Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-01-02
Words:
713
Chapters:
1/1
Comments:
1
Kudos:
12
Hits:
176

hiện thực không thật

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

đôi bàn tay chưa qua đến mùa đông, còn lấp lửng mông lung ở mùa hạ. em thấy khoảng trống mình và cái ôm chia ly rát bỏng là miên man đại dương sâu thăm thẳm, chực chờ nuốt trọn không để lại tăm hơi gì những thời khắc vừa qua.

em nuôi hi vọng mãi được kề bên mùa đông cho đến tương lai vời vợi về sau, ôm trái tim bền bỉ nhọc lòng, như cái cách mùa đông bị cuốn đi mất tàn nhẫn, giữa biết bao sóng xô mà chẳng hề nức nở ra ngoài, chỉ dồn hết vào tâm bão, bình yên gửi lại lời an rồi rời đi như gió thổi se lạnh dịu xoa mùa thu. dòng chảy thời gian ráo riết giờ hoá thành đá tảng, đè nặng và chèn ép, rút cạn kiệt đến hơi ấm cuối cùng, để rồi em chỉ có thể chôn chân, vùi mình tại chính vị trí hiện tại, gào thét thật im lặng mà cúi đầu, chẳng dám đối mặt với hiện thực mùa đông đã đến hồi chuông liên hồi lôi kéo rời khỏi sảnh ánh sáng. em thấy niềm tin mình rơi vụn vỡ xuống sàn thảm mềm, song song đâm toác những hàng rào bảo vệ cuối cùng của bản thân.

giữa đoạn ngập ngừng là lý trí sực tỉnh, nhưng cũng không nán lại quá lâu. mùa đông đi rồi, còn gì để em tỉnh táo nữa. lời ước hẹn mang đi hoá thành tàn tro phủ nặng vai người ở lại. tình kín mù mờ giữa trời quang mây tỏ. cái gì cũng rõ ràng, tương lai của đôi bàn tay thì buồn nét hanh khô quánh đặc, như rằng bị màn đêm hôm ấy nuốt chửng. ước gì mùa đông biết, mà thực ra là đông không biết, hay đông biết mà như vờ, như vờn, như bỡn cợt. như thật lòng mà không thực. em ôm lấy một phần ngoéo tay vỡ nửa, tiếp tục vụn toang toác ở thì hiện tại. làm sao mà biết được ngày đông rời ánh sáng, em ôm đau khổ ai cũng hay, trừ điều đã rời đi, chẳng biết là có hay. giọt sương mi mắt chỉ có thể nuốt nghẹn vào trong mà bước tiếp qua một vạn năm nữa, với chính xác một vạn năm thiếu đi sự kề cạnh của mùa đông.

mưa rơi rả rích trên nền băng đóng tảng dày phủ trên bề mặt hồ ngày đông. băng có tan, tình có tàn, trời có hoang. từng giọt rơi xuống như hơi ấm cháy bỏng rát, mặt gương vỡ không thể làm lành, kỉ niệm như thước phim rỉ ra từ vết nứt, liên hồi đến mức không thể kiềm chế lại nổi bằng bất cứ loại băng cá nhân y tế nào.

vì đâu còn gì cứu được thương nữa.

vỡ

tan hoang

tàn vụn

tan toác hết rồi

ánh sáng phân rã hết rồi

e là lên trời xuống biển cũng khó tìm được lấp lánh như sao đêm trong mắt em như lúc mùa đông kề cạnh, phủ đầy hơi sương băng ấm lên chân thành trong lòng bậc quân vương.

hi vọng cùng đôi ghì sát đất, trầy xước, rướm máu, mà thời gian cũng chẳng hề ngưng tay, mưa cũng chẳng tín hiệu nào dứt cơn trút nước. em giữa thành trì điêu tàn, nắm chặt những lý trí cuối cùng, để buông hết nỗi buồn chẳng dám buông, một nỗi trống rỗng và xác xơ của quân vương đơn độc, khi em chẳng hiểu tất cả kề cạnh, chớp mắt, đã chẳng còn đâu, chẳng còn hiện hữu, biến mất như chưa từng hiện hữu, rời khỏi ánh sáng và tan biến đi

họ làm như ánh sáng đã chảy khỏi khe nứt

bốc hơi

trong tiếc nuối của quân vương cùng ánh sáng

hay là em đang tiếc nuối mùa đông

hay là em vẫn sống mãi với mùa đông đi rời đi

lời hứa kết thúc

gọn trong

vết cắt

chia hai

người ta nay đã bước đi sao em vẫn ở lại

tự ôm nỗi buồn chẳng biết nói cho ai

buồn nào đau hơn nỗi buồn không thể buông

Notes:

tại sao những người xung quanh em, những người luôn cận kề thân thiết với em lại tiếp tục đi. em cảm thấy lúc đó em bị bỏ rơi. nhiều lúc em cũng thấy anh quan sai, maybe là cái tính cách hơi kì một xíu, hơi ghét anh quan một xíu. nhưng mà em muốn anh quan đi với em đến vòng cuối cùng, có thể là top debut luôn, tại vì anh quan có hứa với em là hai anh em sẽ cùng nhau debut. nhưng mà lời hứa không thành sự thật rồi. giờ em chỉ muốn anh quan quay trở lại thôi