Work Text:
“Đing đoong”
Tiếng chuông cửa vang lên báo hiệu có khách ghé thăm. Duy Thuận ngẩng mặt lên khỏi màn hình máy tính, bắt gặp đôi mắt sáng rực cùng nụ cười tươi rói sau lớp khẩu trang thay cho lời chào của vị khách quen. Tiệm massage nằm khuất sâu trong một con ngõ yên tĩnh ở quận 4, không bảng hiệu quảng cáo, không đèn đóm sáng trưng, cũng dễ hiểu khi khách hàng tìm đến đây phần lớn là qua lời giới thiệu của bạn bè, mà một khi đã tới thì đa số đều trở thành khách quen, và Huỳnh Sơn cũng không phải ngoại lệ.
Khách hàng: Nguyễn Huỳnh Sơn
Tuổi: 28
Nghề nghiệp: Producer
Duy Thuận nhìn thông tin vị khách quen trên màn hình, những ngón tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím làm thủ tục đăng ký, miệng nở một nụ cười không hề công nghiệp.
- Sơn hả em? Hôm nay buổi cuối rồi đấy, em thấy sao? Có đỡ đau mỏi hơn không?
- Cũng đỡ nhiều anh ạ. - Sơn nhanh chóng cởi bỏ mũ và khẩu trang, treo áo khoác lên giá một cách thuần thục - Nhưng đợt này em bào sức hơi kinh, mới xong 1 album cho khách. Chắc hôm nay em làm full body thử xem sao anh nhé.
- Không thành vấn đề, buổi hôm nay anh khuyến mại cho khách quen luôn.
Thuận vốn vẫn luôn tuỳ hứng như vậy. Tiệm massage này chỉ có mình anh vừa làm chủ vừa làm nhân viên, nhận khách giới hạn, chủ yếu chỉ qua giới thiệu chứ không ưng nhận khách lạ, tiền nong dường như chưa bao giờ là mục tiêu của anh. Cũng chính vì vậy nên Sơn mới lựa chọn gắn bó với nơi này, không đông đúc xô bồ, không bị chèo kéo làm thêm dịch vụ, lúc nào tới đây cậu cũng được ra về với một cái đầu nhẹ tênh, thư giãn tuyệt đối và các đốt sống cổ khoẻ khoắn như chưa từng có những đêm dài cắm đầu cắm cổ làm nhạc. Cũng chính tại anh chủ làm vì đam mê nên mọi thứ ở tiệm massage này đều xịn, từ chiếc giường rộng êm ái hơn mọi chỗ Sơn từng đi, tới những loại dầu cao cấp và cách bài trí tinh tế, có gu. Và một lý do cũng quan trọng không kém, Duy Thuận quá đẹp trai. Cái kiểu đẹp trai hơi gai góc, hầm hố với cánh tay đầy mực khiến buổi đầu tiên Sơn tưởng vào nhầm một tiệm xăm nào đó. Nhưng qua những buổi gặp gỡ nhau trên giường… massage, nét đẹp trai của anh ngày càng mềm mại hơn trong mắt Sơn, nụ cười ôn hoà, giọng miền Nam nhẹ nhàng cùng đôi mắt mỗi khi cười đều để lộ vết chân chim khiến Sơn thầm cảm ơn bản thân mình ngày đó đã nghe lời khen nức nở của anh Cường mà tìm tới đây. Hơn hết, Duy Thuận luôn dành cho Sơn những sự quan tâm mà em không biết mình có nên coi đó là đặc biệt hay không, từ những cốc chanh mật ong ấm nóng mỗi lần anh thấy giọng em hơi khàn vì cảm cúm, tới chiếc đĩa nhạc siêu hiếm anh tìm được từ một tiệm đồ cũ nào đó để tặng cho em vì biết em thích sưu tầm, và những câu chuyện hai người chia sẻ với nhau sau mỗi buổi trị liệu khiến em thấy lòng mình được nhẹ nhõm đi ít nhiều.
—-
Duy Thuận chỉnh lại tư thế đầu của Huỳnh Sơn một chút cho ngay ngắn, đoạn anh bơm dầu tẩy trang ra tay, xoa đều lòng bàn tay cho ấm lên trước khi áp lên mặt cậu nhạc sĩ đang nằm thoải mái bên dưới.
- Để em thử tay nghề nâng cao của anh Thuận xem sao nhé.
Huỳnh Sơn vừa cười vừa trêu Duy Thuận khiến anh cũng vô thức mỉm cười theo, bàn tay anh lướt nhẹ trên khuôn mặt nõn nà, nhìn vào là biết cậu chàng này cả năm chẳng bước ra đường được mấy bận. Làn da Sơn vốn dĩ trắng xanh trông hơi yếu ớt, giờ lại ửng hồng lên theo mỗi nơi mà bàn tay Thuận đi qua. Xúc cảm mượt mà nơi bàn tay khiến anh không khỏi quyến luyến mà xoa nắn hai má bầu bĩnh của cậu nhiều hơn một chút, ngón cái nửa vô tình nửa cố ý lướt qua bờ môi hồng đang khép hờ như một nụ hoa e ấp. Bàn tay Thuận lướt lên xoa bóp nhẹ nhàng hai bên thái dương, ngón tay hơi dùng lực vuốt ve mi tâm khiến người bên dưới thoải mái giãn chân mày mà thở ra một hơi thật dài.
Thuận phải công nhận Sơn là người con trai đẹp nhất mà anh từng thấy. Tệp khách hàng kiêm bạn bè của anh trong showbiz không hề ít, nhưng một khuôn mặt vừa xinh xắn lại không ẻo lả, có chút kiêu kỳ nhưng vẫn ngây thơ của Sơn anh chưa từng gặp bao giờ. Đôi mắt nhắm nghiền với hàng mi dài rợp cong vút, chiếc mũi cao thẳng, xương hàm góc cạnh, đôi môi trái tim xinh xắn, tất cả đều khiến Thuận vô thức muốn chạm vào lâu hơn một chút, nên nếu như Sơn có thấy phần massage mặt này kéo dài hơn bình thường hơi nhiều, Thuận cũng chẳng thể nào phản bác nổi.
Dẫu vậy, Duy Thuận cũng tự nhắc mình phải nhanh chóng chuyển qua bước tiếp theo, phần vì anh không muốn Sơn cảm thấy khó chịu, phần quan trọng là anh biết còn nhiều điều ở Sơn sẽ hấp dẫn anh hơn nữa đang chờ phía sau. Thuận làm sạch khuôn mặt giờ đã ửng hồng rạng rỡ của cậu rồi nhẹ nhàng đỡ Sơn nằm sấp lại, phía dưới nơi Sơn úp mặt xuống đã để sẵn một chậu nước thảo dược để xông hơi. Hương thơm mộc mạc nhẹ nhàng cùng hơi nóng bốc lên khiến mắt Sơn nhanh chóng díu lại, cậu hít một hơi thật sâu rồi thở ra khoan khoái, thả lỏng hết cỡ rồi hoàn toàn phó mặc cơ thể mình cho người phía trên.
Bắt đầu từ chiếc gáy trắng nõn với hình xăm lớn, bàn tay Duy Thuận xoa bóp nhẹ nhàng qua phần cổ và bả vai của Sơn, nơi anh đã quá quen thuộc khi tuần nào cậu cũng tìm đến cầu cứu ít nhất một lần. Đặc thù công việc của Sơn thường xuyên phải ngồi lì cả ngày trời trong phòng thu, mỗi khi cậu giật mình ý thức về tư thế ngồi không đúng của bản thân thì cũng đã là vài tiếng đồng hồ trôi qua, phần vai cứng đơ khiến cơn tê bì lan khắp từ cánh tay xuống hai bàn tay.
- Aaa… đau…
Sơn giật mình kêu lên thảng thốt khi Thuận ấn vào bó cơ cứng ngắc phía sau vai cậu. Bàn tay anh vừa mạnh mẽ vừa dẻo dai, hết ấn mạnh lại xoáy tròn, miết dọc theo những thớ cơ bị tổn thương, cơn đau vẫn ân ẩn bên dưới nhưng dần không còn nhói buốt nữa, Sơn cảm thấy da thịt mình được giãn ra theo từng nhịp Thuận xoa bóp cho em.
- Đỡ hơn so với buổi đầu rồi đấy nhưng vẫn còn cứng lắm. Em mà cứ giữ thói quen ngồi làm việc như bây giờ là còn phải gặp anh dài dài.
- Thực ra nghe cũng không tệ lắm…
Tiếng Sơn lí nhí nơi cổ họng làm Thuận nghi ngờ mình nghe nhầm, nhưng quy tắc không làm phiền khách hàng ngăn anh hỏi lại em một lần nữa. Vứt sự hoài nghi qua sau đầu, anh tập trung hơn vào vùng lưng của người trước mặt. Sơn có khung xương rất đẹp, phần vai rộng, xương cánh bướm sau lưng hơi nhô lên khi Thuận kéo vuốt những thớ cơ sau lưng một cách nhẹ nhàng, bàn tay anh rất tự nhiên vuốt xuống phần eo mảnh mai, đổi lại được một cơn run rẩy khe khẽ. Thuận còn thấy rõ những sợi lông tơ trên cánh tay em dựng đứng lên theo từng chuyển động nhịp nhàng của đôi bàn tay anh, và nếu như anh có lỡ ve vuốt hai bên eo em nhiều hơn một chút, anh thề rằng đó là vì anh lo cho cột sống nhức mỏi đáng báo động của em mà thôi.
- Anh bỏ khăn ra để làm cả chân nhé, em có ngại không?
Sơn không trả lời mà chỉ khẽ lắc đầu, và Thuận ngầm hiểu em đang trả lời cho vế thứ hai của mình. Anh nhẹ nhàng lật người em lên để tháo bỏ chiếc khăn tắm sao cho tự nhiên và ít vẻ hấp tấp, vội vàng nhất. Thuận một lần nữa khẳng định Sơn là một người cực kỳ nhạy cảm khi anh chỉ mới đổ dầu mát xa lên vùng đùi sau cũng đủ khiến em hít một hơi dài, và Thuận phải cố nén cười khi thấy em gồng cứng đến từng đầu ngón chân vì căng thẳng.
- Thả lỏng ra nào bé.
Giọng Duy Thuận êm ái, rót vào tai Sơn mềm mại và ngọt ngào như mật khiến em cũng vô thức thả lỏng cơ thể, không hề chú ý đến cách xưng hô lạ lùng của anh. Bàn tay to lớn của anh vuốt dọc từ mắt cá chân lên tới đùi em rồi dừng lại ngay trước khi chạm vào phần mông tròn căng đang làm anh phân tâm cực đại. Thuận thầm cảm ơn chiếc boxer màu đen em mặc đã vạch ra một ranh giới rõ ràng để sợi dây lý trí của anh vẫn còn được hoạt động dù là yếu ớt. Người đẹp tới cả đôi chân cũng thon dài, nuột nà không tì vết, đối lập với cánh tay màu đồng vừa cứng như đá vừa rậm lông đang tận hưởng cảm giác ve vuốt làn da em mát mềm như nước. Hiệu ứng thị giác kích thích những tưởng tượng hư hỏng của tri giác kéo về ồ ạt khiến Thuận phải gằn mạnh trong cổ họng để giữ mình tập trung.
- Ưm, anh Thuận làm thích quá…
Giọng Sơn lúc này đã nhão nhoét, giọng mũi dinh dính khiến Thuận buộc phải ngăn cơn nóng râm ran ở bụng dưới mình lan rộng thêm nữa bằng cách rời mắt khỏi khe mông sâu hun hút ẩn dưới lớp quần lót, để rồi chuyển xuống xoa nắn bàn chân trắng nõn nà hơn cả con gái, nhưng hình như cũng không có tác dụng nhiều lắm. Tiếng nhạc trong phòng đã dừng lại từ khi nào, không gian im ắng khiến anh nghe rất rõ từng tiếng em đang rên hừ hừ trong cổ họng vì thoải mái, chân em choãi hẳn sang hai bên để anh dễ bề làm việc. Thuận như càng cố ý trêu chọc em khi tay anh lướt rất khẽ qua vùng đùi non nhạy cảm phía gần bẹn, mắt anh hài lòng thu lại hình ảnh Sơn rùng mình, vô thức ưỡn mông để đẩy mình lại gần anh như đang đòi hỏi một sự tiếp xúc dứt khoát hơn, mạnh mẽ hơn ở đó.
- Em bé đổi sang nằm ngửa cho anh nhé.
Giọng nói êm ru của Duy Thuận kéo Huỳnh Sơn về khỏi những suy nghĩ mơ màng đã trôi tới tận đâu đâu. Em ngoan ngoãn lật ngửa người dưới sự trợ giúp của người phía trên, và tới tận khi tâm trí quay trở lại hoàn toàn, em mới giật mình nhận ra tình trạng hơi xấu hổ của bản thân. Phía bên dưới quần em đã hơi độn lên một đụm nhỏ, rõ ràng là do cơn hứng vừa bị Thuận khơi lên. Sơn không biết có phải ai đi massage cũng gặp tình trạng này không, hay liệu đó có phải là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi được thư giãn hoàn toàn, rõ ràng em là tấm chiếu mới nhưng lại không thể mở lời ra hỏi Thuận. Sơn lấm lét nhìn lên như một đứa trẻ mắc lỗi, thấy Thuận vẫn tự nhiên như cũ em mới dám thở phào nhẹ nhõm. Sơn lại rơi vào trạng thái thả lỏng hoàn toàn, để mặc Thuận đeo cho em một chiếc bịt mắt bằng vải nóng ran, thơm nức mùi ngải cứu.
- Dạo này em lại thức đêm nhiều đúng không? Anh thấy mắt em sưng quá, đắp ngải cứu sẽ giúp máu lưu thông tốt hơn, giảm nhức mỏi mắt thấy rõ đấy.
- Nghề của em không làm đêm là không đào đâu ra cảm hứng ấy anh. Biết là hại sức khoẻ nhưng làm mãi rồi cũng quen - Sơn chun mũi cười khổ.
- May mà có anh Thuận, em đỡ được bao nhiêuuu…
Vừa nói, Sơn vừa lần mò nắm lấy bàn tay Thuận lắc lắc, miệng xinh cười rất ngọt như đang lấy lòng. Thuận xoa nhẹ má em ra vẻ đã biết, rồi đổ dầu ra tay để tiếp tục công việc còn dang dở. Anh mới đi được một nửa đường thôi.
- Vậy để anh giúp em thoải mái hơn nữa nhé. Bé có tin anh không?
Chất giọng ngọt ngào của Thuận lọt vào tai Sơn nghe như tiếng mời gọi từ chốn thiên đường, em vô thức gật đầu và phó mặc mọi thứ của mình vào tay anh.
Sơn giật nảy mình khi Thuận bắt đầu tấn công từ vùng da cổ mỏng manh. Phải nói cơ thể em cực kỳ nhạy cảm, đặc biệt là phần cổ, huống hồ đôi mắt bị bịt chặt chỉ còn thấy một màn đen kịt khiến mọi tín hiệu từ các giác quan khác như được phóng đại lên gấp mấy lần. Bàn tay ấm áp của Thuận xoa nhẹ quanh xương quai xanh rồi đi thẳng xuống hai bầu ngực lúc này đã phập phồng vì hưng phấn. Ba mươi mấy năm cuộc đời với hơn chục mối tình chính thức và vô vàn những cuộc chơi chớp nhoáng, rõ ràng với Sơn thì đây cũng chẳng phải vùng cấm địa gì cho cam. Nhưng cảm giác được một bàn tay to lớn, lại hơi thô ráp và nóng hôi hổi nhào nặn ngực mình vẫn hơi lạ lẫm, Sơn hơi vặn người để tránh né như một phản xạ tự nhiên, nhưng bàn tay Thuận lúc này lại cứng rắn như gọng kìm, ghim chặt em xuống giường. Điểm hồng trước ngực chỉ mới đón vài cú sượt tay như vô tình mà đã dựng thẳng lên cứng ngắc. Sắc đỏ từ ngực lan ra tới khắp người em, những giọt mồ hôi li ti rịn quanh trán.
- Anh Thuận ơi, em thấy… lạ quá… aaa
Huỳnh Sơn hét lên một tiếng cao vút khi một bên đầu vú bị kẹp giữa hai ngón tay mà xoa nắn, bên còn lại rơi vào một khoang miệng nóng rực ướt át như muốn hun em tan chảy ra thành nước. Sơn lắc đầu nguầy nguậy, hai tay yếu ớt muốn đẩy đầu Thuận ra, nhưng sao lại chỉ đan được vào mái tóc anh mà nắm lấy, mà neo mình lại giữa cơn sóng khoái cảm đang vỗ vào em dồn dập. Sơn há miệng thở dốc, đầu ngửa ra sau vô tình lại đẩy bầu ngực mình vào sâu trong miệng anh hơn như đòi hỏi. Thuận thong thả gặm cắn đầu vú em, đôi môi nóng rực để lại cho em những dấu hôn mờ khắp khuôn ngực và hai điểm nhỏ sưng tấy, loáng nước bọt. Cảm giác vừa đau vừa ngứa râm ran ở đầu vú làm Sơn khó chịu vô cùng, em ôm rịt lấy cổ anh mà nỉ non.
- Anh ơi, em khó chịu quá…
Đầu óc Sơn mơ màng, em không nghĩ ngợi được gì ngoài cảm giác như có hàng ngàn con kiến bò khắp người, phía dưới trướng căng tới phát đau. Rồi bỗng Sơn thấy hai tay mình nhẹ bẫng, kẻ phía trên đột ngột rời khỏi người em, chỉ còn nghe thấy tiếng mở ngăn kéo tủ, tiếng xột xoạt từ phía xa xa chẳng biết là thật hay do em tự tưởng tượng ra. Trong lòng Sơn bỗng dâng lên một sự hưng phấn kỳ lạ, trống ngực em đập dồn dập vì hồi hộp, cảm giác khuất phục nằm chờ người tới hành quyết chưa từng trải qua trước đây khiến não em căng như dây đàn, nín thở chờ đợi.
Xoẹt
Chỉ với một động tác dứt khoát, mảnh vải che chắn cuối cùng trên người Sơn đã bị lột phăng đi, phía dưới đang hừng hực gặp khí lạnh bất ngờ cũng bớt hăng hái đi một nửa. Duy Thuận luồn tay xuống gập hai đùi em lên trước ngực, đoạn nắm lấy tay em để dẫn dắt em giữ lấy hai chân mình luôn mở rộng.
- Bé ngoan, chờ anh lâu lắm rồi đúng không?
Huỳnh Sơn suýt chút nữa thì tưởng rằng Duy Thuận đang nói chuyện với mình, cho tới khi anh ghé sát xuống bên dưới, một tay nâng cậu bé của em lên như chào hỏi. Suýt chút nữa thì hớ rồi, Sơn tự nghĩ tự bật cười với chính mình, rồi ngay lập tức bị bàn tay ấm áp bao lấy dương vật kéo em tập trung trở lại. Bàn tay Duy Thuận ôm trọn lấy phần thân dương vật, hai ngón tay bóp nhẹ đầu nấm khiến nó giật giật trong tay anh như đang thực sự chào hỏi, dòng dịch trong suốt chảy dọc theo kẽ tay nói cho anh biết Sơn đang hứng tới cỡ nào.
Một tay Thuận lên xuống nhịp nhàng, tốc độ nhanh dần theo nhịp độ thở gấp của Sơn, tay kia anh đút hai ngón ngọt sớt khuấy đảo trong miệng em, nước bọt không nuốt được chảy dọc xuống hai bên má, tiếng nhóp nhép trộn lẫn tiếng rên ú ớ kẹt trong cổ họng làm đầu óc Thuận sắp nổ tung, anh vục mặt vào ngực em cắn mút loạn xạ để kiềm mình lại.
- Ưm… Chậm.. chậm thôi anh… em ra mất…
Cả người Sơn lúc này đã chuyển màu đỏ rực, da thịt em nóng ran như phát sốt, dương vật sưng cứng chắc hẳn không chịu nổi được mấy nhịp nữa. Duy Thuận buông tay ra, hai cánh tay cứng như gọng kìm đè chặt hai chân em xuống ngang ngực rồi bất thình lình, anh cúi người ngậm cậu bé của Sơn vào miệng, chỉ với một cú mút chặt đã thành công rút hết hồn vía em ra theo dòng dịch trắng bắn thẳng vào sâu trong cổ họng.
Thân dưới Sơn co giật thêm một lúc rồi buông thõng xuống giường. Duy Thuận hài lòng nhìn lồng ngực em phập phồng mãnh liệt sau cơn cực khoái. Nhưng vẫn chưa đủ. Anh chen mình vào giữa hai chân Sơn, đẩy hông em lên cao để phơi bày lỗ nhỏ đang đóng cửa ngủ yên phía bên dưới. Bắt đầu với những nếp gấp phía bên ngoài cửa, anh đưa lưỡi mình len lỏi dần vào bên trong, cảm nhận được vách thịt mềm xốp dần theo từng chuyển động của đầu lưỡi. Thân dưới Sơn run bần bật trong tay anh, có lẽ cơn sóng khoái cảm ập đến quá dữ dội khiến em chỉ có thể ú ớ những âm thanh vô nghĩa trong cổ hong, hai tay quơ quào loạn xạ tìm nơi để bấu víu. Thuận đảo lưỡi 1 vòng trong lỗ nhỏ của em, cảm nhận từng nếp gấp phía trong tràng thịt. Nóng và mềm quá. Chỉ cần tưởng tượng được vùi mình sâu trong nơi ẩm ướt tuyệt vời đó cũng khiến da đầu anh tê rần vì sung sướng.
Tới khi Sơn lấy lại được lý trí từ cơn đê mê lần đầu được nếm trải trong đời thì Thuận đã kịp đưa hai ngón tay vào mở rộng lối đi bên dưới. Ngón tay của một thợ massage lành nghề có lẽ cũng có ích trong lúc này, khi mà từng cử động, từng cái vuốt ve bên trong cũng khiến Sơn như một con mèo nhỏ rên hừ hừ trong cổ họng vì thoải mái.
Khi đã cảm thấy đủ, Thuận rút tay mình ra để giải phóng cho mớ quần áo vướng víu trên người nãy giờ đang căng chặt vì chủ nhân của nó cứ phải gồng lên để kiềm chế. Sơn thấy phần đệm phía hai bên hông mình nằng nặng, rồi một luồng sáng ập vào mắt khiến em phải nhíu chặt mi. Thuận bấy giờ đã cởi bỏ chiếc bịt mắt trên mặt Sơn, và tới khi đôi mắt em quen dần với ánh sáng, thân hình rắn chắc với những thớ cơ gồ lên dưới lớp da màu đồng của anh hiện lên như một vị thần, còn em là một tín đồ đang ngước nhìn lên với tất cả sự sùng bái. Thuận mân mê đôi môi đang hé mở của Sơn trước khi áp môi mình lên đó, thân dưới cũng phối hợp nhịp nhàng mà đẩy sâu dần vào bên trong lỗ nhỏ ướt rượt nước dâm.
Không mất quá lâu để Sơn làm quen với kích thước to lớn của người bên trên, em vòng tay vít lấy cổ anh đòi hỏi một nụ hôn sâu hơn, phần eo nâng lên cao như một tín hiệu để anh dập vào bên trong những nhịp nhanh và mạnh hơn nữa. Thuận dứt khỏi Sơn với một sợi chỉ bạc mỏng manh nối liền hai đôi môi đã sưng đỏ, anh nhẹ nhàng hôn lên những giọt mồ hôi dấp dính khắp trán và thái dương em, hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền vì đê mê, tới nốt ruồi nhỏ xinh bên má khiến em rùng mình bật thốt lên một tiếng kêu cao vút. Thế nhưng trái ngược với vẻ dịu dàng đó, con quỷ bên dưới vẫn miệt mài đào sâu bên trong lối vào của em mà chưa hề dừng lại dù chỉ một giây lát, mỗi nhịp thúc lại càng sâu hơn, nhắm thẳng vào điểm gồ lên phía trong mà giã tới tấp.
- Anh Thuận.. chậm thôi…a…em không chịu được..
Hai bên đùi non và cánh mông Sơn đã đỏ rực lên vì những va chạm dồn dập từ anh, bụng dưới đầy ứ vì bị nhồi nhét dương vật to quá cỡ, mà anh vẫn còn muốn chen mình vào nhiều hơn nữa. Sơn thấy mình bị cơn sóng tình đánh dạt xa khỏi bờ, lênh đênh giữa những đợt sóng khoái cảm ập vào em từ tứ phía, đầu óc em cũng dần lâng lâng mơ hồ, chỉ có những cú va chậm bên dưới nhắc em về sự thật mà em đã từng thấy rất nhiều trong những cơn mơ của mình: anh Thuận đang chơi em.
- Ai đang chơi em hả bé? Nói anh nghe.
Sơn lắc đầu nguầy nguậy vì cơn sướng đánh em tê dại từ đỉnh đầu tới từng ngón chân đang co quắp, giọng nói của Thuận kề sát bên tai mà nghe như vọng lại từ nơi nào xa xăm, hai mắt em trợn ngược về sau, đồng tử dại đi khi anh vừa dập những nhịp tàn nhẫn, vào trong vừa gằn giọng.
- Nói đi. Ai đang đụ bé sướng? Hả?
Mỗi câu hỏi là một cú nghiến mạnh vào điểm nhạy cảm phía trong, Sơn có cảm giác mình sắp bị anh chơi nát đến nơi, em vừa khóc nức nở vừa gào lên.
- Anh Thuận… anh Thuận chơi em… sướng…aaa..
Tiếng hét thất thanh đi kèm với dòng dịch trắng bắn thẳng lên ngực, lên bụng em, một vài giọt còn vương lên cằm nhưng Sơn chẳng có sức lực đâu mà quan tâm. Thuận hài lòng nhìn em giãy dụa dưới thân mình vì sung sướng, lỗ nhỏ bên dưới vì kích thích mà co rút mạnh mẽ, cắn chặt lấy dương vật anh như muốn khảm lấy từng đường gân lên vách thịt non mềm phía trong, ghi lại dấu ấn của cuộc làm tình điên rồ chưa từng có này. Thuận gầm lên trong cổ họng rồi trút hết những gì mình có vào cái miệng ướt át bên dưới của Sơn, nước dâm trộn lẫn tinh dịch thấm ướt một mảng giường.
Đã một lúc lâu trôi qua nhưng lồng ngực Sơn vẫn còn phập phồng sau cơn cực khoái quá mãnh liệt. Nước mắt trộn lẫn mồ hôi ướt đẫm hai má em, cả người em xụi lơ để mặc Thuận bế em đi tắm rửa rồi ôm em trong lòng mà vỗ về.
- Anh xin lỗi bé, anh thích em quá nên không kiềm chế được, em bé có đau mỏi ở đâu không để anh xoa xoa nào.
Hai mí mắt Sơn nặng trĩu không thể mở ra nổi, em rúc sâu hơn nữa vào trong lồng ngực rắn chắc của anh, âm thanh lúng búng trong cổ họng nhưng Thuận nghe chẳng sót chữ nào.
- Em mỏi lắm, chỗ nào cũng đau, cho em đăng ký gói massage trọn đời đi.
Duy Thuận thấy vành tai em lộ ra đỏ bừng vì xấu hổ, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
- Được, được. Anh hứa từ giờ sẽ chỉ phục vụ một vị khách quan trọng nhất đời mình thôi, nhé.
Huỳnh Sơn thả lòng cả cơ thể lẫn tâm trí, em chìm vào trong cái ôm siết dịu dàng của anh, những nụ hôn vụn vặt rơi khắp trán, mắt, hai má và đôi môi ru em một giấc ngủ thật bình yên.
