. Jun vịn tay vào tường để lấy đà đẩy mình ra xa khỏi Sơn, loạng choạng lùi lại… rồi quay ngoắt đi, đẩy cửa bước vào nhà vệ sinh, bỏ lại Sơn đứng chết lặng đằng sau.
Jun đứng rất lâu trước bồn rửa mặt, hai cánh tay chống hai bên mặt đá, đầu óc choáng váng. Cánh cửa không mở ra thêm một lần nữa. Chỉ khi nắm tay lại, anh mới nhận ra hai lòng bàn tay mình lạnh ngắt, rịn ướt mồ hôi.
Khi anh quay trở ra, mọi người nói Soobin đã rời buổi tiệc để chạy ra sân bay.
Hai giờ sáng, ngồi thẫn thờ bên bàn nhậu vỉa hè Sài Gòn, xung quanh anh em vẫn gào karaoke váng đầu khản cổ, anh lướt tới và dừng lại ở chiếc story Hà Nội mưa gió tầm tã đăng tải chưa đầy vài phút trước của người dùng Sơn Hoàng Nguyễn. Ngón tay anh vẫn còn vương mùi hương hoa trắng dịu ngọt từ tóc cậu.
Mùa hè đã khép lại thật rồi.
-
Sơn lặn mất tăm nhiều ngày trời sau khi ra tới Hà Nội. Tất nhiên, cậu cần thời gian riêng tư với gia đình ngay lúc này, anh hiểu. Còn Jun, sau khi tỉnh dậy sáng hôm sau với cơn đau đầu choáng váng xây xẩm, anh quyết định cách tốt nhất để vả cho mình tỉnh hẳn là nhảy vào guồng quay công việc. Cũng không phải là quá khó, với lịch trình hiện tại của anh.
Nếu anh có để lại một tin nhắn hỏi thăm động viên Sơn hai hôm sau… chắc chắn là do Jun là một người anh đồng nghiệp chu đáo ấm áp rồi. Nếu lòng anh có chút thắt lại khi nhận ra Sơn đã xem tin nhắn nhưng không trả lời, đó chẳng qua là do đã bốn giờ chiều mà anh chưa kịp ăn trưa nên đau bao tử thôi. Nếu anh có lỡ lướt mạng xã hội để ngắm Soobin hơi nhiều, đó chẳng qua là do thuật toán Threads và TikTok dẫn dắt, chắc chắn là vậy rồi.
“Giờ lại còn bày đặt crush trai thẳng à? Đã he đã he.” Giọng châm chọc của Linh vang lên từ sau làm Jun giật mình, úp vội điện thoại với cái feed ngập tràn Soobin xuống. Đi theo nhau bao nhiêu năm trời, khó gì có thể qua được con mắt nhìn thấu hồng trần của cô quản lý này. Tuy vậy…
“Bớt mơ bớt tưởng lại giùm nhe. Cô lướt threads hơn 180 phút một ngày rồi đó.”
“Thế không thấy em Soobin đáng yêu thật à?”
Giá như chỉ là crush gà mơ chíp bông như vậy thật, anh thầm nghĩ. Linh mà biết được anh thật sự nghĩ gì về Sơn chắc sẽ cạo đầu và tống cổ anh lên núi đi tu. Jun không phải là kẻ ngu ngơ để không biết mình đang chơi với lửa. Soobin Hoàng Sơn có là ai đâu, chỉ là một ngôi sao đang rực sáng rạng rỡ trong showbiz Việt Nam, với hàng trăm nghìn người hâm mộ và những con kền kền truyền thông vây quanh theo dõi nhất cử nhất động. Có là ai đâu, chỉ là hoàng tử VTV, công chúa Spacespeakers với dàn hội đồng quản trị các ông anh cú vọ kè kè xung quanh.
Nhưng có những lúc, tất cả những gì Jun muốn là đốt cháy cả thế giới. Bị bỏng thì sao chứ, ít nhất anh cũng biết được mình còn có thể cháy cho cái gì đó.
Tối hôm đó, tim anh muốn rớt ra ngoài khi cầm điện thoại lên sau mấy tiếng quay trên set và thấy thông báo tin nhắn từ Sơn Hoàng Nguyễn.
Cảm ơn a
E ko sao
Hẹn gặp a tháng sau ở hn nhé
Tháng sau. Đầu tháng sau, anh và Sơn có chung một sự kiện ở Hà Nội. Anh thả tim tin nhắn cuối cùng của cậu, rồi tắt màn hình. Dòng cảm xúc trong anh hỗn độn, hàng trăm suy nghĩ bắn với tốc độ ánh sáng trong đầu, quá nhanh để anh kịp nắm bắt.
Sự thật là, nỗi hoảng sợ trong mắt Sơn ngày hôm đó cũng phản chiếu nỗi hoảng sợ của anh.
Sự thật là, trong cái khoảnh khắc trước lúc anh giật mình dứt ra và lùi lại, môi cậu đã mấp máy hôn lại anh. Jun đã tua đi tua lại cuộn phim của đêm hôm đó trong đầu mình chừng hơn chục lần để chắc chắn điều này.
-
Có một lần, anh nói với Sơn, “Tối nào tuần sau qua nhà anh nhậu nhé, để rủ thêm mấy đứa trong team nữa, xả hơi sau công này.”
Cậu im lặng một hồi rồi cười cười hỏi lại, “Anh Jun hay tổ chức nhậu nhẹt lắm à? Tửu lượng cỡ nào mà đòi rủ em?”
“Vui vui thôi sương sương thôi… Hồi xưa còn xỉn quắc, mất trí nhớ quên đường về luôn chớ giờ gia nhập hội người cao tuổi lá gan bất ổn rồi, làm vài ly thôi.”
“Thôi em éo tin nhá, hôm trước em nghe Duy Khánh kể chuyện rồi, anh đừng hòng dụ em. Hôm nào qua nhà em đi rồi anh với em nhậu, để xong em đi ngủ luôn cho an toàn.”
An toàn cho ai, Jun cũng phải tự hỏi.
Kèo nhậu ngày ấy tưởng sẽ mãi chìm vào quên lãng sau cái đêm hôm đó, nhưng bỗng nhiên lại hiện ra trước mặt anh lúc hai giờ chiều ngày sự kiện chung đầu tiên của anh với Sơn ở Hà Nội sau khi chương trình kết thúc.
tối nay diễn xong anh Jun ra nhậu với tụi em nhá, có Sibun anh Thiên anh Hà Lê nữa nè, tối chốt chỗ nào em nhắn địa chỉ cho
Jun nhìn tin nhắn của Kay một hồi lâu, tay chững lại trên màn hình điện thoại. Không phải anh cố tình né khung giờ dượt chương trình của Sơn trưa nay đâu, chỉ là anh có việc nên phải đến trễ thôi. Nhưng cái chầu nhậu lúc nửa đêm này thì…
Jun tự hỏi Sơn có biết Kay rủ thêm anh hay không, liệu cậu có muốn anh xuất hiện. Anh có cảm giác sự im lặng của Sơn mấy tuần nay sau những gì xảy ra hôm đó cũng chính là câu trả lời cho anh rồi. Ngón tay anh lướt trên bàn phím điện thoại -
sorry nha tối nay anh-
Nhưng còn chưa kịp soạn xong tin nhắn, điện thoại anh đã ting ting lên một lần nữa.
Tin nhắn mới từ Sơn Hoàng Nguyễn.
tối nay xong a Jun ra nhé
Thôi được rồi. Được rồi. Jun thở hắt ra, thả tim cho tin nhắn của cậu rồi tắt màn hình điện thoại. Đến lúc đối mặt với thực tại rồi. Anh sẽ chuẩn bị sẵn tinh thần để Sơn lôi anh ra một góc và dập cho một trận bầm mặt.
Hoá ra anh lo hơi thừa, vì Sơn vào vai đứa em đồng nghiệp dễ thương lâu ngày không gặp một cách hoàn hảo. Người anh vẫn còn ấm từ cái ôm toàn thân của Sơn và vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của cậu khi nhìn thấy anh tiến ra trên sân khấu sau set diễn của mình. Trong suốt buổi nhậu, Sơn vẫn vui vẻ cười nói với anh y hệt như với Kay hay Quốc Thiên hay các anh em khác. Hoang mang xen lẫn thở phào nhẹ nhõm, Jun tự hỏi có phải mình đã uống say tới nỗi sinh ảo giác hay nằm mơ những chuyện đã xảy ra hôm wrap party ở Sài Gòn.
Nhưng có vẻ là anh đã mừng hơi sớm.
“Anh Jun ở cùng hướng em đấy, tí nữa em chở anh về khách sạn cho.” Sơn ngoài người qua cười với anh, và Jun bất chợt cảm thấy hơi lạnh sống lưng, dù trời thu Hà Nội vẫn còn ấm áp chán.
“Thôi không cần đâu, lát anh tự gọi xe cho tiện chứ phiền em chi.” Jun xua tay vội, thầm khấn cho đêm nay mình toàn mạng trở về. Nếu ánh mắt của Sơn có hơi lạnh đi và nụ cười có hơi đơ lại… chắc chắn đó chỉ là tưởng tượng của anh thôi.
Gọi là buổi nhậu thôi chứ thực ra ai cũng có lịch trình ngày hôm sau, nên khi mọi người lần lượt cáo từ ra về, bước ra khỏi quán trong trời khuya Hà Nội mát rượi, Jun vẫn còn tỉnh rụi. Anh đã đặt xe rồi, nhưng khi nhìn lại, anh vẫn thấy Sơn lững thững bước theo anh. Cậu dừng lại cách anh một đoạn, rồi hai ánh mắt chạm nhau.
“Dạo này em khoẻ hơn chưa?” Anh buột miệng hỏi. Sau một tháng, khuôn mặt cậu đã đầy đặn, hồng hào hơn hẳn cái thần sắc tái nhợt, hốc hác trong những vòng cuối của chương trình.
“Em khoẻ mà.” Ánh mắt cậu thoáng ngạc nhiên, rồi hạ xuống. “Xin lỗi mấy tuần rồi em lu bu việc nhà quá, không có thời gian liên hệ mọi người nhiều…”
“Không sao đâu, ai cũng hiểu mà. Em ổn là tốt rồi-”
“Với em muốn chờ gặp mặt trực tiếp để nói chuyện với anh, em không muốn nhắn tin.”
Trong khoảnh khắc đó, sấm chớp đùng đoàng nổ trong đầu anh khi Jun nhận ra anh không hề nằm mơ hay ảo giác những gì xảy ra đêm hôm đó. Tim anh như muốn thòng xuống rớt ra khỏi lồng ngực khi Sơn ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh.
“Em muốn hỏi-”
“Xin lỗi, xe anh đến rồi.” Jun giơ điện thoại lên, vừa lúc chiếc xe hơi biển vàng anh đang chờ nãy giờ trờ tới trước cửa quán. “Đừng suy nghĩ nhiều quá, bé Bin.”
Và anh lên xe bỏ chạy, để lại Sơn đứng chết sững bên đường, hệt như những gì xảy ra một tháng trước.
-
Có một ranh giới mong manh giữa thứ mình muốn và điều mình cần.
Vừa về tới Sài Gòn là bắt đầu chuỗi ngày họp hành, tập dượt cường độ cao cho concert ngày 19 với hơn ba chục con người, từ sáng sớm tới tối khuya mịt mù. Thời gian để suy nghĩ còn ít hơn thời gian ngủ của Jun bây giờ, dù số giờ ngủ mỗi ngày chỉ có thể đếm trên một bàn tay. Tuy vậy, trong đầu anh luôn lởn vởn ý nghĩ anh vẫn chưa thoát khỏi câu chuyện này nổi đâu.
Jun thề không phải anh cố ý nán lại phòng tập sau cùng đến khi chỉ còn anh, Sơn, và Cường đếm nhịp cho bài cuối. Suốt buổi tối hôm đó, giữa sự ồn ào náo loạn của đám người thân quen, anh vẫn cảm nhận được ánh mắt Sơn dõi theo anh trong gương. Anh tưởng Sơn đã gạt đêm hôm đó ra khỏi đầu với sự im lặng của mình, nhưng giờ đây đối diện với câu hỏi 'Tại sao?' rõ mồn một trong ánh mắt của cậu, Jun bắt đầu cảm thấy hoảng hốt.
Có những lúc sự im lặng mới là cứu tinh duy nhất cho câu chuyện.
Điều anh chưa tính tới là đương nhiên, Sơn không phải dạng người nằm im chờ sung rụng khi cậu quyết định mình muốn gì. Nãy giờ cậu đứng bấm điện thoại chăm chú trong góc phòng, nhưng khoảnh khắc Cường cuối cùng cũng chào tạm biệt và xách túi ra về, cậu lập tức ngẩng lên và cất điện thoại đi. Cả cậu và Jun đều giả vờ không hiểu ánh mắt nghi ngờ đầy thắc mắc của Cường khi cậu ta đi về mà cả hai vẫn còn ở lại.
Cửa phòng tập đóng lại, trong phòng giờ chỉ còn anh và Sơn. Không còn tiếng nhạc, sự im lặng vang to hơn bao giờ hết.
Jun quay đi, bắt đầu nhặt nhạnh đồ đạc của mình để xếp vào túi tập. Anh không ngạc nhiên khi nhìn thấy bóng dáng Sơn tiến lại gần mình trong gương.
“Anh Jun về nhà luôn à?”
“Không, anh ghé qua gym cái.” Anh cũng chẳng hiểu sao tự nhiên mình bật ra câu trả lời như vậy, nhưng trong lòng anh có lẽ có chút hốt hoảng.
“Lúc nửa đêm như này á?” Giọng Sơn đầy ngờ vực đến nỗi anh muốn bật cười với chính mình.
“Đi gym đêm khuya vắng vẻ thoải mái lắm.” Jun cười, đứng dậy xốc túi lên vai. Anh quay lại và giật mình khi nhận ra cậu đã đứng sát rạt anh từ khi nào.
Sơn tiến về phía trước, và anh vô thức lùi lại, nhưng chỉ vài bước, lưng anh đã chạm vào bức tường gương lạnh toát phía sau. Lạnh sống lưng bây giờ là thật luôn rồi. Nhịp tim Jun bắt đầu đập mạnh lên. Trong đầu anh, cảnh tượng đêm hôm đó trong buổi tiệc lập tức ùa về, lồng vào hình ảnh của anh và Sơn lúc này. Chỉ khác là, vị trí của cả hai đang đảo ngược. Lần này, anh là người mắc kẹt trong ánh mắt sâu thẳm của cậu. Hóa ra cái cảm giác có được toàn bộ sự chú ý của Nguyễn Hoàng Sơn vừa gây nghiện, vừa đáng sợ như vậy.
“Anh Jun.”
“Sơn…” Anh nín thở, giữ người mình bất động như thể sợ một cử động nhỏ cũng sẽ làm anh chạm vào cậu. Tại sao đi tập mà Sơn vẫn phải thơm như vậy?
Sơn nhướn mày, và sự ngạc nhiên thoáng trong ánh mắt cậu làm anh giật mình. Anh lỡ buột miệng gọi cậu là Sơn thành tiếng thay vì Soobin như thường lệ.
Không đòi hỏi lời giải thích, một tay Sơn vươn qua vai anh để tựa vào mặt gương sau lưng, giữ anh kẹp giữa cậu và bức tường. Tay còn lại… tay còn lại Sơn đặt lên bắp tay trần của anh.
“Anh Jun có gì muốn nói với em không?” Chất giọng Hà Nội ngọt ngào thánh thót như rót mật vào tai này chắc chắn là cái bẫy chết người nguy hiểm nhất Jun từng gặp. Ngay lúc này đây, anh phải suy nghĩ thật cẩn thận nên lựa chọn nhân cách nào phù hợp để ra đối mặt với cậu.
“Không, nhưng em muốn anh nói gì anh sẽ nói.” Ai cho 6 ra vậy?
Sơn nhíu mày, ép sát vào gần anh hơn- ngực sát ngực, đùi sát đùi. Tay Sơn trên bắp tay anh siết chặt hơn, đầu ngón tay hằn vào da. Anh có thể cảm nhận hơi nóng của cơ thể cậu đằng sau lớp vải mỏng. Sơn gầy hơn anh, nhưng có lực trong chuyển động của cậu. Jun cá là một cú đấm của Sơn cũng đủ để anh gãy mũi.
“Anh đùa với em à?” Giọng Sơn lạnh băng, ẩn chứa sự đe doạ. Nếu không phải là Sơn đấm anh, chắc chắn sẽ là ai đó khác trong hội Spacespeakers. Khả năng cao là anh Tou.
“Không hề. Anh chưa bao giờ đùa với em.” Và đó là sự thật Jun không thể chối từ. Không chỉ là ngay lúc này mà còn là đêm hôm đó, hay bất kỳ lúc nào khác. Anh có thể bông đùa với ai, nhưng chắc chắn không phải là cậu.
Ánh mắt của Sơn xoáy sâu vào anh, như muốn bóc tách trong mắt anh toàn bộ cơn cuồng phong suy nghĩ anh dành cho cậu. Jun giữ ánh nhìn của cậu, nửa hy vọng cậu có thể nhìn thấu tâm can anh, nửa cầu mong cậu không thể vươn tới những gì sâu thẳm nhất anh muốn vùi đi.
Ánh mắt Sơn hạ xuống sau vài giây, hàng mi dài cong vút đẹp đến nao lòng. Chỉ đến khi cậu vươn tới sát gần mặt, đầu nghiêng nhẹ qua một bên, Jun mới nhận ra cậu đang nhìn vào môi anh. Người anh cứng đờ, đầu óc trống rỗng, chỉ biết ngây người cảm nhận hơi thở ấm nóng phà nhẹ lên môi mình. Trong khoảnh khắc có gì mềm mại chạm nhẹ vào đầu môi anh, chỉ một chút xíu xiu động chạm thôi cũng như điện giật bắn qua người làm anh bừng tỉnh. Anh chộp lấy vai Sơn, bàn tay siết chặt để giữ cậu lại. Anh giữ chặt đến nỗi anh chắc chắn mình đang làm đau cậu, nhưng anh không thể buông ra.
Sơn đứng im bất động trong tay anh. Hơi thở của cậu giờ phả vào má anh khi anh cúi xuống, né tránh đôi môi đang mím chặt của cậu.
“Anh không đùa giỡn với em, anh cũng không biết em muốn gì, nhưng anh không muốn chúng ta bắt đầu cái gì mình không thể kết thúc. Anh xin lỗi.” Đấm vào mặt anh đi, Jun thầm nghĩ trong tuyệt vọng. Có những ranh giới mà ngay cả anh cũng biết là không nên lấn qua.
Sơn vung tay lên, nhưng không phải để đánh anh, mà là để vùng ra khỏi tay anh, đẩy anh đập vào tường để cậu lùi lại. Mặt cậu cúi gằm, không nói không rằng giật lấy túi đồ của mình trên sàn nhà rồi đi thẳng một mạch ra khỏi phòng, sập cửa với một tiếng rầm sau lưng.
Jun ngồi sụp xuống trước gương một hồi lâu, nhắm mắt thở đều trong không gian tĩnh lặng của phòng tập. Đó, cho 7 ra xử lý tình huống là nước đi lý trí cuối cùng của anh hôm nay rồi đó. Jun nhìn xuống để thấy tay anh vẫn còn run khi nhớ tới hơi thở của Sơn trên môi mình, lồng ngực anh nóng ran.
Anh không biết tại sao Sơn làm vậy, cậu có ý gì hay chỉ là phút bốc đồng của cảm xúc, nhưng hơn ba mươi năm lăn lộn đã dạy anh rằng có những chuyện không nên hiểu thì tốt hơn cho con tim.
-
Bốn ngày liên tiếp rồi và số giờ anh nhắm mắt chìm vào giấc ngủ chắc đếm được trên đầu ngón tay. Bốn mươi tám giờ chạy sân khấu trước thềm concert, cơ bắp Jun căng cứng từ eo lên vai, bàn chân đau nhói theo từng bước nhảy.
Sau đêm hôm đó (lần hai), Sơn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp tuyệt đối mỗi khi chạm mặt hay chạy bài với anh. Không lạnh lùng, không giận dữ, chỉ là… vô cảm, và không bao giờ nhìn vào mắt anh. Đôi lúc Jun tự hỏi anh hay Sơn mới là người làm nghề diễn viên trong dàn anh tài này. Nếu có những khoảnh khắc anh bắt gặp cậu ngồi thất thần ở một góc sân khấu, mặt cúi gằm, anh tự nhủ rằng cậu chỉ đang mệt và thiếu ngủ như bao người khác mà thôi.
Cuối cùng thì không phải là trong một cơn say men, mà là trong cơn say concert, trong cái đêm đỉnh điểm cuồng loạn cảm xúc ấy, Jun đập tan cái giới hạn mong manh cuối cùng còn sót lại của mình với Sơn.
Người ta nói kẻ thiếu ngủ cũng chẳng khác gì người say - tâm trí anh lâng lâng quay cuồng theo tiếng nhạc, tim dập theo nhịp bass của sân khấu và tiếng gào thét của hai mươi ngàn con người. Thế mà gương mặt sáng bừng của Sơn vẫn níu kéo một nhịp lỡ trong lồng ngực anh mỗi khi hai người lướt qua nhau trong cơn loạn lạc thay quần thay áo ở hậu trường hay những lúc chạy bán sống bán chết từ đầu này sang đầu kia sân khấu.
Điên mất rồi, Jun thầm nghĩ. Anh muốn túm Sơn lại, bắt giữ cái hào quang hạnh phúc đó của cậu để thổi lên ngọn lửa đang âm ỉ chực cháy bùng trong anh. Anh muốn rê dọc hai cánh tay trần đầy hình xăm của Sơn, rồi cắn phập vào bờ vai cậu ngay trên xương quai xanh mỗi khi cậu giặt phăng áo ra để thay bộ mới. Anh muốn túm lấy chiếc eo thanh mảnh thấp thoáng dưới lớp áo voan mỏng tang và siết chặt đến nỗi cậu không thể thở nổi mà sẽ gục vào tay anh.
Trong cơn bão dopamine, khi hết con sóng này dập tới con sóng khác theo từng bài biểu diễn, con sóng lớn nhất ập tới xô anh thẳng vào Sơn sau bài diễn cuối cùng của mình.
Chạy ào xuống sân khấu sau Rơi để nhóm khác tiếp tục lên, Jun muốn gào lên cho cả thế giới biết anh đã làm được rồi. Trong ánh sáng mịt mù đằng sau sân khấu, anh bỗng bắt gặp ánh mắt Sơn rực sáng trong bóng đêm. Cậu đã lên đây xem anh diễn tiết mục cuối cùng.
Say trong tiếng nhạc rung chuyển mặt đất và sức nóng của hai mươi ngàn con người, chao đảo trên đỉnh cao của cảm xúc, anh đạp đổ lý trí và để bản năng trồi lên ngự trị. Không ngần ngại, không suy nghĩ, anh tiến tới và túm lấy áo Sơn để lôi cậu theo anh, lớp áo voan màu xanh mỏng manh như muốn rách toạc theo lực kéo của anh. Nhưng chiếc áo không rách, vì Sơn loạng choạng bám theo anh không một chút chống cự, tay cậu bám chặt vào bắp tay anh.
Anh lôi Sơn xềnh xệch đến một góc tối sau khu giàn giáo xa khỏi đám đông, mặt cỏ nhão nhoét bám dính gót giày cả hai, nhưng tất cả những gì anh quan tâm là hơi nóng của cơ thể cậu khi anh áp cậu vào một góc và họ xông vào nhau như hai cơn cuồng phong đụng độ, càn quét tất cả những gì cản đường.
Anh không biết ai nhào tới hôn ai trước, là anh hay Sơn đã đập tan mảnh lý trí cuối cùng sót lại của cả hai, chỉ biết là nụ hôn ấy đau nhiều hơn ngọt, môi và răng va vào nhau, quấn quýt cuồng điên đến khi anh liếm được cả vị máu từ môi cậu. Dù có thương hoa tiếc ngọc gì thì Sơn cũng không cho phép anh dừng lại - mỗi lần anh muốn dứt ra cho cả hai có một giây để thở, Sơn lại sấn tới xâm chiếm lấy môi anh, một tay giữ chặt cổ anh phía sau, không cho phép họ tách ra dù chỉ một milimet.
Nương theo cơn sóng thần, anh lấy lưỡi miết một đường bên ngoài đôi môi mềm sưng tấy của cậu rồi tấn công vào trong, chiếm lấy lưỡi cậu, chơi đùa với cậu như một con hổ vờn mồi. Từng tiếng rên nhỏ từ miệng cậu làm Jun nóng ran người.
Nhưng nếu anh là hổ thì cậu cũng phải là một con báo đốm. Ngón tay Sơn bấu chặt vào cổ anh, hằn sâu đến nỗi anh nghĩ chắc sẽ phải để lại những vết tím bầm cả tuần sau. Tay còn lại của cậu chạy khắp người anh, mân mê ngực anh qua lớp áo đen bó chặt rồi tới bắp tay trần rịn mồ hôi, cho đến khi cậu không chịu nổi nữa mà giật áo anh ra khỏi quần để luồn bàn tay vào, chạy dọc da thịt nóng hổi của anh bên trong.
Jun luồn hai tay xuống quanh eo bế xốc cậu lên, kéo Sơn sát vào hông, để hai chân cậu mở ra hai bên đùi anh. Sơn thở hắt ra khi dương vật cương cứng của anh cạ vào cậu, chân loạng choạng tìm cách áp sát anh hơn, hai đùi kẹp chân anh lại thật chặt. Lưng cậu ưỡn cong vòng dưới tay anh, chiếc cổ dài thanh tú ngửa ra, mắt nhắm nghiền trong cơn say khoái cảm. Tay anh giật chiếc áo voan mỏng của Sơn ra khỏi quần, luồn từ dưới lên trên để thoả cơn khát da thịt. Sơn giật nảy mình khi ngón tay anh mò lên chơi với núm ngực săn cứng của cậu, hông cậu giật lại tạo thành nhịp cạ xuống đùi anh.
“Anh Jun- anh Jun-” Tiếng gọi tên anh của cậu cao thánh thót và ngọt lịm y hệt như trong giấc mơ ngày ấy. Anh muốn biết- cần biết khi cậu khóc dưới tay anh ở ngoài đời có đẹp như trong mơ không. Trong bóng tối mịt mù, anh vẫn có thể thấy đôi mắt to tròn của cậu ngây dại đi trong dục vọng.
Nhưng họ không có thời gian. Trong nhịp dập của trống và bass và tiếng hò reo của sân khấu phía trước, Jun biết họ chỉ còn vài phút. Anh lao tới hôn đôi môi tấy đỏ của cậu, rồi dùng tay vội vã giật mở nút quần của anh và Sơn, bàn tay nhanh chóng luồn vào trong để lôi dương vật căng cứng nóng hổi của cậu ra ngoài, áp sát vào anh để bàn tay anh có thể sục cả hai cùng lúc. Sơn ngã vào người anh, tiếng thở rên của cậu nghe như tiếng khóc rót thẳng vào tai anh, như thể anh là cột trụ duy nhất giữ cậu không ngã quỵ xuống mặt đất bùn lầy.
Nếu họ có thêm chỉ mười phút nữa, anh muốn quỳ xuống, mặc kệ bùn lầy, để ôm lấy chân Sơn, nuốt trọn cậu vào miệng.
Anh thì thầm vào tai cậu như vậy, và Sơn rùng mình, co giật trong tay anh với một tiếng kêu thất thanh chìm trong tiếng nhạc, dòng tinh dịch nóng hổi tràn ra chảy ướt ngón tay anh. Anh giữ chặt cậu trong tay mình, để những con sóng khoái cảm của mình ập tới theo từng cơn, từng cơn, rồi ngọn sóng cuối cùng nhấn chìm anh khi Sơn ngả đầu xuống vai anh, đặt lên cổ anh một nụ hôn ngọt lịm.
Trong phút lặng sau khoảnh khắc thăng hoa, Sơn mềm oặt ra, ngã vào người anh. Jun nâng cậu lên để miệng Sơn hé mở môi kề môi với anh, từng hơi thở phả vào miệng anh nóng hổi. Anh muốn uống hết mật ngọt từ môi cậu, nhưng tiếng riff guitar điện vang vọng trong không trung báo cho anh biết đã đến lúc cả anh và Sơn phải quay trở về với thế giới thực tại ngoài kia cho bài cuối trước encore.
Khi anh lùi lại, Sơn phải mất vài bước loạng choạng mới có thể đứng thẳng lên. Nhìn dáng vẻ nhếch nhác gợi tình, quần áo xộc xệch, đôi môi sưng đỏ rướm máu của cậu… cả thế giới sẽ biết cậu vừa bị ai đó chiếm hữu. Anh vô thức mỉm cười khi đưa ngón tay lên miệng, nếm vị mặn của cậu và anh hoà quyện. Kể cả trong bóng tối nhá nhem, anh vẫn thấy mắt Sơn tối lại, hàng mi dài hạ xuống khi cậu dõi theo chuyển động ngón tay anh.
Nhưng đến lúc phải quay lại rồi. Anh nhẹ nhàng giúp Sơn chỉnh trang lại, tay vấn vương không nỡ rời da thịt cậu.
“Rồi anh có gì muốn nói với em chưa?” Sơn liếc anh, đôi môi nhếch lên thoáng nét ngạo mạn quen thuộc.
Trong tiếng nhạc dập rung chuyển mặt đất, ánh đèn sân khấu rực rỡ lấp loáng, pháo hoa nổ tưng bừng và tiếng hoà ca của hai chục ngàn con người, anh cầm lấy bàn tay ấm nóng của Sơn.
“Đi với anh.”
Đây mới là lúc thế giới rực cháy trong biển lửa.
—
