Actions

Work Header

Thỏ Bông Trắng Mắt Xanh

Summary:

Tại hội hè đầu tiên của mình, Conan đã được nhận một món quà từ anh trai mình - một món quà gợi mở về quá khứ đen tối của cậu bé, nhưng cũng gợi mở về một hiện tại tươi sáng hơn rất nhiều.

Notes:

Lời cảm ơn đầu tiên xin gửi đến tác phẩm Two Truths (No Lie) của Present_Mom và lời bình luận của Scaehime đã tạo cảm hứng cho tác phẩm này :D Dù mọi người không cần đọc trước fic của Present_Mom để hiểu tác phẩm này nhưng nếu được thì hãy xem qua nha :D

Tui bị ghiền found family và cái idea Shinichi và Conan là hai nhân vật riêng biệt đã ám tui lâu rồi, nhưng đến khi đọc fic của Present_Mom thì tui quyết định là ừ, tất tay thôi và chúng ta có con fic này đây !

Fic có hint lore mới tự nấu kèm hint AkAm. Tui không biết khi nào sẽ viết thêm nhưng nếu có thì AkAm sẽ "nhận nuôi" hai anh em nhà này và đó sẽ là một series fic thay vì phần tiếp theo của fic này. Nhưng khi nào tui viết nội dung đó thì để coi :v

(Vài dấu câu sẽ được đặt khác với định dạng thông thường vì tui thích vậy. Đó không phải lỗi, đó là tính năng ;) )

Đọc bản tiếng Anh của con fic này tại đây :D

Work Text:

Đây không phải lần đầu tiên Conan đi lễ hội, nhưng lại là lần đầu tiên đi hội hè, nên cậu nhóc tất nhiên là bị đám thám tử nhí kéo lê đi mọi nơi. Tất nhiên là Haibara cũng tương tự, nhưng chắc chắn Ayumi sẽ không mạnh bạo với cô bé như mấy nhóc con trai với Conan rồi.

Và rõ ràng là vì đây là lần đầu cả hai người họ được dự một lễ hội hè, nên Shinichi có thể thấy được sự hào hứng và bỡ ngỡ phút ban đầu trên hai gương mặt sáu, bảy tuổi ấy suốt cả buổi.

Haibara thì là bởi cô ấy đã luôn sống tại Mỹ trong những năm đầu đời, và khi trở về Nhật thì đã trở thành nhà khoa học toàn thời gian cho Tổ chức. Nên rõ ràng Miyano Shiho chẳng bao giờ có cơ hội được tận hưởng một ngày hội nào.

Conan thì…

Rõ ràng là một nhân bản được tạo ra để sàng lọc và thí nghiệm càng chẳng có lý do nào để được tự do, huống chi là vui đùa ở thế giới bên ngoài.

Nên việc Conan bị đẩy đến đủ thứ trò chơi, bị ép hốc đủ thứ đồ ăn bởi những đứa bạn cùng tuổi dù có vẻ mệt mỏi đấy, nhưng như vậy vẫn tốt hơn là ở mãi trong một căn phòng nào đó, cố gắng hoàn thành những bài kiểm tra để không bị quên mất vào ngày hôm sau.

Riêng Shinichi thì chẳng thấy vui mừng gì với việc làm bảo mẫu cho một đám nhóc trong một lễ hội đầy người chen chúc cả. Trên lý thuyết thì Haibara cũng có vai trò trông coi đám nhóc đấy, nhưng Shinichi thực sự nghi ngờ về việc liệu một bảo mẫu có chiều cao thấp hơn cả hai đứa nhóc cô đang trông có tạo ra được hiệu quả nào không. Ran và Sonoko thì đang một nửa chìm trong niềm vui riêng của họ rồi. Cũng may là bác tiến sĩ vẫn giúp đỡ được Shinichi phần nào.

Nhưng chắc chắn bác ấy không thể quản được những thứ mà lũ trẻ sẽ mua rồi.

- Conan, đó là cây kẹo bông thứ ba rồi đấy - Shinichi cằn nhằn trong tông giọng trống không - Hàm răng nhóc không cần thay sớm trước tuổi đâu.

- Dù sao thì đường cũng tốt cho não - Conan khăng khăng - Và răng em thì thay được, chứ não vẫn là bộ phận cần thiết nhất trong cơ thể con người nên cần phải được nạp năng lượng từ đường chứ ?

- Bên cạnh não thì ngoại hình và sức khỏe cũng quan trọng - Haibara bồi thêm - Nhưng nếu cậu không ngại việc chất Glycation trong đường thúc đẩy quá trình lão hóa da và suy giảm hệ miễn dịch thì có lẽ cũng không cần quan tâm đến anh cậu làm gì.

Conan chả nói thêm được gì ngoài khuôn mặt khó chịu. Và tất nhiên là việc Shinichi lủm một phần kẹo bông gòn trong lúc Conan làm bản mặt đó với Haibara cũng chẳng gây thêm tí hậu quả gì. Đặc quyền của bảo mẫu mà và Shinichi quyết định rằng bản thân xứng đáng với điều đó.

Cuộc đi chơi vẫn diễn ra khá suôn sẻ, Shinichi nhanh chóng dùng một quả bóng bay để định vị Ayumi đề phòng tụi nhỏ đi quá xa. Khả năng bài bạc thượng hạng không ai cần của Ran tại các quầy trò chơi may rủi đủ để đãi năm đứa nhỏ một chầu quà vặt khác, mà chắc chắn là Genta sẽ được xử nhiều nhất và bác tiến sĩ với sự quản thúc của Haibara sẽ hưởng ít nhất. Sonoko cũng thử sức vớt cá vàng để ra oai với Mitsuhiko. Và mặc dù rất nhỏ thôi, Ran đã giúp Haibara chỉnh lại đai kimono, và Shinichi đã thấy gương mặt bảy tuổi ấy ấm áp hơn hẳn thường ngày.

Cả nhóm cũng sớm đến được chỗ ngắm pháo hoa đẹp nhất mà Shinichi đã tìm hiểu từ trước. Khi ai cũng hào hứng ngắm những chùm pháo rực rỡ trên bầu trời, Shinichi lại thấy Conan đến sát chân mình như đang nấp, y hệt những ngày đầu khi cậu bé này vẫn còn đầy sợ sệt với mọi thứ và phải luôn tìm nơi an toàn đằng sau Shinichi. Hẳn là tiếng pháo nổ lớn và liên hồi từ pháo hoa đã khiến Conan sợ. Vì cả khi đã thấy pháo hoa trên màn hình, đây vẫn là lần đầu tiên cậu bé thấy chúng ngoài đời thật.

Shinichi nhẹ nhàng khuỵu gối ngồi xuống xoa lưng cho Conan, rồi đẩy cậu bé sát bên cạnh mình. Conan không có ý gì từ chối. Ngón tay cậu bé cầm nhẹ tay áo Shinichi rồi lại ngắm pháo hoa.

Khi bữa tiệc ánh sáng chỉ còn lại những làn khói tàn cuộc trên bầu trời, những người dự lễ hội cũng bắt đầu trở về nhà. Riêng nhóm Shinichi với những đứa trẻ bảy tuổi thì vẫn còn vướng lại thêm chút nữa, vì rốt cuộc những đứa trẻ bảy tuổi quyết định rằng chúng vẫn chưa đi qua hết những quầy hàng đồ chơi khi vừa nãy vẫn còn đông nghẹt người. Và lần này thì nhóm người lớn cho phép những đứa trẻ ném bóng, bắn nút bần tùy thích, vì chỉ có những đứa trẻ mới còn năng lượng sau một buổi chen lấn nghẹt người vừa rồi thôi.

Tất nhiên là ba đứa trẻ kia vẫn còn hào hứng chơi đùa, với Conan thi thoảng góp xíu vào cuộc vui trong khi Haibara đã ngáp ngắn ngáp dài. Cơ mà trái ngược với những sự hồn nhiên vui tươi đầy háo hức hướng về những món quà thưởng, thì Conan chỉ đơn thuần chơi để có tí trải nghiệm và hòa nhập với những người bạn đồng chang lứa. Đơn giản vì những món đồ chơi trẻ con kia không phải gu của cậu nhóc, vì khi ở nhà đã có một phòng sách toàn truyện trinh thám thì thật khó để thuyết phục Conan chơi đồ hàng với nhập vai thành Kamen Yaiba.

Cho đến khi Shinichi để ý Conan dán mắt vào một quầy bắn súng có thưởng.

Trong khi những đứa trẻ khác đang tìm mọi cách để ném vòng vào những chiếc cọc, Shinichi lại để ý Conan đang nhìn chằm chằm vào một con thỏ bông màu trắng với đôi mắt xanh, to gần bằng cậu nhóc đang được treo trên giá quà. Có vẻ nó là giải thưởng đắt nhất, tương ứng cho bảng điểm 500 được đặt ngay bên cạnh. Trò chơi của quầy là bắn súng lấy điểm, với những bảng to nhỏ với nhiều màu sắc khác nhau, tượng trưng cho mỗi màu trên các bảng điểm, lốm đốm xung quanh chúng là màu bột màu trắng bị lau vội, cho thấy thành tích bắn súng của mỗi người chơi để có thể tính điểm. Và màu đỏ cho con điểm 500, Shinichi lướt mắt tìm mãi mới thấy những chấm đỏ rất nhỏ trên bia, với độ lớn có lẽ cũng không lớn hơn 1 cái nút bần rượu vang là mấy.

Thảo nào chả ai lấy được con thỏ kia.

- Con thỏ trắng 500 điểm đúng không ? - Shinichi cúi người thì thầm với Conan khiến cậu nhóc giật mình - Em thích nó à ?

- À không không đâu ! - Conan lắp bắp, một dấu hiệu quen thuộc mỗi khi cậu nhóc cố nói dối - Em thấy ấn tượng vì nó là giải thưởng khá to cho một hội chợ thôi, chứ em đâu cần nó làm gì ?

- Ồ thế à ? - Shinichi cười. Nhưng cậu vẫn đến quầy bắn súng trong sự chối bay chối biến của Conan.

500 yên cho 3 phát súng. Đạn BB nhựa 6mm với 5 mét khoảng cách, dạng súng dài lực đẩy mạnh với hai đầu đã được cột dây để tránh gây nguy hiểm cho khách đến lễ hội. Đồ cắt cổ.

Cơ mà dù sao thì với cái giá là một con thỏ bông cỡ trẻ em thì điều đó khá dễ hiểu.

Shinichi cầm súng lên ngắm thử, đúng là không dễ với mục tiêu khá nhỏ như vậy. Cậu cũng không quen với súng dài, nhưng nếu đã biết cách ngắm mục tiêu thì việc làm quen không quá khó.

Pặc.

Một vết màu trắng xuất hiện ngay cạnh chấm đỏ. Góc 1 giờ 30, khoảng cách tầm 3-4 cm so với mục tiêu. Xem ra cây súng này không bị lệch quá nhiều.

Shinichi thở và đổi nhẹ góc bắn.

Pặc.

Gần hơn, góc 9 giờ 25, tầm chỉ 1 cm thôi.

Shinichi cười, đưa ống ngắm xuống thấp hơn một chút, canh lực cầm và nắm của ngón tay. Tay cậu đã có dấu hiệu run.

Pặc.

Một vết trắng ngay đốm đỏ. Không hẳn ngay chính giữa, nhưng vết bột màu cũng chỉ mấp mé rìa.

Shinichi nhanh chóng hạ cây súng nhựa và thấy khuôn mặt há mồm đầy ngạc nhiên của ông chủ sạp khi thấy kết quả ấy.

Khi này thì những lời khen của đám nhóc, kể cả Conan mới òa lên. Cả Ran và Sonoko cũng đầy ngạc nhiên trước khả năng thiện xạ của tên bạn thân.

- Anh Shinichi giỏi quá !

- Sao anh bắn súng giỏi vậy !?

- Anh từng học bắn tại Hawaii, mà cũng thường thôi à.

- Nhưng mà anh bắn giỏi lắm luôn ! Giỏi như-

Conan dừng giữa chừng rồi bịt miệng, thằng bé suýt nữa là thốt ra một cái tên không ai cần biết.

- Giỏi như Đặc vụ màu đỏ đúng không ? - Shinichi nở nụ cười thân thiện thường trực - Lâu lâu em gọi tên đó bằng tiếng Nhật cũng được mà, không cần ép bản thân gọi tên tiếng Anh dù không nhớ đâu.

- Nhưng bố đã viết bộ phim đó bằng tiếng Anh thì dùng tiếng Anh vẫn tốt hơn chứ - Conan mè nheo, vô cùng chuẩn chỉnh như thể được tập thoại từ trước.

Những tiếng ý ới càng hào hứng hơn khi Shinichi nhận lấy chú thỏ bông, và tất nhiên là Conan là người thích thú nhất khi được ôm chú thỏ bông vào người, trước khi đưa lại cho Shinichi vì việc ôm một con thú nhồi bông to bằng cả người không tiện cho việc đi lại cho lắm.

- Hình như đây là lần đầu tiên Conan thích thú với một món đồ chơi ấy nhỉ ? - Ayumi mở lời - Ayumi chưa từng thấy Conan quan tâm đến đồ chơi bao giờ.

- Ừ đúng ha ? - Sonoko đơm lời - Thường thì hai tên cuồng thám tử này có bao giờ quan tâm đến mấy thứ gấu nhồi bông hay rô bốt rô biết gì đâu ta ? Hay là hôm nay nhóc mọc thêm nhân cách khác rồi đấy ?

- Em chỉ quan tâm là con thú nhồi bông này hơi quá hời với giải thưởng tại hội chợ thôi đấy chứ ? - Conan nói với vẻ mặt không cảm xúc - Với cả ông chủ sạp ấy cũng cố tình bán giá đắt với trò chơi khó để dụ người khác bỏ tiền ra đấy thôi ? Nên việc em lưu tâm cũng là chuyện thường. Chưa kể nếu anh Shinichi thành công bắn được con thỏ trước khi ông ta huề vốn cũng khiến ông chủ đó lo lắng và bớt làm vậy về sau đó thôi.

- À ừ nhỉ… - Sonoko bập bẹ trước lời nói thẳng thừng.

- Nhưng là như vậy thì Conan cũng có cho mình một món đồ chơi dễ thương mà - Ran cười - Và cũng chẳng mấy khi Shinichi chơi trò chơi nào đó ngoài lễ hội nữa, nên như vậy là cả hai cùng vui đó thôi.

Mọi người nói thêm nhiều điều nữa, nhưng Shinichi hầu như im lặng trên suốt chặng đường về. Không ai để ý rằng cậu nhìn Conan với vẻ mặt trầm ngâm. Trừ Haibara, nhưng cô cũng có lý do để không nói về điều đó.

Vì chú thỏ bông đã bẩn từ khi còn ở hội chợ, nên Shinichi quyết định rằng nó cần được giặt sấy trước khi được đem lên giường hay bất kỳ điều gì mà Conan muốn làm với nó.

Trong khi chờ chú thỏ đang xoay mòng mòng trong máy giặt, Shinichi đưa Conan xuống bếp để làm sữa tươi nóng cho cả hai anh em. Shinichi không có thói quen uống sữa trước khi ngủ, nhưng để giảm tình trạng suy dinh dưỡng trước đây cho Conan thì một chút canxi sau mỗi bữa ăn và trước khi đi ngủ cũng chẳng to tát gì.

- Được rồi, con thỏ đó là sao đấy ? - Shinichi mở lời.

Conan nhướng lông mày nhìn Shinichi, như thể vừa bị kéo ra khỏi một tràng suy nghĩ. Mà rõ ràng là vậy.

- Sao em quan tâm con thỏ đó vậy ? - Shinichi nghiêng đầu qua hướng cầu thang - Có chuyện gì à ?

Conan hạ cốc sữa xuống, hai bàn tay cầm lấy hơi ấm chiếc cốc toả ra. Nhìn thấy ánh mắt trầm ngâm đằng sau cặp kính kia, Shinichi kéo ghế đến ngồi cạnh Conan. Cậu đặt bàn tay lên đứa bé cạnh mình, để Conan ngước mặt lên nhìn người anh mình. Rồi cậu nhóc lại quay sang cốc sữa và mở lời.

- Trong phòng thí nghiệm đó không chỉ có tụi em. Để tăng xác suất thành công, họ còn nhân bản những con thỏ nữa.

Shinichi cứng người. Đã lâu lắm rồi anh mới lại nghe về nơi đó từ Conan.

- Đôi lúc khi tụi em phải di chuyển giữa hành lang, lại có những con thỏ nhốt trong những cái lồng. Có lồng được đánh số, có lồng lại không. Để không nhân bản nào bị lây bệnh nền từ những con thỏ thì tụi em không được tiếp xúc. Nhưng mà anh biết đấy, chúng là sinh vật hiếm hoi mà tụi em được tận mắt thấy và ở gần đến vậy. Nên chúng em không tránh khỏi tò mò.

Shinichi cắn môi. Tất nhiên là sẽ như vậy rồi, trẻ em dễ dàng quan tâm đến những động vật nhỏ, chưa kể đó còn là những bản sao của Shinichi.

- Khi những người giám sát không để ý, đã có những bạn đến gần và vuốt ve những con thỏ, trước khi chúng bị dọn đi vào ngày hôm sau. Trong đó, có một nhân bản bị thỏ cắn và bị phát hiện. Vào hôm sau, bạn ấy đã bị biệt giam, và tụi em không bao giờ gặp bạn ấy nữa.

Conan nhìn chằm chằm vào cốc sữa mà nói, nên Shinichi chẳng biết cậu bé đang có khuôn mặt thế nào. Chỉ thấy những ngón tay nhỏ bé kia đang cứng đờ, bám chặt vào món đồ trong tay như đang tìm kiếm một chỗ đứng cho chính mình.

- Vậy nên em mới để ý đến con thỏ bông đó ha ? - Shinichi xóc nhẹ vai Conan, sau khi cử động lại được ngón tay.

Conan thở dài, như vừa mới nhớ ra cách hô hấp thông thường.

- Đó là một phần. Anh có nhớ là em từng kể cho anh về việc em thoát ra toà nhà đó không ?

- Có. Sao vậy ?

- Cậu ấy cũng thích thỏ lắm, 116a ấy - Tay Conan ve tay cầm cốc - Đôi lúc em nghĩ rằng nếu cậu ấy có thể thoát được đó thì cậu ấy sẽ có một con thỏ riêng để nuôi hay gì đó giống vậy. Nhưng mà…

Conan không nói hết câu, mà cậu bé cũng chẳng cần nói thêm.

116a đã ở lại nơi đó để nhân bản 221b - Conan - chạy thoát thành công. Và dù cách một cánh cửa, Conan cũng đã biết hệ quả của hành động đấy là gì.

Con thỏ bông ấy, Shinichi nhớ lại, có kích cỡ ngang với Conan, và đôi mắt xanh cũng giống với màu mắt cậu nhóc - hay bất kì nhân bản nào của Shinichi.

Hoặc là Conan nghĩ rằng nó sẽ là một món quà phù hợp cho cậu bé kia, hoặc Conan đang gắn ghép cậu bé kia với chú thỏ bông. Cả hai đều là những vật thí nghiệm, đều không thể ra khỏi căn nhà ấy, và đều đã từng là những điều thân thuộc với Conan trước khi bị tước đoạt khi cậu bé chuyển qua cuộc sống mới.

Cả hai đều có thể xảy ra. Dù Conan là một cậu bé thông minh, thì cậu bé cũng chỉ mới sáu tuổi. Và một đứa bé sáu tuổi có cách riêng để đối phó với những sang chấn cuộc đời của mình, mà Shinichi sẽ cho cậu bé một khoảng trống vừa phải để giúp Conan từ từ vượt qua.

Tay Shinichi hạ từ vai xuống lưng Conan.

- Cậu ấy hẳn cũng sẽ thích con thỏ bông đấy - Shinichi xoa lưng Conan, cậu bé cũng nhìn lên anh trai, đôi mắt đỏ hoe - Đó sẽ là món quà đầu tiên dành cho cậu ấy đúng không ? Và còn từ em nữa chứ, nên cậu ấy sẽ thích nó thôi.

Conan chớp mắt, nhận lấy tờ khăn giấy Shinichi rút cho để xì mũi. Nghe tiếng “dạ” nho nhỏ của cậu bé, Shinichi mới thở dài yên tâm rồi gõ nhẹ vào cốc sữa, ra hiệu cho Conan uống trước khi sữa nguội hẳn.

Conan uống chầm chậm, rồi dừng lại để hít thở, rồi lau giọt nước mắt vừa lăn xuống, rồi lại thở và uống sữa. Shinichi sẽ giả vờ như mình không thấy điều đó.

Tiếng píp píp của máy giặt vang lên khi Shinichi rửa cốc của hai anh em. Đến lúc cho con thỏ bông vào máy sấy rồi, và Conan thì nằng nặc được tự tay làm điều đó - cả khi con thỏ bông thấm nước đã nặng trịch và thể nào Shinichi cũng phải giúp một tay để đỡ con thú bông.

Nhìn mặt Conan hớn hở bấm nút máy sấy, Shinichi mở lời :

- Em nghĩ sao nếu ta đặt tên cho con thỏ ?

Conan mở to mắt nhìn Shinichi, như không tin vào tai mình, và rõ ràng cậu bé cũng chưa từng nghĩ về việc đó. Shinichi gãi đầu, cho rằng mình vừa nói điều không nên, nhưng khuôn mặt Conan chỉ có sự ngạc nhiên chứ chẳng có chút khó chịu nào cả.

- Khi có điều gì đó quan trọng với mình đến vậy, thì nó xứng đáng có một cái tên riêng phải không ? - Shinichi tiếp tục, cố gắng không nói rõ ra rằng mình đang ám chỉ ai - Như một biệt danh mà chỉ em mới biết vậy, như vậy càng khẳng định ý nghĩa mối quan hệ của hai bên chứ ?

Mặt Conan trầm ngâm, đôi mắt dần xa xăm như nhớ về một gương mặt đã lâu không gặp.

- Em không biết nữa, em chưa từng nghĩ về cậu ấy với một cái tên khác - cậu bé cười nhẹ - Em cũng không biết mình có quyền đặt tên cho cậu ấy như vậy không, những nhà khoa học không thích việc tụi em đặt tên riêng cho nhau.

- Nhưng giờ họ chẳng thể làm thế được nữa đúng không ? - Shinichi đáp lời, khiến Conan sực tỉnh - Với cả giờ đây em là người duy nhất còn nhớ về cậu ấy như một con người riêng biệt thay vì chỉ là một thí nghiệm, và em có thể chọn cách em muốn bạn ấy được nhớ tới nữa.

Conan chớp chớp mắt, rồi trầm tư nhìn chằm chằm vào máy sấy, như thể nhìn vào chú thỏ bông đang quay tròn bên trong. Thấy Conan im lặng hồi lâu, Shinichi cảm thấy có lẽ mình đã quá lời.

- Nhưng nếu em không muốn thì-

= Khi chị Ran hỏi tên em…

- Hả- Ừ ?

- Lúc chị Ran hỏi tên riêng của em, em đã nhìn thấy cái tên Edogawa - Conan nói, ánh mắt vẫn xa xăm và hướng về chú thỏ trong máy sấy - Nhưng Edogawa là tên họ, nên sẽ không phù hợp để em dùng làm tên đúng không ? Nên em đã nhìn đi chỗ khác, và thấy tên Conan, và khi ấy em nghĩ nó sẽ là cái tên hợp hơn.

Không hẳn là tên hợp hơn khi nghe nó chẳng phải tên Nhật hay phổ biến ở bất kỳ đâu, nhưng Shinichi không nói điều đó ra miệng.

- Nên em nghĩ, có lẽ tên Edogawa sẽ được đấy - Conan nhìn sang Shinichi - Cậu ấy đã có thể có tên riêng, và nếu bạn ấy có tên riêng, cũng có nghĩa là cậu ấy đã được ai đó nhận vào gia đình của họ, đúng không ? Giống như em đã là người nhà Kudou vậy. Cậu ấy chỉ là… không cùng gia đình với em, nhưng cậu ấy không còn ở đó nữa, đúng không ?

Shinichi nhìn Conan tự cười với điều mình vừa nghĩ ra, và cậu là ai mà nỡ phản đối điều đó ?

- Ừ, đó là một cái tên ổn áp đấy chứ.

Khi chiếc máy kêu píp píp, Conan hào hứng mở cửa để chào đón bạn mình. Shinichi ngẫm nghĩ, nếu trong một thế giới khác, nếu Conan không là thành viên của nhà Kudou, thì cậu nhóc sẽ lấy họ Edogawa nhỉ ?

Edogawa Conan…

Tên gì nghe kì cục thật.

- Nhưng ít nhất thì hai đứa cũng có thể chia sẻ những điều cá nhân mà - Shinichi cười khi nhìn Conan ôm chú thỏ Edogawa trong vòng tay - Có nhiều thứ mà nhà Kudou và anh không thể chia sẻ cho em, những thứ chỉ riêng cá nhân em mà em không muốn người ngoài biết, thì em vẫn sẽ thể chia sẻ được với cậu ấy đấy thôi.

Conan im lặng nhìn Shinichi một lúc, rồi như nghĩ ra điều gì đó, cậu bé liền ôm chú thỏ bông chạy tót vào phòng ngủ của hai anh em.

Khi Shinichi vào phòng ngủ, Conan và con thỏ đã ở nên giường, cạnh đó là một cuộn băng dính giấy, một chiếc áo khoác đen và một chiếc mũ lưỡi trai đen.

Chiếc áo khoác của Akai Shuichi và mũ của Amuro Tooru.

Conan chưa từng có hảo cảm với màu đen, nên cậu nhóc không bao giờ có bộ đồ riêng nào có màu này, và Shinichi cũng hạn chế mua quần áo màu đen sau khi nhận nuôi Conan. Chỉ riêng hai trang phục này thì Conan giữ riêng cho mình, thậm chí là còn báu vật của riêng cậu bé.

Shinichi không có thiện cảm tốt ban đầu với Akai, khi anh ta đã lảng vảng xung quanh văn phòng thám tử Mori và cả nhà cậu trong khi Vermouth vẫn đang theo dõi cả hai gia đình. Vào hôm Conan biến mất, mà Shinichi nhầm tưởng rằng cậu bé đã bị Akai - thành viên của Tổ chức áo đen bắt cóc - cậu đã điên cuồng đi tìm, và thậm chí là dùng một khẩu súng - khẩu súng mà trước đó cậu nhặt được từ một thành viên của Tổ chức thất bại trong một cuộc tập kích gần đó - để chĩa vào đầu Akai Shuichi, để anh ta đặt Conan xuống trước khi làm bất kỳ điều gì với cậu bé. Cho đến khi Akai quay người lại, để lộ hai tay đang bế một Conan đang thở khò khè vì sốt, được đắp trong chiếc áo khoác đen của chính anh ta. Đó không phải là một khởi đầu tốt đẹp, và cũng là lần Shinichi hiểu được cảm giác của một người sẵn sàng bóp cò súng vào người khác - một cảm giác tệ hại cùng cực. Nhưng bằng cách nào đó, Akai đã có hảo cảm với hai anh em, và để Shinichi và Conan trở thành đồng minh thân thiết. Nhưng Shinichi nghĩ Akai có mối quan hệ thân thiết với Conan hơn, khi anh ta để cậu nhóc lấy luôn chiếc áo khoác này và chẳng bao giờ nhắc lại nữa.

Riêng Amuro Tooru, rõ ràng Shinichi chẳng thích gì anh ta sau khi biết anh là Bourbon của Tổ chức. Cả khi biết Furuya Rei là cảnh sát chìm, Shinichi vẫn không khỏi cảnh giác, nhất là khi anh ta nhận được nhiệm vụ dò la về cậu. Nhưng rốt cuộc bằng cách nào đó, qua máy nghe lén mà Shinichi lén gắn vào cổ áo Conan vào đêm Furuya đột nhập vào nhà họ, thì cậu nhóc đã tự mình giáp mặt Furuya để xác nhận về thân phận của anh ta mà cậu nhóc tự mình điều tra được, cũng như cách Furuya rõ về thân phận của Conan. Và thêm một cách nào đó - sau khi Furuya bóp nát chú bọ nghe lén và loại Shinichi khỏi cuộc trò chuyện, anh ta và Conan đã trở thành đồng minh thân thiết, khi cậu bé khoe với Shinichi chiếc mũ mà Furuya tặng (mà không gắn máy nghe trộm nào hết). Và rồi từ hôm ấy, Shinichi cũng được gián tiếp trở thành đồng mình của cảnh sát Cục Bảo An nốt. Nhưng mà rõ ràng cậu cũng chẳng thể thân thiết với Furuya bằng Conan rồi, khi cậu nhóc cứ kể về anh cảnh sát bằng tên riêng của anh ta. Và cả hai người họ đều từ chối kể về việc cả hai đã nói gì với nhau sau khi Furuya bóp nát máy nghe trộm của Shinichi.

Mối quan hệ của họ tốt đến nỗi Shinichi sẵn sàng giao Conan cho hai người họ mỗi khi có vấn đề lớn - bao gồm cả những vụ án liên quan đến Tổ chức - xảy ra. Và bằng cách nào đó, mỗi khi Conan trở về sau những chuyến đi ấy, dù cả khi bị thương ít nhiều về cơ thể, thì cậu bé vẫn cười nói nhiều hơn, như thể vừa được trút đi một phần gánh nặng vốn có. Như thể Conan cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường.

Nếu hai người kia không có hiềm khích từ trước với nhau, nói chính xác là nếu Amuro không trông như muốn chôn sống Akai mỗi khi họ gặp mặt, thì có lẽ họ sẽ là một cặp hình mẫu phụ huynh tốt cho Conan đấy.

(Conan đôi lúc lại kể cho Shinichi nghe về những tương tác ngược lại của hai người họ, những điều như Akai cười khi kể về Amuro, hay Amuro sẵn sàng để Akai giúp khi đối đầu với Tổ chức, hay gì gì đó. Và Shinichi quyết định là mình sẽ không bao giờ can dự vào mối quan hệ của họ, vì lợi ích cá nhân của cậu ta)

Rời khỏi những suy nghĩ, Shinichi nhìn Conan chỉnh lại chiếc nón trên đầu con thỏ bông, rồi lấy băng dính dán lên. Dùng kẹp ghim thì sẽ dễ hơn, nhưng nếu không quen thì dễ làm hư cả hai món. Và việc dùng kẹp ghim thì là lĩnh vực của mẹ cậu hoặc bất kỳ ai đó khác, chứ không phải Shinichi.

- Lâu rồi anh mới thấy hai món đó đấy - Shinichi lại gần và ngồi lên mé giường.

- Vâng, em nghĩ cũng khá tội nếu em cứ để chúng mãi trong tủ cả khi em quý chúng nhiều - Rồi cậu nhóc xoay chú thỏ đội nón qua cho Shinichi xem - Nên là giờ có người mặc chúng rồi nè !

Dù có là một đứa trẻ thông minh hay, hoặc, và có những chấn thương tâm lý sâu sắc, những lúc thế này Shinichi mới được nhắc lại rằng sâu trong tâm, Conan vẫn là một đứa trẻ với những niềm vui đơn giản đến bất ngờ, tất cả những gì cậu nhóc cần chỉ là sự cho phép thôi.

- Công nhận là những món này cũng không thể mang ra đường đâu nhỉ ? Hoặc là còn sớm hơn cả chục năm nữa - Shinichi nói khi giúp Conan xắn tay áo quá cỡ cho chú thỏ - Một chiếc áo cho một người trưởng thành so với một chú thú nhồi bông chỉ to bằng một đứa trẻ mới vào cấp học đầu tiên.

- Dù sao thì mỗi món đồ không chỉ có một cách xài mà ha ? - Conan cười - Với cả, em cũng muốn chia sẻ điều này với cậu ấy nữa. Anh nhìn coi-

Conan xếp lại tay áo cho vừa với độ dài tay chú thỏ rồi dán cố định nếp áo bằng băng keo giấy, phần cổ và và lưng áo cũng được dán vào chú thỏ, còn phần phéc mơ tuya phía trước thì được mở bung ra.

- Xem giống như cậu ấy vừa được phụ huynh đắp áo lên người không nè !

Conan tươi cười khi khoe ý tưởng siêu tuyệt vời của bản thân, và bao nhiêu mệt mỏi tích tụ trong cả ngày của Shinichi bay sạch.

Riêng mắt Conan thì dường như lại nghĩ khác. Cậu nhóc ôm chú thỏ bông vào người, đặt cuộn băng dính cùng chiếc kính của mình lên chiếc tủ cạnh giường, rồi cười khì khì khì nằm xuống gối, như tự cười một sáng kiến thiên tài của chính mình.

- Chắc trong một thế giới khác nếu hai anh Akai và Amuro không có hiềm khích với nhau thì họ sẽ nhận nuôi hai đứa được luôn đấy - Shinichi nói với tông giọng trống không khi vò tóc Conan trước dậy đứng dậy tắt đèn.

- Em không biết nữa, nhưng như vậy thì cũng tiếc lắm.

- Sao vậy ? - Shinichi quay lại hỏi Conan.

- Vì nếu em có những phụ huynh khác thì chắc gì em đã có ông anh trai nào đâu ! - Conan vừa nói vừa tít mắt cười.

- Cũng biết nịnh nọt đấy - Shinichi nói khi đưa ngón tay tắt đèn.

Căn phòng lập tức bị bóng tối trùm lấy, nhưng ánh sáng từ đèn đường len lỏi vẫn đủ chỉ cho Shinichi bước đền giường, nằm xuống cạnh đứa em tinh quái của mình.

- Chúc anh ngủ ngon - Conan nói nhanh trước khi cơn buồn ngủ kéo đi chút năng nổ cuối cùng trong ngày, rồi cậu nhóc hạ giọng xuống, thì thầm - Chúc Edogawa cũng ngủ ngon nhé.

- Chúc hai đứa ngủ ngon - Shinichi đáp lại.

Shinichi thở dài rồi đắp lại chăn cho đứa em và cả chú thỏ bông của cậu nhóc. Cậu nằm xuống gối, cả người đã mệt mỏi vì một ngày dài, và chắc chắn là ngày mai cậu cũng sẽ mệt mỏi vì những thứ tương tự thôi vì ai biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Nhưng tiếng thở đều đều của cậu nhóc bên cạnh đã đưa Shinichi ra khỏi luồng suy nghĩ ấy. Rốt cuộc thì Shinichi vẫn là một thám tử mà, và một cuộc sống với những điều chưa ai có thể đoán trước chẳng phải phù hợp với cậu hơn là những chuỗi ngày lặp đi lặp lại trước kia sao ?