Work Text:
Sẽ chẳng ai nghĩ tới việc để một con chó nuôi một con mèo, phải rồi, cũng như chẳng ai sẽ bận tâm dạy cho một con chó ôm cục bông của nó ra sao. Vì thế Nguyễn Cao Sơn Thạch sẽ chẳng hiểu những vết xước li ti trên mu bàn tay ráp, thêm cả cái hằn học của kẻ mới phút trước còn môi trên môi,
là từ đâu ra nữa.
Từ cái hôn chích choè ấy hả?
Hay từ cái xoa cái nắn?
?
Khó vậy, gã không biết.
Con mèo có thể nói gã nghe không? Bằng bất cứ ngôn ngữ nào.
Meo meo cũng được.
Gâu gâu cũng được luôn... Ủa.
Nhưng dù sao thì cũng chắc chắn không phải là do hôm nay gã đã ôm mèo quá nhiều.
Chắc chắn rồi, có ai mà không thích được ôm đâu.
Những cái ôm cuối thu đầu đông, nơi thủ đô thất thường họ chẳng rõ. Khi mà Lê Trường Sơn còn mân mê về thứ tình cảm họ dành cho nhau là gì, thêm một bước nữa là môi trên môi, mà dưới mi mắt lại tay kề sát.
Kể cũng kỳ, thế giới của một con mèo vốn nên gọn gàng, nên lặng thinh. Chỉ nên có nó, có những nhóc mèo con và cả đám đồ chơi được bỏ lộn xộn trong chiếc thùng các tông xếp san sát. Sự bừa bộn trong khuôn khổ. Nó nói thế mỗi khi kéo một cái ra, khoe với cả thế giới cái thùng đó kì diệu ra sao.
Rồi lại cất gọn gàng vào, che khăn giấu kín.
Từng thùng từng thùng thùng nào cũng đẹp, thùng nào cũng hay, chỉ là đôi khi nó thấy vài cái thùng lạ xếp chồng lên thùng của nó.
Chồng cao lắm.
Mà chẳng đổ.
Cho đến bao giờ nó mới nhận ra thế giới ấy chẳng còn bé nhỏ như nó vẫn hay mộng tưởng xưa kia, và đám mèo con chẳng còn quanh quẩn bên mấy cái khăn màn phủ trắng kín kẽ.
"Tui cũng không hiểu sao tui lại ở đây."
"Neko bắt cóc tui hả?"
Thế giới của một con mèo vốn nên gọn gàng, nên lặng thinh. Chỉ nên có nó, và mấy cái thùng các tông, đựng nó.
Thêm một cục lông chó, cũng được.
Dù sao thì nom điệu bộ cũng lớn, rất phù hợp cho những cái ôm mỗi sớm tinh mơ, khi ngày mưa còn rầm rì rả rích nói thì mà là rằng, nói về một hôm nay không vui vẻ gì cho cam. Mèo là thứ động vật ẩm ương, còn Lê Trường Sơn thì đặt cái tên để lại bị vận vào người.
Nó ghét nhất là những ngày mưa.
Gió thì vui, nắng thì rạng ngời, mây kéo thì hạnh phúc chỉ có mưa là nó hằm hè như cướp đâu tận ba cái ổ bông gối, chó lớn không hiểu. Mưa thì sao? Mưa thì hay, mưa thì tốt, mưa thì thích hợp cho một bản tình ca viết về cậu chàng qua sông gặp nàng kiều rủ ô giấy, về cái nắm tay e ấp ngày hôm ấy quên mất không addfriend zola.
Kể cũng kì, mèo ghét cái gì thì chó lớn ưa cái đó, thật ra cái gì gã chả thích, người dễ sống mà, thích cơm thích cháo thích phở, thích bánh thích bún thích mì yêu em.
"Hoá ra tui cũng chỉ là một món hàng bán ngoài chợ á hả?"
"Món mắc nhất lun."
Siêuuuu mắc.
Để chó lớn phải dốc hết cả túi của nó ra, đem cả thế giới đổi lấy một bầu trời mới, cái bầu trời mà gã còn chẳng biết có xanh hay không, ngày ấy gã ngẩng thật cao ngắm bầu trời, chỉ biết rằng nếu có ngày mưa thì sẽ có ngày nắng. Nên gã đủ kiên nhẫn để đợi cầu vồng thật lung linh.
"Nghe như mấy cái meme 🏳️🌈 đồ đó."
"Ừ, thì tui đợi Neko nói cái đó mà."
"?"
Mưa thì hay, nắng thì tốt, cầu vồng thì vui còn mèo thì yêu nhất trên đời.
Dù sao thì cũng sẽ chẳng ai nghĩ tới việc để một con chó nuôi một con mèo, phải rồi, cũng như chẳng ai sẽ bận tâm dạy cho một con chó ôm cục bông của nó ra sao. Vì thế Nguyễn Cao Sơn Thạch ôm Lê Trường Sơn của gã hết mùa này qua mùa khác, hết tháng này qua tháng khác.
Để đến khi trên mái đầu cả hai thực sự bạc màu mà chẳng cần thuốc nhũ,
...
"Neko bước vô thế giới của tui cứ như là rơi xuống á, tủm cái nè."
"Ờ, còn bây thì xông xông xáo xáo, y thằng ăn cướp." Cướp mất trái tim em.
Lại còn không biết cướp sao cho gọn, để cầm theo mà cứ phát ra tiếng.
Cờ ring cờ ring.
...
