Work Text:
Chẳng ai lạ gì chuyện James và Sirius là đồ ngốc yêu thích của nhau.
Ngay cả khi tụi nó xô xát chỉ vì một trong hai đứa nổi hứng làm trò con bò với đứa kia thay vì đi trêu một người nào khác, mọi bất đồng cũng sẽ tan biến trong tiếng cười của cả hai. Tụi nó chẳng bao giờ giận nhau lâu được.
Thế nên, sau khi độn thổ về đến Thung lũng Godric, Remus chỉ đơn giản là đứng nhìn James túm đầu Sirius, bởi vì họ là những người trưởng thành vô cùng chín chắn, chưa kể tới việc một trong hai còn đã có một bé trai hai tuổi. Mắt Sirius trông đầy sát khí trước khi hắn đẩy James ngã ào xuống đất, và chẳng mấy chốc cả hai đã thành một đống tay chân lộn xộn khi người này cố lăn đè lên trên người kia để ấn mặt đối phương xuống đất bẩn.
Rồi Sirius hóa thành Chân Nhồi Bông (1). James chẳng có cửa nào đấu lại một con chó bự bằng con gấu trừ khi cậu ta cũng hóa thành Gạc Nai (2). Nhưng James còn đang bận cười ha hả vì Chân Nhồi Bông vừa tung ra một đợt tấn công bằng cách liếm khắp mặt và cổ cậu ấy.
Remus thầm ghi nhớ phải dặn Sirius súc miệng kỹ càng trước khi hắn định giở trò gì với anh. James chỉ vừa mới bị quăng xuống vũng nước bẩn và hãy còn đang bốc mùi.
Harry khúc khích cười bên cạnh anh trước khi Remus nghe thấy tiếng thở dài ngao ngán quen thuộc của Lily, nhưng điều đó chẳng ngăn được nụ cười trìu mến trên khuôn mặt lấm tấm tàn nhang của cô.
"Mình ếm xì bùa tụi nó không?" cô hỏi Remus, người lắc đầu.
Chân Nhồi Bông dường như đang cố gắng đè James, vậy nên đây chẳng qua cũng chỉ là trò con bò quen thuộc của Sirius mà thôi.
"Đủ rồi!" James thét lên, nhưng cậu ta vẫn đang cười khi cố gắng đẩy con chó khổng lồ ra khỏi người.
Sirius biến trở lại hình người, cười toe toét như một tên khốn hách dịch khi đứng dậy và yểm một bùa làm sạch lên người. Trong khi James thì vẫn ướt sũng.
"Chú Chân Bông!" Harry reo lên từ trong vòng tay Lily, và Sirius lập tức vươn tay ra đỡ lấy thằng bé.
"Bị chính con trai mình phản bội," James lẩm bẩm, yểm một bùa Làm sạch lên quần áo. Rồi lại yểm thêm một lần nữa lên tóc và toàn thân, sau khi Lily nhăn mặt khi cậu ấy cố gắng lại gần cô.
"Anh cần đi tắm, cưng à," cô nói với chồng. "Phép thuật chỉ làm được đến thế thôi."
"Chúng ta đã không rơi vào tình cảnh này ngay từ đầu nếu chịu dùng phép thuật!" James rền rĩ, liếc xéo Sirius.
"Đừng có nhìn mình! Ngóng Trăng (3) mới là người lo lắng đám Muggle sẽ nhìn thấy chúng ta!"
Remus nhướn mày nhìn Sirius, người nhanh chóng làm ra vẻ mặt hối lỗi mà chẳng đánh lừa được ai, nhất là Remus.
"Và bồ đã bị đánh bại!" James nói với Sirius, người chỉ nhún vai.
"Em đồng ý với Remus mà," Lily nhắc James.
Mặt James thay đổi nhanh đến mức Remus phải bật cười khẽ.
Sirius nhìn James như thể thách thức cậu ta tiếp tục cãi.
Sirius bận rộn dỗ dành Harry trong khi James đứng khoanh tay, một tư thế có thể là thách thức hoặc chỉ là nghỉ ngơi, nhưng không nói gì thêm.
Sirius một tay đỡ lưng Harry, tay kia giữ chắc dưới chân thằng bé, đồng thời yểm một vài bùa chú. Chẳng mấy chốc đã có ba quả cầu nhỏ xíu, lấp lánh bay vòng quanh hắn và Harry, thằng bé kêu lên thích thú mỗi khi một quả cầu bay gần mặt, lơ lửng vừa tầm với rồi lại bay đi.
.
.
.
Một lúc trước đó
Sirius và James đang ném quả bóng hơi cho nhau trên đường phố khi chuyện xảy ra.
Quả bóng là món quà ngẫu hứng mà Sirius mua cho Harry sau khi để ý thấy thằng bé cứ nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa với một quả bóng tương tự ở sân chơi. Họ vừa ăn trưa xong và đang đi dạo quanh London của dân Muggle, tận hưởng một ngày Chủ nhật chậm rãi khi cả năm người có thể dành thời gian bên nhau.
Sirius và James cứ cố gắng thực hiện những cú ném khó hơn. Họ đi xa nhau hơn khi băng qua công viên, ném bóng dưới chân hoặc vòng qua cây, qua những chiếc xe ô tô bên kia đường. Đôi khi họ cũng chuyền bóng cho Harry. Nhưng khi Lily nhận xét rằng món "quà" dường như là dành cho cặp đôi ngốc nghếch đang làm trò gần đó hơn, Remus không thể không đồng ý.
Họ đang ở gần bờ nước khi James cố tình ném quả bóng chếch hơi quá về phía bên phải Sirius. Sirius đang đi lùi lại và suýt nữa ngã lộn cổ vì không để ý mặt đất đã chuyển từ bê tông bằng phẳng sang mặt đá gồ ghề.
Khi Sirius lấy lại thăng bằng, quả bóng đã nảy qua những tảng đá, lăn khỏi tầm mắt họ và rớt xuống hồ.
Lily nắm chặt cả hai tay Harry để thằng bé không chạy về phía mép bờ, nhưng nó cứ kêu lên "Bóng!" trong khi James và Sirius nhìn nhau đầy lo lắng.
"Mình sẽ lấy nó," James nói, nhưng Remus đặt một tay lên cánh tay James để ngăn cậu ta lại.
"Muggles," anh thì thầm, chỉ về đám đông du khách đang đi bộ trên cả hai vỉa hè dọc bờ sông, một vài người trong số họ đã nhìn vào quả bóng dưới nước với nhiều mức độ tò mò khác nhau.
"Thôi mà, chỉ một bùa Triệu hồi nhanh thôi?" James nài nỉ, nhìn từ Remus sang Sirius, người dường như cũng sắp rớ lấy đũa phép.
Lily tiến đến chỗ James và nói nhỏ, "Anh yêu, đông người quá. Nghĩ đến Harry đi."
"Mình có thể làm," Sirius nhún vai nói.
Nhưng James lắc đầu. Anh đưa đũa phép cho Lily, bảo Harry ở lại với mẹ và tiến về phía Sirius.
James ngó qua mấy tảng đá để tìm xem quả bóng đang ở đâu. "Bồ phải giúp mình một tay, Chân Bông."
Sirius đảo mắt nhưng rồi cũng chịu. Hắn gật đầu với Remus ra hiệu cho anh lại gần. "Nhất quyết không cho xong chuyện theo cách dễ dàng thì em cũng phải giúp nữa đấy Ngóng Trăng ạ."
Remus thong thả đi tới, mặt không đổi sắc. "Bồ muốn tụi này làm gì đây hả Gạc Nai?"
"Chỉ cần không để mình té là được." James trả lời, giọng điệu lúc kết câu có chút hơi nghi hoặc.
Sirius giờ đang cười toe toét, vẻ mặt lộ rõ vẻ mong chờ một kết quả thú vị. "Tất nhiên rồi, Jamie," hắn nói với giọng ngọt xớt đầy ẩn ý.
"Không có giỡn," James cảnh báo hắn.
"Danh dự Đạo Tặc," Sirius đứng thẳng người và làm động tác chào. Điều đó chỉ khiến James càu nhàu và thở dài.
"Ngóng Trăng, trông chừng bạn trai bồ," James nói với Remus.
Remus khịt mũi nhẹ. "Hai tên ngốc các cậu gây ra chuyện này," anh nói đơn giản, cũng chẳng phải một câu trả lời hay ho gì.
"Anh có thể là một tên ngốc, nhưng bạn lại yêu anh," Sirius nháy mắt với Remus.
"Hai người tốt nhất đừng có vừa tán tỉnh vừa cắn nhau khi mình đang ở dưới này," James lẩm bẩm trước khi nằm sấp xuống tảng đá gần chỗ quả bóng nhất.
"Chính xác thì bồ định với tới nó bằng cách nào?" Remus tự hỏi thành tiếng.
"Giữ chân mình rồi mình sẽ duỗi người ra," James nói như thể đó là điều hiển nhiên.
"Mình không nghĩ thế là đủ đâu," Remus cau mày đáp. Anh nhìn quanh trong khi Sirius đã đặt tay lên bắp đùi sau của James, người đang từ từ trượt xuống mấy tảng đá.
"Bồ cần gì à?" Lily hỏi Remus. Cô trông cam chịu trước sự ngớ ngẩn của anh chồng và lũ bạn, nhưng Remus biết thừa lát nữa kiểu gì cổ cũng sẽ là người cười to nhất.
"Thứ gì đó để kéo quả bóng lại gần chúng ta hơn?" Remus gợi ý, bản thân anh cũng không chắc họ có thể tìm thấy thứ đó ở đâu.
"Ba ơi, giúp ba!" Harry kêu lên, cố gắng thoát khỏi vòng tay Lily.
Lily bế thằng bé lên và thì thầm điều gì đó vào tai nó. Họ có một cuộc trò chuyện ngắn, Harry chủ yếu gật hoặc lắc đầu, cho đến khi thằng bé chỉ tay về phía sau Lily.
Remus nhìn theo hướng thằng bé chỉ – một cô bồi bàn mặc tạp dề đang quét vỉa hè trước một quán cà phê.
"Mình quay lại ngay," Lily nói, trước khi Remus kịp đề nghị rằng mình sẽ đi.
Anh nhìn lại về phía Sirius và James.
"Đừng có cù lét!" James phàn nàn, một trong hai tay Sirius rút khỏi nách trái của cậu ta và trở lại bắp đùi.
"Xin lỗi nghen," Sirius nói, hoàn toàn không chút hối lỗi.
Remus ngồi xổm xuống bên phải James và đặt một tay lên bắp chân cậu ấy. "Xem ra tụi mình là trò tiêu khiển buổi chiều rồi ha," anh nhận xét.
Sirius cười toe toét, đôi mắt xám của hắn đảo quanh đầy phấn khích. "Mọi người đang nhìn chúng ta kìa. Giống y ngày xưa ấy, Gạc Nai."
Khóe miệng Remus giật nhẹ trước giọng điệu hớn hở của Sirius. Hắn không chỉ đang thích thú, rõ ràng là hắn đang có ý đồ gì đó.
"Đây," Lily nói, đưa cho Remus một cây chổi quét đường loại tốt.
Harry đang nhún nhảy trong vòng tay cô khi cô bước từ trên những tảng đá xuống vỉa hè bê tông. Thằng bé cứ vừa vỗ tay vừa nghêu ngao hát, "Ba con có bóng rồi, ba giỏi nhất trên đời!"
Remus trượt cây chổi xuống cho James cầm lấy.
"Mơn nha," James nói. "Bắt đầu thôi."
Anh dùng đầu quét của cây chổi để kéo quả bóng về phía họ, nhưng mặt nước không ổn định khiến điều đó trở nên khá khó khăn. Khi có vẻ như quả bóng đang tiến về phía họ, nó đôi khi lại trượt sang bên này hoặc bên kia.
"Giữ chặt nhé!" James kêu lên trước khi trượt xuống sâu hơn trên tảng đá. Sirius giờ đang nắm lấy một chân cậu ta, Remus nắm chân còn lại.
James xoay xở kẹp được quả bóng dưới khoảng trống hình tam giác tạo bởi cán chổi và khối gỗ cứng ở đầu quét, cẩn thận kéo nó lại gần hơn. Remus kêu Sirius giữ James cho chắc trong khi anh dùng một tay giữ cán chổi để James có thể rảnh tay với lấy quả bóng. Với sự cẩn trọng của cả ba, đó dường như là một quá trình chậm chạp hơn bao giờ hết, nhưng trên thực tế James chỉ mất vài giây để có thể cầm được quả bóng.
Một vài người đã dừng ngắm cảnh để quan sát họ cổ vũ khi James chộp được trái banh. Remus nghe thấy Harry hét lên, "Cố lên, ba ơi cố lên!" phía sau họ.
"CHÍNH NÓ!" Sirius gào toáng lên. "Giờ thì đưa bóng cho Remus đi để bọn này còn giúp bồ đứng dậy."
Và đây là lúc họ thành công làm mọi chuyện rối tung lên một cách ngoạn mục.
Remus nghiêng người ra sau để đặt cây chổi lên những tảng đá để anh sẽ – có thể – giữ James chặt hơn, James ném quả bóng về phía mà cậu ấy nghĩ rằng Remus đang đứng – thay vì đợi để có thể trực tiếp đưa trái banh cho anh – và thế là quả bóng lại rơi xuống nước, xa họ hơn rất nhiều.
"Gạc Nai! Thằng đần này!"
Đó là tất cả lời cảnh báo mà James nhận được trước khi Sirius thả cậu ta ra.
.
.
.
"Chúng ta đã có thể yểm bùa che mắt và triệu hồi quả bóng," Remus nói khi họ đang trên đường về nhà Potter. Ý nghĩ đó chỉ vừa mới chợt đến với anh, dù có hơi vô ích vì chuyện cũng đã rồi.
"Vẫn bị thấy dùng đũa thôi," James đáp.
"Mình dùng được bùa chú không đũa phép," Remus nhắc.
"Ờ. Đúng ha. Quên mất bồ... Xin lỗi," James nhìn anh với nụ cười gượng gạo, nhướn mày nói thêm, "Lâu lắm rồi bồ không làm thế..."
Remus nở một nụ cười tươi rói đáp lại. "Không sao đâu, Gạc Nai. Lý do chính đáng mà."
Lý do là vì đã nhiều năm rồi Remus không còn cảm thấy cần thiết phải che giấu những vết sẹo của mình nữa. Lý do là vì Sirius yêu anh rất nhiều, Remus cũng dần học được cách đối diện với những bất an của bản thân tốt hơn.
Lily khoác tay cả hai người, James bên phải, và Remus ở bên trái, vừa mỉm cười vừa nói, "Mình nghĩ chúng ta cần nhanh lên trước khi Harry lạc mất bạn chơi."
Remus nhìn về phía trước, nơi Sirius đang chơi trốn tìm với Harry sau một cái cây lớn. Hắn cứ biến thành Chân Nhồi Bông rồi lại thành hình người để trêu chọc đứa trẻ hai tuổi, Harry thì cười khúc khích mỗi lần bị Sirius làm bất ngờ khi hắn đưa tay lên đầu cậu nhóc hoặc thò chân chạm vào chân nó.
"Anh thấy họ ổn mà," James nói với Lily. Cậu ta vòng tay ôm eo kéo vợ mình lại gần để đặt lên thái dương cô một nụ hôn.
Lily nhăn mặt. "Ghê quá, anh vẫn còn nồng nặc mùi cống," nhưng cô vẫn cười và tặng cho chồng một nụ hôn phớt lên môi.
Remus nhẹ nhàng buông tay cô ra, khẽ cười nói, "Mình đi xem hai cậu nhóc kia thế nào, để đôi chim cu các cậu còn..."
James giơ ngón giữa về phía anh. Lily vỗ vào tay chồng mình, lẩm bẩm gì đó về việc Harry sẽ nhìn thấy, ngay cả khi James đã kịp hôn cô một cách say đắm.
Nụ cười của Remus vẫn còn đọng lại khi anh đuổi kịp Sirius và Harry.
"Chú Ngóng Trăng!" Harry nắm lấy tay anh. "Giúp con trốn!"
"Ồ. Bây giờ chúng ta trốn chú Chân Bông hả con?"
Harry lắc đầu. "Chân Nhồi Bông!"
"Ồ. Vậy thì chúng ta phải thật im lặng, được không?"
Harry dùng cả hai tay che miệng, nhưng cậu bé bắt đầu khúc khích cười sau đôi bàn tay nhỏ nhắn.
Remus chỉ có thể toe toét cười với thằng bé. Anh với lấy đũa phép và rất nhanh chóng yểm một bùa Im Lặng xung quanh họ. Anh dẫn Harry ra sau một cái cây khác và dùng một biến thể của bùa Lú có thể giúp trì hoãn việc Chân Nhồi Bông phát hiện ra họ bằng các giác quan khác.
Harry nắm tay anh và nhìn anh đầy mong đợi, đôi mắt xanh lục mở to và nụ cười tinh nghịch đầy đáng yêu, kiểu mà chỉ có trẻ con mới làm được.
Vào khoảnh khắc đó, Remus quyết định anh và Sirius sẽ quay lại lấy quả bóng cho thằng bé. Họ có thể mua một quả khác, hoặc để Harry quên nó đi.
Nhưng sẽ thú vị hơn nhiều khi có chuyện để kể Harry nghe.
