Actions

Work Header

Cùng nhau

Summary:

Request:
"Mình muốn thấy TsukaSen AU gốc, bối cảnh là vào đêm giáng sinh, hai người đang cùng nhau ở trong phòng và cho đỡ lạnh cặp đôi đã đắp chung 1 tấm chăn và có thể là uống một cái gì đó nóng hoặc là đọc sách. Không gian có thể là có lò sưởi, cây thông noen có nhiều món quà và có thêm cửa sổ có thể nhìn thấy tuyết rơi và trăng ở bên cửa sổ. Hai người cũng có thể ngồi nhìn qua cửa sổ hoặc là nói chuyện cùng nhau."

Request:
"Original TsukaSen AU, the scene is on Christmas Eve, the two are together in the room and to avoid the cold, the couple shares a blanket and maybe drinks something hot or reads a book. The space can have a fireplace, a Christmas tree with many gifts and additional windows where you can see falling snow and the moon next to. They can also sit and look through the window or talk together."

(English version on chapter 2)

Notes:

Nhiệt liệt cảm ơn host giấu tên đã tổ chức quả event hết sảy này cho 2 cha nhà mình 🤌 Giáng sinh chưa bao h no bụng tới z 😋

Hiii everyone! Did you have a great time during holiday? This is me and my gift/application for Christmas Eve! Love both of them! 🦁🥬

Chapter 1: Tiếng Việt

Chapter Text

"Ôi, trà nguội mất rồi."

 

Senku hướng mắt lên nhìn Xeno - người đang chậm rãi lắc nhẹ chiếc tách trên các ngón tay. Chất lỏng bên trong sóng sánh theo chuyển động, phản chiếu gương mặt mệt mỏi và đôi mắt đen tuyền vẫn ánh lên tia sáng nhè nhẹ dù cho thần sắc đã lộ rõ sự kiệt sức.

 

Trầm ngâm trong chốc lát, Senku thở dài rồi quyết định đặt bút xuống. Và theo thói quen, nhà khoa học xoay xoay phần cổ sau gáy cũng như vươn vai thật mạnh để giãn cơ. Cậu đã làm việc hàng giờ đồng hồ trong khi vẫn giữ nguyên đúng một tư thế duy nhất. Cả ngón giữa và ngón cái đều mỏi nhừ vì phải cầm nắm cây bút quá lâu, Senku với tay nhấc gọn cái tách duy nhất còn lại trên đĩa lên. Rồi, không nhấp từ tốn từng ngụm như Xeno, cậu ực ực thẳng từng ngụm lớn. Chất lỏng trôi xuống cổ họng, Senku uống một mạch cạn đáy tách trà. Dù sao thì bổ sung đủ nước cũng quan trọng không kém.

 

"Cậu khát lắm à, Senku?" Xeno hỏi nhẹ nhàng, lơ đãng nhìn những biểu đồ và mô hình mà cả hai người đã cùng nhau vẽ ra trên giấy từ sáng sớm cho đến tận thời điểm hiện tại.

 

"Ừ." Senku đáp gọn lỏn, cậu ngáp một cái thật dài và quay người sang hướng cửa, dụi dụi mắt vì phải nhìn chằm chằm vào đống chi tiết máy móc quá lâu. "3 tiếng trôi qua rồi mà. Thôi tôi đi nghỉ trưa đây, tiếng nữa gặp nhá."

 

Xeno nhìn bóng lưng nhà khoa học trẻ khuất đi sau tấm màn. Những cơn gió lạnh cuối năm khẽ khàng lùa trong không gian và len lỏi vào toàn bộ căn phòng vẫn còn vương mùi hoá chất và sắt thép thoang thoảng. Nhiệt độ xung quanh dần dần hạ thấp lại sau khi bầu không khí hăng hái, tập trung cao độ ban đầu cũng đã hạ nhiệt xuống.

 

Nghĩ lại thì cũng đã cuối năm rồi nhỉ.

 

_______________________

 

"Anh không có dự định sẽ làm gì vào đêm Giáng sinh sao, Tsukasa?"

 

Tsukasa chuyển ánh mắt sang Senku - người đang hờ hững khuấy chén súp miso vẫn còn bốc khói, nhìn thoáng qua cũng biết cậu chẳng tập trung vào việc ăn uống chút nào.

 

"Tôi?" Tsukasa nghiêng đầu, như thể ý tưởng đó chưa từng nảy lên lần nào trong đầu anh - vốn là chuyện rất vô lý, vì cứ hễ không phải là kiểu người chỉ tập trung vào hiệu suất và công việc hay có nhiệm vụ phải giải cứu thế giới trên vai như các nhà khoa học trong nhóm thì ai nấy cũng thừa biết là đã giữa tháng 12 rồi. Mà, khoảng thời gian này trong năm luôn là thời điểm lý tưởng nhất để tụ tập và vui chơi. Thật vậy, dạo đây các cụm từ 'Giáng sinh' và 'năm mới' xuất hiện ngày càng nhiều giữa những buổi tán gẫu của mọi người. Thậm chí việc tuyết rơi vừa mới đây càng phủ lên căn cứ một màu trắng muốt se se lạnh và khiến cho đủ các thức quà trang trí đan xen sắc đỏ xanh càng nổi bật hơn giữa bầu không gian trầm lắng, xoá đi sự ảm đạm mà mùa đông thường mang theo.

 

Lẳng lặng nhưng ồn ào, trong lòng ai ai cũng đã hết sức sẵn sàng để chào mừng một dịp thật hoành tráng.

 

"Không, tôi... không có thói quen ăn mừng vào các ngày lễ lớn." Tsukasa nhẹ nhàng đáp. Đúng là anh có bị tâm trạng hí hửng của số đông ảnh hưởng theo, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.

 

"Hừm..." Senku ậm ừ, nuốt ực một muỗng súp mà chẳng buồn thổi. Tiết trời vào thời điểm này trong năm luôn đem theo một đặc điểm độc nhất vô nhị là bất kể thức ăn có đang nóng hổi nghi ngút đến đâu thì khi đưa lên miệng, chúng cũng đã chuyển sang cái tầm ấm nóng vừa đủ. Nói gì thì nói, muỗng nước dùng vừa rồi 10 tỷ phần trăm đã giảm bớt đi sự khô rát ở cổ họng cậu vì buộc phải hít vào những luồng không khí vừa lạnh vừa thiếu đi độ ẩm thường ngày liên tục. "Vậy bắt đầu từ năm nay anh thử tạo 'thói quen' đó đi, thấy sao?"

 

Tsukasa quét mắt nhìn khắp bàn, lắng nghe sự nhộn nhịp xuất phát từ hàng tá ý kiến khác nhau trong việc tổ chức tiệc năm mới từ mọi người giữa bữa ăn. Có vẻ ai cũng đã quen với chuyện cả hai người họ thi thoảng lại dành ra không gian riêng cho nhau nên chẳng người nào để ý tới việc Senku và Tsukasa không tham gia mấy, nhưng Tsukasa đoán Senku vẫn lưu tâm vì rõ ràng cậu có thể vừa nhét cơm vào miệng vừa đồng ý vu vơ với Chrome rằng 'thích làm gì thì làm'.

 

Và giờ thì đang ngỏ ý muốn được đón Giáng sinh cùng anh nữa.

 

"Thế còn dự án tàu vũ trụ? Hôm đó cậu không định làm việc sao?"

 

Senku khựng lại, rồi nheo mắt cân nhắc. "Cũng tuỳ. Tôi định cứ làm theo lịch thôi, đợi tới tối thì ra đốt tí pháo cũng được. Chủ yếu là cho có chút không khí. Hơn nữa, thư giãn tí cũng không chết ai đâu. Why-man đã bắt nhân loại phải nằm yên bất động trong tận 4 thiên niên kỷ rồi nên để ông ta đợi thêm 1 ngày cũng có xá gì." Senku cười khẩy.

 

"Ừm... được thôi, nếu cậu muốn."

 

"Không phải chỉ tôi muốn, anh cũng nên háo hức lên nữa chứ." Nhà khoa học trẻ chặc lưỡi, cậu bấm bấm các ngón tay để tính toán rồi lẩm bẩm. "Còn đúng một tuần nữa. Quyết định vậy nhé. Nếu tới lúc mà vẫn chưa thấy tôi xuất hiện thì cứ thoải mái đến thẳng phòng thí nghiệm mà tìm."

 

Tsukasa theo bản năng gật đầu đồng ý trước cả khi tâm trí anh kịp tiêu hoá hết ý nghĩa thật sự đằng sau nội dung đó. Anh chớp mắt nhìn Senku đứng dậy với cái khay rỗng trong tay, bất giác thở dài. Cậu lại chuẩn bị chạy đi rồi.

 

Chàng chiến binh giật mình thoát khỏi cơn mơ màng ngắn ngủi khi Senku đột nhiên quay sang và bóp mạnh hai bên má anh, cậu nhìn thẳng vào anh và nhăn mặt chê bai không chút e dè.

 

"Anh đó, nhân dịp này mà chơi bời nhiều chút đi. Tôi thấy dạo này nhìn mặt anh như già trước tuổi rồi đấy."

 

"..."

 

"Sao cơ?!"

 

 

...

 

 

"Senku nói vậy đó..."

 

Gen nhìn chằm chằm vào Tsukasa khi anh thản nhiên nhấc cây thông cao gần hai mét bằng một tay thật gọn gàng và dựng nó lên ngay cạnh cửa ra vào trạm.

 

"Vậy ra đó là lý do khiến anh suy tư mấy hôm nay à?" Nhà ngoại cảm ngân nga trong cổ họng, luồn tay vào giỏ, cậu lấy ra vài cành cây xanh rồi bắt đầu buộc chúng vào thân cây. Xét ra thì làm mấy chuyện trang trí này đỡ cực mà lại còn vui hơn nhiều so với phải chạy đi chạy lại để xử lý mâu thuẫn trong cộng đồng cả ngày.

 

"Ừm, thì..."

 

Gen nhìn qua, khoé môi cậu giật giật trước gương mặt sa sầm, toát lên vẻ nghiêm-túc-quá-mức của vị học sinh trung học mạnh nhất trước mắt. Cậu khẽ hít một hơi sâu trước khi lại nở nụ cười nhẹ nhàng quen thuộc để cố gắng xoa dịu bầu không khí. "Tôi nghĩ ý Senku-chan đơn giản là muốn anh thư giãn tinh thần tí đó mà ~"

 

Tsukasa khựng lại, anh nhìn sợi dây tua rua trong tay, giọng đầy hoài nghi. "Bộ trông tôi bây giờ... tệ lắm sao?"

 

"Hả? Không không không, sao anh lại nghĩ thế chứ? Tôi có nói gì làm anh hiểu lầm à?"

 

Tsukasa lắc đầu. "Tôi thấy cuộc sống như hiện tại đã rất ổn rồi, nhưng Senku vẫn muốn tôi 'chơi bời' nhiều lên. Chẳng lẽ do thần sắc tôi đang nhợt nhạt quá ư..." Trong vô thức, anh đưa tay lên kiểm tra xem nơi dưới mắt bản thân có quầng thâm không.

 

"Ah..." Gen thở dài, "Chuyện đó thì, là như này nhé, Tsukasa-chan có nhận ra anh làm việc nhiều thế nào không?"

 

"...?"

 

"Lúc nào tôi cũng thấy anh trong tình trạng đang-làm-gì-đó. Tập luyện này, dựng giàn giáo này, tuần tra quanh khu ban đêm này... tóm lại là dành quá ít thời gian cho bản thân!" Gen kết thúc câu bằng một cái vỗ tay đánh 'bốp' thật kêu. Cậu nháy mắt với khuôn mặt nghệch ra của Tsukasa. "Senku-chan có lẽ chỉ muốn anh nhân cơ hội này mà có một khoảng thời gian vui vẻ thôi. Để tôi đoán nhé, anh không thường xuyên thật sự đặt tâm trí tham gia vào mấy loại sự kiện như này phải không?"

 

Tsukasa do dự gật đầu.

 

"Thế là không ổn đâu, Tsukasa-chan! Mặc dù chúng ta có mục tiêu là phải lên mặt trăng càng sớm càng tốt nhưng chuyện đó không đồng nghĩa với việc ta chẳng thể thỉnh thoảng vui vẻ một chút! Đúng là Senku và Xeno đều tự nhốt mình trong phòng thì nghiệm ngày đêm, nhưng Senku-chan bận rộn như vậy mà vẫn nhận ra anh cần thư giãn nhiều hơn thì tức là anh thật sự cần thả lỏng ra thôi. Cậu ấy lo cho anh, ý đại loại là vậy đó."

 

Tsukasa nhìn xuống tay mình, càng bối rối hơn. "Tôi thế này vẫn chưa được sao...? Tôi không thấy áp lực gì cả, hoàn toàn ổn mà."

 

Gen lắc lắc cái chuông nhỏ xíu trên tay, ướm thử vài vị trí trước khi buộc chúng lên cành. Cậu mỉm cười và nháy mắt. "Hai ngày nay anh rất tích cực giúp mọi người trang trí cho lễ mà, vậy thì Tsukasa này, hãy làm với tâm thế thật sự đón chờ, thật sự háo hức chứ đừng xem chúng như danh sách các nhiệm vụ cần làm mỗi ngày trước khi lên giường nhé. Anh sẽ thấy sự khác biệt thôi."

 

Tsukasa nhớ đến Mirai.

 

Nhưng không khí hiện tại không nồng nặc mùi vô trùng vốn làm dạ dày quặn lên nữa.

 

______________

 

"Senku."

 

Senku giật nảy mình trước tiếng gọi đột ngột vang lên trong không gian tĩnh lặng và cắt đứt mạch suy nghĩ đương căng như dây đàn của cậu, cậu quay ngoắt lên nhìn về hướng phát ra âm thanh. Tsukasa đang đứng đó, thò đầu qua cửa, chỉ để lộ khuôn mặt và bờ vai rộng không thể che giấu. Cậu sững người vài giây, rồi vô thức chuyển tầm nhìn về cái đồng hồ treo trên tường - vừa tròn 8 giờ tối.

 

"Ah... giờ này rồi à." Thở hắt ra, Senku đặt tờ giấy trong tay xuống rồi tiện tay bẻ bẻ gáy. Hết cách rồi, thật ra cậu vốn định sẽ nghỉ ngơi sớm từ tận hai tiếng trước cơ mà...

 

Thôi vậy.

 

"Mọi người chuẩn bị xong hết rồi." Tsukasa nói tiếp.

 

"Tôi biết rồi."

 

Tsukasa quan sát Senku thực hiện một loạt thao tác - đặt bút xuống, cuộn giấy lại, đóng nắp hộp đựng các mẫu vật, sắp xếp lại ống nghiệm. Từng bước từng bước đều nhanh và không có khoảng trống nào đủ để anh xen vào giúp một tay. Rồi vẫn tốc độ gọn lẹ như cái chớp mắt đó, Senku nghênh ngang đi tới gần anh.

 

Tsukasa quay người lại, nhưng rồi giật thót khi bỗng nhiên có một bàn tay nhỏ hơn, thô ráp nắm chặt lấy tay anh từ phía sau. Ngoài dự đoán, Senku với vẻ mặt rất tự nhiên bước lên trước và kéo mạnh anh đi. Tất nhiên cậu không đủ sức, chẳng sao cả, Tsukasa luôn biết cách tự kiểm soát được sức mạnh của chính anh sao cho vừa đủ với cậu.

 

"Họ nấu món gì thế? Tôi đói quá." Senku ngáp, quay lại nhìn biểu cảm ngơ ngác của bạn trai mình.

 

"Ừm-" Tsukasa lúng túng, khẽ siết lại tay nhà khoa học. Cả hai cùng băng qua hành lang giờ đã thưa thớt người vì tất cả đều đang tụ tập ở ngoài trời. "Gà nướng, bánh kem, mì soba... tôi còn thấy cả rượu nữa thì phải."

 

"Hmm... coi bộ chơi lớn nhỉ, ồn ào từ sáng tới tận lúc này." Senku nhếch mép, "Anh có tham gia không?"

 

"Tôi có giúp khâu chuẩn bị." Tsukasa thành thật.

 

Senku nhướng mày.

 

"... Tôi thấy rất vui." Anh cẩn thận bổ sung.

 

"Kuku, tốt đấy, nhưng chỉ có thế thôi thì chưa đủ đâu. Nào, để tôi dạy anh cách đón Giáng sinh đúng nghĩa!"

 

Làn gió lạnh bên ngoài quét qua da thịt ngay khoảnh khắc chân họ chạm đất. Tiếng ồn náo nhiệt từ buổi tiệc ngay lập tức lấp đầy màng nhĩ của Tsukasa, dẫu vậy, tất cả những gì lấp đầy đôi đồng tử nâu sẫm của anh trong khoảnh khắc đó chỉ có nụ cười tinh nghịch của Senku và cách cậu vẫn nắm chặt lấy tay anh, không rời.

 

______________________

 

Bầu không khí náo nhiệt được bỏ lại, ngăn cách đằng sau tiếng 'cạch' đơn giản. Sau khi bị vây quanh bởi hàng tá loại âm thanh hỗn độn suốt hàng giờ thì sự yên tĩnh bất chợt hiện tại lại có phần hơi khó quen. Senku xoa xoa cái tai đã nóng lên vì cồn của mình, cậu vẫn nghe loáng thoáng tiếng cụng ly và giọng ai đó hét lên dai dẳng dù cho đã về đến tận đây. Thật tình chẳng hiểu nổi họ lấy đâu ra nhiều sức đến thế. Ngay cả bóng người to lớn đang đứng cạnh cậu cũng có dấu hiệu mệt mỏi rồi, vậy mà...

 

"Tôi đi thay đồ đã." Senku lầm bầm, mắt nhắm mắt mở, cậu lững thững đi thẳng vào trong vì kiệt sức mà chẳng nhận ra sự thay đổi bất thường của nơi mà cậu và Tsukasa đã dùng để ngủ cùng nhau mỗi tối trong suốt mấy năm nay.

 

Cởi váy xuống, cậu lơ đãng nghĩ lại, hình như vừa rồi Tsukasa định nói gì đó thì phải.

 

...

 

"Đừng nói với tôi là anh tự tay làm hết đống này đấy nhé?"

 

Senku ngơ ngác đứng giữa phòng, mắt ngó nghiêng hết bên này đến bên kia. Căn phòng vốn được bày trí đơn giản nay lại được trang hoàng thêm sức sống bằng những dải đèn nhỏ treo lác đác trên tường, mỗi bóng phát ra ánh sáng vàng nhạt dịu nhẹ khiến cho không gian vô cớ trở nên ấm áp hẳn lên. Không chỉ vậy, một cây thông Giáng sinh đúng nghĩa với ngôi sao năm cánh vàng rực trên đỉnh được đặt trong góc - ngay vị trí mà Senku biết chắc 10 tỷ phần trăm đã từng là nơi chỗ đặt kệ sách. Đủ các món quà với nhiều hình dạng, kích cỡ và màu sắc nổi bật đang nằm dưới gốc cây. Vẫn là đèn trang trí vòng quanh, nhưng điểm khác biệt duy nhất là chúng đang nhấp nháy lên xuống một cách sinh động.

 

Tsukasa khựng bàn tay đang rót ca cao nóng vào tách lại. Anh gật đầu, giọng không giấu được vẻ lúng túng và thoáng hồi hộp. "Ừm, tôi nghĩ mình có thể thử trang trí phòng chúng ta một chút... cậu thấy sao?"

 

Senku hiếu kỳ nhìn khắp nơi, đôi mắt đỏ ruby tò mò quan sát từng chi tiết nhỏ nhất như thể mới bước vào đây lần đầu. "Huh, trông không tệ đâu. Nhìn anh vậy mà cũng có gu phết." Cậu cười khẽ.

 

"Tôi sẽ nhận câu đó như một lời khen vậy." Đến lượt Tsukasa bật cười, chút căng thẳng vừa nãy vì lo Senku sẽ thấy anh làm quá trôi đi sạch tựa gió thoảng. Bên ngoài cửa sổ, tuyết lại rơi, từng hạt tinh thể trắng buốt chầm chậm đáp cánh xuống mặt đất. Cơn gió rét cắt da cắt thịt ùa về không biết lần thứ bao nhiêu, khẽ khàng nhắc nhở rằng Giáng sinh vẫn còn đó, và đêm vẫn còn dài.

 

"Tôi đang khen đấy thôi." Senku nhún vai, cố tình sượt tay qua các ngón tay của người chiến binh khi cậu cầm lấy cái tách đựng món đồ uống thơm ngát còn bốc khói từ anh. Rồi, vị ngọt từ chocolate tan ra trên đầu lưỡi cậu, Tsukasa nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo len còn chưa vén hết của cậu, âm thanh tí tách của lò sưởi vang lên làm nền trong góc và cậu chẳng do dự lấy một giây mà ngồi vào bên cạnh Tsukasa trên chiếc ghế sofa duy nhất họ có. Cánh tay vạm vỡ của anh dịu dàng quấn quanh eo cậu, tấm chăn từ từ bao phủ cơ thể của cả hai, làm giảm bớt đi phần nào cái lạnh ảnh hưởng từ thời tiết âm u bên ngoài. Hơi ấm từ món đồ uống trong tay, thân nhiệt của Tsukasa cùng sự ma sát từ cái chăn mềm mại - tất cả bao phủ lấy Senku khiến cậu không kiềm được mà cọ má vào ngực Tsukasa theo thói quen khó bỏ, cách riêng giữa cậu và anh mỗi khi cậu muốn bày tỏ sự hài lòng.

 

Mặt trăng toả ra ánh sáng vằng vặc trên bầu trời đêm, Senku rướn người lên một chút để nhìn rõ hơn qua cửa sổ, cả người cậu gần như nằm đè lên Tsukasa.

 

"Hmm... này Tsukasa, tôi cược 10 tỷ phần trăm là Why-man chẳng ăn mừng Giáng sinh như chúng ta bây giờ đâu. Có khi ông ta còn chẳng biết tới khái niệm ngày lễ ấy chứ, dám cá là đang quan sát con người đột nhiên đình công và vui vẻ tổ chức tiệc mà chẳng hiểu gì."

 

"Ừm, tôi cũng nghĩ vậy." Nhẹ nhàng chỉnh lại thân hình mảnh khảnh của nhà khoa học sao cho vừa khít trong lòng mình, Tsukasa đáp lời. Anh có thể kết luận từ kinh nghiệm cá nhân rằng Senku đã bắt đầu lim dim rồi, bởi những lời cậu thốt ra không còn tí sắc bén và chắn chắn nào như thường ngày. Ngược lại, tông giọng này nhẹ hơn, mềm hơn, thậm chí có phần trở nên vô thưởng vô phạt. Như thể cậu chỉ muốn nói thế thôi, để bộ não luôn trong tình trạng hoạt động hết công suất ấy được hiếm hoi xả hơi chỉ trong vài phút giây.

 

Một khoảng lặng trôi qua. Rồi Senku cựa quậy, Tsukasa đã quá hiểu ý, anh bình thản nhấc tay lên trên không trung để cậu tự do làm những gì mình thích.

 

Anh nhướng mày trước cử chỉ tự gõ gõ vào môi bản thân của cậu.

 

Senku thu lại nụ cười tự mãn trên mặt khi Tsukasa ngoan ngoãn cúi xuống, một tay cậu vòng qua cổ anh nhằm kéo anh lại gần hơn trong khoảnh khắc hai đôi môi chạm vào nhau một cách đầy trìu mến, yêu thương.

 

"Giáng sinh vui vẻ, Senku."

 

Anh mong em luôn được làm những điều em thích.

 

"Hôm nay tôi nghe câu này nhiều đến phát chán rồi, anh biết không?"

 

Tôi muốn thấy anh được hạnh phúc, chỉ vậy thôi.