Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Character:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-02-06
Words:
6,862
Chapters:
1/1
Comments:
11
Kudos:
42
Bookmarks:
10
Hits:
1,282

(MobLuuk/R18) Bản án định tội

Summary:

Bác sĩ Luuk Herssen rất được yêu thích tại học viện Startorch

Work Text:

Bác sĩ Luuk Herssen ở học viện Startorch rất được yêu thích.

Cũng không lạ gì vì anh ta đẹp, lại thêm tính cách dịu dàng hợp lòng người. Toàn bộ gương mặt đều phảng phất nét buồn quyến rũ, mỗi lần mở miệng đều khiến nữ sinh phát cuồng. Tuy nói rằng không ai lại đến phòng khám một ngày bốn lần, nhưng cũng không phải là không có người cố tình làm bản thân bị thương để được anh chăm sóc.

Đương nhiên hắn cũng là loại nằm ở vế thứ hai, một kiểu mê mẩn bác sĩ quá đà.

*****

Ở trong học viện, hắn chẳng là gì cả. Học lực bình thường, gia cảnh bình thường, mặt tiền cũng khá đẹp trai, song đứng giữa rừng hoa thì hắn chả khác gì một cái cây cảnh. Tựu chung lại, nếu xét về bề ngoài thì hắn không phải chưa từng có bạn gái, thế nhưng mối nào cũbg kết thúc nhanh chóng vì một lí do: mấy cô bạn gái của hắn đều yêu thầm bác sĩ Luuk Herssen.

Ban đầu hắn cho rằng chuyện này thật đáng xấu hổ, thế nên trong lòng tên sinh viên năm hai này nảy sinh hiềm khích với anh. Hắn chưa từng đến phòng khám học viện bao giờ, một phần do ghét anh ta, phần còn lại do chưa từng đau ốm. Thế nên mọi chuyện chỉ xoay vòng khi học viện chuẩn bị tổ chức hội thao.

– Này, không muốn đá bóng à?_ Bị thằng bạn chí cốt vỗ vai, hắn liền quay đầu lại. "Cũng được, nhưng tao không có hứng với hội thao lắm."

"Vậy thì đá để giải trí cũng được." Hắn nghe rõ cả tiếng thở dài thườn thượt, "Tiếc thật, mày có tiềm năng như thế mà lại không tham gia chung."

"À, nghe nói hôm nay bác sĩ Luuk cũng qua xem đấy." Một hồi sau lại có tiếng lẩm nhẩm, "Thật tình, tên bác sĩ đó đến để hút tụi con gái hay gì."

"Ừ chắc thế." Hắn nhàn nhạt gật đầu. Học đến năm thứ hai rồi mà bản thân hắn vẫn chưa gặp anh ta lần nào, coi như chuyến này không uổng công xem anh ta đẹp đến cỡ nào. Không chỉ hắn, ngoài những kẻ phát rồ vì anh ta thì có một nhóm không ít mấy tên con trai chẳng ưa gì. Dễ hiểu thôi, tưởng tượng cô bạn gái của chúng nó nhắc đến tên Luuk Herssen là hào hứng đến quên cả việc mình có người yêu, ai mà chả tức điên lên được.

Hắn nghĩ quyết định gặp anh ta vẫn là một quyết định thật sự đúng đắn.

*****

Buổi chiều hôm đó nắng đẹp, thế nhưng bác sĩ Luuk Herssen không đến. Có lẽ anh ta lại bận rộn xử lí mấy vết thương cho tốp nữ sinh đứng xếp hàng ngoài phòng khám. Hắn nghe loáng thoáng rằng ở đó cũng có robot giúp đỡ, nhưng mấy cỗ máy cũng không thể lo liệu hết cho đám người hâm mộ của bác sĩ. Tên nam sinh thở dài, vốn định chiêm ngưỡng thử nhan sắc anh ta ra sao (đừng hỏi hắn, ngày đầu nhập học hắn chẳng thèm coi đến thông tin giảng viên và nhân sự học viện, ngoài mấy lão già khô khan ở trên lớp, cuộc sống của hắn gần như chỉ xoay quanh trò chơi, thi thoảng thì dạo cùng đám nam sinh ngổ ngáo khác.)

Ai ngờ Sentinel trên cao lại thương hắn, vừa kết thúc buổi tập bóng, hắn liền chạy đến vòi nước công cộng để nhúng khăn tập lau sạch mồ hôi. Thế mà bằng cách nào đó, lúc hắn vừa đưa tay ra, có một bàn tay đeo găng trắng tinh cũng vươn tới vòi nước.

"À..." Giọng nói dịu dàng này chắc chắn chỉ có một người. Tên nam sinh ngẩng đầu lên nhìn, trong giây lát, hắn tưởng như hắn đang đứng ở trong khu vườn đầy hoa anh đào bay lả tả, bối cảnh không khác biệt gì mấy bộ truyện tranh tình yêu thiếu nữ. Người đàn ông cũng cao ráo (vẫn nhỏ nhắn hơn hắn vài phần), mái tóc vàng óng rực rỡ hơn cả khi bị ánh nắng chiếu vào. Anh ta cảm nhận được cái nhìn đối phương nên cũng quay đầu, nào ngờ khoảnh khắc mắt chạm mắt, kẻ bất ngờ không chỉ có mỗi hắn.

Lần đầu gặp bác sĩ Luuk Herssen, hắn nghĩ là hắn cũng giống mấy cô nàng kia thật. Anh ta chớp mắt, con ngươi đỏ rực nhưng lại cực kì hiền hoà bởi mí mắt hơi hướng xuống. Một vẻ đẹp lạ lẫm tách biệt với tất cả mọi thứ xung quanh.

"Rover?" Hắn nghe thấy anh ta run rẩy hỏi. "Hả?" Hắn cũng ngạc nhiên không kém. Nhận ra mình lỡ lời, anh ta liền tỉnh khỏi cơn mộng mà lắc đầu.

"À, xin lỗi em. Tôi nhìn lầm người." Luuk Herssen cười gượng, bàn tay chưa kịp cởi găng đã thu lại. Hắn nhíu mày, qua lớp vải dày như vậy mà hắn cũng cảm nhận được nhiệt độ ấm áp, chắc hẳn lòng bàn tay rất nóng. "Không sao đâu bác sĩ." Hắn đột nhiên muốn nhìn người kia lâu hơn chút nữa.

Lúc này vẫn là Sentinel trên cao thương hắn. Tên nam sinh năm hai tạ ơn trời, hắn mới mở mồm định nói thêm một câu đã nghe thấy anh ta gấp gáp tiến lại gần. "Em chảy máu kìa." Mỗi khi cảm thấy phấn khích, hắn lại chảy máu mũi. Căn bệnh này cũng không có gì nặng nề nên hắn gần như không để tâm. Vả lại chưa có thứ gì làm hắn hưng phấn cả, chắc có ngoại lệ là một lần hắn được đi xem buổi biểu diễn của ca sĩ Aemeath, lần thứ hai là tình cảnh hiện tại.

"Tôi không sa..." Chẳng thèm đợi hắn nói hết câu, đối phương đã kéo bàn tay còn ướt nước đến phòng khám. Giờ này người đã tản hết, lác đác vài cái bóng trên sân trường. Mấy cô gái xinh xắn hay túc trực trước chỗ anh cũng về sạch, gần như chỉ còn hai người ở đó. Hắn lúng túng bám tay vào đầu gối, vẻ mặt bối rối hệt như vừa biết yêu. Bác sĩ chu đáo lục tìm trong ngăn kéo một vài viên thuốc và băng gạc, cẩn thận lau máu mũi cho hắn.

"Cũng không phải bệnh tình gì nguy hiểm." Luuk thở dài, hắn loáng thoáng nhìn thấy tacet mark nhấp nháy ánh sáng vàng trên cổ tay anh. Trước đây hắn từng nghe rằng những chỗ tacet mark in dấu trên cơ thể cộng hưởng giả rất nóng. Có lẽ khi nãy, nhiệt độ tiếp xúc tay cũng do nó mà ra. Mấy cô bạn gái hắn còn chưa quan tâm hắn đến mức này, nên lúc cả hai người ngồi sát vào nhau, hắn bắt đầu thấy bối rối.

Hắn ghét anh ta thật, vậy mà hiện tại hắn lại thấy có cảm giác lạ. Đến hắn cũng thấy khó hiểu trước diễn biến tâm lí trong tình cảm của mình, nhưng quả thật họ nói không sai.

Luuk Herssen vô cùng thu hút.

"Cảm ơn bác sĩ." Đợi cho anh ta lau sạch máu trên mặt, hắn liền lí nhí cúi đầu cảm tạ. "Không có gì, chăm sóc các em là nhiệm vụ của tôi." Anh ta bật cười, chết tiệt, đến cả nụ cười cũng động lòng người. Hắn cứ thế mà ngẩn ngơ rời đi, thầm chạm vào ngực trái.

Đêm đó về nhà, hắn không ngủ được. Đôi mắt vàng rực phát sáng như con cú vọ trong đêm, thế quái nào mà hình bóng bác sĩ Luuk Herssen cứ quanh quẩn trong đầu hắn.

*****

Cái này có được gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên không nhỉ? Hắn thừa nhận lòng hắn có hơi yếu đuối, nhưng ai trách được, anh đẹp quá. Hắn bỗng cảm thấy mình chẳng khác gì đám con gái kia, có khi hắn sắp phát cuồng hơn họ nữa là. Cứ nhân lúc hắn chợp mắt, gương mặt người kia liền hiện lên. Trong giấc mơ của hắn, bác sĩ ngồi đối diện, mỉm cười cầm băng gạc quấn tay hắn. "Cậu cảm thấy dễ chịu hơn rồi chứ?" Giọng đối phương êm đềm như dòng nước, ngón tay chậm rãi buộc miệng vết thương cẩn thận. Tên nam sinh nuốt nước bọt ừng ực, hắn bật dậy, mồ hôi nhễ nhại trên trán.

Hắn cương con mẹ nó rồi. Lại còn là cương vì một người hắn từng - không - ưa.

Hết cách, hắn đành cầm điện thoại lên xem thời gian. Bây giờ vẫn còn sớm, chắc hẳn thằng bạn hắn vẫn còn online. "Tao sẽ tham gia hội thao." Hắn nhắn cụt lủn một câu rồi nhanh chóng thoát ứng dụng.

Phải lâu lắm rồi hắn chưa thủ dâm bằng ảnh hay clip các gái nóng bỏng. Thằng con trai nào chả có nhu cầu, hắn nào phải ngoại lệ. Khốn cùng ở chỗ, mỗi lần hắn bật một đoạn video nào đó lên, nghe giọng các cô gái hắn từng rất thích, hắn lại không tài nào hứng nổi.

Thế mà hắn nhớ đến giọng người kia, con cặc hắn liền ngổng cao đầu. Tên nam sinh thở dài thườn thượt, ngón tay thô ráp chà sát quy đầu rỉ dịch tiền xuất tinh. "Mẹ nó." Hắn vừa sóc lọ vừa chửi thề, càng nghĩ đến anh ta, mấy đường gân lại càng nổi lên dữ tợn.

Hắn nào biết phía bên kia, bác sĩ trong mấy cơn mơ ngọt ngào của hắn đang rũ mi nhìn ảnh một người xa lạ. Người đó có mái tóc đen, đôi mắt hoàng kim biết cười, trông phải giống hắn đến bảy, tám phần. Nếu hắn nhìn thấy, hắn thực sự sẽ phải ngạc nhiên thốt lên, rồi hiểu lí do tại sao mà anh ta lại nhầm lẫn đến thế.

"Thật sự anh rất nhớ em, Rover." Người đàn ông đã từng là cả thế giới của anh, cứ vậy mà lãng quên anh, sau ngần ấy năm chưa một lần họ gặp lại. Mái tóc vàng rũ xuống, che đi hàng mi cụp xuống. "Hôm nay anh gặp được một người giống em, trong giây lát, anh đã tưởng rằng đó là em."

*****

Bác sĩ Luuk Herssen có một bí mật mà không phải ai cũng biết: anh bị mù màu do tiêm ichor liều lượng cao. Trong đôi mắt anh, vạn vật vốn dĩ là như nhau. Vậy nên khi Rover bước tới, mang theo hai sắc xám vàng - những màu mà anh chỉ có thể nhìn thấy, Luuk Herssen bỗng cảm thấy người này có lẽ là tri kỉ của mình. Họ nói chuyện với nhau đủ thứ trên trời dưới biển, sự hoà hợp trong tâm hồn gần như đạt đến mức tuyệt đối.

Anh nghĩ rằng mọi thứ cứ như vậy cũng tốt, nào ngờ một ngày nọ, người ấy liền bỏ rơi anh. Hoặc không phải bỏ rơi anh, mà chỉ đơn thuần là theo đuổi mục đích của mình mà không cần anh nữa. Vị bác sĩ hiền hoà trong mắt mọi người đã giấu nhẹm sự cô đơn này một cách hoàn hảo, tiếp tục công việc như bao ngày.

Anh không phủ nhận rằng khoảnh khắc nhìn lại được một người có đôi mắt vàng và mái tóc đen đã khiến lòng anh dậy sóng. Luuk tỉnh dậy, anh nhìn về phía bên ngoài, mặt trời ló rạng, cánh chim chao liệng giữa không trung.

"Thật muốn gặp lại cậu ấy." Anh lẩm nhẩm, cẩn thận mặc lại trang phục rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

Cậu nam sinh năm hai ấy hôm nay lại đến, nghe đâu đó là bởi tham dự hội thao sắp tới, khi đá bóng bị ngã trầy xước chân. Anh gặp rất nhiều nữ sinh tự làm đau mình để đến gặp anh, nên phần nào vị bác sĩ này rất giỏi đoán người. Núi cao còn có núi cao hơn, chỉ trách nên này giấu quá kĩ, mãi đến về sau anh cũng không nhận ra hắn tự làm đau mình, muốn cho anh chăm sóc.

"Cẩn thận hơn nhé." Luuk nắm bàn tay hắn, xót xa quan sát vết sách cứa sâu trên bắp tay. "Em biết rồi." Hắn đáp lạnh nhanh chóng. Đám bạn hắn không hiểu tại sao một tên thủ môn giỏi như hắn lại ngã đến trầy da tróc vảy như vậy, tất cả đều không đoán ra được hắn cố ý. "Em có thể đến đây để tôi băng bó lại." Anh ngoảnh đầu dõi theo hàng dài phía ngoài, "Cứ đến nhé, tôi sẽ bảo họ đặc cách cho em vào."

"Cảm ơn bác sĩ." Hắn vẫn không bày tỏ biểu cảm gì, nhưng trong lòng thì múa trống khua chiêng hơn cả lễ hội. Thằng bạn hắn cũng trêu chọc rằng có phải hắn thích bác sĩ Luuk Herssen rồi không, vì chẳng có lí do gì mà hắn - một người luôn mồm nói anh ta khó ưa - lại chịu lết xác đi gặp anh ta. Thế nhưng vết rách trên tay hắn quá sâu, máu chảy bê bết, nên nó lập tức im miệng.

Ừ thì nó nói cũng đúng. Dạo gần đây, tần suất thủ dâm của hắn dày đặc hơn hẳn. Đêm nào hắn cũng mơ thấy bác sĩ, từ trang phục giản đơn thường ngày đến cả lúc anh ta cởi trần, không mê mẩn rồi thì là nói dối.

Bây giờ mà cho hắn quay về quá khứ, chắc chắn hắn sẽ tát chính mình vài cái thật đau, bóp cổ luôn còn được.

"Em thích tư thế này chứ?" Bác sĩ cưỡi lên người hắn, mái tóc không còn buộc hờ như thường ngày mà buông hẳn. Sắc vàng lấp lánh dưới ánh đèn phòng sáng trưng, làn da trắng chẳng có vải vóc che đậy, hoàn toàn phô bày trước mắt hắn. Tên nam sinh gật đầu, một tay hắn nắm eo anh, Luuk cười khúc khích, má anh dụi vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của hắn. Trước cái nhìn đầy thèm khát của đối phương, dương vật hắn hùng dũng đứng lên, cọ xát khe mông bác sĩ.

"Cứ như vậy thì không tốt đâu." Luuk Herssen bĩu môi nhìn hắn, tay anh luồn ra sau lưng, lòng bàn tay nóng rực vuốt ve thân cặc.

Mẹ kiếp! Anh ta rõ ràng là một con đĩ mà! Tên nam sinh sau bao lâu không được nếm mùi da thịt liền xuất tinh ngay lập tức. Hắn thẫn thờ nhìn màn hình điện thoại bị mình vô ý bắn lên, gương mặt bác sĩ xinh đẹp lúc chụp ảnh không rực rỡ như bên ngoài, nhưng nụ cười dịu dàng đó đã bị chất nhầy trắng đục vấy bẩn.

Hắn tự nhủ với bản thân, cứ nhịn thế này cũng không tốt, một lúc nào đó hắn sẽ tìm cách để thịt tên bác sĩ lẳng lơ này, càng - nhanh - càng - tốt.

*****

Mỗi ngày, hắn đều đến chỗ anh, miệng vết rách được xử lí kĩ càng, sau hai tuần dần kết thành vảy. Thế nhưng Luuk Herssen - với thân phận một bác sĩ tận tuỵ chu đáo, vẫn luôn hẹn hắn đến khám. Tên nam sinh cũng khá bất ngờ, hắn không nghĩ là anh ta lại quan tâm hắn như thế.

Có phải bác sĩ cũng có ý với hắn không? Song chỉ vài giây tiếp theo, hắn đã hậm hực vì nhớ ra với ai anh ta cũng thế.

 

"Sao vậy? Vết thương lại làm em đau hả?" Ôi Sentinel trên cao, anh ta cứ nhìn hắn bằng đôi mắt đong đầy tình yêu thế kia (anh ta làm vậy với tất cả mọi người) thì hắn sẽ cương mất. Con ngươi chiếu thẳng mặt anh, rồi lại nhìn xuống bàn tay đối phương nắm lấy tay mình, hắn chép miệng, "Không, em ổn. Có lẽ là không cần bác sĩ khám cho nữa đâu."

Hắn không nhìn ra sự hụt hẫng thoáng qua trong đôi mắt đỏ kia. Luuk vẫn giữ thái độ điềm tĩnh của mình, nhưng những ngón tay vô thức giữ chặt tay hắn hơn. Hắn chợt nhớ đến cái tên của người kia, đột nhiên mở miệng hỏi:

– Em có thể thắc mắc một điều không?

Xung quanh không có ai, trời cũng dần tối, Luuk hơi ngạc nhiên mà không hề bài xích. Anh gật đầu, "Được chứ, miễn là thắc mắc của sinh viên vì mục đích chính đáng, chúng tôi sẽ luôn cố gắng giải đáp."

"Rover là ai vậy?"

Luuk vừa đứng dậy rót một ly nước bỗng nhiên làm rơi, cái ly vỡ tan tành. "Em nghe cái này từ ai?" Anh cười gượng, tất nhiên cũng thu lại hết vào mắt hắn. Tên nam sinh đột nhiên đứng dậy, hắn rút từ trong túi chiếc điện thoại. Màn hình loé sáng, một gương mặt quen không thể quen hơn lọt vào mắt anh.

Thực ra đó chỉ là mặt hắn thôi, nhưng lúc này Luuk đã bị cái tên người cũ đánh gục, làm gì đủ tỉnh táo để nhận biết sự sai lệch đó. Huống chi hắn với người ấy giống nhau đến bảy tám phần, chỉ khác về dáng người, anh không nhìn ra cũng là điều dễ hiểu. "Có phải người yêu cũ của bác sĩ không?" Luuk Herssen lùi lại về đằng sau, vóc dáng cao lớn của tên nam sinh che chắn trước mặt anh. Hắn cúi đầu rồi cắn nhẹ lên vành tai hơi ửng đỏ của đối phương.

"Không là gì cả..." Anh lên tiếng bác bỏ, muốn rời đi thì lại bị người kia giữ chặt. Cộng hưởng giả vốn dĩ khoẻ hơn người thường nhiều, chẳng hiểu tại sao hiện tại anh không thể nào phản kháng. "Bác sĩ Luuk đúng thật là." Đôi mắt vàng của hắn sáng lên, "Tiếp cận em chỉ vì em giống với người mà mình thích. Em rất là tổn thương đấy."

"Tôi với cậu ấy không phải người yêu." Anh lắc đầu né tránh, thế mà lực tay hắn lại khoẻ khủng khiếp. Chắc hẳn hắn đã biết thể chất của cộng hưởng giả hoàn toàn khác biệt, nên lực tay giữ hai tay anh hoàn toàn không ít. Cơ bắp hắn gồng lên, sự thất vọng lẫn không can tâm cứ thế bủa vây tâm trí hắn.

Rõ ràng hắn có thể thay thế được kẻ kia, đáng lẽ như dự liệu của hắn, anh sớm phải đầu hàng. Nào ngờ bác sĩ lại ngoan cố hơn hắn tưởng.

"Tốt thôi, vậy em sẽ giúp bác sĩ." Đôi môi mềm mại của anh bị chặn lại bởi một cái hôn, tên nam sinh này vậy mà lại trơ trẽn cưỡng hôn anh ngay chính phòng khám của anh, "Em sẽ giúp mối quan hệ giữa chúng ta thành có là gì."

*****

Trước kia, hắn luôn đặt mục tiêu có bạn gái sau khi tốt nghiệp để kết hôn. Dù sao thì gia cảnh hắn cũng bình thường (thực ra khá tốt), công việc tương lai chẳng có mấy thứ đáng bận tâm. Nào ngờ sau một lần gặp gỡ trời định, hắn liền thay đổi ước mơ một trăm tám mươi độ: làm tình với bác sĩ Luuk Herssen.

Hắn cũng chẳng hiểu sao dự định này lại đến sớm hơn hắn nghĩ. Vốn dĩ hắn muốn tốt nghiệp rồi sẽ tỏ tình với anh, nhưng hắn cũng sợ chờ đến lúc đó, chắc anh sẽ không còn ở đây. Phần còn lại vì hắn hậm hực bởi anh nhầm hắn với kẻ khác, thế nên hắn đoán rằng anh ắt hẳn phải có tình cảm với cái tên lạ hoắc đó.

Đương nhiên suy đoán của hắn chẳng hề sai lệch một li. Hắn không biết khi nhắc tới tên đó (mối tình đầu của anh), bác sĩ sẽ phản ứng dữ dội đến thế.

Hắn bỗng thấy ghen tị, ghen tị vì trong mắt anh chỉ có một kẻ giống hắn, chứ không phải hắn. Nhưng bọn họ mới chỉ gặp nhau vài ba tháng, làm sao so được với "tri kỉ" từng ấy năm của anh? Hắn chẳng hiểu những điều đó, nhưng đầu óc xốc nổi của một kẻ mới lớn như hắn đương nhiên không chấp nhận bản thân mình lại thua cuộc. Cuối cùng ván cược liều lĩnh nhất đời đã nghiêng phần thắng về phía hắn, chỉ có kẻ ngu mới không nắm bắt.

"Khoan đã!" Luuk Herssen bị đối phương rút cà vạt đồng phục trói chặt tay, vòng qua thanh sắt lạnh lẽo ở đầu giường. Tên này đang có vết thương trên người mà vẫn dư sức đẩy ngã anh xuống giường bệnh, chắc chắn sức này phải ngang một cộng hưởng giả, hoặc vượt trội hơn. Anh thừa nhận rằng anh chính là một kẻ khờ, và quả thật anh đang có ý định khá ích kỉ.

Anh cũng muốn tìm đến hắn để thay thế cho hình bóng người ấy, vậy nên sự thất vọng của hắn, anh có thể nhìn ra.

Làm sao mà anh không hiểu được rằng hắn cũng thích anh. Những lần quay người đi, bả vai anh bỗng run lên bởi con mắt nóng rực như muốn lột trần anh ngay lập tức. Đôi mắt ấy không tươi tắn như người nọ, mà dò xét anh thận trọng, cứ như đang nghiền ngẫm phương thức để làm nhục anh ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. Hai đùi bác sĩ hơi khép vào nhau, khoảnh khắc hắn nhìn anh, cơ thể anh cũng phản ứng mãnh liệt. Thể chất vượt trội nên bác sĩ này nhạy cảm gấp mấy lần một người bình thường, huống gì bộ phận sinh dục của anh ta chẳng giống một tên đàn ông.

Luuk mệt mỏi cởi bỏ quần áo, ngón tay xoa lên quần lót, nó ướt đẫm phần đáy, khiến lớp vải trở nên sẫm màu.

"Chúng ta có thể nói chuyện với nhau chậm rãi hơn không?" Anh khẩn khoản cầu xin hắn, song thứ anh nhận lại chỉ là sự hờ hững của đối phương. "Bác sĩ à..." Hắn tặc lưỡi, bàn tay thoăn thoắt cởi bỏ áo anh. Khuôn ngực trần có vết xăm kì dị, một chiếc gậy và hai con rắn vòng qua nhau, cực kì nổi bật trên làn da trắng phát sáng, "Em đang đau lắm, bác sĩ không giúp thì em chết mất." Hắn cúi đầu vuốt má anh, miệng ngậm chặt núm vú thụt trong đệm thịt phía bên trái. Luuk bị sự tấn công đột ngột này làm cho anh không kìm được mà rên lên một tiếng, rồi lại nhận ra đây là phòng bệnh mà ngậm chặt miệng, sắc mặt trở nên tái nhợt.

"Đừng lo, em khoá cửa rồi." Hắn nắm lấy núm vú còn lại mà xoa nắn, "Cả robot của bác sĩ cũng đã tắt nguồn."

"Từ khi nào?" Anh ngẩn người ra như nghe tiếng sét đánh ngang tai. "Đương nhiên là từ lúc em muốn làm tình với bác sĩ." Hắn bật cười.

Bác sĩ Luuk Herssen trong giấc mơ của hắn lúc nào cũng dâm đãng, nhưng sự ngây thơ này...

Không hề tệ chút nào, thậm chí còn rất kích thích. "Với cả phân tâm về mấy chuyện đó không vui đâu, bác sĩ không muốn xem em thụ thai cho anh ư?"

"Cậu... cậu..." Cổ họng anh nghẹn lại vì bị coi thường. Anh chưa bao giờ bị đối xử như thế này, thật sự rất lạ. Nhưng anh cũng không muốn ai nhìn thấy bộ phận cơ thể quái dị kia, nên anh càng ra sức xin hắn buông tha. "Cậu có thể thả tôi đi không... Tôi hứa sẽ không nói với ai c- Ah!"

Tên nam sinh say sưa ngậm chặt vú anh, vì khó chịu với lời của anh mà cắn lên đó không thương tiếc. Hai chân anh co giật, đầu gối chụm lại với nhau thì bị hắn nắm lấy banh rộng. Hắn chen qua chân anh, chạm vào đáy quần âu của anh, "Anh định nói thế nào? Nói mình quyến rũ nam sinh trong trường? Nói mình vì một kẻ lạ mặt mà lên giường với người khác để nguôi ngoai?"

"Chẳng hơn kém gì một con đĩ, Luuk Herssen."

"Tôi không... tôi không...Ư..." Đối phương chán nghịch với núm vú cương lên của anh nên đổi qua môi. Gương mặt xinh đẹp của anh đỏ bừng, chiếc giường khá chật, không đủ cho hai người đàn ông cao lớn nằm lên nên kêu cót két. Hắn bực bội lùi xuống, chống một tay lên giường, như giam giữ anh vào lồng ngực. Luuk Herssen bị hôn đến nghẹt thở, anh nức nở. Đối phương tàn nhẫn cắn môi anh, vị máu tanh nồng nhanh chóng tràn vào khoang miệng. Cái lưỡi kia linh hoạt như con rắn, đối với một người chưa từng hôn ai như anh ta quả thực chẳng khác nào cực hình. Đùi anh run run, bị ấn đến tê dại, chắc chẳn lúc này nó đã ửng đỏ một vết. Hai tay anh giằng co với cà vạt, tiếc là nó quá chắc, bó chặt với cả tacet mark của anh, không thể kéo ra một con dao mổ để cởi bỏ dây trói.

Tình huống lúc này quả thật quá đỗi bất lực với anh. Hắn vuốt ve vành tai, rồi má anh, sờ lên đuôi mắt hơi ươn ướt mà vẫn cố chấp không khóc. Âm thanh nước bọt chóp chép vang trong không gian yên tĩnh, quả thực quá đỗi làm người ta mặt đỏ tim đập. "Nếu ngày mai có bệnh nhân đến đây thì sao?" Hắn đột nhiên rời bỏ bờ môi bị cắn sưng lên của anh, nhìn chằm chằm anh như nhìn một con búp bê rách. Có lẽ hắn đang chờ lấy một cơ hội để dìm anh xuống.

– Đừng nói nữa._ Luuk thở hổn hển, cả người anh mềm nhũn, đầu gối đối phương dây dưa qua lại với nơi giữa hai chân anh, suýt chút nữa anh sẽ lên đỉnh vì bị hôn đến ngu người. Cổ họng bác sĩ run rẩy mãi mới thốt ra thành câu, trong mắt hắn lại như sự bất lực dồn nén nãy giờ.

– Họ sẽ nằm trên chiếc giường bẩn thỉu này mà không hề biết anh bị một tên nam sinh hiếp dâm._ Hắn tặc lưỡi, càng nghĩ, phía dưới quần hắn càng trướng đau._ Họ cũng không hề biết rằng bác sĩ trong lòng họ là một con đĩ, chỉ cần hôn cũng sẽ nứng đến nỗi phun ướt giường.

– Tôi bảo cậu... im mồm._ Lần này Luuk thật sự bật khóc, cảm giác yếu đuối này anh chưa từng trải qua. Anh đã giữ mình suốt từng đó năm đợi người kia ngoảnh đầu, lúc này lại bị một kẻ có ngoại hình y hệt người ấy cưỡng bức. Tên nam sinh bỗng chốc thấy anh như vậy thì có chút lúng túng, cơ mà hắn thấy hưng phấn hơn. Dù sao thì trước đây hắn cũng chỉ mơ thấy anh nhún trên dương vật hắn với biểu cảm đĩ thoã, một Luuk Herssen bất lực trước sự xâm phạm của hắn như thế này vô cùng mới lạ. Những tên nam sinh mới được nếm thử vị trái cấm hiển nhiên rất hứng khởi, hắn không thèm đợi đối phương khóc xong đã kéo luôn quần anh xuống.

Trái với tưởng tượng của hắn, quần lót bác sĩ không phồng lên một khối giống đàn ông, mà nó nhẵn nhụi hẳn. Đáy quần trắng tinh ướt đẫm một mảng, dưới ánh đèn phòng khám lờ mờ nhìn ra vệt nước cả trên ga giường.

"Bác sĩ giấu kĩ đấy." Hắn bất ngờ nhưng không bài xích. Thật ra Luuk Herssen có âm đạo cũng chẳng khác gì, ngược lại còn khiến anh ta trở nên quyến rũ hơn. "Đừng chạm và_" Anh hoảng hốt co chân, hắn liền nắm lấy cổ chân anh bóp mạnh. "Ah!" Cơn đau nhói dấy lên nên Luuk Herssen không dám phản kháng. Lứa tuổi trưởng thành rất tò mò với mọi thứ, hắn luồn ngón tay qua khe đồ lót rồi kéo xuống đến mắt cá chân anh, vứt nó nằm chung với quần âu dưới sàn. Đối phương giống như một con chó, nhìn chằm chằm vào khe lồn ướt nhẹp hơi sưng lên của anh, nên anh cũng không nhịn được mà phun một ngụm nước dâm, chảy xuống kẽ mông.

Lông tơ thưa thớt trên gò mu trắng mịn cũng có màu vàng nhạt. Âm đạo chật khít chứng tỏ anh ta vẫn còn trinh, vách thịt khép mở một cách khiêm tốn nhưng dâm dịch chảy ra đang tố cáo sự lẳng lơ của bác sĩ. Nam sinh lần đầu được ngắm nhìn thứ này ngoài đời liền hưng phấn vỗ nhẹ lên đó. Âm hộ bị đánh, hai chân anh liền co giật. "Đừng!" Luuk Herssen chưa từng sờ vào chỗ đó nên sợ sệt van xin. Tên khốn trước mắt anh bây giờ chẳng giống người đó chút nào, như cơn ác mộng vây lấy anh hơn. Mặc kệ tiếng nức nở cầu xin của bác sĩ, hắn liền dùng hai ngón tay mình vạch nhẹ mép thịt đầy đặn. Cái lỗ đỏ ửng chậm rãi mở ra đóng lại, mật hoa tuôn như suối lũ, hắn liền không nhịn được mà thè lưỡi vói vào trong lồn nhỏ của bác sĩ, rút sạch dâm dịch ngai ngái lại có vị ngọt nhẹ.

"Argg!!" Bợ lưỡi thô ráp quét vào bên trong vách thịt ướt át, bác sĩ lần đầu bị một tên nam sinh dạy cho thế nào là khoái cảm truỵ lạc đầu đời. Hai chân anh giãy giụa muốn đạp hắn, nhưng không đạp được nên chỉ còn cách khép chặt lại, kẹp đầu hắn giữa lớp thịt đùi trắng nõn. Chỉ là tư thế này vô tình đẩy lưỡi hắn vào sâu hơn, gần như chạm tới màng trinh mỏng dính bên trong thịt lồn đỏ au. Nước mắt trong suốt như pha lê nhỏ giọt xuống khoé mi thanh cao, nếu hắn nhìn anh lúc này, sẽ chẳng khác gì đang nhìn thấy một con thú bị ép vào đường cùng. "Thả tôi đi." Đối phương nấc nghẹn trong cổ họng, "Đừng van nài em, em không thích đâu." Hắn hậm hực mút mạnh một cái, ngón cái và ngón trỏ chụm lại cấu véo hột le đã cứng lại. Xúc cảm lạ lẫm liên tiếp chồng chất nhau, biến anh thành một cỗ máy hát bị hỏng, chỉ biết phát ra vài tiếng vô nghĩa. Âm vật nhạy cảm bị hắn kéo ra, rồi siết chặt lại thực sự rất ngứa ngáy, cái lưỡi vừa dừng lại để phản bác anh cũng tiếp tục quét qua cái lỗ ngoan ngoãn. Chẳng mấy chốc mà anh lại lên đỉnh, lần này dâm dịch bắn thẳng lên mặt hắn, ướt đẫm cả chóp mũi lẫn miệng hắn. Tên nam sinh ngẩn người liếm nhẹ lên vành môi trên, rồi cứ thế mà vùi tiếp miệng mình vào sâu hơn, lưỡi hoạt động mạnh hơn, chóp mũi cạ vào hột le nhỏ nhắn khiến anh vừa rên vừa khóc. Âm thanh không thể kìm nén nổi nên vang khắp phòng khám trống vắng.

"Đừng mà... tôi xin cậu... ah, không, không... hức..." Bây giờ anh nói gì, đến chính anh cũng không hiểu. Hắn dùng toàn bộ kinh nghiệm xem phim của mình mà thực hành, rất giống một sinh viên ngoan ghi nhớ lời thầy dặn. "Em làm tốt chứ?" Luuk Herssen lên đỉnh tới ba lần, lần nào cũng như muốn dìm chết hắn bằng cái lồn ướt đẫm. Bác sĩ thở hổn hển, ánh mắt tan rã vì mất khá nhiều nước. Âm vật sưng lên nhô khỏi mép thịt, bị chóp mũi hắn ma sát nên ngẩng cao đầu. "Cũng không phải là không có thiên phú đâu bác sĩ." Hắn vui vẻ rời bờ môi bóng loáng khỏi cảm giác ấm nóng khi nãy, "Rất giống mấy diễn viên khiêu dâm em coi trên mạng."

Nhận thấy người kia quay đầu đi nơi khác, không muốn trả lời hắn, tên nam sinh bực bội nắm cằm anh, niết mạnh bờ môi rướm máu đã khô lại lẫn mi mắt ngấn lệ, "Bác sĩ không thích em cũng được, nhưng thế này là không chu đáo với bệnh nhân." Hắn vội vàng kéo khoá quần, phô bày con cặc cứng cáp lại thô lỗ chà lên mu lồn nhỏ bé của bác sĩ, "Không sao, vì bác sĩ đã tận tâm dùng lồn cứu em khỏi bệnh, em sẽ giúp đỡ bác sĩ."

Tiếng hét thảm thiết của bác sĩ vang khắp phòng khám. Lần này là cơn đau tê dại như muốn xé anh làm hai. Gã nam sinh thô lỗ không mở rộng mà cứ thế đi vào. Luuk giãy giụa trong cơn đau, đối phương túm chặt tóc gáy buộc anh ngẩng đầu.

"Đừng từ chối em." Trán hắn vã mồ hôi, lồn nhỏ chật khít bị phá trinh nên chảy máu, tơ máu đỏ tưới lên những đường gân vằn vện trên thân cặc rất bắt mắt. Hắn mới chỉ vào một nửa mà đã bị bác sĩ kẹp đau muốn xuất tinh ngay lập tức. Thế mà hắn không những xót thương anh, còn thản nhiên nâng chân anh qua vai mình. Thằng nhỏ to bự của hắn khi đâm vào làm gò mu anh sưng tấy, vách thịt yếu ớt căng ra đến trắng bệch. Anh không thể khóc thêm, chỉ biết rên lên yếu ớt như con thú bị bệnh sắp chết.

Ước mơ của anh và người đó cứ vậy mà bị đập vỡ tan tành. Cảm giác bất lực, sợ sệt lẫn nhức nhối bao trùm lấy anh, bác sĩ Luuk Herssen trước mắt hắn không khác gì một món đồ chơi hỏng hóc từ trong ra ngoài. Hắn nhìn xuống màu đỏ thẫm nhỏ giọt xuống giường, thấy hơi chột dạ nên vỗ má anh. "Đừng khóc nữa, bác sĩ sẽ thấy sướng hơn thôi." Một tên khốn dám nói lời an ủi anh lúc này, vừa là sinh viên trong học viện của anh, vừa là một tên hiếp dâm. Đạo đức nghề nghiệp của anh hoàn toàn bị huỷ hoại, nhưng hắn không hề xót thương, chỉ đợi cơ mặt anh giãn ra thì một đường đi thẳng.

– Ah!!_ Dương vật vừa chôn toàn bộ chiều dài vào khe lồn nhỏ hẹp, bụng anh liền nhô lên một khối. Hắn thử lấy tay ấn lên chỗ đó, Luuk Herssen liền há hốc miệng mà chảy nước. Dâm thuỷ hoà lẫn máu và dịch tiền xuất tinh trắng đục thành hỗn hợp hồng nhạt trào ra khỏi kẽ mông. "Thì ra bác sĩ thích bị ấn lên bụng lúc làm tình." Cảm giác hưng phấn lại một lần nữa trở lại, lần này hắn dùng toàn lực thúc mạnh, nhịp độ chín nông một sâu, hoàn toàn phớt lờ thân thể bác sĩ xinh đẹp run lên dữ dội.

Trụ thịt quả thực khác hẳn dùng lưỡi khi nãy, nó không hề tiếc thương, coi cái lỗ ngọt ngào của bác sĩ là thú vui tiêu khiển để thoả mãn ý tưởng đê tiện. Cơn đau rát liên tục dội vào ý thức anh. Mỗi lần hắn kéo ra, vách thịt lại kêu póc một tiếng, như mở rộng để đón chào. Khi hắn đâm vào, môi lồn quấn quít siết chặt, mút mát hệt cái miệng thứ hai, vừa ấm nóng vừa ướt mềm.

"Mẹ nó, sướng đến phát điên!" Hắn thích thú bấu lên bắp chân anh, hằn lên nốt tím đậm. "Anh có như em không? Cũng sướng khi bị đụ vào lồn như thế này? Phải không bác sĩ Luuk Herssen?"

"Sướng... Hức, rất sướng... ư!" Con mồi mất đi ý thức, chỉ có thể đáp lại hắn hệt cỗ máy vô tri vô giác. Hắn thấy hơi mất hứng nên nắm eo xoay người anh lại. Dương vật xoay một vòng, vô tình nghiền vào điểm mẫn cảm phía bên trong, làm anh bật ra tiếng kêu yếu ớt khe khẽ.

– Là chỗ này à?_ Mắt hắn sáng lên, cổ tay bị trói, cà vạt vặn xoắn một vòng ghì đè tay anh rướm máu. Bác sĩ phơi bày tấm lưng trần trụi dưới thân hắn, mông nhếch lên cao. Tư thế giúp cho con cặc hắn đi vào trọn vẹn, chừa lại hai túi trứng bên ngoài, có lẽ do thể chất đặc biệt mà tử cung nằm ở đâu đó sâu hơn, khi hắn làm như thế này, đầu khấc đã chạm đến cổ tử cung mỏng manh.

"Hay là bác sĩ sinh con cho em nhé?" Hắn hôn vành tai anh, cái lưỡi vói vào trong lỗ tay nhỏ nhắn, "Em sẽ làm một người cha tốt, chúng ta sẽ kết hôn."

Hắn thực sự tưởng tượng ra cảnh Luuk Herssen mặc váy cưới, ngại ngần vén xuống lớp áo trắng tinh tế, để lộ núm vú cứng ngắc rỉ sữa trước mắt. Sữa mẹ không hề ngọt ngào, nhưng nó ngậy và nóng, tràn vào cổ họng hắn. Dáng người bác sĩ đầy đặn, chiều cao lý tưởng để úp ngực vào mặt hắn mà chẳng cần cúi đầu. Hắn chỉ cần tưởng tượng đến đó, thân cặc đã to lên một vòng.

"Bác sĩ thì sao?" Hai cơ thể giao thoa với nhau thô bạo, không chừa cho anh một giây phút nghỉ ngơi. Nước bọt trào ra khỏi môi người đẹp, lẫn với nước mắt làm ướt cả mái tóc vàng óng tựa mặt trời. Luuk không trả lời, hắn cũng không buồn bực. Bây giờ hắn chỉ muốn cấy giống vào bên trong anh, để anh ta hoàn toàn mang theo giọt máu của hắn.

"Hoặc chúng ta có thể để sau cũng được." Hắn hoàn toàn có thể khiến anh quên đi kẻ kia. Nghĩ đến đây, bàn tay từ giữ chân anh thành vươn ra nắm lấy điện thoại, nhẹ nhàng mở mật khẩu rồi chụp vài bức ảnh nơi giao hợp, "Coi như là bằng chứng để bác sĩ không rời khỏi em."

"Đợi em tốt nghiệp rồi nghĩ đến chuyện có con sau nhé." Tinh hoàn hắn co giật, có vẻ như sắp xuất ra. Hắn vội vàng rút khỏi vách thịt nóng hổi, chẹp miệng tiếc rẻ. Tên nam sinh lật lại người anh, ngón tay nhấn nhẹ lên lỗ nhỏ trên đầu khấc. Dương vật hắn giật giật phun trào tinh dịch nóng hổi. Nhìn chất nhầy trắng đục nóng hổi trong lòng bàn tay, hắn chẳng nghĩ gì nhiều, trực tiếp bôi lên mặt bác sĩ, đổ vào miệng anh một phần. Luuk Herssen không những nhè ra mà còn chậm rãi nuốt vào, bờ môi đau rát thấm đẫm dịch nhờn. "Bác sĩ cũng biết điều đấy." Lúc này hắn lại mỉm cười, nụ cười y hệt với người đó. Trong giây lát, đôi mắt sưng đỏ của anh liền trào ra nước mắt tưởng chừng đã cạn.

*****

Cuộc sống ở học viện cũng không có gì quá đặc biệt, ngày Hội thao diễn ra, hắn nhanh chóng giành được giải nhất. Luuk Herssen vẫn bận bịu với những nữ sinh trong trường, đến tối, khi phòng khám đóng cửa, hai người bọn họ mới gặp nhau.

"Sao thế, bác sĩ nhớ em à?" Hắn cúi đầu nhìn người đang quấn quít dưới chân mình. Bác sĩ quỳ gối trước giường, hai tay nâng niu dương vật hắn rồi cuống quýt há miệng nuốt vào. "Kĩ thuật tiến bộ hơn hẳn đấy." Hắn vuốt tóc người kia, xuýt xoa vì cái lưỡi đó quét qua lỗ sáo. Yết hầu bác sĩ nhấp nhô lên xuống, nuốt sạch tinh dịch mà nam sinh yêu quý của mình xuất ra. Anh vén quần lót sang một bên, để lộ âm đạo ướt đẫm bao bọc món đồ chơi nhỏ, "Chúng ta có thể chứ?" Bác sĩ ngập ngừng hỏi, đáp lại anh là tiếng thở dốc của hắn.

"Tất nhiên rồi." Con ngươi hắn ngập tràn ý cười, "Em chưa bao giờ chối từ anh cả."
.
.
.
.
.
Fin.