Chapter Text
tiếng nước chảy róc rách cùng thứ âm nhạc du dương, dập dìu như sóng biển chạm khẽ vào con tim đang ngứa ngáy của hồ đông quan. anh nằm sấp trên giường, áo ba lỗ vừa vặn ôm sát vào người, quần thụng, cạp trễ, vừa vặn tôn lên vòng eo quyến rũ của đông quan, da thịt anh lồ lộ ra dưới ánh đèn vàng yếu ớt, mờ mờ, ảo ảo. người yêu anh mặc xác anh rồi, đâu có để tâm gì đến thân già này.
quan thấy rõ là tủi thân.
men rượu chuếnh choáng khiến hai má quan đỏ hồng lên, mái tóc nâu rũ xuống, che đi đôi mắt đang ươn ướt nước, chỉ đợi thái lê minh hiếu động chạm nhẹ vào anh một chút, là sẽ òa lên khóc.
"cục cưng ơi ~ em xong rồi. mình đi dạo biển thôi."
thái lê minh hiếu vừa mặc áo thun, vừa bước ra khỏi phòng tắm. nước nóng còn đọng lại trên tấm lưng rộng, vương trên lọn tóc trắng mới được ủ, xả kỹ càng, chưa kịp khô. hắn định bụng đi dạo biển một chút với đông quan là tóc sẽ khô ngay thôi, nên cũng chẳng sấy làm gì.
nhưng cục cưng của hắn dường như đang giận dỗi điều gì, bơ đẹp câu nói của hắn, dù vừa lúc nãy trong bữa cơm, anh ríu rít đòi hắn cùng đi bộ rồi muốn hắn cõng anh trên lưng.
"quan ơi, cục cưng sao thế?"
"em làm gì khiến anh buồn ạ? quan ơi, quan ơi ~"
giọng quảng bình ngọt lịm. hiếm khi hắn nói giọng quảng bình. lần này lôi ra là để dỗ dành đông quan.
người đẹp vẫn lặng im, quay lưng về phía hắn. hiếu thái nhún vai, nằm xuống bên cạnh đông quan, lăn đến ôm anh vào lòng. hồ đông quan còn bướng bỉnh đẩy hắn ra, nhưng sức anh không lại, đành hậm hức cụp mắt để mặc hắn ôm.
sữa tắm romano, cái mùi đậm đặc hương đàn ông, cái mùi bình thường thái lê minh hiếu chẳng bao giờ dùng. sao nay hắn lại lôi ra dùng. có lẽ là chán hương hoa nhài của anh rồi.
hồ đông quan chỉ mặc áo ba lỗ, cardigan anh cởi ra vắt trên ghế. da thịt anh mềm mại, thái lê minh hiếu cọ vào anh khiến anh ngứa ngáy, khó chịu. dóng chân dài đã rất sẵn sàng đạp hắn ra rồi.
"quan ơi, ôm một cái thôi mà."
thái lê minh hiếu thủ thỉ đủ câu sến sẩm vào tai người yêu, vừa ôm vừa dỗ, mãi anh mới chịu quay mặt về phía hắn. khoảnh khắc khuôn mặt đỏ ửng, mềm rục của anh đối diện với hắn, hiếu mới biết, quan đang say. trời đất quay cuồng, đôi mắt ngân ngấn nước, má hồng như đào chín, và anh vẫn không quên dỗi hắn, chẳng vì lí do gì cả.
đúng là hồ đông quan, là đáng yêu, xinh đẹp, yêu kiều của hắn. thật là muốn lột hết đồ anh ra nắc cho anh tỉnh rượu. cơ mà tỉnh rồi, hắn vẫn muốn cùng hồ đông quan tỉnh táo làm tình. kiểu nào nghĩ cũng thấy sướng. sắc dục đúng là cạm bẫy kéo bay đi mất sự tử tế lẫn dịu dàng của hắn. đối diện với hồ đông quan trong dáng vẻ này, đầu hắn ngoài mấy trò đồi bại, xấu hổ để làm anh ra, thực sự không nghĩ được gì khác.
mà có vẻ, quan cũng không bài xích cái ham muốn kia của hắn, anh thậm chí ngoan ngoãn để hắn dựng ngồi dậy, cởi áo, lột quần, rồi hôn môi. đôi mắt anh vẫn cứ đỏ hoe, ướt át, khiến con tim thái lê minh hiếu muốn nổ tung tại chỗ. xinh quá, lại ngoan. mang thêm mười hiếu thái nữa đến đây cũng thua, không ai thắng được ánh mắt này của đông quan. hiếu thề với trời.
"hôn anh đi."
giọng anh mềm mại như bông, khiến thái lê minh hiếu thấy mình dường như lạc vào chốn bồng lai nào toàn mây, sương ảo mờ. hắn hôn quan, gặm nhấm môi anh như đang thưởng thức món kẹo ngọt yêu thích, lưỡi quấn lưỡi, môi vờn môi, dày vò đến khi đông quan ư ử rên rỉ rồi cắn lên môi hắn một cái rõ mạnh, hắn mới buông anh ra.
"tắm rõ lâu, bỏ anh. hiếu không yêu anh nữa rồi đúng không?"
đây chẳng phải lần đầu say xỉn của hồ đông quan. nhưng, đây là lần đầu anh say mà nói nhiều như thế. câu cú mạch lạc, không hề lộn xộn. cái vẻ ấm ức như bị bắt nạt của quan khiến hiếu chẳng biết nên phản ứng thế nào. hắn hôn môi quan thêm lần nữa, rồi chững lại một nhịp để ngắm nhìn anh.
hắn muốn đè anh ra, đụ cho anh khóc lóc, van nài hắn dừng lại. và hiếu thái nghĩ, hôm nay là cơ hội tốt để bắt nạt cún sữa.
hắn đè nghiến anh xuống giường. đệm cao su non êm ái hơi lún xuống một chút, tấm lưng của hồ đông quan hơi cong lên khi thái lê minh hiếu lần nữa cướp môi anh, bàn tay hắn thì không yên phận, bắt đầu xoa xoa nắn nắn đôi gò bồng của anh.
dạo này hắn hay kéo anh tới phòng tập, đều đặn mỗi ngày. quan lại chăm tập ngực, mỗi lần ở phòng tập, hiếu chỉ dám lén lút nhìn trộm thân hình đẹp như tượng tạc của anh người yêu, chẳng dám nhìn thẳng. bởi hắn biết, nhìn thẳng vào cái body bốc lửa ấy của anh, hắn mà cứng lên ngay tại phòng gym, đồ tập thì mỏng manh thiếu vải, trời cũng không cứu được hắn.
mềm mại, trắng trẻo, giống như kẹo sữa ngọt ngào thơm béo. thái lê minh hiếu vùi đầu vào ngực anh người yêu, nhe nanh cắn xuống phần da thịt ấy, quan rên lên một tiếng, chưa tỉnh rượu hẳn, nhưng cơ thể anh như được lập trình sẵn, đưa tay thụi cho hắn một cái nhẹ hều.
dấu răng đỏ au in trên da, hiếu chuyển sang chăm sóc hai nụ hoa thắm hồng sớm không còn e ấp, mà nở rộ gọi mời. lưỡi hắn nóng ấm, liếm nhẹ, rồi bắt đầu say mê bú như đứa trẻ đói sữa mẹ. không biết có ra sữa thật không, nhưng bú thế này sướng lắm. quan cứ rên rỉ mãi không thôi, chân dài còn cọ cọ vào hắn như cổ vũ, bàn tay vô thức luồn vào mái đầu còn ẩm của hắn, ấn xuống.
đông quan cứ như thế là chết minh hiếu mất thôi.
hắn chăm chút cho cả hai nụ hoa, vừa bú vừa nắn bóp, một tay rảnh rang còn lại lột nốt quần nhỏ của anh. trong cơn mơ màng, quan vẫn biết ngại ngùng, cả người không một mảnh vải che thân, chỉ biết rúc vào lòng tên cao lớn kia tìm nơi nương náu.
quan hậm hực, thế quái nào lại rơi nước mắt. thái lê minh hiếu thấy đầu mình quay cuồng không khác gì say rượu. hắn bối rối vì nước mắt rơi không rõ lý do của anh, lại càng bối rối vì hành động của anh, sao mà cứ mâu thuẫn, lộn xộn, nhưng thực sự rất đáng yêu.
hàng mi dài đã ướt như lá non đẫm sương mai, chóp mũi hơi ửng hồng, viền mắt vẫn cứ là đỏ hoe. quan ứa nước mắt, hai tay câu cổ hắn, dụi mặt vào cổ hắn, rồi lại đẩy hắn ra, dỗi hờn quay lưng vùi mặt vào gối, không thèm nhìn hắn, cũng không thèm âu yếm thái lê minh hiếu nữa.
"quan ơi, ngoan nào."
hiếu thái hạ giọng, tay hắn trượt từ eo xuống hai bắp đùi của quan, ve vuốt, sờ nắn, rồi hắn chẳng ngại ngần gì nữa, chạm vào nơi tư mật đang rỉ nước dâm khiêu gợi hắn kia.
con bướm nhỏ yêu kiều e ấp đẫm nước, hắn vừa chạm khẽ vào liền co rút, nước nôi lại nhiều thêm một chút. khoé môi hắn nhếch lên, cúi xuống, vươn lưỡi liếm nhẹ mép thịt hồng hào, quan giật mình nấc lên một tiếng, hắn hào hứng hẳn lên, bắt đầu càn quấy hoa nguyệt mềm mại, vươn lưỡi đẩy vào trong mà khuấy đảo. tiếng nức nở, nỉ non của đông quan như cổ vũ, hắn lại bồi thêm một ngón tay thon dài vào trong, vừa đâm chọc vừa liếm.
người đẹp sướng run cả người, ngón chân co quắp hết cả lại, tay bấu vào ga giường nhàu nhĩ, miệng xinh cứ rên rỉ những tiếng vô nghĩa, thi thoảng kích thích vượt mức chịu đựng, đùi còn vô thức khép lại, nhưng bị tên đáng ghét nào đó giữ chặt rồi banh ra, khoái cảm cứ thế nhấn chìm cả thân thể lẫn lý trí của hồ đông quan.
hắn mới chỉ dùng lưỡi thôi đấy.
"cục cưng ơi, đừng giận em nữa nhé."
"ngoan như này, em biết quan sẽ không hờn em lâu mà."
"để em giúp quan thoải mái hơn nhé."
"em chuộc lỗi cho cục cưng này."
hắn vừa nói, vừa trườn lên, lật người hồ đông quan lại, đưa tay bóp nhẹ cằm người đẹp rồi nhìn anh chằm chằm. minh hiếu thừa nhận hắn nghiện vô cùng dáng vẻ dịu ngoan ướt mềm của cún sữa mỗi lần anh rơi lệ. đông quan bị hắn bóp cằm, kêu rên mấy tiếng vô nghĩa, má mềm bị con báo hoa mai kia nhe nanh cắn một cái, hai cái, rồi thêm những cái hôn rải rác không có dấu hiệu dừng. anh nhăn nhó muốn đẩy người ra, nhưng sức lực không lại với thái lê minh hiếu.
"đi ra, không thèm."
"thèm mà. em thèm quan lắm."
trai đẹp vô liêm sỉ, lời nói lẫn hành động đều không có chút liêm sỉ nào. hắn buông ra lời ấy xong, mặc kệ bàn tay vô lực của đông quan như đệm mèo đang đặt trên ngực hòng đẩy hắn ra, hiếu thái lần nữa tìm đến nơi tư mật của anh mà trêu hoa ghẹo nguyệt. hắn tách đôi chân dài của anh rộng ra, phơi bày hoa nguyệt đẫm sương dưới ánh đèn vàng ấm áp. minh hiếu không hề vội vã, hắn vuốt ve đông quan thêm một chút, rồi lại chậm rãi cởi bỏ áo quần. thân hình tráng kiện của thanh niên đương tuổi sung sức, đường nhân ngư đẹp đến mê người dẫn lối đến địa ngục của dục vọng. niềm kiêu hãnh của hắn ngẩng cao đầu, cương cứng, nổi cả gân xanh.
thái lê minh hiếu thở hắt ra một hơi. hắn nhìn chằm chằm hồ đông quan, khát khao trong đáy mắt không tài nào giấu được, sự thèm muốn lộ liễu tràn cả ra. anh nằm ngửa trên giường, đôi mắt anh phủ một tầng sương mờ ảo, lồng ngực phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở, dập dìu như sóng vỗ về bờ cát. ánh đèn vàng tựa mật ong, rót lên làn da non mềm, khiến đông quan càng thêm ngon mắt, gọi mời con báo đang đói cồn cào lao tới, cắn vào anh một miếng thật ngọt, thật đã đời.
"quan xinh quá."
hiếu quỳ giữa hai chân anh, bàn tay to lớn mân mê cổ chân anh, rồi tìm đến đùi trong, nhẹ nhàng nắn bóp. mãi chán chê, hắn mới chịu dừng lại nơi hoa nguyệt đang nở rộ. thực lòng, hắn rất muốn mạnh bạo xâm chiếm anh, nhưng cái tính thích trêu chọc cún sữa của hắn vẫn không thể bỏ được. hắn dùng đỉnh quy đầu nóng hổi vờn quanh miệng bướm non, chốc chốc lại ấn nhẹ vào, rồi lại rút ra ngay, khiến hồ đông quan ngứa ngáy, khó chịu đến khóc nấc lên đầy uất ức. anh rên ngân một tiếng cao vút.
"ưm...a...ghét quá đi à."
"vậy, quan muốn gì nào? quan nói em nghe đi mà."
giọng hiếu thái khàn đặc, hắn thấp giọng dụ dỗ đông quan. đôi môi hắn rải đầy những nụ hôn lên đầu gối và dóng chân dài của anh. hắn còn không quên cắn xuống một cái, để lại dấu răng đỏ au, như đánh dấu lãnh địa mà hắn là kẻ thống trị hoàn toàn.
"a...muốn được đút no mà...ưm...chơi anh đi mà..."
đông quan nài nỉ, mắt ướt, môi bóng nước dẩu ra, hẳn là anh ấm ức lắm rồi. đưa tận miệng mà chẳng được nuốt vào, có khoảnh khắc quan thấy mình tỉnh cả rượu vì cái tên đáng ghét kia cứ chọc ghẹo anh đến phát cáu cả lên. nhưng những giây phút tỉnh táo hiếm hoi ấy vẫn chỉ là thoáng qua, tâm trí anh bị men say đánh gục, thân thể anh thì bị thái lê minh hiếu chiếm đoạt hoàn toàn.
hiếu thái thì chỉ đợi có lời đó của anh thôi. hắn ấn nhẹ lên hoa nguyệt đã mềm rục vì hứng tình, chậm rãi đẩy thứ thô to, nóng rẫy vào trong từng chút một. vách thịt ướt át, ấm nóng thít chặt lấy hắn. thái lê minh hiếu thấy choáng váng cả đầu óc vì khoái cảm. tiếng rên ư ử của đông quan lại bắt đầu vang lên, anh không hề kiểm soát được bản thân, miệng nhỏ cứ rên rỉ, nỉ non bên tai hắn.
kích thích điên rồ này khiến minh hiếu dường như mất kiểm soát. hắn không nhịn nổi mà rút ra rồi đâm lút cán một cú. cảm nhận đông quan nuốt trọn lấy mình, hắn thở dốc, cổ họng thôi không kìm nén những tiếng rên dâm, hông cũng không còn khống chế được nhịp độ đưa đẩy nữa.
hiện tại, hắn như con ngựa hoang đứt dây cương, phi nước đại trong thảo nguyên màu mỡ, chìm say sưa trong biển tình. trong đầu hắn giờ chỉ có đông quan, xinh đẹp, và muốn đụ anh cấn bầu.
"quan ơi, em yêu quan."
hồ đông quan giờ đang tắm bằng nước mắt và nước dâm của chính mình. anh bị khoái cảm nhấn chìm, đầu óc trắng xóa. gương mặt anh đẫm nước mắt, miệng không ngừng nỉ non, nhục cảm tê dại chạy khắp cơ thể, không tài nào khống chế được bản thân. đông quan cứ khóc, cứ rên, còn hông của minh hiếu dần vào nhịp, cứ dập đều đều, nắc anh mải mê không biết chán.
"h...hôn...muốn hôn...ư..."
hồ đông quan như vụn vỡ cả ra trong cơn sóng tình dữ dội. thái lê minh hiếu nghe anh đòi hôn liền chiều chuộng cúi người xuống hôn anh ngấu nghiến. phía dưới, hắn vẫn cứ đẩy hông, lúc nông lúc sâu, chẳng khác nào đang trêu ngươi quan cả. hắn lau mi giúp anh, dày vò đôi môi anh đến sưng tấy rồi lại tìm đến gò bồng. thái lê minh hiếu thực sự thích cắn ngực hồ đông quan. dù anh hay mắng hắn là đồ chó con biến thái. nhưng vậy thì sao chứ?
"a...hỏng mất...hiếu ơi...em nhẹ thôi..."
đông quan thấy mình chịu không nổi khi hiếu thái cứ đâm lút cán mạnh thế này. bầu ngực lẫn hoa nguyệt đều bị hắn kích thích đến cực điểm, hai chân đông quan run rẩy dữ dội, cả bướm nhỏ cũng co rút sắp đạt đỉnh. điểm nhạy cảm nhất của anh bị hắn cày xới nãy giờ, em người yêu quá hiểu thân thể anh, hắn cứ vậy mà làm anh đến nhũn cả người.
móng tay anh cào mạnh lên tấm lưng rộng của minh hiếu, để lại những vệt dài đỏ chói. đông quan sướng quá, chẳng còn khống chế được bản thân. anh bấu víu vào cơ vai như tượng tạc của con báo kia, đón nhận từng cú đâm thúc mạnh mẽ. anh đã lên đỉnh rồi. cả người run rẩy, giật nảy lên, nếu thái lê minh hiếu không giữ chặt lấy eo anh, có lẽ anh bị hắn đẩy đập đầu vào đầu giường mất thôi.
đông quan đạt cực khoái, nhưng minh hiếu thì chưa. hắn vẫn cần mẫn cày xới, không có dấu hiệu ngừng, tốc độ ngày càng nhanh dần. nước dâm chảy nhiều, ướt đẫm một mảng ga giường, nhiễu xuống dọc đùi non bóng lưỡng. đông quan vừa lên đỉnh, nhạy cảm vô cùng, vách thịt càng bóp chặt hơn. thái lê minh hiếu bị anh kẹp chặt, sướng đến rít lên một câu:
"quan ơi, muốn kẹp đứt em đấy à?"
giọng miền bắc gia trưởng. hiếu thái thở dốc, cắn môi nhấp thêm mấy cái rồi rút ra, bắn đầy tinh dịch trắng đục lên bụng phẳng lì của đông quan. hắn thỏa mãn cười tươi, thơm đầy mặt anh mấy cái rồi lại mò xuống trêu anh. hồ đông quan nhạy cảm lắm rồi, hắn vừa chạm vào, cả người anh giật lên như điện giật. thái lê minh hiếu vậy mà không tha cho anh.
"ưm...xấu quá đi..."
"ai xấu? giữa hai đứa mình làm gì tồn tại từ "xấu"?"
hắn lại thoại sảng rồi. cơ mà, chuyện chính ở đây là trêu chọc đông quan xinh đẹp. lần nữa, những ngón tay thon dài của thái lê minh hiếu mân mê bướm nhỏ của anh. hắn ấn nhẹ, đông quan bị kích thích đến cong cả người, ngón chân co quắp hết cả. cảm giác dinh dính, nhớp nháp khiến anh rùng mình.
"ư...ư...tha cho anh đi mà..."
"vậy quan nói em nghe, sao quan lại giận em thế? còn uống rượu nữa. em lỡ làm gì khiến quan buồn hả?"
hắn vừa nói, vừa dùng tay vuốt ve hoa nguyệt, cuối câu hắn sẽ lên giọng, và tay thì day ấn cánh hoa vẫn còn sưng đỏ. đông quan thấy mình sắp nổ tung. men rượu đã vơi đi nhiều sau cuộc yêu mãnh liệt, nhưng vẫn còn một chút lưu luyến ở lại, quấy rầy tâm trí anh. lại thêm minh hiếu cứ bắt nạt anh mãi, đông quan không tài nào chịu nổi chừng ấy kích thích.
"hức...cái đồ đáng ghét...ư...anh muốn..."
"quan muốn gì nào? bé muốn gì, em nghe quan."
"a...đừng ấn...anh muốn tắm cùng em mà...hức hức..."
thái lê minh hiếu cứ trêu anh, đến mức anh lại khóc nấc lên. tiếng nức nở của đông quan nghe vừa đáng thương, lại vừa khiến người ta muốn bắt nạt thêm chút nữa. hắn nhìn cục cưng của mình mặt mũi tèm lem, từ nước mắt như hạt châu viên báu, đến những dấu vết hoan lạc do chính hắn để lại, tim hắn mềm nhũn cả đi.
"em thương, em thương nào."
hắn thôi không trêu anh nữa, dịu dàng ôm đông quan vào lòng, vỗ về anh, lau đi những giọt nước mắt, hôn lên đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều của anh.
"em xin lỗi quan. bé muốn tắm chung, lúc nào em cũng sẵn lòng mà."
"hức...em đổi sữa tắm nữa...mùi hoa nhài của anh...không thèm..."
thái lê minh hiếu dở khóc dở cười hôn anh mấy cái, vuốt lưng anh cho nguôi cơn nức nở. mái tóc nâu bông mềm của anh dụi dụi vào hắn như con cún nhỏ, rõ là đáng thương. hắn thủ thỉ vào tai hồ đông quan rằng chai romano mini size mới được nhãn hàng gửi tặng, hắn ném bừa vào túi đồ du lịch, nay bỏ ra dùng thử.
"quan nói oan cho em quá mà. rồi, chai rượu nữa, sao cục cưng lại lén em uống hết nửa chai rượu trắng thế hả? dạ dày nào chịu nổi đây."
nói đến đây, hắn hơi nhướn mày, ra điều trách móc anh. hồ đông quan cụp mi, xụ mặt xuống. anh vùi mặt vào vai hắn, mãi mới cất giọng trả lời hắn:
"ghét á. uống hết rượu của hiếu cho bõ ghét."
hắn nghe đến đây, không biết làm gì ngoài cười trừ. quan của hắn thật đáng yêu, khiến hắn phát điên. thái lê minh hiếu càm ràm anh về chuyện rượu chè, dạ dày, sức khỏe thêm mấy câu nữa, rồi vòng tay bế thốc anh lên. da kề da, nóng ấm, những gì cuộc hoan ái khi nãy để lại vẫn còn trên khắp cơ thể cả hai.
thái lê minh hiếu bế hồ đông quan vào nhà tắm, là bế kiểu công chúa. đông quan thích thế này, vòng tay ôm cổ em người yêu, hôn chóc lên môi minh hiếu một cái chụt rõ to rồi lại ngại ngùng quay đi.
"giờ em bù cho quan tắm chung với em nè."
"không thèm nữa đâu."
"quan không thèm, nhưng em thèm mà. em thích quan."
hồ đông quan thấy mình nói không lại cái miệng tía lia của em người yêu, đành bĩu môi để mặc hắn bế ẵm mình đặt vào bồn tắm. đến giờ hưởng thụ chăm sóc đặc biệt của anh rồi.
"hiếu ơi, anh bảo này."
"ơi, em nghe."
"anh thích làm trong phòng tắm."
