Actions

Work Header

Chữa tình

Summary:

Sơn chợt nhận ra một sự thật mà Sơn chẳng bao giờ nhớ đến. Dù có bị quên đi thì Sơn vẫn yêu Thạch như lúc bắt đầu.

Thạch yêu, yêu cái cách Sơn tận tuỵ nhen nhóm ngọn lửa nhỏ bên trong trái tim Thạch.

Notes:

Mọi thông tin, chi tiết đều là tưởng tượng.

Chapter Text

Tiếng chuông điện thoại vang lên ầm ĩ

Sơn uể oải, giãn cơ sau một giấc ngủ dài - món quà mà anh tự dành tặng cho bản thân khi phim đóng máy. Phải đến hồi chuông thứ hai thì kẻ lười biếng nằm trên giường mới bật người dậy nghe điện thoại.

”Anh nói đừng gọi trước 12 giờ trưa rồi mà Oanh?”

”Anh đọc cái file em gửi trước nha, cơ hội này không có lần sau đâu á anh ơi”

Cô trợ lí tắt máy thì tới phiên người đàn ông U40 tay chân tê mỏi, vai lưng đau nhức hoạt động đầu óc.

Sơn chậm rãi đọc tên file Lời Mời Anh Tài.docx. Chuơng trình thực tế?

”Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai?”

Chuông cửa từ bên ngoài vàng lên

”Đợi xíu tới liền” 

Sau hồi lâu tham khảo ý kiến từ bạn bè, người quen trong giới giải trí lẫn gia đình thì Sơn quyết định liên lạc với bên chương trình thương thảo hợp đồng.

 

Ting - tin nhắn voice được gửi từ Quốc Bảo 

rồi anh có quyết định tham gia không Neko? Em hỏi thì có thằng Phúc là ký rồi nè, có các anh lớn nữa á. Cái này khó có cơ hội lắm nha” - Bảo

”Mình gọi nói chuyện cho tiện” - Bảo

”Anh có đọc danh sách anh tài chưa? Mà nghe nói có mấy người chưa ký đó”

”Ừa thấy rồi, có ông Jun trong đây nữa nè” 

”Ê nói một cái là biết anh chuẩn bị nói gì luôn đó Neko” 

“Nói vậy thôi chứ phải tham gia chứ, điều khoản hợp đồng, cơ hội tốt. Ngại là ngại sau khi tham gia người ta chê thôi chứ già đầu 30 tuổi hơn rồi còn hơi đâu lo mấy cái chuyện đó” 

”Dị đó mà mời đi mấy cái sự kiện có dính tên ST thôi năn nỉ lắm mới chịu đi”  

“Mà.. lỡ mốt có chung nhóm diễn thì anh định nói chuyện với ST sao?” 

”Thì có chung cũng nói tàm xàm hoặc công việc thôi chứ chẳng lẽ chả bắt cóc tao hay gì mà nghe thấy ghê vậy” 

”Đàn ông với nhau mà có gì đâu” 


Trở lại 12 năm trước 

chàng ca sĩ - vũ công nổi tiếng trong nhóm nhạc trẻ đình đám thời đó rộ lên tin đồn hẹn hò đồng giới.

Nguyễn Cao Sơn Thạch - ca sĩ kiêm vũ công trẻ tài năng

Lê Trường Sơn - sinh viên năm cuối ngành Luật Thương Mại

Cả hai gặp và yêu nhau trong lúc không ai thật sự là người lớn.

“Em nghĩ chúng ta nên nói chuyện, em sẽ đợi anh tối nay sau khi anh diễn xong”

Một buổi tối mưa tầm tã, kéo theo tâm trạng của người chờ đợi chùng xuống nặng nề. Chàng sinh viên Luật âm thầm đứng ở góc khuất hậu trường gần cửa ra vào đợi chàng ca sĩ nọ. Đôi mắt cậu cụp xuống, dù cho đã đề ra hơn chục giải pháp nhưng tất cả đều quay về con số 0 tròn trĩn. Lúc này Sơn mới nhận ra cả hai vốn không đi cùng một con đường. 

Thạch từ ngoài sân khấu bước vào, dù cho đã kết thúc phỏng vấn nhưng ánh đèn flash vẫn nhấp nháy mạnh mẽ sau lưng anh. Anh vội vã đi thật nhanh đến góc khuất hậu trường.

Thạch bước chậm lại, sững người một chút, hình ảnh Sơn đứng thẳng, dáng người gầy gò, đôi bàn tay run nhẹ vì lạnh. 

“Anh xin lỗi, đợi anh lâu không?”

“Anh gọi trợ lí mua giúp trà ấm cho em rồi”

Thạch nhẹ nhàng cầm lấy tay Sơn xoa xoa. Cậu từ tốn tách tay người kia ra.

”Được rồi Thạch, em ổn, bây giờ tụi mình cần nói chuyện”

Thạch khựng lại, anh không ngốc đến nỗi không biết việc mà Sơn nói đến là việc gì. Cái cách Sơn nói nó nhẹ tênh nhưng cũng thật nặng nề, nái tim anh chùng xuống ngay lập tức. 

“Em nhận ra mình không đi cùng hướng”

Thạch im lặng không đáp. 

“Anh cũng thấy vậy không Thạch?”

”Có” Thạch khẽ gật đầu, anh không muốn nhìn thằng và mắt Sơn lúc này. Biểu cảm trông rất bình tĩnh nhưng đôi mắt em thì không vậy, tưởng chừng có thể vụn vỡ bất cứ lúc nào nếu tôi nhìn vào nó. Tôi không muốn làm em khóc, ít nhất là vào lúc chúng ta chia tay.

Cổ họng Sơn nghẹn lại rồi lại thôi.

”Em không trách anh, thật sự, nên anh cũng đừng tự trách mình”

”Con đường riêng của anh nó dài và rộng hơn em rất nhiều”

“Nhưng em mệt. Chắc em không đủ kiên nhẫn để chờ anh, em không thích cảm giác bị bỏ lại phía sau Thạch à”

Thạch vẫn im lặng, anh siết chặt tay lại. Anh muốn nói “anh yêu em”, “anh sẽ cố thay đổi”, “em đừng đi”, nhưng chỉ lời nói miệng là không đủ, cố họng anh tắt nghẽn.

“Anh níu em lại được không?” Thạch khẽ nói

“Không, đừng cho em cơ hội” Sơn lắc đầu, hàng mi dài cụp xuống phủ một tầng nước rồi chầm chậm rơi xuống. 

Chó thật. Gồng cho cố rồi cũng khóc sướt mướt một trận.

Thạch xót xa nhìn người thương nấc lên từng hồi nhẹ. Anh kéo tay Sơn lại ôm thật chặt cậu trong lòng, tham lam tận hưởng sự ấm áp cuối cùng mà ngọn lửa của Sơn mang lại, như thể nó sẽ không bao giờ được Sơn nhen nhóm lên lần nào nữa.

Thạch nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của người đối diện lên, tay anh quẹt đi những hàng lệ trên mắt ướt rồi đặt lên đó một nụ hôn nhỏ. Lời an ủi cuối cùng mà Thạch dành cho Sơn.

”Anh xin lỗi, Sơn”

”Anh yêu em” cơn mưa càng nặng hạt, tiếng mưa hoà lẫn tiếng xe cộ tấp nập lần át đi tiếng của anh.

Sơn dường như đã quá tham lam, thì ra mỗi khi đứng trước Thạch thì cậu đều không thể mạnh mẽ được. 

“Cảm ơn vì đã yêu em, quên em đi, chúc anh sống tốt” Sơn xoay lưng đi, dứt khoát không nghoảnh đầu nhìn lại. 

Từ đó Sơn như biến mất khỏi cuộc đời Thạch. Tin tức không, mạng xã hội cũng không, thông tin liên lạc lại càng không. Cả hai vốn đã ít bạn chung, đằng này họ còn không muốn giúp. Thạch vừa xoay cuồng với công việc vừa muốn đi tìm Sơn, cũng đến lúc Thạch mệt mỏi, anh sẽ sống như cậu muốn. 

Đàn ông thì đàn ông, nhưng cũng từng là người yêu của nhau, chia tay sướt mướt như vậy làm như chạm mặt nhau là dễ lắm ấy. Đằng này còn tham gia chung một chương trình, không cùng nhóm thì cũng phải chạm mặt nhau trong ký túc xá. Sơn bắt đầu thấy hối hận về sự tự tin của mình trước mặt Bảo rồi.

Đúng là ngành chọn người. Sơn vốn dĩ là sinh viên Luật, anh định bụng sau khi tốt nghiệp sẽ học cao lên để cho tương lai thêm nhiều cơ hội. Câu lạc bộ kịch ban đầu cũng chỉ tham gia vì Sơn thích xem phim, phân tích bối cảnh. 

Vừa lúc kỉ niệm thành lập trường bên câu lạc bộ kịch của Sơn được phân dựng nên một vở diễn, ấy mà hôm đó trường lại có cựu sinh viên là vị đạo diễn ưu tú mà Sơn hâm mộ. Cơ duyên đưa hai người gặp nhau trở thành thầy trò, Sơn cũng tập tễnh theo chân thầy vào nghề cho đến bây giờ.

Bước nửa chân vào showbiz rồi Sơn mới nhận ra con đường Thạch đi không chỉ gồ ghề mà còn nhiều gai nhọn. Nếu khi đó cả hai cố chấp bên nhau thì sự nghiệp của Thạch có phát triển được như bây giờ không? 


“Neko. Anh lẹ cái chân lên coi, làm cái gì mà lâu lắc quá” tiếng Phúc từ bên trong trường quay vọng ra bên ngoài.

Ngày đầu tiên tới trường quay, cũng như được gặp đầy đủ cách anh tài được mời tham gia chường trình.

Sơn đến cùng với Phúc và Bảo, cả ba đã chơi thân từ trước, hai người kia thì đều có nhiều người quen từ trước khi tham gia chường trình. Còn Sơn ngoài vài gương mặt quen anh từng hợp tác làm MV thì cũng chỉ có tên người yêu cũ kia là thân thuộc. 

“Ngó nghiêng ngó dọc cái gì dạ, anh né ST như né tà á nên chiều người ta mới lên” Phúc sau khi mang đồ của mình vào thì ra phụ một tay cho Sơn, cũng không quên nhắc tên người đó.

”Tào lao quá” Sơn vội xua tay, nhanh chóng dọn dẹp hành lí của mình vào trong.

“Công nhận anh mắc cười ha. Gặp ST tưởng gặp ma không á” 

“Từ lúc anh nhận lời đi mấy cái họp báo đồ á, gặp cha kia thường xuyên luôn mà không thấy tấm nào mà hai người chung một khung hình” Phúc cảm thán

“Thì Neko né mà, mắc cười ghê. Nguyên cái 365 chơi chung với ổng hết mà có mình ông ST là lẻ ra” Bảo vừa chải tóc vừa nói

Sơn đánh vào vai hai kẻ kế bên nhắc nhở họ kín miệng lại, ngoài vài người thân thiết thì không ai biết gì về chuyện tình cảm của Sơn - một người kín tiếng về chuyện tình cảm, anh cũng thường từ chối những câu hỏi xoay quanh về đời tư, ngoài các câu hỏi về phim ảnh thì ai lại tò mò về chuyện tình cảm của mấy ông đạo diễn chứ.

Ngược lại với Sơn là Thạch. Kể từ lúc rộ lên tin đồn hẹn hò khi đó, cũng là nguồn cơn cho các nghi vấn sau này. Cứ vài ba bữa hay vài sự kiện có tương tác giữa Thạch và đồng nghiệp thì báo chí đều rầm rộ lên hắn quen người này người kia. Còn Thạch thì chưa bao giờ tiếng xác nhận hay phủ nhận, đơn giản vì nó nhiều quá, hết cái này liền trồi lên cái khác. 

“Đúng rồi, chơi cũng thân với Jun luôn mà giờ thằng Phúc nó mới được kêu anh Dun anh Dun hoài nè” 

“Ê, em chét dầu dô mắt anh bây giờ”