Actions

Work Header

Phía sau em

Summary:

Họ sống lẫn trong thế giới của con người chúng ta, những sinh vật kì bí đem khả năng đặc biệt của họ ra để chung sống tốt đẹp với con người. Thế nhưng, gần đây một tổ chức bí ẩn bắt và tra tấn những nghệ sĩ - sinh vật huyền bí bằng một loại chất độc kì lạ. Khoa là một trong số đó.
Ca sĩ - thành viên tổ chức áo đen kiêm ma cà rồng Soobin sẽ bảo vệ em thế nào đây?
Và tất cả bọn họ, liên minh chống lại tổ chức bí ẩn kia như thế nào?
Spacespeaker tập đoàn ma cà rồng. 9M - Liên minh hỗ trợ các sinh vật huyền bí. Hãy khám phá các quả trứng phục sinh được cài cắm, vai trò của Thiên Minh, Tăng Phúc, Duy Thuận...
À, Sói, Mèo và Thái Tử cực kì quan trọng trong cốt truyện.
Và tôi để cho anh Touliver làm một vị vua.

Notes:

Hướng dẫn sử dụng Bánh

Xin chào quý khách, cảm ơn quý khách đã đến thưởng thức bánh của bổn tiệm. Tiệm chỉ phục vụ dùng bánh tại chỗ, vui lòng không mang bánh đi bất kì nơi nào khác. Baker chỉ đứng phục vụ trong bếp đỏ, không muốn trình diện các sếp tổng.
Trên 1kg bánh, thực tế chỉ là 100gr bột mì, 90% còn lại được pha trộn và chế biến bằng trí tưởng tượng của baker. Vui lòng thưởng thức bánh bằng một tâm hồn bay bổng, đừng liên hệ với thực tế, mọi phản ứng bất thường bổn tiệm xin phép không chịu trách nhiệm.
Bổn tiệm có tuổi, kinh nghiệm nấu thể loại khác thì có nhưng đây là lần đầu tiên làm bánh trên bếp đỏ. Gần đây tìm lại cảm hứng viết lách nhờ ăn hơi nhiều Tiramisookay và quyết định mở tiệm góp vui. Các khách iu góp ý và tips cho bổn tiệm bằng comment và kudos nhé. Xin cảm ơn <3~
_______

P/s 1: Gu của bổn tiệm thích ăn ngọt, thỉnh thoảng pha đắng nhẹ như chocolate hoặc xíu rượu như tiramisu thôi. Có tuổi rồi, ăn bánh ngọt cho vui, cuộc sống đủ căng thẳng rồi ạ. Nên bánh của tiệm cũng nhẹ nhàng ngọt ngào vậy thôi, quý khách yên tâm ăn nhiều không sợ nghẹn ngược nhé. Hiện giờ tiệm cũng chưa định bán kèm rượu bia cho người trên 18 tuổi.

P/s 2: Các nhân vật khác của phố hàng Gai cũng thỉnh thoảng ghé qua bổn tiệm. Trong lúc build tiệm gần xong mà bếp đỏ chưa phê duyệt để bán thì tiệm có nghĩ ra vài ideas cho hàng xóm trong cùng một thiết lập bối cảnh. Nên cuối fic sẽ có vài chap spin off cho các khách hàng thân thiết bao gồm 🐰🦫 | 🐺🐱 nhé!
Chúc quý khách ngon miệng.

Chapter Text

Mùa thu, 2023
Club "Double B", thành phố S
Tiếng nhạc điện tử dồn dập. Tiếng người gào thét phấn khích. Đèn lấp lánh. Sự cuồng nhiệt của đám đông lên đỉnh điểm, khi chàng ca sĩ nổi nhất của show xuất hiện cuối cùng, hát bài hit mới nhất, feat cùng rapper fame to và dàn dancer xinh nhức nhối.
Chàng ca sĩ kết thúc đêm diễn, cảm ơn khán giả, cơn mưa quà, hoa, pháo giấy vây quanh chàng. Chàng ta tươi cười cảm ơn. Bộ đồ diễn trắng sáng, kèm vài chi tiết lấp lánh hút spotlight. Hình ảnh chỉn chu không chê vào đâu được, so với ảnh trên những tấm poster, banner fan không ngừng vẫy dưới khán đài chẳng khác nhau là mấy. Fan gọi đó là khí chất của một ngôi sao danh xứng với thực. Chàng khéo léo lùi dần vào phía sau các vệ sĩ, biến mất về phía sau sân khấu. Tiếng hò reo vẫn không dứt.
Nụ cười đã tắt. Bóng tối hậu trường đổ trên gương mặt chàng. Chàng nhanh chóng cởi bộ đồ diễn. Bên trong áo hoàng tử trắng lấp lánh, đẹp phi giới tính, là áo thun đen đơn giản và những thớ cơ bắp vừa vặn, vóc dáng đàn ông. Dưới lớp áo choàng bạch mã là rất nhiều hình xăm ngoằn ngoèo. Chàng quắc mắt nhìn xung quanh, thứ mọi thứ vào tầm kiểm soát.
Sau hậu trường, hoàng tử Pop SOOBIN là co - founder ẩn danh của club to nhất thành phố S. Founder ẩn danh cũng chính là người vừa feat với anh trên sân khấu, rapper Binz. Truyền thông nói rằng club này là bệ đỡ nâng danh tiếng cho Hoàng tử Pop, nhưng thực ra, club này là địa điểm bộ đôi dựng lên để thuận lợi cho các hoạt động phía sau của gia tộc. Giấu mặt, ẩn danh, nhưng ngông nghênh thách thức trưng bảng hiệu Double B - SOOBIN và Binz - hoành tráng nhất khu phố ăn chơi. Những nhân viên được tiếp xúc đặt biệt danh cho họ là The Playah Duo.
Thấy mọi việc vẫn ổn, chàng bỏ qua khâu tẩy trang, khoác vội áo hoodie tối màu, mang khẩu trang, mắt kính, lách mình qua lối riêng của nhân viên club. Chàng đánh tiếng với rapper Binz:
- Em về trước nhé. Mọi việc nhờ anh để ý.
Nhìn vẻ gấp gáp của thằng em, Binz hỏi:
- Tình hình Kay chưa ổn à?
- Dạ, chưa anh. Em cũng lo quá.
- Ừ, vậy thôi, em về trước đi. Ở đây để anh, không sao đâu. Anh hiểu mà. Cố gắng nhé.
SOOBIN hơi nhếch môi, gật đầu tỏ ý cảm ơn anh. Binz thân mật vỗ vai. SOOBIN vội vã băng qua khu nội bộ của Club, vào gara lấy một chiếc xe tối màu kín đáo khác hẳn chiếc xe hào nhoáng lúc đến, đường hoàng một mình băng qua nhóm những người hâm mộ vẫn còn tụ tập đông đúc trước club. Mỗi lần phải giảm tốc độ, ngón tay anh bồn chồn gõ trên vô lăng. Anh cực kỳ nóng lòng về nhà. Kay đang ở nhà một mình. Và không hề ổn.
_._._._._._.
Tháo bỏ những vai trò xã hội, anh là Sơn, với trái tim luôn hướng về nhà.
Cách khu phố ăn chơi tầm 20 phút lái xe là khu vực nhà ở cao cấp của những doanh nhân và người nổi tiếng của thành phố S. Hôm nay là ngày cuối tuần, kẹt xe làm thời gian về nhà tăng gấp đôi. Đến khi Sơn về đến khu gần nhà đã hơn 12 h đêm. Khu cao cấp này, mỗi nhà đều biệt lập, kín cổng cao tường, đêm khuya càng vắng lặng hơn. Nhà tối om. Anh nhẹ nhàng cất xe xuống hầm, lên nhà, vào phòng ngủ.
Im lặng quá, hy vọng Kay ngủ rồi.
Sơn len lén đẩy cửa phòng, nghe tim chùng hẳn xuống. Trên giường, một dáng hình gầy gò, hốc hác ngồi đờ đẫn. Tóc tai bù xù. Ánh sáng duy nhất trong phòng từ màn hình điện thoại lạnh lẽo hắt lên mặt người con trai. Đôi mắt thâm quầng, đẫm nước mắt.
Đó là Kay, hoặc, Khoa.
Nỗi lo lắng, bất an nhất của SB hiện tại.
Cũng là niềm thương yêu, ưu tiên nhất.
Sơn nhẹ nhàng bước tới bên giường, vòng ra phía sau Khoa. Dứt khoát giật điện thoại, tắt màn hình, úp xuống. Mạnh mẽ ôm gọn lấy dáng hình nhỏ bé, tì mặt lên vai Khoa. Giữ nguyên áo khoác chưa cởi, mặt còn nguyên make up, Sơn lặng lẽ ôm Khoa trong bóng tối. Lắc lư khe khẽ, anh đu đưa Khoa như ru một đứa bé khó ngủ:
- Anh về rồi đây, anh về với bạn rồi đây.
Người trong lòng thở nặng nhọc, hổn hển. Giọng Khoa nức nở nho nhỏ.
- Em không ngừng xem được. Trong đầu em, mấy tiếng chửi rủa liên tục bắt em phải xem tiếp. Em không thở được.
- Không sao, không sao. Anh về rồi. Không gì bắt ép bạn được khi anh ở đây. Bình tĩnh lại nào, thằng tó con của anh...
Sơn vẫn đu đưa nhè nhẹ con người gầy gò trong lòng, thầm thì như đọc thần chú. Thần chú làm dịu lòng người đó. Thần chú trấn an chính anh. Sẽ có cách, em sẽ khoẻ lại, là thằng nhóc Khoa hip hop láo toét vui vẻ của anh. Sẽ có cách mà. Sơn ép buộc mình tin như vậy, dù đã rất lâu rồi.
...
- Sibun. - Khoa cựa quậy trong vòng tay chặt cứng như vòi bạch tuộc của Sơn. - Bật đèn đi, em ổn rồi. Không sao đâu.
Sơn lơi tay, với qua bên cạnh bật công tắc. Ánh sáng dịu dàng khắp phòng. Khoa hơi lách người qua, nhìn có vẻ bình tĩnh lại. Mắt vẫn quầng thâm, hốc hác, nhưng nước mắt đã khô.
- Đợi xíu, em đi rửa mặt.
Sơn nhìn Khoa nở nụ cười gượng gạo. Khoa vào phòng tắm bên cạnh, tiếng nước róc rách từ vòi phá tan không khí u ám bủa vây. Khoa bước ra, cầm đồ tẩy trang trên tay.
- Quay qua đây, em làm cho. - Khoa ngồi xuống, cố hướng suy nghĩ của mình vào một việc hữu ích. Cậu thấy mình cực kì tệ hại, vô dụng. Cậu giúp được anh Sơn rất ít. Và làm anh lo lắng mệt mỏi rất nhiều.
Khoa thuần thục đổ dầu tẩy trang ra bông, miết nhẹ lên gương mặt thân thương. "Đây là người lo lắng cho mày đó Kay. Ảnh mệt lắm rồi. Đừng phiền ảnh nữa." Khoa vẫn không ngừng dằn vặt chính mình trong lòng. Sơn thu hết mọi biểu cảm khốn khổ của em vào mắt. Anh vươn tay chạm nhẹ lên thái dương Khoa:
- Đừng nghĩ nữa. Bạn không có lỗi gì hết. - Anh nói chậm rãi từng từ - Bạn ở đây, lúc này, bạn là Khoa-của-anh-Sơn, không phải là nghệ sĩ nào hết. Những lời vô căn cứ trên đó không phải nói bạn, không đúng, không cần quan tâm.
- Hôm nay diễn vui không, khán giả đông chứ bạn? - Khoa cố kéo vẻ tươi tỉnh, hỏi.
- Đông lắm, anh cũng vui. Anh sẽ tìm ra cách, bạn sẽ sớm khoẻ lại, bạn sẽ đi diễn với anh. Bạn sẽ vui. Anh hứa với bạn. - SB cười bằng tất cả dịu dàng, hai tay nâng mặt Khoa, ngón cái miết lên gò má teo tóp. Xót hết cả ruột, vui cái gì chứ, anh lầm bầm trong bụng.
Khoa định nói gì đó, Sơn chặn ngang môi em bằng ngón trỏ, không cho nói nữa. Tẩy xong rồi, Sơn kéo Khoa nằm xuống, kéo chăn đắp ngang, tắt đèn. Hai người lặng lẽ nằm kiểu úp thìa, chiếc thìa nhỏ chuẩn bị thút thít vì suy nghĩ vẩn vơ thì người lớn hơn mân mê mái tóc đã lún phún dài của em, xoa dịu, lại lẩm bẩm thần chú:
- Ngủ đi, ngủ ngon vào. Có anh ở đây...
...
Cảm giác yên ổn làm nhịp thở của người ốm chậm lại, đều nhịp dần. Khoa có vẻ ngủ rồi. Sơn chẳng dám rút tay ra. Rất lâu sau, Khoa trở mình hướng khác, anh mới nhẹ nhàng bước xuống đi tắm, thay một bộ đồ thoải mái hơn, giải phóng cảm giác nặng trĩu. Anh ngồi bên giường nhìn người trong lòng ngủ, trong mơ vẫn nhíu trán đau khổ, lặng lẽ thở dài. Đã 3 giờ sáng rồi.
Sơn không ngủ. Anh vẫn xoa mái đầu của Khoa, hy vọng giúp em dễ chịu thêm chút, mơ màng nghĩ về những ngày cũ của anh và thằng Khoa vui vẻ, yêu đời...