Work Text:
Chắc hẳn trong mắt người đời, tôi là một thằng điên. Kệ thôi, tôi không quan tâm. Thế giới của tôi thu nhỏ lại, vừa vặn trong căn nhà này, và trọn vẹn với một người duy nhất. Cường.
Tiếng chim lảnh lót ngoài cửa sổ đánh thức tôi. Tôi khẽ cựa mình, cố không để người trong lòng tỉnh giấc. Cường vẫn đang say ngủ, gương mặt em tựa vào ngực tôi, hơi thở đều đặn, nhẹ nhàng như một đứa trẻ. Tôi yêu khoảnh khắc này nhất trong ngày, khi thế giới ngoài kia còn chưa kịp ồn ào và tôi có thể ngắm nhìn thiên thần của mình một cách trọn vẹn. Gương mặt em thật ngây thơ, đôi lúc tôi tự hỏi làm sao một người có thể giữ được nét trong trẻo đến vậy.
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay em ra, hôn lên vầng trán cao và đi chuẩn bị bữa sáng. Cường của tôi đặc biệt lắm. Sáu tuổi. Tâm trí của người đàn ông tôi yêu mãi mãi dừng lại ở con số đó. "Quang ơi..."
Giọng Cường lí nhí gọi từ trong phòng. Em đã dậy. Tôi mỉm cười, bưng ly sữa ấm vào. Em đang ngồi trên giường, đầu tóc rối bù, mắt ngơ ngác nhìn quanh như thể vừa lạc vào một nơi xa lạ. Chuyện này xảy ra mỗi sáng.
"Anh đây, Cường ngoan. Dậy đánh răng rồi mình ăn sáng nhé?"
Cường bĩu môi, lắc đầu nguầy nguậy. "Không muốn. Muốn về nhà."
Tim tôi khẽ nhói lên một chút. Em ấy lại nói về "nhà", một nơi mơ hồ nào đó trong ký ức vụn vỡ của em. Tôi dịu dàng ôm em vào lòng, vuốt nhẹ tấm lưng gầy. "Nhà của chúng ta ở đây mà, bé con. Có anh, có Cường. Đây là nhà."
Em dường như không hiểu, cứ vùng vằng trong vòng tay tôi. Đây rồi, Cường của tôi lại "hư". Những lúc thế này, em sẽ trở nên bướng bỉnh và khó bảo. Nhưng tôi không giận, tôi chỉ thấy thương xót vô vàn. Tôi kiên nhẫn dỗ dành, hứa sẽ cho em một buổi đi dạo ngoài ban công sau bữa sáng. Nghe thấy vậy, mắt em mới sáng lên, và ngoan ngoãn để tôi dắt vào nhà vệ sinh. Thỉnh thoảng, em sẽ chỉ vào tôi khi tôi đang bận bịu chuẩn bị bữa sáng, luôn là những món ăn mềm, dễ nuốt, được cắt tỉa thành những hình thù ngộ nghĩnh mà tôi chắc Cường sẽ thích lắm. Em sẽ vỗ tay reo lên khi thấy đĩa trứng ốp la hình mặt cười hay những lát dưa hấu được cắt thành hình ngôi sao. "Đây là ai?" - em hỏi, ngón trỏ thẳng vào mặt tôi.
“Anh là Quang," tôi cười và chỉ tay lại về phía em. “Còn đây là Cường. Cường yêu anh Quang rất nhiều."
Em nghiêng đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt ánh lên tia khó hiểu, rồi lại quay đi, chú tâm vào con gấu bông trên tay. Và tôi lại tiếp tục nấu ăn, mỉm cười một mình. Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi qua, bình yên trong căn nhà nhỏ này. Tôi là cả thế giới của Cường, và em cũng là cả thế giới của tôi. Tôi thích chăm sóc cho em từng chút một: đút cho em ăn khi em mải mê nhìn ra cửa sổ, đọc truyện cho em nghe trước khi ngủ, dọn dẹp những "tác phẩm nghệ thuật" mà em vẽ nguệch ngoạc lên tường. Mấy hôm trước, em vẽ đầy những con số và chữ cái lộn xộn lên bức tường phòng khách. Trông thật đáng yêu. Dù là bút dạ xóa được, nhưng tôi đã phải mất cả buổi chiều để lau sạch chúng đi, vừa làm vừa tưởng tượng ra vẻ mặt tập trung của em lúc đó. Chắc là đáng yêu lắm.
Trò chơi yêu thích nhất của em là chơi trốn tìm. Em sẽ tìm một góc nào đó trong nhà để trốn, và tôi sẽ vờ như không tìm thấy. Tiếng nín thở của em khi tôi đi ngang qua chỗ nấp là âm thanh ngây ngô và ngọt ngào nhất tôi từng nghe. Nhưng dạo gần đây, em trốn kỹ hơn. Có lần khi tôi tìm thấy em trong tủ quần áo, cả người em giật bắn mình, run bần bật và khuôn mặt đáng yêu ấy, nó tái nhợt. Chắc em sợ bóng tối. Tôi ôm em, dỗ dành rằng anh sẽ luôn tìm thấy em, em không cần phải sợ.
Cánh cửa hai lớp ở trong nhà luôn được tôi khóa cẩn thận. Cường rất hiếu động, tôi sợ em sẽ chạy ra ngoài và đi lạc. Đã có lần, khi nghe tiếng xe cứu thương hú còi ngoài phố, em đột nhiên trở nên kích động, la hét và đập phá, ném mạnh mọi thứ em có thể về phía cửa sổ. Tôi phải ôm chặt lấy em, bịt tai em lại cho đến khi tiếng ồn qua đi. Em thật nhạy cảm. Tôi phải bảo vệ em khỏi tất cả những điều đó. Tôi dọn dẹp xong đống đồ đổ vỡ, quay lại thấy em đang cố gắng đứng dậy, một tay vịn vào thành bàn, người run rẩy. Ôi đôi chân run rẩy ấy, nó lại hành hạ em mỗi khi em “hư”. Đôi chân em vẫn luôn yếu như vậy từ sau... từ sau khi em bị “ốm”.
"Đừng vội nào, bé yêu. Anh ở đây mà." Tôi đỡ lấy em, ôm trọn tấm thân gầy gò vào lòng. Em khẽ rùng mình trong vòng tay tôi. Chắc là em bị lạnh. Tôi siết chặt vòng tay hơn, vùi mặt vào mái tóc em, hít hà mùi dầu gội trẻ em quen thuộc.
Mọi hành động của em, dù là "hư" nhất, trong mắt tôi đều đáng yêu. Những câu nói rời rạc em thốt ra đều là những lời đòi hỏi trẻ con, muốn được chú ý. Em nói em nhớ bên ngoài, tôi liền cho rằng em đang nhớ những vương quốc xa xa cổ tích trên phim hoạt hình. Tôi kiên nhẫn giải thích cho em rằng, chỉ có cần ở đâu có hai chúng ta thôi, là đủ rồi.
Tối nay, trong lúc dọn dẹp lại ngăn kéo cũ, tôi vô tình làm rơi một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là vài thứ linh tinh tôi đã quên bẵng đi. Một chiếc ví da sờn cũ, bên trong có tấm chứng minh thư.
Vũ Kiên Cường.
Khuôn mặt trong ảnh mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt thông minh và đầy sức sống.
Là Cường đó, nhưng cũng không phải là Cường. Kí ức ùa về, sắc lẹm.
Ngày em "ốm”.
Đêm mưa tầm tã. Tiếng kim loại va vào nhau chói tai. Ánh đèn pha loang lổ trên mặt đường ướt sũng. Và một thân người nằm bất động.
Tôi không gọi cấp cứu. Đây là định mệnh.
Tôi nhìn về phía Cường. Em đang đứng sát cửa ra vào, tay nắm chặt nắm đấm cửa, cố gắng vặn nó một cách vô vọng. Em không nói gì, chỉ có tiếng kim loại lạch cạch khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Em lại "hư".
Những bức vẽ trên tường... đó không phải là hình vẽ nguệch ngoạc. Đó là một lời cầu cứu.
Trò trốn tìm... em không trốn để được tôi tìm thấy. Em trốn để tìm một lối thoát.
Những lời nói rời rạc... "thả tôi ra", "tôi muốn về nhà"... chưa bao giờ là lời của một đứa trẻ.
Gương mặt em quay lại nhìn tôi. Trong đôi mắt ấy không còn sự ngây thơ. Nó là sự sợ hãi. Là sự căm phẫn. Là sự tuyệt vọng đã kéo dài suốt bao tháng ngày qua. Em nói, giọng rành rọt và run rẩy, một sự rõ ràng mà tôi đã từ chối nghe thấy suốt một thời gian dài.
"Làm ơn... hãy để tôi đi."
Tôi mỉm cười, một nụ cười tươi tắn mà tôi luôn dành cho em. Tôi bước tới, nhặt chiếc ví lên và cất nó lại vào hộp. Tiếng lạch cạch ở cửa đã dừng lại. Cường đang lùi lại, sợ hãi. Tôi dịu dàng tiến về phía em, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như mọi ngày.
"Thôi nào, Cường ngoan. Đừng hư nữa. Ở đây với anh."
Nói rồi, tôi vòng tay qua cổ em, kéo em vào một cái ôm thật chặt, áp má mình vào mái tóc mềm. Em ấy đang run rẩy. Cường của tôi lại sợ hãi rồi.
"Ngoan nào," tôi thì thầm, giọng dịu dàng như đang vỗ về một con thú nhỏ hoảng loạn. "Anh ở đây. Anh sẽ không đi đâu cả. Anh thương em nhất mà."
Tôi siết chặt vòng tay hơn một chút, muốn truyền cho em tất cả sự ấm áp và an toàn của tôi. Tôi cảm nhận được lồng ngực em phập phồng gấp gáp, những âm thanh nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Tội nghiệp bé con của tôi, em hẳn đã rất hoảng loạn. Người em co giật đến vậy cơ mà. Những ngón tay của em bấu chặt vào cánh tay tôi, cào nhẹ. Em đang cố gắng ôm tôi lại, một cách vụng về và tuyệt vọng như một đứa trẻ. Hơi đau đấy, nhưng ôi, tôi yêu cái cách em dựa dẫm vào tôi như thế này.
Tôi khẽ ngẩng lên để nhìn em. Gương mặt em ửng hồng, đẹp như một đóa hoa đang nở rộ. Dưới mái tóc lòa xòa ẩm nước, đôi mắt em đang thập thò bẽn lẽn... chúng thật đẹp. Khóe mi em đọng giọt nước mỏng manh, phủ lên con ngươi đen láy một tầng sương mờ mờ, khiến thế giới của riêng mình tôi ấy, long lanh dưới ánh đèn. Em đang nhìn thẳng về phía tôi, và trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như thể em cuối cùng cũng đã hiểu. Em hiểu rằng tình yêu của tôi là thứ duy nhất em có thể có và tất nhiên, là thứ duy nhất mà em cần. Mọi sự bướng bỉnh, mọi nỗ lực trốn chạy, đều tan biến hết trong cái ôm này.
Những âm thanh phát ra từ em đã nhỏ dần, chỉ còn là tiếng khò khè khẽ khàng.
Em đang bình tĩnh lại. Thật tốt. Cuối cùng em cũng ngoan rồi.
"Thấy chưa," tôi mỉm cười, cảm nhận cơ thể em mềm oặt đi trong vòng tay mình. "Ở bên anh là yên bình nhất."
Thật đẹp.
Tôi cũng phải giữ im lặng thôi.
Thiên thần của tôi, cuối cùng đã ngủ say rồi.
