Work Text:
Người ta nói Son Siwoo là một con khỉ và Kim Kiin không thể không đồng ý với điều đó bởi vì kể cả khi vắng mặt thì con khỉ Son Siwoo vẫn cứ chuyền cành trong tâm trí của cậu.
Rõ ràng là mọi thứ vẫn luôn bình thường mà, vậy vì sao chỉ vì nhìn trong rank có một cha tự nhiên để ID là “LehendsKiin”¹ mà choke vậy hả Kim Kiin ơi? Run cả tay, hụt cả lính?
Nhìn cái ID đó mà trong đầu Kim Kiin tự nhiên nhớ tới vòng tay vòng qua eo cậu tối qua, rồi rủ rỉ vào tai cậu mấy lời đường mật.
“Kiin-ah, tối nay anh đến ký túc xá của em nhé.”
Ký ức như một dòng điện chạy dọc sống lưng Kim Kiin, khiến tay cậu nổi một tầng da gà, môi lưỡi khô khốc. Tất cả chỉ vì một cái ID thôi ư? Hay vì đêm qua, Son Siwoo chỉ ôm lấy cậu, cánh tay mảnh khảnh trườn lên lưng cậu, ôm lấy bờ vai cậu, rồi luồn vào trong quần short của cậu, để ve vuốt cặp đùi của cậu. Và tất cả những gì Son Siwoo làm cũng chỉ dừng lại ở đó, không có gì hơn, vì như Son Siwoo nói:
“Mai anh phải về sớm, chứ muộn một chút, tụi nhỏ tỉnh dậy rồi thấy anh đi ra từ phòng em thì cũng không ổn, phải không Kiin?”
Tại sao Kim Kiin lại đồng ý với cái yêu cầu vớ vẩn đó nhỉ? Để con khỉ Son Siwoo đó thích làm gì thì làm, rồi những cái ký ức chết tiệt đó thật sự như cái mạng nhện bắt kẹt sự chú ý của Kim Kiin. Cái ván game này, Kim Kiin nghĩ là toang rồi đó.
Cái đồ khỉ Son Siwoo ấy thật sự léo nhéo trong đầu Kim Kiin. Và còn đốt cả đũng quần của Kim Kiin bởi những cái hành động ám muội không tới nơi tới chốn nữa.
Kim Kiin liếc nhìn đồng hồ.
1:38.
Thừa 8p stream rồi, nốt cái trận này là có thể đi về. Tập trung nốt đừng có quăng game.
Và Kim Kiin sẽ đổ lỗi cho việc hôm nay cậu phải stream tận 3 ca, việc ngồi trước camera 9 tiếng không tính thời gian đi ăn tối khiến cậu quên đi rằng bản thân mình vẫn luôn ngồi trước một cái camera đang bật, và nó sẽ chỉ nhắc nhở về độ tồn tại của bản thân khi có một cái donate nào đó nổ.
Nói về nổ thì, nhà chính của đối phương nổ rồi. Trộm vía, cái thảm xanh² của Kim Kiin còn nguyên.
“Bye bye mọi người nhé, chúc mọi người ngủ ngon.”
Kim Kiin vừa chào mọi người, vừa tắt cam. Tất cả những gì mọi người thấy trước khi chiếc màn hình camera bé xíu bị tắt đi là ếch cha đang cười tủm tỉm cầm điện thoại lên.
Sau khi stream được tắt, Kim Kiin nhấn lạch cạch vào bàn phím điện thoại.
1:53AM
🐸
Nhà anh.
Khỉ Siu
?
🐸
Tối nay em qua nhà anh.
Khỉ Siu
???
Bây là ai?
Trả Kim Kiin đây
🐸
Có cho qua không?
Không thì em về ký túc xá.
Khỉ Siu
Cho mà cho mà
Gì căng thế
Để anh báo hlv một tiếng đã
🐸
Mai anh không có lịch stream.
Khỉ Siu
Em cũng vậy mà Kiin
🐸
Em biết
Tốt.
Khỉ Siu
???
Tốt gì cơ?
Tốt gì cơ Kiin?
Kiin ơi?
Kim Kiin?
Đợi anh đợi anh.
Thật sự Kim Kiin không biết cái gì nhập vào cậu nữa. Kim Kiin muốn kéo mình quên đi mấy cái trò tán tỉnh sến sẩm và mấy cái hành động dâm tặc của thằng cha support đó, nhưng mà ký ức của Kim Kiin tốt quá làm cái gì vậy?
Dù vậy thì Kim Kiin vẫn muốn thật mau chóng nhìn thấy Son Siwoo. Thật sự, Kim Kiin cảm thấy mình điên rồi, tất cả là tại cái ID vớ vẩn đó, tại cả cái bàn tay táy máy của Son Siwoo đêm qua cứ sờ soạng khắp cơ thể Kim Kiin mà không để cậu yên, rồi sau đó sáng sớm ra đã thơm vào miệng Kim Kiin khi cậu chưa đánh răng.
Rồi giữa cái nóng bức của tối mùa hạ, Son Siwoo lững thững xuất hiện trong tầm mắt của Kim Kiin, tay xách hai cái túi rõ to, nhìn là thấy có soju và một đống snack mà Kim Kiin biết ngay là cha này định lợi dụng lúc off season không phải scrim không phải stream mà lên kế hoạch đánh chén với cậu. Đầu tóc của con khỉ Son Siwoo rối như cái tổ quạ, cái mặt thì cười toe toét tủm tỉm, quần đùi áo phông nhìn bầy hầy, thật sự chỉ muốn đấm cho một cái nếu Kim Kiin có nhiều sức hơn một chút. “Xấu trai vl” nhưng mà thế đẹo nào tim của Kim Kiin vẫn cứ đập như trống bỏi.
“Ngồi phòng stream cả ngày mà sao nhìn gớm vậy?”
“Thì tại ngồi phòng stream cả ngày nên anh mới chill hơi quá đó Kiin.”
Son Siwoo mở cửa nhà rồi kéo theo Kim Kiin vào trong bếp.
“Viewer của anh thật khổ.”
“Họ coi anh chơi game mà, có ai nhìn mặt anh như Kim Kiin đâu.”
Son Siwoo loạng quạng không tìm thấy công tắc đèn, làm Kim Kiin thở dài rồi lại phải thò tay ra gẩy hộ cái công tắc đèn bé xíu.
“Em khá chắc là có rất nhiều người coi stream anh vì cái mặt của anh đó.”
“Trong đó có Kiin không? Kiin có nhìn mặt anh không? Kiin có coi stream của anh không? Kiin có thích mặt của anh không?”
Kim Kiin thở dài, đưa tay cầm lấy túi đồ ăn cho Son Siwoo, rồi để túi lên mặt bàn ăn của anh.
Trong sự ngỡ ngàng của Son Siwoo, Kim Kiin ôm lấy anh, mặt cậu tựa lên hõm vai anh, rồi bàn tay ở sau lưng anh ôm chặt lấy cơ thể cao mảnh khảnh.
“Siu-hyung là cái đồ tồi tệ.”
Son Siwoo giật mình, hôm nay anh đã làm gì đâu mà con ếch của anh lại dỗi anh mất rồi?
“Vậy hãy nói cho anh biết rằng anh đã làm gì sai đi Kiin, anh sẽ ngoan ngoãn nhận lỗi.”
“Anh còn chẳng biết mình làm gì sai, con khỉ già ngu ngốc này.”
Bàn tay bé xíu của Kim Kiin đập lên lưng Son Siwoo.
“Đêm qua thì sàm sỡ em, sáng nay thì hôn em, xong tiện thể bóp mông em, mà không biết lỗi ở đâu.”
“Anh xin lỗi mà, lần sau anh không làm vậy nữa, anh làm em khó chịu…”
“Sai.”
“Dạ?”
“Em khó chịu, vì con khỉ đần nào đấy để em ngồi stream leo rank cả ngày mà chẳng nhắn tin chọc em lấy một lần, xong, tối qua còn sờ em tới mức đó mà chẳng thèm giúp em đến cuối”
À, ra vậy, con ếch của anh bị anh chọc cho nóng người, nhưng anh lại chẳng chịu đưa một bàn tay mát đến để xoa dịu em.
Son Siwoo đưa hai bàn tay lên áp vào má Kim Kiin, nâng mặt của em lên.
“Vậy, để anh làm phiền Kim Kiin đêm nay nhé. Dù Kim Kiin có than anh phiền, hay Kim Kiin có nắm lấy tay anh xin tha, anh cũng không ngừng lại đâu nhé.”
Kim Kiin bĩu môi.
“Bình thường anh cũng vẫn luôn thích gì thì làm đó mà, có bao giờ nghe em đâu, khỉ Siwoo.”
Son Siwoo cười. Người yêu của anh tại sao lại ngày càng đáng yêu thế này.
“Anh đã bảo là Kim Kiin em đừng có đáng yêu thêm nữa mà.”
Rồi Son Siwoo đặt xuống môi Kim Kiin một nụ hôn. Hai bàn tay anh chạy từ má Kim Kiin xuống dưới cổ của em, rồi ve vuốt cái cổ mềm mại.
“Đừng trách anh Kiin à, em thật sự quá đáng yêu rồi.”
Sáng hôm sau, khi Kim Kiin tỉnh dậy với cái cổ chi chít dấu hôn, khớp hông và lưng thì đau nhức như thể cậu đã ngủ sai tư thế vài đêm, Kim Kiin thật sự chỉ muốn bụp vào mặt cái con khỉ già đang ngủ úp sấp bên cạnh mình kia. Trong khi Kingen rủ đi tập thì không đi tập, được có vài buổi xong sủi tăm hơi, thế mà vẫn có sức để cày cậu lên bờ xuống ruộng. Điều hoà phòng ngủ giờ đây có lẽ hơi lạnh với Kim Kiin, cậu ngồi dậy, với lấy chiếc điều khiển điều hoà bên đầu giường của Son Siwoo, làm lệch cái chăn của anh trong quá trình đó. Tăng được nhiệt độ điều hoà lên, Kim Kiin nhìn con khỉ đang nằm ôm cái gối ôm có vỏ bọc là một đám Keroppi rồi thở dài.
Trên tấm lưng trần của Son Siwoo là những vệt đỏ chằng chịt. Vốn Kim Kiin chẳng nuôi móng tay, cậu cũng luôn chăm chỉ cắt móng. Nhưng nhìn những vệt đỏ gay gắt trên lưng Son Siwoo, làn da rám nắng của anh chằng chịt những vết xước, Kim Kiin vẫn bất giác nhìn xuống những đầu ngón tay của bản thân, rồi cậu thật sự thấy da chết kẹt lại giữa phần kẽ móng tay bé xíu.
Miệng của Kim Kiin méo mó, con khỉ già cũng chẳng khoẻ gì mà cậu còn cào cấu vậy, hôm bữa cổ của con khỉ Son Siwoo đã bị chính chủ cấu cho nhiễm trùng, giờ thêm cả Kim Kiin cào lên cái tấm lưng gầy của anh. Giờ thì miệng của con ếch Kim Kiin thật sự mếu xuống, rồi bĩu lại còn có một xíu. Sao mà nó không cảm thấy tội lỗi được chứ, dù lưng và hông của nó cũng đau, nhưng nó còn trẻ, nó còn có da thịt hơn con khỉ quắt queo đó, mà nó cào con khỉ tới vậy, nó cũng thương.
Nó biết mấy cái dấu móng tay của nó ịn lên người anh cũng chẳng phải chỉ một hai lần, cũng là do Son Siwoo bắt nạt nó quá. Nhưng mà nói gì thì nói, nó cũng chẳng thể quen được với việc cái lưng của Son Siwoo sẽ đau trong vài ngày tới, rồi sưng tấy, rồi Son Siwoo tới chỗ nó vừa ôm nó vừa rên rẩm để nó chườm đá lưng và vuốt ve những chỗ nó đã cào tím người anh.
Nên Kim Kiin lẳng lặng chui vào trong chăn, kéo lên đắp cho con khỉ đang lạnh còng queo vì nãy bị nó làm rớt chăn. Rồi Kim Kiin xích lại gần chỗ của Son Siwoo, vòng tay qua ôm lấy tấm lưng chằng chịt vết xước đó, đầu nó tựa lên cánh tay đang ôm lấy cái gối ôm Keroppi.
“Chả thèm ôm em”
Kim Kiin phụng phịu, nhưng vẫn nhắm mắt lại, để cảm nhận cái sự bình yên của một sáng ngày nghỉ hiếm hoi bên cạnh Son Siwoo. Dần dần, ý thức của Kim Kiin trôi về miền xa thẳm. Còn Son Siwoo thì đã đá cái gối Keroppi qua một bên, để vòng cánh tay gầy nhẳng của anh qua eo của con ếch Kim Kiin. Thơm lên mái tóc úp bát ngốc nghếch của Kim Kiin, Son Siwoo cười.
“Anh đã bảo rồi, Kiin đừng có mà cố gắng đáng yêu nữa, bởi vì với anh, nếu Kiin mà đáng yêu hơn nữa, thì anh thật sự sẽ gặp rắc rối lớn đấy.”
Ví dụ như ngày nhớ đêm mong, rồi một tuần tới chỗ em chỉ một hay hai lần, dù chưa bao giờ là đủ, nếu em đáng yêu hơn nữa thì cơn nghiện ếch thời Kiin của anh thật sự sẽ không thể nào kiểm soát được nữa.
Anh yêu Kim Kiin nhiều lắm, vậy nên, ngay cả trong mơ, hãy vẫn chấp nhận lời cầu hôn và cưới anh nhé, Kim Kiin.
