Chapter Text
0. Thủy Tinh
Ngày xưa ở một vùng đất nọ có hai vị thần bảo hộ được người dân sùng bái, đó là Thần Núi và Thần Biển. Thần Núi cai quản vùng núi non hùng vĩ; Thần Biển trông coi vùng đại dương bao la. Mỗi người một vị trí, cùng nhiệm vụ bảo vệ loài người.
Nhớ lại nghìn năm trước, nội bộ các hải thần tranh giành đấu đá lẫn nhau, cuối cùng chỉ có một hải thần là Thần Biển lúc bấy giờ thống nhất được Hải Vực. Các thủy thần khác ở Thủy Quốc vô cùng kính nể, tôn làm thần bảo hộ vùng biển.
Thần Biển chỉ có một đứa con trai, xưng là Tinh Thạch Thủy Thần, hay được gọi là Thủy Tinh. Thủy Tinh toát ra phong thái của cơn sóng ẩn mình dưới mặt biển tĩnh lặng, từ tốn mà dứt khoát, từ nhỏ đã biết điều khiển sóng tránh khỏi thuyền của ngư dân.
Vào mỗi dịp mùa nước ấm, dân biển lại thấy thần bảo hộ của họ dẫn theo con trai đến nơi loài người sinh sống, chỉ dạy rất nghiêm khắc. Ông nói rất nhiều về thủy triều, vận tốc dòng chảy, những mảng kiến tạo rục rịch ngoài khơi xa và cách một vị thần bảo hộ điều khiển sức mạnh để theo dõi những chuyển biến tinh vi của đại dương. Biển cả vừa rộng lớn bao la vừa lắm thứ quỷ quái, có là thần thánh cũng chịu phép trước sự vô minh, vì vậy phải học.
Cậu bé lắng nghe. Mắt lơ đãng nhìn những con người đằng xa.
Lộng lẫy, hoàng hôn ngả sắc cam, đoàn người kéo những tấm lưới to gấp trăm lần họ, mảng mồ hôi phủ trên lưng lung linh như dát vàng. Rực rỡ, những con cá búng lách tách trên chiếc bạt bày ra giữa chợ gần bãi biển, vảy cá phản chiếu ánh hoàng hôn, ngư dân buôn cá như trao nhau ngọc ngà châu báu.
Phụ thân dưới ánh hoàng hôn nhìn người dân mà ông muốn bảo vệ, hình ảnh đọng lại trong đôi mắt cậu bé. Màu hoàng hôn hóa thành viên hổ phách, tròng vào cổ cậu từ đây.
Bình an chưa bao lâu, một cơn bão chưa từng có tràn vào đất liền.
Thiên nhiên luôn là thứ nằm ngoài kiểm soát. Sóng lớn đánh chìm cả ngôi làng ven biển, nước dâng, người dân chìm trong chết chóc. Cuồng phong lật tung mọi thứ lên trời, biển cả gào thét, át đi tiếng khóc than của mạng người nhỏ bé.
Thủy Tinh cố điều khiển cơn sóng tránh đánh vào chiếc bè sứt mẻ, tay cậu run lẩy bẩy. Quá sức, cậu trượt tay, sóng táp bè thành gỗ vụn, người cũng bị cuốn đi, mất hút.
Thân là thần bảo hộ, bảo vệ con người là trách nhiệm của Thần Biển. Nếu có trách, chỉ trách thần không đủ mạnh trước sự điên cuồng của đại dương.
Trong một khoảnh khắc, cậu bắt gặp đôi mắt của phụ thân. Chỉ trong khoảnh khắc tính bằng giây đó, Thần Biển toàn năng trong lòng cậu tựa như gỗ vụn, bị sóng đánh tan tành.
Những vị thần bảo hộ khác đã đến ứng cứu. Nếu không thể đẩy sóng dữ ngược ra khơi, Thần Núi thử nâng đất cao hơn, xây núi vững chãi, điều khiển hướng gió, lấy gỗ xây nơi tạm trú cho dân.
Đại nạn năm đó trở thành ký ức kinh hoàng.
Người người thêm kính trọng Thần Núi, yêu hận vặn xoắn, lại trách Thần Biển bất lực trước thiên tai. Phải biết, số mệnh con người lúc bấy giờ phụ thuộc hoàn toàn vào thần bảo hộ. Có rất nhiều đồn đoán, Thần Biển chểnh mảng trong việc đối phó, Thần Biển chỉ lo củng cố quyền lực, Thần Biển bắt tay với tà giáo. Có một số chuyện nên công khai, một số thì không. Trong lúc mắt biển hình thành, một nhóm hải thần cấu kết với quỷ quái vùng nước sâu đến Thủy Trấn nổi loạn, vua trở tay không kịp.
Chỉ có thể nói với dân chúng rằng đại nạn này chưa từng có tiền lệ.
Nỗi sợ trước một thứ vượt tầm kiểm soát biến con người thành đàn thú hoảng loạn, chỉ biết trút giận lên thứ đối với họ là hữu hình. Họ đập phá đền thờ thần, tín đồ rời đi, sức khỏe của Thần Biển suy yếu trầm trọng.
Chức thần bảo hộ bị khuyết vài tháng, nội bộ lại đánh nhau liên miên. Cho tới lúc Thần Trời – vua của các vị thần – đích thân chọn thần bảo hộ tạm quyền, Hải Vực và Thủy Quốc mới được một lúc yên lắng.
Thần bảo hộ có thể thay thế nhưng người thân thì không. Thủy Tinh mất cha.
Vị hải thần một thời thống nhất Hải Vực nay chui rút trong động, ba đời nhà thần chịu lời thóa mạ của người đời cho tới lúc nhắm mắt. Trong đầu cậu bé nứt ra thứ gì đó. Dẫu buồn nhưng cậu bé sớm nhận ra, cũng là điều duy nhất cậu hiểu rất rõ, đó là phải mạnh hơn.
Mạnh đến mức không thể lật đổ.
1. “Thần Đèn”
Đối với thần bảo hộ, linh lực giúp họ thi triển phép thuật như điều khiển vật chất, sai khiến yêu ma đã bị thu phục và tấn công kẻ thù. Có rất nhiều cách để tăng linh lực, tu luyện, diệt trừ yêu ma, được thần truyền lại, được dân chúng thờ phụng, hấp thụ cổ vật trong thành cổ… Có bao nhiêu cách Tinh Thạch Hải Thần đều thử qua, không bỏ sót cách nào.
Cho nên khi thần giới truyền tai nhau về một vị Thần Đèn sở hữu sức mạnh khổng lồ đang bị giam ở Cẩm Liêm Động, gã lập tức chú ý.
Giáo tông chỉ đường cho gã tới một hang động nằm sâu trong rừng, khuất sau dãy núi dài hùng vĩ. Dòng nước xói mòn đá vôi và tạo ra một đường hầm khổng lồ trong lòng đất, gọi là Cẩm Liêm Động. Đây là nơi Cha Tạo Hóa vứt bỏ những sản phẩm lỗi do người tạo ra. Lỗi nhiều thì chết sớm, lỗi ít thì thoi thóp, chung quy đã bị ném vào sẽ không có lối thoát.
Gã nhảy xuống hang. Ánh sáng chỉ chiếu đến ba bước chân, xương người rải rác trên đất, còn lại là bóng tối đặc quánh.
Bước chân nương theo ngọn đuốc leo lắt trên tay, men theo những tiếng rên rỉ vọng đến. Ánh sáng soi đến hai bên vách đá. Nhìn sâu hơn, một nhà lao nhốt quái vật dị dạng nằm la liệt dưới nền đất ẩm ướt. Chúng phát ra âm thanh the thé.
Màn đêm hun hút càng làm hang động không khác gì địa ngục.
Một người gầy tong teo nằm sâu khuất trong góc. Sinh vật duy nhất hoàn thiện ở đây.
“…”
Thủy Tinh muốn gọi nhưng một suy nghĩ ập tới. Gã im lặng một lúc, rồi siết nắm đấm.
Một luồng sức mạnh bật ra khỏi người. Cánh cửa phong ấn dễ dàng bị bẻ gãy và đổ sập, tiếng ré lên dập vào hang tối, vang vọng rồi im bặt. Tất cả biến thành một đống bùn nhầy nhụa, trôi thành dòng xuống mạch nước ngầm.
Sức mạnh đủ giết toàn bộ vật lỗi ở đây chẳng làm thứ đó sứt một miếng da.
Y giương đôi mắt kinh hãi.
Cánh cửa nát bươm dưới đất. Một đường thẳng bước vào, gã cúi xuống muốn mang thứ đó ra ngoài. Người kia kinh hãi, chui vào góc bật khóc, hai tay che mắt lại.
Chẳng thà đây là một kẻ ngông cuồng, gã có thể đấm hắn vài phát rồi kéo xác hắn về, còn đằng này lại là một thằng nhóc run lẩy bẩy đang vô thức bật phòng vệ, không chạm vào được cũng không bỏ về được, gã chẳng biết phải làm sao.
Gã ngồi nhìn Thần Đèn vang danh thiên hạ với nguồn sức mạnh vô biên, khóc lóc. Tiếng nước chảy róc rách liên miên, cứ như họ đã kẹt trong vòng lặp vô tận.
Lớp phòng vệ mỏng dần rồi tan biến. Y giương đôi mắt đỏ ngầu nhìn gã. Bây giờ mới để ý, một người bị nhốt trong bóng tối tuyệt đối suốt mấy ngàn năm, gặp ánh sáng đột ngột chắc chắn sẽ đau mắt. Gã tháo chiếc đai trán ra che mắt cho y, xoay nhóc một vòng, sờ nắn cánh tay, bắp chân, soi kỹ càng từng sợi lông cọng tóc.
Y cứ đứng trân ra nhìn.
– Ta sẽ mang ngươi tới Đền.
Gã bế y ra ngoài. Một vạn câu hỏi lẩn quẩn trong đầu gã chưa có lời giải, dù sao cũng nên để y trong tầm mắt. Trông vô hại nhưng người này trữ lượng sức mạnh quá lớn, chỉ sợ lỡ hành động không đúng, biết đâu lại giẫm phải mìn.
Cũng chẳng giống quả mìn hay bất kỳ thứ gì có thể phát nổ. Y nằm co ro trong lòng người lạ, cổ họng khạc ra vài âm tiết.
– … theo… n… ng…
Đi mãi đi mãi trong hang động chỉ loe ngoe vệt sáng, y cứ ngỡ vẫn còn kẹt trong nhà lao nếu không nghe tiếng trái tim kề cạnh.
Y không biết người này là ai, “Đền” người này nói ở đâu hay thậm chí người này đến đây cứu y để làm gì. Đối với một thứ đã bị Cha Tạo Hóa vứt bỏ ở bóng tối lạnh lẽo, lần đầu tiên y cảm thấy ấm áp.
Cuối cùng họ cũng ra khỏi hang.
Ánh sáng mặt trời chiếu vào đôi mắt lâu ngày chìm trong bóng tối, miếng đai trán mỏng phủ lên tầm nhìn như lớp sương mù. Gương mặt Thủy Tinh lẩn khuất sau màn sương, dưới hào quang chói lóa.
Y được mang đến trú ở đền thờ Thủy Tinh, được Tinh Thạch Hải Thần đặt cho cái tên Trường Sơn.
“Trường Sơn.”
Người nói vì tìm thấy y ở hang động nép trong dãy núi trải dài nên đã lấy tên này.
Y không thích nó, nó chẳng liên quan gì đến biển, nhưng vì là tên của ân nhân đặt,
“Trường Sơn.”
và vì mỗi khi được người gọi là Trường Sơn, lòng y lại được thắp lên màu hoàng hôn đỏ chói, một sức sống ấm áp và lạ lẫm mà y nghe ngàn lần vẫn muốn được nghe thêm lần nữa.
– Thưa đại nhân.
– Tập trung.
– Đại nhân thứ lỗi.
Mỗi ngày độ mặt trời lìa mây, đan sắc cam hoà vào biển lớn, y đợi Thủy Tinh ở một vách đá vắng người.
Hải thần nói Trường Sơn như một bình chứa linh lực, trữ trong người nhưng không biết dùng, cũng chẳng muốn dùng, nếu bị kẻ điên tấn công cũng không biết cách bảo vệ bản thân.
Người tập cho y cách điều khiển dòng sức mạnh cuộn trào trong người. Người đã chỉ dạy y nghiêm khắc, không để y vướng mắc điều gì, vậy là Trường Sơn đã có thể điều khiển một con sóng theo ý.
Y cuốn nước lên thành một vòi rồng khổng lồ ngoài khơi, to như trụ cột chống đỡ bầu trời, để rồi thả tay ra, trụ trời tan vào mặt biển.
Y giương mắt nhìn, chờ đợi.
Thủy Tinh nhìn vòi rồng đổ sầm xuống mặt nước, ánh mắt chẳng lộ ra chút gợn sóng.
Thời gian trôi qua, đầu óc Trường Sơn lại rong ruổi theo những con thuyền đang căng buồm ngoài khơi.
Cuối cùng Thủy Tinh lên tiếng.
– Trường Sơn có mong cầu điều gì chăng?
– Thưa đại nhân?
Gã bật cười.
– Thứ lỗi, hỏi như vậy có hơi đột ngột. Dạo gần đây ta có chút bất mãn, không biết tâm sự với ngươi thì có nên không…
Người thở dài, trông như đùa giỡn nhưng y nào dám lơ là.
– Giáo tông đương nhiệm ngỏ lời với ta. Hắn muốn hiến tế ngươi cho phiến quân đổi lấy vùng rãnh sâu phía Đông. Hắn cho rằng ta không biết hắn cấu kết với phiến quân đó, xem ra cũng có nghe về ngươi. Đường đường là một giáo tông đứng đầu giáo phái thờ Tinh Thạch Hải Thần, hắn đã không giúp được nhiều cho ta, đằng này còn hiên ngang qua mặt ta.
Nhưng quả thật ở vùng vành đai di động lại có rãnh sâu, nếu chứa chấp mầm mống bạo loạn thì sau này càng phiền phức. Giao dịch này không phải không có lý…
Mặt Trường Sơn tái lại.
– Ý của người là…
Thủy Tinh cười, nói.
– Khoan lo. Ta thì nghĩa như vậy thiệt nhiều hơn lợi. Trường Sơn là một cậu bé rất thông minh, nếu chỉ dùng làm vật trao đổi thì quá uổng phí. Hay là chúng ta cùng chơi một canh bạc đi! Ta muốn ngươi đến rãnh sâu dẹp phiến quân, sau đó về đây làm Tân Giáo tông.
Trường Sơn có khao khát điều chi chăng? Pháp khí? Nữ nhân? Hay được trọng vọng? Bất kỳ thứ gì ngươi mong cầu, chức vị này đều có thể đáp ứng cho ngươi.
Chỉ là nếu không thành công thì ta đành phải để mất vùng yếu điểm.
Ta cho Trường Sơn một cơ hội. Tự quyết số phận của mình hay trở thành vật để người khác trao đổi, cái này tùy vào năng lực của ngươi.
Có đáng không?
Một câu hỏi bỏ ngỏ, y không có câu trả lời.
Giọng người đều đều như sóng vỗ vào bờ. Đôi mắt mượn tạm ấm áp của hoàng hôn để gửi cho y.
Một chút thực tâm cũng không nhìn ra.
– Trường Sơn làm được mà, đúng không?
Giáo tông Trường Sơn luôn căn dặn môn đồ của mình: Thần của họ dạy rằng số phận của họ nhất định phải do họ quyết.
Năm đó, một người chỉ vừa học được thuật độn thủy và một vài thuật lạ khác đã cả gan cầm quân đến rãnh sâu dẹp loạn. Cứ tưởng cậu ta bỏ mạng trong hàm thủy quái, vậy mà nhờ một khắc xuất thần, Trường Sơn đã có thể toàn mạng trở về, đã vậy còn đánh cho phiến quân một trận đại bại.
Bây giờ số phận của Trường Sơn đã do y tự nắm lấy.
Y học phép từ một vị hải thần, học cầm quân cũng từ một vị hải thần, đến ý chí cũng từ vị hải thần đó dạy.
Y đã quyết. Số phận của Trường Sơn là tin vào quyết định của Tinh Thạch Hải Thần.
2. Công chúa
Vùng đất nọ có một nàng công chúa xinh đẹp. Năm đó, chúa phương Bắc một mực đòi cưới công chúa. Vua cha vô cùng cưng chiều con gái, không nỡ gả con cho bạo chúa nên quyết định kén cho nàng một chàng rể vừa xuất chúng vừa hợp lòng dân, ngoài ra còn đường đường chính chính trở thành vị vua kế nhiệm.
Đàn ông tứ phương đổ đến. Sau phần so tài từ trí tuệ đến thể lực, nổi bật nhất có hai người là con trai của Thần Núi đương nhiệm và con trai của Thần Biển một thời.
Cả hai đều tài giỏi, nhà vua vô cùng bối rối.
Sau một lúc bàn bạc với quan thần, vua hạ lệnh, ai đem lễ vật đến trước sẽ có được công chúa và ngai vàng.
Lễ vật bao gồm: một trăm ván cơm nếp, hai trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi.
Voi chín ngà, Gà chín cựa, Ngựa chín hồng mao, ba loại linh thú tốn rất nhiều linh lực để luyện thành.
Muốn có voi chín ngà phải tìm bạch tượng chết ngay lúc núi lửa phun trào, tách căn nguyên ra làm chín phần, ướp xác trong bình nung bằng đất đỏ cất ở đền thờ, sau chín đêm trăng tròn nhập thành voi chín ngà.
Muốn có gà chín cựa phải tìm gà đen năm cựa trong vùng núi cao, con này phải kinh qua chín trăm chín mươi chín trận thắng, thả nó xuống từ đỉnh núi lạnh cắt da mà vẫn sống sót chạy xuống chân núi, tách căn nguyên làm chín phần, hứng chín ngày nắng cực đỉnh vùng núi cao để nhập thành gà chín cựa.
Muốn có ngựa chín hồng mao là vất vả nhất, tìm con ngựa quay đầu lại trong bầy tám con, cho chạy chín ngày chín đêm không ngừng nghỉ, con nào sống sót, tiếp tục tách căn nguyên chín phần, phơi qua trăng máu vùng trung du.
Nghe qua thôi đã thấy vô cùng tốn sức.
Có đáng không?
Những gợn sóng trên váy nàng công chúa chiếu lấp lánh khi nàng bước xuống bậc thang, cúi chào hai người đàn ông xuất chúng.
Giáo tông Trường Sơn đi theo phò tá Thủy Tinh. Từ phía sau, chỉ có y để ý ánh mắt của công chúa dừng lại ở Sơn Tinh rất lâu, và chỉ mỗi y để ý từ lúc công chúa bước lên những bậc thang dát vàng và ngồi chễm chệ ở nơi cao nhất, ánh mắt của Thủy Tinh không rời nàng một giây.
Vậy mà chẳng ai để ý vết móng tay hằn sâu trên da y, tấy đỏ.
Đoàn tùy tùng của hai vị thần trở về. Cung điện tráng lệ dưới hoàng hôn như được bọc bằng vàng khiến người ta lóa mắt.
Thủy Tinh thong dong ngắm nhìn cung điện nhưng y biết người đang suy tính rất nhiều.
– Chặng đường sắp tới chắc chắn sẽ rất gian nan. Ngươi thấy đó, toàn là linh thú vùng núi. Có lẽ ta sẽ xuất phát ngay trong sáng mai.
– Tốn nhiều công sức như vậy có đáng không?
Suy nghĩ trong đầu chợt vụt ra, Trường Sơn rối rít tạ lỗi.
Người vẫn bình chân như vại. Một lời khẳng định như con dao găm thẳng vào lòng y.
– Ta muốn công chúa.
Hoàng hôn ủ sắc ấm.
– Có ngươi bên cạnh ta nên không cần phải lo đâu.
Bình minh. Thủy Tinh cùng thân tín là Trường Sơn lên đường luyện linh thú.
Tinh Thạch Hải Thần hóa thân thành chàng tiều phu tên Sơn Thạch, sống cùng bằng hữu tên Trường Sơn ở một túp lều dưới chân núi Viêm Lam. Tương truyền nơi đây từng là núi lửa, dung nham phun trào tạo ra lớp địa chất hiện tại. Trăm năm nay chưa thấy núi lửa rục rịch gì nên người dân dần chuyển về vùng này sinh sống.
Ngày ngày hai chàng tiều phu lên rừng lấy củi mang xuống chợ bán và sẵn tiện nghe ngóng về loài bạch tượng, đêm đêm trở về túp lều lợp tranh.
Trường Sơn rất thích uống trà, vừa hay Sơn Thạch lại thích pha trà, vậy là đồng điệu điểm đó. Buổi sáng họ không có quá nhiều thời gian để đàm chuyện nên thưởng trà phải dời lại buổi tối. Đây là trà an thần dễ ngủ, coi như một công đôi chuyện.
Sơn Thạch trượt tay, nước nóng đổ lên da.
Trường Sơn hoảng hốt chạy lại xem. Y dùng thuật chữa trị, vết thương chẳng mấy chốc đã lành.
Người luyện được phép tự chữa trị trên đời này đếm trên đầu ngón tay, đã vậy còn can thiệp vào cơ thể người khác, ngoài thần trên Thiên Đình, có khi nhân gian chỉ có mỗi Trường Sơn.
– Trộm nghĩ lúc nào ta gây ra hậu quả, Trường Sơn đều xử lý giúp. Nếu nghĩ theo nhân quả thì có phải ngươi đang gánh quả thay ta không?
– Bề tôi tận trung với chủ là điều hiển nhiên. Người không cần bận tâm.
– Ta với ngươi nào chỉ là chủ tớ? Nào, qua đây ngồi. Ngươi đi cùng ta lâu như vậy, những lúc như thế này không cần quá trọng lễ nghĩa đâu.
Sơn Thạch cười, uống cạn tách trà nóng. Trường Sơn bên cạnh thả lỏng theo.
– Nếu chỉ tin vào một giả thuyết, ngươi tin nhân quả sẽ hiện diện như thế nào?
– Thần chưa hiểu ý của người.
– Là ngươi tin vào “kiếp trước làm nghiệp ác, kiếp sau lãnh quả báo” hay “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”?
– Thần không phải thần linh nên không thể thấy tiền kiếp. Chuyện nhân gian trước mắt là đời cha ông làm phước tích đức, đời sau con cháu được nhờ. Chuyện gì thấy trước mắt thì tạm tin vậy. Nhưng tại sao người lại hỏi?
– Chợt nghĩ đến thôi. Nếu chúng ta cởi bỏ linh lực để làm hai chàng tiều phu ngày ngày thưởng trà, không biết sẽ là phước lành hay quả báo đây…
Sinh ra làm thần, bị tròng trách nhiệm vào cổ từ lúc lọt lòng, là phước lành hay quả báo?
– Vận mệnh của Tinh Thạch Hải Thần là làm việc lớn. Bị giam cầm ở vùng hẻo lánh này là phí phạm ân huệ trời ban.
– Vậy sao…
Sơn Thạch, thân là hải thần, nhưng rất được lòng người dân trong vùng. Một ngày, gã biết được muối là vật xa xỉ trong vùng thì tìm cách cho người dân có muối. Hóa ra vùng đất đỏ cũng có cỏ tranh. Cả làng mài mò lấy lá tranh lợp mái còn dư đem ra đốt, tro có vị mặn thay muối, vậy là có muối của rừng.
Ai cũng mừng rỡ. Gã còn hào sảng hứa sau này nếu đến biển chắc chắn sẽ mang thật nhiều muối biển về làng.
Nhìn Sơn Thạch hòa thuận với dân làng như thế này, Trường Sơn càng chắc chắn rằng y đã phụng sự đúng người.
Tháng ngày trôi qua, lúc Sơn Thạch mang về một con voi trắng cũng là lúc núi lửa lục đục phun trào. Gã đoán trước nên gọi người dân mau rời đi, một mình với con thú ở lại chịu đựng cái nóng dần bỏng da.
Chuyện cần làm đã làm xong. Luyện được voi chín ngà, vị thần ngã rạp xuống đất, phổi bỏng rát như bị dung nham thiêu đốt.
Trường Sơn vội vã chạy tới cứu.
Nhìn mặt mũi Sơn Thạch đã cháy đen, lòng y đau khôn xiết. Y vừa khóc lóc vừa hỏi, ngọn lửa màu tím của thuật chữa trị bừng lên.
– Như thế này có đáng không?
Hải thần cười như chuyện cỏn con.
– Đáng mà.
Tinh Thạch Hải Thần vẫn lấy tên Sơn Thạch, sống cùng bằng hữu tên Trường Sơn ở một căn chòi cạnh chợ dưới chân núi Vĩnh Phong. Tương truyền rằng đỉnh núi này quanh năm lạnh lẽo, chỉ có gió và băng chứ không có tuyết. Người dân chỉ có thể dựng làng dưới chân núi, đợi trời ấm hơn sẽ lên rừng tìm thảo dược.
Ngày ngày hai chàng thương nhân ra chợ buôn bán và sẵn tiện nghe ngóng về loài gà đen năm cựa, đêm đêm trở về căn chòi đơn sơ.
– Ta cứ nghĩ Sơn Tinh sẽ có ưu thế, hóa ra hắn vẫn đang loay hoay như ta.
Sơn Thạch và Trường Sơn lại uống trà đàm đạo.
– Người có thấy vua loài người thiên vị không? Sính lễ toàn là linh thú tìm trên đất, đã vậy phải tu luyện trên đất, hải thần như người phải tốn thêm một khoản linh lực để thích nghi.
– Có, ta có biết. Không biết là chủ ý của quan liêu hay công chúa, nhưng trong ngày tranh tài nàng đã nhìn Sơn Tinh rất lâu, xem ra trong lòng lúc đó đã có câu trả lời rồi…
Trường Sơn mân mê ly trà nguội dần, không đáp.
Mặt nước chao đảo bên trong ly trà.
– Xem ra người rất để tâm đến công chúa…
– Tất nhiên rồi! Dù là nữ nhân nhưng nàng vẫn mượn danh nam nhân để tham gia vào việc triều chính. Một người vừa tài giỏi vừa xinh đẹp, đã vậy còn mang tham vọng lớn, nếu có thể thành hôn với công chúa, nàng sẽ trở thành hậu phương vững chắc.
– Người không buồn sao?
– Chuyện gì?
– Công chúa cảm mến Sơn Tinh.
Sơn Thạch uống một ngụm trà, trên mặt không chút biến chuyển.
– Chà… Bởi vậy mới nói, chỉ có tình yêu thuần khiết là không thể cưỡng cầu. Nàng yêu ai, ta không thể ép.
Trường Sơn dừng tay.
Mặt nước sóng sánh, nhẹ dần rồi yên bề.
Sơn Thạch nhàn nhã nói tiếp.
– Nhưng những thứ không phải tình yêu thì khác. Chỉ cần mang sính lễ tới trước, nàng có yêu ta hay không cũng không còn quan trọng nữa.
Làng chợ ở núi cao nhưng vẫn có nước. Hệ thống dẫn nước vô cùng phức tạp ở đây làm Sơn Thạch sinh ra hứng thú. Gã chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào, không biết có thể mang về Giang Vực được không.
Gã cứ hỏi mãi hỏi mãi thì sinh ra phiền toái. Người dân trong vùng nhìn gã cứ như kẻ lập dị. Chẳng mấy chốc tiếng xấu đồn xa, bây giờ sạp chợ của Sơn Thạch chỉ mỗi Trường Sơn còn ghé.
Trường Sơn cảm thấy quản trị con người là việc rối rắm nhất trần đời, vậy mà sau vài tháng sinh sống, Sơn Thạch lại chiếm được cảm tình của người dân.
Sơn Thạch đoán năm nay lạnh hơn mọi năm nhưng trước khi băng tan, một vài loài thảo dược quý được dịp mọc lên như nấm. Người dân chịu lạnh một chút để lên núi thì tha hồ kiếm thuốc quý.
Mùa đông năm đó, phiên chợ nhộn nhịp hẳn.
Người dân hỏi gã là thần thánh phương nào, bảo nhau lập đền cúng bái.
Trường Sơn thấy đây là cơ hội tốt để truyền giáo, tự nhận hai người là môn đồ của Tinh Thạch Hải Thần.
Vừa nghe tên, người dân liền thay đổi thái độ, hùa nhau đuổi hai người đi.
Mới vài ngày trước còn muốn xin bái thần, bây giờ đã trở mặt.
Bọn họ vẫn còn sợ cơn bão dữ năm đó. Bọn họ chắc chắn không quên ba đời nhà thần bảo hộ thất bại thảm hại trước cơn bão đó, trong đó có Tinh Thạch Hải Thần, tên con trai của hắn.
Trường Sơn lo lắng nhìn Sơn Thạch. Chỉ thấy Sơn Thạch buồn nhưng vẫn cười trấn an y.
– Không cần lo cho ta. Ta quen với việc này rồi. Chính vì vậy, ta càng phải trở thành vua của bọn chúng. Cho chúng biết tộc của ta không chỉ có những kẻ nhục nhã.
Cả hai dọn ra khỏi chợ, tìm nhà hoang trên núi tiếp tục luyện thú.
Chuyện cần làm đã làm xong. Luyện được gà chín cựa, hải thần suýt chết cóng ở đỉnh núi, lại nhờ Trường Sơn tìm thấy xác đang nằm lăn lóc dưới chân núi, toàn thân cứng ngắc.
Ngọn lửa tím một lần nữa được thắp lên. Nhìn hải thần run bần bật trong vòng tay, Trường Sơn đau lòng tới mức không thể khóc, hỏi.
– Như thế này có đáng không?
Câu trả lời của gã vẫn vậy.
Chốc lát, lòng y lạnh ngắt…
Trường Sơn lại suy nghĩ, có cách nào giúp Sơn Thạch bớt khổ sở không?
Thật ra không phải không có cách. Phải xem y liều lĩnh tới mức nào thôi...
