Work Text:
Một tối nọ, Sơn và Thạch đi ăn bít tết. Như mọi khi, Thạch quen tay đeo khăn ăn lên cổ cho người đẹp, đoạn tiện tay trộn salad, rồi đổi đĩa thịt bò mình đã cắt sẵn hết sang phía bên kia cho em ăn.
Người đẹp cũng quen thói, chỉ ngồi đấy ngắm Thạch bận rộn tới lui, miệng xuýt xoa thịt bò chồng cắt ngon quá, tóc chồng hôm nay vuốt đẹp quá.
Thấy vợ khen, Thạch ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Sơn, nếu đằng sau có cái đuôi chắc cũng đã quẫy tít mù. Cưới nhau năm năm có lẻ, mà sao càng ngày Thạch càng thấy con bé mèo của mình đẹp hơn, lung linh hơn, quyến rũ hơn.
“Nhìn gì mà nhìn hoài vậy con mẹ này? Ăn đi chớ, cái má hóp cả vào kia kìa, rồi người ta lại bảo em xài hao anh, mang tiếng ra..” - Sơn càm ràm, nhưng ánh nhìn lúng liếng tràn trề tình đã phản chủ.
Mắt cún vẫn sáng rực lên, không rời khỏi đối tượng - “Bận nhìn em..”
“Nhìn gì em”
“Nhìn em xinhhh” Cái giọng nũng nịu kéo dài ra làm Sơn không kìm được bật cười, cười xong một hồi thì thành ngồi im thin thít.
Tại không biết nói gì.
Chỉ có gò má bỗng đỏ ửng như trái hồng chín nục.
—
Ăn xong, người đẹp ưỡn bụng thảnh thơi nhũn ra trên lưng ghế, mắt mèo sắc lẹm dõi theo bóng Thạch đang ký bill thanh toán. Nay Thạch vuốt mái tóc nâu lên, nhưng vẫn rũ vài sợi loà xoà trước trán, phủ lên hàng lông mi cong veo, chiếc mũi cao gồ ghề. Bàn tay thon dài ký roẹt một cái.
Sơn chẹp miệng, vẫn là đàn ông khi trả tiền cho mình là đẹp nhất.
À đâu, Thạch lúc nhảy cũng đẹp, lúc tập trung làm việc cũng đẹp, lúc xách đồ cho cậu cũng đẹp,...
Lúc cởi áo cũng đẹp, nhất là lúc anh mới tắm xong, những giọt nước nóng hổi lăn dài trên rãnh cơ bụng...
Thạch thanh toán xong, ngẩng đầu lên, bỗng buồn cười nhìn Sơn. Anh chẳng biết Sơn nghĩ gì mà lại thấy mặt Sơn đã đỏ rực thêm 1 tầng nữa rồi.
Đáng yêu.
—
Lúc bước ra khỏi nhà hàng, gió tạt vào mặt làm Sơn tỉnh rượu hơn phân nửa. Bụng bỗng cồn cào trở lại, tay cậu xoa xoa bụng, ngước lên nhìn Thạch nũng nịu:
“Em vẫn đói…”
“Đi ăn tiếp?”
“Được, nhưng ăn gì?”
“Hô một hai ba, xem mình chọn món giống nhau không nhé?”
“Được” - Sơn cười khoái chí.
“Một”
“Hai”
“Ba”
“Bột chiên!”
“Bột chiên”
— Sơn nhìn Thạch cười khì, biết ngay ông chồng mình thương mình mà. Thạch tủm tỉm cười, nhìn em yêu đầy chiều chuộng, rồi nắm tay em yêu dắt đi ăn bột chiên.
—-
“Cô Ba ơi, cho con 2 bột chiên, với 1 chén nước mắm không ớt ạ”
Sơn quen cửa nẻo vừa bước vào hàng đã í ới gọi cô chủ.
“Sơn với Thạch đấy à? Nay hai đứa đi dạo phố hả? Úi chà, thế này đêm nay lại mệt Thạch rồi..”
Sơn cười ngượng nghịu “Cô cứ trêu tụi con”
Cô chủ đứng sau chiếc chảo gang đen bóng vừa cười trêu Sơn, tay vừa thoăn thoắt lật bột. Khối bột trắng được cắt vuông vức, thả xuống chảo nghe xèo một tiếng giòn tan, mùi bột gạo gặp dầu nóng bốc lên thơm lừng.
Cô mở tiệm cũng ngót nghét chục năm, nhìn hai đứa trước mặt từ lúc còn mặc đồng phục học sinh dính lấy nhau như hình với bóng, đến lúc hai đứa đường hoàng khoác tay nhau đi vào quán như bao cặp đôi khác.
Một quãng đường thật dài, nhưng có những thói quen, có những hình ảnh mãi chẳng thay đổi. Cô chủ gắp mấy miếng bột chiên ra đĩa, xong xuôi mới ngẩng lên nhìn chiếc bàn xa xa kia. Vẫn hai cái đầu đang chụm lại với nhau, một người liến thoắng nói, một người chăm chú nghe, mắt hấp háy rạng rỡ, tay đang dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau từng ngón tay cho người kia.
Tiếng lửa tí tách kêu, cũng chẳng thể ấm bằng góc bàn nọ.
—-
“Thạch ơi”
“Ơi anh nghe”
“Em muốn quay lại con đường ca hát”
Thạch ngạc nhiên ngẩng đầu khỏi tờ báo cáo đang đọc, nhìn em yêu với ánh mắt sáng rực sự quyết tâm đang tuyên bố trước mặt. Có lẽ cũng không hẳn là ngạc nhiên, anh đã luôn biết giây phút này sẽ tới. Ngọn lửa nghề cháy bỏng trong Sơn chưa bao giờ ngừng tắt, dù có là tro cũng sẽ vì chút hơi tàn mà sống lại, bởi ngày Sơn phải rẽ lối sang diễn viên vốn là do dòng đời xô đẩy.
Thạch đưa tay tháo mắt kính đang đeo trên mặt xuống, hơi trầm tư suy nghĩ, đầu ngón tay day day giữa sống mũi. Anh mím môi, nhướn mày hỏi dò:
“Được, nhưng liệu công ty quản lý của em có cho không?”
“Không..” Sơn tiu nghỉu ngay lập tức.
Thạch bật cười nhìn con mèo ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Anh lại gần, bóp bóp lên vai Sơn:
“Chuyển sang công ty anh làm quản lý cho. Chấm dứt hợp đồng với bên đó đi”
“Thật á”
“Ừ, mình là một đội hợp rơ mà. Anh sẽ kéo job hát về cho em ê hề luôn”
Mắt Sơn cười híp lại, cong cong như ánh trăng khuyết. Cậu choàng tay qua cổ Thạch, níu Thạch xuống xong nhảy bổ lên người anh, đu qua đu lại, cái mông lắc lư chà sát.
“Cảm ơn Thạchhh”
Sơn hớn hở chìm đắm trong niềm vui sướng mà không biết ánh mắt con sói đang dần tối sầm lại. Thở hắt ra một hơi, bàn tay sói bấu chặt lấy thịt mông vợ, ngông nghênh bế người đẹp đi thẳng vào phòng ngủ.
Lại một đêm trăng thanh ồn ào.
—-
Một tuần nọ, Thạch phải đi công tác ở Úc suốt chục ngày, vừa đàm phán hợp đồng mới, vừa diễn vài show liên tiếp ở đây.
Ngày cuối, Thạch dọn vali, bỗng thấy thừa cân hơn rất nhiều so với lúc đầu mang đi, thậm chí còn không đóng vừa nắp hành lý nữa. Lụi hụi bỏ hết đồ ra xếp lại từ đầu.
Dỡ hết ra xếp lại mới thấy, có lẽ là do anh đã shopping hơi quá đà...
Vài hộp chocolate đủ các vị mà Sơn thích ăn.
Vài hộp thuốc bổ sung dưỡng chất cho Sơn và gia đình.
Một cái kính Gentle Monster mẫu mới cho Sơn.
Một con kangaroo bằng bông để Sơn ôm, mà khá chắc là Thạch sẽ đạp nó xuống giường nếu Sơn ôm nó quá nhiều.
Hai đôi ủng đôi giống nhau cho anh và Sơn.
...
Thầm thở dài, Thạch nhấc điện thoại lên, bấm số quen thuộc.
“Nhã à, em mua thêm hành lý cho anh nha. Phụ anh đóng thêm một thùng đồ riêng nữa, anh lại quá cân rồi”
Đầu dây bên kia, Nhã cười sáng láng. Nhã đã mua thêm cân từ lâu rồi.
—
Thạch bay đêm, nửa đêm sân bay có cái vắng lặng riêng của nó.
Đi ngang qua một gian hàng đã đóng cửa, cái tên của cửa hàng Nhật bỗng đập vào mắt Thạch.
Neko.
Thạch cười tủm tỉm, lòng bỗng thấy ngọt ngào, nhung nhớ người kia hơn bao giờ hết.
Rút vội điện thoại ra, selfie một tấm ảnh mình cười nhe răng khểnh với biển tên nhà hàng, gửi cho em yêu.
“Đep trai không”
“Nhớ be quá”
Điện thoại ngay lập tức hiện cuộc gọi video call đến, Thạch ho khan mấy tiếng rồi mới nhận điện thoại. Bên này trời lạnh, hát mấy show liền làm giọng muốn bể cả ra.
“Vợ ơiiii, anh đang ở sân bay sắp bay về với em rồi”
Bên kia Sơn đang ngồi thủng thẳng lắc lư chân trên ghế mềm, mái tóc mềm mượt còn đọng nước do mới gội. Cánh tay bánh mật thon nhỏ lộ ra khỏi chiếc áo pijama mèo đen cộc tay. Đôi mắt khẽ nheo lại, đảo quanh một vòng khuôn mặt cún đang lắc lư bên đầu dây bên kia.
“Thạch, anh hông mang khăn quàng cổ hả? Hôm qua em đã nhắc lúc call rồi”
“Hì anh quênn”
“Sao hay quên vậy, có nhớ được cái gì không?”
“Nhớ em”
Nói thế thì chịu rồi. Chồng dẻo miệng. 10 điểm.
Huyên thuyên thêm 20 phút về việc hôm nay ăn gì, công việc hôm nay ra sao, Sơn nhanh nhanh lẹ lẹ đòi tắt máy rồi ra bếp, pha sẵn một ly chanh cam đào để lát Thạch về uống cho ấm họng. Đốt thêm tinh dầu mùi gỗ đàn hương mà Thạch thích. Bật sẵn nước nóng để Thạch về tắm.
Liếc đồng hồ thấy còn 1 tiếng nữa đến giờ Thạch đáp, Sơn bắt xe ra thẳng sân bay.
Nhanh nhanh đón chồng thôi, mấy ngày nay Sơn mất ngủ rồi.
Thoáng thấy bóng đội mũ lưỡi trai trắng lấp ló nơi cổng ra sân bay, Sơn chạy bổ nhào vào lòng anh, để khoang mũi tràn ngập hương gỗ thơm mát lành quen thuộc.
Bình yên của Sơn.
—-
Mọi thứ ngày càng tốt dần lên.
Sơn được thoả mãn ước mơ theo nghiệp hát, cậu mới ra album mới - “Yêu anh đến ngày rất dài”.
Album gồm 5 bài về tình yêu, từ thanh xuân, kề vai đồng hành, đến khi bước vào lễ đường, và cuối cùng là cảm giác đủ đầy, trọn vẹn, hạnh phúc trong những thói quen hàng ngày khi được ở cạnh người mình thương. 5 bài này, đều là Sơn và Thạch cùng sáng tác.
Những câu chữ của cậu, được gối lên những giai điệu của Thạch.
Hàng ngàn đêm hai người ngồi với chiếc đàn guitar, dưới ánh đèn vàng, hí hoáy bàn cách sửa lời, sửa từng nốt nhạc.
Có một đêm nọ, dưới ánh đèn vàng hắt xuống từ chiếc chụp đèn cũ, Sơn ngồi khoanh chân trên ghế, cuốn sổ lời đặt trên đùi, đầu bút gõ gõ theo nhịp.
“Không được,” cậu lắc đầu, gạch xoẹt một dòng. “Nghe hiền quá.”.
Bản nhạc đã gần xong, nhưng chỉ còn đúng một chỗ trống cho hai từ duy nhất miêu tả một ánh nhìn, mà hai người loay hoay cả tiếng vẫn chưa chọn được từ phù hợp.
Thạch tựa lưng vào ghế đối diện, cây guitar đặt ngang đùi.
“Hay là ‘dịu dàng’?” anh thử.
Sơn nhăn mũi. “Cũng không. Nghe nhẹ nhàng quá, mà không đủ tình, dịu dàng ai cũng dịu dàng được.”
Nghĩ một hồi, Sơn càng thêm khịt mũi. “Em cũng không nhìn anh dịu dàng vậy, chắc cô nào ấy.”
“Vậy em nhìn anh kiểu gì?” Thạch hỏi, cố nén ý cười.
“Không biết.” Sơn cúi xuống, viết thêm vài chữ rồi lại xóa, thở dài
“Nhưng mà mỗi lần nhìn anh, em toàn quên mất mình phải nói gì”
Sau một hồi ồn ào không đi đến đâu cả, Thạch lặng người ngắm Sơn một lúc lâu.
Sơn đang cúi sát cuốn sổ, ánh đèn vàng làm hàng mi đổ bóng xuống gò má. Cậu cắn nhẹ đầu bút, đôi môi chúm chím hơi cong lên vì nghĩ ngợi, không hề hay biết ánh mắt nóng hôi hổi của người đối diện.
Thạch thấy tim mình chậm lại một nhịp, trong đầu bỗng bật ra một câu thơ xưa cũ.
Mắt ngọc mày ngài, môi đỏ lúng liếng…
“Lúng liếng”
Sơn chớp mắt - “Gì cơ?”
“Lúng liếng.” Thạch lặp lại, cười khẽ nhìn người yêu, mắt cười cong cong thành hai mảnh trăng khuyết “Là cách em nhìn anh mỗi khi em không để ý. Là kiểu… khiến người ta không nghĩ được gì nữa.”
Sơn thấy tai mình nóng bừng - “Em có điệu đến thế ư..”
“Ừ.” Thạch gật gật đầu khẳng định, đặt cây đàn xuống rồi cười toe “Nhưng anh thích, em thử ghép lại cả câu xem”
Sơn im lặng, lại hí hoáy viết tiếp vào sổ rồi đưa cho Thạch. Thạch nheo mắt, ngâm nga thử:
“Em ngồi đó, ánh nhìn lúng liếng,
Khoảnh khắc ấy bỗng hóa vĩnh hằng.
Anh mang tâm hồn đi suốt một đời rất vội,
Giữa trần gian luôn sợ mất, sợ không kịp yêu em.”
Hoàn chỉnh. Trọn vẹn. Sơn thoả mãn rạng ngời, tâm đắc với từng âm điệu mà Thạch vừa cất lên.
Thạch với tay kéo Sơn lại gần, trán chạm trán, thì thầm.
“Thấy chưa? Âm nhạc của anh vẫn luôn bắt đầu từ em.”
—-
Một ngày nọ, Sơn thấy váng đầu. Những cơn đau đầu đột ngột ập đến như những cơn sóng ào ạt, cuốn trôi cả cuộc sống của cậu đi. Đầu cậu đau đến mức chẳng thể nghĩ ngợi gì, chỉ có thể rên hừ hừ nhờ Thạch xoa bóp đầu giúp.
Những ngón tay mát lạnh ấn từng nhịp nhẹ nhàng trên đầu khiến cả người Sơn nhẹ hẳn đi, thả lỏng ra hơn.
“Thạch ơi..”
“Ơi anh nghe”
“Sao em có được người chồng tốt vậy nhỉ?..” Sơn lẩm bẩm trong cơn mê man.
Thật vậy, cậu đã luôn băn khoăn điều đó. Thạch vừa đẹp trai, vừa tốt bụng tử tế, tinh tế, tài giỏi, lại chiều chuộng. Từ ngày yêu Thạch, dường như Thạch chẳng để cậu động tay vào cái gì. Bỗng nhiên cậu cảm thấy Thạch hơi thiệt thòi, vì cậu không giỏi làm việc nhà, cũng chẳng dịu dàng săn sóc, sao Thạch lại yêu cậu được đến thế nhỉ?
Thạch xoa xoa tóc Sơn, cười cười lắc đầu, cảm thấy Sơn ốm phát sốt đến có chút ngốc rồi.
Giá mà bé nhìn được bé trong mắt anh…
Sơn ơi,..
yêu thương của anh,
vô giá của anh.
—-
“Thạch ơi”
“Ơi anh nghe”
Thạch một tay cầm điện thoại, một tay ra hiệu cho phòng họp tạm ngừng. Anh bước vội ra khỏi cửa phòng họp, loáng thoáng nghe tiếng kêu yếu ớt bên đầu bên kia điện thoại
“Em thấy hơi mệt…”
Hàng lông mày cau chặt lại, dạo này Sơn vẫn hay bị đau đầu, mà mãi vẫn chưa có thời gian để đi khám.
“Đợi anh về..”
Choang.
Tiếng thuỷ tinh chạm vào sàn vang lên chói tai.
Điện thoại dường như cũng bị rơi xuống, tiếng đổ vỡ bên đầu dây bên kia loảng xoảng, âm thanh va đập nặng nề vang lên khiến trái tim Thạch rớt xuống vực thẳm. Thạch hoảng loạn gọi tên Sơn, chân chạy vội xuống hầm gửi xe.
“Sơn..?”
Nhưng chẳng có ai đáp lời.
—-
Vào một ngày xuân rì rào, bác sĩ bảo trong đầu Sơn có một khối u. Không mổ được vì ở vị trí quá nguy hiểm.
Lúc biết tin, mặt Sơn bình thản.
Hôm nay trời nắng ghê, chói mắt quá. Cậu sợ sói con nhà cậu bị nắng hun cháy mất.
Sơn quay sang, cười tủm tỉm xoa đầu Thạch.
“Anh ơi, mình về nhà thôi”
—-
Thạch nghỉ phép dài hạn. Lịch họp, lịch quay, những buổi ký kết hợp đồng, tất cả đều được lùi lại.
Tổ ấm của họ cũng rộng, hồi xưa hai người bận nên thuê giúp việc theo giờ, giờ chỉ còn một mình Thạch vừa làm hết việc nhà, vừa chăm lo cho Sơn. Hôm nào Sơn cũng muốn giúp, nhưng lân la lau được nửa cái phòng tập nhảy cậu đã thở phì phò. Thế là cậu đành nhận nhiệm vụ tưới những chậu cây bảo bối của Thạch mỗi ngày, dù có đợt mấy chậu cây héo rũ vì bị cậu tưới nước quá nhiều, Thạch cũng chỉ cười khì rồi đi mua chậu cây mới thay vào.
Sơn bắt đầu quen với nhịp sống mới. Sáng uống thuốc, trưa ngủ một giấc ngắn, chiều đi dạo, thi thoảng ở lỳ trong phòng thu âm để thu âm nốt những bản demo, tối nằm nghe Thạch đọc tin tức, ngồi gọn trong lòng Thạch để xem phim. Trước khi ngủ thì sẽ được massage.
Có những lúc cơn đau đầu quay lại, mặt Sơn đau rúm ró cả lại, tay vô thức quờ quạng tìm kiếm. Thạch lập tức hiểu, ngồi sát xuống, đặt ngón tay lên thái dương cậu, xoa từng vòng chậm rãi.
“Như vậy đỡ chưa?” Thạch hỏi.
Sơn gật đầu, rồi chợt cười hì.
“Hóa ra, thứ em nghiện nhất không phải thuốc giảm đau.”
Thạch cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Sơn. Mắt bỗng ẩm ướt, anh hít một hơi thật sâu để nén hơi nước xuống, giọng khàn khàn:
“Giá mà anh có thể nhận lấy hết đau thay em…”
—-
Thi thoảng giữa đêm, Thạch hay choàng tỉnh dậy.
Nắm tay rờ chân người bên cạnh, đo thân nhiệt, đặt tay lên mũi người bên cạnh để cảm nhận hơi thở nhè nhẹ, đều đều phả vào tay mình, thì anh mới yên tâm.
Một đêm nọ, khi Thạch đắp lại chăn cho Sơn đến lần thứ năm, sờ mũi Sơn đến lần thứ tám, Sơn mở trừng mắt lên, cầm tay Thạch giữ lại.
Thạch ngại ngùng xoa xoa mũi cười khì
“Làm bé thức giấc hả”
Ánh trăng len qua khe rèm, giữa tranh tối tranh sáng nhập nhoạng, Sơn xót xa nhìn nửa gương mặt Thạch khuất sau màn đêm đầy sự lo lắng. Sơn biết chứ. Cơn đau đầu đã làm Sơn không ngủ nhiều đêm rồi, nhưng vẫn nhắm mắt để Thạch khỏi lo, nên những cơn ngủ chập chờn của Thạch, Sơn đều biết hết.
“Chứ còn gì con mẹ này, hay là từ nay em treo biển em là hàng cấm được sờ? Không để yên cho ai ngủ gì cả”
“Thôi mà thôi mà bé iuuuuu”
Thạch nhõng nhẽo dụi vào lòng Sơn cọ cọ.
Cho anh ở gần Sơn lâu thêm chút nữa.
Một chút nữa thôi, ông trời ơi.
—-
“Thạch nè”
“Ơi anh nghe”
“Chán nhỉ, thế là em không được cạo đầu như trong phim”
Thạch bật cười nhìn vợ trong lòng, dạo này Sơn gầy đi thêm một chút thôi, tóc cũng hơi xơ hơn một chút nhưng vẫn trộm vía.
“Sao em lại muốn được cạo đầu? Anh nhớ lần trước anh cạo xong em chê còn gì..”
“Chê đâu, tại sợ anh để đầu đấy hoài thì tốn em lắm…”
“Ủa?”
Thạch dở khóc dở cười nhìn Sơn đang chẹp miệng lướt lướt từng chiếc ảnh kỷ niệm của hai người trong điện thoại, thì ra vợ anh hồi đó vẫn thích anh, uổng công anh xịt bao nhiêu tinh dầu bưởi vào để tóc nhanh mọc vì tưởng vợ không thích.
“Nè nè, đây nữa, Thạch nhớ lúc này hông? Cái hôm mà mình ngồi trên máy bay cạnh nhau, anh rủ em chơi trò chơi xong thọc tay vào mồm em…”
“Ừ anh nhớ, cái đó hồi đó chấn động tam giới ha”
“Thì bảo, hồi đó anh cứ kêu anh thẳng cơ, làm em không dám nghĩ gì.. Xong cái có cặp bạn nào chơi dơ thế không hả? Lời đàn ông toàn là lừa dốiii”
“Có đó”
Thạch lật ngửa người Sơn ra, đẩy cậu xuống dưới thân mình. Một tay Thạch chống xuống mặt ghế, một tay cầm cằm em yêu, hôn nhẹ vào bờ môi trước mặt.
“Bạn đời”
Nụ hôn vương vãi trên mi, trên mắt, trên môi, trên trán. Tay Thạch lướt đến đâu cơ thể Sơn nóng bừng lên đến đó.
Trân quý của Thạch.
—-
Đến một đêm nọ, Thạch gặp ác mộng.
Anh mơ màng tỉnh dậy, người đổ đầy mồ hôi lạnh, bỗng thấy ga giường bên cạnh ấm ấm, ẩm ướt.
Sơn cũng đã tỉnh, đang ngồi ngay bên cạnh giường, đỏ bừng mặt ngượng nghịu vội vàng lấy tay che mắt Thạch lại
“Anh… Anh đừng nhìn”
“Để em tự dọn, Thạch ra tạm phòng ngủ của khách ngủ tiếp đi”
Hốc mắt Thạch chua xót lạ thường.
Anh bỗng nhớ đến lời dặn vu vơ của bác sĩ.
Khối u chèn ép vào dây thần kinh, giai đoạn cuối sẽ khó kiểm soát được những hoạt động sinh lý cá nhân thường ngày.
Hít một hơi thật sâu để ép cơn chua xót xuống đáy lồng ngực, Thạch nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang che mắt mình ra, cười khì như không có gì rồi bế bổng Sơn lên, nhấc vào nhà tắm.
“Có cái gì mà anh không lo được cho Sơn chứ. Gì cũng đã làm rồi”
Thạch thấm ướt khăn ấm, cởi quần ngủ của Sơn ra, bàn tay tỉ mỉ lau rửa cẩn thận từng tí một cho cậu. Vừa lau, vừa rửa, vừa vuốt ve. Cuối cùng, Thạch lấy một cái khăn bông to quấn kín Sơn vào như em bé, bế vào giường ngủ của phòng khách.
Chỉnh nấc đèn ngủ liu riu như Sơn thích, xoa lưng cho cậu chìm vào giấc ngủ, rồi Thạch mới quay lại phòng ngủ lớn, lột ga giường dơ ra, cho vào chậu để vò bằng tay.
Vò mãi, vò mãi, cuối cùng khóc đến gập cả người.
—-
Ngày hôm sau thức dậy, Sơn bỗng có một băn khoăn.
Tối đó, lúc Thạch đang xoa bóp chân cho Sơn, Sơn ngập ngừng hỏi điều mình đang nghĩ tới cả ngày hôm nay.
“Thạch nè”
“Ơi”
“Thạch có bao giờ thấy tiếc nuối vì chúng mình chưa từng có con không?”
Thạch khựng lại một nhịp, rồi bàn tay đang xoa bóp nơi cổ chân Sơn dừng hẳn.
Ngoài kia, gió lùa qua khung cửa sổ hé mở, lay nhẹ tấm rèm mỏng. Căn phòng ngập ánh đèn vàng, thứ ánh sáng đã theo họ suốt bao năm chung sống.
Thạch ngẩng lên nhìn Sơn. Ánh mắt bỗng chìm vào miên man, rồi khẽ bật cười như hình dung ra một khung cảnh gì vui lắm.
“Anh từng nghĩ, nếu có con, chắc nhà mình sẽ ồn ào lắm. Sáng dậy muộn cũng không được. Đàn guitar phải cất cao. Những chuyến đi biển sẽ phải tính thêm balo, sữa, áo khoác…”
Đoạn, Thạch lại cúi xuống, tiếp tục xoa bóp cho cậu, nhịp tay đều đặn như bình thường.
“Nhưng rồi anh nghĩ tiếp, nhà mình đã rất ồn rồi”
“Tiếng em cười. Tiếng em hát. Tiếng em líu lo kể chuyện. Anh chưa từng cảm thấy gia đình mình thiếu sót điều gì cả”
“Em là gia đình của anh. Mỗi sáng thức dậy cùng em, anh đều thấy trái tim mình đủ đầy. Mỗi ngày anh đều như đang sống trong giấc mơ đẹp nhất của mình vậy”
Mắt Sơn dần nhoè đi.
“Đừng khóc”, Thạch nói khẽ, tay vuốt nhẹ giọt nước vừa rơi ra khỏi khoé mi người thương.
Làn môi lành lạnh hôn lên tóc, hôn lên trán Sơn nhẹ bẫng, nhưng chan chứa sự lưu luyến.
Tiếng Sơn nấc nghẹn vang lên, vỡ vụn
“Em không biết để lại cho anh điều gì cả… Em sợ, sợ em đi rồi, anh sẽ cô đơn.”
Từ ngày biết tin, viễn cảnh bỏ lại anh một mình cứ hiện lên mỗi đêm, như cứa vào tim cậu ngàn vết dao. Sơn giơ tay lên chạm nhẹ vào gò má anh, như để níu mình vào hiện thực.
Mắt này, mũi này, môi này, rồi có lẽ sẽ thuộc về một người khác.
“Em chỉ là.. luyến tiếc anh”, đôi môi Sơn cười mỉm nhưng mắt đã đỏ bừng.
Vòng tay Thạch thêm siết chặt Sơn vào lòng. Dường như anh đã dùng sức mạnh cả đời của mình để nói câu tiếp, để hứa rằng anh sẽ vững bước ở lại, để Sơn yên tâm.
“Anh sẽ mang tình yêu của em,” Thạch thì thầm, “sống cùng anh mãi”
Em dấu yêu, nếu cuộc đời đã định cả hai sẽ phải rời xa nhau, thì anh nguyện chịu phần cô đơn của người ở lại, chờ ngày ta tương phùng.
—-
Một ngày hạ chí, Sơn muốn đi biển. Hai người đóng đồ nhanh gọn lẹ, một vài bộ đồ và một chiếc khăn trải thảm để trải trên bờ cát.
Thạch lái xe, Sơn ngồi ghế phụ, ánh nắng chiếu vào mắt làm cậu thiu thiu ngủ.
Nhân lúc đèn đỏ, Thạch kéo rèm che bớt một phần cửa sổ lại cho Sơn đỡ chói mắt, rồi kiếm chăn đắp thêm lên người cho Sơn. Đèn đỏ vẫn chưa hết, anh ghé lại gần, hôn trộm lên môi người đẹp một cái.
Một cái vẫn chưa đủ, nghĩ nghĩ một hồi, anh hôn trộm cái thứ hai lên bờ môi phúng phính kia, rồi hài lòng liếm mép.
Ngọt quá.
Tiếng nhạc du dương vẫn vang vọng trên xe, bài hát Thạch và Sơn từng cùng nghe vào đầu năm mới nào đó, khi đứng hôn nhau dưới dàn pháo hoa nở rộ:
“I’m here to admit
that you were my medicine
oh I couldn't quit
and im down on my knees again
asking for nothing
thank you for the happiest year of my life..”
—
Lái xe ba tiếng, Thạch dừng một đoạn để mua một suất hủ tíu làm đồ ăn trưa cho Sơn.
Lúc Sơn mở mắt dậy, mùi hủ tíu thơm phức ngào ngạt tràn đầy khoang mũi.
Sơn mãn nguyện cười híp mắt:
“Ngon quá”
Ăn xong rồi mà Sơn thấy Thạch vẫn đứng ở ngoài cửa xe ô tô, nấn ná mãi không vào trong, Sơn thoáng nhìn đồng hồ, nhẩm tính Thạch đã lái xe ba tiếng rồi.
Cậu lấy từ băng ghế sau ra một túi bóng màu đen xong bóc ra, bên trong là một chiếc gối đệm kê thắt lưng. Sơn đặt gối lên ghế lái cho Thạch, vẫy vẫy anh ở bên ngoài vào xem:
“Em mới mua nè, lát thử xem có đỡ đau lưng hơn không nha”
Thạch mắt sáng như sao nhìn chiếc ghế nay trông êm ái dễ chịu hơn hẳn, con đường một tiếng nữa cũng không còn cảm thấy nặng nhọc lắm nữa. Chụt chụt ba phát vào mặt vợ.
“Sơn tuyệt vời nhất!”
“Giờ anh mới biết hả?”
Khen vợ mà vợ vẫn ngằn ngằn cho cháy mặt, thôi không sao, vì vợ quá đáng yêu.
—
Hai người dừng chân tại một căn nhà gỗ trắng. Căn này hai người đầu tư mua lâu rồi, nhưng vốn cho thuê, dạo gần đây khách thuê mới trả lại nhà. Tính ra, nhà của họ nhưng lần đầu họ mới được ở căn nhà này.
Thạch bận bịu dọn dẹp lại nhà, trải thảm chỗ này chỗ kia để Sơn đi cho ấm. Sơn thì đi tưới cây, tưới hoa quanh khu vườn, miệng thổi sáo líu lo. Những giọt nước bắn lấp lánh dưới nắng.
Dọn dẹp xong, Thạch cầm máy ảnh đi phục vụ người đẹp. Nay Sơn mặc một chiếc áo sơ mi hoa trong suốt, mặt make up nhẹ.
Tay Thạch miết nhẹ lên viền môi chúm chím của người đẹp, lau đi vết son tô chờm trên môi em. Ngón tay dính vệt son đỏ hỏn, Thạch ngẩn người nhìn một lúc rồi lè lưỡi liếm lên vệt son trên tay. Anh thích, sự thân mật.
“Lần sau tô cẩn thận hơn nhé, không là anh ăn sạch đấy” Thạch ngả ngớn trêu.
Sơn đỏ mặt, lườm anh rồi quay đi, nhưng khóe môi vẫn cong lên.
Nắng tràn vào hiên nhà, gió lùa qua vườn cây.
Bức ảnh hai người chụm đầu vào nhau cười toe, sau lưng là khu vườn nhỏ, nắng nhảy nhót trên hai gương mặt rạng ngời được Sơn ting ting up ngay lên mạng xã hội.
Tay viết vội dòng caption.
“Thank you for loving me, Thạch”
Thạch ngồi cạnh nhìn lén ảnh Sơn vừa đăng, hôn chụt vào miệng Sơn đang bóng nhẫy mỡ vì ăn thịt nướng, cười toe đến mức mắt híp cả lại, gò má nhô cao thành một cục.
“Anh cũng cảm ơn vợ”
—-
Nửa đêm, trăng sáng vằng vặc.
Sơn ngồi lọt thỏm trong lòng Thạch, đầu tựa vào vai anh. Hai người trải thảm ngồi trên bờ cát. Trước mặt là bãi biển đen kịt, chỉ có ánh sáng le lói từ bầu trời sao và những con thuyền đánh cá xa tít ngoài khơi.
Bàn tay Thạch mơn man lên mái tóc đen mượt của Sơn, rồi ve vuốt lên gò má tròn đầy mà mỗi lần cười lên sẽ hiện râu mèo anh yêu, rồi mơn trớn lên sống mũi cao, và dịch dần xuống bờ môi chúm chím.
Hết một quy trình, rồi lặp đi lặp lại không chán. Mãi sau Sơn mới gãi nhẹ nhẹ vào lòng bàn tay Thạch, cười khúc khích kêu nhột lúc anh cứ mơn trớn mặt mình.
“Em có một đoạn nhạc mới sáng tác đấy, Thạch nghe hông?”
“Nghe”
“Nhưng mà đợi anh tí”
Thạch lấy điện thoại ra, bật chế độ ghi âm, rồi nháy mắt nhìn Sơn.
“Ok xin mời ca sĩ Neko Lê trình bày”
Lại nhận một cái lườm nguýt của vợ.
“Cảm ơn bạn công việc Sơn Thạch, sau đây tôi xin trình bày bài hát chưa có tên”
“Mà thực ra chỉ là đoạn kết của một bài hát, dành tặng một người em yêu”
Đoạn kết đấy là,
Sơn nhẹ nhàng ngâm nga, mắt dịu dàng nhìn Thạch, ánh mắt sáng ngời như sao.
“Nguyện cầu cho anh
luôn mang điều lành
Và cuộc tình với ai
yêu đương cũng thành
Rồi niềm đau cũng sẽ qua,
muộn phiền cũng sẽ vơi
Anh sẽ luôn luôn
được yêu thương thật lòng
Như anh luôn mong…”
Lần này đến lượt Thạch khóc rồi, Sơn cười thầm, cuối cùng cũng trả thù được mấy lần trước Thạch cứ cắt hành Sơn, dù rằng nhìn mắt mũi Thạch tèm nhèm Sơn còn thấy đau lòng hơn là mình khóc.
Sơn kéo Thạch vào lòng mình, xoa xoa đôi vai run rẩy của anh.
“Sơn..”
“Hửm”
“Em có nhớ ngày anh cầu hôn em không?”
“Có nhớ”
Sao Sơn quên được? Tâm trí Sơn trôi lãng đãng về ngày hôm ấy, có một người lần đầu tiên ngượng ngùng, lắp bắp đến đỏ mặt, quỳ xuống đưa cho anh một hộp nhẫn lấp lánh.
Thạch cầu hôn Sơn tại một con đường quen thuộc giữa nhà anh và nhà cậu, con đường mà họ đã đi qua cả trăm ngàn lần trước đây những ngày đưa đón nhau về. Không hoa, không nến, không nhà hàng, chỉ là một con đường lúc nửa đêm, vì sau này Thạch bảo, chính từ lúc đi qua con đường đấy với Sơn mỗi ngày mà đã nảy ra ý muốn cầu hôn cậu. Tình yêu được dệt nên từ những khoảnh khắc bình thường. Chỉ là một ngày Thạch nhận ra muốn trải qua thật nhiều ngày bình thường như thế cùng Sơn nữa, muốn được kể cho Sơn nghe những câu chuyện trong ngày, muốn biết một ngày của Sơn ra sao, muốn bảo vệ và chăm sóc cậu, muốn cùng cậu cười, cùng khóc, cùng đạt được những ước mơ.
Sơn vẫn nhớ giọng Thạch lúc đó run rẩy, hoà vào với tiếng gió biển mằn mặt, là mơ hay thực, cậu cũng chẳng rõ nữa. Cậu rúc vào trong lòng Thạch, bỗng thấy mệt nhoài, từng kỷ niệm ấm áp lướt qua như chiếc đèn kéo quân, như hư như ảo.
“Anh muốn có một căn nhà, trên núi rừng, hoặc ở biển, đâu cũng được, miễn là ở cạnh em..”
“Anh muốn từng khoảnh khắc trong tương lai của mình đều có sự đồng hành của em”
“Anh muốn được cùng em trải qua mọi thứ, miễn là có em. Anh chưa từng hình dung ra một tương lai của mình mà không có em…”
“Ở cạnh anh, được không?”
… Sơn không trả lời ngay. Cậu nhắm mắt lại, môi cong lên rất nhẹ, như thể đang giữ chặt giấc mơ vừa được trao vào tay.
“Em muốn nhà mình là căn nhà gỗ nhé”
“Được”
“Ba tầng thôi, không cần cao, giữa đồi thông reo. Bên ngoài có khoảng sân nhỏ, thật nhiều cây và nắng, để mình có thể ngồi bên hiên nhà tắm nắng, ngắm sao..”
“Được, đều nghe em hết”
“Tầng hai thì là phòng ngủ mình nè, em muốn có một chiếc ban công thật rộng, thật thoáng, đèn vàng phòng ngủ liu riu, có thể vừa có một phòng đọc sách cho em, một phòng tập nhảy cho anh. Tầng ba sẽ là gác mái, nơi mình để lại những kỷ niệm..”
“Được..” - Giọng Thạch bắt đầu nghẹn lại.
Giọng Sơn nhỏ dần, nhỏ dần, như thiếp vào giấc ngủ. Mắt cậu lim dim, trong mơ, dường như Thạch đang đứng ở căn nhà gỗ đó, vẫy cậu vào. Lung linh quá, ấm áp quá, như một viên kẹo bọc đường ngày thơ ấu, như giấc mộng cậu đã tưởng mình đã lỡ mất từ lâu.
“Sơn ơi..”
Thạch khẽ lay nhẹ vai Sơn, không thấy cậu đáp lại. Những ngón tay run rẩy hoảng loạn vuốt ve mặt Sơn.
Hơi thở bỗng mong manh tựa sương khói. Kìa, là ai đốt khói lam chiều khiến khoé mắt anh cay?
“Sơn ơi.. Sơn, dậy đi em, lạnh lắm, không ngủ được ở đây đâu”
“Sơn ơi..”
“Sơn”
...
“Sơn”
“Sơn”
“Sơn..”
Từng thanh âm tuyệt vọng bật ra khỏi bờ môi run rẩy, trôi vào trong màn đêm không người đáp. Tên dấu yêu như một câu chú được lặp đi lặp lại không ngừng, dường như chỉ cần anh tiếp tục gọi cậu, cậu sẽ tỉnh dậy. Nước mắt nước mũi rơi từng dòng lã chã, anh gọi tên Sơn đến khàn cả giọng, nhưng từng chữ cứ lọt thỏm trong khoảng không vô tận, bị át bởi tiếng sóng vỗ rì rào, rì rào, hoà lẫn tiếng gió ào ạt.
Sơn vẫn nằm gọn trong vòng tay anh, anh chỉ biết run rẩy siết chặt thêm, để em thêm ấm, thậm chí không dám thở mạnh quá vì sợ làm em tỉnh.
Những tia nắng bình minh đầu tiên hé rọi xuống mặt biển.
Nắng nhẹ phủ lên tóc, lên mi, lên đôi mắt vẫn nhắm nghiền của người nằm trong lòng.
Cổ họng Thạch đắng ngắt, những ngón tay run rẩy vén tóc mai loà xoà trước mặt cho em, rồi chạm nhẹ vào cánh mi em.
Không động đậy.
Anh khẽ thì thầm
“Bé ơi,..”
“Mặt trời mọc rồi, sao bé vẫn chưa dậy?”
…
“Vậy để anh bế em về nhà nhé..”
Từng dấu chân bải hoải lún xuống mặt cát. Bóng lưng dưới ánh bình minh trĩu nặng, như đang ôm cả thế giới trong lòng.
“Mình về nhà thôi Sơn”
Sóng vẫn vỗ vào bờ thành tiếng rì rào như ôm trọn lấy mặt biển.
Cát bụi hoà vào cùng với gió, bay vào mắt Thạch, đỏ hoe. Phía trước, nắng vẫn lên rất vội.
Khung cảnh trước mặt cứ nhoè dần theo từng tia nắng, rồi anh chẳng nhìn thấy gì nữa.
—-
Ngày cắt ruy băng khánh thành Trại trẻ mồ côi Trường Sơn, Thạch đứng dưới nắng, nhắm mắt lại, dường như vòng ôm ấm áp đầy tự hào của Sơn đang ngay bên cạnh.
Tiếng máy ảnh, tiếng xì xào, tiếng chớp flash của báo đài phóng viên rần rần trước mặt, nhưng trong tim anh là một mảnh rì rào, tĩnh lặng, như tiếng gió lùa qua hiên nhà gỗ năm nào, như tiếng sóng vỗ về biển đêm vào cái ngày anh tưởng trái tim anh đã chết.
“Quỹ Trường Sơn?”
“Để tưởng nhớ vợ tôi. Trước giờ tôi luôn nghĩ yêu là phải ở cạnh nhau mãi mãi, nhưng hoá ra không phải."
"Sau này tôi mới hiểu, tình yêu vẫn còn mãi dù một người có rời đi. Tình yêu có nhiều hình dạng, và nó có thể tồn tại mãi mãi, chỉ là ở nhiều hình dạng khác nhau.”
Trong lòng tôi.
Trong lòng anh.
Trong lòng mỗi chúng ta.
