Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Fandom:
Characters:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-06-23
Updated:
2026-01-05
Words:
11,524
Chapters:
4/?
Comments:
17
Kudos:
32
Bookmarks:
4
Hits:
431

Kinh sư ngự án - Quân lệnh

Summary:

Thế cờ là hai bên đối kháng, nhưng bàn cờ của bậc đế vương là sự duy trì của vô số sự cân bằng. Hậu cung - tiền triều, văn thần - võ tướng, thế gia - hàn môn. Vừa đối lập, lại cũng đồng thời dính chặt với nhau chẳng thể tách rời.

Đế tâm khó dò, nhân tâm khó đoán. Mỗi một bước đi đều chẳng biết sinh tử ra sao. Một quân cờ nhỏ tưởng chỉ là tốt thí lại là mấu chốt thắng bại. Một thế cờ to, cũng có khi chỉ vì một xuất phát điểm nho nhỏ.

Notes:

Bối cảnh triều đại, địa danh đều là giả tưởng. Vui lòng không liên hệ thực tế.

Chapter 1: Hồi 1 - Chương 1: Biên Trấn tương ngộ

Chapter Text

Cỗ xe ngựa lọc cọc trên con đường mòn gập ghềnh lúc trời chưa sáng hẳn. Cuối thu, gió thổi qua đã mang theo chút cảm giác lạnh buốt, đủ để khiến người ta kéo cao cổ áo lúc xuất hành. 

 

Tên nhóc đánh xe ngồi gà gật vì buồn ngủ, cứ chốc chốc lại rụt cổ rùng mình mỗi độ trở gió. Phía trước xe, cách một khoảng không xa không gần là một bóng người cưỡi trên lưng ngựa trắng. Thân áo xám tro, bóng lưng đĩnh đạc. Thoáng nhìn qua, trông nét mặt y điềm nhiên như không, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên khi nghe thấy vài tiếng ho khan quen thuộc truyền đến từ phía sau.

 

“Nếu biết thân mình Thượng thư đại nhân yếu ớt đến vậy, chi bằng để ta đi trước. Chờ bao giờ gió lặng sương tan, ngài thong thả đến sau cũng chẳng muộn.”

 

Tiếng ho khan trong xe vẫn kéo dài một lúc rồi mới chợt dừng. Một bàn tay trắng bệch mảnh khảnh vươn ra nhấc rèm xe lên, để lộ gương mặt nhợt nhạt chẳng kém gì.

 

Đến mức, người ngoài trông thấy chắc cũng chẳng cầm lòng được muốn đến gần xem hắn có thực sự còn sống hay không.

 

“Ngự sử đại nhân giỏi giang thế này, nhỡ may ta chưa đến nơi mà ngài đã tra xong chuyện, đến khi về bệ hạ lại trách ta là kẻ vô năng thì sao?” Vũ Đức Thiện tựa đầu vào khung xe, mắt khép hờ. Nụ cười thường trực trên môi thoáng chút mỏi mệt, lúc nói chuyện cũng chẳng có bao nhiêu sức, nhưng hàm ý khiêu khích lại chẳng hề dịu đi. “Oan chết ta mất.”

 

Bùi Công Nam nghe xong không nhịn được mà cười.

 

“Nếu ngài mà chết thật, thì chắc chắn nguyên nhân phải là nghĩ nhiều hại thân. Ai bảo ngồi xe mà cũng không chịu nghỉ ngơi cho ra hồn?”

 

“Trên xe rung lắc thế này, đầu ta lại đau. Gió lạnh lùa, nằm còn mệt hơn.”

 

Người nọ hơi nhoài người ra khỏi xe, thoáng đưa tay ra như muốn bắt lấy khí trời se lạnh. Gió luồn qua rèm, thổi loạn mái tóc dài còn chưa kịp vấn lên. Trên mặt là vẻ mệt nhọc, ấy vậy mà trong đôi mắt lại lóe lên tia sáng trong trẻo như nắng mai. 

 

Khóe môi hắn nhẹ cong, như bâng quơ mà rằng: 

 

“Bùi ngự sử nghĩ chuyến đi lần này là dễ hay khó.”

 

“Nếu đã là quân lệnh, tất nhiên là khó.”

 

“Ý ngài là bệ hạ làm khó hai ta?” 

 

Nghe ngữ khí bắt bẻ đó của hắn, Bùi Công Nam không khỏi có chút bất đắc dĩ lắc đầu. Hai người vốn cùng bái một thầy, thời gian chênh nhau vài năm. Theo lý mà nói, y gọi hắn một tiếng “sư huynh” cũng chẳng sai. Ấy thế mà chỉ vì một lần được tiên sinh khen nhiều hơn một câu, hắn lại cứ vịn đó làm cớ chẳng tha, lần nào nói chuyện cũng phải mỉa mai đủ đường. Người ngoài nhìn vào còn tưởng kết thù sâu mấy đời, nào ai nghĩ tới giữa hai người còn một tầng quan hệ thân thiết nhường này. 

 

Bùi Công Nam có khổ mà chẳng thể nói, chỉ phải cố lựa lời mà đáp.

 

“Việc vua giao, vốn chẳng dễ làm. Nhưng nếu dốc sức dốc lòng, chuyện cũng chẳng khó.”

 

Vũ Đức Thiện nhếch môi, hiếm thấy không đuổi theo truy hỏi thái độ lập lờ nước đôi này của y mà lại quay về mục đích ban đầu.

 

“Ngài theo Thái phó bốn năm, ta lại bái sư hơn mười năm. Trước cùng lạy một thầy, bây giờ lại cùng nhận một lệnh. Có cảm thấy gì không?”

 

“Cảm thấy trời năm nay lạnh hơn năm ngoái.”

 

“Sư đệ…” Hắn thở dài, chợt cảm thấy tên nhóc này đang cố ý muốn lảng tránh chủ đề. “Ta sợ lần này hai ta đi thì dễ mà về lại khó.”

 

Chẳng chờ họ Bùi đáp, hắn lại tự mình lẩm bẩm.

 

“Thân này vốn nhiều bệnh lắm tật, bệ hạ đâu phải không biết. Thế mà tiết trời này ta lại phải cùng ngài bôn ba trăm dặm…” Ngước mặt nhìn trời, Vũ Đức Thiện tặc lưỡi thở than. Dáng vẻ trông đến là chán đời. “Nhà họ Vũ ta nào đâu thất sủng đến mức đó.”

 

“Họ Vũ không thất sủng, thế thì chắc là do Thượng thư đại nhân chọc giận thánh nhan rồi.” 

 

Họ Bùi cười khẩy một tiếng. Mà người nhà họ Vũ đằng sau cũng chẳng vừa.

 

“Ta thất sủng thì cũng có ngài đi theo làm bạn. Chẳng thiệt.”

 

Thế là lại ngưng một lúc. Rèm xe buông, tiếng ho khan đè nén lại vang lên từng đợt. Bàn tay cầm cương ngựa của Bùi Công Nam chợt xiết rồi lại khẽ buông. Mãi đến khi tiếng dứt hẳn, y mới không nhịn được thả cho ngựa đi chậm lại ngang xe. Tay vươn ra gõ gõ mấy cái lên tấm gỗ, hỏi.

 

“Hay là tìm chỗ dừng nhé?”

 

Người trong xe chỉ đáp bằng một tiếng hừ lạnh. Bùi Công Nam thở dài, xem như nhận mệnh mà hỏi tiếp.

 

“Ta nghe nói Tri phủ tiền nhiệm của An Châu vừa mất?”

 

Lần này rốt cuộc có tiếng đáp. 

 

“Kho lương có vấn đề, quan lại đến tra truy cứu trách nhiệm. Hắn thì treo cổ trong ngục, nói là sợ tội tự sát. Nhưng tội chứng vốn cũng chẳng đủ, khơi khơi tự sát, há chẳng phải vạch áo cho người xem lưng? Còn nữa, nghe bảo người trước lúc chết có xin giấy viết thư, thế mà rốt cuộc chẳng để lại chút chữ nghĩa nào. Kỳ quặc.” 

 

Giọng người trong xe nhỏ hơn, khàn hơn, nhưng nói một hơi dài chẳng vấp lấy một lần. Thiết nghĩ cũng đã nghẹn cả một đoạn đường chỉ chờ dịp nói ra. Bùi Công Nam nghe mà thở dài, thoáng trầm tư, rồi đáp khẽ.

 

“Quan nhỏ chết, bên trên thường không mấy để tâm, đôi lúc kết án qua loa cũng chẳng thiếu. Nhưng lần này, dù có muốn nhắm mắt làm ngơ cũng không được, vậy mà trong triều lại chẳng có bao nhiêu tiếng gió.” 

 

Chợt nghe Vũ Đức Thiện cười khẩy một tiếng. Giọng hắn như giấu sau cơn ho, nghe lại có mấy phần ngột ngạt.

 

“Không phải không có gió, mà là gió bị chặn bằng sạch. Lần này ta với ngài là cá hay mồi, rốt cuộc cũng phải chờ người thả dây quyết định.”

 

“Cá? Ta và ngài có thể là cá gì được?”

 

Nghe giọng y thoáng chút trêu chọc, Vũ Đức Thiện cũng mỉm cười, lặng lẽ nhìn lên trần xe một lúc mới đáp.

 

“Ta á? Cá bệnh. Nhưng bơi được ngược dòng.”

 

Bùi Công Nam bật cười.

 

“Vậy mong Thượng thư đại nhân bơi chậm một chút. Ta còn phải đi sau gỡ lưới.”

 

Trong xe lại im lặng thêm chốc lát. Mãi đến khi y nghĩ người nọ sẽ chẳng nói thêm gì nữa thì rèm xe lại vén lên. Vũ Đức Thiện ló mặt ra, nháy mắt với y một cái.

 

“Chia hai đường đi, ngài cứ đi trước, ta theo sau. Nếu một đường bình an ta sẽ gặp ngài ở Biên Trấn. Còn nếu có ai cản...”

 

Ngừng lại một chút, hắn khẽ cười mà rằng:

 

“Thì cá phải tự mà bơi.”

 

Nụ cười trên mặt Bùi Công Nam thoáng nhạt đi. 

 

“Mong là đến lúc đó vẫn có thể tiếp tục nghe ngài nói nhảm thế này.”

 

Ngữ điệu nửa chút hờn dỗi, lại cũng chẳng thiếu đôi ý quan tâm. Vừa dứt câu, y nghiêng mặt liếc sang phía xe ngựa như xác nhận gì đó rồi chẳng nói thêm gì thúc ngựa rời đi trước. 

 

“Tiên sinh…”

 

“Khúc quanh phía trước nhớ đổi hướng, đừng chạy theo Ngự sử, kẻo lại lạc đường.”

 

Vũ Đức Thiện ngồi trên xe dõi theo một lúc, mãi đến khi bóng người khuất hẳn sau đường mòn mới khẽ cười xòa một tiếng. Rèm xe buông xuống, ngăn lại tiếng ho khan mơ hồ.

 

Trời cũng dần sáng.

 

***

 

Nam Triều rộng lớn, quốc thổ trải dài. Phía tây dựa núi, phía đông giáp biển. Xuôi về nam đất đai màu mỡ, sông ngòi dày đặc, khí hậu ôn hòa. Ngược lên bắc tiết trời lạnh lẽo, lại giáp với nhiều phiên quốc dị tộc. Kinh đô An Lữ tọa lạc ở trung tâm Nam Triều, thổ nhưỡng phì nhiêu, người người an cư lạc nghiệp. Phủ An Châu lại có địa thế hẹp dài, gần như chiếm hơn một nửa đường biên giới tây bắc, thành ra thường xuyên xảy ra chiến sự liên miên.

 

Mà Biên Trấn nằm ở vùng ngoại ô An Châu, vừa lúc là trạm trung chuyển của toàn bộ châu phủ phía bắc với vùng trung tâm. Nơi giao lộ người ngựa chen chúc vô kể, một ngày chẳng biết có đến bao nhiêu kẻ đến người đi. 

 

Náo nhiệt, cũng vội vã.

 

Một tay Bùi Công Nam giữ cương ngựa, sau lưng đeo tay nải, cước bộ thong dong bước về phía Dịch trạm Biên Trấn. Thoáng nhìn một thân áo vải thô ráp, vài người chỉ nghĩ y chỉ là một tên thư sinh tầm thường. Nhưng khi nhìn thấy con dấu chói lọi của Ngự sử Đài, mặt tên phu dịch lập tức biến sắc, vội vàng dẫn người vào trong.

 

Cai đội vốn đang ngồi gác chân rung đùi uống trà, hay tin cũng vội chỉnh mũ áo chạy ra. Lúc vái lạy còn âm thầm lau mồ trên trán.

 

“Không biết Ngự sử đại nhân đến nên không kịp đón tiếp từ xa, mong ngài thứ tội.” 

 

“Không sao. Vốn cũng chẳng muốn rầm rộ gì.” Bùi Công Nam thong thả khoát tay, không mấy để tâm. “Bổn quan phụng mệnh thiên tử đến để kiểm tra kho lương, ngài cứ theo quy định mà làm, không cần lo mấy chuyện râu ria làm gì.”

 

Trên mặt viên Cai đội chợt thoáng vẻ sửng sốt, động tác chắp tay làm được một nửa lại đột nhiên khựng lại ra chiều bối rối.

 

“Có vấn đề gì sao?” Y hơi nhướng mày hỏi.

 

Kẻ kia vội vàng cúi đầu thưa.

 

“Bẩm ngài, kiểm tra kho lương thì không có vấn đề gì. Chẳng qua là… hôm qua không phải vừa kiểm sao?”

 

“Hôm qua?” Lần này, người sửng sốt lại trở thành Bùi ngự sử. “Ai kiểm?”

 

Kẻ trước mặt chưa kịp đáp, phía sau lưng đã truyền đến một loạt xôn xao. Ngoài tiếng bước chân vội vã loạn xạ, còn có cả vài tiếng gọi nửa hoảng nửa kinh.

 

“Đại nhân! Đại nhân! Ngài đi chậm một chút, hạ quan còn phải thông báo nữa mà!”

 

“Rườm rà! Đám văn nhân các ngươi suốt ngày chỉ giỏi vẽ chuyện. Nếu chẳng việc gì khuất tất, ta vào xem một loáng là xong, cần gì phải truyền với cả báo.”

 

Chưa thấy mặt, nhưng giọng nói vang dội của người này chẳng hiểu sao lại khiến Bùi Công Nam cảm thấy có chút quen thuộc. Xen vào lại có cả âm thanh leng keng của chiến bào va chạm vào nhau lúc chuyển động. Quả nhiên, vừa quay đầu nhìn lại đã thấy một toán binh rồng rắn kéo tới. Người đứng đầu mặc một thân quân phục của Đốc sứ, kiếm đeo bên hông, vẻ mặt lạnh như tiền, trong ánh mắt ẩn hiện khí thế sát phạt.

 

Người nọ như cũng chẳng ngờ được sự hiện diện của y ngay lúc này, mắt vừa chạm, cước bộ đã khựng lại chốc lát. Hai bên nhìn nhau chẳng nói, kẻ dưới lại càng chẳng có ai dám phát ra âm thanh.

 

Cuối cùng, vẫn là Bùi Công Nam phản ứng trước nhất. Y chắp tay trước mặt, hơi cúi người chào:

 

“Tả đô đốc sứ.”

 

“Thì ra là Tả đô ngự sử.” Người đối diện chậm mất nửa nhịp mới chắp tay đáp. “Thất lễ.”

 

Nếu không phải kiểu chắp tay của gã qua loa đến độ chẳng thèm giữ ý thì Bùi Công Nam sẽ tin hơn vào hai từ “thất lễ” ấy. Nhưng y cũng chỉ cười chẳng bận tâm. Cả triều đình ai mà chẳng biết, vị Trần Đốc sứ trước mặt y lúc này cứ như trời sinh đã chẳng hợp mệnh với thư sinh văn nhân. Còn có thể nói một câu chào, cũng xem như nể mặt lắm rồi.

 

“Nghe nói Đốc sứ vừa bình loạn ở Nam Sách xong, quả là tướng tài của Nam Triều ta, thật vất vả cho ngài quá. Bùi mỗ khâm phục.”

 

“Lệnh vua ban, không dám nói tài. Giúp dân yên ổn, vốn là việc nên làm, không khổ.”

 

Người nọ phất tay, đối với lời khen ngợi lấy lòng của y chẳng mảy may xao động. Bùi Công Nam lại làm như không thấy, vẫn dùng vẻ mặt tươi cười hỏi thăm.

 

“Đốc sứ nói đúng, là Nam thiển cận. Chỉ là không biết ngài vì cớ gì lại đến đây?”

 

Nam Sách nằm ở rìa đông bắc Nam Triều, hoàn toàn ngược hướng An Châu. Kể cả có là được bệ hạ triệu về kinh thì cũng chẳng thể đi qua địa phận An Châu được.

 

“Phụng lệnh hành sự.”

 

Lời đáp nhạt nhẽo ngắn gọn, Bùi Công Nam nghe xong lại khẽ nhướng mày rồi tủm tỉm cười đáp.

 

“Khéo thật. Hạ quan cũng đang phụng lệnh hành sự.”

 

Bấy giờ, Trần Anh Khoa mới chợt cau mày. Ánh mắt sắc bén của gã lướt qua khuôn mặt tươi cười đối diện như thể muốn nhìn thấu tâm tư đang ẩn giấu. Nhưng hiển nhiên, quan lại làm việc dưới sắc mặt bậc cửu ngũ chí tôn thì nào phải hạng tầm thường dễ dàng bộc bạch tâm tư. 

 

Gã trời sinh không thích văn thần là vậy. So với võ tướng thẳng thắn, văn quan quanh co đủ đường thật sự chẳng biết đâu mà lần.

 

“Ta đến kiểm tra kho lương.” Trần Anh Khoa phiền lòng, tặc lưỡi.

 

“Trùng hợp vậy sao? Hạ quan cũng thế.” Nét cười trên mặt họ Bùi chẳng đổi, ngược lại còn đậm thêm mấy phần. “Nhưng có một chuyện còn trùng hợp hơn, ngài biết là gì không?”

 

“Chuyện gì?”

 

Bùi Công Nam lại phất tay ra hiệu cho kẻ đang đứng khom lưng bên cạnh. Người nọ lắp bắp, ngó nghiêng mấy cái, không khỏi rùng mình trước uy áp của vị tướng từng trải qua mấy bận sinh tử trên chiến trường, nhưng rốt cuộc vẫn phải lí nhí đáp.

 

“Bẩm, hôm… hôm qua đã có người đến kiểm tra, giờ toàn bộ sổ sách đang ở bên đó ạ.”

 

Thế là lại thêm một người sửng sốt. 

 

Đừng nói Tả đô đốc sứ kinh ngạc đến độ ngẩn ra, đến cả chính viên cai đội kia cũng chẳng dám nghĩ nơi trạm dịch nhỏ nhoi của Biên Trấn lại cùng lúc đón đến tận ba vị quan lớn. Mà nguyên nhân, lại cũng chỉ vì một cái kho lương.

 

“Ai tra cơ?”

 

“Bẩm, vị đại nhân đó họ Vũ, còn mang theo công văn của Hình bộ ạ.”

 

“Họ Vũ?” Vẻ mặt Trần Anh Khoa càng thêm cau có. Trong đầu chẳng hiểu sao chợt hiện lên điệu cười như hồ ly của một người nào đó. “Tên gì cơ?”

 

Hỏi xong, lòng đã tự có dự cảm không lành. Lại nghe Bùi Công Nam đột nhiên chen vào, giọng điệu nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

 

“Hình bộ có được mấy người họ Vũ đâu, đều là người quen cả ấy mà. Đốc sứ cũng đâu phải chưa gặp bao giờ.”

 

Sắc mắt Trần Anh Khoa ngay lập tức tối sầm. Không cần ngó sang, gã cũng biết thừa tên họ Bùi kia đang đắc chí cỡ nào. Bởi luận phẩm cấp, chức Ngự sử của Bùi Công Nam thấp hơn gã một bậc. Nếu chỉ có hai người, gã hoàn toàn có thể trấn áp y mà chẳng cần dùng đến vũ lực.

 

Nhưng nếu tính thêm cả tên họ Vũ kia thì lại khác. Đều là nhị phẩm, nhưng Nam Triều vốn trọng văn hơn võ, gã ở trước mặt người kia cũng phải tự xưng một tiếng hạ quan chứ đừng nói đến quyền quyết định tra án. Không nói đến ai áp ai một đầu, chỉ nhắc đến việc tự do tung hoành ở đây thôi cũng đủ nan giải rồi.

 

Bởi thế mới nói, gã thật sự chẳng hợp với văn nhân tẹo nào!

 

“Đến cũng đã đến rồi.” Hai mắt Bùi Công Nam cong cong, nụ cười lần này lại nhiều thêm mấy phần hả hê. “Cùng chung mục đích, lần này mong được Đốc sứ chỉ giáo nhiều thêm nhé.”

 

Trần Anh Khoa xuýt chút thì bóp gãy cả chuôi kiếm.