Actions

Work Header

Tráo mối tơ hồng

Summary:

Lên nhầm kiệu hoa, à không, động phòng nhầm người, được chồng như ý.

Hôn nhân sắp đặt, cậu Cả Thuận sắp đặt.

Notes:

Bối cảnh cận đại, hoàn toàn hư cấu.

Chapter 1

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

— Phúc, nửa tiếng nữa xe dâu tới rước rồi, mà thằng Sơn giờ này còn đi đâu?

— Thưa má lớn, con… hổng biết nữa.

Gương mặt bóng bẩy yêu kiều của người đàn bà đứng tuổi lúc này trở nên vặn vẹo đầy tức giận. Mấy ngón tay nõn nà cùng bộ móng được cắt dũa nhọn hoắc đáp gọn lên gương mặt phấn nộn của Phúc. May sao má lớn hôm nay thương tình nó sắp sửa gả về nhà bá hộ, tát xong một cái thì ngừng hẳn, mặc cho năm dấu tay đỏ hỏn còn in hằn lên làn da trắng nõn. 

— Mày còn không mau đi kiếm nó? Đợi tao nhắc nữa hả?

Nó tất nhiên chẳng dám cãi lời, liền tất tả cột tà áo dài lên ngang đùi, chỉ sợ đường quê đất sỏi vô tình làm bẩn cái áo cưới làm bằng lụa gấm đắt tiền. Phúc mướt mải chạy đôn chạy đáo một hồi, may sao được thím Tư Hột mách nước cho, rằng ban nãy người trong chợ thấy cậu Hai Sơn thất thểu bước dọc bờ sông, gương mặt bần thần mà hai cặp mắt cậu cứ đỏ hoe. Minh Phúc nghe đến hai chữ “bờ sông” thì tim liền giật thót. Lúc nó hớt ha hớt hải tìm đến nơi, đã thấy Trường Sơn ngồi vắt vẻo ngay sát mép sông. Phúc sợ quá, chẳng nghĩ gì nhiều mà nhào đến giữ eo Sơn thiệt chặt. Giọng nó run run:

— Cậu ơi, có gì cậu bình tĩnh lại, cậu đừng có làm chuyện dại dột.

— Tao ngồi đây hóng gió thôi. — Sơn đáp, cái vẻ ráo hoảnh như đối lập hoàn toàn với gương mặt đầm đìa nước mắt của anh. — Phúc, tao nhắc mày bao nhiêu lần rồi, nếu chỉ có hai đứa bọn mình, đừng kêu tao bằng “cậu”. Mày là em ruột tao, có phải người ở con hầu trong nhà đâu. Gọi “anh”, nghe chưa?

— Dạ… anh Sơn. Anh ơi, má lớn ở nhà kêu anh về. 

— Tao biết rồi, tao ngồi thêm năm phút nữa thôi.

Nó chỉ đành thở dài, rồi cũng lựa mỏm đá ít rêu mà dè dặt đặt mông xuống, chỉ sợ làm hỏng cái áo dài hiếm quý mà má lớn đặt may cho. Trường Sơn và Minh Phúc là anh em cùng cha khác mẹ, có điều mẹ nó trước đây vốn là con hầu đi theo bà Bảy Thuỷ, cũng là người đàn bà mà Phúc kính cẩn gọi bằng “má lớn”. Cha ruột của nó chòng ghẹo ve vãn người hầu của vợ, chuyện bê bối từng làm rúng động khắp cái tỉnh này. Bà Bảy nổi tiếng chua ngoa đanh đá, nào chịu để yên, nên dù mẹ ruột của Phúc mang thai bụng lặc lè, vẫn tuyệt nhiên không được ông Bảy đón về làm vợ lẽ một cách danh chính ngôn thuận. Vốn chẳng được cưới gả đàng hoàng nên dù đã sinh cho ông lớn một mụn con, mẹ nó vẫn theo hầu bà Bảy chẳng khác gì người ở trong nhà. Năm Phúc lên tám tuổi, mẹ nó vì u uất lâu ngày thêm những lần bị bà cả đánh đập mà chẳng may mất sớm.

Má lớn một mực cho rằng vì mẹ con Phúc mà gia đình mình tan nát nên đối xử với nó vô cùng tàn tệ. Không cho Sơn gọi Phúc là em trai, cũng cấm không cho nó nhận cha. Phúc là em ruột của Trường Sơn nhưng phải ăn riêng, ngủ riêng, từ sáng sớm đến tối mịt đều cắm mặt làm việc chẳng khác gì kẻ ăn người ở trong nhà. Sau khi mẹ Phúc qua đời, má lớn chẳng còn ai để đánh mắng cho hả giận nên đành trút mọi căm phẫn lên người nó. Ông Bảy thì sợ vợ một phép, nào dám đứng ra bênh vực cho đứa con rơi vốn còn không có tên trong gia phả. Cả gia đình từ trên xuống dưới chỉ còn mỗi Trường Sơn là lo lắng quan tâm cho Phúc thiệt lòng. Mấy bận nó bị má lớn đánh đến nỗi ốm sốt nằm liệt giường, cũng chỉ có Hai Sơn tất tả ôm nó chạy ra bệnh xá, còn lén trộm tiền trong nhà mà mua thuốc men cho nó.

Sơn ngồi ôm gối một lúc lâu, bỗng trông thấy một bên má của em mình giờ lại sưng tấy như bị ong chích, hằn lên làn da trắng mịn là năm dấu ngón tay đỏ rực. Cặp mắt xinh đẹp mà cậu Thạch hay khen “lúng liếng” nay lại ầng ậc nước.

— Xin lỗi, lúc nào cũng tại tao mà mày bị má đánh ra nông nỗi này. 

Phúc xấu hổ vội đưa tay che mặt. Nó định bụng lát nữa về nhà thì tranh thủ dặm lại chút phấn, trước lúc đoàn rước dâu còn chưa đến. Có điều Hai Sơn sau khi khóc lóc đã đời thì lớp trang điểm gần như bị trôi sạch, chẳng biết cơn thịnh nộ của má lớn sẽ khủng khiếp đến độ nào. Mặt trời gần đứng bóng, thời gian không còn nhiều, Phúc liền lựa lời mà giục anh hai.

— Anh ơi, mình về nhanh kẻo má đợi lâu. 

— Phúc, hay là tao với mày bỏ trốn đi? — Sơn giương cặp mắt ngập nước mà đăm đăm nhìn nó, trong lời nói chẳng nghe ra vẻ bỡn cợt. 

— Anh Sơn, anh nhớ mấy lần trước anh định trốn đi cùng cậu Thạch không? — Phúc nhớ lại mà rùng mình.  — Có lần nào thành công đâu anh?

Má lớn chỉ đánh đứa con ruột vài cái cho có lệ, chủ yếu vẫn nhốt kĩ trong buồng, cấm không được lén lút ra ngoài gặp gỡ cùng Sơn Thạch. Còn Phúc chỉ vì tiếp tay cho Sơn mà ăn đòn đến độ suýt nữa gãy chân, bị bỏ đói, còn bị dọa đuổi khỏi nhà. Có điều nó vì thương anh Sơn mà giấu biệt chuyện này, chỉ sợ Trường Sơn nghe được liền cãi vã rồi lại bất hoà với má lớn.

— Phúc, chẳng lẽ anh em mình cứ thế nghe lời má mà gả qua đó. Tao làm vợ Duy Thuận, còn mày… — Sơn nói đến đây thì cổ họng nghẹn đắng, chẳng tài nào thốt nổi câu tiếp theo.

— Em nào dám cưới người anh thương. — Phúc siết chặt hai bàn tay đẫm mồ hôi của Sơn, hơi ấm từ mấy ngón tay chai sần của em sửa ấm làn da anh lạnh toát. — Em lớn lên cùng hai người, biết rõ anh và cậu Thạch tình sâu nghĩa nặng, em đâu thể xen ngang. Có gả sang thì em xin ngủ riêng, tuyệt đối không vượt quá giới hạn cùng cậu Thạch.

Trái hẳn với nhà ông Bảy Nghĩa, gia đình bá hộ Định cũng có hai đứa con cùng cha khác mẹ, vậy mà cậu Ba Thạch lớn lên sung sướng đủ đầy dù mang danh con vợ lẽ, khác một trời một vực so với Phúc. Âu cũng vì vợ cả mất sớm, trong nhà chỉ còn mỗi bà hai một thân một mình lo việc trong ngoài. Thuở bé, mỗi lần trẻ con hai nhà tụ tập cùng nhau, nó chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn anh trai chơi đùa cùng cậu Ba Thạch, cậu Cả Thuận, hai người công tử con nhà bá hộ. Sơn Thạch xinh đẹp trắng trẻo như thư sinh, cười lên lại có răng khểnh rất duyên, tánh tình hòa nhã dễ gần, trò chuyện cùng Hai Sơn vô cùng tâm đầu ý hợp. Cả hai nhanh chóng trở nên khăng khít như hình với bóng, đến tuổi cập kê thì vô tình cảm mến nhau. Có điều má lớn coi khinh cậu Thạch vốn là con vợ thứ, năm lần bảy lượt doạ nạt ngăn không cho anh Sơn qua lại cùng người ta. Ép dầu ép mỡ chứ làm sao ép duyên, nhiều bận Phúc đánh liều giúp anh Sơn nửa đêm lẻn ra ngoài hẹn hò cùng người thương. Lần một, lần hai còn thành công, đến lần thứ ba thì bị tóm. Trường Sơn sau sự cố đó trở nên trầm lặng ít nói hẳn. Anh cứ ở lì trong nhà, thi thoảng lại ngẩn ngơ giở xem mấy bức thư tình mà cậu Thạch gửi cho.

Chỉ vì dám qua mặt người lớn trong nhà, lén lút mang về cho anh Sơn mấy phong thơ còn thơm mùi nước hoa từ phủ bá hộ, Phúc bị đánh đến nỗi thừa sống thiếu chết. Tất nhiên nó giấu kín chuyện này, nhất định không cho anh trai biết. 

Sau khi mọi chuyện vỡ lỡ, dưới sự ngăn cấm của má lớn, Thạch và Sơn cũng thôi thư từ hò hẹn trong bóng tối. Thế rồi một ngày nọ, bà mai từ phủ bá hộ lặn lội đến Bình Thuỷ, tìm đến nhà ông Bảy Nghĩa, chở theo ba xe quà hồi môn mà thay mặt gia chủ hỏi cưới anh Sơn. Má lớn nghe xong thì vui lắm. Sơn Thạch thì má chê ỏng chê eo, chứ Duy Thuận lại khác. Người ta đường đường là con vợ cả hệt như Sơn, mười lăm tuổi được đi du học tận trời Tây, mấy năm nay trở về tiếp quản gia nghiệp của dòng họ. Má vui tới nỗi cười không khép được miệng, suýt nữa quên bẵng bà mai còn gửi thiếp hỏi cưới cả Minh Phúc.

Trong thư đề rằng anh Sơn sẽ kết hôn cùng người đứng đầu dòng tộc, không đề cập Phúc sẽ cưới ai. Má lớn chỉ biết quan tâm máu mủ của mình sắp sửa nên duyên cùng gia chủ nhà bá hộ, không còn hơi sức để tâm đến thằng nhãi con rơi. Mãi đến ngày đón dâu, Phúc mới được dúi cho bộ áo dài cưới không vừa người, đường may cẩu thả, chỗ rộng chỗ chật. Có điều đây là thứ quý giá nhất mà nó từng được mặc, bởi nên Phúc quý lắm, đi đứng đều cẩn thận nhìn trước ngó sau, chỉ sợ làm xước vải áo đắt tiền.

Anh Sơn ngồi khóc rấm rứt thêm một lát, đến độ mí mắt sớm sưng vù, sau đó miễn cưỡng đứng dậy nắm tay Phúc về nhà, sửa soạn chuẩn bị cho lễ đón dâu. Nắng ban trưa nóng như đổ lửa rọi lên cái dáng liêu xiêu mỏi mệt của hai anh em, hắt bóng xuống mặt đường gồ ghề cát sỏi. 

Không như anh Sơn, Phúc sống nhẫn nhịn quen rồi, gặp phải chuyện không vừa ý cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng, thầm mong cái khổ chóng qua. 

Có điều lần này, cái khổ hẳn sẽ đeo riết lấy nó cả một đời.

Nhà bá hộ Định không hổ là đại phú gia trong vùng. Hai chiếc xe hơi mới cóng đính hoa tươi sặc sỡ đỗ xịch trước cửa, theo sau là đoàn rước dâu dài dằng dặc. Anh Sơn xách theo cái vali nhỏ gói ghém ít hành lý từ nhà mẹ đẻ, còn Phúc chỉ đi tay không. Nó nghĩ kĩ rồi, đồ đạc quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy bộ bà ba may từ vải đũi, có mang theo cũng không mặc được. Má lớn ôm ghì lấy Hai Sơn mãi không buông, tận đến lúc bà mai thúc giục mới chịu bỏ tay. Phúc đứng ngơ ngẩn hướng mắt về căn chòi lá sau nhà, nơi hai mẹ con nó từng rau cháo qua ngày mà sống nương tựa vào nhau suốt mấy năm trời. 

Mẹ mất rồi, cũng chẳng ai đưa tiễn Phúc về nhà chồng.

Sắp sang giờ lành, người đưa dâu bên nhà trai gấp gáp lên đường. Phúc ngồi trong khoang xe rộng rãi thơm nức mùi nước hoa đắt tiền, lòng thầm nghĩ chẳng biết đêm nay nó phải đối mặt cùng Sơn Thạch thế nào. Người nọ nặng tình với Trường Sơn, hẳn nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu ngăn giường ngủ riêng của nó.

Chỉ không rõ thái độ của Duy Thuận, nếu có ngày cậu hay tin vợ mới cưới của mình lại trót đem lòng nhớ thương đứa em trai khác mẹ. 

Phúc hồi tưởng lại cặp mắt sâu hút cùng hàng chân mày rậm từng một thời khiến cõi lòng nó lung lay xao động. Thuở xưa khi mà anh Sơn và cậu Ba Thạch còn quấn quýt bên nhau, Phúc chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn nhan sắc như tượng tạc của cậu Thuận, có lấy hết can đảm vẫn không dám đến gần bắt chuyện. Nó sợ cái thắt lưng to bản bằng da của má lớn hơn. 

Duy chỉ có một lần, hôm ấy má lớn lại dẫn Sơn và Phúc sang nhà ông bá hộ. Má ngồi nhai trầu bàn chuyện cùng người lớn trong nhà ở gian trên, để mặc bọn trẻ con chơi đùa trong sân sau. Chẳng biết hai người Thạch, Sơn lại lẻn đi đâu mất, bỏ lại Duy Thuận ngồi thu lu bên hàng hiên vắng. Phúc len lén đứng nấp sau cây cột nhà mà ngắm cậu Thuận quên cả chớp mắt. Thuận khi ấy vừa tròn mười lăm, phần lớn thời gian cậu không có nhà, theo học tại một trường tư thục nội trú trên huyện chỉ toàn dạy bằng tiếng Pháp, đến cuối tuần mới được các sơ cho về thăm gia đình mấy hôm. Phúc còn nhớ kĩ cậu Cả khi ấy mặc đồng phục sơ mi trắng quần tây, tóc chẻ ngôi giữa láng cóng, tay phải cầm một tập thơ đưa lên ngang mắt, vì mải miết đọc mà quên mất có người vẫn luôn trốn đằng xa ngắm cậu đến ngây ngẩn.

Chẳng biết thơ viết gì mà Thuận vừa đọc vừa lẳng lặng lau nước mắt. Phúc từng chứng kiến má lớn khóc la ầm ĩ mỗi khi bắt quả tang cha ruột nó lại đi tòm tem bên ngoài, cũng từng trông thấy anh Sơn khóc lóc ỉ ôi đến nhoè cả hai mắt, cầu xin được tiếp tục gặp gỡ cậu Ba Thạch nhà bá hộ. Ai nấy cũng đều khóc thành tiếng, đây là lần đầu tiên Phúc trông thấy có người khóc một cách lặng thinh không tiếng động.

Chẳng biết nó gom sạch dũng khí đâu ra mà dè dặt bước tới, bàn tay lấm lem chìa ra cái khăn mùi xoa thêu hình hai con vịt vàng. Duy Thuận ngẩn ra một lúc, Phúc lúc này liền lí nhí giải thích:

— Cậu Thuận cầm đi, cầm mà lau mặt.

— À… — Thuận như chợt nhớ ra, vội vã lấy ống tay áo chùi chùi khoé mắt. — Tôi đọc thơ hay quá nên cảm động. Cám ơn em, em là người hầu nhà Trường Sơn đúng không? Em tên gì?

Lúc nào nó cũng ăn mặc nhếch nhác lẽo đẽo sau lưng Hai Sơn, mỗi lần má lớn sai biểu gì cũng đều cun cút làm theo, hỏi sao người khác không tưởng lầm Phúc là thằng hầu của anh Sơn. 

— Dạ thưa cậu, con tên Minh Phúc.

Rồi nó nhớ ra cái khăn tay vẫn còn chìa ra đợi cậu Thuận cầm lấy, liền nhanh nhảu tiếp lời:

— Tay áo cậu bẩn hết rồi, cậu cứ dùng khăn mà lau. Khăn này con giặt sạch lắm, cậu đừng chê nghen.

Khoé miệng Thuận khẽ kéo lên bằng một đường cung rất nhẹ. Tim Phúc bất chợt đập rộn, đây là lần đầu tiên nó thấy Duy Thuận cười, dù chỉ là khoảnh khắc thoáng qua rất nhỏ. Mấy ngón tay thô dài từng đốt rõ ràng đón lấy cái khăn mỏng mà lật tới lật lui.

— Con vịt này là em thêu sao?

— Thưa cậu, là mẹ con thêu cho. — Rồi chẳng rõ trong đầu nghĩ gì, nó lại bồi hồi nhớ lại chút chuyện xưa cũ. — Mẹ nói khăn này linh lắm, hồi con còn bé hay quấy khóc, mỗi lần lau mặt bằng khăn này thì sẽ nín khóc ngay lập tức.

— Sao lại thêu hình này? — Thuận vẫn tiếp tục hỏi. Cái vẻ buồn thương ảm đạm nơi đáy mắt trong thoáng chốc vụt tan, thế chỗ bằng đôi con ngươi hấp háy ý cười. 

— Trong nhà không mua nổi đàn vịt để nuôi như người ta, chỉ có mỗi hai con vịt cỏ, bởi vậy con thương bọn nó lắm. Mẹ thấy vậy nên thêu lên khăn, mỗi lần con bị má lớn quở trách lại lấy ra vừa dỗ vừa lau, đến khi con ngừng khóc mới thôi. 

Phúc nhớ lại chuyện cũ thì vô thức nhoẻn miệng cười. Lúm đồng tiền sâu hoắm nở ra e ấp nơi má trái, cạnh bên là chiếc đồng điếu nhỏ xinh be bé, cái nét duyên ngầm đầy kín đáo như thể ông trời khéo giấu cho người tinh ý nhìn ra. Ánh nắng ngoài sân chiếu xiên qua tán cây râm bụt, rơi nghiêng lên làn tóc mai còn hơi rối bời, rọi xuống khuôn mặt mịn màng còn vương chút ửng hồng nơi gò má. Thuận ngắm mà thoáng chốc ngây ngẩn. Cõi lòng cậu như được tưới mát bởi cơn mưa mùa hạ, có câu thơ tình tiếng Pháp bỗng ngâm nga trong lòng:

“Un amour éternel en un moment conçu.”

Một tình yêu thiên thu đã chớm nở trong khoảnh khắc. (*)

Cặp mắt đẹp đối diện nhìn Phúc chuyên chú mà sâu kín, khiến nó phát ngượng mà hai vành tai dần biến thành màu đỏ rực. Ngay khoảnh khắc Thuận mở miệng định hỏi tiếp điều gì, tiếng gọi đanh thép của má lớn vọng ra từ nhà trên.  

— Phúc! Mày đâu rồi, ra đây tao biểu!

Phúc sợ xanh mặt, cuống cuồng ngồi dậy đến nỗi mặt mày xây xẩm. Nó trông thấy ánh mắt lo lắng của cậu Thuận thì nhẹ giọng trấn an:

— Má lớn kêu rồi, thôi con đi mần công chuyện nha cậu, kẻo má la. 

Rồi Phúc tất tả chạy đi.

Mẹ ruột mất lúc cậu Cả vừa lên sáu. Hôm đó là lễ Vu Lan, Thuận ngồi đọc mấy bài thơ Pháp về tình mẫu tử mà rấm rứt khóc, chẳng ngờ sau khi lau mặt bằng cái khăn sữa thêu hình vịt con của Phúc, cậu quả nhiên không còn rơi nước mắt thêm một lần nào nữa.

Bù lại, có thứ hạt giống ái tình cứ thế gieo mầm nơi trái tim cằn khô, lặng lẽ ngày qua ngày ủ mầm, đơm hoa, kết trái.

 

Lòng ta chôn một khối tình 

Tình trong giây phút mà thành thiên thu 

Tình tuyệt vọng nỗi thảm sầu 

Mà người gieo thảm như hầu không hay. (**)

 

Vì đoàn rước dâu đông quá, dân trong vùng túa ra đứng đầy hai bên đường lớn, cái xe hơi chở Phúc và anh Sơn cứ lặc lè nhích tới trước từng chút một, thi thoảng lại có vài đứa trẻ con hí hửng chạy ra xem trộm “cô dâu”. Cả hai anh em đều là người song tính, tức là dù giới tính nam nhưng vẫn có thể hoàn thành thiên chức phụ nữ, bởi vậy mới có lễ cưới này, mà cũng bởi vậy má lớn mới kén cá chọn canh, cuối cùng chấp nhận gả đi đứa con ngọc ngà với số tiền hồi môn cao ngất ngưởng.

Có điều Phúc nghĩ mãi vẫn không hiểu được tại sao nhà bá hộ lại xin cưới nó về. Cậu Ba Thạch dù là con vợ lẽ nhưng mấy năm nay, mẹ đẻ của cậu một tay coi quản chuyện nhà, trên dưới gia phủ đều kính cẩn đồng lòng gọi xưng hai tiếng “phu nhân”. Cậu Ba lại mê đắm mê đuối anh Sơn, khắp cái xứ Bình Thuỷ này ai nấy cũng đều biết, có lý nào lại đồng ý cưới thằng con rơi như Minh Phúc. Nó từ lâu đã mặc nhiên xem mình như đứa hầu trong nhà, suýt nữa thì quên mình cũng là em ruột của anh Sơn, là con trai thứ của ông Bảy Nghĩa.

Còn cậu Cả Thuận thì sao? Phúc nhớ lại những lần anh Sơn bị má lớn ép ngồi cạnh cậu, dáng vẻ cả hai trông vô cùng cứng nhắc nặng nề. Hôm ấy nhà phú hộ làm cái đám to tiễn cậu Thuận đi du học. Minh Phúc như thường lệ chẳng dám ngồi vào mâm, chỉ ngoan ngoãn đứng quạt sau lưng anh Hai Sơn, thi thoảng lại tách xương cá, châm lại cốc trà nóng cho anh. Có điều bữa đó là ngày đèn đỏ, Phúc đứng một hồi vừa mệt vừa đói, mồ hôi thái dương chảy ròng ròng. Sơn tất nhiên biết hết, nhân lúc má lớn rời mâm đi chào hỏi khách khứa, anh kéo tay Phúc, giọng nói đủ to để người trong bàn ai cũng nghe rõ:

“Má đi rồi, mày sang đây ngồi cạnh tao, ăn chút gì đó cho đỡ choáng váng.” 

“Cậu Sơn, cậu làm gì vậy? Má thấy má la con chết.”

“Gọi là anh, xưng em, nghe chưa Phúc. Mày là em ruột tao, không có má ở đây, không cần đóng giả làm thằng hầu.”

Sơn gấp quá nên buộc miệng, nói xong mới nhớ ra trên bàn ăn còn có cả cậu Thạch, cậu Thuận. Anh trừng mắt nhìn hai người, giở giọng đe nẹt:

“Tôi cấm hai anh hé ra chuyện này cho ai, biết chưa?”

“Anh nhớ rồi, Sơn chớ lo”. — Thạch dịu dàng trấn an, rồi lại quay sang nhìn Phúc, nở nụ cười tươi rói. — “Phúc mau ngồi xuống, để anh ra ngoài nhìn chừng, khi nào cô Bảy về thì báo cho hai anh em.”

Minh Phúc lúc này mới yên dạ bưng bát cơm lên ăn. Có điều chưa ăn được vơi bát, mỗi lúc ngẩng đầu nhìn lên, lại ngay lập tức bắt gặp ánh mắt cậu Cả ngồi đối diện bên kia nhìn nó. Ánh nhìn vừa da diết vừa dịu dàng, lại có chút gì đó hệt như mừng vui khôn xiết.

Mãi về sau này Phúc mới biết, trước đó cậu đã định chôn sâu chút rung động vừa chớm nở dưới tầng tầng lớp lớp gia quy ngặt nghèo, nhằm quên đi cái má lúm nho nhỏ e ấp trên má mối tình đầu, đặng còn thu xếp trái tim mình mà cất bước sang trời Tây du học.

Chỉ vì một câu nói của Sơn mà thay đổi tất cả.

Em chẳng phải người hầu nhà ai. Thuận luôn có thể đem trầu cau sang nhà hỏi cưới, danh chính ngôn thuận đón em về làm mợ Cả.

Ông bá hộ là người Hoa gốc Chợ Lớn, mấy năm trước làm ăn phất lên nhờ mua lại điền sản và nhà đất từ những người vay mượn cầm cố mà mất khả năng chi trả, sau lại chuyển hẳn sang kinh doanh đất đai khắp lục tỉnh Nam Kỳ. Nhà ông giàu nức tiếng cái xứ Bình Thuỷ này, thuộc một trong tứ đại phú gia ở miền Nam. Bởi vậy nên trong nhà từ trên xuống dưới, luật lệ lễ nghĩa nhiều không đếm xuể. Phúc chỉ biết dọ dẫm nghe kĩ lời bà mai mà đi đứng bái lạy sao cho hợp quy cách. Vì cha chồng gốc Hoa nên lễ cưới cũng áp dụng một số phong tục tập quán mà Phúc chưa từng nghe qua bao giờ, tỉ như tấm khăn hỉ trùm đầu màu đỏ rực mà nó phải đội suốt buổi lễ.

Khăn dày quá, nó quơ quàng giơ tay ra trước mà xoay tới xoay lui, hết gập đầu trước bàn thờ gia tiên, rồi lại quy củ bái lạy cha mẹ thông gia. Bỗng có bàn tay đưa ra, khẽ khàng đan lấy năm ngón tay mềm xinh của Phúc rồi dứt khoát siết chặt, hơi ấm toả ra từ da thịt đàn ông lạ khiến lòng nó nhộn nhạo khó chịu.

“Cậu Thạch làm gì vậy? Sao lại nắm tay mình?” 

Phúc sợ điếng người, nhưng xung quanh đầy đủ họ hàng đến dự lễ, nó không tiện rút tay ra, chỉ đành để yên cho cậu muốn làm gì thì làm. Lễ lạc bái kiến xong xuôi thì đến tiệc rượu linh đình. Thay vì được bà mai dắt đi như trước, vẫn bàn tay ấy đỡ lấy Phúc, dẫn nó đến một căn phòng nằm ở cuối hành lang. 

— Em ngồi đây đợi tôi.

Người nọ dứt câu thì rời đi, bỏ lại Phúc ngồi ngẩn ngơ trên chiếc giường cưới rộng thênh thang. Có điều, giọng nói kia sao mà quen quá. Cách nhả chữ luyến láy nghe không giống cậu Ba nhà này.

Vậy thì là ai? 

Phúc nghĩ mãi không ra, thầm nhủ có lẽ vì quá mỏi mệt mà thần hồn nát thần tín. Nó tháo khăn trùm đầu, dạo quanh căn buồng rộng mà sau này hẳn sẽ trở thành phòng riêng của đôi vợ chồng mới cưới. Cạnh giường là kệ gỗ cùng bàn làm việc, bên trên bày đầy mấy tựa sách được viết bằng tiếng nước ngoài. 

Khi trước, Phúc nghe anh Sơn kể cậu Ba học không giỏi, hoàn thành xong trung học đệ nhị cấp cũng không thi tú tài, mà thay vào đó nghỉ ở nhà phụ giúp quản lý chuyện bán buôn sổ sách. Lạ thật, vậy mà trên tủ chỉ toàn mấy cuốn tiểu thuyết văn thơ dày cộm. Phúc đi tới đi lui một hồi vừa đói vừa mệt. Nó ăn một chút trái cây bày trên cái đĩa bàn trà, sau đó nằm ngả người lên bộ sa lông mềm như bông mà nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Phúc tỉnh dậy trên chiếc giường rộng. 

Cái áo dài cưới chật chội nay được thay bằng đồ ngủ làm bằng sợi tơ tằm mềm mại, vải dệt mát lạnh mơn man trên da thịt trắng nõn của Phúc . Nó hoảng hốt, nhác thấy bóng đàn ông đứng xoay lưng lại, liền đưa tay che ngực, trong lòng rét lạnh:

— Cậu Thạch, cậu làm gì vậy? Cậu… vừa thay quần áo cho con sao?

— Tôi không phải Thạch.

Lại chất giọng quen thuộc ban chiều. Người nọ vừa quay đầu, đập vào mắt Phúc là gương mặt tinh xảo từng một thời khiến trái tim nó đem lòng thương nhớ. Cặp mắt sâu, bờ mi dài cong vút, hàng chân mày rậm nay hơi khẽ nhíu lại. Lần cuối hai người gặp nhau là vào tám năm trước, ngay giữa bữa tiệc thịnh soạn dọn ra tiễn cậu Cả Thuận đi du học trời Tây. Cậu về nước đã gần sáu tháng nay, đứng trước Phúc là dáng vẻ phong sương chững chạc của gã đàn ông vừa trưởng thành. Quai hàm sắc lẹm cùng đôi gò má nhô cao, mất hẳn cái vẻ bầu bĩnh non nớt tuổi thiếu niên. Ngay cả âm giọng của khác xưa, thảo nào buổi chiều nó nghĩ mãi mà không nhớ ra đây là ai.

— S-sao cậu ở đây? — Phúc ngơ ngác, rồi lại như tự mình hiểu ra điều gì, nó lẩm bẩm. — Đây không phải là phòng của cậu Ba, đúng không?

— Người bái lạy gia tiên cùng em là tôi, dẫn em vào phòng này cũng là tôi. — Thuận thong thả giải thích, mấy ngón tay thuần thục đưa lên hàng cúc áo dài, trong tư thế chuẩn bị cởi ra. — Sao? Không vừa ý?

Phúc giật mình. Nó chưa kịp trả lời ngay, đầu óc còn bận xử lý mớ thông tin khổng lồ. Nếu người cùng Phúc thực hiện mớ nghi lễ ban chiều không phải Sơn Thạch, vậy thì gã đàn ông vừa cưới nó về phải chăng là… cậu Cả Thuận.

Minh Phúc sợ đến mức nói năng lắp bắp. Nó nhớ tới gương mặt kiều diễm chợt vặn vẹo méo mó mỗi khi má lớn nổi cơn thịnh nộ, lại nghĩ đến gia phong hà khắc nhà bá hộ, liền ngay lập tức quỳ trên giường, đầu cúi gằm.

— Cậu Cả, chỉ là anh Sơn cùng cậu Thạch trót đem lòng thương mến nhau mà cả gan làm chuyện có lỗi với cậu, mong cậu tha cho.

Thuận nén lại tiếng thở dài não nề. Áo cưới nay đã được cởi bỏ mà nằm nhăn nhúm một góc. Cậu mặc độc cái quần lụa trơn mỏng, từ eo trở lên hoàn toàn trần trụi, cứ thế mà trèo lên giường, tay phải nhanh gọn túm lấy mắt cá chân của Phúc. Nó bị cậu Thuận kéo ngã vào lòng, cả người nằm gọn trong lồng ngực săn chắc còn hơi phập phồng, hơi thở đàn ông phả nóng ấm một bên má.

— Em nói gì vậy? Là tôi gửi mấy xe hồi môn cùng bà mai sang nhà ông Bảy, đường hoàng cưới em về làm vợ, sao giờ em lại nhắc đến lỗi lầm, lỗi là lỗi của ai? 

Chẳng lẽ là vì tôi trót đem lòng yêu em đến điên dại?

Phúc điếng người, da thịt cận kề cùng người như cậu Thuận khiến nó cảm giác chẳng mấy chốc sẽ lại nếm mùi đòn roi của má lớn. Minh Phúc liền nhỏ giọng van lơn, có điều qua tai Duy Thuận nghe chẳng khác gì đang dỗi hờn làm nũng.

— Cậu Cả, cậu đừng ôm con như thế nữa. — Vừa nói đến nay, cánh môi lành lạnh như cáu kỉnh mà cố tình cắn nhẹ lên vành tai ửng đỏ của Phúc. Nó nhắm mắt, mấy ngón tay siết chặt. — Như thế này gần gũi quá, má… má lớn không cho phép.

— Em đã là mợ Cả nhà này, còn đợi ai cho phép. 

Tiếng cười trầm thấp vang lên, ủ ấm một bên sườn mặt của Phúc. Vừa hay đây cũng là bên có cái lúm duyên từng khiến Thuận hằng đêm thao thức. Cậu dùng ngón trỏ miết lấy hai cái hõm một lớn một nhỏ từng đánh cắp trái tim mình khi còn là chàng thiếu niên non nớt, rồi lại nhẹ nhàng đặt môi lên đấy hôn thật khẽ. Phúc ngay lập tức rùng mình. Nó giãy dụa tránh né, thay vào đó là đôi cánh tay vòng qua bờ eo nhỏ mà siết lấy Phúc thật chặt, không cho nó cựa quậy lung tung.

— Suốt mấy năm ròng tha hương nơi trời Tây, tối nào tôi cũng nằm mộng được hôn lên má lúm của em, được nghe giọng em, được thấy em nhìn tôi mà cười như nắng ấm. 

Thuận từng thử hẹn hò mấy cậu trai Pháp trẻ tuổi, nhưng cõi lòng vẫn không ngừng vọng tưởng cái dáng hình nhỏ bé của em lọt thỏm trong bộ bà ba nâu sần, nhớ dáng vẻ tảo tần chạy xuôi chạy ngược của em mỗi khi bị bà Bảy quở trách rầy la. Cậu Cả đem lòng nhớ thương em Phúc đằng đẵng mấy năm trời, nhớ mối tình đầu từng khiến lòng cậu vì xuyến xao bồi hồi mà ngày quên ăn, đêm quên ngủ.

Trái hẳn ban nãy, Phúc lần này lại chỉ im lặng chẳng nói gì. Duy Thuận chau mày, cậu từng nghĩ đến khả năng em đã trót trao lời hẹn ước cùng kẻ khác. Dù gì cậu đi xa ròng rã tám năm, lại còn hèn nhát chẳng dám tỏ bày cùng em. Thế nhưng lòng Thuận đã quyết rồi, dù cho em có nhỡ trao duyên cùng ai, cậu cũng nhất định cướp mối duyên này, thuận lý thành chương đem cau trầu đón em về làm vợ.

— Cậu Cả nói gì vậy? Con… không hiểu. — Phúc cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nó lí nhí, tràn ngập một nỗi hoang mang mơ hồ. — Cứ tưởng cậu sẽ cưới anh Sơn, còn cậu Thạch cưới con về làm vợ. Má lớn tin vậy nên mới bằng lòng chịu gả anh Sơn, giờ mọi chuyện đổi thành thế này, nhỡ má biết được, má tìm đến đây đánh con chết.

— Chưa được tôi cho phép, không một ai dám động vào em. — Cậu Thuận nhớ đến người đàn bà chua ngoa nay đã là thông gia của nhà bá hộ thì hai mắt tối lại, nắm tay bên dưới siết chặt. — Tôi thương em nên mới phải năm lần bảy lượt cùng Thạch bày mưu tính kế, chỉ mong rước được em về làm vợ, nào lại để yên cho người khác tổn thương em.

Rồi môi cậu lân la tìm đến nụ hồng còn e ấp của Phúc mà vồ vập ngậm lấy. Xúc cảm ướt át khiến Thuận khó lòng kìm nổi, liền sỗ sàng tách lấy cánh môi khép hờ, đầu lưỡi đỏ hỏn chẳng khác gì loài mãng xà mà chậm rãi thâm nhập dò xét khoang miệng ấm nóng. Phúc ban đầu còn yếu ớt chống cự, sau lại như buông xuôi mà hơi ngửa đầu về sau, cánh lưỡi rụt rè thấm ướt phiến môi mềm, rồi lại cuốn lấy đầu lưỡi trơn trượt của cậu Thuận mà khẽ khàng mút lấy. Thuận hôn em như vồn vập như vũ bão, hôn cho thỏa cái nỗi niềm thương nhớ ấp ủ suốt mấy năm qua. Phúc lại nhỏ nhẹ đáp lại chiếc hôn sâu bằng tất cả dịu dàng xen lẫn chút thơ ngây của riêng em. Cả hai quấn lấy nhau không biết mệt, đến khi mặt mày đỏ bừng mới đành tiếc nuối rời môi. Thuận dùng đầu ngón trỏ vuốt ve cánh môi bóng nhẫy còn vương nước bọt của Phúc, khẽ thì thầm bên tai em:

— Từ năm mười lăm tuổi, tôi đã ngày đêm thèm mong được ôm em vào lòng, được nếm môi đào, được dùng tay mơn man cái má lúm nhỏ xinh. Phúc, em có bằng lòng chấp nhận lòng thương này của tôi không?

— Thôi mà cậu Cả, con đâu phải anh Sơn. Người như con làm sao mà dám đua đòi trèo cao làm vợ cậu.

Phúc ngượng ngùng định quay mặt đi, thế mà chẳng may cằm nhỏ lại bị Thuận giữ chặt, ép nó phải giương cặp mắt tròn to còn chưa giấu hết nỗi bối rối mà nhìn thẳng vào mắt cậu. Cái tình của cậu Thuận da diết mà choáng ngợp, khiến Phúc cảm thấy nó như vô tình lạc bước vào cuộc đời của một ai đó khác. 

Ai đó lễ nghĩa gia giáo chu toàn như Hai Sơn. Ai đó không phải Phúc.

Má lớn từng đay nghiến bảo rằng số phận cái ngữ con rơi con rớt như Phúc sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được hạnh phúc. Phúc đã nhiều lần mường tượng nó rồi sẽ bị má lớn gả sang cho lão nhà giàu tứ tuần nào đó làm vợ lẽ, chăm chỉ hầu hạ được mấy năm, cuối cùng chết trong tức tưởi cô độc. Thế nên lời yêu thiết tha mà cậu Thuận rủ rỉ bên tai nghe sao mà hoang đường quá. 

Nó làm sao xứng với cái tình của cậu. 

— Em vẫn không tin sao? — Thuận miết lấy viền môi phớt hồng còn đang mím lại của Phúc, hàng lông mày rậm khẽ nhíu lại. — Vậy cho phép tôi dùng một đời để chứng minh lòng mình, cho phép tôi được ôm hôn thoả thích, được yêu em hết trọn đêm nay, có được không em?

Dứt lời, ánh nhìn sâu thẳm mà dịu dàng lại một lần nữa rơi trên người Phúc, khiến trái tim nhỏ vẫn đang đập loạn nơi lồng ngực của nó như nhũn ra. Lời yêu này thiết tha mà chân thành như dốc cạn lòng mình, khiến Phúc vô phương chối từ.

Nó khe khẽ gật đầu. Thuận thấy thế lại trở mình, cúi đầu ngậm lấy nụ đào xinh còn hơi nở hé trên môi em. Cậu vừa hôn vừa lặng lẽ cởi từng chiếc cúc gỗ trên áo Phúc. Vải lụa trơn mềm trượt khỏi người, lộ ra bầu vú non mịn trắng hồng, mỗi lần Phúc xoay người lại nơi núng nính lắc lư như mời gọi. Cậu Thuận vươn lưỡi chơi đùa cùng một bên nhũ hoa cho đến khi mềm nhừ, sưng đỏ, nước dãi đọng lại tạo thành vệt bóng loáng, trông chẳng khác gì quả anh đào chín tới còn đẫm sương đêm.  

Cậu vẫn thòm thèm lắm, thế là bèn cúi người, viền môi lạnh lẽo bao bọc lấy đầu ti bên kia lúc này hãy còn thụt vào mà chậm rãi mút mát. Cánh lưỡi đảo đều quanh quầng vú phơn phớt hồng. Đầu nhũ dần săn cứng lại mà sưng lên, ướt át, khẽ co giật ngay trong khoang miệng Thuận. Mấy ngón tay cậu cũng chẳng rảnh rang, nhịp nhàng se véo, bóp nặn bầu ngực còn lại, đến nỗi làn da trắng mướt của Phúc sớm đã in hằn chi chít dấu vết cấu nhéo.

Dưới kích thích đến từ cái lưỡi dâm ướt cùng bàn tay điêu luyện của cậu Thuận, khe bướm của Phúc dần trở nên nóng ran khó chịu, dịch lỏng rỉ ra thấm ướt tấm đệm mềm còn in chữ hỷ to tướng. Mỗi khi người nọ mút mạnh một bên núm vú, môi lồn bên dưới lại vô tình co thắt, kêu gào được ve vuốt xoa dịu.

Rồi bỗng cậu Thuận buông tha cho cặp nhũ hồng mà vùi đầu giữa hai chân Phúc, hơi thở ấm nóng phả lên từng kẽ thịt. Đầu lưỡi trơn trượt lướt một đường dài từ lỗ rốn phập phồng xuống đến âm đạo ẩm ướt. Thuận miệt mài gẩy tới gẩy lui hạt le tròn căng, day mút hai mép thịt hồng tươi cho đến khi âm vật sưng đỏ. Mỗi lần lưỡi cậu len vào trong khẩy nhẹ một cái, bụng dưới Phúc khẽ co giật. Dịch nhầy tứa ra ngập cả khe lồn, nhoe nhoét ướt đẫm hai bắp đùi. 

— Cậu Cả, cậu làm ơn, con thấy khó chịu quá.

— Không được gọi tôi bằng “cậu”. — Cái miệng dâm há to bọc lấy mép môi đỏ thẫm mà mút mát chèm chẹp. Từng giọt nước sướng đọng lại nhễu nhại nơi chiếc cằm lún phún râu của Thuận. — Gọi “mình” đi, rồi em muốn gì, tôi cũng chiều.

Phúc hơi oằn người, cái lỗ nhỏ bên dưới cứ ngày một nới ra ướt nhẹp, tha thiết kêu gào được ngậm lấy dương vật thô lớn, được cậu Thuận lấp đầy đến căng phồng. Nó chịu không xuể, bèn mím môi nài nỉ:

— Mình ơi, mình giúp em với.

— Em muốn gì, nói tôi nghe. — Thuận cầm gốc dương vật, ép sát đầu khấc phình đại vào vách thịt ửng hồng. Quy đầu đỏ au liên tục cọ xát, day nghiến từng nếp gấp còn sũng nước. 

— Muốn mình cắm ngập vào lỗ dưới của em. Đi mà mình.

Âm mũi mềm nhẹ nỉ non nghe như rót mật vào tai. Thuận thấy cõi lòng lâng lâng vì vui sướng, dương vật mon men lần theo khe rãnh nóng hổi, quy đầu rẽ đôi mép thịt sưng vù rồi chầm chậm lách vào trong. Âm vật nhỏ hẹp ngay lập tức co bóp theo phản xạ. Thấy Phúc nhắm nghiền mắt vì đau, Duy Thuận âu yếm thả từng cái hôn rơi rớt dọc theo gò má đẫm lệ của em. 

— Ngoan, em đau quá thì bám lấy lưng tôi.

Phúc vội vã nghe theo. Nó vòng chân kẹp lấy hông cậu Thuận, mấy ngón tay níu lấy cái gáy đẫm mồ hôi, cơn đau dồn dập như thuỷ triều khiến Phúc hít thở không thông. Khe âm đạo ôm siết lấy dương vật căng cứng khiến Thuận chỉ biết nghiến răng, nỗ lực đè ép nỗi khao khát muốn giữ lấy hông em thúc mạnh. Cậu kiên nhẫn đợi, đợi cho đến khi hơi thở bên dưới bớt dồn dập. Khoảnh khắc Phúc ngước cặp mắt hoe đỏ như van nài mà nhìn lên, Thuận mới chầm chậm đẩy hông. 

Nhịp điệu tăng dần cho đến khi hai chân Phúc bị cậu gập làm đôi, cẳng chân giơ cao gác lên vai Duy Thuận. Cậu Cả bắt tay vào làm thứ gì cũng đâu vào đấy chu toàn, ngay cả trận mây mưa đêm tân hôn cũng không là ngoại lệ. Hai tay cậu siết lấy bắp đùi tròn lẳng của Phúc, miệt mài ra vào thúc đẩy đến nỗi cặp vú sưng vù cứ rung rinh giật nảy không ngừng.

Vào khoảnh khắc Thuận đạt cao trào, cậu lại tìm đến môi mềm của Phúc mà cuốn em vào cái hôn sâu. Hai cánh lưỡi đan lấy nhau trong cơn khoái hoạt dâng trào. Nụ hôn dài, bồi hồi, ướt át, chan chứa cái nỗi niềm thương nhớ mà cậu Thuận ôm giữ trong lòng suốt tám năm trời. 

Hai cơ thể rã rời quấn lấy nhau mà run rẩy trong im lặng, cho đến khi cơn thuỷ triều của niềm lạc thú dần tan biến rồi dứt hẳn. Duy Thuận khều tay mở hé cánh cửa gỗ, lớn giọng sai thằng hầu bưng chậu đồng đựng nước nóng đến tận phòng, sau đó liền chu đáo thấm ướt cái khăn vải rồi lau mình cho Phúc. Nó run lẩy bẩy, mệt lả tựa đầu lên lồng ngực Thuận, để mặc cho cậu luồn tay rửa đi thứ dịch nhớp nháp dính đều hai bên đùi non lẫn âm hộ. 

Rồi bỗng cậu vô tình liếc mắt, trông thấy dấu máu nhỏ xíu nằm lại nơi tấm đệm thêu chữ hỷ đỏ rực. Khóe miệng Thuận kéo thành vòng cung đẹp mắt, gò má cậu nhô cao, cười đến là khoan khoái hạnh phúc.

Cậu vốn không nghĩ mình sẽ có được cái phúc phần trở thành lần đầu tiên của em. 

— Ban nãy Phúc xưng “em” ngọt xớt, gọi tôi là “mình”, tôi vui lắm. — Thuận âu yếm hôn lên vành tai còn đọng mồ hôi của em. — Em gọi lại lần nữa tôi nghe.

— Mình ơi. 

Phúc dừng lại một thoáng. Từng lời đay nghiến mà má lớn thủ thỉ bên tai nó, giờ đây chỉ còn văng vẳng vọng lại từ một miền ký ức xa xôi thăm thẳm. Đáy lòng Phúc như vỡ òa, lấp đầy bởi thứ tình cảm lén lút mà bấy lâu nay nó dành cho cậu Thuận.

— Em cũng thương mình. 

— Em thương mình từ lâu lắm, từ trước khi mình hỏi tên em là gì. Có lẽ từ khoảnh khắc đầu tiên hai ta gặp nhau, em đã biết lòng này sẽ vĩnh viễn thương mình. 

Notes:

(*): trích từ Sonnet d’Arvers và bản dịch nghĩa trên thivien.net
(**): Sonnet d’Arvers - bản dịch của Khái Hưng
- lấy cảm hứng một ít từ các tập đầu phim "Tham vọng giàu sang" của đài THVL
- (có thể) sẽ coá phần 2 viết riêng về sói mèo
- mọi người ơiii lần đầu pé viết chôn có lài xin 500đ cảm nhận ahuhu