Work Text:
Mở mắt. Thạch thấy mình đang ôm thương yêu trong lòng. Sơn vẫn còn chìm trong giấc ngủ, bình yên như ngàn giấc ngủ trước đó, gối đầu lên tay anh, dụi đầu vào ngực anh.
Thạch thấy bình minh dần lên, những tia nắng đầu tiên hắt qua khung cửa sổ nhỏ, men theo sống mũi cao của Sơn, xuống đến làn môi trái tim chúm chím.
Anh đã hôn Sơn ngàn lần. Đầu tiên ngón tay thuôn dài sẽ lướt dọc sống mũi cao của Sơn, rồi miết xuống bờ môi. Hai cái trán cụng vào nhau, mũi chạm mũi, môi chạm môi, rồi dụi dụi. Sao cho thật khít, đến mức thấy được hơi thở của nhau, nhịp thở vẫn luôn loạn nhịp như ngày đầu tiên bên nhau. Rồi Sơn sẽ nũng nịu nhỏ nhẹ: "Sến quá con mẹ Ét ti này".
Như ngày đầu anh gặp Sơn ở góc phố, nơi quán cafe quen thuộc của anh, cách đây 6 năm trước. Nụ cười của Sơn rạng ngời trong ánh nắng, trong tay ôm 1 bé mèo đen giống Sơn y đúc. Tình yêu đôi khi là chuyện đơn giản đến vậy, chỉ là một nụ cười, đổi lấy một đời thương nhớ. Tim anh lệch nhịp, lần đầu thấy run trước một người đẹp đến vậy, phải lấy hết can đảm để làm quen.
Người đồng ý gật đầu, bằng lòng làm quen.
Rồi đến cái gật đầu làm người yêu, rồi đến cái gật đầu làm bạn cùng nhà.
6 năm, hơn hai ngàn ngày bên nhau, dẫu trời nắng mưa hay giông bão. Dĩ nhiên, không phải ngày nào cũng êm đềm dù cho hai người đều đã hiểu nhau đến từng ánh mắt.
Có những ngày Sơn rúc mình vào góc, tự cô lập bản thân vì những đau đớn trong quá khứ trỗi dậy. Sơn khóc đến run rẩy, dù chẳng phát ra một tiếng âm thanh, chỉ tự cào cấu giằng xé tay mình. Những vết sẹo đã lên da non ở trên tay bỗng ngứa ngáy vô cùng, như một miền ký ức dù cố lãng quên cũng chẳng thể. Đến phút cuối, khi Sơn nằm trên sàn đất lạnh băng, chỉ còn có thể cố hớp từng hơi thở để giữ mình còn sống, chân tay lạnh ngắt, trong ánh nhìn mờ nhoè trước mắt, là Thạch đến, ôm Sơn vào lòng. Là những cái xoa lưng ấm áp, là những nụ hôn rơi xuống trán, xuống mắt, xuống môi, xuống những vết sẹo. Là những giọt nước mắt và lời trấn an có anh đây rồi, dù trời có sập anh cũng đỡ cho em. Là lần đầu tiên Sơn thấy mình được ai đó nâng niu, trân trọng đến thế. Là khi Sơn nhận ra, anh còn đau hơn cả mình.
Thạch là thuốc an thần của Sơn, trong nhiều năm.
Bạn bè dần thấy Sơn thay đổi hẳn, mặt tròn hơn, cười nhiều lên, mềm xèo, bớt nóng tính cục cằn hơn. Ngày nào cũng chúm chím, ngày nào cũng là ngày hạnh phúc.
Còn Sơn là gia đình của Thạch, là mảnh ấm áp anh đặt nơi đầu ngọn tim.
Là cảng tránh mưa, thắp những ngọn đèn vàng mỗi tối chờ Thạch về.
Là bến cảng bình yên, anh tha thiết trở về sau những ngày dài lênh đênh biểu diễn khắp nơi trên thế giới.
Là câu "Thạch ơi" ngọt như mía lùi, được cất lên bởi chiếc giọng trầm khàn của bạn đời.
Vậy nên ý nghĩ đầu tiên trong đầu Thạch sau khi đọc được kết luận chẩn đoán bệnh nan y của mình, đó là "Tuyệt đối, không thể để Sơn biết."
Anh muốn, Sơn mãi vui vẻ, mãi nở nụ cười tươi mỗi ngày, chứ không phải nhìn anh héo mòn đến tuyệt vọng.
Anh muốn, Sơn mãi khắc ghi hình ảnh anh đẹp nhất trong lòng.
Anh muốn, Sơn có thể nhẹ lòng mà đón nhận yêu thương từ một người khác trong tương lai.
Tương lai Sơn còn dài lắm, Thạch những tưởng anh sẽ được bước cùng Sơn thật lâu, thật lâu nữa, được cùng Sơn già đi, bên hiên nhà, cùng 1 con mèo và 1 con cún.
Ai ngờ, mãi mãi vỏn vẹn 6 năm 3 tháng.
Thạch dùng 3 tháng còn lại để sắp xếp hết mọi thứ, để Sơn có được cuộc sống dễ dàng nhất dù sau khi anh ra đi. Anh chuẩn bị các giấy tờ chuyển giao tài sản, dọn dẹp dần đồ của mình vào những ngăn tủ nhất định, vỏn vẹn 3 ngăn tủ. Cũng có đôi lần Sơn thắc mắc, hỏi sao trước kia hai đứa để chung 1 tủ quần áo, để chung 1 tủ sách, lẫn lộn cùng nhau, mà giờ anh lại sắp xếp gọn gàng thế?
Thạch cười khẽ, "Để em có khoảng trống dọn những thứ mới vào.."
Sau này quần áo của anh không ai dùng nữa, anh nghĩ, nếu để đó để Sơn tự dọn thì Sơn sẽ thương tâm lắm.
Thạch còn chuẩn bị những tờ giấy note nhỏ, như:
"Cây kim tiền chỉ cần tưới mỗi ngày một lần, còn giàn hoa giấy thì ba ngày tưới một lần là đủ – đừng tưới nhiều kẻo úng rễ."
"Đồ ăn trong tủ lạnh để quá ba ngày thì nên bỏ đi, nhất là đồ nấu sẵn – đừng tiếc."
"Buổi sáng nhớ pha nước ấm với vài lát chanh, tốt cho tiêu hóa."
"Và đừng quên uống vitamin A hoặc ăn thêm cà rốt, gan – mắt dạo này bác sĩ bảo hơi yếu, có dấu hiệu viễn thị nhẹ rồi đấy."
...
"Và đừng tha thứ cho anh. Dù ngày cầu hôn em, anh đã nói sẽ bên em cả đời. Vậy mà anh phải thất hứa rồi. Anh yêu em Sơn ơi, nhưng tình yêu này không thể tiếp tục nữa. Dù ở nơi nào, miễn là dưới cùng bầu trời này, anh cũng sẽ dập đầu xin Thần, cầu cho em bình an.
Kiếp sau,
Nếu có kiếp sau,
Nếu có một thế giới khác,
Dù phải đánh đổi bất cứ điều gì, anh nguyện vẫn được gặp em, yêu em, và làm chồng em, để trả em 1 đời nắm tay nhau bạc đầu mà kiếp này anh đã hứa với em nhé."
Tách.
Tách
Ngòi bút run lên, tay Thạch trượt 1 đường dài, cũng chẳng viết nổi nữa. Những con chữ vừa viết cũng nhoè đi bởi nước. Đau chứ, hận chứ, nhưng sao anh nỡ hận cuộc sống này, khi mà cũng chính cuộc sống ấy đã cho anh những ngày tháng hạnh phúc cùng Sơn?
Thạch đã từng gào khóc đến khản cổ, khóc đến cạn nước mắt, nhưng sự thật chẳng thể thay đổi. Bệnh của anh vô phương cứu chữa.
Thạch nhìn tờ giấy note loang lổ vừa viết, cuối cùng vẫn vò nát rồi vứt vào thùng rác.
Tối hôm qua, trước khi đi ngủ, hai người đã cuộn tròn trên ghế sofa, ôm nhau và tâm sự về những ngày mai sau.
Thạch cầm tay Sơn, khẽ cắn nhẹ: "Sau này, nhỡ anh phản bội em thì sao?".
Sơn cười rộ lên vì nhột: "Thạch đừng lo. Tình cảm là chuyện của một khoảnh khắc, nếu anh có bỗng thay đổi, em cũng sẽ tôn trọng quyết định của anh. Vì em đã rất biết ơn và biết rằng chúng mình đã từng yêu nhau hết lòng. Em sẽ không bao giờ quên anh đã yêu em nhiều đến thế nào, Thạch à."
Nói xong, Sơn bỗng nhìn chăm chú vào mắt anh. Dường như mắt Sơn lấp lánh ánh nước, nhưng miệng vẫn cười khẽ: "Em vẫn sẽ hạnh phúc thôi, vì Thạch đã dạy em cách yêu thương bản thân mình quá tốt mà."
Sơn từng bảo Sơn thích những điều dịu dàng, thích cách Thạch luôn nhẹ nhàng với Sơn. Nên đến phút cuối cùng, Thạch cũng muốn mình rời đi thật nhẹ nhàng, để Sơn đừng đau đớn quá.
Anh ngoảnh lại nhìn căn nhà lần cuối. Mới 6 giờ sáng, góc ban công hướng Đông Nam mà Thạch với Sơn rất tâm đắc khi chọn căn nhà này đang ửng đỏ, màu đỏ như máu. Những tán lá xanh ngoài ban công rung rinh trong nắng sớm tinh mơ. Chiếc tủ lạnh đã dính đầy những tờ giấy note mới, bên cạnh những chiếc ảnh polaroid của anh và Sơn. Ảnh đi Nhật - hai người cuốn chung 1 chiếc khăn quàng cổ trắng muốt, sau lưng là núi Phú Sĩ, gò má Sơn ửng hồng. Ảnh đi Pháp - Thạch chụp Sơn, mắt lung liếng, môi hôn gió tới anh. Ảnh tại lần đầu tiên hai người chung 1 hậu trường, Sơn nằm, gối đầu vào chân Thạch đang ngồi.
Hai chiếc bàn chải trong nhà vệ sinh, một xanh một đỏ, vẫn ở cạnh nhau như đã từng.
Hai chiếc dép đi trong nhà, một xanh một hồng, vẫn xếp song song gọn gàng.
Thạch quyến luyến nhìn em lần cuối. Mong lát nữa em tỉnh dậy, sẽ nhẹ nhàng đặt được đoạn tình cảm này xuống, và dũng cảm sống tiếp. Mong em mạnh mẽ tiếp tục bước đi, và đừng ngoảnh lại, như em đã mạnh mẽ bước được đến ngày này.
Thạch xỏ giày, mở cửa thật khẽ.
Và khép lại cũng thật nhẹ.
Bước chân người rời đi nhẹ nhàng, như chẳng vương vấn điều gì, nhưng hoá ra lại mang theo cả trái tim của người ở lại.
Trong vườn có cây, trong nhà có nắng, nhưng trong cuộc sống sau này của Sơn, chẳng còn anh nữa.
Lá cây ngoài kia rơi xào xạc, hình như, thu đến rồi.
Có lẽ là tiếng chim hót líu ríu đã che đi tiếng giọt nước mắt ướt thẫm đấm gối của ai.
Lông mi run rẩy, môi cắn chặt lấy tay mình để cố không bật ra tiếng.
Tình yêu đôi khi là thành toàn cho nguyện vọng của người kia, dù mình đau đớn đến tột cùng.
Có lẽ là, nhiều ngày nữa, ở một vùng biển nơi Thạch quyết định dừng lại để kết thúc, anh sẽ nhận ra trong vali mình có 1 quyển sổ nhỏ.
Có lẽ là, đọc xong anh sẽ khóc không ngừng.
Có lẽ là, khi người rời đi rồi.
Căn phòng chẳng còn ai.
Bên khung cửa sổ cạnh biển, trên chiếc bàn gỗ. Gió sẽ thổi lật ra trang giấy bỏ quên ở cuối quyển sổ cũ nhật kí cũ mèm.
và dòng chữ xiên xẹo vẹo vọ:
"Anh yên tâm đi nhé, nhưng đừng đi nhanh quá.
Nhớ chờ em, để em đuổi kịp anh."
"Lần này, anh đi...
anh biết ta sẽ không quay trở lại
tiếng cửa khi đi anh đã đóng thật nhẹ
để em không biết ta đã rời xa
từ lúc nào...
Anh chúc em câu bình an mỗi ngày
Em nói em sẽ hạnh phúc mỗi ngày
anh biết ta chỉ lừa nhau bởi vì
Đâu ai nói "yêu" để rời xa như chúng mình....
Nên anh mong sẽ có một người mà
Yêu em hơn
Thương em hơn
Nói em nghe những điều em chưa từng nghe
là
anh yêu em
anh yêu em
anh yêu em.."
