Actions

Work Header

Hope this isn't the only time with you | Hi vọng đây không phải đêm duy nhất với em | Zevi | NSFWZEVIWEEK2024 | DAY 5:Winter night

Summary:

Kể từ lúc họ phát hiện Zeke bỏ dịch tuỷ vào thứ rượu mà bọn người tình nguyện đem tặng cho lãnh đạo Paradis thì ba mươi người lính ban đầu canh gác cùng với Levi bị điều đi cách xa khỏi đây hết. Bọn đần đấy cũng nốc không biết bao nhiêu chai rồi, đề phòng thằng khỉ này hét lên thì đoàn trưởng Hange quyết định để một mình Levi ở trong cái rừng khỉ chó này để canh chừng thằng nhãi râu xồm kia.

Thế là giờ đây cả hai là người duy nhất có mặt trong cái khu rừng khổng lồ chết tiệt này.

Mẹ kiếp thật chứ.

“Tôi không nhận mình biết đọc suy nghĩ người khác hay gì đâu nhưng mà đoán nhé, anh vừa chửi tôi đúng chứ?” Zeke nhìn lên lần nữa. Rõ ràng với cái biểu cảm ăn tươi nuốt sống người khác đấy thì cũng dễ đoán được trong đầu vị binh trưởng kia có gì.

Notes:

Hello mấy ní nha. Đây là fic đầu tay tui viết cho shipdom để tham gia Zevi Week, thật ra cũng là fic đầu tui viết luôn nếu không tính mấy cái truyện dở hơi tui đăng trên W cam hồi cấp 2 (lmao). Do tui tự viết và beta mà chính tả tui không tốt lắm (#toibingu) nên nếu phát hiện lỗi chính tả thì mấy ní nhắc tui sửa nha. Iuuuuu

Work Text:

Đêm nay có vẻ bắt đầu lạnh hơn thì phải. Mùa đông đến sớm hơn hắn nghĩ, hoặc chỉ đơn giản là hắn tự tưởng tượng ra? 

 

Levi ngước lên nhìn Zeke, trông gã chẳng có biểu hiện gì của việc đang cảm thấy lạnh. Gã trông nhởn nhơ như mọi ngày, tiếp tục đọc duy nhất một cuốn sách, làm Levi phát ghét. 

 

Nếu gã không làm gì, tại sao hắn lại phải ghét nhỉ? 

 

Đơn giản thì hắn đã ghét gã từ cái bản thân con người gã rồi.

 

Vị binh trưởng ghét từ cái dáng người cao lớn, cặp kính dị hợm đến cả mái tóc vàng óng cùng bộ râu của gã. 

 

Thằng này nghĩ đéo gì mà lại để râu nhỉ? Trông già còn hơn cả lão Zachary. Levi nghĩ

 

“Ờm… Levi này, anh có thể thôi nhìn chằm chằm tôi được không?” Zeke nói khi gã bỏ quyển sách trên tay xuống, giọng gã như nghẹn lại khi bắt gặp ánh mắt sắt lạnh của Levi. 

 

Levi hừ nhạt một tiếng rồi xoay đi hướng khác, giọng hắn hoà vào tiếng gió thổi rào rạt trong đêm. Lửa trại vẫn bập bùng, từng tiếng tí tách nhỏ vang lên, hắt ánh sáng lên gương mặt họ.

 

“Thế anh chỉ định ngồi đây cả tối thôi hay là…” Zeke nói, gần như thì thầm. Gã chẳng muốn phá tan cái sự yên lặng này cho lắm, cảm giác như chỉ cần nói to một tiếng thì Levi sẽ lại thọc kiếm vào mồm gã vậy.

 

“Bớt lo chuyện bao đồng lại.” Levi gầm gừ đe doạ.

 

Kể từ lúc họ phát hiện Zeke bỏ dịch tuỷ vào thứ rượu mà bọn người tình nguyện đem tặng cho lãnh đạo Paradis thì ba mươi người lính ban đầu canh gác cùng với Levi bị điều đi cách xa khỏi đây hết. Bọn đần đấy cũng nốc không biết bao nhiêu chai rồi, đề phòng thằng khỉ này hét lên thì đoàn trưởng Hange quyết định để một mình Levi ở trong cái rừng khỉ chó này để canh chừng thằng nhãi râu xồm kia.

 

Thế là giờ đây cả hai là người duy nhất có mặt trong cái khu rừng khổng lồ chết tiệt này.

 

Mẹ kiếp thật chứ.

 

“Tôi không nhận mình biết đọc suy nghĩ người khác hay gì đâu nhưng mà đoán nhé, anh vừa chửi tôi đúng chứ?” Zeke nhìn lên lần nữa. Rõ ràng với cái biểu cảm ăn tươi nuốt sống người khác đấy thì cũng dễ đoán được trong đầu vị binh trưởng kia có gì.

 

Levi đảo mắt, hắn kéo áo choàng lại quấn quanh mình, vẫn giữ thái độ lạnh lùng mà hừ một tiếng. Cái lạnh buốt của đầu đông chạy dọc theo sống lưng hắn, làm Levi không chịu được mà run người. Dù cho có là người lính mạnh nhất của nhân loại thì dáng người nhỏ thó vẫn khiến Levi nhạy cảm với nhiệt độ.

 

“Sao vậy? Anh lạnh à?” Zeke hỏi, hơi nhướng mày.

 

“Đéo. Nín mỏ lại rồi đọc sách tiếp đi thằng râu xồm.” Binh trưởng cau mày, phủ nhận sự thật ấy.

 

“Thôi mà, không phải ngại đâu. Thời tiết thế này thì ai chẳng lạnh cơ chứ?” Zeke nhếch môi. Gã lúc nào cũng thích khiêu khích Levi thế này, hắn mà cáu lên trông đáng yêu phết.

 

“Tao bảo là tao không có lạnh.” Hắn cau mày, buôn lỏng bàn tay đang nắm lấy tấm áo choàng. Gió lạnh một lần nữa luồn qua lớp vải mà chạm vào da thịt hắn, nhưng Levi chẳng muốn để Zeke thấy vẻ yếu đuối của mình chút nào.

 

“Anh nói sao thì là vậy đi. Haizz…Trời như này phải mà được ở trong nhà quấn chăn thì sướng lắm nhỉ. Hay là anh đề xuất lên mấy gã cấp trên của anh cho phép tôi bị giam ở nơi nào khác được không?” Zeke thở dài, nhướn người về phía trước để lấy tách trà đặt cạnh lửa trại. Gã thổi phù phù lấy lệ rồi nhấp một ngụm. “Oái- nóng…”

 

“Mẹ kiếp, tại sao tao phải kẹt ở đây với thằng ngu như mày chứ?” Giọng Levi khó chịu đi thấy rõ. Thế mà bọn họ bảo thằng này là người thông minh nhất trong đội chiến binh Marley, vậy ra bọn chiến binh chỉ là đám khỉ con với con khỉ đầu đàn thôi nhỉ?

 

“Đừng tỏ ra khó chịu thế… Hay là anh nhớ người yêu à? Trời lạnh mà có đứa nào không cho tôi ôm người yêu thì tôi cũng cáu lên cho xem.” Zeke giễu cợt. Gã thích đùa về việc yêu đương hay cưa cẩm mấy cô nàng lúc còn ở Marley, dù bây giờ thì bản thân cũng ế mốc ra.

 

Thế nhưng lần này Levi lại không nói gì nữa, thông thường Levi sẽ chửi vào mặt gã hay gì đó tương tự. Nhưng lần này hắn chỉ cúi đầu, trầm mặt.

 

Người yêu à…

 

Những kí ức tươi đẹp trước kia bỗng nhiên ập đến. Khi người ấy còn ở đây, Levi cũng từng thích rúc vào người anh mỗi khi gió lạnh ùa về. Anh ta sẽ xoa đầu binh trưởng, mỉm cười dịu dàng khi thấy dáng vẻ yếu đuối của Levi, dáng vẻ mà Levi chỉ dành cho một người được thấy.

 

“Levi?” Zeke hỏi, nghiêng người về phía trước định chạm vào Levi.

 

“Tránh xa ra!” Levi thét, hất tay gã ra. Gương mặt hắn đã đỏ lên vì giận. 

 

“Có chuyện gì…” Lời Zeke bị cắt ngang bởi tiếng thét của Levi một lần nữa. “Tao đã bảo mày câm mồm!”

 

Giờ thì sẽ không còn nữa, mãi mãi không còn. Sẽ không còn ai ôm lấy Levi vào đêm đông, sẽ không còn ai dịu dàng mà hôn lên môi hắn. Người ấy đã đi rồi.

 

Tất cả là tại mày. Vậy mà bây giờ mày vẫn còn được ngồi đây, trong khi anh ta…

 

Zeke đơ người nhìn phản ứng của Levi, rồi như gã nhận ra điều gì đó mà bật ra một tiếng cười. “À…phải rồi nhỉ? Anh đâu thích tôi nhắc về người yêu của anh? Người đó đâu rồi, Levi?”

 

“Không phải chuyện của mày.” Levi gầm gừ. Nụ cười của Zeke cũng biến mất. 

 

“Anh biết không, tôi cũng chán ngấy việc ngồi đây nhìn mặt anh rồi. Thôi làm cái vẻ mặt giận dỗi cả thiên hạ đấy đi cái đồ-” Trước khi Zeke kịp nói hết câu, Levi đã đứng bật dậy rồi nắm áo gã mà thô bạo nhấc lên. Bọn họ đã ở đây với nhau hơn hai tuần, sự thù ghét của Levi đối với Zeke chẳng giảm đi tí nào mà thậm chí còn tăng vọt lên.

 

“Con đĩ mẹ nhà mày! Sao mày không đi chết đi hộ tao cái?!”

 

 Levi như muốn gào lên khi hắn đẩy mạnh Zeke vào một thân cây gần đó. Đầu Zeke đập mạnh vào lớp gỗ sần, lạnh ẩm do sương đêm. Gã cảm giác như ót mình vừa bật máu, cảm giác đau râm ran dần lan toả.

 

“Ồ…giờ lại dở thói bạo lực à binh trưởng…” Zeke thều thào. Levi đang kéo lấy cổ áo gã, làm hơi thở gã nghẹn lại. 

 

Tên lùn này coi vậy mà khoẻ phết.

 

Levi bất chợt nắm lấy cổ gã, hắn siết chặt lấy, cảm nhận làn da Zeke lạnh buốt trong tay mình. Sự tức giận trào lên làm Levi chẳng còn thấy lạnh nữa, máu nóng dồn lên não, giờ đây hắn chỉ muốn giải toả thứ cảm xúc bức bối chết tiệt này.

 

“Mày thì biết đéo gì…Nếu không phải tại mày…’’ Levi gằn từng chữ.

 

“Tôi? Anh lại đang nói về chuyện ở Shigashina à? Chúng ta đã nói về việc này nhiều lần rồi binh trưởng, những gì tôi làm đều là vì-” Levi lại siết chặt hơn nữa. Hắn nghiêng người lại gần, cảm nhận cơ thể người kia đang run rẩy trong tay mình.

 

Đều là vì tương lai của người Eldia.

 

Zeke nắm lấy cổ tay Levi, cố gắn gỡ nắm tay hắn ra nhưng Levi chỉ càng siết mạnh hơn. Levi nghiến răng khi hắn cảm nhận hơi thở nóng rang của Zeke. Cơ thể họ ở gần nhau hơn hắn nghĩ, trước khi Levi kịp nhận ra thì hắn áp sát vào ngực Zeke.

 

“Mày thật sự nghĩ chỉ vì vài câu nói của bọn nắm quyền mà tao sẽ không dám giết mày hả?” Levi nói khi hắn nhón chân về phía trước.

 

Hơi lạnh lại một lần nữa chạy dọc sống lưng Levi, hắn ghét cái mùa đông khỉ chó này. Ghét gần bằng cái cảm giác hắn dành cho gã đàn ông trước mặt. Bàn tay Levi lạnh buốt khi gió thổi đến, nhưng hắn không buông tay, nhất là khi đang chứng kiến kẻ thù run rẩy trong đau đớn thế này.

 

“Levi….Tôi không…thở…” Zeke thở hổn hển, cố nuốt lấy từng chút không khí một. Levi vẫn giữ vẻ mặt cau có, hắn đang trừng phạt kẻ mà bản thân ghét bỏ nhất, nhưng tại sao lại chẳng tận hưởng tí vui sướng nào?

 

Hắn muốn gã chết đi, hơn bất cứ thứ gì khác. Hắn muốn trả thù, muốn thực hiện lời hứa với người hắn yêu thương nhất.

 

“Mày có biết vào hôm ấy mày đã giết ai không?” Levi gầm lên. Tiếng van xin của Zeke nghẹn lại, mắt gã nhìn hắn đầy sự bối rối.

 

“Bạn bè…đồng đội…tất cả của tao…đối với mày chỉ như cỏ rác thôi nhỉ?” Lời Levi vang lên đầy cay đắng. Hắn chịu quá đủ rồi. Mỗi khi nhìn thấy Zeke trong lòng Levi lại vang lên nỗi căm hận đến tận xương tuỷ, mỗi khi nghe lời gã nói lại khơi gợi cho Levi một mảng kí ức tăm tối chẳng thể xoá nhoà.

 

Chết đi

 

Cảm nhận hơi thở của Zeke đang yếu dần, cơ thể gã run lên từng hồi, Levi thật sự muốn cười lên đắc thắng, nhưng hắn chỉ đơn giản là không thể.

 

Binh trưởng…

 

Anh đừng có lườm tôi như thế nữa.

 

Nè, cứ cọc cằn như thế thì chả cô nào thèm yêu anh đâu.

 

Từng cuộc trò chuyện của họ cứ vang ong ong trong đầu hắn, từng ánh mắt giễu cợt, từng nụ cười của gã vẫn cứ hiện diện ở đấy. Cái cảm giác bức bối này rốt cuộc là gì?

 

Cuối cùng Levi cũng buông tay ra. Zeke hít lấy hít  để, không khí tràn vào phổi gã nóng hổi. “Anh thật sự định bóp chết tôi à…?” Zeke thều thào với giọng nói khàn đi thấy rõ. 

 

Tại sao hắn lại không ra tay được?

 

 À phải rồi, phải giữ tên này còn sống để thực hiện cái kế hoạch thừa kế Quái thú chết dẫm đó nữa chứ. Levi không thương xót gã, hắn chỉ đang giữ mọi chuyện đi đúng kế hoạch thôi.

 

Chí ít là hắn tự thuyết phục bản thân mình như thế.

 

Hắn im lặng một lúc lâu, không trả lời câu hỏi của Zeke, chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm vào mắt gã. Zeke cũng im lặng, giờ đây xung quanh họ chỉ còn tiếng gió và tiếng thở hổn hển. Biểu cảm của Zeke mang đầy vẻ bối rối xen lẫn kinh ngạc khi gã nhận ra sự tức giận của Levi đã dịu lại.

 

Levi nhìn hắn thật lâu. Hắn nhìn đôi mắt xanh xám mang đầy vẻ mệt mỏi, rồi hắn nhìn xuống xương hàm sắc cạnh, yết hầu nhấp nhô mỗi khi gã nuốt xuống. Cuối cùng ánh mắt Levi dừng lại ở đôi môi mỏng của Zeke, thứ toàn phát ra những lời xảo biện cợt nhả.

 

Nhìn lâu đến là nhức mắt, sự khó chịu trong hắn lại một lần nữa dâng lên khi Levi nhớ về những lời lẽ trêu chọc ban nãy của Zeke. Nếu đã không thể giết hắn thì…

 

Zeke mở to mắt kinh ngạc khi Levi bất ngờ nắm chặt cổ áo gã mà kéo xuống.

 

 Môi hắn khoá lấy môi gã trong một nụ hôn vụng về. 

 

Thế rồi sự ghét bỏ và căm thù bên trong Levi được hắn trút hết vào hành động ấy, hắn hôn dồn dập, chẳng cho bản thân một khoảng nghỉ. 

 

Cái này mà gọi là hôn à?

 

Hắn gặm, hắn cắn, rồi lại mút. 

 

Môi Zeke run rẩy mỗi khi răng Levi cạ vào da thịt gã thô bạo.

 

Hắn đang cố trả thù gã, gặm đến khi môi dưới gã bật máu. Tiếng thở cả hai dồn dập vang lên, cơ thể họ quấn vào nhau, từng người đều nghe rõ được tiếng tim đối phương đập loạn xạ trong lồng ngực.

 

Cuối cùng Zeke cũng thoát khỏi được nụ hôn đói khát của Levi khi gã đẩy bật hắn ra. Gã chưa kịp ổn định lại nhịp thở trước khi bị Levi kéo xuống một lần nữa.

 

“Hmm..Levi…” Zeke thều thào yếu ớt. Sắc đỏ trên môi để lại do vết cắn trong đêm tối lại tựa như vết son tô điểm cho làn da trắng nhợt nhạt.

 

“Im đi…” Levi chen vào.

 

Thật sự Levi không có kinh nghiệm trong chuyện này. Hắn giật thót mình khi Zeke bất ngờ đỡ lấy đầu mình từ sau gáy, kéo hắn lại gần. Zeke khuỵu gối xuống, giờ đây chiều cao của họ đã gần như ngang bằng. Gã từ từ tách đôi môi run rẩy của Levi ra, đưa lưỡi mình vào.

 

Đã lâu lắm rồi Levi không cảm nhận được cảm giác này, mùi vị này. Bao lâu nhỉ? Ba năm? Bốn năm? 

 

Ngọt quá

 

Nữa đi…

 

Lưỡi họ quấn vào nhau. Zeke nhấm nháp vị ngọt trên cánh môi mềm của người đối diện, gã cảm nhận cơ thể Levi mềm nhũn khi choàng cánh tay còn lại quanh eo hắn. 

 

Levi không nhịn được mà dựa vào Zeke. Cơ thể gã ấm quá. Hắn thèm khát hơi ấm này, cảm vùi mặt mình vào lồng ngực căng phồng kia, được sờ mó từng thớ cơ trên cơ bụng gã.

 

“...mẹ kiếp..” Levi thốt từng chữ khi môi họ tạm tách ra. Hắn đang đang có những suy nghĩ kinh tởm gì thế này? 

 

Levi tự ghê tởm chính bản thân hắn. Thậm chí hắn còn chẳng biết mình từng có thứ dục vọng như thế này trước kia.

 

Nhận thấy sự khựng lại đột ngột của Levi, Zeke nhíu mày, gã hỏi với sự hụt hẫng. “Sao vậy? Anh không thích?”

 

Gã đứng thẳng dậy, Levi nhìn lên với sự bối rối khi hắn vừa nhận ra phản ứng của mình. “Không phải, chỉ là…”

 

“Chỉ là?”

 

Levi cảm thấy gò má mình nóng rang lên. Binh trưởng Levi mà cũng biết đỏ mặt à, hiếm thấy thật. Hắn vẫn ấp úng, một lúc lâu sau vẫn chẳng nói nên lời.

 

“Vậy thì thôi vậy, binh trưởng nên về nghỉ ngơi sớm đi.” Gã bất ngờ buông tay khỏi người Levi rồi lùi lại, chuẩn bị quay bước đi. 

 

Đôi khi đến chính Zeke cũng phải tự phục tài diễn xuất của mình, dù cho trêu chọc Levi trong lúc này cũng không hay ho gì lắm.

 

Đúng như gã dự tính, Levi lập tức lộ ra bộ dạng thất vọng đầy nuối tiếc. 

 

 

“Đứng lại đó, tao chưa cho mày đi.” Levi nói, giọng đầy cương quyết. Hắn lao đến, chẳng chút ngại ngần mà vồ lấy Zeke. Tay hắn vòng quanh vai người kia. Một bàn tay lần mò tới cổ áo gã mà kéo xuống, miệng hắn hung hăng hôn lấy cổ người kia đến mức cổ Zeke đỏ ửng lên.

 

“Levi…Anh thật sự muốn điều này à?” Levi nghe thấy giọng Zeke thì thầm, nhưng hắn không mấy để tâm. 

 

Hắn không kìm chế được nữa.

 

“Ừ.”

 

Lại một khoảng im lặng nữa xuất hiện.

 

“Tao muốn mày.”

 

 

 

Zeke không nhìn thấy biểu cảm của Levi khi hắn nói câu đó. Có lẽ hắn đang đỏ mặt, cũng có lẽ hắn chỉ đang đưa ra bộ mặt thờ ơ như mọi ngày. 

 

“Bám cho chắc vào.” Gã nói khi đột ngột khụy xuống, nhấc bổng Levi lên. Một cánh tay gã đặt dưới hai gối Levi trong khi tay kia ôm chặt lấy thân trên. Levi đã chẳng còn chút ngại ngùng nào mà nép vào ngực gã.

 

“Đêm nay em không xong với tôi rồi, cưng.” Zeke cười đểu, gương mặt đầy sự phấn khích chẳng thể che dấu.

 

“Mày mà gọi tao như thế một lần nữa thì coi chừng cái lưỡi mày-” Levi nói khi hắn thụi một phát vào ngực Zeke bằng cùi chỏ.

 

“Rồi rồi…vậy giờ về lều của anh hay của tôi nào?” Zeke cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Levi làm hắn gầm gừ khó chịu.

 

“Chỗ tao…” Levi nói khẽ.

 

Tuyết bắt đầu phủ một lớp trắng mỏng dưới chân khi Zeke tiến về căn lều nhỏ của Levi. Có lẽ chúng đã rơi từ trước, nhưng chẳng ai trong bọn họ để ý.

 

Vậy giờ mình sẽ để cho tên này chơi như vậy à? Hắn nghĩ thầm, thế nhưng những suy nghĩ đó chẳng động lại được lâu khi Zeke đạp phăng cửa lều mà xông vào. 

 

“Con mẹ mày mở cửa nhẹ thôi!”

 

“Xin lỗi, lỗi tôi hết…” Gã nhếch mép khi đóng cửa lều lại. 

 

Không khí trong này ấm quá, khác hẳn cái lạnh buốt da bên ngoài. Levi không phản ứng gì khi Zeke thô bạo ném hắn lên tấm nệm mỏng bên dưới sàn. 

 

Hắn nhìn lên với ánh mắt khó chịu khi thấy Zeke đang loay hoay tự cởi nút áo. “Nhanh nhanh cái tay lên hộ cái?” 

 

Cuối cùng thì gã cũng loại bỏ được cái áo sơ mi vướng víu ấy, vứt thằng xuống nền đất một cách cẩu thả. 

 

“Sao vậy binh trưởng? Anh muốn tôi cởi đồ giúp à?” Gã nói khi tiến về phía Levi, ngồi xuống nệm rồi vươn tay chạm vào gò má đang đỏ ửng của Levi.

 

Levi cứ ngồi yên như thế mà nhìn chằm chằm vào thân trên vạm vỡ của người kia với ánh mắt như bị thôi miên.

 

Zeke có cơ thể gần như hoàn hảo sau những năm tháng luyện tập và phục vụ cho quân đội Marley. Vòm ngực rộng, những cơ bắp trên đôi vai hiện lên rõ ràng khi gã từ từ tiến đến, dùng một tay ôm qua thân hình nhỏ nhắn nhưng không kém phần săn chắc của Levi.

 

Vị binh trưởng từ từ đưa tay lên chạm vào ngực người kia, cảm nhận hơi ấm đầy mê hoặc. Có vẻ Zeke không bận tâm lắm đến hành động và phản ứng của Levi, người đang mân mê cơ thể gã, gã cúi người, hôn lấy cần cổ trắng nõn của Levi.

 

“Có vẻ anh thích sờ lắm ha…Sờ tiếp đi, tôi cho phép đấy.” Levi chẳng có chút thời gian để đáp lại lời khiêu khích của Zeke, hắn vẫn không muốn để cơn hứng phấn kiểm soát mình hoàn toàn. Levi chẳng hứng thú gì với cảnh tưởng bản thân bị đè dưới thân người kia, phục tùng mà rên rỉ cho lắm.

 

“Ahh…” Hắn rên rất khẽ, như đang cố níu kéo một phần tỉnh táo vẫn còn đọng lại trong tâm trí. Zeke tiếp tục hôn hắn, gã hết hôn cổ, lại mạnh bạo kéo lớp sơ mi xuống mà nhấm nháp lấy xương quai xanh. 

 

Từng lớp một, bộ đồng phục trên người Levi lần lượt bị Zeke cởi bỏ.

 

Áo khoác ngoài

 

Khăn cổ

 

Dây lưng

 

 Nịt ngực…

 

“Cái bộ đồng phục chết tiệt này…Mẹ kiếp nhà mày…” Zeke gầm gừ cáu kỉnh khi gã tháo đến cái dây nịt đùi thứ 3. Đúng là một bữa tiệc khó xơi.

 

“Thôi để đấy tao tự cởi.” Levi ngồi bật dậy, cởi nốt những thứ còn sót lại trên người mình. Ngay khi mảnh vải cuối cùng rơi xuống, Levi nhào về phía Zeke mà hôn lấy hôn để. 

 

Zeke tròn mắt ngạc nhiên trước sự táo tợn của Levi. Rốt cuộc hắn đã kìm nén cái nhục dục này từ khi nào vậy?

 

Bàn tay nhỏ thó của Levi luồn xuống giữa hai chân Zeke, hắn kéo mạnh khoá quần xuống mà mạnh bạo nắm lấy thứ bên dưới. 

 

“Ah! Mẹ nó….” Zeke thều thào. Levi thật sự muốn hắn mới là người nắm quyền ở đây. Zeke choàng tay ôm lấy vị binh trưởng, gã lần mò từng thớ cơ trên người Levi trước khi tay dừng lại ở mông hắn. Gã nắn bóp bờ mông căng tròn kia trong lúc tận hưởng khoái cảm khi Levi vuốt ve dương vật gã. 

 

Hành động của Levi nhanh hơn từng lần vuốt khi căn lều bao trùm bởi tiếng rên rỉ của Zeke. Dương vật trong tay Levi được nuông chiều đến cương cứng mà rỉ đầy tinh dịch nóng hổi ra tay hắn.

 

Tuy hành động chẳng che dấu nỗi lòng dâm dục, gương mặt Levi vẫn lạnh băng như thường. Hắn nhất quyết sẽ không để lộ một biểu cảm phục tùng nào để làm thỏa mãn tên Titan khốn kiếp này.

 

Bằng một cách dứt khoát, Levi cúi người xuống, từ từ liếm lấy dương vật Zeke một cách trêu chọc. Người Zeke run lên trong sung sướng, gã thô bạo nắm lấy tóc Levi, chẳng một lời cảnh báo mà thúc mạnh vào miệng hắn.

 

Levi bị cưỡng ép nuốt xuống dị vật to tướng khiến hắn trong một thoáng gần như nghẹt thở. Thế mà Levi làm quen với vật trong miệng mình nhanh hơn chính hắn nghĩ. Chỉ một lúc sau hắn đã thuần thục mà mút lấy vật đó. 

 

Cái lưỡi nhỏ đỏ hỏn của hắn quấn lấy phần thân như một con trăn quấn mồi. Hắn nhìn lên gương mặt dâm đãng đang không ngừng thở dốc của Zeke, người giờ đây đã bị nhấn chìm hoàn toàn trong sự khoái lạc. 

 

“Tốt lắm Levi….Tiếp đi…” Gã nói giữa những tiếng rên khi tay vẫn đang nắm chặt lấy tóc đối phương.

 

Cảm xúc bên trong Levi thật là hỗn độn. Hắn vừa kinh tởm bản thân, vừa khinh thường Zeke, thế nhưng cùng lúc lại hại lòng vì những gì mình gây ra cho người kia.

 

“Đủ rồi, đừng có mà bắn vào mồm tao. Gớm chết được.” Levi nói khi hắn ngồi dậy. Zeke chẳng che giấu được sự tiếc nuối trong mắt gã. 

 

“Nữa rồi đó…Anh mà cứ như vậy thì không có thằng thứ hai thèm đụ anh đâu.” Gã thở dài khi Levi tiến đến, chồm lên người gã. 

 

“Bộ mày nghĩ mày là thằng đầu tiên thật à?” Levi gầm gừ. Zeke cũng tự nhận thức được sự ảo tưởng của bản thân ngay sau đấy, hai gò má gã đỏ ửng lên. 

 

Nhưng trước khi Zeke kịp phản biện cho bản thân, Levi đã không chần chừ mà ngồi thẳng xuống dương vật người kia.

 

“Ahh…Ahh…Levi….” Zeke kêu lên, dương vật gã bị tham lam nuốt chửng bởi cơ thể Levi. Chặt quá, ấm nữa, làm gã sướng điên lên.

 

Levi cố lấy lại nhịp thở khi lỗ nhỏ của hắn bị lấp đầy hoàn toàn. Cảm giác đau buốt chạy dọc sống lưng. Đúng là lẽ ra hắn nên khởi động kĩ hơn trước khi cho nó vào. 

 

“Im đi…Tao chưa la thì mày la cái gì…” Levi nói với giọng đầy yếu ớt, hắn cau mày. Mặc cho cơ thể hắn vẫn chưa thích ứng được với cảm giác bị xâm nhập này, Levi vẫn tự thúc hông mình về phía trước. Từng chuyển động truyền cho hắn từng cơn đau nhói nhưng sự khoái cảm cũng dần tăng lên sau mỗi lần đẩy.

 

Nhận thấy biểu cảm khó chịu của Levi, Zeke nói với sự lo lắng trong giọng điệu. “Đau à? Hay tạm dừng một chút nhé?” Thế nhưng Levi ngay lập tức đáp trả bằng một cú thúc hông khác, khiến những từ ngữ của Zeke bị chen ngang bởi tiếng rên của chính gã.

 

“Không có…Tiếp đi…” Giọng hắn thật khẽ, rồi hắn bắt đầu tăng nhanh nhịp điệu. Cặp đùi trắng, thon gọn của hắn cạ vào hông Zeke khi hắn cưỡi trên người gã. Levi rên rất khẽ, hắn không thật sự tận hưởng chuyện này sao? Hay chỉ đơn giản là hắn đang kìm nén?

 

Levi nhắm mắt lại. Hắn không muốn nhìn Zeke khi đang hành sự. Thật kinh tởm, ai lại muốn nhìn thấy cái mặt dâm đãng của tên khỉ chết tiệt này chứ?. 

 

Zeke có thể cảm thấy một sự thất vọng tràn trề ập đến với mình, nhưng rồi gã cũng không nói gì thêm. Gã giữ chặt lấy vòng eo nhỏ của Levi, hôn lên cổ hắn. 

 

Da thịt bọn họ cọ vào nhau, ngực hắn áp vào ngực gã. Từng hơi thở của Zeke phà lên làn da nhạy cảm của Levi nóng hổ. Hơi ấm từ cơ thể lấn áp cái se lạnh của đêm tuyết đầu mùa, làm con người ta đê mê quên cả bản thân.

 

Đó là với con người thôi. Còn con quái vật nhỏ tóc đen này hình như vẫn đang cố gồng cho xong trận thôi thì phải.

 

Zeke cau mày khó chịu với thái độ của Levi. Gã muốn nhiều hơn nữa, không phải chỉ thế này. Gã muốn nghe tiếng Levi rên rỉ dưới thân mình, van xin được giải toả khi cơn khoái cảm sắp đạt đến cực hạn.

 

Đột nhiên, Zeke nắm lấy cằm Levi một cách dứt khoát, kéo hắn lại gần. “Mở mắt ra. Dám gạ gẫm tôi trước mà bây giờ không dám nhìn tôi à?” Giọng gã đầy sự khó chịu. Levi mở hé mắt, chỉ để nấc lên thảng thốt khi Zeke tiến sát đến mặt hắn.

 

Trước khi Levi kịp nói gì, Zeke đã vồ ghì chặt hắn xuống nệm. Levi ngước lên, choáng ngợp trước cảnh tượng thân hình vạm vỡ kia đè lên mình. Zeke tụt nốt cái quần còn đang mặc dở rồi nắm lấy đùi trong mà tách hai chân Levi ra.

 

“Mày- Đừng có hòng…Aghh!” Levi gần như thét lên khi Zeke thúc vào bên trong hắn một cách thô bạo. Gã không nói gì thêm nữa, chỉ liên tục thúc từng lần một, lần sau lại mạnh hơn lần trước. Thứ dương vật cương cứng của gã chạm vào điểm yếu mềm nhất bên trong Levi, làm hắn rên rỉ không thể kiểm soát.

 

Levi cong lưng, ngón tay hắn bấu chặt vào ga trải giường. Trong không gian thoáng chốc chỉ còn lại tiếng da thịt va vào nhau và tiếng rên, tiếng thở dốc của cả hai. 

 

Ừ phải thế này mới được chứ. Zeke cười khoái chí.

 

“Nữa…” Levi thì thầm

 

“Em nói gì cơ, cưng?” Zeke nghe rõ, nhưng gã cứ thích hỏi lại.

 

“Nữa đi…mạnh hơn…” Levi thều thào. Gã tóc vàng cười khúc khích trong sự thích thú khi gã bắt đầu tăng tốc hơn nữa. 

 

Tay Zeke luồn từ cơ ngực Levi xuống bụng, rồi xuống đùi hắn, cuối cùng gã nắm lấy dương vật đang run lên bởi kích thích của Levi. Kích cỡ có phần nhỏ hơn của gã, nhưng thôi kệ, vẫn cầm vừa tay là được. Gã thầm nghĩ khi bắt đầu vuốt nó cùng lúc với những cú đẩy.

 

Levi rên lớn hơn nữa, tâm trí hắn giờ đây đã bị nhấn chìm hoàn toàn trong niềm vui sướng của xác thịt. Cái lưỡi nhỏ của hắn đưa ra khỏi miệng một cách khiêu gợi, khiến Zeke không kìm được mà cúi xuống hôn lấy hắn.

 

Khi môi bọn họ khoá chặt vào nhau, nhịp điệu của hông chẳng những không chậm lại mà còn nhanh hơn trước. 

 

“Sắp…Tao sắp ra rồi…” Levi nói khẽ, gò má hắn đang ửng đỏ lên. Thừa nhận việc này chẳng khác nào thừa nhận khoái cảm mà hắn nhận được từ cuộc vui với Zeke. 

 

“Ồ…? Thế tôi giúp em ra bây giờ nhé?” Zeke nói nhỏ vào tai Levi, hắn khẽ gật đầu. Levi nhắm mắt lại, ngửa đầu ra sau khi Zeke bắt đầu vuốt mạnh hơn. Ngón tay gã trêu đùa phần đầu dương vật nhạy cảm rồi lại vuốt lấy phần thân. Chỉ một lúc sau, tinh dịch nóng hổi của Levi đã ướt đẫm cả tay gã. 

 

Levi kêu lên khi sự sung sướng của hắn đạt đến cực hạn. Hắn nằm dài ra nệm, thở dốc. Tim hắn đang đập loạn xạ khi cố lấy hơi lại. Zeke cười, gã từ từ lùi lại, chừa không gian cho Levi nằm thoải mái hơn. “Xong nhé. Ngủ sớm đi, tôi về lều đây.” Gã nói khi với lấy cái áo sơ mi bị vứt trên sàn ban nãy. Levi ngay lập tức chồm dậy, hắn cau mày mà nói.

 

“Mày đi đâu cơ? Chưa xong mà?” Ánh mắt hắn dán chặt vào thứ vẫn còn cương cứng giữa hai chân Zeke.

 

“Hả? Tôi nghĩ anh mệt rồi, để tôi về lều tự xử nốt cũng được.” Zeke nói bâng quơ, khoác áo vào. Levi chẳng để cho gã kịp gài nút mà nắm lấy vai gã, kéo sát lại. 

 

“Mày thấy tao mệt bao giờ? Tiếp đi.” Levi nói, rõ ràng hắn vẫn đang thở hổn hển. Zeke tặc lưỡi, nhưng rồi gã cũng chịu quay lại nệm.

 

Levi tiến đến, một lần nữa ngậm lấy dương vật của người kia vào miệng mà không ngừng liếm mút. “Rõ ràng ban nãy anh bảo bẩn…” Zeke nói khi gã đảo mắt một vòng. Levi không bận tâm lắm đến lời châm chọc của đối phương, hắn còn đang bận thưởng thức cái mỹ vị trong miệng mình. Tinh dịch đã tràn ngập khoang miệng hắn khi hắn cố nuốt sâu hơn nữa. Zeke nắm chặt lấy tóc Levi, với một cơn rùng mình, gã đạt đến giới hạn và bắn hết thứ dịch trắng nhớp nháp ấy vào cái miệng dâm dục kia. 

 

“Ahh…Chết tiệt…sướng quá…Anh giỏi trò này hơn tôi tưởng.” Zeke cười, gã nắm lấy cằm Levi, quan sát gương mặt đang dần lạnh băng trở lại của hắn. Ngón cái gã vuốt ve nhẹ gò má căn tròn mềm mại của Levi khi vị binh trưởng nuốt nốt những gì Zeke để lại trong miệng hắn.

 

Cả hai không nói gì trong một lúc lâu, chỉ ngồi như thế, nhìn vào mắt nhau. Rồi Zeke cúi xuống, gã lại hôn hắn, nhưng lần này lâu hơn hẳn. Levi kéo Zeke xuống nệm, bọn họ quấn lấy nhau khi Zeke túm một cái chăn gần đó lại mà phủ lên người cả hai.

 

“Ờm anh có muốn…ôm ấp chút không?” 

 

Levi không trả lời, góc nằm khuất ánh đèn cũng làm Zeke chẳng nhìn được biểu cảm của hắn. Thôi cứ coi như là có vậy. Zeke nhẹ nhàng xoa xoa dọc sống lưng Levi như đang vuốt ve một con mèo cáu kỉnh. Levi rút vào lòng gã, nhắm mắt lại. 

 

Thế này thì thoải mái thật. Hắn cứ muốn như vậy mãi. Zeke hôn nhẹ lên tóc Levi khi nhận thấy hắn đang dần chìm vào giấc ngủ. 

 

“Thế ngày mai làm thêm một hiệp nữa nhé?” Zeke cười trêu chọc.

 

“Đừng hòng. Kĩ thuật của mày chán chết tao.” Levi gầm gừ, hắn nép gần hơn vào ngực Zeke, tận hưởng mùi hương tự nhiên của cơ thể gã sau cuộc ân ái.

 

“Có sao đâu. Tôi để anh nằm trên cũng được mà.”

 

Miễn sao đừng để đêm nay trở thành đêm duy nhất của hai ta.