Actions

Work Header

xe đò về quê

Summary:

về quê ăn tết và đủ thứ chuyện trên đời...

Notes:

fic xàm gõ vội lúc dọn nhà=))))nhưng mà cũng chúc mọi người năm mới vui vẻ, valungtung ngọt ngào nha.
ai chưa có ny thì có ny, hông có ny thì săn được vé, gặp được idol. còn mà có nyc mà muốn lò vi sóng thì... lò vi sóng nhe 🥺

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

hai chiếc xe đò đỗ xịch bên bến, trước ngổn ngang hành lí và hơn chục hành khách đã chờ dài cổ từ lâu.

đi xe đò đã mệt mà còn "delay", khốn khổ khốn nạn cái thân về quê ăn tết. Phúc nghĩ vậy.

và khốn nạn nhất chắc phải kể đến sự có mặt của một người vốn dĩ không nên có mặt, tại đây, ngay lúc này.

Duy Thuận đến trước chuyến xe khoảng mười phút. cởi khẩu trang thở hắt vài hơi, rồi ảnh yên vị trên cái ghế chờ. Thuận tuyệt nhiên không thèm bận tâm xem người ngồi ghế kế bên mình là ai. mà hơi đâu bận tâm làm gì, đây không rảnh!

nói vậy thôi, chứ mắt ảnh cũng láo liên liếc dọc xem ai kia có phản ứng gì không.

Phúc đằng hắng một cái to đùng cho không khí đỡ sượng, rồi nhổm dậy chuẩn bị đổi ghế. nhưng mà Phúc xui hơn Phúc nghĩ, đôi ghế Phúc nhắm bị đôi chim cu nào đó chiếm mất rồi. đã vậy đôi chim cu còn hít nhau như nam châm, dính suốt từ khi xuống taxi đến lúc vô bến chờ.

trời hại Phúc, đó là đôi ghế cuối cùng. ừ, muốn chơi tui hả, được thôi! vậy là Phúc đặt phịch mông xuống cái ghế cũ.

Thuận mắc cười lắm rồi, rất muốn bật cười thành tiếng là đằng khác. cái mũ tai bèo của Phúc phập phồng theo từng nhịp thở gắt gỏng của người kia. láo xinh là vậy á hở?

- hai chuyến xe cuối nghe!

anh lơ xe "loa" nhiệt tình, cứu Phúc khỏi cái thằng cha thấy ghét đang dán mắt lên mình.

xe số 5 và xe số 7.

Phúc đi xe số 5. hai tuyến đường cũng khác, may quá dứt được ở đây. lúc thu dọn hành lí Phúc cũng không tập trung lắm, tiện tay vơ luôn cái túi sát bên hông người kia, làm Thuận ngớ người. ủa?

Phúc cũng chưa ý thức được mình đang cầm cái gì, của ai, nên đi tuốt luốt. lòng ẻm còn đang mừng thầm cắt đuôi được thằng người yêu cũ nữa chứ!

nhưng mà đã nói rồi, Phúc xui tận mạng. chia tay chưa được hai năm mà ẻm đã quên mất quê của thằng cha người yêu cũ cũng sát rạt quê mình. vậy là hai đứa đi cùng chuyến. Phúc còn tiện tay xách giúp túi quà tết cho Thuận nữa.

đúng là tình cũ không rủ cũng tới.

lúc này Phúc đã yên vị trên cái ghế gần cuối xe, lòng thầm mong "bạn đồng hành" ngồi ghế bên sẽ biết điều và lịch sự một chút. vì đường về cũng chẳng dài lắm nên thôi thì ai cũng nhường một xíu cho chuyến đi thoải mái là được.

ấy chết! Phúc cúi xuống chân mình. ẻm hốt hoảng nhận ra cái túi kia không phải là hành lí mình đem theo.

chẳng lẽ là đồ của thằng người yêu cũ? chết tươi, chết ngắc, chết không kịp trăng trối luôn!

giờ thì làm sao mà trả? không lẽ nhắn tin lại?

chặn từ đời tám hoánh rồi. người ta lại nghĩ mình kiếm cớ bắt chuyện...

vậy giờ tính sao đây?

cành cạch.

khách di chuyển lên xe đã tới đợt cuối. Thuận hiên ngang đi đến cái ghế Phúc đang ngồi.

- anh... ơi?

Phúc giật bắn mình, vô thức mở miệng.

- ơi? à, tui ngồi chỗ này

Thuận chìa vé xe ra cho Phúc xem.

Phúc khi này mới vỡ lẽ mọi thứ. trời xui đất khiến, không những quê gần, chung xe, mà còn chung ghế. nhưng mà may quá, đỡ phải chủ động nhắn tin.

- anh... à, ý tui...

xịt... tạch tạch tạch.

xe bắt đầu rồ ga chuyển bánh. má ơi, sao không báo gì hết vậy? (anh lơ xe đang ngắc ngứ với cái loa tự nhiên chập mạch, rõ khổ)

chiếc xe lắc lư, mùi xăng đột nhiên ngập trong không khí làm Phúc muốn ngộp. Thuận móc túi Phúc lấy khẩu trang đưa vào tay cho em. chia tay rồi mà còn nhớ thói quen người ta nhét khẩu trang trong túi quần. có ai ngộ vậy không?

- cảm ơn

Phúc chụp khẩu trang ngay lên miệng, không quên cảm ơn thằng người yêu cũ của mình.

chuyến xe có đủ kiểu người, không những ồn mà còn hỗn tạp, muốn say xe nằm im một cục cũng hổng được. Thuận thì như bình tĩnh lắm. ảnh ngó ngó cái túi dưới chân Phúc mà không dám lên tiếng, sợ đánh động "bệnh nhân" thì tội nghiệp lắm.

ủa, mà mắc gì tội nghiệp?

xe đi bon bon, cũng êm. Phúc lúc này mới bớt say phần nào, rồi ngủ luôn.

mặc kệ cho mùi xăng xe hòa chung mùi đủ thứ đồ như trái cây, gà (?), hay cả mùi nước hoa nước bông, dầu gió,... thì Phúc vẫn cứ là chợp mắt ngon ơ để qua cơn biêng biêng trong người.

mở mắt ra, ẻm thấy mình đang cầm ống tay áo khoác của thằng cha kia.

say xe quá bị rồ, chắc vậy.

Thuận cũng ngủ mất tiêu. hai đứa y như con nít đi xe đò, lên xe là ngủ thẳng cẳng. mà Phúc đâu có muốn ngủ, ẻm say xe chớ bộ!

Phúc vẫn nắm cái ống tay áo. lòng em bâng khuâng nhiều điều lắm. ai biểu ngồi gần cái thằng này làm chi...

người ta ồn ào hỏi han nhau chuyện về quê ăn tết, nghe vui thấy mồ. chẳng bù cho Phúc, đợt về này chuyến xe hổng vui vẻ gì. mùi xăng xe, hơi người nồng quá.

Thuận cũng tỉnh đã lâu, nhưng mắt cứ nặng trĩu do mệt. dạo này thức khuya cày cho xong công chuyện sớm để mau được về quê, nên ảnh héo hon uể oải là phải.

hai đứa mỗi đứa nhìn mỗi hướng mà cùng bồi hồi trong lòng nhiều chuyện cũ.

mấy bà thím, ông bác trên xe chuyện trò rôm rả. tụi con nít đứa thì mè nheo, đứa thì quậy tung trời, đứa thì bị bệnh còn hỉ mũi rõ to. đám thanh niên như Phúc đứa thì cắm tai nghe ngồi im như thóc, đứa thì cũng góp chuyện với mấy ông bà bô bô. kể ra cũng có không khí đó chớ.

khi những dãy nhà san sát bắt đầu lùi dần về xa, và những khoảng trống của màu xanh cây cỏ, mấy rặng dừa nước, đồng mạ mới gieo... hiện ra, Phúc xúc động quá chừng.

xúc động thôi cũng được đi, nhớ nhà nhớ cha má thôi cũng được đi...

cơ mà Phúc chả cản nổi mình nhớ cái thằng ngồi kế bên. hai cái ghế dính sát rạt mà lòng thì như cách nhau nửa vòng trái đất.

trộm vía, tâm trạng của Thuận cũng chả khác gì Phúc.

chia tay gần hai năm, nhưng hai đứa vẫn nhớ rõ những kỉ niệm từ ngày đầu cho đến lúc chia tay. không phải cái gì cũng là mãi mãi, ai đến ai đi là tùy duyên... ừ, tự dặn lòng vậy đó, mà cứ nhớ hoài.

Thuận là cái kiểu điển hình, đứa nào chia tay xong càng bình ổn ngoài mặt thì càng lụy khùng lụy điên trong lòng. còn Phúc á hả? vừa sượng vừa khoái, vừa ngại ngại cái gì á.

lúc này nhìn lại, Phúc thấy hai đứa cũng chả khác gì lắm hồi mới yêu.

Thuận sau gần hai năm cũng có nhiều đổi khác, soi mạng xã hội ảnh là biết mà. suy cho cùng cũng là tự Phúc canh cánh hình bóng ngày xưa của người ta trong lòng.

chắc cũng lâu lắm rồi mới ngồi cạnh nhau như vậy, mới để nhau thoải mái sau những gì đã xảy ra. chuyện thì ai cũng biết, chia tay vì cái lí do muôn thuở là không cho nhau cảm giác an toàn.

lúc đó, Phúc nhớ rõ mình đã khóc như thế nào. lớn già cái đầu mà còn vì một thằng không ra gì khóc lóc, Phúc đã nghĩ như vậy. giờ ngẫm lại cái sự không ra gì kia cũng chỉ là một chút nông nổi không đáng kể.

bằng chứng là Thuận rất chiều Phúc, cưng Phúc hơn trứng mỏng. hai đứa cũng cho nhau không gian riêng và nhịp sống riêng, cũng tôn trọng nhau như bao cặp đôi hạnh phúc khác.

vậy mà...

mà sao nhỉ? sao lại đến nước chia tay không hòa bình nhỉ? cũng chẳng phải lên mạng kể khổ, bốc phốt nhau, nhưng tại sao lại như vậy nhỉ?

Thuận vốn là một nhà văn, một KOL có tiếng, và Phúc cũng là một đạo diễn hình ảnh hoạt hình, một họa sĩ vẽ minh họa sách. lối sống cũng chẳng khác gì nhau.

vậy tại sao lúc đó, cả hai lại lựa chọn buông tay?

bịch.

chiếc xe lại đánh tròng trành theo hướng cái "ổ voi" to đùng.

Phúc chao đảo rồi ngã về phía Thuận, làm ảnh giật mình khỏi cơn mơ. hoặc nói đúng hơn là hết cớ làm bộ ngủ. tóc em nhỏ mềm mềm đâm vô cơ hàm của Thuận.

thoạt tiên ảnh hơi bất ngờ, rồi cũng theo bản năng đưa tay ra đỡ.

- hết chỗ ngã hở?

Thuận nói, sau lớp khẩu trang đen thui là cái miệng đang ngoác phải nói là tận mang tai.

- ai biểu ngồi đây chi rồi hỏi?

Phúc đáp lại bằng một câu hỏi khác. đó, cái nết vẫn láo xinh như vậy, hèn chi Thuận đâu có nỡ để ai khác bắt đi.

- không lẽ lên nóc xe ngồi? rồi sao, có định ngồi dậy không? hay nằm vậy luôn cho thoải mái?

Thuận lại hỏi. chương trình đố vui có thưởng hả? mà trả lời đúng thì thưởng gì? thưởng quay lại với người yêu cũ hả?

Phúc định ngồi dậy nhưng Thuận kéo áo Phúc lại, thành ra Phúc vẫn nằm trên vai người ta. đó, coi thấy ghét chưa, cứ rủa thầm chuyến xe bão táp mà quên rằng mình cũng còn xíu xíu gì đó với bồ "cũ".

vậy cho xin rút lại câu trên. không phải tình cũ không rủ cũng tới, mà là còn duyên.

giới trẻ bây giờ hay có mấy câu kiểu "còn nhìn là còn thương", "còn cười là còn khổ", chính xác là để miêu tả mấy tình huống như này.

Phúc cũng ngẩn người, rồi chợt thấy, hóa ra vai thằng người yêu "cũ" của mình êm vậy.

- ừ, vậy cho tui dựa nhờ

Phúc nói vậy thì Thuận biết vậy, còn dạn dĩ đưa tay quàng vai người ta nữa.

- hết cái nói rồi hả? lâu rồi mới gặp lại mà?

Thuận cười, trời ơi, ai cho mà cười?

hồi đó Phúc cũng đổ Thuận vì ảnh cười, chứ còn gì nữa.

lúc đó cũng tựa tựa lúc này. Thuận nhuộm tóc trắng, vuốt đầu chôm chôm, ngồi bàn bạc với Phúc và biên tập về ý định chuyển thể truyện thành phim hoạt hình.

tuy không nhớ được cái sườn ý tưởng là gì, nhưng chắc chắn hôm đó về, Phúc nhớ mặt anh nhà văn. còn nhớ ảnh cười đẹp ra sao nữa.

Thuận cũng y chang. bữa đó bàn bậy bàn bạ chứ có nhớ cái khỉ khô gì đâu. về nhà mở bản thảo ra ngồi soạn còn chưa biết gõ chữ gì, chỉ biết là em họa sĩ đeo kính tròn xinh lắm, cười lên thì có má lúm, tóc xoăn nhìn ngoan ơi là ngoan thôi...

đó là buổi đầu. về sau chắc còn ngọt ngào hơn nữa. hai người đều tinh tế và nhạy cảm, chỉ là cách thể hiện đôi lúc có hơi trái chiều. cơ mà hình như cũng vì vậy mà rạn nứt. bởi lẽ, mỗi người đều có cách xây dựng thế giới riêng khác nhau, tô vẽ cho thế giới đó với trí tưởng tượng và tiêu chuẩn lí tưởng... thành ra khi lỡ làm một điều gì đó, dù chỉ trái với tưởng tượng chút xíu, cũng đủ làm người kia phật lòng.

- anh đừng có lòng vòng né tránh nữa! không còn tình cảm nữa thì nói đi?

Phúc đã hét vào mặt Thuận như vậy. Phúc còn nhớ, lúc đó ở nhà Thuận, hai con mèo ú Ni, Na co ro trong góc, vừa sợ vừa buồn thiu.

Thuận thì im lặng. sao mà anh trả lời được, vì thực chất có hết yêu, hết thương gì đâu?

- Ni, Na khỏe không... anh?

Phúc bất giác hỏi.

- khỏe, mà hình như thiếu hơi người ta nên hai đứa nó hết mập rồi

Thuận đáp, tay vẫn chưa rời vai em nhỏ.

có lẽ xa nhau từng ấy năm cũng đủ dạy cả hai nhiều bài học về sự trưởng thành.

mà đúng thật. không những Ni, Na, mà cả bố tụi nó cũng gầy xọp đi trông thấy. mấy đứa nhỏ nhà Phúc không có Thuận cũng chẳng còn ai chơi đùa vui vẻ như trước nữa.

- thiếu hơi ai?

Phúc lại hỏi. tự nhiên sống mũi em cay cay. chuyến xe đò hôm nay không phải ngẫu nhiên. bàn tay vận mệnh phải chăng sắp đặt cả hai gặp nhau trên chuyến xe này để hóa giải bao nhiêu mâu thuẫn khó giãi bày? hay chăng là để cất lên tiếng lòng hằng chôn giấu sau gần hai năm qua?

- anh nói ra Phúc có cười anh không?

Thuận lại hỏi. có vẻ anh rất đam mê với những câu hỏi, dù biết chắc câu trả lời.

- còn tùy, nhưng giờ tui đang cười rồi đó. anh giỏi chọc tui cười thiệt

Phúc cười nhẹ, mắt hướng ra cửa sổ. thấy trăng rồi.

mùi dầu gió cũng nhẹ đi phần nào, nhường chỗ cho mùi ái muội giữa cặp người yêu cũ đang tâm tình.

- thì... Ni với Na nhớ Phúc lắm

không ngoài dự liệu của Phúc. trả lời khá, thưởng.

Phúc móc trong cái túi đeo chéo trước ngực ra một thanh kitkat, bẻ làm đôi.

- cho anh đó

Phúc chìa cho Thuận.

- nhưng em chưa trả lời

Thuận ngơ ngác.

- anh có hỏi đâu, anh đang khẳng định mà?

Phúc nói, rồi ngước mặt lên mắt đối mắt với Thuận.

- à mà, hôm nay không chỉ là hăm bảy tết. hôm nay còn là lễ tình nhân nữa

Phúc lại nói, nói tỉnh rụi như chuyện một cộng một bằng hai.

- ừa, nhưng chỉ có người yêu mới tặng socola cho nhau mà, phải không?

Thuận nói, nhận nửa thanh kitkat Phúc đưa.

sau tất cả những gì trải qua trên cùng một đoạn đường, Phúc chợt thấy năm nay mình khang khác.

chắc lớn rồi, đến tuổi lập gia đình rồi.

Thuận cũng vậy, ảnh biết mở lòng rồi chăng?

năm mới không chỉ có sự vật thay đổi, mà chắc lòng người cũng đổi thay. với Phúc và Thuận là theo nghĩa tích cực.

năm mới, người yêu cũ cũng thành người yêu mới. những chuyện từ vài năm trước cũng đã cũ, vậy phải viết tiếp chương mới cho cuốn tiểu thuyết đời mình. Thuận nghĩ bụng.

quả là nhà văn, suy nghĩ cũng văn vở gớm.

- hăm chín anh qua nhà em được không?

Thuận lại hỏi.

- được, mà qua chi á? đi cả năm không biết mệt hở?

Phúc lại trả lời bằng câu hỏi khác.

- như anh đã nói, mà lâu rồi, trước khi...

Thuận hít một hơi sâu.

- trước khi hai đứa mình chia tay. anh đi đâu có biết mệt bao giờ, chỉ cần điểm đến đó có em

thấy ghê. trời ơi sến quá.

nhưng mà Phúc thích.

Phúc cười, lộ rõ lúm đồng tiền ngày xưa Thuận hay chọt lúc buồn chán. đúng là em nhỏ này lúc nào cũng xinh. và hơi láo nữa.

- biết rồi. biết mấy người muốn sao rồi...

Phúc đáp.

- vậy... có còn "không còn tình cảm thì..."

Thuận nói chưa hết câu, Phúc đã chặn miệng.

- anh im đi nha! tui nói tui biết rồi!

Phúc đỏ mặt nhắm mắt. được rồi, cái đó Phúc sai.

mọi người trên xe gần như ngủ hết, và may là hai đứa nói chuyện cũng thầm thĩ thầm thì thôi. chứ ai còn thức mà bắt gặp cái màn gương vỡ làm lành này, chắc có mà cười chết ngất.

vậy đó, đi chung chuyến xe, quay lại với bồ cũ.

tết này chắc bánh chưng bánh tét cũng đậm đà hơn hai cái tết qua. tết này chắc bánh mứt kẹo dừa cũng ngọt hơn hai cái tết qua.

tự nhiên lòng Thuận nao nao. thèm thơm má, thèm ôm eo, thèm ngó em Phúc mỗi ngày.

chắc là lại biết yêu rồi.

gió đêm lùa qua hàng dừa trải dài, rung rinh mấy lá. hai con thằn lằn bò trên cửa kiếng cũng quấn quít như có đôi. cảnh vật trăng thanh gió mát, sao mà hữu tình quá đỗi.

Phúc rúc càng sâu hơn vào lòng Thuận, không còn đơn thuần là tựa vai.

- à, cho anh xin lại...

- cái túi đó phải không? ừa, lấy đi, tui xin lỗi, đi lẹ quá cầm lộn

cả hai đối thoại đơn giản vậy đó, mà sao lòng vẫn nôn nao chộn rộn. làm như đang song phương thầm mến, tình yêu gà bông, lần đầu biết yêu một người vậy đó.

- chúc anh valentine vui vẻ nha

- không chúc anh năm mới hả?

- năm mới gì cha?

- thì nay cũng coi như tết rồi

- vậy... chúc anh năm nay có được em!

ủa?

- ý là... có Phúc á

- vậy anh cũng chúc em valentine vui vẻ. còn năm mới Thuận buồm xuôi gió, nghen em

à. chúc tết thôi đó.

mà, có yêu nhau không lại đi chúc valentine?

Notes:

comment 247225 để anh Thuận với em Phúc chánh thức quay lại nha

Series this work belongs to: