Actions

Work Header

Bắt được thỏ trên sàn đỏ

Summary:

Sao bé Bin tự dưng có tác giả yêu thích rồi???

Notes:

Mọi chuyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Vui lòng tưởng tượng thêm nếu bạn cần.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

@junpham:
Bé Bin ngày mới vui vẻ
Giờ anh qua mua cafe rồi ghé studio luôn,
Hôm nay chụp 2 bst liền chắc cũng quằn
Bé ngủ dậy nhớ lấy đồ hôm trước anh mang qua ra
ăn sáng nha, không được nhịn đói chơi game đâu đấy!
Iu em ❤️🖤

 

@soobin.hoangson:
Em chưa ngủ mòooo

 

@junpham:
Em chơi game đến giờ???!

 

@soobin.hoangson:
Honggg, giờ ai thèm chơi game nữa 😏

 

@junpham:
Chứ em làm gì?
anh nhớ hôm qua bé nói
tạm thời không động đến nhạc 3 ngày,
nghỉ xả hơi cơ mà??!

 

@soobin.hoangson:
Em lên mạng đọc truyện
cuốn wé, quên ngủ mất tiu😆😆😆

 

@junpham:
Truyện gì vậy? Bộ hay lắm hả mà bé đọc say mê thế?

 

@soobin.hoangson:
Em thích nhà văn này lắm cơ, mà không biết người ta còn viết truyện trên mạng nữa
Hôm qua mới phát hiện ra thế là vào đọc, vèo cái đến sáng luôn chứ😌😌

Ơ đâu dồi???

Anh bắt đầu chụp à? Còn chưa khoe xong mòoo

 

@junpham:
5p nữa mới bắt đầu chụp
chị founder vừa tới chào nên anh không tiện xem tin nhắn
Em còn có nhà văn yêu thích?
Sao anh chưa thấy bé kể bao giờ?

 

@soobin.hoangson:
Xời, có chứ
Phải gọi là siêuuuu yêu thích nhóe

 

@junpham:
Nhà văn tên gì vậy? Có khi anh cũng biết...

 

@soobin.hoangson:
Còn lâu mới nói cho anh 😝😝😝
anh lo chụp hình xong đi

 

@junpham:
Sao không nói cho anh?
Nhà văn nam hay nữ bé?
Mà viết truyện thể loại gì?

 

@soobin.hoangson:
Bố Jun ghen à? =))))))
Hoy anh lo chụp hình đi, sắp bắt đầu rồi kìa
Em đọc nốt rồi cap lại mấy đoạn hay hay e nhắn vào đây cho
lát anh chụp xong đọc đánh giá cái coi
Oki hăm? 😏😏😏

 

@junpham:
Ừm nhưng mà nhắn vài cái thôi là anh biết rồi
Xong em ngủ chút đi!
Lát anh kiểm tra đó nha 🤨

 

@soobin.hoangson:
Bít òi. Anh iu chụp hình dỏi nhé
Chơm 😘😘

 

@junpham:
Ừm, anh bắt đầu chụp đây
Iu bé 😘😘😘

 

Đưa điện thoại cho trợ lý, tay cầm lên cốc cà phê mới mua lúc sáng hút một hơi dài, Jun lao vào vòng tròn quần quần áo áo, phụ kiện, trang sức và ánh đèn flash chói mắt. Chụp liên tục từ 10h sáng, lúc xong xuôi và nhận lại điện thoại đã là 4h30 chiều, anh thoáng sửng sốt trước dòng thông báo "+32 @soobin.hoangson đã gửi tin nhắn cho bạn"

 

@soobin.hoangson:


"Kí ức được ghi lại trong Thuận về cái bắt tay ấy là một cảm giác mềm, mịn khó diễn đạt và... rất thơm. Cả 2 chỉ ôm nhẹ vai nhau trong vài giây thôi, Thuận lại tưởng như mình vừa rơi vào một mảnh thiên nhiên thơm ngát và sảng khoái. Có cả hương hoa cỏ, hương gỗ và một mùi hương tươi mát như những giọt sương sớm mai đang còn lơ lửng giữa không trung, chưa kịp đọng lại trên bất kì một phiến lá xanh non nào. Tưởng như anh có thể ôm lấy, hít hà mùi thơm ấy cả tiếng đồng hồ không biết chán."

Khíp mới gặp mà anh nhà văn đã đòi hít ngta như này dòiiiii 🙂‍↔️🙂‍↔️

 

@soobin.hoangson:


"- Anh Jun, bên anh làm trang phục đẹp quá!
Sơn từ đâu chạy lại ghé tai Thuận thì thầm. Chỉ một milimet nữa thôi, anh thực sự cảm thấy chỉ cách đúng một milimet nữa thôi là đôi môi kia sẽ chạm vào vành tai anh mất. Dọc sống lưng Thuận như nổi da gà một lượt mà chộn rộn hết cả lên, quên mất cả việc phải đáp lời chàng công tử một thân cổ phục xanh thẫm trước mặt.
- À ừmm, concept rạp xiếc với Wonderland nên anh muốn phải màu mè, chi tiết.
Thuận cười cười nặn ra một câu trả lời không thể qua loa hơn, trong lòng thầm mắng. Anh mắng mình: "Chết tiệt, sao lại phấn khích như thế. Thuận ơi mày tỉnh táo lên ngay!" rồi mắng người: "Ông nhõi này nữa, mắc cái gì ghé vào tai thì thầm, nói chuyện bình thường không được hay sao???"
Cứ như thế một mảng hỗn loạn xảy ra trong đầu Thuận, chỉ mình anh biết, bởi gương mặt kia vẫn đang nỗ lực trưng ra cái biểu cảm điềm nhiên, bình thản mà thưởng thức các tiết mục đang được ghi hình"

=)))))))))) đã ai làm gì đou, đã chạm vào đou

 

@soobin.hoangson:


"Thuận quan sát kĩ lắm rồi, trai thẳng gì mà môi mọng, mi cong suốt ngày chớp chớp, ăn mặc thì hết ren lại lụa, lả lả lướt lướt. Rồi lúc nào cũng như vừa mới tắm trong dầu thơm bước ra nữa. Cái tay thì chốc chốc lại đứa lên vuốt vuốt đuôi tóc. Cứ 2 phút lại thấy vuốt tóc một lần.
Dằn lại ánh mắt như dán lên người ta, Thuận lại suy nghĩ - cái suy nghĩ có lẽ là đã hiện lên trong đầu anh đến lần thứ 6789 "Mọe, thằng này nó cố tình quyến rũ mình hả ta?"

Ê nha ê nha🫵🫵🫵🫵🫵
Ai thèm quyến rũ anh
Có mà anh ý, suốt ngày mặc 3 lỗ khoe bắp tay

 

@soobin.hoangson:


"Lại mặc quần ngắn! - mới thấy bóng dáng ai kia trước cửa phòng tập Thuận đã muốn sa sầm cả mặt. Ừ thì giờ anh đã tự xác định được tình cảm của anh là thế nào, đã chấp nhận sự thật rằng anh thích Sơn rồi, cũng dần thoải mái và thuần thục hơn trong việc thể hiện sự quan tâm với em sao cho tự nhiên nhất. Ví dụ như hỏi han tình hình album mới, ví dụ như chỉ em thuốc trị cảm cúm tốt, ví dụ như đưa cho em vài món phụ kiện trong set đồ diễn mà team với stylish đã chuẩn bị cho anh chỉ vì cảm thấy nếu là em ấy đeo chắc chắn sẽ rất đẹp,...
Một người anh đồng nghiệp tâm lý và tốt bụng thì sẽ làm tất cả những điều đó thôi. Chẳng có gì khác thường ở đây hết!
Thế nhưng đáp lại "người anh đồng nghiệp tâm lý và tốt bụng" ấy là gì?
Là cái đồ con khỉ vô tri này cứ 3 buổi tập thì 2 buổi mặc quần đùi ngắn cụt cả lên, diễu cái cặp giò thon mịn qua qua lại lại trước mắt anh (và cả những thằng đàn ông khác trong cái phòng tập này). Là mỗi lần nói chuyện lại ghé tai anh thì thầm thì thầm, làm da gà anh như thường lệ được dịp duyệt binh dọc sống lưng. Là cái mùi hương thơm ngát đặc trưng cứ ngập tràn mỗi lần em xuất hiện, cứ giam lấy anh trong chốn si mê. Là cái tay cứ đứng hay ngồi cạnh anh lại quơ quơ, rồi không hiểu bằng cách nào bến đỗ luôn là bắp tay anh nóng rẫy.
Bực thật đấy!
Bụng thì đói, ngồi trước bàn tiệc rồi, hai tay lại bị trói ra sau lưng. Tất cả những gì có thể làm chỉ là nuốt nước bọt, nuốt nước bọt rồi lại nuốt nước bọt...."

🐐🐐🐐*icon con dê*x3

 

@soobin.hoangson:


"Tay Thuận run lên làm cốc nước sóng sánh, nước văng ra áo anh ướt một mảng. Anh cũng chẳng rảnh rang để ý nữa, tâm sức anh bây giờ đặt trên đôi khuyên tai kia - đôi khuyên dài đính đá, rõ là khuyên tai nữ. Cái của kim loại bé ti ti đang nằm im lìm một góc kệ trưng bày cứ như chiếu ra những vệt sáng sắc lẹm cứa lên mảnh tình đơn phương anh ôm ấp thời gian qua.
Đôi chân anh bước quay trở lại studio trong vô thức, thật may, bây giờ đang là lượt thu âm của các anh em khác. Bởi anh không chắc với tâm tình này, anh có thể tập trung ngay lập tức mà hát cho vừa ý cậu trai ngồi trước máy tính kia hay không.
Tiếng beat dồn của Chiếc Khăn Piêu trên nền sáo mèo, tiếng giỡn hớt của anh Thanh Duy với anh Tự Long, tiếng cười hề hề vô tri của cậu trai kia lẫn lộn, át đi tiếng lòng Duy Thuận xì xào , i ỉ , tỉ tê nhỏ như muỗi kêu: " Em ấy có bạn gái rồi. Ừ , sao lại không thể có bạn gái chứ? Trước giờ em ấy vẫn vậy mà. Do mày không suy nghĩ, do mày không màng mà đâm đầu thích người ta. Buồn cái gì? Thất vọng cái gì? Trách ai?"
Tâm trí Thuận cứ thế chìm dần vào trầm lặng, suốt thời gian thu âm còn lại anh chẳng biết cũng chẳng còn sức xem xem mọi người có để ý, có phát hiện ra sự thay đổi ấy hay không."

😤😤😤😤 đã bảo là của chị Giang để quên rồi màaaaaa

 

@soobin.hoangson:


"Thuận nói với bản thân: "Ừ, thôi hôm nay là ngày cuối cùng nhé!" - ngày cuối cùng anh mang đoạn tình cảm này bên mình. Đóng máy - Wrap Party kết thúc, anh cũng sẽ gói lại tình cảm anh dành cho Sơn. Sẽ còn vài ngày chạm mặt nhau ở Concert nhưng không sao, anh vẫn luôn tự tin về bản thân, ít nhất là ở cái khoản "cầm lên được thì bỏ xuống được". Thuận tin khoảng thời gian không chạm mặt sắp tới anh sẽ làm tốt nhiệm vụ dọn dẹp sạch sẽ đi tàn tích của lâu đài tình ái (đơn phương) trong mình để có thể thoải mái đối diện với em, bằng tư cách một người anh đồng nghiệp đúng nghĩa.
À, để mà làm được điều đó, trước hết hôm nay anh phải tránh xa con khỉ ấy ra một chút. Nếu không cái thói thích skinship của ai kia sẽ lại làm anh phát dồ lên, rồi anh cũng chẳng thể kiểm soát được bản thân mà cứ thế lại xán vào người ta mất thôi. Lại còn thêm cả men rượu thì đúng là không dám nói trước điều gì.
Dù sao hôm nay em ấy cũng sẽ không ở lại đến cuối buổi, chẳng biết nên vui hay buồn, Thuận tìm đến bàn có BB và Khánh, chui tọt vào giữa hai người. Anh mặc kệ những ánh nhìn muốn sản xuất tiểu phẩm của cả hai và bắt đầu uống."

Kinh nhềee
"nhói nhại nhình nhảm"
"nhầm nhên nhược nhỏ nhuống nhược"
"nhười nhanh nhồng nhiệp nhúng nhĩa"
Thế mà chạ biết ai còn lảo đảo đuổi theo lúc người ta ra xe 😏😏😏
Ôm ôm rồi dụi dụi các kỉu con đà điểu, tay thì còn bóp eo người taaa

"Bin đừng đi mà" "Anh không cho Bin đi đâu"

 

@soobin.hoangson:


"Giây phút ánh đèn vàng tràn ra khắp không gian, bao trùm lấy thân thể ấy, dòng cát rơi triền miên trong tiếng violin, những chuyển động thần tiên bắt đầu, Thuận chỉ có thể thấy em, trên màn led qua khe hẹp sân khấu. Cái hạn hẹp về tầm nhìn không làm giảm đi chút nào ánh sáng lấp lánh nơi em - ngôi sao sáng nhất trong lòng anh. Và may mắn làm sao, ngôi sao ấy giờ đây đã là của anh rồi.
Thấy em đứng đó, được bao bọc bởi ngàn vạn tiếng hò reo và tình yêu thương tràn đầy của khán giả, Thuận hạnh phúc hơn cả. Anh nghĩ nếu có thể ở ngoài khán đài kia, được làm một chấm sáng trong giải ngân hà dành tặng em, được tận hưởng trọn vẹn màn trình diễn của em bé giỏi giang nhà mình thì tốt biết mấy.
Phần trình diễn của em kết thúc, nhìn đôi mắt long lanh đang dần tiến gần hơn Thuận chỉ muốn lập tức kéo em vào lòng, hôn một cái thật kêu lên bầu má non mịn kia mặc cho em có thể dẩu môi hờn dỗi: "Kìa anh làm gì đấy, ở đây bao nhiêu người"
Tất nhiên, anh chỉ đón lấy hoàng tử của anh cũng là công chúa của anh, bé con của anh bằng một cái ôm - như một cái ôm chúc mừng bình thường của các anh em khác. Chẳng một ai ngoài hai người biết cánh tay rắn chắc ấy siết lấy eo em chặt thế nào sau lớp áo xuyên thấu mỏng manh."

Em chưa nói với anh nhỉ. Hôm concert em cũng vậy ý
Muốn được ngồi bên dưới khán đài, vẫy vẫy đèn flash cổ vũ anh
Muốn ngắm Jun của em lộng lẫy sắc màu, mắt sáng long lanh trên sân khấu
Mãi quạt anh iuu 😘😘😘
Ê nhưng mà lần sau không chơi siết eo người ta giữa bàn dân thiên hạ vậy nha nhaa😤

 

@soobin.hoangson:
Hmmmm tạm thế đã, bùn ngủ wé òi
Anh Jun nói xem anh nhà văn nào đây nhỉ? Anh có biết không? Anh thấy người ta viết được hông??😏😏😏
Hiu hiu ngừi iu vẫn đang bận hả? Em ngủ đây
Chụp xong tối về qua nhà em nhó
Thươn thươn anh iu chụp hình vất vả 😘

 

Đọc hết cả loạt tin nhắn dài dằng dặc, Jun cầm điện thoại trong tay cười khổ "Rồi xong, bị con khỉ này tóm được mất rồi". Cũng may, em bé nhà anh không thấy phản cảm hay khó chịu gì, anh lo điều ấy nên mới không kể em biết. Chủ yếu là anh muốn lưu giữ lại chuyện tình yêu hai đứa nên mới viết, mà viết rồi để đó, chẳng một ai biết thì anh cũng khó chịu trong mình. Thôi thì, cứ coi như anh là một "thuyền viên" trên con thuyền Sinh Lời Tự Động này, đăng truyện lên web như một fancouple đăng fanfic mình viết thôi. Các bạn fan cũng hay viết kiểu reallife này nhiều, vả lại trên mạng mà, đâu ai biết anh là ai. Có điều do bận quá nên chu kì update chương mới của anh cũng hơi phấp phỏm, dưới mỗi chương truyện của anh có cả tá comment đòi chương mới. Có lần bạn nào đó còn comment ở chương Jun kể chuyện lần đầu anh đón Soobin sang nhà chơi và "chơi" là "Ni hay Na đang viết nhật kí vậy con?". Jun thấy cũng... thú vị.

Sau khi check lại hết hình gốc, đợi quản lý chốt tiến độ lên bài với Brand anh yên vị trên xe cũng đã là 6 giờ 40 tối. Jun lướt lướt ngón tay trên màn hình điện thoại nhắn trả lời em bé.
"Anh xong việc rồi bé, chắc 20p nữa về tới nơi
Bé Bin iu dậy chưa nè?"
Chờ vài phút không thấy có tin nhắn trả lời, anh đoán chắc là bé Bin nhà anh vẫn đang quấn tròn trong ổ chăn say giấc rồi. Jun nhắm mắt lại ngửa cổ ra ghế xe hơi nghỉ ngơi một chút. À mà cũng không hẳn là nghỉ ngơi đâu, anh còn bận suy nghĩ xem lát nữa công chúa đỏng đảnh dễ ngại, hay dỗi nhà mình mà đòi cùng đọc nốt những chương truyện anh up gần đây thì phải làm sao.

______________________________

 

Jun nhập vân tay rồi mở cánh cửa căn chung cư, ập vào anh là mùi thức ăn thơm nức mũi, chưa kịp bất ngờ thì đã thấy cậu chàng nào đó đứng lóng ngóng trong bếp đeo bao tay cao su màu hồng đang... rửa... trứng.

- Em làm gì vậy, sao không ngủ?

- Nấu đồ ăn cho anh ó thích không?

Muốn đưa tay lên xoa xoa lông mày rồi nhưng Jun dằn lại, đi đến đảo bếp vòng tay ôm lấy em từ sau, cằm gác lên vai em.

- Sao không gọi đồ ăn? Không thì để anh về nấu cho.

- Hoy nay anh chụp hình mệt mò, anh đi tắm nhanh đi rồi ra ăn không đói.

Soobin lấy khuỷu tay đẩy đẩy anh hai cái, hất cằm về hướng phòng tắm ý như trên. Jun cũng đành hôn đánh chụt lên má, lên môi em mấy cái rồi xách đồ đi tắm thật, da mặt anh thật sự cần được giải cứu khỏi 7749 lớp make-up chồng chéo lên nhau từ sáng tới giờ .
Jun tắm xong bước ra đã thấy con khỉ mặc quần đùi ngắn cũn nằm vắt chân đung đưa trên sô pha lướt điện thoại. Cái mùi thức ăn thơm ngon tấn công anh ngay lúc mở cửa bây giờ anh đã kịp nhận ra là món thịt kho tàu kiểu Bắc.
Đầu Jun đang để húi cua nên rất tiện không cần sấy, Soobin kéo anh ra bếp, ấn anh ngồi xuống ghế trước bàn ăn luôn rồi quay lưng đi ra phía cạnh tủ lạnh.
Jun nhìn xuống bàn, một bát thịt kho tàu nho nhỏ vẫn còn bốc khói, thịt ba chỉ được chọn khéo đúng phần ngon nhất, các thớ nạc rồi mỡ rất rõ ràng, miếng thịt thái vuông vuông ướp đượm màu nước hàng nâu nâu, bóng loáng nhìn ngon mắt - một món thịt kho đạt chuẩn (ít nhất là đã thông qua được hai vòng đánh giá bằng cảm quan khứu giác và thị giác).
Bên cạnh là một cái đĩa nhỏ, bên trong có hai quả trứng luộc đã bóc vỏ trắng trẻo tròn tròn, một quả bị lẹm mất phần đầu. Kế đó là một đĩa nhỏ nữa bày hai múi bưởi hồng đã lột sẵn cùng mấy quả nho sữa. Và ... hết rồi.
KHÔNG - MỘT - CỌNG - RAU - XANH!
Jun chẳng ngăn được hai khóe miệng cứ cong lên, anh rút điện thoại ra ghi lại hình ảnh hiện trường. Soobin quay lại với một bát cơm trên tay đẩy nó sang phía anh rồi kéo chiếc ghế phía đối diện ra ngồi xuống. Cảm xúc mãnh liệt muốn hỏi "Em livestream dặn fan phải ăn nhiều rau cơ mà bé?" trong anh bị cắt ngang bởi câu hỏi khác.
- Ủa sao lại lấy mỗi cơm cho anh? Bin không ăn à?

- Nãy lúc chiều anh Thiện với chị Mít mang thịt kho sang em thèm quá, ăn trước một ít rồi. Xong còn ăn thêm bánh bò dừa chị Mít mua nữa, giờ vẫn no quá. Anh ăn đi, em ngồi xem người iu ăn ngoan không

Cũng phải, chứ ông tướng này thì làm sao mà biết kho thịt. Ừm nhưng mà Bin đã cất công bỏ thịt vào lò vi sóng hâm nóng lại cho anh đấy thôi. Rồi hóa ra cái cảnh tượng khum khum hai lòng bàn tay giữ quả trứng bên trong giơ trước vòi nước anh thấy không phải là đang rửa trứng, là ẻm đang vặn vòi nước chảy cho nguội trứng để bóc cho anh.
Cái đuôi mắt cong cong, miệng cười hê hê vô tri với bàn tay chống cằm nhìn anh mong chờ làm Jun chẳng nỡ chất vấn thêm gì nữa cầm đũa lên ngoan ngoãn ăn cơm. Thỉnh thoảng, ăn một bữa không có rau cũng... đâu có sao!

- Ngon không? - Soobin hỏi

- Ừm, ngon lắm, chắc Bin chuẩn bị phải cho anh bát cơm nữa rồi.

- Đấy, thế anh có viết truyện thì nhớ viết đoạn này vào nhó.

Jun mém sặc, cười nói với cái người đang đung đưa gợi đòn trước mặt:

- Rồi, rồi anh viết hết, viết y như thật luôn.

Jun cúi đầu và nốt mấy miếng cơm cũng là lúc Soobin nhận điện thoại từ mẹ Hương. Hai mẹ con mới nói chuyện vài câu, chuỗi "Vâng, vâng con biết rồi, con biết mà. Vâng vâng" của cậu đã bắt đầu. Anh còn nghe loáng thoáng em nhắc tên mình "Anh Jun á, con có đành hanh với anh ý bao giờ đâu. Hôm nay giai mẹ còn nấu cơm cho anh ý đây này" Jun giải quyết xong bữa, đang định mang bát ra bồn rửa thì Soobin đã ngắt điện thoại đến cạnh anh từ bao giờ.

- Nào nhà văn ngồi im đấy, để em dọn cho. Anh nhớ viết vào truyện đoạn này đấy nhá.

Jun lẳng lặng đến sau lưng ôm lấy em người yêu đang lóng ngóng tráng mấy cái bát để xếp vào máy. Anh lại gác cằm lên vai em - như một thủ tục bất di bất dịch. Thú thực, trước Soobin, anh vẫn luôn mang theo một chút e dè về việc anh viết và đăng công khai chuyện tình cảm của cả hai. Truyện anh viết mà chỉ kể tình yêu trong sáng, tán tỉnh mập mờ thôi cũng đủ để anh lo rằng Sơn sẽ ngại, huống chi nó lại một là phiên bản live action không hề thiếu đi những phân cảnh bara bing bara boom boom boom như thế này. Đôi chút phản ứng bất thường từ Sơn nãy giờ cũng đủ khiến anh chột dạ dù em chẳng hề thể hiện dù chỉ là một nét không vui.

- Bin trêu anh đấy à? Nếu em không thích thì anh dừng không đăng truyện nữa nhé? À không, anh dừng viết luôn.

 

- Không, trêu gì đâu, anh đăng đi các bạn thích quá trời, comment đòi chương mới kìa. Em cũng mới comment đó! Nhà văn nhanh up chương mới nha.

Soobin quay đầu sang phía anh nháy nháy mắt tinh nghịch đáng yêu hết nói nổi nhưng đó không phải là trọng tâm lúc này. Jun hơi thảng thốt.
- Em đọc hết rồi hả? Cả những chương gần đây?

- Vâng, em mới comment ở chương gần nhất anh up đó.

- Em có thấy khó chịu hay phản cảm không?

- Không, có gì đâu mà khó chịu, ai biết là mình như vậy thật đâu mà lo.

Soobin tròn mắt ngơ ngác.
Còn về phần Jun, anh chỉ thấy yêu em ấy chết đi được, chỉ muốn bế em lên, muốn trêu cho em dỗi ầm nhà, phụng phịu nũng nịu và đẫm lệ rồi hôn đến đỏ ửng môi em. Anh cúi nhẹ đầu, cụp mí che đi tia lém lỉnh nơi đáy mắt, nét cười nơi khóe miệng cũng được dằn xuống trong tíc tắc.

- Vậy à, thế là em đọc hết rồi, mà mấy đoạn anh tâm đắc nhất bé Bin bỏ qua hết không trích lại cho anh.

Soobin thấy người yêu hơi xìu xuống, mặt xụ ra trông dỗi lắm rồi thì cũng hơi chột dạ. Nhưng rồi chẳng biết làm sao, đành vừa tháo găng tay vừa quay sang nhìn anh.
- Đ-đoạn nào cơ?

- Đoạn chương 13 lúc anh tỏ tình với em hôm em quay lại Sài Gòn sau bão này, đoạn chương 18 lúc mình diễn Shopee Food về xong đi ăn với các anh em này, đoạn chương mấy anh không nhớ nữa nhưng mà là sau Concert Day 2 em bảo đau họng, anh cáo đau đầu rồi về phòng nghỉ trước, mặc mọi người ở lại liên hoan ấy.

"Chậc, đúng là cái đồ nhà vâm, chỉ thế là nhanh. Sao mình lại mắc bẫy cơ chứ" - Soobin thầm nghĩ. Đã đang thẹn rồi cái mỏ kia còn liến thoắng không ngừng, em cắn môi dưới lại, dùng tuyệt chiêu chửi thề bằng ánh mắt liên tục. Ấy thế mà cái người đang ôm dính lấy eo em chẳng hề có chút ý định dừng lại.

- À còn đoạn em đi Frankfurt lưu diễn, xong về Hà Nội rồi gọi anh ra, không cho anh kịp để vali xuống vừa vào đến phòng đã giựt khẩu trang ra hô...

- Anh bái thiến, đừng nói nữaaa

Giọng nói trầm trầm của Jun bị cắt ngang bởi câu gắt lanh lảnh kia. Soobin làm bộ thúc khuỷu tay vào sườn anh rồi giằng ra chạy tuốt vào phòng. Thấy em bé ngại rồi đành hanh lên đáng yêu quá Jun lại càng muốn trêu. Anh chậm chậm đi theo em khóe miệng cong lên nói lớn.

- Sao thế? Anh viết chưa đủ quào hả bé? Thế mình thực hành lại cho anh lấy tư liệu nha.

Ập vào quả bóng chăn tròn tròn đang nằm quay lưng lại phía anh, Jun dụi đầu vào gáy em dịu dàng "Cảm ơn bé". Ngước lên thấy cái môi em vẫn dẩu ra nhưng cong cong một nét cười anh tiếp lời.
- Anh không muốn quên đi giây phút nào mình ở bên cạnh nhau nên mới viết thành truyện. Để lỡ mai sau già đi, đãng trí còn có cái nhắc anh nhớ. Không nói trước với em là lỗi của anh, là do anh sợ em thấy phản cảm nên chưa dám nói

Soobin vẫn không nói gì quay người lại ôm lấy cổ anh kéo sát lại, đặt môi mình lên đôi môi đang chuẩn bị nói thêm gì kia, em mang suy nghĩ trong Jun xếp gọn sang một bên nhường chỗ cho một nụ hôn.
Soobin vẫn luôn vậy, ít lời, không hay cũng không giỏi bày tỏ như anh. Đôi khi em cũng nghĩ muốn thay đổi mình đi một chút, nói lời yêu thương anh nhiều hơn, dù chẳng như thế thì anh vẫn yêu, vẫn chiều, vẫn hiểu, vẫn xem em như báu vật mà nâng niu. Nhưng mà thôi, cái gì phức tạp thì để sau. Em tiếp tục rải lên môi, lên khắp khuôn mặt đẹp trai của Jun những nụ hôn nhẹ thay cho lời yêu rồi dần kéo nó thành những triền miên không dứt, hai người cuốn lấy nhau... Có những lúc không cần phải nói thêm gì nữa cả, xung động của sóng âm sẽ được thế chỗ bằng những xung động mãnh liệt của sự trân trọng nhau về cả tâm hồn lẫn thể xác.

____________________

 

Quần thảo xong một trận, Jun vẫn như mọi ngày bế em yêu vào phòng tắm, nhẹ nhàng gột rửa sạch sẽ cho cả hai rồi ôm em trong lòng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Soobin nằm không yên, di di ngón tay trỏ vẽ hết vòng tròn nọ rồi vòng tròn kia trên ngực anh rồi bỗng nhiên cất giọng.
- Nhưng mà... sao anh để tên tác giả là "tttl"? Nghĩa là gì thế?

- Em đoán đi

- ừmmm...Trần Thị Thúy Loan?

Jun phụt cười tỉnh cả ngủ.

- Ơ anh cười cái gì? hay là không phải Thúy Loan? thì... Thùy Linh à?

Jun không ngừng cười nổi, cả người anh rung bần bật, còn bàn tay ai đó thì cứ chọc chọc mạng sườn, ngước đôi mi dày kia lên nhìn anh như đang thúc giục anh nói nhanh lên đi bé sắp hết kiên nhẫn rồi. Chật vật mãi anh mới nín lại được cơn cười.

- Thì cũng vô tri lắm, các bạn trên Threads hay đùa nhau anh là đầu tàu shipdom hai đứa mình cho nên anh đặt 2 chữ t đầu tiên là "thuyền trưởng".

- Thế còn "tl"?

- Ừmm... bé Bin trả lời xem MV Sơn Thủy Khúc bố là con gì?

- À... thuồng luồng

Soobin gật gù lẩm bẩm nhắc lại mấy lần "thuyền trưởng thuồng luồng" còn khen "hay đấy" rồi như điện giật mà ngồi bật dậy làm Jun cũng giật mình theo.

- Sao thế?? Em khó chịu ở đâu à??

- Anh ý!
Vỗ cái đét lên cơ bụng người yêu, em mới nói tiếp

- Anh đặt cái tên như thế, rồi mạch truyện theo timeline thật vãi chưỡng ra, nhỡ các bạn ý đoán ra là anh viết thì sao?

- Không đoán được đâu, hai đứa mình có nhiều truyện reallife lắm.

- Thôi đi, hôm diễn Shopee food xong đi ăn ý, các bạn kháo nhau ầm ĩ là hai đứa mình sáng hôm sau ra sân bay mặc đồ y chang tối hôm trước kìa. Còn cả hôm Concert Day 2, mình bảo nhau tương tác vừa phải trên stage thôi còn gì. Thế mà về em thấy có bạn lên bài đoán mình yêu nhau nhưng cố giấu nên không tương tác luôn đó. Video anh vuốt đùi em giữa concert còn đang chia sẻ nhau đầy trên Threads kia kìa. Các bạn ấy bây giờ soi tinh hơn cả kính hiển vi.

Soobin thao thao bất tuyệt.

- Thế thôi, từ bây giờ anh không viết truyện nữa lấy gì mà soi.

Thế mà Soobin lại dùng ngón trỏ chọc chọc nhẹ lên người anh nhỏ giọng.

- Nhưng mà em cũng muốn đọc mò. Hay là... anh viết em có bầu đi, cho nó thành fanfiction hẳn luôn, ảo hẳn như vậy thì không ai nghi ngờ gì nữa, em thấy dạo này các bạn mê thể loại ấy lắm.

- Bé Bin! em đọc cả truyện Mpreg rồi????

- Ừm, em mới đọc được một truyện kiểu đấy thui, thấy em Chíp với em Sâu cũng cute

Jun vừa kéo em nằm lại bên mình, tay vuốt lưng em:

- Ừm, nhưng mà anh sẽ không viết Mpreg đâu.

- Sao không viết, anh không thích kiểu đó hả?

- Không phải không thích, là phiên bản Bin nào chăng nữa anh vẫn thích em, chỉ là... không muốn tưởng tượng cảnh em mang bầu ốm nghén vất vả rồi cảnh em đau đớn lúc sinh con nữa.

Thấy mắt Soobin chưa gì đã long lanh lên ầng ậng nước, anh dán lên trán em một nụ hôn rồi chợt đổi giọng cợt nhả.

- Với lại, em không cần mang bầu, sinh nở đâu, mình có cả đàn con lớn tồng ngồng trên Threads rồi mà.

_____K.O_____
Cảm động, nước mắt Soobin chảy dài, ngước lên hôn anh người yêu một cái rồi bỗng nghĩ ra cái gì lại vỗ cái đét vào ngực anh. Em lầm bầm bằng cái giọng nghẹt nghẹt do nước mũi, nghe như giọng bạn vịt con trong Tom & Jerry.

- Xùy, có mà toàn là con anh ý, có ai gọi em là bố đâu. Toàn là "em anh Sơn, con bố Thuận" không ah.

Jun cười đến tít cả mắt, tay vẫn liên tục xoa lưng cho em bé đáng yêu nhà mình, vừa hôn lên vệt nước mắt ngắn dài, rồi hôn lên đôi môi em đang dẩu ra mà dỗ dành.
- Rồi rồi, bé ngủ đi, để lúc nào anh đăng chương mới, anh sẽ viết note kêu các bạn phải đổi qua gọi "con bố Sơn, con bố Thuận" hết nhé. Được không?

- Hừ anh cứ thử đi, xem em có cắn chít anh không. *khịt*

Notes:

Lần đầu cũng có lẽ là lần cuối viết fic. Vậy mới biết mình thích Thuận Sơn và cả các xlc nhiều hơn mình tưởng. Mong cả nhà giơ cao đánh khẽ. Cũng xin lỗi nếu sự tưởng tượng này có làm một ai khó chịu.
Nếu được mong chiếc fic này sẽ hóa thành cái ôm dành tặng anh chị em xinh lời con thân yêu♥️🖤
Mình vẫn ở đây, chờ ngày hoa nở!