Chapter Text
📀 » hôn vào đây đi — vstra, tyronee, hairan, antransax
//
01;
nếu không phải vì mười hai cuộc gọi nhỡ liên tục đến từ em người yêu đã vắng mặt từ sáng đến giờ, nguyễn lâm anh thề là mình chưa bao giờ hoảng hồn đến vậy. hắn tức tốc gọi lại cho người ta, mày cau lại, những nếp nhăn xuất hiện chằng chịt hai bên thái dương.
"phúc nguyên có chuyện gì hả?"
"lâm anh mua hộ phúc nguyên thuốc ức chế. phúc nguyên đang ở nhà..."
cái câu nói sặc giọng mũi, chữ dính chùm lại với nhau ấy như gõ một cái keng vào đầu lâm anh. chắc hẳn là do lịch tập luyện cho album debut quá đỗi dày đặc, dày đến nỗi làm hắn quên béng mất kì phát tình của em omega nhà mình. thật đáng trách.
"hức- lâm anh nhanh nha... phúc nguyên hong... chịu nỗi nữa..."
hai tai hắn bị âm thanh nũng nịu từ đầu dây bên kia hong đến nóng bừng, bàn tay đang cầm chai nước cũng siết chặt lại, hương bạc hà không kiểm soát được mà bắt đầu phẳng phất khắp kí túc xá.
"thu hồi pheromone của mày lại đi." đức duy khịt mũi, nhăn nhó nhìn thằng bạn đang căng thẳng của mình với ánh mắt ba phần bất lực, bảy phần như ba.
"giúp tao xin mấy anh chị cho off buổi này. phúc nguyên cần tao."
lâm anh chẳng thèm ngoảnh đầu lại xem biểu cảm của người kia như nào, chỉ vớ đại cái áo khoác gió, đội vội cái mũ rồi lao đi như bay.
02;
hắn thuần thục bấm mật khẩu căn hộ riêng của phúc nguyên. đây là món quà em được bố mẹ tặng khi vào sài gòn học, là nơi hẹn hò riêng tư của hai đứa, cũng là nơi em làm tổ trong mỗi kì phát tình.
vừa đặt một chân vào, cái mùi chanh đặc quánh trong không khí xộc thẳng vào mũi lâm anh và càng nồng hơn nữa mỗi bước hắn tiến gần đến hướng phòng ngủ. chỉ cần nghĩ tới viễn cảnh em người yêu của hắn từ sáng đến giờ phải một thân một mình chật vật với những đợt tình triều, trong khi hắn chẳng mảy may biết gì, cũng đủ làm tim gan phèo phổi của hắn đảo lộn tứ tung.
cánh cửa bật mở, phía sau là một omega với độc một chiếc áo phông trắng xộc xệch, bị kéo lệch sang một bên vai, lấp ló hai đầu nhũ ửng đỏ. gương mặt em bị cơn hứng tình hun đến chẳng tài nào giấu nỗi mấy vệt phớt hồng nơi gò má. đôi mắt em lúc này đang ầng ậng nước, hai hàng mi cong khẽ run nhìn hắn, làm alpha đứng trước mặt khó mà kiềm lòng được, trái táo trên cổ di chuyển lên xuống mấy hồi.
"nhớ lâm anh lắm."
"phúc nguyên ngoan, vào giường nằm đi." lâm anh đỡ lấy cả cơ thể em, để em thoải mái dụi đầu vào hõm cổ mình. "cả người nguyên nóng lắm rồi."
"hức- cái áo hôm bữa... hết mùi của lâm anh òi..." phúc nguyên ngồi xuống giường, một tay níu nhẹ vạt áo hắn, tay còn lại cầm chặt cái áo sơ mi hắn để lại nhà em, phòng cho những hôm em nhớ hắn, đưa lên mũi hít nốt chút hương bạc hà còn sót lại.
lâm anh đặt lên môi em yêu một nụ hôn nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước. nhưng đối với một omega đang trong kì phát tình mà nói, đó chẳng khác gì một phương thức đày đoạ tù nhân.
phúc nguyên cảm nhận được phía dưới mình đang co rút nhiều hơn bao giờ hết, dâm dịch tiết ra cũng đủ làm ướt một mảng giường. em, tất nhiên, khao khát nhiều hơn là một cái hôn, nhiều hơn cả những cái chạm. em muốn được hắn hôn khắp cơ thể, được hắn xoa, hắn vỗ về ở những điểm sâu nhất. em muốn được alpha của mình lắp đầy.
"hức- lâm anh ơi... giúp em..."
03;
lâm anh chầm chậm rải từng nụ hôn lên đỉnh đầu, khoé mắt, khoé môi em. hai tay hắn cũng không yên phận mà lần mò trong lớp áo mỏng, vuốt ve khuôn ngực đầy đặn, day day hai hạt đậu nhỏ sưng tấy. từng cái chạm sượt qua của alpha lúc này chẳng khác gì châm thêm lửa, như thiêu rụi cơ thể nóng ran của omega, đưa tâm trí omega chu du đến miền mộng mị, làm em trên giường chỉ có thể phát ra mấy âm thanh ưm a ngắt quãng.
phúc nguyên ưỡn ngực về phía lâm anh, mặc người ta tuỳ tiện chơi đùa với hai điểm nhạy cảm. hai tay em vòng ra sau gáy hắn, mân mê tuyến thể, thèm khát được đắm chìm trong hương bạc hà của alpha nhà mình.
"n-nữa đi mà..." phúc nguyên giương đôi mắt long lanh nhìn hắn, cái ánh mắt mà hắn thề là chỉ cần nhìn lâu hơn một tẹo nữa thôi thì hắn có thể dâng cả thân mình cho em luôn. "em nhớ lâm anh lắ- ưm!"
lâm anh ngậm một bên ngực của người yêu, đầu lưỡi nghịch ngợm rê quanh nơi đầu nhũ. phúc nguyên bị tấn công bất chợt thì mở to mắt, mấy ngón chân quắp chặt lấy ga giường, âm thanh rên rỉ lại càng lớn.
alpha bị hình ảnh nỉ non của omega làm cho tối sầm hai mắt, trong đầu chỉ còn ý nghĩ làm sao cho em yêu thít chặt lấy cây hàng của hắn, cho em rên la đến khàn cổ họng, nước mắt lem nhem vì cực khoái.
rồi, tâm trí phúc nguyên như bị xé toạc khi cảm nhận được sự xâm nhập quen thuộc nơi hang động từ lâu đã ngập nước. em tự đánh giá rằng tay hắn tuy không nhanh nhẹn bằng em (vì em vốn là dân piano mà) nhưng trong những chuyện như thể này lại điêu luyện đến lạ. mỗi đợt những ngón tay chai sần ấy lần mò trong lỗ nhỏ của em, miết nhẹ hai vách thịt, sành sõi chọc ngoáy những điểm nhạy cảm, là một dịp cả người em run lẩy bẩy, không kìm được mà rên lớn lên vì sướng.
"ơ nhưng mà này..." lâm anh ngưng mọi hành động của mình lại, ngẩng mặt lên nhìn em. "từ sáng đến giờ phúc nguyên ăn gì chưa đấy?"
phúc nguyên lắc đầu.
04;
phúc nguyên ghét lâm anh, thực sự rất ghét lâm anh.
em chẳng thể nào tin được trên đời này tồn tại một alpha có thể nhẫn tâm bỏ lại omega đang phát tình của mình ấm ức nằm một mình trên sofa, sau khi đã bị trêu đến cả người toàn là nước, chỉ để đi nấu ăn. nếu không phải người ấy là nguyễn lâm anh, phúc nguyên thực sự không thể nào tin được.
omega bình thường vốn đã mẩn cảm, nay trong kì phát tình lại càng mẩn cảm hơn. da thịt em lúc này đây nóng rực, tưởng chừng như có thể bén lửa ngay lập tức. bây giờ chỉ cần một cái chạm sượt nhẹ qua thôi cũng làm bên dưới em tiết biết bao nhiêu là dịch. ấy vậy mà alpha nhà em nào có quan tâm, hắn chẳng thèm nhìn em lấy một lần, chỉ mải mê với nồi cháo nghi ngút khói trên bếp.
ít nhất, hắn có để lại cho em cái hoodie đồng phục còn vương lại chút hương bạc hà. nhưng phúc nguyên không biết ấy có phải là ân huệ hay không bởi alpha của em, ngay tại thời điểm này, đang phơi bày toàn bộ thân trên, từ khuôn ngực rắn chắc đến mấy thớ cơ bụng mập mờ, ngang nhiên đi đi lại lại trước mặt em, omega đang hứng đến điên.
"nè, ăn đi." lâm anh đặt bát cháo xuống bàn, tay xúc một muỗng cháo rồi đưa ra trước mặt phúc nguyên. "ăn một miếng thôi cũng được, anh sợ phúc nguyên ngất giữa chừng."
phúc nguyên vẫn ngậm chặt miệng, nhìn hắn bằng ánh mắt lơ đễnh.
"anh đút bằng miệng đấy nhé."
"điên." phúc nguyên đập một cái nhẹ hều lên ngực trần của hắn, ngoan ngoãn há miệng chẳng khác gì trẻ lên ba.
"em bé ăn giỏi, tí bố thương.”
"chả thèm."
05;
lâm anh đặt bát cháo đã cạn xuống bàn, mỉm cười nhìn em người yêu vừa ăn xong đã nằm ưỡn lưng ra ghế sofa. hắn áp tay mình lên má em, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể em đã giảm đi đôi phần.
phúc nguyên trân trân nhìn hắn, ấy vậy mà nhìn đến mòn cả mắt vẫn chưa thấy hắn có ý định làm gì hơn. em giận dỗi bật dậy, leo lên người hắn, tay vòng qua cổ, khẽ khàng cử động để mông mình chạm đúng hạ bộ của alpha.
lâm anh chẳng mấy bất ngờ, thuần thục đỡ tay phía sau lưng em, phòng em bật ngửa. ở tư thế này, hắn cảm nhận được từng hơi thở nóng hổi em phả ra quấn lấy cổ hắn. mùi chanh nồng nàn từ tuyến thể truyền thẳng vào khứu giác. và tất nhiên, hắn chẳng thể nào ngó lơ được sự thật là phía dưới omega của hắn đã ướt lắm rồi.
"lâm anh hong muốn thương em hả?" em cố tình nhúc nhích để quả đào căng mọng cạ đúng vào túp lều nhỏ nơi đũng quần hắn. mùi chanh trong phòng khách ngay lúc này chợt trở nên gắt hơn, chính xác là mùi omega dùng để dẫn dụ bạn tình. "bố ơi, bố thương em đi..."
phựt!
cái kiểu xưng hô mới lạ ấy của phúc nguyên đã thành công cắt đứt sợi dây lí trí của lâm anh, nhường chỗ cho bản năng alpha hoang dã, đẩy nồng độ adrenaline trong hắn lên mức tối đa.
"ừm, để bố thương em."
