Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Language:
Tiếng Việt
Collections:
Oneshot Thuận Phúc nhà làm
Stats:
Published:
2024-11-25
Updated:
2024-11-28
Words:
1,955
Chapters:
2/?
Comments:
9
Kudos:
101
Bookmarks:
5
Hits:
1,503

[JUNPHUC] Why call Thuận by "Tồi"?

Summary:

"ĐỒ TỒI" nhưng được giải thích dưới góc độ của người dùng Phạm Duy Thuận

Notes:

Mn có thể đọc "ĐỒ TỒI" để biết thém về góc nhìn của Phúc nheee

Chapter Text

Thuận đang từ sân bay trở về. Cái tiết trời Thành Phố Hồ Chí Minh sao mà nắng gay gắt. Trộm vía, nó không nồm ẩm dấp dính như cái cảm giác 10 năm không tắm ở Hà Nội. Nhưng thế thì có hề gì? Cơn nóng trong người mới là thứ khiến người ta điên đầu.

Hắn lạch cạch xách cái vali. Mặt bịt kín khẩu trang và trên đầu đội một chiếc mũ lười trai đen. Chà, cũng ra dáng celeb. Xung quanh kha khá là người cầm banner tứ phía, chĩa camera vào người hắn, kèm theo đó là tiếng gọi xen lẫn tiếng hú hét vang trời. Hắn ngẩng đầu đưa tay vẫy vẫy vài cái, cảm ơn mấy tiếng rồi tốc biến lên xe đi vút.

Thuận không hẳn là một ngôi sao lớn, nhưng sức ảnh hưởng của hắn thì không phải dạng vừa. Gần chục năm ở bên 365daband cũng khiến hắn vươn tầm trở thành một trong những người được săn đón trong giới gameshow ở đất Sài Thành. Chỉ là có vẻ hắn đã bỏ ra hơi nhiều thời gian vào gameshow vô bổ mà quên đi định hướng và mục tiêu thửa sơ tâm của bản thân mình.

Vậy nên hắn cho phép mình được nghỉ ngơi, cho phép bản thân tĩnh lại để đi tìm lại cái đam mê và lý tưởng vốn có sâu trong tâm hồn ấy.

Thế là hắn nghỉ hẳn một năm trời. Tưởng đâu dứt ra khỏi mấy cái gameshow là lí trí sẽ quay trở lại với mục tiêu vốn có. Nhưng không! Thay vì đi tìm lại đam mê. Hắn đi tìm người yêu, à không hẳn, hắn đi tìm tình một ngày một đêm gì đó mới phải chứ!

Vậy là một năm ở Nhật Bản cũng chỉ là một vòng luẩn quẩn cho tới khi nhận được điện thoại từ người bố yêu dấu của mình.

"Nhà ta đã chuẩn bị sính lễ rồi, con sắp xếp thời gian vài bữa nữa về, hai nhà gặp mặt nói chuyện"

Đùng đùng đùng

Ủa? Mấy em ghệ yêu của con bên này thì sao? Tự dưng lòi đâu ra cái vụ đính ước vô lý này thế? Thuận nghĩ thầm nhưng không dám nói vậy, chỉ dám lấy mấy lí do như : không quen biết nhau, chưa chắc người ta đồng ý, con còn phải lo cho sự nghiệp,... Nhưng đáp lại là sự kiên quyết vững chắc như kiềng ba chân của bố, hắn cũng phải giơ cờ trắng đầu hàng nương theo mà làm.
Thế là ngay 2 ngày sau hot news trên Mương 14 đã rần rần bàn tán "Sao Nam Jun Phạm về Việt Nam sau 1 năm ở Nhật. Chuyện gì đã sảy ra?"

Làm gì có chuyện đéo gì. Về lấy vợ. Chấm hết. Được chưa lều báo?

Cơ mà cũng vui. Còn được lên báo là còn được quan tâm. Nhất là khi còn được Mương 14 cho lên trang nhất thì nghĩa là fame mình vẫn còn ổn áp phết.

Thuận xem qua ảnh rồi profile của "đối tượng kết hôn" một lượt.

Người trong nghề. Cũng có quen sơ sơ, gặp vài lần khi chung job. Ấn tượng tương đối tốt.

Bởi xinh, nhưng không phải gu.

Trông em không toát ra cái vibe hư hỏng mà hắn muốn, trông cứ như học sinh vậy. Mà thầy giáo này có lương tâm với nghề nghiệp lắm. Không muốn ăn học sinh đâu.

Thôi, túm cái quần lại, bớt dài dòng lắm lời.

Nhỏ này không phải gu. Kết hôn vài năm cho gia đình yên lòng thì ly hôn.

Thuận về căn nhà nhỏ của hắn và bố ở quận Tư mà trong lòng tràn ngập sự bức bối. Hắn ghét sự ràng buộc này quá. Vô lý đùng đùng. Kiếm đâu ra một mối hôn sự của 2 kẻ không liên quan gì tới cuộc đời nhau như vậy hả?

Thuận vốn tưởng cuộc đời hắn sẽ chỉ có đôi nốt thăng và vài ba nốt trầm. Nhưng chẳng có ngờ, ấy chẳng phải một bản nhạc mà là một bộ phim tuổi teen sến súa được đạo diễn bởi một con nhỏ nào đó 15 tuổi thì đúng hơn.

Mọi thứ diễn ra mượt như sunsilk. Về đến nhà, chào hỏi bố Thu, tắm rửa, nhắn tin hẹn gặp, gặp mặt nhau, ăn, đi về, tắm rửa, đi ngủ.

Vâng, timeline đi date của Phạm Duy Thuận dành cho Tăng Vũ Minh Phúc là như vậy.

Và nó đã diễn ra đúng như vậy - không sai một li.
Thuận thấy Phúc không phải gu, nên nhìn đâu cũng không thể nảy sinh cảm giác yêu đương được.

Phúc lúc nào cũng e ấp, dễ đỏ mặt, chẳng như mấy em ghệ mà hắn quen trong một cái bar nào đó. Mấy đứa kia á hả? Thấy hơi trai là sáp vào. Nhưng gu mà! Thuận thích vậy. Phải táo bạo và phá cách mới cuốn hút.

Rồi thêm mấy em xỏ khuyên ngực, mấy em chuyên mặc ren xuyên thấu đến nóng mắt. Hễ thấy anh Thuận là cái tay hư trườn vào ngực, mon men sờ mó xuống dưới...

Nhìn lại Phúc thì quả là ngoan quá. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi hồng, mái tóc xoăn xù cùng một chiếc nơ to. Khuôn miệng lúc nào cũng nhoẻn lên cười để lộ hai chiếc răng như con hải ly nhỏ. Má thì hây hây đỏ.

Xinh, ngoan, cơ mà không yêu!!!