Chapter Text
Cảnh báo H nặng, lời tục.
Bạn cân nhắc trước khi đào hố nha 💥💥💥💥
Fic là trí tưởng tượng của bản thân mình không liên quan đến hiện tại và thế giới thực
Tất cả đều là ảo tưởng
Chúc bạn đọc giải trí, vui vẻ nha.
___________________________________
Mưa lất phất rả rích cả ngày trời vẫn chưa tạnh. Mặt trời đã hơn một tháng nay không thấy ghé thăm, cái không khí nồm ẩm, ngột ngạt khiến người ta bức bối không thôi. Ấy vậy mà ở sân bay vẫn có bóng dáng to lớn kiên nhẫn chờ đợi đã gần ba mươi phút đồng hồ.
Anh nghiêng người tựa khẽ vào chiếc xe thể thao đen, khiêm tốn ẩn mình trong làn mưa bụi, chiếc áo măng to dài càng làm tăng lên vẻ xa cách lạnh nhạt. Nguyễn Huỳnh Sơn đưa tay phẩy nhẹ mái tóc cắt tỉa gọn gàng có mấy hạt mưa bay đọng lại, chân phải làm điểm tựa chân trái hơi cong đầu gối đã hơn ba mươi phút rồi bé ngoan của anh vẫn chưa ra.
Nguyễn Huỳnh Sơn rút điếu thuốc từ trong bao, kẹo vào tay rồi đưa lên miệng, đôi môi mỏng khẽ mím nhẹ, ánh mắt khép hờ, bờ mi dày như rèm quạt khiến bất cứ cô nàng nào cũng ghen tị rung khẽ khàng. Tay kia móc trong áo tìm bật lửa, chết tiệt quên mang theo rồi, vừa nãy đi quá vội, Phạm Duy Thuận tiện tay nhét vào túi anh bao thuốc, cha đó cầm luôn chiếc bật lửa của anh đi, tên chó, tính đốt nhà hay gì. Khuôn mặt đẹp như tượng tạc liếc nhẹ qua khu chờ, giống như làm gì đó khuất tất, từ ngày bên nhau bé ngoan không cho anh đụng tới thuốc lá, bảo là không tốt cho sức khoẻ, không tốt cho giọng, mới đầu cả hai giao ước với nhau cùng cai nhưng từ ngày thấy Sơn phải xông họng mới bước ra được sân khấu để biểu diễn là em cấm tiệt. Cấm thôi thì anh đồng ý, em yêu đã ra lệnh anh cũng sẵn sàng nghe, dù sao bản thân cũng đã muốn bỏ từ lâu, mà khó quá, nhưng khổ nỗi bé ngoan ra yêu cầu khó hơn, nếu tren người có bất kì mùi thuốc nào đừng hòng tối ôm em ngủ, cái này Sơn chịu.
Trần Anh Khoa và ekip bước ra khỏi của sân bay, bóng chiếc hoodie trắng chùm đầu kín mít, kín râm và khẩu trang che kín mặt chỉ hở cổ và đôi bàn tay trắng muốt, đầu ngón tay ửng hồng vì hơi lạnh.
Lịch trình của Khoa về nước được giấu kín nên fan không biết để ra đón, cậu có đôi chút thoải mái hơn vì thời tiết Hà Nội nay hơi lạnh mà giờ còn quá sớm, để mấy bạn chờ và đợi lâu Khoa thực sự không đành dù rằng bản thân cũng nhớ họ tha thiết, những khuôn mặt tươi cười hào hứng dù cậu ở bất cứ đâu cũng theo đón nhiệt tình.
Khoa nhớ mọi người quá.
Khoa nhớ cả người em thương và thương em vô ngần.
Khoa nhớ Sơn.
Như có thần giao cách cảm, cậu liếc nhìn về phía cây long nhãn cuối đường, chiếc xe quen thuộc đã đậu sẵn ở đó kiên nhẫn chờ đợi, chân mày khoa dã ra nhếch nhẹ, khoé miệng hơi kéo ra từ khuôn mặt đến ánh mắt, bờ môi đều là sự vui vẻ tươi tắn.
Khó lắm anh Hưng mới nhìn thấy niềm hạnh phúc trào ra nơi đáy mắt cậu, vỗ vỗ nhẹ lên vai đứa em thân thiết ngón tay chỉ ra phía xe
"Đi đi, cậu ấy chờ lâu rồi."
Bùi Công Nam thằng bạn thân thiết đứng ngay bên cạnh cười rất tươi, rất thèm đòn,
"Cửu biệt thắng tân hôn, hai người vã đến mức này à? Không thể đợi đến tối về?"
Khoa dang tay muốn kẹp cổ thằng bạn, ngứa đòn hay gì, mở miệng muốn phát cho vài chưởng mà nó nói đúng quá, cậu không đợi được, kệ xác Nam đứng đó cười ngả ngớn, Khoa đi thẳng về phía chiếc xe nơi có bóng dáng anh đang chờ.
Nơi tình yêu của cậu đang gọi tên.
Nam hướng mắt dõi theo thằng bạn, nụ cười vẫn thường trực trên môi nãy giờ. Nó vui vì bạn mình đã không còn cô độc vùi vì bạn mình có người sẵn sàng ủng hộ và chắp cánh, vui vì sau bao nhiêu gian truân đã có người sẵn sàng đến bên bao bọc không chỉ những lấp lánh mà cả những vết xước chồng chéo nơi con tim tưởng chừng đã khô cằn, vụn vỡ.
Chuông điện thoại trong túi rung nhẹ, Nam biết rõ là ai, nó không trả lời tin nhắn của Khánh bước nhanh theo anh Hưng ra xe, ở nhà có người đang chờ nó về.
Khoa nhanh chân rảo bước về phía Sơn, cậu tiến tới nắm lấy vạt áo anh
"Sao lại đến đây? Em bảo không cần phải đón mà?"
"Nhớ bé nên ra đón."
"Sớm quá..."
"Em xót."
"Vậy làm đi."
"Hả? Làm cái gì cơ"
"Cho anh thấy em nhớ anh thế nào. Còn anh thì nhớ bé muốn điên rồi, nếu chậm mấy phút nữa e ra .."
Sơn vừa nói vừa cầm lấy tay cậu vuốt ve nhẹ nhàng rồi ủ ấm trong lòng bàn tay mình, anh nâng đôi tay nhỏ gầy, hôn lên từng ngón tay rồi mút nhẹ, lặp đi lặp lại. Đầu Khoa ong ong, khuôn mặt đỏ bừng, sắc hồng lan hết từ má ra vành tai càng nhìn càng xinh đẹp. Bé cưng của anh không chỉ quyến rũ chết người mà còn mang một vẻ mặt ngây thơ, nũng nịu, sao hai sự đối lập, tương phản như thế trên cùng một người lại hài hào trọn vẹn vừa đủ để khiến anh chết mê chết mệt.
Khuôn mặt Khoa đỏ bừng, cậu ngẩng đầu lên ánh mắt người kia tình ý ngập tràn, chứa chan không hề che đậy một chút nào mà Khoa lại thấy diy nhất bóng dáng mình trong đó, là ánh mắt cả đời này cậu không quên
Khoa vòng tay lên cổ anh, mặt đối mặt với người kia, trán ,mũi tựa nhau: Mình vào xe nhé?" Anh mỉn cười bế thẳng cậu lên ghế, trên xe bật sẵn điều hoa ấm áp nhưng trái tim đang đập thình thịch của cả hai lại như ngọn lửa bùng cháy.
Sơn lướt qua từng đường nét trên mặt Khoa , sống mũi, gò má, vành tai rồi xuống đôi môi căng mọng. Gương mặt cậu như bị thiêu đốt vội vã quay đi giả vờ bình tĩnh. Sơn nhếc đôi mày rậm không nói gì chậm rãi xoay chìa khoá, bàn tay tinh tế thon dài đặt lên vô lăng lặng lẽ gõ từng nhịp. Từng nhịp gõ như có như không chạm đến linh hồn Khoa, quả nhiên cậu không chịu được nữa, đưa tay chặn lấy trước khi anh chân đạp ga, nhanh nhẹn xoay người, ngồi thẳng lên đùi anh , hai chân kẹp chặt lấy eo anh, cúi đầu, đôi mắt đen láy như cáo con khoá chặt lấy khuôn mặt đẹp như tượng tạc.
Sơn đỡ cậu, một tay giữ chặt eo, một tay đỡ sau lưng để Khoa tránh va chạm. Ngọn lửa tình bùng cháy, yêu đương tha thiết có ai mà giả vờ nổi, hai người lao vào nụ hôn sâu, khồng còn dè dặt, dịu dàng thành kính mà cuồng loạn, mạnh bạo đến tê dại.
Nụ hôn triền miên bất tận, tiếng môi lưỡi giao nhau ướt át vang lên trong không gian nhỏ hẹp.
Huỳnh Sơn hôn mạnh mẽ và bá đoạ hệt như con người anh, Khoa bị hôn đến mặt mũi đỏ bừng, nước bọt rịn ra khỏi khoé miệng, chảy xuống keo theo vô số sợ chỉ bạc. Sơn như thú hoang gặm nhấm, cắn mút như thể tất cả mọi mật ngọt trên đời đều hoá thành người dưới thân, chiếc lưỡi quen đường quen nẻo càn quét trong khoang miệng, quấn lấy lưỡi hồng nhỏ nhắn luồn nách qua từng nệm thịt. Ngực Khoa phập phồng lên xuống, tim đạp dồn dập như mời gọi. Đầu lưỡi đỏ tươi vươn ra khẽ khàng, cuộn lại thật chặt rồi ngượng ngùng rụt vào, đôi môi căng mọng bị hôn đến sưng tấy vô tình phát ra tiếng rên khẽ.
"Ưm...ư..á"
Phía dưới cậu em của cả hai đã căng trướng nhưng không ai có ý định muốn giải thoát cho nó để làm túp lều nhỏ bên dưới cọ ra cọ vào liên tục muốn tìm đến đối phương .Âm thanh nhóp nhéo, chọp chẹp vang lên không ngừng. Hàng cây quanh đường vắng lặng cụp bóng như thể muốn che chắn cho đôi tình nhau bên nhau.
Sơn nhìn cậu chằm chằm bằng đôi mắt sâu thẳm. Ánh mắt bị dục tình làm cho mờ mịt cậu chỉ nhìn thấy hàng mi dài, rậm như rèm quạt của anh. Khi sắp ngạt thở đến nơi Sơn mới chịu buông cậu ra, Khoa không mở nổi mắt, bàn tay to lớn vuốt nhẹ lưng cậu trấn an, làm gì kết thúc nhanh thế được đây chỉ là bước dạo đầu tiên.
Áo trên người Khoa đã không cánh mà bay lúc cả hai lao vào hôn nhau, mà người phía trên vẫn một thân tây trang thẳng thớm nếu không nhìn thâý ba hàng cúc áo của anh bị giật mất, mảng da thịt trước ngực đỏ rực, còn có vô số vết hôn và dấy tay cào xước qua. Anh nghiêng đầu ngăn cản cố tránh nụ hôn của Khoa, cả hai vờn nhau rong ruổi trên từng tấc da thịt
"Khoa...Khoa"
"Ổn rồi"
"Không sao hết"
"Là em, anh đều thích"
Khoa mở mắt lập tức vòng tay ôm chặt lấy cổ anh:" Làm nhé"
Sơn ôm lấy mặt cậu, hôn lên đôi mắt, hôn luôn cả vệt nước mắt hãy còn đọng lại trên khoé mắt và bờ mi, hôn từng chút một dịu dàng trấn an, nhưng với Khoa cẫn là chưa đủ, người phía dưới vẫn run rẩy không ngừng cố gắng tìm đến cảm giác sâu xa hơn
Sơn thuần thục cởi hết quần áo còn sót lại trên người Khoa, tiện tay cởi luôn cho mình, rào cản cuối cùng bị xoa bỏ anh chưa đâm vội mà cố gắng giúp cậu lên đỉnh trước. Nụ hôn rơi xuống vành tai, đâu lưỡi liếm láp, cắn mút vành tai nhỏ cuộn vào ngay lập tức xoè ra..
"Á ...ưm ..nhột em"
"Im nào"
Tai Khoa rất nhạy cảm, khiến cậu giật giật từng hồi, phía dưới dâm thủy trào ra ướt đẫm một mảng lớn. Từ cần cổ lan xuống xương quai xanh cùng bờ vai là vô số dấu vết đỏ hồng Sơn để lại. Hương thơm vị ngọt đặc trưng của Khoa đọng lại trong khoang miệng, mỗi tấc cơ thể Sơn hôn qua anh thực sự muốn nuốt lâý cậu vào bụng, rải đều từng dấu hôn lên ngực xuống vùng bụng săn chắc, các thớ cơ gồng lên nhưng không hề thô kệch.
Một tay anh giữ chặt tay Khoa đan vào nhau, một tay xoa nắn vòng ngực gảy nhẹ mân mê đầu ti đỡ sớm dựng đứng vì bị kích thích mạnh.
"Đừng...nhẹ thôi ...ư...."
"Kêu to lên bé, không ai nghe thấy đâu"
"Đm, anh biết đang ở đâu không hả, làm gì thì làm nhanh lên"
"Bé con vội thế nhỉ"
"Im đi"
Ha, Sơn bật cười, anh chọc chó để rồi bị cắn ngang, mà mặt mũi con cún bị ngượng đỏ au, đôi mắt mê man nhuốm màu tình dục. Sơn nhỏ liên tục chọc ra chọc vào cửa huyệt, miệng huyệt co rút không ngừng muốn hút lấy nhưng không được, cảm giác ngứa ngáy, thiếu thốn điên cuồng gặm xé Khoa, khiến cậu bị tủi thân nước mắt ồ ạt trào ra. Sơn nhìn thấy hết, anh đưa tay Khoa vuốt ve của mình đồng thời nắm lấy thứ đã ngóc đầu đòi thương kia mà xoa nắn, mà gãi nhẹ. Khoa ngửa đầu ra sau, ưỡn cao mông muốn đâm, bàn tay đặt trước ngực anh không biết muốn đẩy ra hay kéo vào, mà đooia với Sơn chẳng khác gì ngọn lửa.
Anh xoay người Khoa lại, bàn tay nắm chặt lấy eo cậu, để cậu ngồi giữa hai chân quyết không để Khoa thấy khuôn mặt mình mà chỉ được nhìn qua gương chiếu hậu. Anh ghé vào tai cậu thì thầm, bờ ngực ấm áp vững chãi sau lưng ôm trọn lấy cậu.
Anh muốn cậu nhìn thấy, muốn cả thế giới này chứng kiến tình yêu của họ, biết họ hạnh phúc ra sao, muốn cả thế giới này biết được rằng dù bất kể thế nào anh vẫn sẽ nắm lấy tay cậu không rời, sẽ là bờ vai là bầu trời che chở để cậu thoả sức tung bay.
Anh là nhà để cậu trở về, là nhà để cậu khi cô đơn gọi tên, là nhà để bao bọc mọi muộn phiền trong cậu. Là nhà của cả hai chúng mình.
Tình yêu của họ là ngang bằng không so sánh
Tình yêu là tự do.
Sơn yêu Khoa vì đó là cậu.
Anh bất ngờ đâm thẳng vào trong cậu, đâm đên lút cán, nước mắt rõ ràng chảy không ngừng nhưng Khoa thấy phía trước là con đường rực rỡ ánh sáng, phía sau là mái nhà thân thương, là nơi để cậu về nơi có người đàn ông sẵn sàng trao đi hết thảy vì cậu.
"Sao lại khóc?"
Anh nhấp ra rồi đâm mạnh cậu
"Là hạnh phúc"
"Sao lại khóc?" Lại lần thứ hai đâm vào
"Là yêu anh"
"Anh muốn yêu em"
Không phải là anh yêu em mà là anh muốn yêu em hơn nữa, yêu hết mười năm chờ đợi, yêu hết những ngày tháng thanh xuân lạc nhau, yêu đến khi chỉ còn cái nắm tay cùng nụ cười sau cuối.
Khoa nghe thấy rồi, là tình yêu vẫn chưa bỏ qua mình, là tất cả mọi nhưng nhớ, cô độc của cậu đã có người đến ôm lấy vỗ về, là tiếng trái tim cậu hằng khao khát.
Khoa cúi xuống nhìn thấy nơi kết giao của cả hai người không ngừng co duỗi, thứ ấm nóng ngày càng phình to bên trong mình, đi qua từng ngóc ngách trong hậu huyệt, vách thịt mềm mại tham lam nuốt lấy không ngừng. Căng cứng, chặt chẽ là thứ Sơn cảm nhận được, cậu nuối chặt lấy anh, trán Sơn đẫm mồ hôi, hơi thở gấp ngáp, khuôn mặt đỏ bừng, trán nổi lên từng đường hân, mồ hôi nhỏ ra như tắm từng hạt rơi xuống cổ Khoa
" Ngoan, thả lỏng nào, em định mưu sát chồng mình à?"
Bàn tay anh vươn ra nắm lấy cậu em của Khoa vuốt ve an ủi, tay còn lại không ngừng kích thích chà sát xoa nắn đầu ngực hết bóp mạnh lại gảy nhẹ. Phía dưới ra vào ngày càng mạnh mẽ
"Đừng ...nhẹ thôi ...s..Sơn ơi...sâu quá rồi"
Sơn biết đã chạm đến đúng nơi mặc kệ cậu van xin nức nở không ngừng, dập giã liên hồi cú sau mạnh bạo hơn cú trước. Cậu tìm điểm tựa với tay ra sau vỗ nhẹ lấy đầu anh chẳng khác nào khích lệ, khoa bắn hết vào tay Sơn, còn anh bắn hết bên trong cậu, dập giã lên vài lần nữa Sơn gầm nhẹ lên thoả mãn.
Chỉ đến khi người trong lòng sụi lơ anh mới xoay người cậu lại, bế cậu lên đặt trên đùi mình ôm chặt trong lòng. Hai cơ thể trần truồng không một mảnh vải ôm lấy nhau quấn quýt, Sơn nâng cằm cậu hôn lên đôi môi đã sưng tấy đỏ ứng, nhìn dấu vết trên người cậu mìn để lại bản thân anh thoáng giật mình. Nhận ra ánh mắt Sơn khác thường Khoa dụi dụi đầu trong ngực anh, vòng tay ôm lấy anh như thể nói không sao. Sơn yêu lắm, em bé mềm xèo thế này làm sao anh chịu nổi, cầm bàn tay Khoa lên hết hôn rồi cắn nhẹ
"Bạn là khỉ chứ có phải là cún đâu mà cắn mãi thế?"
"Nói cái gì đấy?"
"Nói lại lần nữa?"
Khoa cụp đuôi liền, cậu rén thật. Cái giọng gia trưởng giai Hà Nội khàn khàn vang lên cậu không muốn lại bị ăn trên xe thêm lần nữa, vừa lo sợ bị người khác nhìn thấy nhìn lo có người sẽ chú ý đến nghe được làm tất cả giác quan, từng tế bào trên người Khoa nhạy cảm không thôi mặc dù bình thường cậu biết hai người có làm thêm mấy hiệp đi nữa, có kêu to thế nào cũng chẳng ai nghe được.
Như biết cậu đang nghĩ gì Sơn cười nhẹ trêu chọc
"Em có vẻ rất thích làm chuyện này trên xe nhỉ? Hay mình đổi xe rộng rãi hơn nhé? Mỗi lần trên một xe khác nhau được không?
Điên à, con mẹ nó, nói cái gì vậy. Khoa cắn mạnh lên ngực anh, không muốn trả lời tên điên kia, cậu dịu mặt vào hõm cổ anh, cái đầu nhỉ trong ngực xoay qua xoay lại Sơn biết bé con đã thấm mệt.
Anh mặc lại quần áo cho cả hai, vớ lấy chăn mỏng trong ngắn kéo đắp lên người cậu không quên chiếc gối nghiền để cậu ôm trong người. Sơn nhìn chằm chằm Khoa đã ngủ ngon lành, anh đưa tay chậm rãi lau mồ hôi vương đầy trên mặt cậu, tặc lưỡi cười nhẹ khi nghe thấy khoa lầm bầm trong cỏi họng :"Sơn là đẹp nhất, em rất thích khuôn mặt anh. Vì là anh nên em mới thích."
Sơn nhìn Khoa chằm chằm, tay anh đặt trên vô lăng hạ xuống rút điện thoại ra gọi, nói với phía đầu dây
"Chiếc lồng đó không cần dùng đến nữa, để lại làm triển lãm đi"
Tình yêu khiến cậu cảm nhận được đó mới là tình yêu thực sự. Anh yêu cậu, cậu cảm nhận được rồi đó mới là yêu.
Ấm áp anh mang lại khiến Khoa ngủ ngon, trên đời này chẳng có chuyện gì quan trọng bằng việc để cậu ngủ một giấc ngon lành.
Tiếng mưa bên ngoài dần trở nên xa xôi, những bấp bênh bên ngoài chỉ là gia vị cho tình yêu của họ được thăng hoa, chặt chẽ. Trái tim Khoa bình yên lại, nắm chặt lấy tay anh để ký ức trôi về miền sâu thẳm.
Ngôi sao đẹp nhất là của cậu rồi, cho dù muôn vàn ánh sao lấp lánh ngoài kia có rực rỡ thế nào. Bầu trời đầy sao không bằng anh.
_________________________
