Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandoms:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-04-20
Words:
3,021
Chapters:
1/1
Kudos:
30
Bookmarks:
4
Hits:
371

dưới đèn đường

Summary:

Đồ khốn tồi tệ, Shin thầm nghĩ. Đồ nhẫn tâm, đáng ghét nhất trên đời, khốn kiếp, tôi mong ngón chân út anh đá mạnh vào cạnh bàn, tại sao lại hỏi điều đó khi mà anh đã quyết định sẽ đi đâu đó, nơi nào đó xa xôi mà tôi không biết, và còn chẳng chịu nói cho tôi ngày quay lại?
“Còn anh thì sao, anh Nagumo. Anh sẽ nhớ tôi chứ?” Cậu hỏi, giọng nói cay nghiệt và hằn học.
Đôi mắt người kia phản chiếu bóng hình cậu, hắn mở to mắt nhìn, tham lam khắc ghi vào lòng.
Ánh đèn đường liếm láp cái bóng đổ dài của hai người họ, ngọn đèn theo gió lắc lư.
“Rất nhiều.”

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

Dạo gần đây Shin thường bắt gặp chính mình thở dài.
Ý cậu là, rất thường xuyên.

Khi lau dọn cửa hàng, thở dài. Khi tính tiền cho khách hàng, thở dài. Khi kiểm kê hàng hóa, thở dài. Khi đóng cửa hàng, lại thở dài. Thật sự thì Shin cũng không biết nguyên nhân cho những đợt thở dài thườn thượt đó là gì, cậu không có gì để sầu não cả. Cuộc sống vẫn vậy, hai ba năm nay cứ bình bình thế thôi, gia đình anh Sakamoto ở thị trấn kế bên vẫn luôn hạnh phúc ấm êm, Hana sẽ đến trường tiểu học sau mùa hè này, còn nhóc Lu vẫn giữ thái độ nhăn nhở đáng ghét đó mỗi khi viết thư cho cậu (Lu về quê nhà tiếp quản công việc kinh doanh, hình như dạo này cô nhóc đang biết yêu, Shin tò mò không biết ai mà xui xẻo quá).

Bạn bè cậu ai cũng đang sống rất tốt. Seba có lẽ sắp trở thành tỷ phú, những phát minh điên rồ của cậu ta được hàng tá người tranh giành, đả động đến cả chính phủ phải vào cuộc. Thằng nhóc Mafuyu theo chân anh nó làm phụ tá, khiêm cả chức quản lý, danh nghĩa là thế chứ chắc nó chỉ ăn không ngồi rồi và chi tiền vào game gủng. Còn mấy đứa như bọn Heisuke thì vẫn lưu lạc đâu đó trên thế giới mới, đi du lịch, làm vài trò vui vẻ, nhỏ Akira bất chợt lại thích trượt băng rồi trở thành một vận động viên chuyên nghiệp.

Sau vụ khủng bố diện rộng mà tên khốn Slur gây ra vào năm năm trước, tốn khoảng vài tháng để nhóm bọn họ có thể đánh bại và tống hắn vào nhà ngục đặc biệt, chờ ngày phán xét, thêm vài tháng nữa để thu hồi tất cả những khẩu súng và chấm dứt việc giết chóc lẫn nhau. Tất nhiên, hệ lụy để lại thì khó mà sửa chữa ngày một ngày hai, bạo lực vẫn luôn tồn tại trong tiềm thức của người dân Nhật Bản còn sống sau thời điểm đó, điều đó là không thể cứu vãn.
Shin thở dài, đó là chuyện của vài năm về trước. Nói tóm lại, sau vụ khủng bố, đế chế sát thủ ngầm biến mất, hoặc bằng cách nào đó ngủ yên chờ ngày tỉnh lại, những kẻ khát máu bị xa lánh và giam giữ sâu dưới lòng đất. Bọn họ, những sát thủ bất đắc dĩ, được trả về với cuộc sống, cuộc sống tự do, không còn trói buộc và đe dọa. Tất nhiên khoảng thời gian đầu hưởng thụ gió trời bao la có chút ngượng nghịu và xa lạ đối với những con chim đã quen trong lồng sắt, nhưng sớm thôi chúng cũng cất cánh bay xa.
Anh Sakamoto từng trầm ngâm nhìn cậu, tất nhiên là Shin đọc được hết suy nghĩ của ảnh.
“Shin, nhóc không cần ở đây đâu, nhóc biết đấy…. Ta vẫn có thể thuê nhân viên mà, đi với bạn bè đi, đến một nơi xa xôi nào đó và sống cuộc đời của nhóc.”
Cậu đã trả lời như thế nào nhỉ? À, cậu chỉ cười toe toét và vỗ vào vai anh.
“Em đi dọn kệ hàng nhé, cứ đợi con nhóc Lu không biết khi nào mới xong việc! Anh phải mắng nó chút đi chứ!”
Đã nhiều năm trôi qua nên cậu cũng không nhớ rõ.

 

Tóm lại, cuộc sống cậu đang rất vui vẻ và bình yên, không có gì để chê. Dù vậy, lồng ngực vẫn nặng nề và tiếng thở dài vẫn cất lên khe khẽ, tuy rằng Shin có năng lực đọc tâm trí nhưng mỉa mai thay, cảm xúc của chính mình cậu lại không thể hiểu nổi. Nghĩ đến đây, Shin lại vô thức thở dài thườn thượt.
Cậu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa hàng.

Sắc chiều tà phủ lên tòa nhà cao ốc phía xa, con đường và cả tán cây, bóng chúng đổ lên mặt đất tạo thành lắm hình thù kỳ dị, gió thổi xào xạc nhưng chẳng âm thanh nào vang vào tai cậu được. Lớp cửa kính như ngăn cách hai thế giới, luồng khí lạnh lẽo vẫn được phả đều đặn từ chiếc máy điều hòa, cùng với âm thanh cọt kẹt (nó cũng hơi cũ rồi, chắc sắp đến tuổi nghỉ hưu, phải báo anh Sakamoto mới được). Đột nhiên Shin có chút khát khao được đắm mình dưới ánh hoàng hôn kia, cơn gió nhè nhẹ, ăn cây kem nhỏ, và bật lên vài bản RocknRoll mà mấy đứa học sinh bây giờ chúng thường nghe.

Một suy nghĩ nổi loạn chợt lóe.
Shin không thường tự ý đóng cửa hàng, tuy luật lệ nhà Sakamoto không cho giết người và chắc chắn thế giới mới này càng không, nhưng bị anh ấy giết trong suy nghĩ cũng đủ đáng sợ rồi. Hôm nay lại khác, cậu ăn gan hùm mật gấu ở đâu cũng không rõ, Shin tắt điện, tắt chiếc máy lạnh cũ kỹ cho nó nghỉ ngơi, lấy chục cây kem trong ngăn tủ lạnh, khóa trái cửa.
Nơi bậc thềm, gió rải lá rụng lả tả trên tấm thảm cũ mèm, chữ “Welcome” được thêu màu đỏ đã phai thành màu cam nhạt ảm đạm.

Shin chạy con xe đạp cà tàng, rong ruổi qua từng góc thị trấn nhỏ. Làn gió thì thầm vào tai cậu, thổi tung mái tóc vàng óng theo nắng chiều, và cả mùi mặn nhè nhẹ của nước biển làm đầu óc cậu trai có chút lâng lâng và choáng váng với tâm tình hoài niệm về điều gì không rõ. Thị trấn vắng vẻ, Shin cũng học được cách chặn đi những dòng suy nghĩ của người khác khi cần thiết, thế nên giờ đây không gian được bao phủ trong sự im ắng đến kì lạ, như thể thế giới đều đã chết đi.

Tâm tình Shin được xoa dịu đôi chút, tiếng thở dài trôi theo áng mây đỏ rực, cả sóng vỗ.
Cậu chạy từ hoàng hôn đến khi trời sập tối, cũng chẳng bao lâu nhưng có lẽ cuộc sống nhàn rỗi đã làm cho thể lực Shin giảm sút đáng kể, cậu tấp vào công viên nhỏ cách bờ biển không bao xa.
Đèn đường đã sáng.

“Haiz, sao lại yếu ớt vậy nhỉ? Ngày trước mình có thể chạy bộ 3km mà không thấy mệt mỏi… Cơ thể nặng nề quá, haiz.”
Chục cây kem trong rổ xe đã chảy ra gần hết, nếu muốn ăn chỉ có cách mút nước kem mà thôi, thế thì không ngon lành gì. Nghĩ vậy, Shin cũng không muốn phí phạm chúng, cậu nhìn quanh, phải có tủ nước tự động ở gần đây chứ.
Công viên chiều thứ năm nên chẳng có bao nhiêu người, bọn trẻ giờ này đã về nhà ăn tối, cũng chưa đến lúc mấy tên bất lương dạo chơi, xung quanh chỉ còn mình cậu cùng mấy con mèo hoang lảng vảng.

Thấy rồi, tủ bán nước tự động, lập lòe sáng nơi góc đường. Shin dạo bước đến gần, nhét vài đồng tiền lẻ vào và chọn một chai nước khoáng 200 yên. Cái tủ đã cũ kỹ, có lẽ vậy, dựa vào ánh đèn nhấp nháy và lớp vỏ sơn bong tróc thì Shin đoán nó phải 4 năm tuổi đời, cậu có linh cảm rằng mình sẽ không dễ dàng mà uống được một hớp nước này.
Và đúng như vậy, nó phát ra vài tiếng kẽo kẹt rền rĩ, rồi đứng im, không có chai nước nào lăn xuống cả.
Shin lại thở dài, dường như bất lực.

 

“Haha, gặp rắc rối sao?” Giọng nói có chút quen thuộc, một ít tinh nghịch và trêu đùa. Bàn tay trắng sứ to lớn với vài hình thù kỳ lạ nhưng xinh đẹp chợt chìa ra từ phía sau Shin, gõ lên màn kính tủ nước cộc cộc. Như thể có ma thuật, chai nước ngoan ngoãn lăn xuống khỏi kệ trưng bày, rơi xuống khoang tạo thành tiếng vang lanh canh, vọng vào không gian im ắng, xa xăm.

Dáng hình người đàn ông sau lưng cậu cúi người, nhét thêm vài đồng xu vào khe và nhấn nút, hắn ta không mua nước, một bọc bim bim ngọt. Đúng là phong cách của người này, Shin nghĩ.
Đoạn, hắn khom lưng cúi người lấy cả nước của cậu và bánh ngọt. Dáng người to lớn nay không còn khoác lên chiếc măng tô đen nổi bật, sơ mi giày da mà thay vào đó là áo phông trắng và quần jeans rộng, giày thể thao trắng như một chàng trai trẻ năng động (hắn quá trẻ so với tuổi, đôi lúc Shin còn nghĩ không biết hắn ta có phải ma cà rồng hay không). Quần áo này thương hiệu gì nhỉ, trông đẹp quá, có khi cũng không phải thương hiệu gì, chỉ là hắn mặc gì trông cũng rất lịch lãm.

“Này, đang nghĩ gì đó? Shin không cầm thì tôi uống mất đấy nhé.” Bàn tay hắn cầm chai nước, vẫn đang chìa ra đợi cậu, bàn tay như một tạo tác xinh đẹp, một bức tượng thạch cao hoàn mỹ. “Shin à.” Đôi mắt đen ánh màn đêm, đôi mắt lúc nào cũng cong lên như vầng trăng khuyết, và đôi môi đáng ghét lúc nào cũng cười thật điển trai.
“Lâu rồi không gặp, anh Nagumo.”
“Chào Shin, cho tôi quá giang một chút với, có phiền em không?”

Chiếc xe đạp phát ra từng hồi kẽo kẹt, có lẽ hơi quá sức với nó khi phải chở cả hai người đàn ông trưởng thành, nhất là người ngồi phía sau có thể được coi là một gã đàn ông to lớn. Sau hôm nay có lẽ Shin phải đền chiếc xe đạp cho cửa hàng, à, còn báo với anh Sakamoto thay máy lạnh mới, sẵn tiện cái thảm ở bậc thềm, và ti tỉ thứ nữa. Nghĩ đến vẻ mặt của anh ấy khi phải cùng lúc chi ra ngần ấy tiền, Shin có chút buồn cười, rồi bật ra mấy tiếng khúc khích.

Cánh tay đang vòng qua eo cậu siết chặt, “Shin cười gì đó? Tôi rời khỏi Nhật mà vui đến vậy hả?”
Đầu hắn dựa vào vai cậu, cách lớp quần áo dày Shin cảm nhận được bên má hắn áp vào nóng hổi.

“Sao đột nhiên lại đi? Công việc của anh không phải vẫn đang ổn định sao? Bốc đồng thế!”, nghĩ đến đây, Shin có chút ủ dột. “Nhưng anh còn chưa quyết định sẽ đi đâu nữa? Tầm 15p nữa là đến sân bay rồi đó.”
“Ý Shin là muốn tôi ở lại đây sao? Cũng được thôi, nhưng em phải năn nỉ dễ thương hơn chút đi.” Bàn tay hắn rỗi hơi, vẽ vòng tròn lên lưng cậu. Dù không thấy khuôn đẹp trai đểu cáng đó nhưng Shin có thể hình dung nụ cười hắn đang ngả ngớn ra sao. “Nói là em sẽ nhớ tôi lắm, chắc chắn tôi sẽ cảm động quá mà ở lại với Shin đấy!”

Bóng dáng hai người trên chiếc xe đạp phủ dài trên mặt đường nhựa, hình ảnh hai người đàn ông trưởng thành ăn bận sành điệu trên chiếc xe đạp cũ mèm hơi quá bắt mắt, thu hút ánh nhìn cũng đôi ba người đi bộ trên con đường nhỏ hẹp, có vài gã say xỉn còn chửi đổng lên, chẳng biết vì cái gì.
“Ai mà thèm! Tôi chỉ không hiểu anh suy nghĩ cái gì mà, chậc, thú vui của người có tiền sao. Anh định sẽ đi bao lâu?” Cậu tỏ vẻ cáu kỉnh, nụ cười nhẹ trên môi từ lúc gặp hắn ta vẫn chưa hề tan đi.
Trả lời cậu là sự im lặng.
“Ăn kem không? Tuy là tan ra hết rồi, coi như tôi đãi anh một bữa.” Cậu thò tay bốc hai cây kem đã chảy thành bọc nước, đưa ra sau lưng. Hắn phì cười, cầm lấy.
“Shin keo kiệt quá đó nha.”

 

Sân bay ở thị trấn kế bên, cách chỗ cậu không quá xa. Vì là ở thị trấn không nhiều người đi lại, họa may chỉ có mùa du lịch người ta mới tới lui tấp nập nên sân bay cũng chỉ là trạm dừng quy mô nhỏ, thời gian giãn cách các chuyến khá xa, mà điểm đi lại càng ít. Shin đạp xe đến nơi cũng mệt bở hơi tai, cậu dựng chiếc xe đạp một góc dưới đèn đường.
Hai người đứng sánh vai, sự im lặng lạ lùng, chiếc máy bay đang hạ cánh, âm thanh xé rách bầu trời đêm yên tĩnh.
“Shin à, kem dở quá đi! Như sữa đặc nhão nhẹt, quà tạm biệt mà không có tâm gì hết!” Hắn ta thở dài, giở giọng oán trách.
“Dở thì vứt đi, ai bảo ăn rồi chê bai?” Cậu liếc xéo. Sườn mặt gã đàn ông đã hơn 30 tuổi dưới ánh đèn đường trông xinh đẹp và tà ác, một gã xinh trai đến cả thời gian cũng không bào mòn được. Shin thầm cảm thán.

Đôi mắt hắn ta nhìn chòng chọc cậu, dường như vẫn luôn nhìn. Shin cảm thấy hơi chới với trong đôi mắt to tròn, chăm chú.
“Em sẽ nhớ tôi chứ?”
Có một điều này, cậu luôn cảm thấy người đàn ông này có chút ngây thơ lẩn khuất sau vẻ bề ngoài bông đùa hời hợt.

Đồ khốn tồi tệ, Shin thầm nghĩ. Đồ nhẫn tâm, đáng ghét nhất trên đời, khốn kiếp, tôi mong ngón chân út anh đá mạnh vào cạnh bàn, tại sao lại hỏi điều đó khi mà anh đã quyết định sẽ đi đâu đó, nơi nào đó xa xôi mà tôi không biết, và còn chẳng chịu nói cho tôi ngày quay lại?
“Còn anh thì sao, anh Nagumo. Anh sẽ nhớ tôi chứ?” Cậu hỏi, giọng nói cay nghiệt và hằn học.

Và trong lòng Shin chợt lung lay, cậu nghĩ về cuộc đời của mình, những ngày thở dài thườn thượt, những ngày buồn chán lặp đi lặp lại. Nhưng yên bình làm sao! Một giọng nói nào đó sâu bên trong cậu phản bác, không phải như vậy mới là hạnh phúc sao? Hạnh phúc là như thế nào nhỉ? Cậu đang hạnh phúc sao? Vì cái gì trong lòng vẫn luôn chán nản, Shin cũng không có một khát khao đam mê gì cháy bỏng, cậu chỉ muốn một cuộc sống bình đạm. Cậu nghĩ là cậu muốn một cuộc sống bình đạm, không phải sao? Làm một công việc ổn định, tích cóp một số tiền, mua một căn nhà nhỏ và sống thật vui thích cùng với bạn đời. Bạn đời?
Gì chứ, hắn ta còn chẳng bao giờ đếm xỉa đến cậu, những lời bày tỏ bị phớt lờ và gạt phăng một bên bằng trò đùa giỡn. Ban đầu Shin còn buồn rầu và sầu muộn nhiều, nhưng dần cũng quen với thái độ mập mờ không rõ, cậu biết rõ hắn ta không hẳn là không có chút tình cảm. Đôi mắt không biết nói dối. Bọn họ duy trì mối quan hệ như thế đó, cũng không biết từ lúc nào, người thân thiết nhất, nhưng vẫn còn xa lạ.

 

Đôi mắt người kia phản chiếu bóng hình cậu, hắn mở to mắt nhìn, tham lam khắc ghi vào lòng.
Ánh đèn đường liếm láp cái bóng đổ dài của hai người họ, ngọn đèn theo gió lắc lư.
“Rất nhiều.”
Shin chợt thấy cũng không có gì quan trọng đến vậy. Cậu mới hai mươi lăm tuổi. Hắn ta năm nay ba mươi hai.
“Được rồi, vậy anh có cần một người đồng hành không?” Cậu nhoẻn miệng cười, nụ cười mỉm dần biến thành thứ gì đó lớn hơn, phá tan lồng ngực thành nụ cười giòn tan, có thể là hạnh phúc.
Chỉ có thể là hạnh phúc.
Đôi bàn tay trắng sứ nắm lấy tay hai tay cậu, đôi bàn tay đẹp như hình xăm Praying hands trên khuôn ngực vững chắc của hắn ta. Đôi bàn tay có chút lạnh lẽo và nhớp nháp vì mớ kem nhão ban nãy. Đôi môi cũng có mùi kem ngọt, vị kem cậu vô cùng thích.
Một chiếc máy bay đang lấy đà trên đường băng, cất cánh.

 

 

 

 

 

 

 

Câu chuyện sau đó về việc hai người đạp xe cọc cạch trở về nhà lấy giấy tờ và hành lý để gấp rút đi trong đêm (dường như Nagumo sợ Shin lại đổi ý), lần này là Nagumo chở Shin.
Bọn họ lên tận máy bay rồi mới dám gọi điện cho Sakamoto để bàn giao cửa hàng và thông báo nghỉ việc vô thời hạn, chắc anh Sakamoto phải đóng cửa một tuần để tuyển nhân viên mới. Cả việc thay máy lạnh và tấm thảm. Shin có cảm giác anh ấy đang giết mình, dù là cách đường dây điện thoại. Dù cuối cùng thì anh chỉ nói một câu,
“Được rồi, nhóc hãy đi đâu đó, chơi thật vui nhé. Còn nếu tên khốn kia làm gì cứ bảo ta, dù không giết chết được ta cũng khiến hắn sống dở chết dở.” Đoạn anh im lặng một chút, “Chúc mừng nhóc, lâu lâu trở về thăm Hana và Aoi nhé.”
Còn về việc hai người đi đâu? Về thế giới mới, đâu cũng được, hắn ta cũng không thiếu tiền. Shin muốn ngắm nhìn thế giới, và cậu thấy lồng ngực mình vẫn đầy ắp với một thứ gì đó, lần này không phải tiếng thở dài.
Bàn tay hắn ta giờ đây ấm áp vô cùng.

Notes:

câu chuyện khá nhàm chán ha? một Shin ngần ngại bước ra khỏi vùng an toàn của mình, mắc kẹt trong cuộc sống ổn định, buồn bã và một Nagumo cũng là một gã đàn ông nhút nhát. Hắn ta không dám tiến tới và xác định mối quan hệ của cả hai, cũng không lời nào dám hỏi Shin có muốn đi cùng mình hay không, nhưng mà cuối cùng thì cả hai đều có một khởi đầu tốt đẹp.

ban đầu mình cũng định cho một cái kết dày vò hai người hơn một chút, tan rã trong không vui. Đại loại là khi Nagumo hỏi "em sẽ nhớ tui chứ?" thì Shin sẽ trả lời đại loại kiểu, "I miss my (friends). I’m not going to miss you. I’m not going to find you. I’m not going to look for you. I don’t want to know where you are or what you do. I don’t want to think about you anymore." (đây là một lời thoại trong Hannibal series, Will Graham nói với Hannibal) và hai người sẽ rời xa nhau, với sự day dứt và hối hận của cả hai nhưng mà chắc đây là câu chuyện của một vũ trụ khác.

Cuối cùng thì xin cảm ơn các bạn đã đọc, xin chúc tất cả mọi điều tốt lành.