Work Text:
Ấy là vào một ngày trời đông lạnh lẽo, tuyết rơi lác đác trên mặt đường. Có một cậu trai mang vẻ u ám sải bước dạo quanh sân trường, cậu ngó nghiêng ngó dọc, đi hết từ hàng lang này đến các cơ sở vật chất lung linh khác nhau của ngôi trường tư thục này, một điều rất hiếm lạ đối với bản thân cậu. Sakusa Kiyoomi không phải là kiểu người sẽ lảng vảng ở lại trường sau giờ học, một phần là vì người anh họ của nó luôn ra về đúng giờ mà đi cùng nó, phần nhiều là vì nó không rảnh rỗi như thế. Tuy nhiên, hôm nay tâm trạng của nó có chút mông lung. Không phải vì mệt hay nản chí, đương nhiên rồi, nó chưa bao giờ nghi ngờ nỗ lực của mình cả. Chỉ là đôi khi sẽ có những ngày nó cảm thấy mơ hồ về bản thân, tựa như đang bước đi trên mây, vào những lúc như thế Sakusa sẽ thường đi dạo một mình, cứ sải chân đi trong vô định cho đến khi nào nó biết rằng đôi chân của mình đã vững lại trên mặt đất. Cậu nhóc với mái tóc uốn lượn cho dù là một tuyển thủ đầy đáng gớm thì cũng chỉ là một đứa mới tập tễnh lên cấp ba. Cho dù đã nhập học cũng đã khá lâu nhưng môi trường tập luyện khác, học tập cũng khác khiến nó thấy hơi xa lạ. Xui rủi làm sao hôm nay Komori Motoya – người anh họ kiên nhẫn đến lạ thường của nó lại bị bệnh, phải nằm ì ở nhà khiến nó chẳng có ai để chuyện trò. Nó không nhất thiết luôn cần có người bên cạnh để sống, nhưng khi thiếu mất một thứ gì đó thân thuộc, ta sẽ tự động thấy có chút khác lạ, có chút mơ hồ. Thế là Kiyoomi nương lại ở trường một chút, cảm nhận và nhìn ngắm nơi này, nơi mà nó sẽ dành 3 năm cấp 3 ở đây, chỉ để thấy thoải mái hơn một chút. Khi đã định thần lại, nó rút ra chiếc găng tay đã để sẵn trong túi, đeo vào rồi cất bước ra khỏi trường.
Trên đường đi tới nhà ga, có một bóng hình rất đỗi quen thuộc bên phía lề đường. Thân hình có chút mảnh khảnh nhưng vẫn có thể nhận ra là của một vận động viên, vóc dáng cao ráo, và đặc biệt là mái tóc mang sắc bạc hà tươi mới đầy ấn tượng. Đó là Iizuna, người đàn anh cùng câu lạc bộ, cũng là một trong những lí do khiến cậu đưa ra quyết định bước vào Itachiyama. Anh hơi khom xuống, sắc mặt tươi cười mà dịu dàng, có vẻ là đang lẩm bẩm gì đó với con mèo hoang béo ú trước mặt. Nó không kìm được mà nán lại một chút xem sao. Iizuna trong ấn tượng của nó là một người sạch sẽ, rất am hiểu về cách chăm sóc bản thân với tư cách của một người chơi bóng chuyền lẫn với tư cách của một cá nhân. Anh rất sạch sẽ, lúc nào cũng mang theo cây lăn bụi bên mình, cũng không quên vật dụng vệ sinh cá nhân cơ bản (theo tiêu chuẩn của Sakusa) bao giờ. Thế nhưng anh lại có một lòng yêu mến động vật có lông, hay nói đúng hơn là chó mèo rất chi mãnh liệt. Cũng không phải là vấn đề gì quá lớn lao. Thậm chí cậu còn thấy chúng nó còn sạch sẽ hơn những kẻ ăn lông ở lỗ cậu đã gặp gấp bội, nhưng nói chung thì Sakusa Kiyoomi vẫn là Sakusa Kiyoomi và cậu luôn muốn cách xa chó mèo một chút. Bọn chúng có hơi nguy hiểm theo cách nhìn của cậu, chưa kể đến việc chỉ cần chạm một chút thôi là lông lá của chúng nó dính khắp nơi và người ngợm của chúng cũng không thơm tho cho mấy.
Cậu cứ mãi chìm đắm trong dòng suy nghĩ mà không hề nhận ra bóng hình ấy đã xuất hiện lù lù trước mặt cậu từ khi nào, Sakusa có chút giật mình, theo bản năng mà lùi lại một bước và Iizuna nom như đã hiểu lầm hành động ấy của người đàn em. Anh giơ hai tay lên trời như thể bị cảnh sát tóm tại trận, đứng yên rồi bảo:
“Anh đã lăn bụi xong xuôi cả rồi, đừng có sợ vậy chứ, mà thật ra anh cũng có ôm ấp gì con mèo đó đâu.”
Nó hơi sững lại, không biết phải đáp lại thế nào cho phải với thái độ hiểu lầm của anh, nó cứ theo quáng tính mà nói:
“…Vậy ạ.”
Anh cười, hơi nheo đôi mắt to tròn của mình lại khi thấy cậu quay về dáng đứng hơi khom như thường ngày.
“Ừm, thấy em nên anh mới làm vậy thôi. Mà sao lại ở đây giờ này?”
Câu đó em hỏi anh mới đúng. Câu hỏi chưa kịp thoát ra khỏi cửa miệng đã bị lí trí của Sakusa chặn lại, nó quả thật là có chút tò mò về anh nhưng trả lời câu hỏi của người khác như thế thật bất lịch sự. Motoya thường bảo tính tình của nó đúng là tệ hại, nhưng những phép lịch sự cơ bản nó đương nhiên vẫn có, chỉ là muốn tránh mọi phiền phức khi giao tiếp nhất có thể mà thôi.
“Lúc nãy em đi dạo một chút, giờ đang trên đường về nhà.”
Nó hơi cúi mặt xuống, có lẽ là để vừa tầm mắt của anh hoặc cũng có thể là do cậu nhóc có hơi lúng túng. Iizuna nhẹ nhàng nghiêng đầu, tựa một nhà khoa học tò mò quan sát vật mẫu trong phòng thí nghiệm, đôi mắt to tròn của anh như muốn xuyên qua nó khiến nó không kiềm được mà chụm tay lại sau lưng. Thấy nó lúng túng như thế, anh cất lời bảo:
“Anh không biết đường về nhà em ở hướng này đấy.”
“Cũng không hẳn. Nhà ga gần đây có chuyến về khu nhà của em.”
“Ra là vậy à.”
Iizuna gật gù, nom có vẻ vui lắm vì mới biết được thêm vài chuyện về người hậu bối bí ẩn (theo cách nghĩ của anh) của mình. Sakusa cố tiếp lời, kéo dài chủ đề mà anh đã đề ra, một cách vụng về để kết thân với người nó kính trọng nhưng đối với một Sakusa chưa bao giờ chủ động đuổi theo kết thân hay thậm chí là có chút cố gắng hòa nhập với người xung quanh thì nó vụng về thấy rõ.
“Anh… sống gần đây sao ạ?”
Giọng nó hơi ngập ngừng, vẻ như không biết dùng từ sao cho đúng. Thật ra từ trước đến giờ nó chẳng quan tâm mấy những chuyện tầm phào như vai vế, thứ đặc thù trong những bộ môn thể thao. Nó thấy việc câu nệ, cố gắng không làm mất lòng ai đó chỉ tổ mệt hơi, người nào thật sự kiên trì nỗ lực thì nó sẽ tự động tôn trọng nên từ trước đến giờ, không quan trọng là đàn anh hay bất kì ai, nếu người đó không biết chăm sóc bản thân, thiếu kỷ luật thì trong mắt Sakusa, người đó không đủ nỗ lực. Cũng vì cách nghĩ này mà xuyên suốt thời trung học cơ sở, không biết có bao nhiêu người không ưa được nó, mà nó cũng không để ý lắm, ít nhất là cho đến khi nhập học vào Itachiyama. Iizuna Tsukasa - một trong những nguyên nhân khiến Sakusa gia nhập ngôi trường này - đã giáo huấn nó một trận ra trò về việc ‘không được xỉa xói cảm xúc của người khác’, không phải là nó chưa từng bị đàn anh hay huấn luyện viên kéo ra để nhắc nhở về cách dùng từ có hơi ‘đặc thù’ của nó nhưng bị mắng thẳng mặt vậy thì đúng là lần đầu. Có lẽ là vì giao diện quá đỗi chính trực, hoặc cũng có thể là vì ấn tượng đầu của Sakusa đối với Iizuna quá mãnh liệt thế nên đã vô tình áp một loại bộ lọc kì lạ nào đó lên não nó, dù sao thì ấn tượng ban đầu cũng rất quan trọng mà nên khi bị anh mắng, nó cũng chẳng thấy khó chịu là bao. Thậm chí là ngược lại, từ đó nó bắt đầu chú ý lời ăn tiếng nói hơn một chút (dù không thay đổi gì mấy nhưng vẫn có nỗ lực, vậy là đáng ghi nhận rồi).
“Ừ, nói vậy cũng được.”
Lại là một khoảng yên lặng, chỉ có những tiếng ngập ngừng mắc kẹt trong cổ họng Sakusa, dù đã treo trước đầu lưỡi nhưng chẳng tài nào thoát ra khỏi miệng. Hiểu được kĩ năng giao tiếp của át chủ bài của đội, cũng đồng đời là một đàn em Iizuna quý mến không quá điêu luyện nên anh đã tiếp lời. Chắc cũng một phần là tại anh đã mắng cậu ấy hơi nhiều dạo gần đây, phải nhẹ nhàng với đàn em, điều đó Iizuna biết chứ nhưng đôi lúc có những trường hợp không mắng thì không được, xui xẻo sao Sakusa lại là trường hợp đó, cho dù cậu là một đứa nhóc ngoan.
“Sao thế?”
Anh hơi nghiêng đầu dò xét, cố để đọc biểu cảm của cậu nhưng chẳng có gì lộ ra cả.
“Không có gì, em nghĩ là anh sẽ về sớm hơn thôi. Vì lúc nào anh Iizuna cũng có bạn bè vây quanh nên em nghĩ anh sẽ đi cùng bọn họ.”
Phong thái điềm nhiên thường ngày trên sân đấu dần dần trở lại với Sakusa, tuy nhiên sự ngượng ngùng vẫn còn đó. Iizuna lại như thần như quỷ mà bắt được chút thay đổi này, khóe môi anh cong lên, cười khúc khích.
“Anh cũng tưởng mày là đứa sẽ đi về sớm chứ, lúc nào cũng có Komori hộ tống đúng giờ cơ mà! Hôm nay không có thằng nhóc nên mới lẩn quẩn thế này à?”
Sakusa hơi giật mình, cả người có chút rung động, cả dáng đứng khom lưng của nó cũng đã hơi thẳng lại. Anh ấy nói đúng rồi, ít nhất là đúng một nửa.
Iizuna thấy nó ngập ngừng cũng tự thầm nghĩ rằng mình nói đúng rồi, không nên kéo dài chủ đề này nữa, kẻo Sakusa lại vào tình trạng ‘im lặng’.
Đúng, Sakusa có một tính xấu khá kì quặc, đó là đôi khi đột nhiên sẽ im bặt đi chẳng nói lời nào. Không biết là vì lí do gì hết, Iizuna nghĩ rằng đó là để tự kiểm điểm bản thân nên ban đầu cũng không để ý. Nhưng tiếp xúc nhiều hơn với cậu chàng, anh nhận ra rằng hình như bản thân có một loại ma lực gì đó khiến cậu ấy kích hoạt trạng thái chờ này nhiều hơn người khác một chút. Có lúc hai người đang nói chuyện thì câu chuyện dần đi vào hồi kết, không còn gì để nói nữa và rồi nó im lìm, chẳng tiếp lời cũng không gợi chuyện mới. Khá kỳ quặc nhưng có lẽ đối với Sakusa thì điều đó là bình thường, dù sao thì cậu ấy cũng là một đứa nhóc hơi khác người. Cách dùng từ lẫn suy nghĩ hay hệ quy chiếu đều khác hơn ‘tiêu chuẩn’ một chút, nhưng như thế thì mới đúng là Sakusa Kiyoomi.
Biết vậy nên anh cứ mãi nói chuyện phím, vừa đi vừa nói với một Sakusa ngoan ngoãn đi theo sau. Nào là chuyện chó mèo, chồn, bóng chuyền rồi là chị em gái, đủ thứ trên đời. Tưởng chừng có chuyện gì có thể nói được trên đời thì đều đã được Iizuna thốt ra rồi. Đáp lại sự nhiệt tình của anh, cậu chỉ cứ lặp đi lặp lại mãi mấy câu đại loại “Vậy ạ”, “Vâng”, “Nghe vui quá ạ”; thế nhưng khi nói đến bóng chuyền thì cậu lại hoạt ngôn một cách bất ngờ. Nhận thấy sự khác biệt rõ ràng đó, Iizuna không kìm được mà cười tươi, lộ cả hàm răng có hai chiếc răng nanh nhỏ và cả phần lợi hồng hào.
Cứ thế hai người họ cứ vừa đi vừa nói một hồi, Iizuna chợt đưa tay lên áp vào mặt, có lẽ là để giữ ấm. Đến lúc đó cậu mới để ý, bàn tay của anh - bàn tay quý giá của chuyền hai - đang trơ trọi không lấy nổi một cái găng tay hay đồ giữ ấm, đầu ngón tay vì tiếp xúc với không khí lạnh quá lâu đã sớm ửng hồng đỏ hỏn; còn lòng bàn tay thì không cần nói, tái nhợt thấy rõ. Sakusa thấy thì hoảng lắm, bởi nó biết Iizuna nói riêng và chuyền hai nói chung trân trọng bàn tay mình thế nào. Nó biết anh không phải là người bất cẩn hay chủ quan, thậm chí là ngược lại. Anh lúc nào cũng đều đặn dũa móng, thoa kem, tập luyện và chăm sóc bản thân rất tốt thế nên không lí nào anh không mang găng theo được.
Và thế là theo bản năng, nó chộp lấy tay anh.
Iizuna hơi, à không, phải nói là siêu bất ngờ vì hành động của cậu. Sakusa Kiyoomi mà lại chủ động chạm tay vào người khác sao? Cho dù là qua một lớp vải nhưng như thế cũng đã rất kinh ngạc rồi. Anh quan sát nét mặt của cậu cứ đăm đăm vào bàn tay ửng hồng rồi nhận ra rằng thứ cậu để ý là bàn tay trần trụi phơi trước cái lạnh mùa đông của anh. Cũng đúng thôi, cậu ấy là người cẩn trọng mà. Đàn anh kiêm chuyền hai của người như thế mà lại không biết giữ gìn đôi tay, không biết chăm sóc bản thân giận là đúng rồi.
Iizuna hơi thụt tay về, lực nắm của Sakusa cũng đã nơi ra phần nào nhưng vẫn giữ lấy bàn tay anh. Người con trai lớn tuổi bắt đầu nêu lí do, cũng như là bài biện bạch của mình.
“Chuyện là trong tiết thực hành nấu ăn có đứa lỡ tay đổ nước vào cặp anh, thành ra đồ dùng cả găng tay trong đó đều ướt hết. Anh không thích mang găng tay ướt ra ngoài trời lạnh nên tay không mà đi luôn, chứ không phải anh không chú trọng đến việc chăm sóc tay hay gì đâu!”
Anh còn bảo thường thì sẽ đem hai cái, nhưng xui rủi thế nào cái dự phòng kia lại bị rách một lỗ to tướng, trường hợp bất đắc dĩ như thế nên anh mới thế. Sakusa không hiểu sao anh lại lúng túng giải thích như thế, nhưng biết được nguyên do lại khiến cậu đồng cảm tột độ. Vào những ngày đông buốt rét thế này thì Kiyoomi cũng sẽ mang theo 2 đôi găng tay giữ ấm để phòng hờ (thật ra cái gì cậu ta cũng có một cái dự phòng) nhưng cũng vì sự tắc trách của bạn cùng lớp mà đôi găng thứ nhất đã dính đầy sữa dâu làm cho cậu phải dùng đôi thứ 2.
“Vậy ạ…”
“Ừ, chuyện là thế đó.”
Một thoáng im ắng trôi qua, không ai nói gì. Rồi bỗng nhiên Iizuna nhìn xuống bàn tay đã ửng hồng vì tiết trời giá rét của mình, lắc lư nhẹ để xem người kia có phản ứng gì không. Tuy nhiên Sakusa lại không hiểu anh đang làm gì, cứ đứng yên như tượng, đến cả ánh mắt còn không thèm hướng xuống mà cứ chăm chăm vào mặt anh.
“Thế nên là, em thả tay anh ra được chứ?”
Đến đây Sakusa mới nhận ra rằng bàn tay của mình vẫn đang nắm lấy tay của anh, dù lực nắm rất lỏng lẻo nhưng vẫn còn ở đó. Cậu vội vàng rụt tay về, đưa ra sau lưng.
“Làm em khó chịu rồi, lỗi anh.”
Iizuna lại bắt đầu hiểu lầm cậu, nhưng lần này nó vội vàng biện hộ xoay xở.
“Không có… Không có khó chịu đâu ạ.”
Đôi mắt tròn xoe như chú chồn tuyết của anh hơi mở to, cả đôi lông mày thưa thớt cũng theo chuyển động của đôi mắt mà nhướng lên rồi anh chợt nhận ra điều gì đó, khiến cho cơ mặt của anh tạo nên một biểu cảm khó mà miêu tả thành lời.
“Sakusa! Không lẽ, em lo cho anh à! Ôi, cảm động chết mất-”
“Không có đâu ạ.”
Trước khi Iizuna kịp nói xong lời, Sakusa đã chen vào phủ nhận ngay lập tức, một điều cậu hiếm khi làm. Iizuna đột nhiên chững lại một lần nữa, dùng ánh mắt khám xét Sakusa từ trên xuống dưới rồi nghiêng đầu, hỏi bằng tông giọng tò mò.
“Em nắm tay anh được à?”
“? Có tay thì nắm được thôi ạ.”
Anh suýt bật cười ra thành tiếng khi nghe câu trả lời của cậu.
“Không phải vậy! Ý anh là em nắm tay anh mà không thấy khó chịu à?”
Đến lúc này cậu mới hiểu ra câu hỏi anh đặt ra. Kiyoomi suy nghĩ một chút rồi cũng trả lời.
“Vì anh Iizuna sạch sẽ, nên em nghĩ có chạm vào anh thì cũng không sao.”
“Không sao thật à?”
“Vâng.”
Anh lại mở to mắt, lần này nom còn bất ngờ hơn trước, rồi anh bật ra một nụ cười ấm áp đến mức tưởng chừng cái lạnh đang bủa vây cậu chỉ là ảo ảnh. Đường nét khuôn mặt anh trẻ trung, lại thêm được đôi mắt to tròn hài hòa với gương mặt nên mỗi lần anh cười đều có cảm giác rất đẹp, rất dễ thương và trẻ trung nữa. Đây là một trong những đầu tiên cậu để ý khi vừa nhập học vào Itachiyama.
Iizuna chộp lấy bàn tay còn đang ẩn nấp sau lưng Sakusa, nắm chặt lại rồi bảo:
“Đi thôi!”
Cậu còn chưa kịp xử lý hành động của anh thì đã bị Iizuna kéo chạy đi cùng mất. Bị đụng chạm bất ngờ như vậy, thường thì cậu sẽ rất khó chịu nhưng không hiểu sao, sâu thẳm trong lòng ngực của cậu thiếu niên lại có cảm giác bồn chồn khó tả, và một ý nghĩ chợt thoáng qua tâm trí Kiyoomi rằng cứ giữ như thế này cũng không khó chịu gì mấy. Một suy nghĩ nữa lại thoáng qua. Dù qua một lớp vải, cậu vẫn cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp của anh. Kì lạ thật, không mang găng tay nhưng vẫn ấm, là do thân nhiệt của anh vốn cao sao?
Đang là mùa đông nên đường xá vẫn còn trơn trượt dù đã dọn hết tuyết rơi xuống ở mặt đường nên dù nói là chạy nhưng so với những bài tập chạy bộ thường ngày ở trường, tốc độ của anh chậm hơn hẳn. Cậu cũng hiểu được điều này nên cũng đã điều chỉnh lại tốc độ của mình để đi sau anh.
Tuyết vẫn rơi không ngừng, rơi lấm tấm trên mái tóc mang màu xám xanh được cắt ngắn của anh nhưng anh vẫn giữ tốc độ như thế mà chạy đều đều; và đương nhiên, bàn tay trái của anh vẫn đang nắm chặt lấy tay cậu.
Họ băng qua một dãy nhà cũng tương đối dài rồi Iizuna thắng phanh gấp, dừng lại ngay con hẻm. Lực nắm của anh thả lỏng ra rồi trượt ra khỏi tay cậu.
“Được rồi, tới nhà anh rồi. Cảm ơn em đã cho anh mượn tay nhé, đầu ngón tay anh đỡ lạnh hơn nhiều rồi!”
Sakusa vẫn không hiểu lắm nên cứ dạ cho qua.
“À vâng.”
Cậu gật đầu chào tạm biệt người đàn anh rồi tiếp tục đi đến nhà ga.
Trên đường đi, cậu chợt đưa bàn tay đã được Tsukasa nắm ra. Nhìn ngắm rồi lại thôi.
Anh đã đi về rồi, nhưng hơi ấm đáng lẽ ra không nên có vẫn còn đó.
Vương vấn trên chiếc găng tay, vương vấn trong trái tim Kiyoomi.
