Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-04-14
Updated:
2025-04-15
Words:
4,795
Chapters:
2/?
Comments:
24
Kudos:
86
Bookmarks:
6
Hits:
608

199x HỒI ĐÓ

Summary:

Ca sĩ nổi tiếng Soobin và đại gia Jun Phạm trên đường trở về thành phố thì gặp tai nạn giao thông. Họ cùng xuyên không về thập niên 90, trở thành một đôi vợ chồng giáo viên đang nuôi con nhỏ.

Chapter Text


Giữa tháng sáu, mặt trời chói chang khiến không khí mới buổi sáng đã mang theo oi bức nóng nực. Huỳnh Sơn hứng đầy hai xô nước, vừa đi vài bước lưng đã mướt mồ hôi. Cậu lung lay bước nhanh hơn đi về phía khu tập thể.

Khu tập thể giáo viên được xây đằng sau trường, đường vào vẫn chưa lát xi măng, hai dãy nhà ở hai bên. Mỗi nhà tuy chỉ là cấp bốn một gian nhưng đều có khoảng sân nho nhỏ, cách nhau bằng những bức tường đơn chỉ cao nửa thân người. Mái ngói đỏ tươi đã nhuốm màu thời gian mà ngả sang nâu sậm.

Trong mỗi nhà trừ khoảng sân và nhà ở thì còn có căn bếp riêng ở sát cổng. Nhà của Sơn thì bếp được ngăn ra, một bên sửa thành nhà tắm và bệ xí. Đấy cũng là điều may mắn vì cậu không chịu nổi nhà vệ sinh chung của cả khu.

Sơn đổ nước vào thùng phi trong căn bếp nhỏ, trong nhà có giếng nước nhưng chỉ dùng để tắm và giặt giũ, còn nước ăn thì phải đi xách nước máy về. Cậu chưa kịp vuốt mồ hôi thì đã nghe tiếng khóc nỉ non trong nhà chính.

Sơn thở dài, vội vàng bước nhanh lên nhà chính. Vén mành tre lên, hơi mát ẩm trong nhà ập vào xua đi cái nóng. Trong nhà lát đá hoa, quạt trần quay đều phát ra âm thanh hơi ù ù, giữa nhà kê bộ bàn ghế gỗ và tủ kính. Bên cạnh là chiếc giường mét sáu, bé Bun vừa tỉnh giấc không thấy ai nên bật khóc. Thấy Sơn bước vào, thằng bé mếu máo giơ tay về phía cậu, gọi.

“Bố Sơn.”

Nói thật, hai hôm nay nghe tiếng gọi bố, Sơn vẫn chưa thấy quen.

Chưa quen cũng đúng, hai ngày trước cậu vẫn là chàng ca sĩ độc thân vui tính, chưa hề có ý định kết hôn, vậy mà đùng một cái đã thành bố của em bé bốn tuổi rưỡi, sao mà quen ngay được.

Hai ngày trước, Sơn biểu diễn trong một chương trình từ thiện ở miền núi xong thì đi chung xe với nhà tài trợ trở về thành phố. Không ngờ lại bị tai nạn xe cộ trên đường cao tốc, cậu tưởng mình đã về chầu ông bà ông vải rồi. Vậy mà mở mắt ra thấy trần nhà bằng cót ép, tường nhà sơn màu vàng chanh, nằm bên cạnh cậu là một đứa bé chừng bốn, năm tuổi vừa tè dầm, ướt hết cả chiếu, ướt lây sang áo cậu nên cậu mới tỉnh giấc.

Sơn: “….”
Người khác xuyên không làm vua làm chúa hoặc nhặt được bí kíp võ công xưng bá thiên hạ, sao cậu xuyên không lại thành bố bỉm sữa phải đi dọn nước tiểu???

Cậu tiếp thu ký ức của thân thể này, hoá ra cậu đã trở về những năm 90. Thân thể này là giáo viên dạy âm nhạc của trường cấp 3 thành phố. Gia đình cũng thường thường, sau khi học xong thì bố cậu nhờ quen biết nên cậu đến đây dạy nhạc. Dạy một thời gian được chuyển chính thức, rồi có người yêu là thầy giáo dạy Toán trong trường. Hai người xin nhà trường phân cho một căn trong khu tập thể, lại nhận nuôi con trai của chị gái anh người yêu do hai vợ chồng chị gái đi xuất khẩu lao động bên Đức, xác định không trở về.

 

Bé Bun được Sơn ôm vào lòng vỗ nhẹ vào lưng một lúc thì tiếng thút thít nhỏ dần, trẻ con ngủ dậy bao giờ cũng khó chịu một chút, được dỗ dành là thôi. Thằng bé bắt đầu thấy đói bụng, nhưng lại vẫn muốn được ôm, cũng không quấy khóc mà bắt đầu hơi ngọ nguậy. Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh, nó cũng bập bẹ.

“Bố ơi, đói…”

“Ừ, Bun chờ tí bố nấu cơm nhé. Giờ Bun nằm trên giường tự chơi để bố đi nấu.”

Chỉ hai hôm nhưng Sơn cũng biết thằng bé Bun này ngoan cực kỳ, biết nghe lời, chỉ cần cho nó mấy khúc gỗ là nó cũng ngồi tự chơi cả buổi cho người lớn làm việc.

Sơn đi ra vườn, hái vài cọng rau muống, lại lấy nửa bơ lạc cùng hai quả trứng gà trong bếp, bắt đầu nấu cơm.

Thời buổi này chưa có nồi cơm điện, cũng may trước đây Sơn từng tham gia gameshow Sao Nhập Ngũ nên cũng biết nấu cơm bằng bếp than. Cậu đong nửa bơ gạo, vo sạch rồi đổ vào nồi, bắc ấm nước trên bếp than ra, mở nắp bên dưới cho than cháy đượm, đặt nồi cơm lên bếp. Còn bếp điện thì để luộc rau và làm chút lạc rang đường, tráng hai quả trứng.

Trong nhà cũng không nhiều gia vị, chỉ có chút bột canh, đường, mì chính, cậu cũng không có khiếu nấu ăn nên không thể nào ra tuyệt đỉnh mỹ thực, chỉ gọi là miễn cưỡng mà ăn được.

Nấu một lúc, cơm sôi, Sơn mở vung rồi lấy đũa cả đảo một vòng, sau đó đóng bớt nắp bếp, để lửa nhỏ cho cơm chín từ từ. Lạc rang xong thì lấy một nửa thìa mỡ lợn vào trộn đều, lại cho đường, bột canh rắc lên trên. Chỉ một lúc đã xong mâm cơm có đủ món mặn, món rau, canh thì là nước rau muống luộc vắt chanh, dù sao thế là cũng đủ dinh dưỡng rồi.

Sơn bưng mâm cơm lên, đặt trên bàn trong nhà, gọi Bun.
“ Rửa tay ăn cơm nào con.”

Nói rồi cậu lại xuống bếp, cho nồi cơm vào rế lót nồi, mang lên cùng luôn.

Bun đã trèo xuống giường, ngoan ngoãn đi ra sân rửa tay trong chậu nước nhỏ mà Sơn đã múc sẵn, rửa xong vẩy vẩy tay rồi lon ton trèo lên ghế chờ bố xới cơm.

Sơn gắp miếng trứng vàng óng vào bát thằng bé, đưa thìa cho nó tự xúc,

“Nóng đấy, ăn từ từ thôi nhé.”

Sơn gắp miếng rau muống, lại ăn mấy hạt lạc, dù không khó ăn nhưng so với ở thời hiện đại cậu ăn qua vô số món ngon vật lạ thì mấy thức ăn không thịt này cũng như nhai sáp.

Nhưng hiện tại Sơn cũng chưa biết sắp tới mình sẽ sống thế nào, trước mắt cứ phải thích nghi cái đã.

Nghĩ đến trừ có thêm một thằng con ngoan ngoãn ra thì cậu còn được khuyến mãi một ông chồng, Sơn hơi đau đầu. Dù tiếp thu ký ức của thân thể này nhưng không phải cái gì cũng nhớ được. Cậu còn chưa biết mặt ông chồng kia ra sao, liệu anh ta có phát hiện vợ mình đã bị đổi hồn rồi sau đó báo công an đến bắt cậu không nhỉ?

Thôi thôi, đến đâu hay đến đó. Tạm thời thấy bảo anh ta đang đưa học sinh lớp mình chủ nhiệm đi tham quan mấy ngày, cứ tránh được ngày nào hay ngày ấy.

Ăn trưa xong, Sơn rửa sạch bát đũa, úp vào rổ rồi đặt lên ghế mang ra sân phơi. Xong việc vào nhà đã thấy Bun tự nằm ngủ trưa. Thằng bé nhỏ nhỏ mềm mềm, lại nằm co ro một góc, Sơn muốn nằm ngang dọc thế nào đều được.

Cậu leo lên giường, nhắm mắt lại, nghĩ miên man một lúc rồi cũng ngủ.

Buổi chiều tỉnh dậy, trời đã bớt nắng, Sơn ra quét sân, cũng lại bứt mấy cọng rau mồng tơi để tối nấu canh. Lúc này đang nghỉ hè, hàng xóm có nhà về quê, có một số giáo viên thì đưa học sinh đi tham quan. Sơn là giáo viên dạy nhạc, hẳn mùa hè không phải đi dạy thêm, chỉ lo chăm con rồi cơm nước.

Bun còn nhỏ, lại bé xíu yếu ớt, Sơn chăm nó rất cẩn thận. Xế chiều đổ nước nóng ra rồi hoà với nước mát, bắt đầu bế thằng bé đi tắm.

Tắm xong Bun thấy thoải mái, nhưng lại đói bụng rồi, nó rầm rì vài tiếng. Sơn lau khô tóc và mặc quần áo cho nó, ôm nó lên nhà rồi bảo nó chờ bố dọn cơm tối ra. Chỉ có ăn uống với dọn dẹp mà cũng hết cả ngày.

Ăn tối xong, Sơn mới đi tắm, trời mùa hè mặt trời lặn muộn, lúc này vẫn còn hơi hửng sáng ở phía tây. Sơn bê ghế đẩu ra trước cửa, ôm Bun trong lòng, cầm quạt nan phe phẩy cùng ngắm phía chân trời xa xa.

Trong nhà, tiếng đài phát thanh vang lên giọng của ca sĩ Thuỳ Dung.

 

“…Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc
Mà lời từ biệt chẳng lên môi…”

 

Bun cũng ngoan ngoãn ngồi trong lòng Sơn, dù nó chẳng hiểu tại sao tự nhiên bố lại ngồi đần ra chẳng nói gì. Một lúc sau, bỗng nó hỏi.

“Bố ơi, bao giờ ba Thuận về?”

Sơn hoàn hồn, lắc đầu.

“Bố không biết.”

Nhưng cậu hi vọng anh về trễ một chút, ít nhất để cậu thích nghi với thân thể và cuộc sống hiện giờ để không lộ ra dấu vết. Ngoài ra phải rèn luyện sức khoẻ, đến lúc đó nếu anh ta phát hiện ra điều lạ mà muốn báo công an, cậu còn có sức chạy trốn.

Cậu cúi xuống nhìn Bun.

“Con nhớ ba Thuận à?”

Bun lắc đầu, rồi lại gật đầu. Nó dụi dụi vào lòng Sơn. Ba Thuận nấu ăn rất ngon, nhưng mà sẽ bắt nó tập viết chữ, bắt cả học thuộc lòng, ôm ba không thơm mềm như ôm bố Sơn, cứng đờ, nhưng ba lại rất thích ôm nó….

Cứ thế, lúc sau Sơn đã nghe tiếng ngáy khe khẽ. Cúi xuống đã thấy thằng con ngủ gật từ lúc nào. Sơn mỉm cười, bế nó vào giường, mắc màn rồi bật quạt số nhỏ nhất.

Hi vọng ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời.