Actions

Work Header

THUẬN lợi bình AN

Summary:

Em đặt tên bé là Thuận An, là thuận lợi bình an. Nhiều người thắc mắc sao lại đặt tên thế, chỉ chúc bé có cuộc đời bình an thôi sao. Minh Phúc gật đầu, em chúc con sống thật bình an và chúc cho người ấy cũng như thế nữa.

Chúc hai người mà Minh Phúc yêu nhất thuận lợi bình an.

Chapter 1: Lỗi lầm

Notes:

Warning: Có cảnh R lướt qua

Chapter Text

“Ai da!”

 

Phạm Duy Thuận đang rít một hơi thuốc lúc đang nghỉ giải lao giữa set quay, bằng thế lực nào đó nơi gã đứng là một cánh đồng vắng hoe không bóng người, trên trời rơi xuống một đứa nhóc tầm 5 tuổi đạp xe đâm sầm vào người gã, cả hai nằm lăn lộn dưới lớp cỏ dại, cơn đau kéo tới ong ong cả đầu Duy Thuận, trên người đứa nhóc tóc xù, tròn ủm đè lên.

“Nhóc con nhà ai vậy hả?”

 

Đứa nhỏ nghe giọng gã cũng không mảy may sợ, nhanh chóng đứng dậy, phủi phủi bụi bặm dính lên quần áo, nếu không về nhà ba nhỏ sẽ nóng giận mà bài hãi một trận to với bé.

“Dạ con xin lỗi chú, con thắng xe hông kịp!” 

 

Chất giọng đặc sệt miền tây, cao vút líu lo chim sẻ của cậu nhóc len lỏi vào con tim Duy Thuận, khiến gã nhớ đến một người lâu rồi không còn tung tích, cảm giác phiên bản nhỏ tới gặp gã, để gã đỡ nhớ nhung đến.

 

“Lần sau cẩn thận chút!”

 

Gã tiếp tục hút dở điếu thuốc, điềm đạm trả lời, không muốn nhìn lấy đứa nhỏ này nữa, làm Duy Thuận nhớ mấy chuyện không nên nhớ. Cậu nhóc nhăn nhó, khịt mũi, trách móc nói.

“Chú hút thuốc trước mặt con nít là xấu đó!”

 

Không hiểu sao Duy Thuận đã lặn lội xuống tận Sóc Trăng để quay phim vẫn nghe nhắc nhở việc gã không nên hút thuốc, đã vậy lại là một đứa con nít hỉ mũi chưa sạch, mới đâm đầu vào gã ngã lăn quay, không biết giống ai mà lắm mồm lắm miệng xen vào chuyện người khác.

“Việc của con à?”

 

“Việc của con! Ba con nói ai hút thuốc đều đồ xấu xa! Hút trước mặt con nít càng xấu hơn, bằng mí cái con quái dzật trong phim siêu nhưn!”

 

“Chà, ba con dạy con sai rồi!” - Gã dập tắt điếu thuốc, cũng đúng, trẻ con là mầm non tổ quốc, hít được không hề tốt, nếu Duy Thuận muốn chết thì nên chết một mình chứ không lôi theo đứa nhỏ này theo.

 

“Ba con nói dzì cũng đúng! Chú thì biết cái dzì!”

 

Nhìn đứa nhỏ giãy đằng đặc, gã khẽ cười, không khác gì phiên bản mini của người nọ, từ mặt mũi đến giọng nói, kể những lúc nổi giận, cử chỉ không khác gì hết.

“Con tên gì?”

 

“Con tên Thuận An! Nghĩa là Thuận lợi bình An.”

 

Giọng trẻ con ngọt ngào trôi theo gió nhẹ buổi chiều, len vào những sợi tóc đứa nhỏ, Thuận An cười khì khì, lộ chiếc lúm đồng tiền nhỏ bên má trái. Duy Thuận nhìn Thuận An mà ngơ ngác, khựng lại rất lâu, niềm kí ức tưởng chừng có thể quên ùa về cùng cơn gió mát rượi.

 

“Em mong sau này, Thuận thật bình an, thuận lợi bình an…”

 

Đôi mắt người nọ đọng nước, cố gắng nín lại những tiếng nấc và giọt nước mắt muốn trực tràng tuôn xuống, tiếng bút di chuyển trên mặt giấy không nhanh, không chậm, chữ ký gãy của người trên tờ đơn ly hôn vừa chói mắt vừa đau đớn. Sau đó tiếng kéo vali, mở cửa rồi nhẹ nhàng đóng lại, để lại bên trong không gian tiếng thở dài không hồi kết.

 

.

 

Phạm Duy Thuận là cháu trai tập đoàn kinh doanh lớn nhất nhì nước, hiện tại vừa làm diễn viên và điều hành công ty giải trí hàng đầu, sở hữu khuôn mặt điển trai, cơ thể cân đối, vạm vỡ, nhận được nhiều giải thưởng lớn nhỏ, Duy Thuận vươn lên nghệ sĩ hạng A bằng thực lực nhiều hơn là từ gia đình. Gã trải qua, va chạm showbiz cũng không phải tốt lành, cho dù Thuận có tài, nhà có tiền, nhưng tính trăng hoa không một ai không biết, scandal nào cũng liên quan tới tình ái, chuyện tình cảm của gã luôn là đề tài hot cho giới báo chí truyền thông. Duy Thuận khéo ăn khéo nói, lấp lửng giải quyết rất khôn ngoan, gần như không ai moi móc được gì đời tư của gã.

 

Cho tới khi, người nọ xuất hiện.

 

Scandal nổ ra, Duy Thuận và người đó trở thành đề tài bàn tán rôm rả trong một quãng thời gian dài. Tăng Vũ Minh Phúc – một trong những thiếu gia của Tập đoàn Trang sức với doanh thu khủng, hiện đang là ca sĩ hát phòng trà bán vé chạy nhất, danh tiếng một chín một mười với Duy Thuận – kẻ không đội trời chung với gã nhất – đối thủ truyền kiếp thế quái nào cùng thức dậy chung giường, chung phòng, không một mảnh vải. Hình ảnh lộ ra, danh tiếng cả hai bị ảnh hưởng nghiêm trọng, hệ luỵ qua cả tập đoàn, cổ phiếu tụt dốc, khiến hai bên cùng nhau họp gấp đưa một cái quyết định nghe chói tai Duy Thuận hết sức.

 

Kết hôn.

 

Chính xác là kết hôn với kẻ mình không ưa, Minh Phúc nghe quyết định cả hai bên, không phản bác cũng không đồng ý, chỉ tập trung xoay nhẹ chiếc nhẫn trong bộ sưu tập mới ra của công ty, trầm ngâm suy tư, có vẻ mặc kệ mọi người quyết định sao. Duy Thuận chướng mắt vô cùng, thật ra chỉ có gã không ưa Minh Phúc, vì Minh Phúc là gay.

 

Và thích gã.

 

Thậm chí, người nọ có bộ phận đặc biệt trên cơ thể, khiến gã kinh tởm em hơn nữa.

 

Nên Duy Thuận biết đây là trò của Minh Phúc bẫy gã, mặc cho em đã từ tốn giải thích là chính mình cũng bị hại, đêm hôm đó cũng không có gì xảy ra với cả hai, không biết làm sao họ lại không mặc gì nằm cạnh nhau. Nhưng Du Thuận nhất quyết không tin, khinh thường phán xét em.

“Cái loại nam không ra nam, nữ không ra nữ như cậu chỉ biết làm trò bẩn thỉu!”

 

Minh Phúc nghe xong, cười trừ, có vẻ quá quen mấy câu độc mồm này của gã, biết sao đây, một phần do em năm đó bị mấy tên điên trong hội nhà giàu chơi xỏ, bỏ thuốc kích dục vào, ai ngờ chạy thoát được đụng trúng Duy Thuận ở ngoài cửa, trước mắt người mình đem lòng nhớ thương bao lâu nay cộng thêm sự kích thích của thuốc, em đã không kìm chế được, vô tình để lộ bộ phận khác biệt trên cơ thể em cho gã thấy. Duy Thuận hét toáng lên, tát vào mặt em, không ngừng nói những câu độc địa xé toạc cõi lòng em. Em biết Duy Thuận là trai thẳng, nhưng em cứ nghĩ nếu em cũng có bộ phận y như phụ nữ, gã vẫn cho em cơ hội không? 

 

Câu trả lời đến với em không thể đau lòng hơn nữa.

 

Nhưng Minh Phúc không phải loại người cố chấp với tình yêu, bày trò xằng bậy để giữ Duy Thuận bên mình, em biết Thuận kì thị, coi em không khác gì quái vật, Minh Phúc không có điên để gã ghét mình hơn, xui sao em với gã có vẻ bị đối tượng nào thù hằn, dù gì trong giới, tiếng tăm của Duy Thuận và Minh Phúc rất lớn, nhiều người ghen tỵ cũng dễ hiểu, chỉ là không tài nào tìm được người đứng sau thẳng tay lôi danh tiếng hai ngôi sao hạng A của showbiz xuống cùng lúc như thế. Vì không tìm được thủ phạm, em đành bị mang tiếng bày trò này để kết hôn với Duy Thuận. Thôi được, đời cho vai rồi, nhận đại thôi.

 

Thế là cả hai gia đình quyết định cho hai người kết hôn mặc cho Duy Thuận làm ầm lên cả tháng trời cho tới khi hôn lễ diễn ra. Vì để lấp chuyện đó, hai tập đoàn lớn làm rùm beng, đám cưới to oạch tổ chức như cả hai thi nhau đập tiền, nhờ vậy mọi thứ mới suôn sẻ, thêm nữa gã và em quá môn đăng hộ đối, lại vừa tài vừa đẹp đôi, đứng cạnh nhau sáng cả vùng trời, cộng đồng mạng khen lấy khen để, còn bảo lâu lắm rồi mới thấy một cặp nào vừa giàu vừa đẹp như thế.

 

Truyền thông chỉ lo bàn tán hôn lễ hoành tráng và sự hợp từ gia cảnh, ngoại hình của cả hai, khiến scandal lúc đó trở thành minh chứng tình yêu cả hai, chứ không phải hai thiếu gia ăn chơi trác tán. Duy Thuận thì khác, gã viết một hợp đồng hôn nhân đưa cho Minh Phúc, em cũng không thèm đọc, ký tên rồi tiếp tục xem phim. Cả hai bị bắt ở cùng nhà, mỗi người một phòng, mỗi ngày gặp nhau đúng một lần vào buổi sáng, thậm chí có một tháng chẳng thấy mặt nhau vì gã đi quay phim, em đi chuỗi show phòng trà từ Bắc ra Nam. Duy Thuận rất có hiềm khích lớn với Phúc, cứ thấy em ở nhà sẽ nói vài câu xúc phạm, đồ ăn em có nấu, gã không đụng đũa, đổ hết vào thùng rác vì sợ em bỏ thuốc, Minh Phúc thở dài, tiếp tục ăn, không muốn đôi co với gã, đói ráng chịu thôi, vì cô giúp việc nghỉ cả ngày không thể nấu cơm được, em có lòng nấu, Duy Thuận không thích, em cũng không buồn ép.

 

Dạo này Duy Thuận có vẻ có người yêu, mỗi lần gã về vươn trên người mùi nước hoa ngọt ngào, chỉ duy nhất một mùi, Minh Phúc không muốn để tâm, quan tâm chỉ khiến em đau lòng hơn thôi, dù gì trong hợp đồng, đối phương sống cuộc đời của đối phương, yêu ai, ra ngoài làm gì cũng không được quản. Cho đến khi Duy Thuận mang người yêu về nhà chung cả hai, làm tình từ cửa nhà, vào phòng khách, vô phòng bếp tới phòng ngủ, nơi đâu trong nhà cũng để lại dư vị của bọn họ, Minh Phúc cũng không quan tâm, cố gắng đeo tai nghe, mở nhạc thật lớn át tiếng rên rỉ hoà nguyện của phòng kế bên, nước mắt cứ thế chảy ra, em cũng để yên, mệt thật đó.

 

Họ cứ đưa đẩy nhau suốt đêm, em cũng không ngủ được, cho đến khi bên kia xong trận, em mới xuống bếp lấy nước, vừa đóng tủ lạnh liền bắt gặp người yêu của Duy Thuận.

 

À, tưởng ai.

 

Phương Nga – cũng là ca sĩ phòng trà, nhưng luôn hay tỏ thái độ rất khó chịu với Minh Phúc, ả khoác lên người áo choàng tắm, trên cổ còn để lại những dấu hôn to nhỏ sau cuộc ân ái khi nãy, nhìn em cười nhếch mép.

 

“Cuối cùng tôi cũng thắng anh, chồng anh cũng vào tay tôi.”

 

“Thì em cứ lấy thoải mái, anh đâu có quyền quản.”

Minh Phúc tu ngụm nước, không để Phương Nga vào mắt, cô gái này rất ghét sự nổi tiếng của em, lúc nào cũng là người được mời kèm trong show diễn của Minh Phúc, chưa bao giờ có được đêm nhạc của riêng mình, lúc nào cũng là tệp đính kèm, ké fame Minh Phúc, với một người tự cao, yêu thích ánh hào quang, ả không cho phép bản thân đứng sau hào quang của một ai, đặc biệt là Minh Phúc.

 

Nghe em nói thế, ả cảm giác cũng không tài nào thắng được em, Minh Phúc cũng quay lưng về phòng, mặc kệ Phương Nga nghiến răng ken két.

 

Nhờ việc làm người yêu của Duy Thuận, gã nâng đỡ Phương Nga lên rất nhiều, đêm nhạc riêng của ả nhiều hơn cả Minh Phúc. Em nhìn lịch, chán nản, em đi hát vì yêu thích âm nhạc, yêu những tràng pháo tay của khán giả, nào đâu người em thích cứ liên tục chèn ép em để đưa người tình của mình vào, em là nghệ sĩ chân chính, em không thích việc một ca sĩ nhờ vào việc quan hệ chiếm show của ca sĩ khác chỉ để đánh bóng tên tuổi, trong khi giọng hát thì thều thào, thở không ra hơi.

 

“Anh chèn ép em đúng không?”

Minh Phúc về nhà chất vấn Duy Thuận, người vẫn ngồi ở phòng khách đọc báo, em gõ nhẹ vào bàn để gã chú ý, Thuận nhếch mép.

 

“Chèn ép? Tôi đưa ca sĩ tôi đi show nhiều là chèn ép cậu?”

 

“Đáng lý ra show ngày hôm đó đã mặc định cho em? Anh bị cái gì phải đập tiền vào đổi show cho Phương Nga!” – Minh Phúc gằn giọng, gã muốn nói gì em cũng được, thù hằn cũng được, tuyệt đối không được đụng tới công việc của em.

 

“Cậu ghen à?” – Gã cười lớn, sự khinh bỉ nhìn em – “Đừng làm tôi tởm lởm hơn nữa!”

 

“Anh đừng có tự cao? Chuyện gì anh có thể nói nặng nhẹ với em, riêng công việc thì không? Anh với Phương Nga là gì em không cần biết, đừng lấy người khác chèn ép em, thế thôi.”

 

“Cậu càng nói càng lộ sự ghen tuông ra thôi? Sao việc tôi yêu chiều Nga, ra vào trong Nga khiến cậu tức giận à, vì sao tôi không chơi cậu, vì sao tôi không thích cậu à?” - Duy Thuận càng ngày càng thù ghét em, ánh mắt đầy tia lửa muốn bóp cổ giết chết em ngay lập tức.

 

“Anh tôn trọng em chút đi!”

 

“Ha tôn trọng, cái thằng gay lọ thèm khát như cậu có gì đáng tôn trọng, hay là cái bộ phận gớm ghiếc kia của cậu lại chảy nước thèm khát tôi ra vào à?”

 

“Anh Thuận!” - Minh Phúc tròn mắt, cố gắng giữ bình tĩnh không để bản thân run rẩy vì câu nói không chút tình người kia dành cho em.

 

“Đừng có đụng tới người của tôi! Tôi cảnh cáo cậu, đừng trách tôi xuống tay với cậu.”

 

Cảnh cáo xong, Duy Thuận cũng ra khỏi nhà, Minh Phúc đứng như trời trồng ở giữa phòng khác, không chịu nổi cơn đau thắt trong tim, em gục xuống, ôm lấy cơ thể mình, mặt chôn vào đầu gối, gào khóc nức nở. Em biết Duy Thuận ghét em, ghét cay ghét đắng em, nhưng tới việc tôn trọng em như một con người bình thường cũng không làm được , em khóc mãi, khóc cho những ngày qua em giằng xé, khóc vì mối tình đơn phương dài dẳng bấy lâu nay.

 

10 năm, 10 năm rồi, 10 năm qua em chỉ thương đúng một mình Duy Thuận. Duy Thuận ngày đó không ngại bảo vệ em khỏi người xấu theo đuôi, gã là người tốt, nhưng vì ngày đó em dại dột, em khiến gã kinh tởm em vô cùng. Em không buông được, tình cảm em khắc sâu vào tận tiềm thức, cứ nhìn thấy Duy Thuận, em không thể nào nỡ lòng buông bỏ.

 

Cho tới ngày hôm nay, ông trời bắt buộc dùng cách tàn nhẫn nhất với người cố chấp như em, để em từ bỏ đoạn tình cảm này một cách đau đớn nhất.

 

Phương Nga – người yêu của gã bị một tài khoản ẩn danh tố mắc bệnh ngôi sao, đi khách, cặp bồ với đại gia đã lập gia đình để có nhiều show ngày hôm nay, tin tức lan truyền nhanh chóng mạnh, ả bị ném đá khắp nơi, chính thất cũng lên tiếng khiến ả không còn gì để đứng lại showbiz. Duy Thuận nổi đóa, nhìn Phương Nga trách móc sao ả lại cắm sừng gã, gã cho biết bao nhiêu vẫn không đủ, tham lam hơn. Ai ngờ Phương Nga nắm tay, run rẩy, gào khóc.

“Em bị hại, anh Thuận, chính là anh Phúc, anh ta không ưa em, anh nghĩ đi, anh ta thích anh, chắc chắn hại em để anh chiếm đoạt anh đó!”

 

Gã nổi máu, không cần biết đầu đuôi, chỉ cần nghe tới Minh Phúc, Duy Thuận đều đinh ninh mọi chuyện xấu xa tất cả là em dựng lên. Gã về tới nhà, bước tới trước mặt Minh Phúc đang ngồi ở sofa đọc sách, mạnh tay bóp cổ em.

 

“Cậu động đến Phương Nga?”

 

Minh Phúc nắm lấy cổ tay gã đang bóp chặt cổ em, khó thở quá, em lắc đầu, thật sự không biết và không hiểu gã lại quay ra nghi ngờ em nữa.

 

“Cậu thèm khát tôi tới vậy à? Được, tôi chiều cậu!”

 

Em vùng vẫy, không phải, sao tất cả đều là em, sao tất cả điều xấu xí trên đời gã đều mặc định là em, tại sao chứ. Duy Thuận đè em lên sofa, dứt khoát kéo quần em, không dạo đầu, không bôi trơn, trực tiếp đâm thẳng vào âm đạo, nơi mà em vô tình để lộ cho gã biết. Cơn đau xé toạc cả người em ập tới, em gào khóc, em van xin gã rất nhiều, nhưng gã ở trên người em mạnh bạo đâm vào, không có cảm sướng chút nào, chỉ có đau và rất đau, em năn nỉ, xin hãy tha mạng em, em nói rất nhiều, em hứa không xuất hiện trước mặt gã nữa, em sẽ ly hôn, em sẽ biến mất, em sẽ đi, xin hãy tha cho em. Duy Thuận không nghe, điên cuồng đâm vào mặc kệ bên dưới bị bóp lại vô cùng khó chịu, gã xuất ra dòng tinh dịch chảy dài, rồi để Minh Phúc khóc đơ cả người, kéo quần lên bỏ đi. 

 

Ngày hôm đó, Minh Phúc thật sự đã chết, chết thật sự rồi. Em không khóc nổi nữa, em không tài nào khóc được, bây giờ lòng em bị xé tan tành, không có nỗi đau nào kinh khủng đến vậy, tới mức, khóc cũng không giải tỏa được, em chỉ muốn chết thôi.

 

.

 

Hôm sau Duy Thuận về, nhìn Minh Phúc ngồi ở sofa như người vô hồn, gã hừ lạnh, tính bỏ lên phòng. Em gọi lại, đưa đơn ly hôn cho gã, vẻ mặt không chút biểu cảm nào, trắng bệt.

 

“Anh Thuận, chúng ta ly hôn đi!”

 

Gã không do dự kí xuống, em cười gượng

 

“Em mong sau này, Thuận thật bình an, thuận lợi bình an…”

 

Đôi mắt người nọ đọng nước, cố gắng nín lại những tiếng nấc và giọt nước mắt muốn trực tràng tuôn xuống, tiếng bút di chuyển trên mặt giấy không nhanh, không chậm, chữ ký gãy của người trên tờ đơn ly hôn vừa chói mắt vừa đau đớn. Sau đó tiếng kéo vali, mở cửa rồi nhẹ nhàng đóng lại, để lại bên trong không gian tiếng thở dài không hồi kết.

 

Từ đó Minh Phúc như không còn tồn tại trên thế giới, gia đình em biết chuyện, liên tục tìm kiếm nhưng vẫn không tài nào tìm được thông tin gì, mẹ em khóc rất nhiều tới mức ngất đi, ba của em gần như phát điên, Minh Phúc là con trai út, ngoan ngoãn hiền lành nhất, lại không bảo vệ được em, chửi Duy Thuận không còn một cái gì, xong cũng cạch mặt nhà bên này, truyền thông cũng đưa tin rầm rộ, câu chuyện bị bàn tán xôn xao cả mấy tháng trời vẫn không hết nhiệt, vẫn không biết thiếu gia nhỏ tập đoàn trang sức thật sự còn sống hay là đang ở nơi nào đó bảo vệ mình, họ chỉ thở dài mong cho Minh Phúc vẫn còn tồn tại, mạnh mẽ vượt qua để trở về.

 

Duy Thuận sau những tháng ngày bị gia đình bên kia làm phiền cuối cùng cũng được tha, gã không quan tâm người nọ ra sao, chạy xe qua gặp người yêu, vì hôm nay gã muốn tặng quà sinh nhật bất ngờ cho Phương Nga, vừa lên tới nhà ả, chưa kịp gõ cửa phòng ngủ, chất giọng chanh chua của ả cất lên.

 

“Cuối cùng thiếu gia Phúc cũng chết sống chết giở rồi haha, mày biết tao hạ bệ anh ta cực lắm không, nhà anh ta cỡ đó, tao chỉ có thể làm nhục được thôi, má tao cố lắm mới cho anh ta uống thuốc ngủ, để tên đàn em vào chơi thử, tao nghe bảo anh ta có con hàng giống phụ nữ lắm, má tao hôm đó cũng cố chuốc say tên ngu Duy Thuận, đéo mẹ gã đi ra ngoài xong quay lại đi lộn vào phòng tên kia, còn khoá trái cửa, đàn em tao đéo vào được, tao điên quá, tao đặt máy quay trong đó mà, tao tung lên luôn, ai ngờ lại giúp cho anh ta, tao vụt mấy con mồi ngon. May là tên ngu Thuận mê tao, gặp tao đóng giả là người năm đó cứu gã khỏi vụ cháy ở phòng trà, chỉ cần ăn cắp cái vòng đeo tay của tiểu thiếu gia tao dụ cái một, gã mê tao luôn haha gã mà biết người cứu gã khỏi đó chính là thiếu gia Phúc, người gã căm ghét nhất chắc mắc cười lắm!”

 

Duy Thuận đầu ong ong, thở dốc, không tin nổi những gì tai mình nghe, người gã yêu thương, hết lòng chiều chuộng lại đứng sau mọi thứ, từ tung hình cho tới lừa gạt, gã không tin được, chạy ra khỏi chung cư, xuống xe, tay run rẩy, không bình tĩnh được, nếu thông tin kia Phương Nga nói là sự thật.

 

Người đã liều mạng mặc kệ đám cháy phập phồng năm đó là Minh Phúc, nếu là Minh Phúc thì….

 

Chết tiệt! 

 

Gã gọi điện thoại, khi thư kí bắt máy, gã siết chặt, gào lớn.

 

“Tìm hiểu tất cả về Phương Nga cho tôi, tất cả, không sót một cái nào, nhất là vụ cháy phòng trà hai năm trước, ngay lập tức.”

 

Sau khi kết quả trả về máy, Duy Thuận thật sự đã bị chết trân tại chỗ, tất cả những lời Phương Nga nói đều là sự thật, việc thuê người làm nhục Minh Phúc, liên tục gây khó dễ, năm Minh Phúc bị chuốc thuốc cầu cứu gã cũng một tay ả làm nên, gã thở mạnh, càng đọc tim càng thắt lại, vụ cháy năm đó vì cứu gã, Minh Phúc bị bỏng một mảng ở vai, phải đi chữa ở nước ngoài, không ai biết được người cứu gã, còn gã chỉ nhớ người đó đeo vòng tay có charm mặt trời rất sáng. 

 

Không thể nào! 

 

Phúc… Minh Phúc ơi….

 

Gã đứng dậy mà không vững, cố gắng hít thở sau những cú sốc khi nãy, miệng cứ lẩm bầm tên em, đi sang phòng ngủ Minh Phúc, căn phòng trống trơn, lạnh ngắt vì đã lâu còn bóng người nọ. Gã thở mạnh, trái tim không biết sao lại nhói lên không kiểm soát được, nhìn một vòng, tất cả câu nói gã buộc miệng đay nghiến Minh Phúc liên tục xoay quanh tâm trí gã, đồ dơ bẩn, nam không ra nam, kinh tởm, quái vật, càng nhớ càng khiến gã thở không nổi, nhớ đến em nằm dưới thân, khóc một cách đau thương, hứa không xuất hiện trước mặt gã nữa, nhưng gã không tôn trọng em, coi em như món đồ, làm nhục xong vứt đó, Duy Thuận thở gần như không nổi, không thể nào tưởng tượng nổi Minh Phúc sao vượt qua nổi nỗi đau đó, khi bị chính người mình yêu cưỡng hiếp, cho dù đã cố gắng van xin, năn nỉ rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn bị gã giết chết trong tâm tới mức nào.

 

Duy Thuận nghẹn, nghẹn ứ ở cổ họng, nước mắt rơi lã chã. Mẹ kiếp! Gã không được khóc, gã không xứng đáng được khóc, sau những lần gã đâm giết Minh Phúc, Duy Thuận không có quyền khóc. Ngay cả đau lòng, gã cũng không có quyền.

 

Sau khi biết hết mọi chuyện, Duy Thuận cắt đứt hoàn toàn với Phương Nga, đem hết bằng chứng giao nộp cho luật sư giải quyết ả, gã đã quỳ trước nhà Minh Phúc, quỳ rất lâu cho dù gia đình em không một ai muốn tiếp gã. Ngày nào gã cũng tới quỳ, cũng cố gắng thuê rất nhiều người lục tung khắp nơi tìm thông tin của Minh Phúc nhưng không khả quan. Sau này gia đình em quá mệt mỏi, nói qua loa tìm được em rồi, em tha thứ cho gã rồi, để em được sống bình yên đi rồi gia đình em cũng qua nước ngoài ở một thời gian. Duy Thuận dù có năn nỉ ông bà Tăng cỡ nào cũng không thể biết em ở đâu, cứ như thể gã ôm tất cả tội lỗi với em hơn lăm năm qua. 

 

Cơn đau của gã càng ngày càng mạnh, Duy Thuận suốt ngày uống rượu, xung quanh nhà toàn vỏ rượu bia, vì mỗi lần gã uống sẽ nhìn thấy được Minh Phúc đang nấu ăn ở bếp, thấy được em ngồi ở sofa coi phim hài thích thú cười, thấy được em ở sân tưới cây, thấy được em đánh đàn piano, thấy được em vẽ tranh ở ban công, gã cứ chìm vào ảo tưởng, để có thể ngắm nhìn em bình yên như nào khi ở đây.

 

Vậy mà….

 

Chín gã đã phá tan sự bình yêu xinh đẹp đó, gã khóc, khóc xong lại tu một hơi, sofa gã cũng đổi mới vì sợ nhớ tới cảnh tượng em đau khổ như thế nào, nhưng đêm nào cảnh đó vẫn xuất hiệu mỗi đêm khi gã say giấc, Duy Thuận cứ thế sợ cả việc đi ngủ, chỉ có uống rượu và thức cả ngày lẫn đêm cho tới khi kiệt quệ. Gia đình gã cũng không biết làm sao với con trai mình, biết nó sai nhưng nó dằn vặt quá, cũng có xin gia đình Minh Phúc cho hai đứa gặp nhau, nhưng họ nói, gia đình gã cũng không muốn thế nữa.

 

“Bên anh chị thương con trai mình, bên chúng tôi cũng vậy, mong anh chị thông cảm.”

 

Duy Thuận tỉnh giấc cũng vì ác mộng đó, mắt gã vẫn còn đọng nước, lần nào cũng vậy, gã đều khóc trong mơ, mắt lúc nào cũng sưng vù, gã vẫn vô hồn như thế rất lâu, gia đình có khuyên cỡ nào vẫn không thấy gã đỡ hơn, đành để Duy Thuận đi đâu đó thật xa, cách ly khỏi nhà ngày đó cả hai từng ở, gã đi suốt 2 năm mới về Việt Nam, tiếp tục lao đầu vào nhận đóng phim, toàn lựa kịch bản oái ăm đi nơi xa xôi, vùng quê để quay.

 

Chẳng ai biết được, gã muốn đi như thế, vì biết đâu, gã vô tình gặp lại bóng hình, bóng hình gã thương nhớ. Gã đút vào túi áo khoác, lấy ra một cuốn sổ da nhỏ, gã rít điếu thuốc, nhìn chăm chăm dòng chữ nắn nót ở trang đầu tiên, khẽ cười dịu dàng.

 

“Tăng Vũ Minh Phúc.”